Anh sẽ cố gắng về Bắc Kinh sớm nhất có thể
| ← Ch.138 | Ch.140 → |
Nghe Thẩm Hào Niên thẳng thắn bày tỏ, chẳng hề né tránh, tai Từ Thanh Từ 𝐧.ó.п.𝐠 𝒷.ừ𝐧.𝐠 lên không khống chế nổi.
Cô giả vờ bình tĩnh, khẽ dậm chân, nhìn chính mình trong gương với gương mặt đã đỏ bừng hồi lâu, ngượng ngùng nói:
"Biết rồi mà... Em cũng nhớ anh."
Thẩm Hào Niên hừ khẽ một tiếng, không chút do dự vạch trần cô:
"Nếu ai đó thật sự nhớ anh thì đã chẳng đến một cuộc điện thoại cũng không gọi cho anh."
Từ Thanh Từ: "..."
Thẩm Hào Niên cũng không truy hỏi chuyện chàng thanh niên đầy chí hướng kia.
Cuộc gọi này của anh vốn chỉ để giải nỗi tương tư.
Còn những chuyện khác, Thẩm Hào Niên tin rằng Từ Thanh Từ sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ.
Cô có nguyên tắc của riêng mình.
Trong phạm vi nguyên tắc ấy, cô là người làm chủ mọi thứ; còn ngoài nguyên tắc, cô sẽ không dễ dàng mạo hiểm.
Chẳng qua là chàng thanh niên đầy chí hướng kia vì sức hút toát ra từ Từ Thanh Từ mà nảy sinh lòng mến mộ cô thôi.
Là chính cung của bà chủ Từ, anh đương nhiên phải rộng lượng một chút, chấp nhận có đôi ba ong bướm vây quanh.
Nếu Từ Thanh Từ biết Thẩm Hào Niên đang nghĩ gì, chắc chắn cô sẽ bật cười thành tiếng, vừa véo cánh tay anh vừa nói:
"Em nào có sức hút lớn đến thế! Anh đúng là đánh giá em quá cao!"
Sau khi trò chuyện với Thẩm Hào Niên khoảng mười phút, Từ Thanh Từ chủ động cúp cuộc gọi đầy lưu luyến ấy.
Quay lại chỗ ngồi, Phương Ngọc và Khổng Hoa đang trò chuyện về chuyện tình cảm cá nhân.
Phương Ngọc hỏi Khổng Hoa đã từng yêu ai chưa. Chàng thanh niên đầy chí hướng này vừa nhắc đến chuyện tình cảm thì lập tức ngượng ngùng.
Anh mím môi, liếc nhìn Từ Thanh Từ vừa ngồi xuống, ánh mắt sáng lên:
"Trước đây em bận học nên chưa từng yêu ai."
"Nếu phải yêu, em hy vọng sẽ tìm được một người phụ nữ trưởng thành, điềm đạm, có chính kiến, học hành hoặc sự nghiệp đều thành đạt."
"Em cảm thấy những người phụ nữ như vậy rất thông minh, quyết đoán, sẽ khiến em không ngừng tiến bộ."
Nghe vậy, Phương Ngọc như có điều suy nghĩ, liếc nhìn Từ Thanh Từ vẫn còn chưa hiểu chuyện, cười tủm tỉm nói:
"Hóa ra cậu thích kiểu chị lớn à~"
"Ở đây có ngay hai chị, cậu thích ai hơn?"
Đột nhiên bị kéo vào cuộc, Từ Thanh Từ vội nói:
"Chị có người yêu rồi, không còn độc thân, nên không tham gia đâu nhé~"
Thấy vậy, Phương Ngọc cười đến mức không khép miệng lại được.
Biết Từ Thanh Từ đã có bạn trai mới, trên mặt Khổng Hoa thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Giây tiếp theo, anh vô thức quay sang nhìn Từ Thanh Từ, người không muốn tham gia trò chơi, rồi dò hỏi:
"Bạn trai chị là người ở đâu vậy? Có tiện kể cụ thể về anh ấy không?"
Từ Thanh Từ vốn khá vô tư, cô cứ nghĩ Khổng Hoa chỉ đang tò mò chuyện tình cảm của mình nên không nghĩ sâu xa.
Dù sao cô cũng hơn Khổng Hoa ba tuổi, bình thường đàn ông sẽ không tìm một người phụ nữ lớn tuổi hơn mình, hơn nữa cô thật lòng xem Khổng Hoa như một cậu em trai ngây ngô chưa bước chân vào xã hội.
Có lẽ vì vừa rồi Thẩm Hào Niên mới gọi điện cho cô, khiến cô vẫn còn lưu luyến, nên khi nghe Khổng Hoa hỏi vậy, trong lòng Từ Thanh Từ thật sự nảy sinh chút tâm lý muốn "khoe".
Cô suy nghĩ hai giây, rồi cố gắng khách quan miêu tả con người Thẩm Hào Niên với Khổng Hoa:
"Anh ấy là người Bắc Kinh, cao 1m88, cực kỳ đẹp trai, có một đôi mắt hoa đào rất đa tình. Người không quen, lần đầu gặp anh ấy sẽ thấy anh ấy rất cay nghiệt, nhưng anh ấy là người tốt..."
"Lần đầu tiên chị gặp anh ấy là ở Sát Bố Nhĩ năm 1995. Khi đó chị gặp biến cố, rơi vào vũng lầy, còn anh ấy không quản đường xa từ Bắc Kinh đến Sát Bố Nhĩ gặp chị..."
"Việc chị có thể đi được đến ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ anh ấy từng bước dẫn dắt. Nếu không phải anh ấy đưa chị đi nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, xa hơn, thì có lẽ bây giờ chị vẫn đang làm việc quần quật trong vườn cây ăn quả."
"Tất nhiên, chị không hề coi thường công việc ở vườn cây ăn quả năm đó, ngược lại còn rất biết ơn quãng thời gian ấy. Nếu không có mấy năm rèn giũa đó, có lẽ chị cũng không thể kiên trì đến hôm nay."
"Chị sinh ra ở một vùng núi rất nghèo, rất lạc hậu, người ở đó cũng có tư tưởng rất cũ kỹ, bảo thủ. Nếu năm đó chị không chọn ở lại Sát Bố Nhĩ, có lẽ chị đã lấy chồng lần nữa rồi... Đương nhiên, những người đó chắc chắn không thể nào sánh bằng người yêu hiện tại của chị."
"Đôi khi anh ấy giống như người thầy dẫn đường trong cuộc đời chị hơn. Lúc chị mơ hồ, anh ấy chỉ đường cho chị; dạy chị cách đối mặt với những khách hàng khó tính, dạy chị cách làm ăn với người khác... Tóm lại, nếu không có anh ấy thì sẽ không có chị của ngày hôm nay."
Nói đến đây, Từ Thanh Từ dừng lại. Dưới ánh nhìn 𝖓*óռ*g 🅱️ỏ*𝖓*𝖌 của Khổng Hoa, cô chậm rãi nói từng chữ:
"Anh ấy là người yêu vừa là thầy, vừa là bạn của chị. Cả đời này, chị sẽ không gặp được người thứ hai như anh ấy."
Đây là lần đầu tiên Từ Thanh Từ nghiêm túc giới thiệu, kể về Thẩm Hào Niên với người khác. Một khi đã mở lời, cô liền không kìm được mà tiếp tục nói.
Nhắc đến lần đầu hai người gặp nhau, gương mặt Từ Thanh Từ tràn ngập vẻ ngọt ngào và hoài niệm, bầu không khí hài hòa đến mức người ngoài cũng không chen vào được.
Nhìn vẻ mặt của cô khi nhắc đến người yêu mới, Khổng Hoa hoàn toàn tin chắc rằng Từ Thanh Từ thật lòng yêu người đàn ông tên Thẩm Hào Niên ấy.
Trời mới biết khi nhìn thấy Từ Thanh Từ lộ ra vẻ mặt như vậy, trong lòng anh khó chịu đến nhường nào.
Rõ ràng hai người mới quen nhau được vài ngày, cũng chưa từng trò chuyện hay tìm hiểu sâu về nhau, vậy mà anh lại giống như vừa trải qua một cuộc thất tình đau đến thấu tim.
Bởi anh biết rất rõ, giữa anh và người phụ nữ tên Từ Thanh Từ này, sau này sẽ không còn bất kỳ khả năng nào nữa.
Sự tiếc nuối nhấn chìm cả con người anh, khiến nụ cười nơi khóe miệng cũng dần thu lại rồi biến mất.
Nhận ra Từ Thanh Từ không hề có ý định thay lòng đổi dạ, hơn nữa tình cảm giữa cô và người yêu hiện tại cũng vô cùng sâu đậm, không ai khác có thể chen vào được nữa, Khổng Hoa lộ vẻ tiếc nuối, chỉ có thể âm thầm cảm thán rằng thời điểm hai người gặp nhau không đúng.
Đương nhiên, Khổng Hoa cũng chẳng hề che giấu sự ngưỡng mộ và yêu mến của mình dành cho Từ Thanh Từ. Nhưng người ta đã có người trong lòng, còn anh cũng có lòng kiêu hãnh của riêng mình.
Đã biết Từ Thanh Từ không còn độc thân, Khổng Hoa cũng sẽ giữ đúng chừng mực, không dễ dàng bước vào vũng xoáy ấy.
Từ Thanh Từ hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt của Khổng Hoa.
Cô đã chìm vào hồi ức. Từng hình ảnh cô và Thẩm Hào Niên từng trải qua lần lượt hiện lên trong đầu. Ngay cả chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc, kinh ngạc vì hai người đã cùng nhau vượt qua nhiều trắc trở đến vậy.
Cô vô cùng chắc chắn rằng, cả đời này sẽ không gặp được người thứ hai giống như Thẩm Hào Niên, cũng sẽ không nảy sinh thứ tình cảm phức tạp như thế với người đàn ông thứ hai.
Có lẽ chính những hồi ức ấy đã thiêu đốt cơ thể Từ Thanh Từ, khiến lúc này cô mãnh liệt hy vọng có thể sớm gặp lại Thẩm Hào Niên.
Lúc này cô vô cùng muốn lao vào lòng anh, ôm lấy vòng eo rắn chắc ấy, tựa mặt lên lồng пℊ_ự_ⓒ vững chãi đầy sức mạnh của anh, lặng lẽ tận hưởng cái ôm của anh.
Là người đứng ngoài cuộc, Phương Ngọc nhìn thấy cảnh này, chỉ lặng lẽ mỉm cười, thầm cảm thán trong lòng:
"Đáng tiếc là gặp không đúng thời điểm~"
Điều họ yêu là bà chủ Từ của hiện tại — sự nghiệp thành công, sức hút rạng ngời, điềm đạm và xinh đẹp — chứ không phải cô công nhân trông coi vườn cây năm xưa, sa sút, đầu tóc mặt mũi lấm lem.
Chỉ có Thẩm Hào Niên, sau khi nhìn thấu mọi sự chật vật và nhếch nhác của cô, vẫn kiên định lựa chọn Từ Thanh Từ.
Bất kể cô mang thân phận gì, bất kể cô đã trải qua những gì, bất kể cô chật vật đến đâu, Thẩm Hào Niên vẫn trước sau như một.
Anh chỉ đứng ở đó, bình thản và ung dung nhìn Từ Thanh Từ từng bước một đi về phía mình.
—
Tuần tiếp theo, Từ Thanh Từ lần lượt gặp gỡ vài nhà đại lý, đồng thời trao đổi chuyên sâu với họ và trao đổi thông tin liên lạc của đôi bên.
Trước khi rời đi, Từ Thanh Từ còn mua vài sản phẩm của đối thủ cạnh tranh, ghi chép rõ mức chênh lệch giá giữa phân khúc thấp, trung và cao cấp, lấy được mẫu hồ sơ thông quan, danh mục chứng nhận sản phẩm, đồng thời ước tính sơ bộ chi phí.
Sau khi xác nhận thương vụ này không hề lỗ, Từ Thanh Từ quyết định về nước sẽ nhanh chóng bắt tay vào sản xuất.
Hai người phiêu bạt ở Nga gần nửa tháng, đến khi về nước thì cả kỳ nghỉ Tết cũng đã kết thúc.
Trên đường đi tàu hỏa ngang qua Bắc Kinh, Từ Thanh Từ quyết định ở lại Bắc Kinh vài ngày. Phương Ngọc cũng muốn chơi ở Bắc Kinh hai hôm, hai người vừa bàn là hợp ý, ăn ý cùng xuống tàu tại ga Bắc Kinh.
Việc đầu tiên Từ Thanh Từ làm là báo cho Thẩm Hào Niên biết mình đã đến Bắc Kinh, nhưng anh mãi vẫn không trả lời.
Đến khi liên lạc được với Chu Xuyên, cô mới biết Thẩm Hào Niên đi công tác ở Thiên Tân, phải đến chiều mai mới trở về Bắc Kinh.
Biết Từ Thanh Từ đã đến Bắc Kinh, Chu Xuyên lập tức sắp xếp người đến đón. Nhưng Từ Thanh Từ không muốn làm phiền thêm, nên khéo léo từ chối sự chu đáo của Chu Xuyên.
Căn hộ trước đây của Phương Ngọc vẫn để đó, chưa bán. Lần này trở lại Bắc Kinh, Phương Ngọc nhất quyết kéo Từ Thanh Từ đến ở cùng tại căn hộ ấy.
Từ Thanh Từ không muốn đi lại thêm nữa nên đồng ý với lời mời của Phương Ngọc.
Hai người bắt một chiếc taxi ngay trước ga tàu. Phương Ngọc báo địa chỉ, trên đường nhìn khung cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ, Từ Thanh Từ nghiêng đầu cảm thán với Phương Ngọc:
"Lần đầu tiên đến Bắc Kinh, em căng thẳng lắm, lúc nào cũng cảm thấy mình là người từ nơi khác đến, mọi thứ ở đây đều khiến mình tò mò và mong đợi..."
"Thật ra em khá thích thành phố này. Tuy mùa đông gió lớn, hanh khô, còn có bão cát, nhưng đây là quê hương nơi Thẩm Hào Niên sinh ra và lớn lên. Mỗi lần nhìn cây cỏ nơi thành phố này, em đều có cảm giác như đang nhìn thấy anh ấy."
Phương Ngọc chậc chậc lắc đầu, trêu chọc Từ Thanh Từ rằng đây đúng là yêu ai yêu cả đường đi, hoàn toàn là vì một người mà yêu luôn cả một thành phố.
Từ Thanh Từ cũng không phủ nhận điều đó.
Quả thật cô yêu Bắc Kinh là vì Thẩm Hào Niên.
Nếu không có anh ở đây, sao cô có thể thích một thành phố xa lạ như vậy chứ.
Chìa khóa căn hộ của Phương Ngọc trước đây đang ở chỗ Tô Trác Thành. Đến khu chung cư La Mã Hoa Viên, Phương Ngọc gọi điện cho Tô Trác Thành, hỏi anh đang ở đâu, có tiện mang chìa khóa đến không.
Tám trăm năm Phương Ngọc mới chủ động liên lạc với Tô Trác Thành một lần. Nhận được cuộc gọi của cô, Tô Trác Thành còn tưởng mình gặp ma.
Nếu không phải số điện thoại, giọng nói và thông tin đều khớp, Tô Trác Thành thật sự sẽ cho rằng mình đang gặp lừa đảo.
Biết Phương Ngọc đang ở Bắc Kinh, Tô Trác Thành lập tức đứng bật dậy, cầm chùm chìa khóa chưa từng động đến trong ngăn bàn làm việc lên rồi nói:
"Em đợi tôi mười lăm phút, tôi mang qua ngay."
Phương Ngọc nhìn đồng hồ, thấy còn hơn một tiếng nữa mới tan làm, không muốn làm lỡ công việc của Tô Trác Thành nên bảo anh tìm người chạy việc mang qua là được, không cần đích thân đi một chuyến.
Tô Trác Thành chậc một tiếng, giọng điệu cà lơ phất phơ:
"Sao nào? Tôi không đủ tư cách mang qua cho em à?"
Phương Ngọc im lặng hai giây, lười đôi co với Tô Trác Thành nữa, chỉ giục trong điện thoại:
"Vậy anh nhanh lên, tôi đang đợi đây."
Bị mắng một câu, Tô Trác Thành lập tức hăng hái đáp:
"Được rồi, tôi qua ngay."
Cúp điện thoại, Phương Ngọc và Từ Thanh Từ ngồi ở khu nghỉ trong sảnh chung cư chờ Tô Trác Thành.
Trong khu chung cư này có không ít người nước ngoài sinh sống. Từ Thanh Từ ngồi quan sát cách bài trí của sảnh, phát hiện tổng thể mang phong cách châu Âu. Hai bên sảnh đặt tượng điêu khắc và tranh sơn dầu kiểu Âu, trên trần treo đèn chùm phong cách châu Âu, khiến Từ Thanh Từ suýt tưởng mình đang bước vào một viện bảo tàng ở châu Âu.
Chỉ nhìn cách trang trí cũng đủ cảm nhận được khu chung cư này đắt đỏ đến mức nào. Người ra vào còn có cả người nước ngoài, nhìn đâu cũng thấy vẻ xa hoa lộng lẫy.
Từ Thanh Từ nhìn quanh một vòng, cân nhắc hỏi:
"Chung cư này đắt lắm nhỉ?"
Lúc trước Phương Ngọc chỉ thuê ở, sau thấy căn hộ này mọi mặt đều khá ổn nên nhờ Tô Trác Thành mua luôn.
Phương Ngọc nghĩ ngợi, lần đầu tiên lộ vẻ xót tiền:
"Mua năm 1997, lúc đó một mét vuông giá mười lăm nghìn tệ, cũng khá đắt."
Từ Thanh Từ: "..."
Đó là 15 nghìn tệ một mét vuông vào năm 1997 đấy!!!
Đắt quá đi mất!
Thấy Từ Thanh Từ lộ vẻ kinh ngạc, Phương Ngọc không nhịn được xúi giục:
"Hay cậu cũng mua một căn ở Bắc Kinh đi? Theo mình biết thì thị trường nhà đất Bắc Kinh sau này sẽ còn tăng giá liên tục, mua bây giờ vẫn còn kiếm được chút lời."
"Dù sao sau này cậu cũng sẽ thường xuyên đến Bắc Kinh, mua ở đây cũng chẳng thiệt, cứ xem như đầu tư."
Từ Thanh Từ cân nhắc vài giây rồi lắc đầu, nói rằng cô đã mua nhà ở Quảng Châu, tạm thời chưa có ý định mua thêm.
Thật ra lúc này cô cũng hơi động lòng.
Chỉ tiếc là trong tay không đủ tiền!
Tô Trác Thành đến khá nhanh. Hai người đợi chưa đến hai mươi phút thì anh đã bụi bặm phong trần chạy đến La Mã Hoa Viên.
Anh sải bước đi vào sảnh, đứng tại chỗ đưa mắt nhìn một vòng. Khi quay đầu chạm phải ánh mắt của Phương Ngọc, nhìn người con gái vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mắt, trên gương mặt Tô Trác Thành thoáng hiện vẻ ngẩn người.
Giây tiếp theo, anh thu lại cảm xúc, chỉnh lại quần áo, bình thản bước về phía Phương Ngọc.
Khi còn cách chưa đến hai mét, Tô Trác Thành tiện tay ném chùm chìa khóa về phía Phương Ngọc. Thấy vậy, Phương Ngọc vội giơ tay bắt lấy chùm chìa khóa giữa không trung rồi cảm ơn:
"Cảm ơn Tổng giám đốc Tô đã đích thân chạy một chuyến nhé~"
Tô Trác Thành chậc một tiếng, trêu chọc:
"Giữa hai chúng ta còn phải khách sáo thế à? Em nói cảm ơn chẳng phải là đang làm nhục tôi sao?"
Nhìn thấy Tô Trác Thành, Từ Thanh Từ đầu tiên sững người một chút, sau đó bình tĩnh lên tiếng chào:
"Anh Tô, lâu rồi không gặp."
Lúc đầu Tô Trác Thành hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của Từ Thanh Từ. Mãi đến khi cô lên tiếng, anh mới nhìn theo hướng 𝐩_𝒽_á_t г_a â_𝖒 𝐭♓_🅰️_ⓝ_𝐡.
Thấy Từ Thanh Từ lặng lẽ đứng một bên, Tô Trác Thành vỗ trán, áy náy nói:
"Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi hơi vội nên không nhìn thấy cô."
Tô Trác Thành đưa mắt đánh giá hai người từ trên xuống dưới, thấy cả hai mặc dày cộp, không nhịn được trêu:
"Hai người đi đâu về thế? Sao mặc như gấu vậy?"
Phương Ngọc trừng mắt nhìn Tô Trác Thành, ⓝ🌀*♓ⓘ*ế*ⓝ 𝐫*ă𝖓*🌀:
"... Anh mới là gấu."
Từ Thanh Từ mím môi, lịch sự đáp:
"Bọn tôi vừa đi Mát-xcơ-va."
Tô Trác Thành không hiểu Từ Thanh Từ quá sâu. Mối liên hệ duy nhất giữa anh và cô chính là Thẩm Hào Niên. Bây giờ Thẩm Hào Niên không có mặt, đối diện với người phụ nữ của anh em mình, Tô Trác Thành ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng.
Anh nhìn Từ Thanh Từ một lúc, rồi đột nhiên buột miệng:
"Hôm qua Thẩm Bình An đi công tác ở Thiên Tân rồi, chắc phải đến mai mới về Bắc Kinh."
Ban đầu Từ Thanh Từ còn chưa kịp phản ứng "Thẩm Bình An" là ai. Mãi đến khi Tô Trác Thành nhắc đến Thiên Tân, cô mới chợt hiểu ra người anh nói là Thẩm Hào Niên.
Cô chớp mắt, không dám chắc nên hỏi lại:
"... Ý anh là Thẩm Hào Niên? Sao anh ấy lại gọi là Thẩm Bình An?"
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Từ Thanh Từ, Tô Trác Thành bỗng nổi lên chút ác thú vị:
"Ồ, Bình An là tên gọi ở nhà của cậu ấy."
"Bà nội đặt cho cậu ấy cái tên đó. Thật ra cậu ấy còn từng có một cái tên là Thẩm Kiến Quốc, nhưng mẹ cậu ấy chê khó nghe nên cuối cùng bỏ luôn cái tên rất có ý nghĩa giáo dục ấy."
Từ Thanh Từ: "..."
May mà không phải là Thẩm Kiến Quốc, nếu không hình tượng của Thẩm Hào Niên trong lòng cô chắc chắn sẽ sụp đổ.
Ba người trò chuyện thêm một lúc, Tô Trác Thành nhìn đống hành lý chất bên cạnh hai người rồi đề nghị cất đồ trước, sau đó ra ngoài ăn gì đó.
Phương Ngọc đang đau đầu không biết ăn gì, thấy Tô Trác Thành đã có sắp xếp, lập tức đồng ý lời mời của anh.
Là người đàn ông duy nhất có mặt, việc khuân vác đương nhiên do Tô Trác Thành đảm nhận.
Tô Trác Thành phải chạy ba chuyến mới chuyển hết đồ vào căn hộ của Phương Ngọc.
Phương Ngọc đã mấy năm không về Bắc Kinh, vốn tưởng căn hộ sẽ bẩn đến không ở nổi. Không ngờ trong nhà sạch sẽ không một hạt bụi, trong không khí cũng không hề có mùi ẩm mốc.
Sau khi nghe Tô Trác Thành giải thích, Phương Ngọc mới biết hai năm nay anh thỉnh thoảng đều thuê người đến dọn dẹp, nên căn hộ mới không đến mức không thể ở được.
Nhân lúc Tô Trác Thành xuống lầu lấy nốt đồ, Từ Thanh Từ nhìn Phương Ngọc vừa từ phòng vệ sinh đi ra, đầy vẻ hóng chuyện hỏi:
"Ngọc Ngọc, anh Tô này có phải thích chị không!?"
Phương Ngọc liếc nhìn Từ Thanh Từ đang tò mò ra mặt, bình thản như chuyện thường ngày:
"Chắc là vậy. Dù sao trước đây anh ấy cũng từng theo đuổi chị."
Từ Thanh Từ: "!!"
Sao không nói với cô sớm hơn chứ!
Không đợi Từ Thanh Từ hỏi tiếp chi tiết, Phương Ngọc bình thản phát thẻ người tốt cho anh:
"Tổng giám đốc Tô đúng là người đàn ông tốt hiếm có, nhưng chị không có hứng thú với anh ấy."
Từ Thanh Từ khó hiểu hỏi:
"... Tại sao?"
Phương Ngọc thở dài, xòe hai tay:
"Có lẽ giữa bọn chị còn thiếu một thứ gì đó."
Từ Thanh Từ chớp mắt, hỏi tiếp:
"Thiếu cái gì?"
Phương Ngọc lắc đầu:
"Chị cũng không biết nữa."
Về sau Từ Thanh Từ mới biết, giữa Phương Ngọc và Tô Trác Thành thiếu một chút duyên phận và một chút rung động.
Trên đường đi ăn, Từ Thanh Từ nhận được cuộc gọi của Thẩm Hào Niên.
Có lẽ anh vừa mới xong việc, nên vừa gọi đã hỏi cô:
"Em đang ở Bắc Kinh?"
Sợ làm phiền những người khác, Từ Thanh Từ che điện thoại, khẽ gật đầu:
"Vâng, em vừa đến Bắc Kinh."
"Bây giờ đang trên đường đi ăn với anh Tô và Ngọc Ngọc?"
Nghe ra sự không chắc chắn trong giọng cô, Thẩm Hào Niên khẽ cong môi, bình tĩnh nói ra đúng điều cô muốn hỏi:
"Em muốn hỏi 𝐪·𝐮·𝐚·ռ 𝒽·ệ giữa Phương Ngọc và Tô Trác Thành rốt cuộc là thế nào?"
Từ Thanh Từ không dám hỏi thẳng, chỉ có thể ậm ừ đáp:
"Ừm..."
Thẩm Hào Niên cười cười rồi nói:
"Đừng xen vào chuyện của hai người họ. Chuyện của họ người ngoài không can dự được."
"Nhưng em cứ yên tâm, cậu bạn thân này của anh đúng là có tình cảm với Phương Ngọc, không phải ôm tâm lý đùa giỡn. Còn có thành hay không thì phải xem duyên phận."
Nói đến đây, Thẩm Hào Niên im lặng hai giây, hiếm khi thiên vị mà nhận xét:
"Ít nhất thì cậu bạn này của anh còn tỉnh táo trong chuyện tình cảm hơn vị bác sĩ Từ kia nhiều."
Sợ Phương Ngọc nghe được sẽ buồn, Từ Thanh Từ lặng lẽ đổi điện thoại sang phía tai còn lại.
Hai người đều không thích bàn tán sau lưng người khác, nói thêm vài câu, Từ Thanh Từ chủ động chuyển đề tài:
"Chiều mai anh mới về Bắc Kinh à?"
Thẩm Hào Niên cũng có chút đau đầu. Hiện giờ anh thật sự không thể rời đi được.
Im lặng một lúc, anh không trả lời mà hỏi ngược lại:
"Bao giờ em về Quảng Châu?"
Từ Thanh Từ khẽ "a" một tiếng, theo phản xạ đáp:
"Chắc là tối mai?"
Thẩm Hào Niên cười khổ, trêu cô:
"Ý của bà chủ Từ là lần này hai chúng ta lại không gặp được nhau nữa?"
Từ Thanh Từ: "..."
Cô cũng đâu muốn thế.
Có lẽ nhận ra sự khó xử của Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên khẽ lăn yết hầu, hứa:
"Anh sẽ cố gắng về Bắc Kinh sớm nhất có thể."
hết chương 139.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 138 | Ch. 140 → |
