Truyện:Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ - Chương 138

Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ
Trọn bộ 147 chương
Chương 138
Không biết bà chủ Từ có nhớ đến người yêu đang ở Bắc Kinh của mình không?
0.00
(0 votes)


Chương (1-147)

Phải nói rằng, Thẩm Hào Niên thật sự đã giải quyết đúng lúc tình thế cấp bách của cô. Thấy tiền nạp điện thoại đã vào tài khoản, Từ Thanh Từ lập tức nhắn lại cho Thẩm Hào Niên một tin, báo rằng điện thoại đã có thể nhắn tin bình thường.

Thẩm Hào Niên chỉ trả lời cô một câu "ok", rồi không nhắn thêm gì nữa.

Mát-xcơ-va quá lạnh.

Hôm trước khi họ đến Mát-xcơ-va vừa mới có một trận tuyết lớn chưa từng thấy. Mặt đất, mái nhà, cành cây đều bị tuyết dày phủ kín. Chỉ cần giẫm một bước xuống, chân đã lún mất nửa ống.

Tầm nhìn cũng bị màn tuyết trắng xóa che khuất, căn bản không phân biệt nổi đông tây nam bắc.

Trước khi đến đây, Từ Thanh Từ đã cân nhắc đến thời tiết bên này, còn đặc biệt mang theo chiếc áo lông chồn có viền lông cáo mà trước đây Kiều Nam đã bỏ ra số tiền lớn mua cho cô ở chợ bán sỉ Quảng Châu. Bên trong cô còn mặc thêm áo bông và quần bông, ai ngờ vừa bước ra ngoài đã bị từng cơn gió lạnh buốt thấu xương quất vào người.

Trận tuyết lớn như thế này, Từ Thanh Từ chỉ từng gặp một lần—

Đó là ở Sát Bố Nhĩ năm 1995.

Năm ấy cô gặp tai họa bất ngờ, trong lúc cùng đường đã làm vài chuyện ngốc nghếch nên bị đ_ư_🅰️ ν_à_🔴 đồn công an. Cũng chính vì thế mà cô gặp Thẩm Hào Niên, khi ấy tuyết cũng rơi dày như thế này.

Nếu không phải vì làm ăn, Từ Thanh Từ chắc chắn sẽ không chạy đến nơi lạnh đến vậy.

Nghĩ đến đây, Từ Thanh Từ cắn chặt răng, tự động viên mình cố gắng thêm vài ngày nữa.

Hôm qua đến rồi đi vội vàng, vẫn chưa kịp khảo sát kỹ thị trường, hôm nay Từ Thanh Từ dự định tiếp tục tập trung "tấn công" chợ Cherkizovsky.

Phương Ngọc vẫn chưa tỉnh ngủ, Từ Thanh Từ không quấy rầy cô ấy. Cô nhẹ tay nhẹ chân vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, rồi quấn mình kín mít. Xác nhận ngoài đôi mắt ra thì không còn chỗ nào để lộ, Từ Thanh Từ mới thở phào nhẹ nhõm, tháo mũ lót lông, khăn quàng cổ và khẩu trang xuống, lên tiếng gọi Phương Ngọc dậy, nhắc cô xuống tầng ăn sáng.

Phương Ngọc mơ mơ màng màng mở mắt, thấy Từ Thanh Từ đã chuẩn bị xong xuôi, cô dụi dụi đôi mắt cay xè, lẩm bẩm than phiền:

"Hôm qua em thức đến một, hai giờ sáng mới ngủ, sáng nay mới sáu bảy giờ đã dậy rồi, em không buồn ngủ à?"

"Tối qua nhắn tin với ai thế? Tiếng cười ngốc nghếch của em to quá."

Từ Thanh Từ bị bắt quả tang: "..."

Cô hơi ngượng ngùng đưa tay sờ sờ chóp mũi, không trả lời câu hỏi của Phương Ngọc.

Mấy năm nay Phương Ngọc rất hiếm khi đi công tác với cường độ cao như vậy, hoàn toàn không theo kịp nhịp độ của Từ Thanh Từ.

Đến khi cô ấy khó khăn lắm mới sửa soạn xong bước ra, Từ Thanh Từ đã liên lạc với Khổng Hoa về việc lát nữa cùng đến chợ.

Buổi sáng Khổng Hoa có tiết học, tạm thời không thể rời đi, nói rằng sau khi học xong sẽ đến thẳng chợ gặp họ.

Từ Thanh Từ nghĩ ngợi một chút rồi đồng ý với đề nghị của anh.

Phòng khách sạn có bao gồm bữa sáng miễn phí, Từ Thanh Từ không muốn lãng phí. Đợi Phương Ngọc vệ sinh cá nhân xong, hai người căn đúng giờ xuống nhà hàng ăn sáng.

Khách sạn phục vụ các món ăn đặc trưng của Nga như trứng ốp với bánh mì nướng, bánh blini kiểu Nga, xúc xích Nga... Nhìn cả một dãy món ăn bày trước mặt, Từ Thanh Từ khá tò mò không biết đồ ăn của người nước ngoài có ngon hay không.

Phương Ngọc không thích những món khách sạn chuẩn bị. Thấy Từ Thanh Từ đầy vẻ hào hứng, Phương Ngọc cười lắc đầu, tùy ý lấy vài món rồi tìm một góc yên tĩnh ngồi ăn.

Từ Thanh Từ món nào cũng muốn nếm thử một chút. Cô bưng khay, món nào cũng lấy một ít. Sợ ăn không hết sẽ lãng phí, nên mỗi phần cô đều lấy rất ít.

Cô chạy đi chạy lại bốn năm lượt mới lấy xong những món mình muốn ăn. Đến lúc ngồi xuống thưởng thức bữa sáng thì Phương Ngọc đã gần ăn xong rồi.

Thấy vậy, Phương Ngọc không nhịn được bật cười, trêu chọc:

"Bây giờ dù gì em cũng là bà chủ rồi, sao vẫn như chưa từng thấy việc đời vậy?"

Từ Thanh Từ cắn một miếng bánh blini, vẻ mặt ngơ ngác "hả?" một tiếng rồi hỏi ngược:

"Thì sao chứ?"

Phương Ngọc phì cười, lắc đầu, bảo không có gì.

Đợi hai người ăn sáng xong, tài xế mà Từ Thanh Từ thuê đã đứng chờ trước cửa khách sạn. Từ Thanh Từ kéo Phương Ngọc lên xe, đi thẳng đến khu chợ.

Từ Thanh Từ không biết tiếng Nga, Phương Ngọc cũng không biết. Trước khi Khổng Hoa đến, hai người chỉ xem chứ không nói.

Thỉnh thoảng họ dùng động tác ra hiệu với các thương nhân vài câu. Gặp người biết tiếng Trung, Từ Thanh Từ sẽ trò chuyện kỹ càng với đối phương.

Khổng Hoa đến chợ lúc một giờ chiều. Nhìn cảnh Từ Thanh Từ và các thương nhân "ông nói gà bà nói vịt", anh vừa ngạc nhiên vừa khâm phục.

Từ chín giờ sáng đến mười hai giờ trưa, Từ Thanh Từ và Phương Ngọc đã khảo sát tổng thể các khu vực chính, ghi nhớ khu tập trung bán áo khoác da và áo dạ, tiết kiệm được không ít thời gian cho việc hợp tác chuyên sâu sau này.

Tuy Khổng Hoa đến muộn, nhưng lại đến đúng lúc. Từ Thanh Từ đang chuẩn bị chọn ba đến năm cửa hàng bán sỉ để phỏng vấn chuyên sâu.

Thấy Khổng Hoa tất tả chạy đến chợ, Từ Thanh Từ ân cần hỏi:

"Ăn chưa? Có muốn ăn chút gì không?"

Khổng Hoa vuốt lại mái tóc rối vì chạy vội trên đường, lắc đầu từ chối:

"Em không đói, vừa ăn trưa ở trường rồi."

"Bây giờ chúng ta đi đâu?"

Từ Thanh Từ nói mục đích của mình với Khổng Hoa, anh lập tức tỏ ý cách sắp xếp của cô rất hợp lý.

Phương Ngọc phụ trách ghi chép thông tin, Từ Thanh Từ phụ trách hỏi, còn Khổng Hoa phụ trách phiên dịch.

Giữa chừng, Từ Thanh Từ tranh thủ nhờ Khổng Hoa dạy mình hai câu tiếng Nga. Khi tìm được vài cửa hàng bán sỉ khá ưng ý, cô mạnh dạn và tự tin chào hỏi ông chủ:

"Здравствуйте (Xin chào). Tôi đến từ Công ty May mặc Minh Châu ở Quảng Châu, Trung Quốc. Chúng tôi có những mẫu áo khoác da và áo dạ rất chất lượng, muốn tìm đối tác hợp tác tại Nga."

"Xin hỏi hiện nay những mẫu bán chạy nhất của cửa hàng là những mẫu nào? Chủ yếu nhập hàng từ đâu?"

Khổng Hoa phụ trách phiên dịch. Anh dịch rất cẩn thận, tỉ mỉ, giữa chừng gặp từ ngữ chưa chắc chắn còn suy nghĩ vài giây rồi mới nói ra.

Qua phần phiên dịch của Khổng Hoa, Từ Thanh Từ đại khái nắm được những kiểu dáng và màu sắc đang thịnh hành, bán chạy nhất của cửa hàng bán sỉ, loại cổ lông, chiều dài, giá bán sỉ tính bằng đô la Mỹ, xuất xứ hàng hóa đến từ quốc gia nào, số lượng đặt tối thiểu mỗi mẫu là bao nhiêu, cũng như phương thức thanh toán là tiền mặt hay hình thức khác...

Ngoài ra còn có điều quan trọng nhất là phương thức logistics, hàng được gửi đi và lấy từ đâu.

Sau khi tìm hiểu xong những thông tin này, Từ Thanh Từ chủ động mua hai mẫu đối thủ cạnh tranh bán chạy nhất, dự định sau khi về nước sẽ nghiên cứu kỹ hơn.

Hỏi thăm hết ba đến năm cửa hàng bán sỉ thì trời cũng đã tối.

Xét thấy mọi người đều chưa ăn cơm, Từ Thanh Từ đề nghị đến một quán ăn gần đó lót dạ.

Từ Thanh Từ tuy ăn gì cũng được, nhưng với một chiếc dạ dày quen đồ Trung Quốc, cô vẫn không quen lắm với đồ ăn Nga. Nghĩ đến việc Phương Ngọc cũng không thích đồ Nga, Từ Thanh Từ hỏi Khổng Hoa có biết quán ăn Trung Quốc nào chính gốc không.

Khổng Hoa nghĩ ngợi một lát, quả thật nhớ ra gần trường anh có một quán Tứ Xuyên khá ngon, do người Trung Quốc mở.

Từ Thanh Từ lập tức động lòng, muốn đến quán Tứ Xuyên nếm thử.

Phương Ngọc khá kén ăn, sáng nay ra khỏi nhà cô ấy cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

Thấy Từ Thanh Từ muốn đến quán ăn Tứ Xuyên, Phương Ngọc lập tức đồng ý. Dù có ăn quen đến đâu thì cũng không ngon bằng món quê hương.

Liên lạc với tài xế xong, ba người Từ Thanh Từ lại lên xe, đến quán ăn Tứ Xuyên dùng bữa tối.

Trên đường đi, Từ Thanh Từ và Phương Ngọc cùng sắp xếp lại những thông tin quan trọng đã trao đổi trong ngày hôm nay, đồng thời suy nghĩ xem ngày mai phải làm thế nào để tìm được các đại lý nhập khẩu chính quy, tránh những khách lẻ trong chợ.

Khổng Hoa ngồi ở ghế phụ. Khóe mắt anh lặng lẽ dừng trên người Từ Thanh Từ. Thấy cô cắn đầu bút, vẻ mặt đầy khổ não, Khổng Hoa bất giác cong khóe môi.

Cô hoàn toàn không giống những vị khách anh từng gặp trước đây. Rõ ràng tuổi tác xấp xỉ anh, vậy mà cô đã có thể tự mình đảm đương mọi việc, thành thạo và điềm tĩnh bàn chuyện làm ăn với các thương nhân.

Khổng Hoa nhớ lại cảnh vừa rồi cô trò chuyện với các chủ cửa hàng bán sỉ trong chợ.

Trong lồng 𝓃.ℊ.ự.𝒸 anh dâng lên một cảm xúc rất đặc biệt, một cảm xúc khiến tim anh rung động, cũng khiến anh xúc động.

Anh chưa từng gặp một người phụ nữ nào sống động và đầy sức mạnh như vậy. Điều đó khiến anh thấy mới lạ, đồng thời nảy sinh sự ngưỡng mộ vô cùng mãnh liệt.

Đương nhiên, mãi về sau Khổng Hoa mới nhận ra, sở dĩ anh đánh giá Từ Thanh Từ cao đến thế hoàn toàn là vì anh đã nảy sinh tình cảm với cô, vượt trên cả tình bạn.

Trên đường đến nhà hàng, xe đi ngang qua trường của Khổng Hoa. Anh nghiêng người giới thiệu với Từ Thanh Từ và Phương Ngọc:

"Đây là cổng trường bọn em..."

Từ Thanh Từ đặc biệt nhìn kỹ tên trường đại học, lúc này mới phát hiện ngôi trường ấy tên là "Học viện Hàng không Vũ trụ Mát-xcơ-va"—

Là "lá cờ đầu" và cái nôi của lĩnh vực hàng không vũ trụ Nga, nơi đây không chỉ là một trường đại học mà còn là một trung tâm nghiên cứu cấp quốc gia.

Đây là lần đầu tiên Từ Thanh Từ gặp một người học giỏi thiên về khối kỹ thuật như vậy. Trong lúc khâm phục vốn kiến thức phong phú của Khổng Hoa, cô cũng không khỏi nảy sinh vài phần ngưỡng mộ.

Cô cũng muốn nâng cao học vấn của mình, học thêm nhiều kiến thức hữu ích hơn.

Biết Từ Thanh Từ ở trong nước chỉ có trình độ tốt nghiệp cấp hai, Khổng Hoa vừa kinh ngạc vừa không nhịn được hỏi kỹ:

"Chị thật sự chỉ học hết cấp hai thôi sao?"

"Em thấy chị chẳng giống người chỉ học hết cấp hai chút nào."

Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, rất nghiêm túc trả lời Khổng Hoa:

"Đúng là chị chỉ học hết cấp hai."

"Nhưng mấy năm nay chị vẫn luôn cố gắng tự học. Hai năm trước chị còn thi IELTS nữa, khả năng giao tiếp tiếng Anh cũng tiến bộ rất nhiều~"

"Tuy học vấn của chị không cao, nhưng mấy năm nay chị chưa từng từ bỏ việc học."

Khổng Hoa chỉ là kinh ngạc vì Từ Thanh Từ trông rất thông minh, không ngờ cô chỉ học hết cấp hai.

Đem cô so với những nữ sinh cùng trường anh, cô hoàn toàn không hề thua kém chút nào. Thậm chí trên người Từ Thanh Từ còn nhiều hơn vài phần vững vàng.

Sự vững vàng ấy đến từ sự thấu hiểu của cô về thế giới này, cũng như khả năng linh hoạt vận dụng các quy tắc của xã hội.

Nếu không từng lăn lộn trong xã hội nhiều năm thì sẽ không thể có được sự thành thạo và khéo léo như vậy.

Khổng Hoa hoàn toàn bị khí chất của một người phụ nữ trưởng thành trên người Từ Thanh Từ thu hút. Anh chưa từng tiếp xúc với một người chỉ hơn kém mình vài tuổi, nhưng lại hoàn toàn trái ngược với anh - một người vẫn chưa bước ra khỏi tháp ngà. Đặc biệt là một người như Từ Thanh Từ, xuất thân từ tầng lớp dưới của xã hội nhưng lại từng bước tự mình vươn lên.

Đương nhiên, tất cả những điều này chỉ là sự tưởng tượng của riêng anh.

Phương Ngọc đã thu hết mọi biểu hiện của Khổng Hoa vào trong mắt. Thấy anh nhìn Từ Thanh Từ với ánh mắt đầy kinh ngạc, khâm phục và ngưỡng mộ, Phương Ngọc khẽ nhướng mày, lấy điện thoại trong túi ra, lặng lẽ gửi một tin nhắn chuyển vùng.

"Sếp à, Tiểu Thanh Từ nhà mình sức hút lớn quá, hình như lại thu hút thêm một thanh niên đầy chí hướng nữa rồi đó~"

Lúc Thẩm Hào Niên nhận được tin nhắn này, anh đang họp với đội ngũ nòng cốt của công ty, bàn về tình hình tài chính và chiến lược phát triển cho năm mới.

Năm 2001 là mùa đông của Internet, rất nhiều công ty phải đối mặt với nguy cơ phá sản.

Vì vậy, nhiệm vụ hàng đầu của công ty là phải sống sót.

Chỉ cần sống sót, đối thủ cạnh tranh sẽ giảm bớt, giá trị của công ty sẽ càng được thể hiện rõ.

Thẩm Hào Niên không định tiếp tục tung lưới rộng như năm ngoái, mà dự định tập trung chính xác vào nhóm khách hàng mục tiêu, chuyển từ "mở rộng" sang "dịch vụ chuyên sâu và chứng minh giá trị".

Cuộc họp mới diễn ra được một nửa thì điện thoại của Thẩm Hào Niên rung lên.

Ban đầu anh không định để ý.

Cho đến khi nhìn rõ người gửi là ai, Thẩm Hào Niên mới cầm điện thoại lên, xem nội dung tin nhắn.

Đọc xong tin nhắn của Phương Ngọc, Thẩm Hào Niên khựng lại.

Giây tiếp theo, anh khẽ cong khóe môi, trong mắt hiện lên một ý cười khó đoán.

Cảnh tượng này bị Tô Trác Thành bên cạnh nhìn thấy. Trên mặt anh thoáng qua vẻ nghi hoặc, bèn rướn cổ liếc nhìn điện thoại của Thẩm Hào Niên. Thấy nội dung tin nhắn, Tô Trác Thành chặc lưỡi một tiếng, ghé sát tai Thẩm Hào Niên thì thầm:

"Ồ, xem ra cậu có tình địch rồi."

Mãi đến hai hôm nay, Tô Trác Thành và Sở Hồi Chu mới biết năm nay Thẩm Hào Niên ăn Tết ở Thanh Châu.

Còn Thanh Châu có ai thì khỏi cần nói cũng biết.

Tuy Tô Trác Thành đã gặp Từ Thanh Từ hai lần, nhưng mỗi lần gặp đều vội vàng đến rồi đi, chưa từng có cơ hội tìm hiểu kỹ.

Biết lần này Thẩm Hào Niên đến nhà bạn gái ăn Tết, Tô Trác Thành kinh ngạc vô cùng. Anh cứ tưởng hai người chỉ yêu đương bình thường, không ngờ Thẩm Hào Niên lại hy vọng mối 🍳●u●🅰️●ռ 𝒽●ệ này được cả hai bên gia đình công nhận.

Trong cốt lõi, Thẩm Hào Niên là một người đàn ông truyền thống.

Một khi đã xác định một người, anh sẽ ở bên người ấy lâu dài, không nghĩ đến bất kỳ kết cục nào khác.

Đó cũng là lý do bao năm nay Thẩm Hào Niên vẫn không yêu ai.

Dù sao gia giáo nhà họ Thẩm rất nghiêm khắc. Là một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, nếu ngay cả tương lai của một người phụ nữ cũng không thể gánh vác, thì sinh ra để làm gì?

Nhận ra lần này Thẩm Hào Niên là thật lòng nghiêm túc, Tô Trác Thành nhìn anh với vẻ đầy ngưỡng mộ, cảm thán:

"Nếu tôi có được nghị lực và dũng khí như cậu, thì năm đó đã sớm ôm được người đẹp về rồi."

Có lẽ vì thứ không có được mãi mãi khiến người ta xao động, tin nhắn của Phương Ngọc lại khơi lên trong lòng Tô Trác Thành vài phần tâm tư. Nghĩ ngợi một lúc, anh không cam lòng hỏi:

"Hai năm nay Phương Ngọc sống ở Quảng Châu thế nào? Có yêu ai chưa?"

Thẩm Hào Niên liếc nhìn Tô Trác Thành đang lòng dạ rối bời, khẽ nhếch môi nhắc nhở:

"Hồi đó chẳng phải cậu nói sau này sẽ không quấy rầy cuộc sống của Phương Ngọc nữa sao?"

Tô Trác Thành: "..."

Anh từng nói câu đó à?

Thấy Tô Trác Thành còn muốn hỏi thêm, Thẩm Hào Niên lên tiếng cắt đứt hy vọng của anh:

"Phương Ngọc không có ý với cậu đâu. Tốt nhất nên từ bỏ sớm đi, đừng làm phiền cô ấy nữa."

Tô Trác Thành chặc lưỡi, bực bội vạch trần những ân oán năm xưa:

"Tôi đương nhiên biết Phương Ngọc không thích tôi, nhưng con người tôi ấy mà, cứ không cam lòng..."

"Cô ấy thích ai chẳng được, cứ nhất quyết thích một tên nhu nhược, thiếu quyết đoán như thế. Chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao?"

Điều Tô Trác Thành chưa từng nói với bất kỳ ai là, hồi trước, khoảng thời gian anh theo đuổi Phương Ngọc ráo riết nhất, anh từng một mình bay đến Thượng Hải, gặp người đàn ông mà Phương Ngọc thích.

Khi ấy, hai người đàn ông đều vì Phương Ngọc mà gặp nhau.

Ban đầu, Tô Trác Thành vẫn chưa thể khẳng định Phương Ngọc đã có người trong lòng.

Mãi đến lần đó, sau khi hai người ăn cơm xong, trên đường anh đưa Phương Ngọc về căn hộ, Phương Ngọc nhận được một cuộc điện thoại.

Không chỉ tâm trạng vui vẻ cả ngày hôm đó tan biến sạch sẽ, cô còn bật khóc nức nở.

Lúc cảm xúc kích động, cô còn trút cả lên người Tô Trác Thành.

Sau khi âm thầm điều tra, Tô Trác Thành mới biết khi ấy Phương Ngọc đang mắc kẹt trong một mối tình tay ba.

Trớ trêu thay, người còn lại trong mối tình tay ba ấy lại chính là chị ruột của cô.

Tô Trác Thành tuy đã quen nhìn đủ loại tình tiết cẩu huyết, nhưng cũng không ngờ chuyện tình cảm của Phương Ngọc lại cẩu huyết và chấn động đến vậy.

Không nuốt nổi cục tức, anh trực tiếp hẹn người đàn ông mà Phương Ngọc thích ra gặp mặt.

Ngày hôm đó, hai người gặp nhau trong một quán cà phê. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Từ Nghiễn Thư, trong lòng Tô Trác Thành đã thầm mắng mắt nhìn người của Phương Ngọc quá tệ, lại đi thích một kẻ như thế.

Đợi hai người ngồi xuống, Tô Trác Thành đi thẳng vào vấn đề, nói rằng anh thích Phương Ngọc và hiện đang theo đuổi cô.

Vốn tưởng sẽ được nhìn thấy một mặt đầy khí phách của Từ Nghiễn Thư, nào ngờ sau khi nghe tin này, đối phương chẳng hề có bất kỳ phản ứng nào, chỉ bình thản nói một câu:

"Ngọc Ngọc sẽ không thích anh đâu."

Nghe xong, Tô Trác Thành suýt nữa bật cười vì tức.

Kẻ này chẳng qua chỉ ỷ vào việc Phương Ngọc thích mình nên mới không kiêng nể gì như vậy. Bề ngoài giả vờ bình tĩnh thản nhiên, nhưng trong lòng từ lâu đã âm u rối bời.

Nói cho cùng cũng chỉ là một tên nhát gan vô dụng.

Tô Trác Thành khinh thường việc xem loại người này là tình địch, đương nhiên cũng chẳng buồn tiếp tục đấu với anh ta.

Uống hết một tách cà phê, Tô Trác Thành đứng dậy thanh toán rồi rời đi, gác chuyện này sang một bên, không nhắc với bất kỳ ai nữa.

Mấy năm nay, Tô Trác Thành cũng không phải chưa từng quen những cô gái khác.

Nhưng lần nào tiếp xúc được một thời gian, anh cũng cảm thấy nhạt nhẽo, vô vị.

Có lẽ vì không thể có được Phương Ngọc, nên trong lòng Tô Trác Thành vẫn luôn hy vọng có thể nối lại duyên xưa với cô.

Biết Phương Ngọc từ chức để đến Quảng Châu khởi nghiệp, khi đó Tô Trác Thành đã buồn bã một thời gian.

Giờ đây lại có tin tức về cô, ngay cả bản thân Tô Trác Thành cũng khó nói rốt cuộc đó là vì chấp niệm hay vì anh vẫn còn tình cảm với Phương Ngọc.

Cuộc họp kết thúc, Thẩm Hào Niên trở về văn phòng của mình.

Đáng lẽ phải tập trung vào công việc, nhưng trong đầu anh vẫn mãi nghĩ đến tin nhắn kia.

Thanh niên đầy chí hướng? Là ai?

Từ Thanh Từ hoàn toàn không biết Phương Ngọc đã lén tiết lộ chuyện này với Thẩm Hào Niên.

Cô thậm chí còn không hề hay biết Khổng Hoa đã nảy sinh tình cảm khác thường với mình.

Toàn bộ tâm trí cô đều dồn vào công việc. Mỗi ngày, trong đầu chỉ quanh quẩn chuyện làm sao mở được thị trường Nga, làm sao bán áo khoác da ra nước ngoài, tính giá thế nào mới có lợi nhuận cao nhất...

Quán ăn Tứ Xuyên mà Khổng Hoa giới thiệu quả thật rất ngon.

Ông chủ là người Tứ Xuyên. Vài năm trước, ông đưa vợ và con gái sang Mát-xcơ-va định cư, rồi cùng vợ mở quán ăn này để tiếp đãi những người đồng hương.

Từ Thanh Từ gọi vài món ăn Tứ Xuyên, sau đó đưa thực đơn cho Phương Ngọc và Khổng Hoa, bảo hai người muốn ăn gì thì cứ gọi.

Nhân lúc họ đang chọn món, Từ Thanh Từ cầm túi xách đi vào nhà vệ sinh.

Sau khi đi vệ sinh xong, cô rửa tay rồi chuẩn bị quay về chỗ ngồi thì phát hiện điện thoại đang đổ chuông.

Từ Thanh Từ lập tức dừng bước.

Lấy điện thoại ra xem, thấy là Thẩm Hào Niên gọi đến, trên gương mặt cô lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ.

Giây tiếp theo, Từ Thanh Từ đặt túi xách lên cạnh bồn rửa tay, đứng ngay trong nhà vệ sinh rồi nhận cuộc gọi quốc tế này.

Không đợi đầu dây bên kia lên tiếng, Từ Thanh Từ đã vui mừng cất lời:

"Alô? Thẩm Hào Niên?"

Nghe thấy giọng nói đầy phấn khích của Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên khẽ cong khóe môi, chậm rãi đáp:

"Là anh."

Từ Thanh Từ nhìn đồng hồ, phát hiện giờ này đang là giờ nghỉ trưa, không nhịn được hỏi:

"Sao giờ này anh lại gọi? Có chuyện gì à?"

Thẩm Hào Niên khẽ chặc lưỡi một tiếng, cố ý trêu cô:

"Sao nào, anh gọi điện cho bà chủ Từ còn phải chọn giờ nữa à?"

"Xem ra là anh đường đột rồi, quên mất giao ước với bà chủ Từ."

Từ Thanh Từ: "..."

Cô đâu có ý đó.

Cô chỉ hơi tò mò không hiểu vì sao Thẩm Hào Niên lại đột nhiên gọi cuộc điện thoại này.

Dù sao cả hai đều không phải kiểu người thích gọi điện. Một tháng gọi được năm cuộc đã là nhiều lắm rồi.

Huống chi, Thẩm Hào Niên cũng đâu phải người thích 𝐪υ●ấ●п ⓠ●υý●т.

Thẩm Hào Niên không vòng vo với Từ Thanh Từ, đi thẳng vào vấn đề:

"Bà chủ Từ còn phải ở Nga bao lâu nữa mới về nước?"

Từ Thanh Từ khẽ "à" một tiếng, nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi đáp:

"Chắc khoảng một tuần nữa?"

"Có chuyện gì vậy?"

Thẩm Hào Niên trầm ngâm một lúc, rồi bất ngờ buông một câu:

"Hình như anh có hơi nhớ bà chủ Từ rồi. Không biết bà chủ Từ có nhớ đến người yêu đang ở Bắc Kinh của mình không?"

hết chương 138.

, , vn, live

, vn

Chương (1-147)