Không liên quan mà con còn vội vàng ra ngoài gặp người ta như thế?
| ← Ch.117 | Ch.119 → |
Lúc Thẩm Hào Niên nói câu này, giọng nói cũng khẽ run lên. Ngoài miệng tuy là đang "oán trách", nhưng trong đôi mắt đào ánh nước mắt lại chỉ toàn xót xa.
Từ Thanh Từ nghe mà tim thắt lại. Cô bỗng nghẹn giọng, ngẩng đầu nhìn Thẩm Hào Niên với vẻ kinh ngạc vì phản ứng quá mức của anh.
Nhận ra anh thật sự vẫn còn sợ hãi và lo lắng, Từ Thanh Từ gượng nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Cô bước tới, đưa tay nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của Thẩm Hào Niên, dịu giọng dỗ dành:
"Em vẫn ổn mà, thật sự không sao đâu~"
"Lần sau em nhất định sẽ cẩn thận, sẽ không—"
Nói được nửa chừng, Thẩm Hào Niên đột nhiên tránh cánh tay phải đang bị gãy của cô, vươn tay ôm cô vào lòng, 𝐬𝒾ế-𝐭 🌜-𝒽ặ-t lấy vòng eo cô, đặt cằm l*n đ*nh đầu cô, thở ra một hơi dài như thể vừa tìm lại được thứ đã mất.
Đã rất lâu rồi Từ Thanh Từ không ⓖ●ầ●𝓃 🌀●ũ●ï với Thẩm Hào Niên như vậy, hơn nữa còn đang ở hành lang bệnh viện đông người qua lại. Ban đầu cô còn giãy giụa vài cái, nhưng sau khi nghe thấy trái tim vững vàng trong lồng п●🌀ự●𝐜 anh đang đập thình thịch, cô bỗng không giãy nữa, lặng lẽ tựa vào lòng Thẩm Hào Niên, yên tĩnh chờ anh bình tĩnh lại.
Hai người tựa vào nhau một lúc, Thẩm Hào Niên chợt nhớ tới bệnh nhân trong phòng chăm sóc đặc biệt cùng chủ xe còn lại, bèn lên tiếng:
"Em dậy từ lúc nào?"
Từ Thanh Từ "a" một tiếng, ngẩng đầu nhìn sắc mặt đen sì của Thẩm Hào Niên, hạ thấp giọng nói:
"Thật ra em có ngủ đâu, em sợ thực tập sinh xảy ra chuyện..."
"Chuyện này là do em sơ suất. Em không nên đồng ý với ông chủ Lý, tùy tiện giao chìa khóa xe cho người khác."
Nói đến đây, Từ Thanh Từ nhớ tới chiếc Hồng Kỳ bị cảnh sát giao thông kéo về đồn, áy náy nói:
"Xe của anh bị đâ.𝐦 không nhẹ. Đợi xử lý xong vụ tai nạn, chi phí sửa xe để em trả."
Thẩm Hào Niên liếc Từ Thanh Từ, nhíu mày:
"Đến lúc nào rồi mà em còn nghĩ đến chuyện sửa xe?"
Từ Thanh Từ: "..."
Xác nhận bệnh nhân trong phòng chăm sóc đặc biệt không còn nguy hiểm đến tính mạng, còn Từ Thanh Từ chỉ bị gãy xương nhẹ, không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường.
Thẩm Hào Niên ở lại bệnh viện cùng Từ Thanh Từ đến lúc trời vừa hửng sáng thì lái xe đến đội cảnh sát giao thông để xử lý vụ tai nạn này.
Từ Thanh Từ muốn đi cùng để xem tình hình, nhưng bị Thẩm Hào Niên nghiêm giọng từ chối:
"Em ngoan ngoãn ở lại bệnh viện cho anh, đừng chạy lung tung."
Nói xong, Thẩm Hào Niên gọi điện cho Chu Xuyên, người đang đi liên hệ với chủ chiếc xe còn lại. Hai người gặp nhau trước cổng bệnh viện rồi cùng đến đội cảnh sát giao thông.
Chủ chiếc xe bên kia không bị thương gì nghiêm trọng, chỉ là xe bị đâ·ⓜ hỏng, yêu cầu là được bồi thường.
Sau khi tìm hiểu rõ tình hình cụ thể tại đội cảnh sát giao thông và xem lại chi tiết đoạn camera giá_Ⓜ️ 𝖘á_✞, Thẩm Hào Niên đích thân đứng ra thương lượng với chủ chiếc xe bên kia.
Vì phía Từ Thanh Từ là bên chịu trách nhiệm chính, cuối cùng hai bên thống nhất bên có trách nhiệm sẽ chi trả toàn bộ chi phí sửa xe, ngoài ra bồi thường thêm năm nghìn tệ tiền mặt coi như "phí tổn thất tinh thần".
Đối phương cũng không đòi giá trên trời, Thẩm Hào Niên càng không tranh cãi phải trái với họ. Huống hồ chuyện này vốn dĩ là trách nhiệm của phía họ.
Sau khi hai bên ký tên xong, mỗi người nhận lại chìa khóa xe của mình rồi ✞*ự 𝖝*ử lý.
Chiếc Hồng Kỳ của Thẩm Hào Niên phần đầu xe đã bị đâ*Ⓜ️ hỏng đến mức biến dạng. Anh trực tiếp gọi điện cho xưởng sửa chữa tại địa phương, bảo người tới kéo xe đi.
Chủ chiếc xe bên kia đang cần dùng xe gấp, hơn nữa xe của anh ta chỉ bị hư hỏng nhẹ, nên lập tức nói muốn lái xe đi ngay, chỉ cần Thẩm Hào Niên đưa hai nghìn tệ tiền sửa xe là được.
Thẩm Hào Niên lười dây dưa với đối phương, trực tiếp bảo Chu Xuyên đưa tiền để giải quyết.
Xử lý xong vụ tai nạn giao thông này, Thẩm Hào Niên lại bảo Chu Xuyên liên lạc với gia đình Triệu Trang và ông chủ Lý, bàn bạc xem nên giải quyết chuyện của người tài xế này như thế nào.
So với chủ chiếc xe bên kia, tình hình của Triệu Trang mới là rắc rối hơn, cũng khó xử lý hơn. Chỉ cần sơ suất một chút, Từ Thanh Từ đắc tội với người ta thì e rằng việc làm ăn của cô ở Tân Tập sẽ không dễ dàng.
Nghĩ đến điều đó, Thẩm Hào Niên đặc biệt dặn dò Chu Xuyên:
"Cố gắng đáp ứng điều kiện của đối phương, lúc thương lượng thì khách sáo một chút."
May mà ông chủ Lý không phải kiểu người hồ đồ, vô lý. Sau khi biết người tài xế do mình cử đi lại gây ra chuyện như vậy, ông chủ động nhận trách nhiệm, hứa với Từ Thanh Từ rằng toàn bộ chi phí điều trị, tiền bồi thường thời gian nghỉ việc của Triệu Trang và những khoản liên quan khác, ông sẽ một mình gánh vác, chỉ mong Từ Thanh Từ đừng để bụng.
Vì chuyện này, ông còn hứa rằng trong những lần hợp tác sau, ông sẽ chủ động nhường cho Từ Thanh Từ ba phần lợi nhuận.
Đương nhiên Từ Thanh Từ rất vui vẻ đồng ý với đề nghị của ông chủ Lý. Đây đều là lợi nhuận thật sự đấy!
Vết thương của Từ Thanh Từ và Tiểu Trần đều không nặng. Hai người ở bệnh viện một đêm, hôm sau liền xuất viện.
Trong thời gian dưỡng thương, Từ Thanh Từ cũng không hề nhàn rỗi. Cô ở bệnh viện soạn một bản "Sổ tay thương hiệu" rất chi tiết. Từ định vị thương hiệu, câu chuyện và triết lý thương hiệu, chân dung nhóm khách hàng mục tiêu, hệ thống nhận diện cốt lõi, hệ thống màu sắc... đến từng chi tiết nhỏ, cô đều chỉnh sửa đi chỉnh sửa lại rất nhiều lần. Trong khoảng thời gian đó, Thẩm Hào Niên cũng giúp cô không ít.
Sau khi xử lý xong vụ tai nạn giao thông, Thẩm Hào Niên giúp Từ Thanh Từ làm thủ tục xuất viện, rồi đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi suốt một buổi chiều.
Sau khi tỉnh dậy, nghĩ đến việc tay trái của Từ Thanh Từ đang bó bột, làm gì cũng bất tiện, Thẩm Hào Niên lái xe ra ngoài tìm đồ ăn.
Trong lúc dùng bữa, Từ Thanh Từ nói với Thẩm Hào Niên về những điều cô lĩnh ngộ được trong mấy ngày ở Tân Tập. Thẩm Hào Niên thỉnh thoảng lại chỉ điểm cho cô vài câu, giúp cô sắp xếp lại mạch suy nghĩ.
Thấy cô mải nghĩ chuyện mà quên cả ăn cơm, Thẩm Hào Niên cũng không quên nhắc một câu:
"Ăn cơm đi."
Thẩm Hào Niên ở Tân Tập tổng cộng ba ngày rưỡi. Trong khoảng thời gian đó, điện thoại của anh không ngừng đổ chuông, anh cũng bận đến mức đầu tắt mặt tối. Mỗi lần nghe điện thoại đều kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, nội dung bàn bạc hầu như đều là công việc.
Để không ảnh hưởng đến Từ Thanh Từ, mỗi lần có điện thoại, Thẩm Hào Niên đều ra ngoài nghe.
Nghe máy xong, anh lại như không có chuyện gì quay về, tiếp tục cùng Từ Thanh Từ thảo luận các chi tiết.
Hai ngày này, hai người gần như ăn cùng, ngủ cùng. Ban đầu Thẩm Hào Niên có thuê thêm một phòng khác, nhưng vì Từ Thanh Từ có quá nhiều vấn đề cần hỏi, cũng suy nghĩ quá nhiều, hơn nữa tay trái cô lại không tiện, nên sau mỗi lần họp nhỏ với cô xong, anh dứt khoát nằm nghỉ trên chiếc sofa nhỏ trong phòng của Từ Thanh Từ.
Một người cao lớn như anh chen chúc trên chiếc sofa chưa đến một mét rưỡi, nhìn vô cùng tội nghiệp. Có hai lần Từ Thanh Từ thấy áy náy, hỏi anh có muốn đổi không, để anh ngủ giường còn cô ngủ sofa. Thẩm Hào Niên không hề nghĩ ngợi mà từ chối ngay.
Trong thời gian đó, Thẩm Hào Niên còn cùng Từ Thanh Từ đi gặp mấy ông chủ xưởng có năng lực thiết kế, phù hợp với các thương hiệu vừa và nhỏ. Đây là lần đầu tiên anh lấy thân phận ông chủ của "Minh Châu" để giúp Từ Thanh Từ đàm phán làm ăn.
So với sự dịu dàng và dễ nói chuyện của Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên trên bàn tiệc đàm phán lại quyết đoán, mạnh mẽ, không cho đối phương bất cứ cơ hội nào để được đằng chân lân đằng đầu.
Đây là lần đầu tiên Từ Thanh Từ tận mắt chứng kiến Thẩm Hào Niên đàm phán công việc, và cô đã học được từ anh rất nhiều điều.
Mặc dù "Minh Châu" chưa có nhiều lợi thế, nhưng Thẩm Hào Niên vẫn đàm phán với sự tự tin và điềm tĩnh như thể "không hợp tác được thì vẫn còn rất nhiều đối tác khác muốn hợp tác với tôi."
Nhờ sự giúp đỡ của Thẩm Hào Niên, cuối cùng họ chốt được ba xưởng tương đối phù hợp. Từ Thanh Từ ký hợp đồng với các ông chủ xưởng, coi như mọi việc đã được quyết định xong.
Trước khi ký hợp đồng, ở khoản chi phí, Thẩm Hào Niên ép giá khá quyết liệt. Anh còn thỏa thuận với đối phương rằng sau khi đơn hàng sản xuất đại trà đạt đến một số lượng nhất định, các khoản phí này có thể được khấu trừ vào tiền hàng. Đồng thời, anh nghiêm khắc yêu cầu đối phương phải tuân thủ điều khoản về quyền sở hữu trí tuệ, quy định rằng trong một thời hạn nhất định, xưởng không được sản xuất những sản phẩm cùng phong cách cho đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Minh Châu. Nếu vi phạm, phải bồi thường gấp mười lần tiền vi phạm hợp đồng.
Về quyền sở hữu trí tuệ, Từ Thanh Từ thật sự không nghĩ tới. Ban đầu cô chỉ thỏa thuận về phí phát triển mẫu. Đến khi nghe Thẩm Hào Niên đặc biệt nhấn mạnh điểm này, cô mới nhận ra tầm quan trọng của điều khoản độc quyền và điều khoản loại trừ.
Đến ngày thứ ba, Thẩm Hào Niên cuối cùng cũng không thể tiếp tục gác lại những công việc cấp bách trong tay. Sau khi cùng Từ Thanh Từ tham quan xưởng và bộ phận thiết kế, xác nhận mọi việc sau này sẽ không có vấn đề gì lớn, anh lập tức lên đường trở về Bắc Kinh.
Trước lúc đi, Thẩm Hào Niên nhìn Từ Thanh Từ rất lâu, như muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chỉ nói:
"Nhất định phải chú ý an toàn."
"Xe hỏng khá nặng, chắc không sửa xong nổi trong một hai tháng."
"Nếu em cần gấp về Quảng Châu thì cứ để xe lại đây, sau này anh sẽ tìm người tới lái về."
Trong lòng Từ Thanh Từ khẽ rung động. Cô chớp chớp mắt, nghiêm túc gật đầu với Thẩm Hào Niên, nói rằng nhất định phải trả anh tiền sửa xe, nếu không cô sẽ không yên lòng.
Thẩm Hào Niên không so đo với cô chuyện này. Thấy cô nhất quyết như vậy, anh bảo cô quy tiền sửa xe thành tiền cơm. Sau này mỗi lần anh đến tìm cô, cô chỉ cần mời anh ăn cơm là được.
Từ Thanh Từ biết anh đang dùng một cách khác để giúp cô thoát khỏi sự ngượng ngùng, nên cảm kích mỉm cười với anh.
Bên phía Tân Tập cần có người ở lại trông coi, còn Từ Thanh Từ phải quay về Quảng Châu xử lý một số đơn hàng, không thể ở Tân Tập lâu dài. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô nhớ tới Trần Văn Sơn.
Hiện tại chỉ có anh là phù hợp nhất. Anh đã làm nghề da nhiều năm, hiểu rõ nhất quy trình sản xuất.
Nghĩ vậy, Từ Thanh Từ lập tức gọi điện cho Trần Văn Sơn, kể tỉ mỉ tình hình ở Tân Tập, rồi hỏi anh có rảnh đến Hà Bắc một chuyến không.
Trần Văn Sơn suy nghĩ chưa đến năm phút trong điện thoại, rất nhanh đã đồng ý với Từ Thanh Từ, nói rằng anh sẵn lòng đi chuyến này.
Dù sao thì dây chuyền sản xuất này anh cũng đã đầu tư một phần tiền. Tuy tỷ lệ góp vốn không nhiều, nhưng lợi nhuận lại rất khả quan.
Ngay ngày hôm sau, Trần Văn Sơn mua vé máy bay. Từ Thanh Từ không vội quay về Quảng Châu, mà để Tiểu Trần về trước, còn bản thân ở lại Tân Tập đợi Trần Văn Sơn.
Trong thời gian đó, Từ Thanh Từ ký hợp đồng hợp tác dài hạn với mấy xưởng có ý định hợp tác, đồng thời tạo dựng q*ц*a*ⓝ ♓*ệ tốt với ban quản lý các xưởng, để bảo đảm việc hợp tác sau này có thể thuận lợi triển khai.
Lần nữa gặp lại Chu Uyển Ngọc, Từ Thanh Từ không khỏi vừa bất ngờ vừa vui mừng.
Cô không ngờ chuyến công tác này của Trần Văn Sơn lại đưa cả vợ và con gái theo. Đã vài năm không gặp Chu Uyển Ngọc, nhưng cô ấy gần như không thay đổi gì.
Vẫn dịu dàng như trước, giữa hàng mày khóe mắt vẫn thấp thoáng vẻ điềm đạm, kín đáo đặc trưng của một người học cao. Chu Uyển Ngọc gặp lại Từ Thanh Từ cũng vô cùng xúc động.
Mặc dù từ sớm Chu Uyển Ngọc đã đoán Từ Thanh Từ không phải người tầm thường, nhưng chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Từ Thanh Từ đã thay đổi đến mức long trời lở đất, khiến cô khó lòng không kinh ngạc.
Lúc mới gặp lại, giữa hai người vẫn còn đôi chút xa lạ. Mãi đến khi ba người cùng đi ăn, trên đường vừa đi vừa trò chuyện vài câu xã giao, hai người mới dần thân thiết trở lại.
Biết việc làm ăn của Từ Thanh Từ đã phát triển đến mức này, Chu Uyển Ngọc không ngừng khen cô giỏi, nói cô đúng là một nữ cường nhân tài giỏi!
Trước khi thi IELTS, Từ Thanh Từ từng hỏi ý kiến Chu Uyển Ngọc. Dù ở rất xa, cô ấy vẫn gửi cho Từ Thanh Từ cả một chồng tài liệu và đề thi tiếng Anh rất chi tiết. Từ Thanh Từ ngày nào cũng cắm đầu làm đề, gặp câu nào không biết thì hỏi Chu Uyển Ngọc, người học chuyên ngành tiếng Anh. Cuối cùng cô thật sự vượt qua kỳ thi IELTS, trình độ khẩu ngữ đã đạt đến mức có thể giao tiếp lưu loát với người nước ngoài.
Tuy vậy, Từ Thanh Từ vẫn cố ý học thêm tiếng Anh chuyên ngành ngoại thương. Mấy cuốn sổ từ vựng tiếng Anh dày còn hơn cả Từ điển Tân Hoa, hầu như ngày nào cô cũng ôm đọc.
Chu Uyển Ngọc chỉ biết tự than mình không có được nghị lực như cô, nếu không cũng chẳng đến mức sau khi kết ♓ô·n lại trở thành bà nội trợ toàn thời gian, ở nhà chăm con.
Đương nhiên, đó chỉ là lời khiêm tốn của Chu Uyển Ngọc. Trên thực tế, mỗi khi Trần Văn Sơn không thể quyết định, người đứng sau đưa ra quyết định đều là cô.
Huống hồ cô còn có một người anh họ vừa kín tiếng vừa xuất sắc, nên điều kiện gia đình của cô cũng không thể kém được.
Nếu Từ Thanh Từ đoán không nhầm, thì gia đình của Lâm Vọng Thu và Chu Uyển Ngọc đều thuộc tầng lớp trung lưu khá trở lên, trong nhà đều làm kinh doanh.
Sở dĩ năm xưa bên cạnh Chu Uyển Ngọc và Trần Văn Sơn không có lấy một người thân nào là vì hai người không nhận được sự đồng ý và chấp nhận của bố mẹ Chu Uyển Ngọc. Chu Uyển Ngọc đã vì tình yêu mà bỏ trốn đến Sát Bố Nhĩ cùng Trần Văn Sơn.
Sở dĩ Từ Thanh Từ biết chuyện này là vì trước đây khi ăn cơm cùng Lâm Vọng Thu, anh vô tình nhắc đến trong bữa ăn rằng bố mẹ anh từ Giang Tô chuyển đến Hồng Kông định cư. Thế hệ trước của gia đình mở xưởng sản xuất và kinh doanh đồ nội thất gỗ nguyên khối ở Giang Tô. Sau này việc làm ăn ngày càng phát đạt, có chút tiềm lực kinh tế rồi mới chuyển đến Hồng Kông tiếp tục kinh doanh.
Lâm Vọng Thu còn tự giễu rằng nếu không làm nên chuyện ở công ty ngoại thương thì chỉ còn cách về nhà kế thừa gia nghiệp.
Nghĩ đến đó, Từ Thanh Từ vừa cảm thán số phận con người thật kỳ diệu, vừa nhiệt tình mời vợ chồng Trần Văn Sơn đi ăn.
Sau khi vợ chồng Trần Văn Sơn ổn định ở Tân Tập, Từ Thanh Từ lại giới thiệu Trần Văn Sơn với mấy xưởng đang hợp tác, nói rõ anh là nhân sự được "Minh Châu" cử đến, trong hai tháng tới sẽ ở lại Tân Tập để theo sát toàn bộ quá trình sản xuất, đồng thời tham gia công việc làm mẫu cho quý tiếp theo...
Sau khi hoàn tất việc bàn giao, trước lúc rời đi, Từ Thanh Từ ghé qua xưởng sửa xe.
Xưởng sửa xe nói với cô rằng chiếc Hồng Kỳ này đã được độ lại, rất nhiều linh kiện đều nhập từ nước ngoài, trong thời gian ngắn không thể gửi về trong nước, có lẽ phải chờ ba đến năm tháng mới sửa xong.
Từ Thanh Từ nhìn tờ báo giá sửa chữa, kinh ngạc trợn tròn mắt.
Một linh kiện nhỏ như vậy mà lại đắt đến thế sao??
Thảo nào lúc trước khi cô đề nghị bồi thường chi phí sửa xe, Thẩm Hào Niên cứ nhìn cô mấy lần với vẻ muốn nói lại thôi.
Tiền sửa chiếc xe này đủ để cô mua một chiếc xe mới rồi! Ngay cả chiếc Santana cũ của cô cũng còn chưa bằng một phần lẻ giá trị của chiếc xe này!
Từ Thanh Từ đau lòng véo mình một cái, cố giữ vẻ bình tĩnh rồi hỏi người phụ trách xưởng sửa xe xem chiếc áo khoác da ở trong cốp chiếc Hồng Kỳ còn ở cửa hàng hay không.
Nghe vậy, người phụ trách lập tức bảo người mang chiếc áo khoác da từ bên trong ra đưa cho Từ Thanh Từ.
Từ Thanh Từ nhận lấy chiếc áo khoác da, trò chuyện thêm vài câu với ông chủ xưởng sửa xe, để lại thông tin liên lạc rồi xoay người rời đi.
Không có xe, Từ Thanh Từ chỉ có thể đi xe khách đến Bắc Kinh.
Ban đầu cô định đi tàu hỏa từ Bắc Kinh về Quảng Châu, nhưng giữa chừng chợt nhớ mình quên đưa chiếc áo khoác da đã mua cho Thẩm Hào Niên, nên đành quá cảnh ở Bắc Kinh.
Trước khi lên đường, Từ Thanh Từ không hề báo cho Thẩm Hào Niên biết. Mãi đến khi ra khỏi bến xe Bắc Kinh, cô mới gọi điện cho anh, hỏi anh đang ở đâu.
Người bắt máy lại không phải Thẩm Hào Niên, mà là một giọng nữ lịch sự nhưng xa cách:
"Xin hỏi cô là...?"
"Hào Niên đang phụ giúp trong bếp. Cô tìm nó anh ấy việc gì không?"
Qua giọng nói, Từ Thanh Từ không đoán được tuổi của đối phương, nhưng cô cảm thấy người đó không phải người bình thường, hơn nữa còn rất thân thiết với Thẩm Hào Niên. Chưa kịp suy nghĩ xem người ở đầu dây bên kia rốt cuộc có 🍳-ⓤ-@-ⓝ ♓-ệ gì với Thẩm Hào Niên, thì giọng anh đã vang lên bên tai:
"A lô?"
Nghe giọng nói hơi lành lạnh của Thẩm Hào Niên, lồng ⓝ●ℊ●ự●𝖈 Từ Thanh Từ bỗng thấy nặng trĩu, như có một tảng đá lớn đè lên, khiến cô nghẹn đến mức khó thở.
Cô chớp mắt liên tục, cố tỏ ra bình tĩnh rồi xin lỗi:
"... Em không biết anh đang bất tiện nghe điện thoại, xin lỗi."
Thẩm Hào Niên nghe ra giọng của Từ Thanh Từ, im lặng hai giây rồi nhẹ nhàng nói:
"Xin lỗi anh làm gì? Chúng ta đâu phải người ngoài."
"Vừa rồi anh đang phụ giáo sư Hà làm cá trong bếp. Dì giúp việc trong nhà xin nghỉ về quê rồi, một mình bà ấy cứ loay hoay mãi."
Nói được nửa chừng, Thẩm Hào Niên chợt nhớ ra Từ Thanh Từ không biết mẹ anh họ Hà. Anh im lặng một lúc rồi chủ động giải thích:
"Người vừa nghe điện thoại là mẹ anh."
Từ Thanh Từ còn đang đoán xem người nghe máy rốt cuộc có 𝐪⛎🅰️*𝖓 ♓*ệ gì với Thẩm Hào Niên. Cô từng nghĩ có lẽ là bạn thân từ nhỏ, cũng từng nghĩ là đối tượng xem mắt do gia đình sắp xếp, không ngờ lại là mẹ của Thẩm Hào Niên.
Nghĩ đến việc vừa rồi mình lại tỏ ra lúng túng trước mặt mẹ anh, Từ Thanh Từ bực bội vỗ trán mình một cái, tự trách:
"Đều tại em gọi điện không đúng lúc. Vừa rồi em thật sự không cố ý..."
Nghe vậy, Thẩm Hào Niên lên tiếng ngắt lời cô:
"Được rồi nhé, em còn xin lỗi nữa thì anh lại thấy tự trách mất."
Nghe thấy bên phía Từ Thanh Từ khá ồn ào, Thẩm Hào Niên nhíu mày hỏi:
"Bên em sao ồn thế? Em đang ở đâu?"
Lúc này Từ Thanh Từ mới nhớ ra việc quan trọng khiến cô vòng qua Bắc Kinh. Cô l**m môi, tìm một góc yên tĩnh rồi giải thích:
"... Vé của em là sáng mai về Quảng Châu, bây giờ em vừa đến bến xe Bắc Kinh."
"Em gọi cuộc điện thoại này là vì có đồ muốn đưa cho anh... Anh có bận không? Nếu bận thì cho em địa chỉ, em sẽ tìm người gửi đồ cho anh."
Nghe Từ Thanh Từ nói xong, Thẩm Hào Niên đáp:
"Anh không bận."
"Bây giờ em định đi đâu? Anh đến tìm em."
Nghĩ đến việc Thẩm Hào Niên vừa giúp mẹ làm cá trong bếp, chắc chắn còn chưa ăn cơm, Từ Thanh Từ vội vàng từ chối:
"Không cần đâu... Bây giờ em định đến khách sạn nghỉ một lát, đợi anh xong việc rồi tìm em cũng được."
Thẩm Hào Niên im lặng một lúc, thái độ vẫn kiên quyết như mọi khi:
"Em chờ anh ở bến xe, anh đến đón em."
Từ Thanh Từ hé miệng, vừa định từ chối thì còn chưa kịp nói đã nghe Thẩm Hào Niên lên tiếng:
"Từ Thanh Từ, em đừng tranh cãi với anh."
Cuộc gọi kết thúc.
Giáo sư Hà vẫn luôn ở trong bếp, không cố ý nghe lén cuộc nói chuyện của hai người. Nghe tiếng bước chân vội vã của Thẩm Hào Niên chạy lên lầu rồi lại xuống lầu, bà tò mò bước ra khỏi bếp, vừa hay nhìn thấy anh khoác áo ngoài, tay cầm chìa khóa xe, rõ ràng là đang chuẩn bị ra ngoài.
Thấy vậy, giáo sư Hà lên tiếng gọi anh lại:
"Đi đâu thế? Không ở nhà ăn cơm à?"
"Bố con sắp về rồi, chẳng phải đã nói với con là tối nay ông ấy có chuyện muốn nói với con sao?"
Lần này Thẩm Thư Văn được nghỉ một tuần, từ sớm đã quay về Đông Bắc.
Hai hôm trước, bố Thẩm đi công tác khảo sát ở nơi khác, nửa đêm hôm qua mới về nhà. Sáng sớm nay lại đến cơ quan họp.
Trước khi đi, ông đã dặn Hà Thư Bình nhắc Thẩm Hào Niên tối nay phải ở nhà ăn cơm, vì ông có chuyện muốn nói.
Nếu là trước đây, Thẩm Hào Niên tuyệt đối sẽ không làm trái ý bố mẹ. Nhưng hôm nay là trường hợp đặc biệt, anh chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi.
Trong lúc khó xử, Thẩm Hào Niên quay người giải thích với Hà Thư Bình:
"Con có việc phải ra ngoài một chuyến, sẽ về sớm."
"Mẹ yên tâm, vẫn kịp thời gian, sẽ không làm lỡ việc lãnh đạo giáo huấn con đâu."
Thấy Thẩm Hào Niên nhất quyết phải đi, Hà Thư Bình nhớ đến cuộc điện thoại vừa rồi, không nhịn được hỏi:
"Có phải cô gái gọi điện lúc nãy tìm con không? Rốt cuộc cô gái đó là thế nào? Bây giờ hai đứa có 🍳ⓤa*n ♓*ệ gì?"
"Con hủy 𝒽*ô*𝓃 với Kỳ Kỳ, có phải là vì cô gái đó không?"
Thấy Hà Thư Bình đã bắt đầu sinh nghi, Thẩm Hào Niên vội vàng phủ nhận:
"Bọn con chỉ là bạn bè bình thường thôi, chuyện này không liên quan đến cô ấy."
Hà Thư Bình đầy vẻ không tin:
"Không liên quan mà con còn vội vàng ra ngoài gặp người ta như thế?"
hết chương 118.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 117 | Ch. 119 → |
