Có nhớ anh không?
| ← Ch.084 | Ch.086 → |
Khi hỏi câu này, khóe môi Thẩm Hào Niên khẽ cong lên, mang theo ý trêu chọc, như cố tình ghẹo cô.
Nhà ga người qua kẻ lại tấp nập, không ít ánh mắt dừng trên hai người. Từ Thanh Từ sợ gặp phải người quen, vội vàng lắc đầu, đồng thời giữ một khoảng cách vừa phải với Thẩm Hào Niên.
Thẩm Hào Niên đưa mắt nhìn quanh một lượt, cũng biết nơi này không thích hợp để nói chuyện. Anh xách va-li, dùng ánh mắt ra hiệu cho Từ Thanh Từ đi trước dẫn đường, còn mình sẽ theo sau.
Từ Thanh Từ hiểu ý, lập tức khoác tay Kiều Nam. Hai chị em vai kề vai chen ra khỏi nhà ga, Thẩm Hào Niên lặng lẽ đi theo phía sau.
Ra khỏi ga tàu, hiếm khi Từ Thanh Từ chủ động vẫy một chiếc taxi.
Trước khi lên xe, Kiều Nam rất tự giác ngồi lên ghế phụ, nhường hàng ghế sau cho hai người.
Trong lúc Thẩm Hào Niên ra cốp sau cất hành lý, Từ Thanh Từ đã mở cửa hàng ghế sau rồi chui vào ngồi.
Sau khi cất xong va-li, anh vòng qua đuôi xe sang bên còn lại. Vừa mở cửa xe, anh đúng lúc nhìn thấy Từ Thanh Từ đang lục trong chiếc túi đeo chéo bằng vải bò, lấy ra một hũ đào ngâm đóng trong lọ thủy tinh.
Thẩm Hào Niên im lặng nửa giây, rồi khom người bước vào xe, ngồi xuống.
Vừa lên xe, Từ Thanh Từ đã cảm thấy không gian trong khoang xe chật chội hơn hẳn. Cô khẽ mím môi, cúi đầu, nghiêng người đưa hũ đào ngâm trong tay cho Thẩm Hào Niên, bảo anh ăn tạm lót dạ.
Điều đầu tiên Thẩm Hào Niên chú ý không phải hũ đào ngâm trong tay cô, mà là mu bàn tay có vài vết xước đỏ.
Mấy vết đỏ ấy trông khá chói mắt, như bị móng vuốt của con vật nào đó cào phải.
Thẩm Hào Niên khẽ cau mày, hỏi:
"Em bị sao ở tay vậy?"
Từ Thanh Từ "a" một tiếng, hoàn toàn không để ý mình bị trầy tay. Cô nhìn theo ánh mắt của anh xuống bàn tay phải, rồi thản nhiên đáp:
"Chắc là bị mèo cào thôi, không sao đâu, cũng không đau."
"Anh đói chưa? Có muốn ăn chút đào ngâm lót dạ không? Em đặc biệt ghé siêu thị mua hũ này cho anh đấy."
Lúc nãy Từ Thanh Từ ngồi đợi ngốc ở nhà ga hơn ba tiếng. Đợi được nửa chừng, cô chợt nhớ Thẩm Hào Niên phải ngồi chuyến tàu này suốt ba bốn tiếng đồng hồ. Sợ anh đi đường mệt mỏi, cô cố ý chạy ra siêu thị gần nhà ga mua hũ đào ngâm này.
Nếu là ngày thường, cô chắc chắn không chịu làm kẻ chịu thiệt mà mua món đắt đỏ thế này ở nhà ga. Một hũ thôi đã đắt hơn loại cô vẫn mua tới ba, bốn tệ!
Thẩm Hào Niên không thích đồ ngọt. Thấy Từ Thanh Từ kiên quyết, anh đưa tay nhận lấy hũ đào ngâm, mở nắp ngay trước mặt cô, rồi dùng thìa múc một miếng đào đã ngấm siro cho vào miệng.
Hương vị cũng không tệ như anh tưởng, nhưng vẫn ngọt đến mức khiến anh đau đầu.
Ăn được một miếng, Thẩm Hào Niên vặn chặt nắp hũ, đưa phần còn lại cho Từ Thanh Từ, bảo cô tự ăn.
Thấy anh mới ăn một miếng đã không ăn nữa, Từ Thanh Từ thầm nghĩ anh đúng là lãng phí, nhưng ngoài miệng vẫn nói:
"Nếu anh không thích ăn cái này, lát nữa em mời anh ăn một bữa thật ngon."
Nói rồi, cô xoay người khẽ vỗ vai Kiều Nam, hỏi cô ấy có muốn ăn đào ngâm không.
Kiều Nam ngồi ở ghế phụ lập tức lắc đầu, nói mình không đói.
Từ Thanh Từ không muốn lãng phí, đành mở nắp hũ, cầm luôn chiếc thìa Thẩm Hào Niên vừa dùng, chậm rãi ăn hết gần như nguyên vẹn hũ đào ngâm.
Cô mới ăn được hai miếng, Thẩm Hào Niên bỗng hỏi:
"Con gái em đâu?"
Nghe vậy, Từ Thanh Từ phụt một tiếng. Miếng đào mắc trong cổ họng cũng văng xuống đùi cô. Cô ho khẽ mấy tiếng, nhặt miếng đào rơi trên đùi ném ra ngoài cửa sổ, một lúc sau mới đáp:
"Ở quê."
"Có phải cần con bé có mặt mới làm được hộ khẩu không? Nếu cần thì sáng mai em về quê đón con bé lên."
Thẩm Hào Niên không nói là cần, cũng không nói là không cần. Anh ngồi bên cạnh Từ Thanh Từ, hai chân bắt chéo, một tay đặt trên đùi, ngón tay hờ hững gõ nhịp lên đầu gối.
Sau một hồi im lặng, anh mới lên tiếng:
"Trước mắt chưa cần."
Trưa nay, Thẩm Hào Niên đã mời thư ký của vị bí thư kia dùng bữa tại một khách sạn quốc doanh ở Trùng Khánh. Sau khi biết mục đích chuyến đi của anh, người đó nói rằng việc này tuy thao tác có hơi phức tạp, nhưng không khó như tưởng tượng. Ông ấy sẽ nhờ các mối զ_⛎🅰️_𝖓 𝒽_ệ để thông đường với cấp dưới. Chỉ cần làm đúng quy trình, đúng pháp luật và hồ sơ đầy đủ thì không cần phải mắc kẹt ở quá nhiều khâu.
Sau khi bữa ăn kết thúc, Thẩm Hào Niên lại gọi điện liên lạc với người bên phía Sát Bố Nhĩ. Mặc dù đứa bé không sinh ở bệnh viện nên bệnh viện không thể cấp giấy chứng sinh, nhưng khi tròn một tuổi, con bé từng được đưa đến bệnh viện tiêm vài mũi vắc-xin phòng bệnh. Điều đó có thể chứng minh người giám hộ của đứa trẻ khi ấy là Từ Thanh Từ.
Chỉ cần Từ Thanh Từ nhờ thêm vài người quen trong thôn đứng ra làm chứng, sẽ không mất bao lâu để làm lại hộ khẩu cho con bé.
Thấy bề ngoài Từ Thanh Từ vẫn bình tĩnh, nhưng giữa hàng mày vẫn phảng phất nỗi lo không sao xua đi được, trên đường đến nhà hàng, Thẩm Hào Niên chủ động nói với cô về phán đoán của mình.
Biết được cuối cùng cũng có cách làm lại hộ khẩu cho con gái, trên gương mặt Từ Thanh Từ lần đầu tiên sau bao ngày mới xuất hiện nụ cười.
Nỗi buồn bực trong lòng cô cũng vơi đi vài phần, ngay cả thái độ với Thẩm Hào Niên cũng nhiệt tình hơn hẳn.
"Thẩm Hào Niên, chắc anh chưa đi dạo quanh huyện bọn em bao giờ nhỉ? Đợi em giải quyết xong việc, em dẫn anh đi tham quan khắp nơi."
"Lát nữa em mời anh ăn đặc sản ở đây, đảm bảo anh sẽ thích."
"..."
Từ ga tàu đến khu trung tâm thành phố chỉ khoảng hai, ba cây số, chưa đầy hai mươi phút đã tới nơi.
Vừa đến điểm đến, Từ Thanh Từ là người xuống xe trước, chạy ngay ra cốp sau giúp Thẩm Hào Niên lấy hành lý.
Trong va-li của Thẩm Hào Niên đựng tài liệu cần mang sang Mỹ cùng vài bộ quần áo để thay. Chiếc va-li nhìn không lớn, cũng không có vẻ nặng, nhưng thực chất khá trĩu.
Từ Thanh Từ ban đầu đánh giá thấp trọng lượng của nó. Vừa đưa tay nhấc lên, sức nặng kéo cô loạng choạng một bước, trán suýt đập vào nắp cốp xe.
Thẩm Hào Niên vừa xuống xe đã nhìn thấy cảnh đó. Khóe môi anh khẽ giật một cái theo phản xạ, rồi cau mày hỏi:
"Em làm nổi không?"
Từ Thanh Từ bĩu môi, phớt lờ vẻ không yên tâm của Thẩm Hào Niên. Sau đó cô dùng sức, khá nhẹ nhàng nhấc chiếc va-li ra, rồi đắc ý nhìn anh, cười híp mắt khoe khoang:
"Lúc em đi Quảng Châu lấy hàng, đồ em xách còn nặng hơn cái va-li này nhiều... Thẩm Hào Niên, đừng có coi thường em."
"Em khỏe lắm đấy!"
Thẩm Hào Niên nhìn Từ Thanh Từ, người gần như chỉ muốn viết hẳn bốn chữ "em rất giỏi" lên mặt, khẽ bật cười trong cổ họng, thong thả mắng một câu:
"Ngốc à?"
Từ Thanh Từ hừ một tiếng, mặc kệ Thẩm Hào Niên ngăn cản, nhất quyết xách va-li của anh, dẫn anh đến quán ăn địa phương đã mở được bảy, tám năm.
Quán nằm giữa mấy dãy nhà dân kiểu cũ, tọa lạc ở một góc ngã ba. Vì đã tồn tại nhiều năm nên tường các dãy nhà loang lổ, bong tróc. Trước cửa treo một tấm biển gỗ, trên đó viết ba chữ 「屋檐下」 (Dưới Hiên Nhà).
Đến trước cửa quán, Từ Thanh Từ thò đầu nhìn vào bên trong. Thấy tầng một đã chật kín người, bên trong vừa ồn ào vừa lộn xộn, cô đang lo không biết Thẩm Hào Niên có quen được không thì anh lại chẳng mấy bận tâm, chỉ hỏi:
"Không vào sao?"
Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, có chút ngại ngùng:
"... Chỗ này điều kiện hơi tệ, anh... chịu được chứ?"
Thẩm Hào Niên liếc cô một cái, bật cười vì cô quá để tâm.
"Chỉ là ăn một bữa cơm thôi, em sợ cái gì?"
"Hay trong mắt em, anh là kiểu công tử không vướng bụi trần?"
Không đợi Từ Thanh Từ trả lời, Thẩm Hào Niên đưa tay nhận lấy chiếc va-li trong tay cô, bình thản nói:
"Vào đi. Hồi còn trong quân đội, những khổ cực anh chịu còn hơn thế này nhiều."
Nói rồi, người đàn ông đã bước vào quán trước. Thấy vậy, Từ Thanh Từ vội vàng tăng bước, đi theo sau.
Tầng một đã kín chỗ, gần như không còn bàn trống. Tầng hai thì vẫn còn hai phòng riêng. Từ Thanh Từ cắn răng gọi với ông chủ xin một phòng.
Nói là phòng riêng, thực ra chỉ là một tầng lửng dựng tạm bằng ván gỗ, lại dùng thêm vài tấm ván ngăn thành từng phòng nhỏ. Mỗi phòng rộng chưa đến năm mét vuông, không gian chật chội đến mức khó thở. So với những nhà hàng Thẩm Hào Niên thường lui tới thì đúng là chẳng đáng để so sánh.
Từ Thanh Từ vẫn luôn âm thầm để ý phản ứng của Thẩm Hào Niên. Thấy anh nhìn cảnh tượng trước mắt mà không hề lộ ra chút bất mãn nào, trong lòng cô lại dâng lên vài phần áy náy khó tả.
Ba người vào phòng riêng. Nhân viên phục vụ mang tới một cuốn thực đơn cũ đã ngả vàng. Từ Thanh Từ không để Thẩm Hào Niên gọi món, mà tự mình quyết định gọi vài món đặc sản.
Nào là lẩu canh dê, thịt xông khói xào tỏi non, cá nấu lòng già, thịt bò xào rau xanh, mỗi món cô đều gọi một phần. Cuối cùng còn gọi thêm một phần cơm khoai tây đồ.
Thấy cô gọi món hào phóng như vậy, Thẩm Hào Niên khá bất ngờ, liếc cô mấy lần rồi cố ý trêu:
"Phất lên rồi à?"
Từ Thanh Từ trả lại thực đơn cho nhân viên, cầm ấm trà của quán rót cho mình một chén trà nóng hổi. Trước mặt Thẩm Hào Niên, cô uống cạn chén trà kiều mạch đắng, rồi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt thấp thoáng ý cười của anh, nghiêm túc đáp:
"Anh lặn lội từ Bắc Kinh đến đây, em đâu thể tiếp đãi qua loa được. Huống hồ anh còn giúp em một việc lớn như vậy..."
Vì có Kiều Nam ở đây nên Thẩm Hào Niên không nói những lời quá trắng trợn, chỉ cười như không cười đáp lại:
"Giữa hai chúng ta còn phải khách sáo thế sao?"
Từ Thanh Từ: "!"
Anh có biết câu này của anh còn dễ khiến người khác hiểu lầm hơn không?
Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ của Từ Thanh Từ lập tức đỏ bừng, chỉ muốn chui luôn xuống gầm bàn cho xong.
Cũng may Kiều Nam khẽ sờ chóp mũi, nghiêng đầu nhìn ra phía cửa, giả vờ như chẳng nghe thấy gì, cũng chẳng nhìn thấy gì.
Những món Từ Thanh Từ gọi đều là đặc sản vùng đông nam Trùng Khánh. Món nào cũng cho rất nhiều ớt, lớp dầu ớt đỏ au nổi kín mặt món ăn, chỉ nhìn thôi Thẩm Hào Niên đã thấy đau đầu.
Ngoại trừ món rau xào và thịt xông khói xào tỏi non, những món còn lại Thẩm Hào Niên chỉ gắp một miếng rồi không động đũa nữa.
Từ Thanh Từ để ý thấy điều đó, lén véo mạnh vào đùi mình, thầm trách bản thân quá sơ ý, đến cả chuyện Thẩm Hào Niên không ăn được cay mà cũng quên mất.
Bữa cơm này khiến Từ Thanh Từ vô cùng ngượng ngùng. Thấy Thẩm Hào Niên chỉ ăn chưa đến nửa bát cơm đã đặt đũa xuống, nhân lúc xuống tầng thanh toán, cô vừa đi vừa nghĩ có nên mua thêm gì đó cho anh ăn hay không.
Bữa này hết tổng cộng một trăm ba mươi tám tệ. Trên người Từ Thanh Từ cộng hết cũng chỉ có ba trăm tệ. Cô bấm ngón tay tính toán, lập tức cảm thấy túng thiếu.
Thẩm Hào Niên đã lặn lội từ xa đến tìm cô, chẳng lẽ lại để anh tự lo chỗ ở?
Nhưng nhà nghỉ bình thường chỉ bốn, năm chục tệ một đêm thì cô cũng ngại không nỡ để Thẩm Hào Niên ở.
Từ Thanh Từ bắt đầu hối hận vì lúc đi quá vội, không mang theo cuốn sổ tiết kiệm giấu ở nhà. Nếu mang theo, giờ còn có thể ra ngân hàng rút ít tiền để xoay xở.
Đang không biết phải làm sao, Từ Thanh Từ chợt nhớ Kiều Nam chắc vẫn còn tiền.
Cô hít sâu một hơi, cầm mười hai tệ tiền thừa ông chủ vừa trả, lộc cộc chạy lên cầu thang gỗ.
Đến trước cửa phòng riêng, Từ Thanh Từ khẽ đẩy cánh cửa gỗ, liếc nhìn Thẩm Hào Niên đang ngồi trên ghế gọi điện thoại, rồi quay sang Kiều Nam, giơ hai ngón tay ra hiệu cho cô ấy đi ra ngoài.
Kiều Nam nhận ra động tác nhỏ của Từ Thanh Từ, lén nhìn Thẩm Hào Niên vẫn đang nghe điện thoại, rồi cẩn thận nhích người bước ra khỏi phòng riêng.
Hai phút sau, hai chị em đứng ở đầu cầu thang. Kiều Nam nhìn vẻ mặt đầy khó xử của Từ Thanh Từ, hỏi:
"Chị, sao vậy?"
Từ Thanh Từ xoa xoa đầu ngón tay, ngượng ngùng lên tiếng:
"Nam Nam, em có mang tiền không? Cho chị mượn năm trăm tệ được không?"
Kiều Nam khựng lại hai giây, rồi ngay trước mặt Từ Thanh Từ lấy từ túi áo ⓝ.𝐠.ự.🌜 ra một xấp tiền lẻ, đếm năm trăm tệ đưa cho cô.
Nhận được tiền, Từ Thanh Từ thấy yên tâm hơn hẳn. Cô cất tiền đi, đưa tay vỗ vai Kiều Nam, cảm kích nói:
"Lần này em giúp chị việc lớn rồi. Đợi về Sát Bố Nhĩ, chị sẽ trả lại em."
Kiều Nam không đồng ý:
"Chị, chị khách sáo với em làm gì. Chị cần thì cứ cầm đi."
Từ Thanh Từ cũng không khách sáo với Kiều Nam nữa. Mượn được tiền xong, cô vượt qua Kiều Nam đi vào gọi người.
Đẩy cửa bước vào, Thẩm Hào Niên đã gọi điện xong, lúc này đang ngồi trên ghế hút thuốc.
Tư thế anh rất ung dung. Áo khoác vắt trên lưng ghế, chân bắt chéo, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay như chỉ là một món điểm xuyết. Vẻ lười biếng, tùy ý nơi hàng mày khóe mắt càng tôn lên phong thái của anh.
Nhìn thấy cảnh ấy, Từ Thanh Từ bất giác khựng lại.
Thẩm Hào Niên ngẩng mắt, thấy bóng dáng cô thì thong thả dụi tắt điếu thuốc mới hút được một nửa, sau đó đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế, chậm rãi hỏi:
"Đi được rồi chứ?"
Từ Thanh Từ chớp mắt, gật đầu:
"Được rồi."
Ra khỏi quán ăn, Từ Thanh Từ vẫn còn đang phân vân không biết nên đưa Thẩm Hào Niên đi nghỉ ở đâu thì anh đã có sẵn dự định.
Anh không quen thuộc với thị trấn nhỏ này. Trước đây chỉ từng ghé ngang, nghỉ lại một đêm. Khách sạn lần đó tuy không thể so với những nơi anh từng ở, nhưng ở đây đã được xem là lựa chọn tốt nhất.
Vẻ bối rối của Từ Thanh Từ quá rõ ràng, Thẩm Hào Niên muốn không nhận ra cũng khó. Anh biết cô đang xót tiền, cũng biết cô không muốn tiếp đãi mình qua loa, nên chủ động lên tiếng:
"Vừa rồi anh gọi hỏi khách sạn XX, bên đó nói vẫn còn phòng. Anh đặt một phòng giường lớn rồi."
"Em đưa anh qua đó nhé?"
Câu hỏi ấy rất khéo, khiến Từ Thanh Từ dù muốn giả vờ không hiểu cũng không được.
Kiều Nam biết mình ở đây chỉ làm kỳ đà cản mũi. Sau khi đi vệ sinh xong, vừa thấy Từ Thanh Từ và Thẩm Hào Niên đứng nói chuyện ở đầu phố, cô liền chủ động kiếm cớ rời đi:
"Chị, chị đưa ông chủ Thẩm đi đi. Em chợt nhớ quần áo giặt từ sáng vẫn chưa phơi, em phải về phơi đồ."
"Lát chị qua thì em sẽ để cửa cho."
Nói xong, không đợi Từ Thanh Từ phản ứng, Kiều Nam đeo khẩu trang, đội mũ rồi lao vào dòng người. Chưa đầy hai phút đã khuất khỏi tầm mắt.
Kiều Nam đi rồi, chỉ còn lại hai người.
Khách sạn Thẩm Hào Niên nhắc đến cách quán ăn khoảng một cây số. Từ Thanh Từ cân nhắc một lúc, cuối cùng vẫn đứng bên đường gọi một chiếc taxi.
Màn đêm phủ lên thị trấn nhỏ một vẻ yên bình. Nơi đây không có sự phồn hoa, náo nhiệt của những thành phố lớn, cũng không rực rỡ sắc màu như chúng, nhưng lại mang một hương vị rất riêng.
Trên đường đến khách sạn, chiếc taxi chạy dọc theo một con đường nhỏ hầu như không có đèn đường.
Xung quanh yên tĩnh đến lạ, bầu không khí trong xe cũng mập mờ khó tả.
Ban đầu Từ Thanh Từ còn ngồi tựa sát cửa sổ. Không biết từ lúc nào cô đã nhích vào giữa ghế, càng không biết từ lúc nào bàn tay đang đặt trên mép ghế của cô đã bị người bên cạnh nắm chặt trong lòng bàn tay.
Bóng tối khiến mọi giác quan ngoài thị giác trở nên nhạy bén hơn. Lúc này Từ Thanh Từ không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng lại cảm nhận rất rõ bàn tay ấy ấm áp và đáng tin cậy đến lạ.
Bàn tay cô bị bàn tay to lớn kia bao trọn. Những đường vân trên đầu ngón tay anh cọ lên mu bàn tay cô, mang đến cảm giác ngưa ngứa. Cô muốn rút tay ra, nhưng lại bất lực.
Dần dần, miệng Từ Thanh Từ càng lúc càng khô.
Thỉnh thoảng có một vệt sáng vàng nhạt từ bên ngoài hắt vào hàng ghế sau, rơi đúng nơi hai bàn tay đang 𝐬*ïế*𝐭 ⓒh*ặ*т lấy nhau. Từ Thanh Từ chột dạ đến mức tim đập thình thịch, chỉ đành n●ó●𝖓●𝐠 b●ừ●п●ⓖ mặt, giả vờ bình tĩnh quay đầu sang chỗ khác.
Rõ ràng quãng đường chỉ có vài phút, vậy mà cô lại thấy dài đằng đẵng.
Hai người âm thầm giằng co, đối đầu trong bóng tối, nhưng cuối cùng Từ Thanh Từ vẫn luôn là người thất thế.
Thấy sắp đến trước cửa khách sạn, ánh đèn xung quanh cũng dần sáng hơn, Từ Thanh Từ sợ tài xế phát hiện, vội dùng sức hất tay Thẩm Hào Niên ra, lặng lẽ nhích về phía cửa sổ rồi làm như không có chuyện gì, lên tiếng:
"Ông chủ Thẩm, hôm nay thật sự cảm ơn anh đã giúp. Nếu không có anh, có lẽ tôi đã uổng công một chuyến rồi."
Thẩm Hào Niên suýt không kịp phản ứng. Nhận ra cô đang giả vờ diễn kịch cho người khác xem, anh không nhịn được khẽ cong môi cười, vẻ mặt vẫn bình thản đáp:
"Bà chủ Từ khách sáo rồi. Chỉ là có qua có lại thôi."
Vừa dứt lời, tài xế đạp ga rồi thắng gấp, chiếc taxi lập tức dừng trước cửa khách sạn.
Ngay sau đó, ông quay đầu nhìn hai vị khách đang ngồi cách nhau một khoảng khá xa, lịch sự nói:
"Tổng cộng năm tệ. Đừng quên mang theo đồ nhé."
Từ Thanh Từ nhanh tay trả tiền xe trước, rồi lập tức mở cửa xuống xe, chạy ra cốp sau lấy hành lý cho Thẩm Hào Niên.
Xuống xe, hai người một trước một sau bước vào khách sạn.
Từ Thanh Từ nhất quyết đòi xách hành lý giúp anh, Thẩm Hào Niên cũng không ngăn.
Có lẽ bầu không khí giữa hai người quá kỳ lạ nên lúc làm thủ tục nhận phòng, nhân viên lễ tân không khỏi liếc nhìn họ thêm mấy lần.
Huyện nhỏ thì chuyện gì cũng dễ bị người ta để ý. Từ Thanh Từ không muốn người khác hiểu lầm, đành giả vờ như mình không thân với Thẩm Hào Niên.
Nhận được thẻ phòng, Thẩm Hào Niên quay đầu nhìn cô, ra hiệu bảo cô đi theo.
Phòng ở tầng hai, không cần đi thang máy. Mà nói đúng hơn, khách sạn này cũng không có điều kiện để lắp thang máy.
Từ Thanh Từ xách chiếc va-li, lẽo đẽo theo sau Thẩm Hào Niên từng bước một.
Cuối cùng cũng đến trước cửa phòng 2202, Từ Thanh Từ mới có cơ hội thở phào.
Cô đặt chiếc va-li xuống, chống hông hít một hơi, đang cân nhắc có nên chào tạm biệt Thẩm Hào Niên hay không thì anh đã quẹt thẻ mở cửa phòng.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, khóe 〽️ô_𝒾 𝖈_oռ_🌀 l_ê_п, hỏi:
"Có muốn vào không?"
Lời từ chối của Từ Thanh Từ còn chưa kịp thốt ra, người đàn ông đã chậm rãi chặn lại:
"Anh lặn lội từ xa đến tìm em, em thật sự nỡ không vào ngồi với anh một lát sao?"
Giọng nói và ánh mắt của Thẩm Hào Niên quá mức mê hoặc. Lời từ chối đã lên đến miệng của Từ Thanh Từ nhưng không còn cơ hội nói ra.
Như bị ma xui զ*υ*ỷ khiến, cô nhấc chân, dưới ánh nhìn chăm chú của anh, chậm rãi bước vào phòng.
Rầm.
Cửa phòng khép lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, cả người Từ Thanh Từ cũng bị ép sát vào cánh cửa lạnh ngắt.
Giây tiếp theo, người đàn ông đá văng chiếc va-li đang vướng chân, một tay giữ lấy sau đầu cô, chẳng màng gì nữa mà cúi xuống 𝒽ô.𝐧..
Từ Thanh Từ còn chưa kịp nhìn rõ căn phòng thì thân hình cao lớn của anh đã che khuất tầm mắt.
Ngay sau đó là một nụ ♓ô_ⓝ ⓝó_𝐧_ⓖ bỏⓝ_ℊ ập tới. Cả người cô như bị dòng điện chạy qua, tê dại, mềm nhũn.
Đến khi nụ hô*𝓃 khiến cô gần như không chịu nổi nữa, người đàn ông đột nhiên dừng lại.
Anh nâng mặt cô lên, cúi người ghé sát bên tai, khẽ hỏi:
"Có nhớ anh không?"
hết chương 85.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 084 | Ch. 086 → |
