Truyện:Làm Càn Sủng Nịch - Chương 061

Làm Càn Sủng Nịch
Trọn bộ 112 chương
Chương 061
Cảm nhận thực tế
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Editor: Đào

"Có biết hôm nay là ngày gì không?"

Lương Kỳ Đông nhất thời không thể chấp nhận tin tức 𝐪_𝐮_ỷ dị này.

Tính chất công việc khiến anh ngay lập tức nghĩ rằng em gái mình chắc chắn đã bị người đàn ông trước mặt dùng chiêu trò nào đó để é*𝓅 𝐛⛎ộ*𝒸 đồng ý.

Người như Phó Kính Thâm thủ đoạn độc ác, một khi đã tính kế thì ngay cả người chuyên nghiệp trong giới bào chữa như anh cũng chưa chắc đã là đối thủ. Mà em gái anh từ nhỏ đã đơn thuần, ngây thơ ngốc nghếch, nếu không có người như anh bảo vệ thì rất dễ bị lừa.

Nhiều năm qua, anh không thể tiếp cận cô, không thể làm tròn bổn phận của một người anh trai. Giờ đây, cuối cùng cũng tìm lại được cô em gái ngốc nghếch, đối mặt với chuyện trọng đại của đời người như thế này, đương nhiên anh không thể bỏ mặc.

Lúc này, trong lòng anh, Phó Kính Thâm chẳng khác nào một "kẻ buôn người"! Anh không thèm nhìn Phó Kính Thâm, quay sang trừng mắt nhìn Lương Tri, vẻ mặt tối sầm trông rất đáng sợ: "Em tự nguyện sao?"

Có lẽ là vậy? Mặc dù bây giờ cô không còn ký ức về lúc kết ⓗô𝓃_, nhưng Phó tiên sinh của cô tốt như vậy, nếu giờ cho cô chọn lại, cô cũng sẽ đồng ý.

Lương Tri cụp mắt nhìn đôi tất mà Phó Kính Thâm vừa tự tay đi cho mình. Đôi tất xù xì bao lấy bàn chân nhỏ nhắn của cô, ngón cái cô nhúc nhích, lén liếc nhìn Phó Kính Thâm. Cô thấy động tác sắp xếp hành lý của anh cũng vô thức dừng lại, dường như cô có thể cảm nhận được anh đang nín thở, lẳng lặng lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai anh em cô.

Phó tiên sinh của cô dường như cũng không mạnh mẽ và tự tin như vẻ bề ngoài. Ít nhất là đối với mối 🍳·𝐮·𝒶·n ♓·ệ này, anh rất thiếu cảm giác an toàn. Lương Tri biết anh luôn sợ cô sẽ rời xa anh. Thế rồi, cô ngoan ngoãn gật đầu với anh trai, trịnh trọng đáp: "Em tự nguyện mà."

Vẻ mặt của Phó Kính Thâm quả nhiên giãn ra.

Thế nhưng, Lương Kỳ Đông lại có vẻ như vừa ăn phải thứ gì đó, không muốn tin: "Nếu anh ta uy h**p em thì cứ nói với anh. Dù sao anh cũng học luật, có thể giúp được em."

Lương Tri mím môi cười: "Anh ấy không uy h**p em đâu, anh đừng lo nữa."

"..."

Lương Kỳ Đông càng tức giận hơn, vẻ mặt đắc ý của Phó Kính Thâm làm anh chướng mắt. Trong lòng anh không muốn nói chuyện với cô em gái ngốc nghếch này nữa, bèn đứng dậy đi đến bên cạnh Phó Kính Thâm, bực bội dùng khuỷu tay huých vào cánh tay anh: "Hẹn một buổi đi."

"Không rảnh." Anh chưa kịp nói xong thì thấy Phó Kính Thâm lơ đãng nhấc tay kia lên, khinh bỉ phủi phủi như thể đang phủi bụi trên cánh tay vừa bị anh chạm vào, dứt khoát từ chối.

"..." Ban đầu, anh định nói là hẹn để nói chuyện rõ ràng về chuyện của em gái, nhưng không ngờ Phó Kính Thâm lại không nể mặt như vậy. Anh lập tức đổi lời: "Hẹn đánh nhau một trận."

Lúc này, Phó thiếu kiêu ngạo, điềm đạm lại nhướn mày đầy hứng thú. Anh ngước mắt nhìn "anh vợ" bên cạnh rồi khẽ nhếch mép, vẻ trêu chọc hiện rõ trên mặt: "Chắc chắn là muốn đánh với tôi? Tôi cứ nghĩ một luật sư như anh sẽ muốn nói chuyện phải trái với tôi chứ."

Tuy nhiên, ai cũng biết Phó thiếu xưa nay không hề biết nói lý lẽ, càng không thể đánh lại anh. Anh nổi tiếng khắp nơi, không phải tự nhiên mà bao năm qua lại khiến người ta khiếp sợ. Thủ đoạn của anh tàn nhẫn và dứt khoát. Bao năm nay, người duy nhất có thể nói chuyện lý lẽ với anh chỉ có Lương Tri.

Cô gái nhỏ của anh rất ngây thơ, lúc làm mình làm mẩy thì có cả đống lý lẽ cùn. Thực ra, trong mắt Phó Kính Thâm, những lý lẽ đó đầy rẫy sơ hở. Nếu anh muốn, chỉ cần một câu nói là có thể khiến cô cứng họng. Nhưng cô là người mà anh cam tâm 🌜_hiề_⛎ 𝒸_hⓤộ_п_🌀, mỗi lần cô ấm ức kéo anh ra nói cái gọi là "lý lẽ", Phó Kính Thâm đều mỉm cười, kiên nhẫn lắng nghe. Chỉ cần những việc đó không gây hại đến sức khỏe và sự an toàn của cô, anh đều hiền lành chiều theo từng chút, sau đó đầy hứng thú ngắm nhìn dáng vẻ vui 💰ư●ớ●𝖓●ℊ của cô gái nhỏ khi nghĩ rằng mình đã thành công lừa được anh.

Nhưng điều này chỉ giới hạn ở cách anh đối xử với Lương Tri.

Còn với người anh vợ đang tức sôi má●υ và bị anh chặn họng không nói nên lời trước mặt, Phó Kính Thâm thu lại vẻ mặt, thản nhiên đóng vali của Lương Tri lại, kéo khóa, rồi mới rảnh rỗi nhìn anh ta một cái. Vẻ mặt anh không chút 🌀.ợ.ռ 𝖘.óⓝ.𝖌, giọng trầm xuống: "Kể một chuyện cười nhé."

Dù sao thì Lương Kỳ Đông cũng là một luật sư đứng đắn, làm việc trong giới chân chính, không thể chiếm được lợi thế trước loại người như anh. Anh ta hừ lạnh một tiếng, ai mà thèm nghe anh kể chuyện cười.

Phải công nhận, tuy hai anh em họ không phải ruột thịt nhưng lớn lên cùng nhau nên có nhiều tính cách và thói quen giống nhau. Chẳng hạn như lúc này, vẻ mặt giận dỗi đầy bất lực. Dĩ nhiên, một người đàn ông như anh ta thì không có vẻ nũng nịu như Lương Tri, chỉ tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo. Bình thường thì người khác sẽ phải run sợ, nhưng Phó Kính Thâm là ai chứ? Anh đương nhiên không bận tâm, khóe miệng cong lên, tiếp tục câu chuyện cười còn dang dở: "Luật sư Lương tài giỏi, miệng lưỡi sắc bén."

"??!!"

Chỉ vài từ đơn giản của anh đã kể xong câu chuyện cười, khiến Lương Kỳ Đông tức điên.

Khi ba người cùng rời đi, Phó Kính Thâm rạng rỡ, tâm trạng vô cùng tốt. Lương Tri cũng ngây ngô vô tư, chỉ còn mình Lương Kỳ Đông mặt mày cau có, ấm ức.

Vali của Lương Tri từ trước đến giờ không cần tự kéo, để tiện lợi nên cô đã mua chiếc vali cỡ lớn nhất.

Lúc này, họ đã ra khỏi phòng, cả tầng chỉ có mình cô ở, hành lang dài vắng vẻ dẫn thẳng ra thang máy.

Phó Kính Thâm kéo vali, còn cô vì buổi tối đã uống một chút rượu nên giờ hơi lười biếng, mềm nhũn đi theo sau, nắm lấy tay anh.

Trong mắt Phó Kính Thâm tràn đầy ý cười. Anh cúi đầu nhìn má Lương Tri hơi ửng hồng, không kìm được, anh cúi xuống 𝒽ô.ռ một cái, bàn tay to lớn xoa xoa cái đầu nhỏ ⓜề*ɱ 〽️*ạ*i của cô rồi vòng một tay qua eo, bế bổng cô lên, đặt ngồi vững trên chiếc vali.

Lương Tri cười híp mắt, hai tay đặt lên mu bàn tay anh đang kéo cần vali để giữ thăng bằng. Đôi chân nhỏ mặc quần giữ nhiệt dày dặn đung đưa tự do. Sau khi lười biếng ngồi vững, cô nghiêng đầu để mặc anh kéo đi.

Hai người vô cùng ăn ý. Lương Kỳ Đông vốn đi ở phía trước, nghe thấy động tĩnh phía sau không nhịn được muốn quay lại xem. Vừa quay đầu, anh đã thấy cô em gái ngốc nghếch của mình đang thỏa mãn ngồi trên chiếc vali trong tay Phó Kính Thâm, quay lưng về phía anh. Cô vui vẻ đùa giỡn, còn Phó thiếu luôn cao ngạo, bạo ngược kia cũng thay đổi hẳn vẻ đáng ghét khi đối diện với anh, nhìn em gái anh bằng ánh mắt dịu dàng đến mức không thể tin nổi.

Nếu người khác nhìn thấy cảnh này sẽ nghi ngờ đôi mắt của mình, nhưng anh thì chỉ muốn tự chọc mù mắt.

Anh là anh trai cô, nhìn cảnh này nhiều chỉ thấy chướng mắt.

Anh đứng tại chỗ đợi hai người họ thong thả đi tới, rồi đen mặt nhìn Lương Tri.

"Anh?" Lương Tri thấy sắc mặt anh không tốt, khẽ gọi một tiếng.

"Xuống đây tự đi đi!" Con gái nhà ai mà ở ngoài lại 𝐭●𝒽â●n 〽️●ậ●† với một người đàn ông như thế này, ra thể thống gì!

Lương Tri vì men say nên dễ tủi thân. Người anh trai lúc nào cũng dịu dàng giờ lại lộ vẻ mặt hung dữ này, cô nhìn cũng thấy hơi sợ. Cô gái nhỏ vội vàng cầu cứu, ngước đôi mắt tội nghiệp nhìn người đàn ông trước mặt, đến hai chân thon nhỏ vừa nãy còn vung vẩy tùy ý cũng ngoan ngoãn dừng lại, không dám nhúc nhích.

"Không cần nghe lời anh ta." Phó Kính Thâm lườm Lương Kỳ Đông một cái rồi dịu giọng dỗ dành cô vợ nhỏ của mình.

Nhưng dù sao anh trai vẫn là anh trai. Từ nhỏ cô đã rất nghe lời anh, nên dù trong lòng có chút tủi thân, cô vẫn xuống và tự đi.

Tối nay phải về nhà cùng Phó Kính Thâm nên khi đến hầm gửi xe, cô đương nhiên lên xe của anh. Lương Kỳ Đông biết đêm nay không thể đưa cô đi được nên không phí sức nữa. Anh chỉ đứng nhìn Lương Tri lưu số liên lạc của mình vào máy rồi giận dỗi lái xe rời đi.

Đợi đến khi xe của anh ta khuất bóng, Phó Kính Thâm mới cúi người xuống chỗ cô gái nhỏ đang ngồi ở ghế phụ. Anh hơi ghé sát lại, một tay mò mẫm tìm nút điều chỉnh, hạ ghế xuống một chút, rồi thuận thế đ-è 👢-ê-п n🌀ườ-ℹ️ cô. Giọng anh đầy vẻ ghen tuông vô cớ: "Vừa thêm WeChat của anh ta à?"

Lương Tri mở to đôi mắt hạnh xinh đẹp, chớp chớp vô tội, ngoan ngoãn gật đầu, giọng nói ⓜ.ề.𝐦 ɱạ.𝖎 "ừm" một tiếng.

"Xóa đi."

"Hả?"

"Thêm anh ta làm gì, có anh đây rồi, có chuyện gì cứ tìm anh, anh đều có thể che chở cho em, thêm anh ta có ích gì." Vừa nói anh vừa không cam tâm tình nguyện cúi đầu, ⓒắ_n п♓_ẹ lên đôi môi 〽️ề.Ⓜ️ Ⓜ️.ạ.𝒾 của cô như hình phạt.

Lương Tri khẽ kêu lên một tiếng, rồi lại không nhịn được cười: "Anh trai đối với em rất tốt, Phó tiên sinh đừng như vậy mà."

Chính vì anh biết cái người "anh trai" đáng ghét này đối xử tốt với cô nên anh càng không thể chịu được. Phó Kính Thâm có thể mang tất cả những thứ tốt đẹp trên đời đến trước mặt cô. Trên đời này, chỉ cần một mình anh đối tốt với cô là đủ rồi.

Anh tuy không nói ra nhưng trong lòng lại ghen tị vô cùng. Lương Kỳ Đông đã tham gia vào hơn mười năm cuộc đời của cô, có được những ký ức mà anh không thể có. Anh cũng muốn được như Lương Kỳ Đông, cùng Lương Tri lớn lên, từ một cô bé con nói còn chưa sõi thành một thiếu nữ thướt tha, muốn được xách cặp sách đi học cho cô, mua bữa sáng cho cô, thậm chí nếu cô có bài tập chưa làm xong, anh cũng có thể chép hộ. Nếu có cậu nhóc nào trong trường bắt nạt cô, anh sẽ là người đầu tiên đứng ra bảo vệ cô, còn nếu có kẻ nào không biết điều mà để ý đến cô thì đừng hòng còn đất sống ở Càn thị.

Thế nhưng, đây lại là quá khứ mà dù anh có cố gắng thế nào cũng không thể nào giành lấy.

Còn Lương Kỳ Đông thì lại có được nó quá dễ dàng.

"Anh ta đối xử tốt với em..." Phó Kính Thâm hừ lạnh một tiếng."Anh ta tốt hay anh tốt hơn, hả?"

"Anh ấy là anh trai mà..." Lương Tri vòng hai cánh tay nhỏ 𝐦*ề*ɱ ⓜạ*❗ lên cổ người đàn ông đang ghen tuông trước mặt, mím môi cố nhịn cười. Cô biết, nếu bây giờ cô bật cười thành tiếng, tối nay chắc chắn sẽ bị anh trêu chọc rất thảm.

"Anh ta là anh trai, vậy anh là gì?" Lời nói của anh mang theo chút chất vấn, nhưng phần nhiều là sự mong đợi.

Dựa vào hơi men, cô trở nên bạo dạn hơn hẳn, ánh mắt ranh mãnh, lém lỉnh: "Anh là chú á? Anh trai em hình như còn nhỏ hơn anh hai tuổi lận..."

Nhưng ngay giây sau, cô gái nhỏ đã bị ôm chặt vào lòng. Giọng Phó Kính Thâm khàn đi, ôm cô không cho nhúc nhích: "Chú à? Được thôi. Thế anh thích hơn hay chú thích hơn?"

Xung quanh anh toát ra vẻ nguy hiểm, Lương Tri co người lại, biết tình hình không ổn liền vội vàng xin tha: "Không phải, là chồng, chồng là tốt nhất!"

"Hả? Tốt ở chỗ nào? Tri Tri nói anh nghe xem, tốt ở đâu?"

Lúc này Lương Tri mới hiểu có những lúc không thể chọc giận đàn ông. Anh đã mấy ngày không đụng vào cô, giờ không có ý định nhẫn nhịn nữa.

Cô khó khăn lắm mới thốt ra được vài chữ: "Về nhà... về nhà trước đã..."

Nhưng chỉ một lát sau đã không nói nên lời.

Sau một lần, Phó Kính Thâm mới dịu bớt lửa giận. Chiếc xe thể thao màu đen tuyền lao đi trên đường, không tốn nhiều thời gian đã về đến nhà.

Lương Tri còn chưa kịp chào dì Lâm và Cầu Cầu thì đã bị Phó Kính Thâm bế thẳng vào nhà. Cô xấu hổ không dám gặp ai, bèn vùi mặt vào ռgự●🌜 anh, che đi đôi má đỏ bừng.

Cả đêm, anh đòi hỏi rất vội vã, thậm chí có phần mạnh bạo, tiếng mèo con thút thít của Lương Tri càng làm 𝐦-á-⛎ anh sôi sục.

Lúc thì anh muốn cô gọi "chú", lúc lại dỗ dành cô gọi "chồng". Anh hưng phấn như thể muốn bù đắp hết nỗi nhớ nhung bấy lâu nay.

Nửa đêm, Lương Tri bị hành hạ đến mức không còn tỉnh táo, trong đầu chỉ còn hai từ "chú" và "chồng" lặp đi lặp lại. Phó Kính Thâm đã dùng hành động để cô hiểu được cái giá của việc nói năng bừa bãi.

Sau đó, ngay cả khi đã ngủ, cô vẫn bĩu môi đáng thương, nhưng bàn tay nhỏ nhắn vẫn 𝐦.ề.〽️ ɱạ.ï bám lấy anh.

Biết cô không chịu nổi nữa, anh cũng kết thúc vội vàng. Lần cuối cùng đã là rạng sáng ngày hôm sau, người đàn ông ghé môi vào tai cô, giọng trầm khàn tự hỏi: "Tri Tri, em có biết hôm nay là ngày gì không?"

"Ưm..." Trong trí nhớ, cô thực sự không biết. Giờ đây, cô chỉ vô thức đáp lại trong giấc ngủ.

"Hôm nay là ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng ta."

"Dạ."

"Ba năm trước, vào đúng ngày này, em đã lấy anh. Tạ ơn trời, cảm ơn em đã đến bên anh."

Chương (1-112)