Đẹp trai quá
| ← Ch.041 | Ch.043 → |
Editor: Đào
"Đầu nhỏ gối trên đùi anh."
Ai cũng biết, khoa biểu diễn của Càn đại có rất nhiều mỹ nhân, gần một nửa số diễn viên hạng A hiện nay trong giới giải trí đều xuất thân từ đây.
Cứ đến tháng tư, kỳ thi tuyển sinh nghệ thuật lại gây xôn xao, thu hút nhiều sự bàn tán. Tiếp đó là lễ chào đón tân sinh viên.
Mọi người đều muốn được nhìn thấy những gương mặt mới, những người có tiềm năng trong tương lai. Các phương tiện truyền thông cũng hy vọng có được thông tin đầu tiên, vì thế họ ùn ùn kéo đến.
Năm nay, vì Lương Tri đã nổi tiếng và quay lại trường, lần đầu tiên trình diễn trên sân khấu của trường nên độ nóng còn cao hơn mọi năm.
Trên trang chủ Weibo, khắp nơi đều thấy hình ảnh cô trong chiếc váy ba lê trắng tinh, nhón chân 𝖒ề_〽️ ⓜạ_𝖎, má ửng hồng, mắt cụp xuống và mỉm cười nhẹ nhàng.
Ngoài những lời khen ngợi cuồng nhiệt của người hâm mộ, thậm chí rất nhiều cư dân mạng cũng chia sẻ lại.
Mọi người đồng loạt cho rằng đây là "ảnh đẹp mà người qua đường cũng muốn lưu lại".
Cùng lúc đó, tình hình của đoàn đội quảng bá và truyền thông của Tiêu Tâm Vũ trong Cự Ảnh vẫn không mấy khả quan.
Phía đoàn làm phim vốn dĩ đã gần như thống nhất đã cử người báo tin cho họ. Ý từ chối khá rõ ràng, nhưng vì đạo diễn nổi tiếng kia dường như vẫn đang ở nước ngoài, tạm thời không quan tâm đến chuyện thị phi của diễn viên nhỏ nên vẫn chưa phủ nhận hoàn toàn, có nghĩa là vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế.
Chị Quan - người quản lý đã trải qua nhiều sóng gió trong nghề, năng lực xoay chuyển tình thế không phải chuyện đùa. Dù trong lòng đã muốn bóp cổ đồ ngu này cả trăm lần nhưng ngoài mặt vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp cần có, cố gắng hết sức để giành lấy cơ hội cho cô ta.
Trước những lời công kích của truyền thông và cư dân mạng dành cho Tiêu Tâm Vũ, chị ta hoàn toàn không bận tâm. Chị ta chỉ đang tìm kiếm đối tác để hợp tác vì lợi ích, tham vọng cùng sự ghen tỵ của Tiêu Tâm Vũ với Lương Tri hoàn toàn hợp ý chị ta.
Trước đây, chị ta cũng từng dẫn dắt Lương Tri nhưng cô gái này lại quá nguyên tắc. Showbiz không phù hợp với những người quá ngoan ngoãn. Chị ta cần những người dưới trướng phải nghe lời mình chứ không phải lấy cái "nguyên tắc thiếu nữ" nực cười kia ra để từ chối những sắp xếp đầy tư lợi của chị ta.
Vì thế, chị ta đã từ bỏ Lương Tri và tìm đến Tiêu Tâm Vũ. Thế nhưng, kế hoạch của chị ta là dùng năng lực phi thường của mình để nhanh chóng tạo ra một "tiểu hoa" nổi tiếng như Lương Tri trong thời gian ngắn lại không được như ý muốn.
Quá trình thực hiện rõ ràng là không hiệu quả. Những chiêu trò quảng bá từng áp dụng thành công với Lương Tri, giờ đây khi dùng cho Tiêu Tâm Vũ lại không hề tạo được tiếng vang, thậm chí còn gây ra tác dụng ngược không ngờ.
Ba năm trước, sự nghiệp của chị ta đang trên đà xuống dốc. Tình cờ gặp được Lương Tri, cô gái nhỏ này nhanh chóng nổi tiếng, kéo theo sự phát triển vượt bậc của chị ta. Năng lực dìu dắt người mới của chị Quan quả thực không tệ, vài lần tiếp thị thành công thậm chí còn được đư*@ và*o sách giáo khoa của ngành.
Tuy nhiên, cùng với sự phát triển đó, dã tâm của chị ta cũng ngày một lớn dần.
Chị ta từng nghĩ mình đã tạo nên Lương Tri. Nhưng giờ đây, khi thuận thế chấm dứt hợp đồng với Lương Tri và dồn hết tâm sức vào Tiêu Tâm Vũ, chị ta mới nhận ra, khi cơn sóng rút đi, chỉ còn lại mình chị ta tr*n tr**.
Chị ta cau mày nhìn chằm chằm vào hot search "tiểu tiên nữ ba lê" vẫn nóng hổi suốt cả đêm, lần đầu tiên nhận ra rằng Lương Tri nổi tiếng là nhờ thực lực của chính cô ấy.
Sau lưng cô ấy không có đội ngũ chuyên nghiệp nhưng mức độ nổi tiếng không hề giảm sút, thậm chí còn có xu hướng tăng cao hơn sau khi rời xa chị ta. Chị ta gần như không nhớ được Lương Tri đã rời xa giới giải trí bao lâu kể từ vụ tai nạn. Không đóng phim, không quảng cáo, không tham gia các sự kiện thương mại hay bất kỳ chương trình tạp kỹ nào, mọi hoạt động đều bị đình trệ.
Thế nhưng giang hồ dù không có cô thì vẫn còn lưu truyền về cô.
Tối hôm đó, Phó Kính Thâm đưa cô về biệt thự. Khi dì Lâm ra đón, bà liếc nhìn mặt anh với vẻ khác lạ.
Sau nhiều năm ở cạnh anh, bà vẫn luôn sống biết thân biết phận, không bao giờ nói hay hỏi thêm.
Trước khi xuống xe, Lương Tri đã soi gương trong xe lau sạch kem trên mặt. Nhưng ban nãy cô ôm anh ♓●ô●𝐧 rất lâu. Nhìn thấy phản ứng của dì Lâm, cô chợt nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn má anh. Trên đó còn vương một vệt kem trắng nhạt, bên cạnh còn lờ mờ in dấu vết đỏ nhạt do cô vô tình để lại.
Phó Kính Thâm cong khóe môi nhìn cô, ánh mắt ẩn chứa sự mập mờ sâu sắc.
Dì Lâm vẫn ở phía sau. Lúc nãy khi ♓.ô.n anh, cô chỉ muốn nhanh chóng dỗ dành anh, lúc "hy sinh thân mình" cũng chẳng nghĩ nhiều. Giờ phút này, cô mới thấy ngượng, đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn lên cọ cọ hai cái bên má anh. Người đàn ông nhướng mày, bình thản để cô mặc sức "𝐭à-𝖓 𝐩ⓗ-á" với động tác chẳng chút nề hà.
Sau vài ba lần, cô gái nhỏ đã lau sạch kem và vết đỏ trên mặt anh rồi cắm đầu chạy vào trong, giả vờ như không có chuyện gì, chạy khắp nhà đuổi theo Cầu Cầu.
Phó Kính Thâm mỉm cười, ánh mắt cưng chiều đi theo sau cô, tay xách một túi đồ ăn vặt mà lúc nãy trên đường cô đòi mua.
Cô mải chơi với Cầu Cầu đến nỗi vẫn chưa tẩy lớp trang điểm trên mặt. Lúc mới nhìn thấy cô, Cầu Cầu lùi lại hai bước, ánh mắt có chút cảnh giác. Cún con không sợ người lạ, chơi bên ngoài cũng rất sung, nhưng trong căn biệt thự này chưa từng có người phụ nữ trẻ nào khác ngoài "chỗ dựa xinh đẹp" của nó.
Khi cô lại gần hơn, mùi hương quen thuộc trên người cô gái nhỏ lập tức khiến nó buông bỏ phòng bị, chạy ào đến 𝐪*υấ*ⓝ 🍳𝖚ý*т bên chân cô.
Cô chơi đùa hăng say với Cầu Cầu rồi bước vào phòng tắm. Khi cô chơi chán, tắm xong đi ra, anh đã thay một bộ đồ ngủ lụa màu đen thoải mái, lười biếng ngồi trên ghế sofa đợi cô.
Anh không có thói quen xem TV, hiếm lắm mới xem chương trình giải trí cũng chỉ vì muốn ở bên Lương Tri.
Trong lúc chờ đợi cô, Chu Tĩnh Hàng đã gọi điện nhắc anh nhớ tham dự buổi tiệc rượu đã nhận lời từ hai ngày trước.
Lương Tri cầm khăn tắm lớn lau mái tóc còn ướt sũng. Thấy anh đang nghe điện thoại, sợ làm phiền đến công việc của anh nên cô quay lại phòng tắm tự sấy tóc.
Khi bước ra, cô gái nhỏ mặc một chiếc váy ngủ mát mẻ. Lúc đến gần anh, trên người cô vẫn còn vương mùi hương thanh khiết.
Đầu dây bên kia, Chu Tĩnh Hàng đột nhiên hỏi một câu đầy ẩn ý: "Anh Thâm, ngày mai có mang theo bạn gái không?"
Người đàn ông trên ghế sofa khựng lại, nhướn mày nhìn cô gái đang bước về phía mình. Lương Tri không biết anh đang nghĩ gì, thấy anh nhìn sang, cô bèn cong đôi mắt hạnh phúc cười thật tươi với anh.
"Để xem đã." Anh đáp lại hờ hững, không khẳng định cũng không phủ định.
Thấy anh cúp điện thoại, cô gái đi dép lê đến bên cạnh anh, tự nhiên gối đầu lên đùi anh. Mái tóc ⓜề*ɱ 𝐦*ạ*𝖎 xõa ra trên chân anh.
Trái tim Phó Kính Thâm mềm nhũn. Anh đưa tay xoa nhẹ lên mái đầu 𝐦ề·ⓜ Ⓜ️ạ·ℹ️ của cô. Cô gái ngoan ngoãn nằm đó, cầm điện thoại lướt Weibo.
Trước khi đi tắm, Thành Tiểu Sương đã gọi điện cho cô, hào hứng kể rằng trên mạng tràn ngập ảnh và video cô nhảy múa, lượt xem rất cao, ảnh rất đẹp, Tiểu Sương cực kỳ thích và giục cô vào xem ngay.
Giờ đây, cô đã quen với việc mình lên hot search nên không còn lo lắng, bồn chồn như lúc đầu nữa mà chủ yếu xem với tâm trạng vui vẻ.
Thỉnh thoảng, cô còn dùng tài khoản phụ bấm thích vài bài, cùng với những người hâm mộ khác đẩy những bình luận hài hước, dí dỏm lên đầu.
Hầu hết các account marketing đều đăng đi đăng lại vài tấm ảnh đó. Lương Tri lướt qua nhanh chóng. Mãi mới tìm thấy một đoạn video ngắn, cô tò mò bấm vào. Thời điểm quay video này đúng lúc cô nhìn thấy Phó Kính Thâm bước ra từ lối đi VIP.
Trong video, cô gái múa uyển chuyển, dịu dàng, lúc đầu chỉ cười nhẹ, một nụ cười thể hiện sự tôn trọng với sân khấu. Nhưng vài giây sau, cô bỗng thẹn thùng, má ửng hồng. Ánh mắt dường như tập trung vào một điểm rồi bắt đầu cười ngây ngất. Nụ cười của cô khiến tiếng reo hò của khán giả bên dưới tăng lên, nhưng chỉ có cô mới biết, nụ cười duyên dáng ấy chỉ dành cho người đàn ông mà cô yêu.
Lương Tri xem đi xem lại mấy lần, mím môi lén lút bấm lưu rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang để cô gối đầu lên đùi.
Bàn tay to lớn của anh v**t v* mái tóc ɱ*ề*m ⓜạ*❗ của cô, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào cô gái nhỏ đang nằm trên đùi mình.
Thấy cô cuối cùng cũng không ngẩn ngơ cười với điện thoại nữa mà chịu ngước lên nhìn anh, người đàn ông cong khóe môi, giọng nói trầm ấm mê người: "Sao thế?"
Cô như dâng báu vật, đưa đoạn video trong điện thoại đến trước mặt anh: "Anh xem em đi."
"Người đang ở trong lòng rồi, xem video làm gì?"
Tuy miệng nói vậy, nhưng tay anh vẫn nhận lấy điện thoại theo ý cô. Anh mở video ra xem, ánh mắt tối lại, Ⓜ️á_⛎ trong người không ngừng sôi sục. Cô gái nhỏ cười tươi mời gọi, khiến anh theo bản năng nín thở.
Thế nhưng anh vẫn bĩu môi, khẽ hừ một tiếng: "Cười ngọt thế, cười cho ai xem?"
"Lúc đó em thấy anh bước vào..."
Cô đột nhiên đỏ mặt, khẽ nói.
"Hửm?"
Cô gái nhỏ cười ngọt ngào, xoay người dùng tay chống vào đùi anh để nâng cơ thể lên. Cô ngước khuôn mặt trắng trẻo, tinh tế lên, cẩn thận ghé vào tai anh.
Hai người ngồi trên chiếc sofa rộng lớn nhưng lại xích lại gần nhau. Phó Kính Thâm dùng bàn tay to lớn giữ vai cô để cô có điểm tựa, đề phòng cô gái nhỏ nghịch ngợm rồi lăn xuống ghế.
Rồi sau đó, anh mới nghe thấy giọng cô nhỏ nhẹ, Ⓜ️.ề.𝐦 ⓜạ.𝒾 thì thầm: "Phó tiên sinh tối nay đẹp trai quá!"
| ← Ch. 041 | Ch. 043 → |
