Không thể công khai
| ← Ch.031 | Ch.033 → |
Editor: Đào
"E rằng sức lực của Phó tiên sinh không đủ đâu."
Khi Phó Kính Thâm nói lời này, vẻ mặt anh thể hiện rõ sự chân thật. Ánh mắt rực cháy nhìn cô, tình yêu thương thể hiện rõ ràng không chút che giấu.
Lương Tri quay mặt đi, ngại ngùng cắn miếng trái cây.
Phó Kính Thâm ngồi sau lưng cô, tay vuốt một lọn tóc của cô. Cô vừa mới hết sốt nên chưa thể gội đầu, thế nhưng tóc vẫn thơm tho, 𝖒*ề*m m*ạ*❗ và sạch sẽ. Anh thản nhiên đưa lọn tóc lên mũi ngửi, ý muốn chiếm hữu lộ rõ.
Lương Tri ngồi trên sàn một lúc, Phó Kính Thâm sợ sàn lạnh nên muốn kéo cô dậy. Lần này, Lương Tri rất nghe lời, ngoan ngoãn đứng lên ngồi cạnh anh.
"Anh thật sự sẽ đi diễn thuyết sao?" Cô hỏi.
"Ừ." Người đàn ông gật đầu, "Tiện thể đưa cô bé nhà anh đến trường luôn."
"Ai là cô bé nhà anh chứ..." Lương Tri lầm bầm.
Phó Kính Thâm cười khẽ.
"Bài diễn thuyết của anh sẽ không nhắc đến "cô vợ nhỏ" đấy chứ?" Cô dùng ngón tay chọc vào 𝐧g-ự-↪️ anh, nhướng mày."Không được nhắc đến em đâu đấy."
Phó Kính Thâm nhìn cô không chớp mắt, biết cô sẽ phản ứng như vậy, khóe môi anh khẽ nhếch, cười khẽ nói: "Anh nói "cô vợ nhỏ" của anh thì liên quan gì đến em?"
Đôi mắt Lương Tri mở to. Anh nói thế là sao? Lẽ nào anh còn giấu giếm cô vợ nhỏ nào khác à? Vậy mà vẫn lớn tiếng đòi theo đuổi cô, chút ý thức của người theo đuổi hàng đầu cũng không có. Cô gái nhỏ phồng má, bực bội nói: "Được thôi, tốt nhất là vậy."
Nói rồi cô định rời đi, chân trần bước sang sofa bên cạnh, ngồi xuống rồi lườm anh một cái. Thấy khoảng cách giữa hai người vẫn chưa đủ xa, Phó Kính Thâm vẫn đang cười, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi cô. Thấy Lương Tri duỗi thẳng đôi chân thon dài trên sofa, trong lòng anh ngứa ngáy, đang định đưa tay chạm vào thì thấy cô gái nhỏ co chân lại, không thèm nhìn anh nữa.
Phó Kính Thâm hụt hẫng, cười lắc đầu, vẻ mặt vừa bất lực vừa cưng chiều.
Cô liếc anh một cái, định nhường chiếc sofa rộng lớn này cho người đàn ông xấu tính có cô vợ khác này. Cô gái nhỏ đi chân trần đứng trên sofa, tiện tay lấy hoa quả trên bàn trà rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
"Em đi đâu thế?" Anh hỏi.
"Không nói cho anh biết." Lương Tri không quay đầu lại, giọng điệu cố tỏ ra lạnh nhạt.
Thế nhưng, dáng vẻ giận dỗi, ghen tuông này của cô gái lại đáng yêu vô cùng. Phó Kính Thâm thích thú đứng sau lưng nhìn cô một lúc. Chờ đến khi cô sắp vào phòng và khóa cửa lại, anh lập tức đứng dậy đuổi theo. Rõ ràng là cô không cho phép anh nhắc đến mối 𝐪*⛎𝒶*𝖓 ♓*ệ của cả hai trước mặt mọi người, anh còn chưa kịp buồn thì "tiểu tổ tông" này đã giận rồi. Con gái dễ giận, Phó Kính Thâm biết phải dỗ ngay, để càng lâu sẽ càng khó dỗ. Tuy về mặt pháp lý anh là chồng hợp pháp của cô, nhưng bản thân anh cũng hiểu rõ, trên phương diện tình cảm, anh còn chưa được "chính thức" ở bên cô. Giờ đây, anh chẳng qua chỉ là một người đàn ông đáng thương, không thể lộ diện và cũng chưa theo đuổi được cô.
Anh tự giễu một lúc, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào. Lương Tri đang nằm trên giường, quay lưng lại phía cửa. Cô gái nhỏ ôm chiếc chăn lớn cuộn mình trong chăn, trông nhỏ xíu. Phó Kính Thâm cảm thấy mình có thể bế trọn cả người cô bằng một tay.
Khi anh bước đến gần, miệng Lương Tri vẫn đang nhai. Chắc là trước khi nằm xuống cô thèm ăn nên tiện tay ăn một miếng trái cây, giờ vẫn chưa kịp nuốt. Lúc cô nhai, hai bên má phồng lên, trông như một con chuột hamster đáng yêu. Kể cả lúc giận dỗi cũng không quên ăn, Phó Kính Thâm cảm thấy cô gái nhỏ của mình thật sự rất dễ thương. Người đàn ông đứng bên giường lớn, suýt không nhịn được cười.
Lương Tri đã biết anh vào từ lúc anh mở cửa. Lúc này anh đang đứng ngay sau lưng cô, tim cô cũng đập nhanh không ngừng. Cô không biết giây tiếp theo anh sẽ làm gì, dù sao anh cũng không phải người chính trực gì, bỡn cợt thì chẳng ai giỏi hơn anh.
Quả nhiên Phó Kính Thâm cũng không phụ sự "mong đợi" của cô. Lưng Lương Tri cứng đờ, anh nhanh nhẹn luồn tay vào, dù cô đã quấn chặt chăn, anh vẫn dễ dàng đưa hai tay vào trong. Sau đó, lồng 𝐧ℊ.ự.𝐜 ấm áp của anh áp sát vào lưng cô, ôm trọn cô vào vòng tay rộng lớn.
Miếng trái cây Lương Tri nhai nãy giờ cuối cùng cũng được nuốt xuống, nhưng trong không khí vẫn còn thoang thoảng hương thơm của dứa. Phó Kính Thâm không biết xấu hổ, ghé sát vào cổ cô. Lương Tri đưa tay ra sau đẩy, nhưng không thể đẩy được gã mặt dày này ra.
"Anh làm gì vậy..." Dù cô đang cằn nhằn, giọng điệu vẫn mềm như bông.
Phó Kính Thâm nhắm mắt hít hà một lát, cằm tựa lên bờ vai 𝖒·ề·ⓜ ⓜạ·ı của cô, giọng trầm thấp thì thầm: "Vậy em nằm trên giường làm gì?"
Giọng nói của anh đầy cuốn hút, khiến tai Lương Tri nhồn nhột. Cô cựa quậy người, không tài nào thoát ra khỏi vòng tay mạnh mẽ của anh, thế là cô phồng má giận dỗi: "Đi ngủ!"
Phó Kính Thâm cười nhẹ sau lưng cô: "Anh ngủ cùng em."
"Ai cần anh ngủ cùng chứ, anh đừng quên là anh chỉ đang theo đuổi em thôi, em còn chưa đồng ý đâu. Hơn nữa, còn bao nhiêu "cô vợ nhỏ" đang xếp hàng chờ anh bầu bạn, e là sức lực của anh không đủ đâu." Từng lời cô nói đều chua loét. Lương Tri còn trẻ, ghen tuông cũng không biết che giấu, cứ tưởng mình giấu rất giỏi. Khóe mắt Phó Kính Thâm cong lên.
Anh mập mờ ghé sát tai cô, nhẹ nhàng nói một câu đầy ẩn ý: "Sức lực của anh có đủ hay không, Phó phu nhân hẳn là người hiểu rõ nhất."
Ai muốn hiểu rõ cái đó của anh chứ, Lương Tri dù trong sáng nhưng cũng không đến mức không hiểu lời anh nói. Lúc này, cô chỉ muốn dùng cùi chỏ chọc 🌜·♓ế·𝐭 người đàn ông phía sau, để anh không thể vô liêm sỉ trêu ghẹo một cách trơ trẽn như vậy nữa.
Lương Tri không lên tiếng. Có người con gái ấm áp, mề*m 𝐦ạ*ℹ️ trong lòng, dáng vẻ lại ngoan ngoãn như thế, nếu Phó Kính Thâm không có chút phản ứng nào thì đúng là không phải đàn ông. Anh nhẹ ho một tiếng, không còn giữ cô trong lòng nữa.
Lương Tri có cơ hội liền vội vàng bò dậy khỏi giường, không cho anh thêm cơ hội nào nữa.
Cô chạy đến ngồi trên bệ cửa sổ. Cô gái mặc chiếc váy ngủ trắng tinh, tấm rèm voan trên bệ cửa sổ khẽ bay trong gió, lướt qua gương mặt thanh tú, nhỏ nhắn của cô. Phó Kính Thâm nhìn chằm chằm, anh cảm thấy nhìn mãi cũng không đủ, thật sự quá đẹp.
Một lúc sau, anh bất lực nhìn Lương Tri, cuối cùng cũng trở lại dáng vẻ của một người đang theo đuổi người ta, thản nhiên nói: "Anh không thể công khai được sao?"
Cô biết anh đang nhắc đến buổi diễn thuyết.
Thực ra, chủ đề mà anh vừa nói chỉ là để trêu cô thôi. Sau này cô vẫn sẽ phát triển trong giới giải trí, nơi đầy rẫy những lời đồn thổi. Nếu dính líu quá sớm đến một người có thân phận như anh, những lời đồn bên ngoài sẽ chẳng hay ho gì. Cô gái nhỏ có chút lo ngại cũng là điều dễ hiểu, anh có thể thông cảm.
Thế nhưng, anh lại ích kỷ muốn tuyên bố chủ quyền, muốn cho mọi người biết cô là phụ nữ của anh, người khác không có tư cách đụng vào, tốt nhất là ngay cả ý nghĩ cũng không được có. Nếu không, ngay cả anh cũng không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện gì khiến cô sợ hãi.
Nhưng trong lòng Lương Tri lại không nghĩ theo hướng đó. Cô không ngại việc người khác biết mối 🍳-u🅰️-п ♓-ệ giữa cô và anh mà suy đoán lung tung. Cô trở lại trường là để học hành chăm chỉ, nâng cao khả năng diễn xuất của mình. Mấy hôm trước, khi biết mình đã chấm dứt hợp đồng, cô thầm thấy nhẹ nhõm. Cô không có ký ức gì về việc hoạt động trong giới giải trí nên có thể chấm dứt hợp đồng và bắt đầu lại từ đầu là con đường an toàn và vững chắc nhất.
Ở nơi như giới giải trí, mọi sự thay đổi diễn ra rất nhanh. Cô không có ý định trở thành một ngôi sao nổi tiếng được nhiều người biết đến, chỉ hy vọng những vai nhỏ mình đóng có thể được mọi người công nhận. Không còn công ty quản lý hậu thuẫn, việc danh tiếng dần phai nhạt là điều tất yếu. Nhưng chỉ có như vậy, cô mới có thể thực sự trở lại trường học, chăm chỉ và nghiêm túc tiếp thu sự dạy bảo của thầy cô.
Thế nhưng, Phó Kính Thâm lại là người mà ngay cả hiệu trưởng cũng phải nịnh bợ. Cô sợ rằng mọi người khi nhìn thấy cô đều sẽ nghĩ đến Phó Kính Thâm, không dám dạy dỗ, không dám mắng.
Đó không phải là kết quả mà cô mong muốn.
Cô nhìn anh, vẻ mặt đầy xin lỗi. Cô gái muốn nói rồi lại thôi, sợ làm tổn thương anh.
"Được rồi được rồi, nhìn mặt em người ta không biết lại tưởng anh bắt nạt em đấy, rốt cuộc là ai bắt nạt ai đây, hửm?" Anh nhướng mày, đưa tay nhéo má cô."Anh chịu thua, ai bảo anh đã lụy em rồi cơ. Không cho nói thì không nói, anh sẽ bảo Từ Cải đổi chủ đề khác." Vốn dĩ anh chỉ muốn trêu cô thôi, anh hiểu lập trường của cô mà.
Thấy anh đã nhượng bộ, cô gái được đà lấn tới: "Anh cũng đừng đến trường tìm em, bị người ta nhìn thấy thì không hay..."
"Ai nhìn thấy thì không hay? Anh sẽ xử lý người đó." Anh ռⓖ𝐡·iế·ⓝ г·ăռ·𝖌, bực mình không chịu nổi.
Lương Tri nhìn vẻ trẻ con hiếm thấy của anh, cảm thấy buồn cười, ánh mắt nhuốm vẻ ấm áp, nụ cười tinh nghịch: "Đương nhiên là những người theo đuổi khác của em rồi. Em hot lắm đấy."
Đúng vậy, cô rất được săn đón, sao anh có thể không biết cơ chứ. Anh chỉ muốn ngay lập tức "nuốt chửng" cô vào bụng, để không ai có thể cướp đi.
Tối hôm đó, người đàn ông đưa cô về biệt thự. Khi dì Lâm thấy hai người hòa thuận như lúc ban đầu, thậm chí còn thân thiết hơn lúc trước, bà cảm thấy vô cùng vui mừng.
Vừa bước vào nhà, anh đã thấy hai chiếc vali lớn nằm trên sàn. Lương Tri mới dọn được một nửa, dì Lâm cũng chưa động vào đồ của cô.
Dù Phó Kính Thâm biết cô sắp đến trường, nhưng khi thực sự thấy cô đang sắp xếp hành lý chuẩn bị rời xa mình, lòng anh lại thấy khó chịu.
Phó Kính Thâm tùy tiện dựa vào một bên nhìn cô, mặt mày tối sầm không bước lên giúp.
Cầu Cầu vô tư đang nhảy qua nhảy lại giữa hai chiếc vali mở toang. Người đàn ông lười biếng liếc nó một cái, thầm mắng trong lòng: "Đồ ngốc, "chỗ dựa" của mày sắp bỏ mày đi rồi, còn vui được sao."
Lương Tri một mình bận rộn ra vào. Dì Lâm nhìn thấy, định đến giúp cô, dù sao ba năm nay dì luôn chăm sóc phu nhân, biết tiên sinh cưng chiều cô hết mực, gần như biến cô thành một "cô tiểu thư" chẳng biết làm gì. Bây giờ có nhiều hành lý phải dọn thế này, dì sợ cô làm không xuể.
Nhưng dì còn chưa kịp lại gần thì đã bị Phó Kính Thâm chặn lại giữa đường. Anh thản nhiên nói với vẻ mặt không cảm xúc: "Cứ để cô ấy tự làm là được."
Trong lòng người đàn ông thầm nghĩ, tốt nhất là cô nên đãng trí quên gì đó ở nhà, để anh có thể thỉnh thoảng mang đến cho cô.
Lương Tri nào biết được ý xấu của anh, một lòng vùi đầu vào hai chiếc vali. Thỉnh thoảng Phó Kính Thâm lại lơ đãng đến gần, lợi dụng lúc cô không để ý, tiện tay lấy trộm một vài thứ mà cô đã bỏ vào ra ngoài.
Sau một lúc dọn dẹp, Lương Tri chống nạnh nhìn chiếc vali bỗng nhiên thiếu đồ mà lẩm bẩm: "Rõ ràng là mình đã bỏ vào rồi mà..."
Phó Kính Thâm đứng phía sau cười đầy ẩn ý.
Anh an ủi: "Cứ thu dọn từ từ, không cần vội."
Tốt nhất là cứ thu dọn cả chục ngày nửa tháng, càng lâu càng tốt, chậm được ngày nào hay ngày ấy.
Lương Tri ngước nhìn anh, mỉm cười: "Vâng."
Sau đó, cô tóm lấy chú cún nhỏ vô tội từ trong vali ra, giọng nói Ⓜ️ề●𝐦 ⓜ●ạ●𝒾 yêu kiều dạy dỗ nó: "Cầu Cầu, có phải là em không? Không được nghịch ngợm đâu nhé."
Cầu Cầu tủi thân vô cùng, đáng thương cọ cọ vào chân cô, rồi lắc 〽️ô𝐧_🌀 đi về phía Phó Kính Thâm.
"Gâu!" Chú chó nhỏ to gan lớn mật dám "tranh luận" với anh.
Phó Kính Thâm lười biếng đến mức chẳng thèm nhìn nó, chỉ nhếch mép mỉa mai: "Đồ chó ngu ngốc."
Cầu Cầu: "..."
| ← Ch. 031 | Ch. 033 → |
