| ← Ch.16 | Ch.18 → |
38
Có lẽ thấy bước chân ta khựng lại, nàng ta tiếp tục cười lạnh nói: "Kẻ khác không biết, chẳng lẽ chính ngươi lại không biết phụ thân ngươi đã ⓒ·𝖍·ế·ⓣ như thế nào sao?"
Ta quay người lại, lạnh lùng nhìn nàng ta.
Thấy ta quay lại, nàng ta nở nụ cười lạnh lẽo đầy âm hiểm: "Sao thế, ngươi quên rồi à? Có cần ta nói hộ ngươi không?"
Tống Trạch Niên quát lớn: "Áp giải nàng ta xuống cho trẫm."
Trong sự lôi kéo của thị vệ, Thôi Phi vẫn giãy giụa gào lên: "Năm ấy, vào cái đêm ngươi cùng phụ thân ngươi từ thư trai bước ra, đã chạm mặt tên thiếu gia ăn chơi trác táng Lưu Tử Hiên nhà Lâm phú thương vừa rời khỏi tửu gia."
Ta ↪️hế_𝖙 lặng, những điều từng cố công chôn giấu nay như mây đen cuồn cuộn bao phủ lấy tâm trí. Trước mắt tối sầm lại, đến khi mở mắt ra, bắt gặp ánh nhìn lo lắng của Tống Oánh Quân, ta chỉ biết mỉm cười lắc đầu.
Thôi Phi tiếp tục: "Hắn uống say khướt, định buông lời cợt nhả khinh bạc ngươi. Phụ thân ngươi vì muốn bảo vệ ngươi nên đã để ngươi chạy đi trước một mình, còn ông ấy ở lại bị Lưu Tử Hiên đánh cho một trận tơi bời. Phụ thân ngươi vốn dĩ chỉ là một thư sinh văn nhược, trận đòn đó khiến ông ấy nhiễm phong hàn, lại để lại mầm bệnh trong người."
Nàng ta nhìn thần sắc của ta, cười lạnh nói: "Ta nói không sai chứ? Phụ thân ngươi vì không muốn mẫu thân ngươi lo lắng nên đã giấu kín chuyện này với mẫu thân và đệ đệ ngươi, ta nghĩ chắc ngươi cũng chẳng hề hé môi nửa lời nhỉ?"
Ta cảm thấy bước chân hư nhuyễn, những nỗi mặc cảm tội lỗi bao năm qua trào dâng, khiến lồng 𝖓𝖌ự*𝐜 thắt lại đau nhói từng cơn.
"Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?" Ta hỏi nàng ta.
Nàng ta lại cười lạnh: "Sau này phụ thân ngươi qua đời, chắc hẳn mọi người đều tưởng ông ấy bạo bệnh qua đời nhưng ta nghĩ là do vết thương quá nặng phải không?"
Đệ đệ giận dữ quát: "Ngươi im miệng cho ta!"
Tống Trạch Niên muốn thị vệ lập tức lôi Thôi Phi đi.
Ta hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng Thôi Phi: "Ngươi nói đi."
Thôi Phi mỉm cười: "Xem ra ta nói không sai chút nào."
"Đầu xuân năm sau, tửu gia đó xảy ra một vụ án mạng."
"Khi đó nạn nhân đang uống rượu cùng Lưu Tử Hiên và một kẻ khác. Sau đó giữa bọn họ xảy ra tranh chấp, trong lúc xô xát, nạn nhân bị vò rượu đập trúng mà 𝒸.♓.ế.𝖙."
"Lúc đó tiểu nhị không có mặt, trong tửu gia chỉ có mình ngươi chứng kiến bọn họ đã làm những gì."
"Nha môn triệu ngươi ra làm chứng, ngươi đã nói những gì, ngươi còn nhớ không?"
Nàng ta trừng mắt nhìn ta đầy ác hiểm.
Đối diện với ánh mắt của mọi người, ta bình thản đáp: "Ta nói Lưu Tử Hiên không hề ra tay."
Thôi Phi bỗng nhiên cười lớn đầy thê lương: "Phải! Lúc đó chỉ có mình ngươi, chỉ cần ngươi nói Lưu Tử Hiên có tội, hắn sẽ trăm miệng khó bào chữa! Ngươi có thể ⓑá-𝐨 t𝒽-ù cho phụ thân mình! Vậy mà ngươi đã nói những gì?"
Bước chân ta có chút 𝐫u_ⓝ ⓡ_ẩ_γ nhưng vẫn cố nén cơn đau mà thốt: "Ta đã nói những gì mình tận mắt nhìn thấy, Lưu Tử Hiên quả thực không hề ra tay."
Thôi Phi ngửa mặt cười dài, lệ trào ra nơi khóe mắt: "Hay cho một kẻ tính tình cương trực công chính! La Tố Thương, ngươi thật sự đủ tàn nhẫn! Ngươi đáng đời lắm!"
Tống Trạch Niên cau mày nhìn nàng ta, giọng nói càng thêm lãnh khốc: "Mang nàng ta đi."
Thôi Phi vẫn giãy giụa, cười nói với đệ đệ ta: "Nói đi cũng phải nói lại, vị Trạng nguyên gia đây quả thực nên cảm tạ tỷ tỷ tốt của ngươi thật tốt!"
"Vì ngươi, mà giữa mùa đông giá rét tỷ tỷ ngươi đã bị kẻ khác ném xuống sông hộ thành không biết bao nhiêu lần đấy!"
"Là ngươi!" Ký ức về mùa đông u ám và tuyệt vọng năm ấy như thủy triều tràn về, ta gần như nghẹt thở, toàn thân chấn động dữ dội.
Đệ đệ nhìn ta với ánh mắt vừa khó hiểu vừa hoảng hốt.
Mọi người xung quanh đều đưa mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc.
"Kẻ bị xử tử trong vụ án năm đó chính là biểu ca của ta." Thôi Phi cười lạnh, tựa như ác q·𝖚·ỷ bò lên từ địa ngục: "Năm đó huynh ấy bị xử trảm. Ta hận lắm, nên đã sai người đi điều tra."
"Kết quả ngươi đoán xem ta đã phát hiện ra điều gì?"
"Hóa ra mẫu thân của ngươi vốn là hoa khôi chốn lầu xanh, là cùng phụ thân ngươi tư thông bỏ trốn mới thành thân với nhau."
Nàng ta nở nụ cười âm hiểm lạnh lẽo nhìn ta.
"Ta sai người trói La Tố Thương lại, trong đêm tối ném xuống sông hộ thành, rồi cho người chèo thuyền giá●ɱ s●á●✝️, chỉ cần không để nàng ta ↪️♓●ế●✞ đuối là đủ."
"Ta uy h**p nàng ta rằng nếu dám báo quan, ta sẽ rêu rao chuyện này ra ngoài. Như vậy người phụ thân đã khuất và người mẫu thân của nàng ta sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn đời, và tuyệt diệu hơn cả là, vị Trạng nguyên gia đây sẽ chẳng còn tư cách để tham gia kỳ thi hương nữa."
"Ngươi không tin sao? Ngươi hãy hỏi tỷ tỷ tốt của ngươi đi!"
Đệ đệ ⓡ.ⓤ.ռ r.ẩ.𝓎 nhìn về phía ta.
Ta đã chẳng còn sức lực để biện bạch điều gì, chỉ biết cười khổ mà gật đầu.
"Nói đủ chưa? Nói đủ rồi thì lôi nàng ta xuống!" Tống Trạch Niên lạnh giọng quát.
Thôi Phi cười lên đầy sắc nhọn, giọng nói vang vọng giữa trời đêm: "La Tố Thương, ngươi có biết tại sao đứa con của ngươi không giữ được không? Ta đã sai người dìm ngươi xuống nước đến hai mươi lần! T*hâ*ռ ✞𝐡*ể ngươi có thể hoài thai được đã là đại vận từ kiếp trước rồi!"
"Ngươi đáng đời lắm! Ngươi chính là thiên sát cô tinh! Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hại 𝖈𝒽ế●🌴 những người bên cạnh mình thôi! Ngươi nhìn phụ thân ngươi xem! Nhìn Kỳ tần và Hoàng hậu nương nương xem! Có ai ở bên cạnh ngươi mà được yên thân không? Cơ hội 𝒷á.0 ✝️.h.ù dâng tận cửa mà ngươi lại bỏ lỡ, ngươi đáng đời lâm vào cảnh ngộ này!"
"Ngươi chính là đáng đời! Chỉ khi ngươi c●𝐡ế●† đi thế gian này mới sạch sẽ! Ngươi sẽ hại c_♓ế_✞ tất cả mọi người!"
"Ngươi câm miệng cho trẫm!" Thanh Phá Sương của Tống Trạch Niên tuốt khỏi vỏ, 〽️-á-⛎ của Thôi Phi bắn tung tóe khắp mặt đất.
Ta thất hồn lạc phách nhìn vũng 𝖒á_⛎ tươi trên đất, phải bám chặt lấy tay Thúy Vi mới không để mình ngã quỵ.
Ta cảm giác như bản thân lại quay trở về năm ấy, một mình ta vùng vẫy giữa làn nước lạnh thấu xương.
Đệ đệ lo lắng nhìn ta: "Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Tỷ đừng nghe ả ta nói bậy..."
Ta cắt ngang lời đệ ấy: "Nàng ta nói đều là sự thật. Ta chưa từng kể cho đệ và mẫu thân nghe."
Tống Oánh Quân khóc lóc nói: "Tố Thương tỷ, tỷ hãy quên hết mọi chuyện đi."
Ta cười đầy bất lực: "Ta ngay đến tư cách để quên cũng chẳng có."
"Thiếp thân cáo lui."
Ta tựa vào tay Thúy Vi bước đi.
Nhìn giống như đang trốn chạy.
Ta không dám đối diện với ánh mắt của Tống Trạch Niên thêm nữa.
Dưới ánh mắt của Ngài, mọi sự trấn định ta cố tạo ra đều sẽ tan thành mây khói.
Trước khoảnh khắc lịm đi, ta nghĩ, có lẽ thực sự chỉ khi ta 𝒸-♓-ế-🌴 đi, thế gian này mới sạch sẽ hơn.
...
Đến khi ta tỉnh lại đã là chuyện của mấy ngày sau.
Ta biết rõ kể từ sau khi sảy thai, т-♓-â-ռ †ⓗ-ể vốn chẳng mấy khỏe mạnh của mình nay càng thêm suy nhược.
Có lẽ cõi u minh đã sớm định sẵn, trong đầu ta luôn quẩn quanh ý nghĩ, rằng ngày tháng của mình chẳng còn bao lâu nữa.
Thế nhưng, còn vài việc ta vẫn chưa hoàn thành.
Ta hiếm khi không giam mình trong Bích Lạc cung nữa, trước tiên là đi một chuyến đến Dưỡng Tâm điện của Thái hậu.
Thái hậu nhìn ta, khẽ buông một tiếng thở dài: "Rốt cuộc chốn này đã hủy hoại ngươi rồi."
Ta mỉm cười, hạ một quân đen xuống: "Thái hậu nói đùa rồi."
Thái hậu vờ như không vui, tùy ý hạ một quân trắng: "Ai thèm nói đùa với ngươi."
"Thực sự muốn đi sao?"
Ta đặt quân đen cuối cùng xuống, nhìn Thái hậu cười hiền dịu: "Thái hậu, lần này là thần thiếp thắng người rồi."
Thái hậu mất hết hứng thú, xua tay một cái: "Dẹp đi, dẹp đi! Ôi, đứa trẻ này, cái gì cũng tốt, chỉ có điều là quá thông minh."
"Thần thiếp sao có thể bằng được phân nửa của Thái hậu." Ta nói.
Thái hậu quan sát ta một hồi, bất lực bảo: "Cứ ở lại đây, dù là ở trong Dưỡng Tâm điện cũng tốt, cần gì phải rời đi? Ngươi cũng biết đấy, tính tình của Niên Nhi vốn dĩ là như vậy."
Ta mỉm cười thu lại quân cờ cuối cùng vào hộp, nghe vậy bèn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời xanh biếc trải rộng những áng mây trắng tựa tuyết, cành lá bách xanh biếc dệt thành một mảnh dày đặc nơi đáy mắt.
"Ngài ấy còn có những việc quan trọng hơn phải làm."
...
39
Việc thứ hai, chính là đi Trường Xuân cung.
Thục phi thấy ta đến, bèn pha một ấm trà hoa.
"Ngươi nếm thử đi, đây chính là học theo ngươi năm đó đấy." Nàng ta cười như không cười.
Ta mỉm cười đón lấy, nhấp một ngụm: "Không ngon bằng ta pha."
Thục phi cuối cùng cũng không giữ nổi vẻ thản nhiên, nhìn ta bằng vẻ mặt đầy kinh ngạc: "La Tố Thương, ngươi giam mình trong Bích Lạc cung đến phát bệnh rồi sao?"
Ta lắc đầu.
"Nói thẳng luôn đi, giữa chúng ta cũng chỉ có chuyện đó thôi."
"Chuyện đó ta thực sự không biết." Thục phi bất lực nói: "Năm đó ta quả thực đã muốn ⓖ.i.ế.t nàng ta nhưng sau đó nghĩ lại, nàng ta không tranh sủng, cần gì phải làm khó nàng ta. Còn về việc tại sao Thư Duyệt kia phải khổ cực mang thuốc vào cung, ta không rõ."
Ta cười nói: "Ngươi cũng thật tàn nhẫn, đối với người thân cùng huyết thống mà cũng nảy sinh sát ý."
Thục phi thản nhiên đáp: "Tùy ngươi muốn nói sao cũng được, dù sao thì ta cũng đã từng đố kỵ nàng ta có được một gương mặt xinh đẹp như thế, gia thế hiển hách như thế."
"Hơn nữa người nàng ta yêu cũng yêu nàng ta, tuy cuối cùng nàng ta vẫn 𝖈-ⓗế-† dưới tay hắn nhưng tình ý của hai người họ lúc đó là thật."
"Hơn nữa, nếu luận về sự tàn nhẫn, chẳng phải ngươi mới là kẻ đứng đầu thiên hạ sao?" Nàng ta chuyển giọng.
Ta bật cười: "Hôm nay kẻ tàn nhẫn nhất thiên hạ này đến để nhờ ngươi giúp một tay đây."
Sau một tuần hương, Thục phi kinh ngạc trợn tròn hai mắt, đoạn nhìn ta với vẻ mặt đầy phức tạp: "Ngươi còn tàn nhẫn hơn cả những gì ta tưởng tượng đấy."
Ta mỉm cười: "Chuyện này coi như đã quyết định xong rồi chứ?"
Thục phi chợt bật cười: "Quyết định xong rồi. Dù sao ta cũng đã có chút nguội lạnh tâm can, chi bằng giúp ngươi một tay, biết đâu sau này Người còn nhớ đến ta đôi chút."
Nàng ta tiễn ta đến cửa Trường Xuân cung, đối diện với ánh hoàng 𝒽ô·n tà dương mà thở dài bảo: "Ta thực sự không thể hiểu nổi ngươi."
"Tại sao lại phải chắp tay nhường cho kẻ khác thứ mà mình yêu đến xương tủy?"
"Nếu đổi lại là ta, ta sẽ mãi mãi theo đuổi, cho dù không nhận lại được một chút hồi đáp nào, ta cũng tuyệt đối không buông tay."
Ta mỉm cười: "Có lẽ là bởi vì thân phận ta hèn mọn."
"Ta chưa từng có được thứ gì quý giá, vậy nên một khi đã có được người mình thương, ta sẽ vô cùng trân trọng, lại luôn cảm thấy bản thân chẳng hề xứng đáng với Ngài."
"Chỉ cần Ngài bình an, ta có ra sao cũng chẳng còn quan trọng nữa."
...
Việc thứ ba, chính là đến Trường Lạc cung của Triệu Mộng Hoa.
Ta biết để tỏ rõ tình ý Đế Hậu, Tống Trạch Niên thường sẽ đến Trường Lạc cung dùng thiện.
Hà Du nhìn ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Nương nương, Người chắc chắn muốn vào trong sao?"
Ta gật đầu: "Làm phiền Hà đại nhân vào thông truyền một tiếng, có được không?"
Hà Du không ngừng gật đầu, mặt mày khổ sở nói: "Đây quả là một sai sự khó bề gánh vác."
Thế nhưng hắn ta vẫn đi vào, rất nhanh sau đó đã trở ra, thận trọng quan sát sắc mặt ta rồi thưa: "Nương nương, Hoàng thượng truyền Người vào."
Ta mỉm cười: "Vất vả cho Hà đại nhân rồi."
Ta bước đi thong dong vào trong, thấy hai người bọn họ đang ngồi bên bàn, bèn cung kính hành lễ.
Triệu Mộng Hoa luống cuống muốn đỡ ta dậy: "Tỷ tỷ cùng vào dùng thiện đi."
Ta mỉm cười lắc đầu, vẫn quỳ đó không đứng lên: "Thiếp thân vô năng, không thể vì Thánh thượng mà hạ sinh hoàng tự, nay xin tự nguyện xuất cung chuyển đến đến hoàng tự (chùa hoàng gia), cầu phúc cho Thánh thượng và nương nương."
Triệu Mộng Hoa hốt hoảng nói: "Chuyện này... tỷ tỷ hãy đứng lên trước đã."
Ta vẫn bất động.
Rất lâu sau, ta nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tống Trạch Niên: "Được."
Lúc này ta mới đứng dậy: "Thiếp thân khấu tạ ân điển Thánh thượng và nương nương."
...
Việc thứ tư.
Thúy Vi lo âu khôn xiết vén rèm trúc lên, nhìn ra bên ngoài một lượt: "Nương nương nhất định phải ra ngoài vào lúc này sao?"
Đã vào tiết đầu thu, trời lất phất những hạt mưa bụi, tí tách không ngừng.
Ta nghiêm túc gật đầu.
Thanh La theo sau che ô cho ta.
Lão thái giám canh giữ hoàng lăng kinh ngạc nhìn ta, ta bình thản đưa ra tấm lệnh bài Tống Trạch Niên từng trao cho mình trước kia: "Xin hỏi, dựa vào thứ này ta có thể vào trong không?"
Lão thái giám cười trông còn khó coi hơn cả khóc: "Dạ được."
Ta bước vào trong.
Thúy Vi và Thanh La định đi theo, ta dừng bước: "Hai ngươi cứ ở đây đợi ta."
Thúy Vi lộ vẻ khó xử: "Nương nương..."
Ta khẩn khoản: "Chuyện này, hãy để một mình ta hoàn thành đi."
Thanh La đỏ hoe mắt gật đầu.
Ta không che ô, chậm rãi bước đi trong màn mưa.
Trước tiên, ta đi đến trước mộ phần của Hoàng hậu nương nương, vái lạy nàng ấy mấy lạy, hồi tưởng lại những lời trăn trối cuối cùng và gương mặt tươi cười năm đó của nàng ấy, không nén nổi nụ cười đắng chát: "Đến cuối cùng, quả thật đã ứng nghiệm vào lời nói của người rồi."
"Thần thiếp cũng chẳng rõ những việc mình đang làm đây, rốt cuộc là tốt hay không tốt nữa."
"Thế nhưng thiếp đã làm rồi, cũng chẳng thể thay đổi được nữa, đây hẳn là điều cuối cùng mà thiếp có thể làm."
"Thiếp nghĩ, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi."
Mộ phần tiếp theo là của con ta.
Ta đã sớm nghe đám tiểu cung nữ lắm lời bàn tán rằng, con trai ta sinh ra chỉ sống được nửa canh giờ, ngay cả mắt còn chưa kịp mở đã lịm đi trong lòng phụ thân nó.
Hoàng trưởng tử Trừng Ninh.
Ta không tài nào gượng nổi nụ cười giả tạo suốt mấy ngày qua nữa, cứ thế quỳ sụp xuống, ôm lấy gối mà khóc nức nở.
Mẫu thân xin lỗi, Trừng Ninh, là do mẫu thân vô dụng.
Là mẫu thân không bảo vệ được con, đều là lỗi của mẫu thân.
Mẫu thân thậm chí còn không có năng lực để con được mở mắt nhìn ngắm thế gian này một lần, đã để con cô độc kẹt lại trong một tấc đất chật hẹp này, ngay cả một cái ôm mẫu thân cũng chưa kịp trao cho con.
Mẫu thân còn có lỗi với phụ thân con nữa.
Trừng Ninh, xin lỗi con.
Nếu có luân hồi, ngàn vạn lần đừng tìm một người mẫu thân như ta nữa.
Ta không biết mình đã khóc bao lâu.
Nhưng ta biết, có một bóng râm nhàn nhạt vừa phủ xuống, ngăn cách ta khỏi những sợi mưa lất phất.
Ta biết đó là Tống Trạch Niên.
Nhưng ta không dám ngẩng đầu nhìn Ngài.
Ngài không nói lời nào, cũng chẳng có lấy một động tác thừa thãi.
Thế nhưng ta biết, cái ô của Ngài đã ướt mưa rồi.
... , , vn, live
, vn
| ← Ch. 16 | Ch. 18 → |
