| ← Ch.15 | Ch.17 → |
36
Tiếng nói của bà ta từng chữ một vang vọng đầy quyền uy bên tai, tựa như từng nhát dao cứa vào tim ta.
Chính tay ta đã chọn Hoàng hậu cho Ngài.
Thái hậu định nói thêm điều gì đó, đột nhiên ta nghe thấy một tiếng thét thất thanh của cung nhân.
Có thích khách.
Ta thậm chí còn không kịp kêu lên, chỉ dùng hết sức lực xô Thái hậu ra.
Ta nghe thấy tiếng bàn ghế đổ chổng vó trên mặt đất, cũng nghe thấy tiếng la hét xé lòng của cung nhân.
Ta cảm thấy một thứ gì đó lạnh toát đ*â*Ⓜ️ thẳng vào bụng mình.
Ta cảm thấy má·⛎ tươi dưới thân mình đang cuồn cuộn tuôn ra.
...
Ta dường như vừa trải qua một giấc mộng dài dằng dặc.
Ta mơ thấy mình vẫn còn đang quỳ trước cửa tiệm thuốc năm nào.
Ta mơ thấy phụ thân bế ta đặt lên gối, ân cần dạy ta từng con chữ.
Ta mơ thấy Tống Trạch Niên trao cho ta cây trâm bạch ngọc.
Trong đôi mắt Ngài chứa đựng ý cười, dịu dàng đến mức có thể khiến lòng người tan chảy.
Đến khi mở mắt ra, ta bàng hoàng nhận thấy gương mặt mình đã đẫm lệ từ bao giờ.
Thúy Vi vẫn luôn túc trực bên giường, thấy ta mở mắt, nàng ấy mừng rỡ reo lên: "Nương nương tỉnh rồi!"
Tống Trạch Niên và Trần Luật Thịnh vén rèm trúc "𝐱0ạ*ch" một tiếng bước vào.
Toàn thân ta chẳng còn chút sức lực, г𝐮*𝓃 𝖗*ẩ*🍸 đưa tay sờ lên bụng mình, cắt ngang lời định nói của Tống Trạch Niên.
Giữa căn phòng đột nhiên tĩnh lặng, ta nghe thấy giọng nói của mình ⓡ.⛎.𝓃 r.ẩ.🍸 hỏi: "Đứa bé của thiếp đâu rồi?"
Thần sắc Tống Trạch Niên lập tức trầm xuống đầy vẻ u sầu.
Trần Luật Thịnh quỳ sụp xuống bẩm: "Khởi bẩm nương nương... là thần vô năng, không bảo toàn được tiểu hoàng tử."
Giọng nói của hắn ta tựa như phải mất cả tuần hương mới truyền được vào tai ta.
Ta chậm rãi gật đầu: "Ta biết rồi."
Lúc này ta không biết mình nên nói gì, nên làm gì nữa.
Cảm giác như có ai đó đã dìm ta vào hầm băng lạnh lẽo.
Trần Luật Thịnh định nói thêm điều gì đó nhưng rồi cũng cùng Thúy Vi lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại ta và Tống Trạch Niên.
Tống Trạch Niên đứng ngược sáng, gương mặt khuất trong bóng tối nhưng ta vẫn nghe ra được sự căng thẳng và bi thương trong giọng nói của Ngài: "Tiểu Thương... sau này chúng ta sẽ lại có con thôi."
Ta dốc hết sức lực cười lạnh vài tiếng: "Ngài nghĩ rằng, với vết thương của thiếp, sau này còn có thể sao?"
Ánh mắt của Ngài không gạt nổi ta.
Ta biết mình không thể sinh nở được nữa rồi.
"Trẫm xin lỗi." Đôi môi Tống Trạch Niên khẽ mấp máy.
Nhìn vào mắt Ngài, một nỗi bi thương đầy bất lực dâng trào, rồi một ngọn lửa bỗng bùng cháy từ đáy lòng: "Ngài khóc cái gì?"
"Ngài thân là Hoàng đế, tại sao lại phải khóc?"
Tống Trạch Niên sững sờ, nói với ta: "Tiểu Thương, nàng đừng kích động... trẫm xin lỗi."
Ta nhắm mắt lại, dường như lại thấy được những khoảnh khắc nồng ấm của mấy ngày trước, rồi mở mắt ra đầy bình thản: "Ngài không có gì lỗi với thiếp cả."
"Có lỗi với thiếp hay không cũng không quan trọng. Quan trọng là Ngài phải xứng đáng với giang sơn này, xứng đáng với các quần thần của Ngài."
"Hoàng thượng, hậu vị của Ngài không thể bỏ trống. Hãy chuẩn bị kỹ càng cho đại ♓-ô-𝐧 đi."
Ngài nhíu chặt đôi mày thanh tú, giọng г-⛎-n гẩ-🍸 hỏi ta: "Nàng nói vậy là ý gì?"
...
Tống Trạch Niên dường như vẫn chưa hay biết về thỏa thuận của ta với Thái hậu, liệu Ngài sẽ phản ứng ra sao khi biết chính người con gái mình thương yêu lại tự tay chọn Hoàng hậu cho mình?
"Triệu gia là một trợ lực không tồi." Ta nhìn Ngài, cố sức kìm nén cơn đau truyền đến từ vùng bụng mà thốt lên: "Nay Ngụy vương đã bị diệt trừ, giang sơn yên định, Ngài cũng đến lúc phải bình ổn triều đường rồi."
Ngài tiến lên một bước, đáy mắt đầy vẻ không thể tin nổi: "Tiểu Thương, nàng..."
"Ngài ra ngoài đi!" Ta theo bản năng thu mình lùi sâu vào trong sập: "Ngài ra ngoài đi!"
Ta như đang t𝖗ú_✞ 𝖗_𝒶 cơn lôi đình thuần túy nhất, trực tiếp cầm lấy bát thuốc không đặt bên cạnh sập mà ném thẳng vào người Tống Trạch Niên.
Tống Trạch Niên không hề né tránh.
Bát thuốc vỡ tan dưới đất, phát ra tiếng động thanh thúy, mảnh sứ vụn văng tung tóe khắp sàn.
Đôi bàn tay ta run lên từng hồi, rất muốn nhìn xem Ngài có bị thương hay không nhưng lại hoàn toàn không thể mở lời.
"Ngài đi đi." Ta khản giọng nói.
Bàn tay Tống Trạch Niên đang đưa ra lửng lơ giữa không trung, cuối cùng cũng buông thõng xuống.
Ngài lui ra ngoài.
Thúy Vi đôi mắt đỏ hoe bước vào: "Nương nương, Hoàng thượng vẫn đang đứng ở bên ngoài, trời đổ mưa rồi, ai khuyên Người cũng không chịu đi."
Ta buông thõng tay đầy mệt mỏi: "Ngươi nói với Ngài, nếu Hoàng đế vì một vị phi tử mà không lên triều, sẽ bị gán cho danh tiếng gì."
Thúy Vi đi rồi, một lát sau trở về thấp giọng thưa: "Hoàng thượng đã được Trần thái y đưa đi rồi ạ."
Ta buồn bã "ừ" một tiếng: "Ngươi cũng lui ra đi, bản cung muốn ở một mình một lát."
Nàng ấy thận trọng lui xuống.
Ta lặng lẽ nhìn rèm trúc đã ngừng lay động, co chân lại, dùng chăn gấm trùm kín đầu mà nức nở.
Tại sao con của ta không thể sống sót?
Tại sao ta lại phải nhường người mình yêu lại cho kẻ khác?
Ta cứ ngỡ cuối cùng mình cũng đã khổ tận cam lai, nào có ngờ định mệnh lại bắt ta rơi xuống vực sâu thêm lần nữa.
Ta cứ như vậy cô độc ở Bích Lạc cung rất lâu, không cho Tống Trạch Niên bước chân vào.
Ta không dám đối mặt với Ngài nữa.
Ta không biết phải dùng bộ mặt nào để đối diện với Ngài.
Chính ta đã phản bội Ngài.
...
Mấy ngày sau Tống Oánh Quân đến thăm ta.
Ngày hôm đó muội ấy nghe thấy tiếng kêu cứu của cung nhân nên đã xông vào điện cứu ta, bị thích khách làm bị thương rồi ngất đi.
Vừa tỉnh lại, muội ấy đã lập tức đến thăm ta.
Ta đã biết chuyện Thái hậu đồng ý ban ⓗô·n rồi.
Tống Oánh Quân vừa đi vừa khóc, vừa vào phòng liền quỳ sụp xuống trước mặt ta: "Tẩu tẩu, muội xin lỗi... muội không ngờ cái giá phải trả lại lớn đến nhường này... muội xin lỗi..."
Ta bảo Thúy Vi đỡ muội ấy dậy nhưng muội ấy không chịu, cứ khóc lóc gọi tên ta, nói lời xin lỗi.
Ta vuốt vai an ủi muội ấy: "Đây không phải lỗi của muội, Khanh Khanh, muội đừng tự trách bản thân."
Tống Oánh Quân càng khóc dữ dội hơn: "Muội xin lỗi... tẩu tẩu, muội nghe nói... Huynh ấy sắp lập Triệu gia tiểu thư làm Hậu... xin lỗi... đều là do muội hại tẩu..."
Ta khẽ thở dài trong lòng, dịu dàng khuyên bảo: "Hoàng thượng lập Hậu là chuyện sớm muộn, không liên quan đến muội."
Tống Oánh Quân chấn động, mang theo gương mặt đẫm lệ mà nhìn ta đầy vẻ kinh ngạc.
Ta mỉm cười lắc đầu.
Chỉ trách ta đã lún quá sâu vào đoạn tình cảm này, mà quên mất việc phải suy xét xem bản thân có tư cách ấy hay không.
Ta nghĩ, mình không nên đặt nặng tình cảm vào thêm nữa.
Chỉ cần có thể giúp Ngài tốt lên, ta có ra sao thì đã sao?
Chỉ cần có thể khiến giang sơn của Ngài được yên định.
...
Đại hô●ռ của Tống Trạch Niên diễn ra vào đầu xuân.
Với thân phận Phi tử, ngày thứ hai ta mới có thể dự yến.
Tống Oánh Quân không đi, muội ấy ở lại Bích Lạc cung cùng ta sưởi ấm.
Sáng sớm hôm sau, ta dậy thật sớm, sai Thúy Vi và Thanh La trang điểm cho mình.
Thanh La vành mắt đỏ hoe: "Nương nương cần gì phải vội vàng đi như thế, Người cứ nói 🌴♓·â·n ⓣ𝖍·ể không khỏe không đi cũng chẳng ai dám nói gì đâu."
Ta lạnh lùng liếc nhìn con bé: "Ở trong cung phải cẩn trọng lời nói. Trang điểm cho bản cung đi."
Thanh La không tình nguyện gật đầu, thay cho ta bộ xuân y màu đinh hương thêu hoa chìm.
Ta chọn đúng thời điểm mà đến, không sớm cũng chẳng muộn nhưng vừa bước vào đã thu hút mọi sự chú ý. Không ít tần phi dùng ánh mắt đồng cảm nhìn ta.
Ta hiểu tại sao, so với một vị Hoàng hậu trẻ tuổi vừa mới sắc phong, bọn họ thà rằng chấp nhận ta.
Triệu Mộng Hoa dung mạo vô cùng xinh đẹp, đó là một vẻ đẹp nhu hòa, tựa như đóa tường vi phấn hồng được cắm trong bình sứ. Nàng ta có đôi lông mày đậm, đôi mắt hạnh như chứa đựng một làn nước xuân.
Nàng ta còn rất trẻ, chỉ mới mười lăm tuổi, chính là lứa tuổi tươi đẹp nhất.
Nàng ta khoác trên mình bộ hồng trang, ánh mắt nhìn Tống Trạch Niên tràn đầy sự ngưỡng mộ của thiếu nữ lúc mới chớm biết yêu.
Ta hiểu, nàng ta đối với Tống Trạch Niên là đã động chân tình.
Ánh mắt Tống Trạch Niên nhìn ta âm trầm như màn đêm u tối.
Ta nghĩ, chắc hẳn Ngài đang oán hận ta.
Triệu Mộng Hoa có chút hiếu kỳ đánh giá ta, rồi hơi hoảng hốt đứng dậy nói: "La Phi tỷ tỷ."
Động tác của nàng ta vẫn còn vương nét thẹn thùng của thiếu nữ, lòng ta bỗng chốc mềm lại.
Thế là ta nhận lấy chén rượu từ tay cung nhân, mỉm cười thản nhiên nói: "Thiếp thân xin chúc mừng Đế Hậu."
"Chúc Đế Hậu bách niên hảo hợp, cầm sắt hài lão."
Ta uống một hơi cạn sạch chén rượu cung nhân vừa dâng.
Theo tục lệ của Đại Uyên, kính rượu tân nhân nhất định phải uống cạn, tượng trưng cho tình cảm của đôi bích nhân thủy chung như một, trường trường cửu cửu.
Ta mỉm cười đặt chén rượu trở lại khay sơn mài của cung nhân.
Rượu này đắng thật, đáng tiếc nó không phải là Hạc Đỉnh Hồng.
...
37
Buổi yến tiệc diễn ra vô cùng hoàn mỹ.
Sau khi yến tan, Triệu Mộng Hoa khẩn khoản lại gần mời ta: "Muội muội đã sớm nghe danh tỷ tỷ, muốn được cùng tỷ tỷ nói vài lời tâm tình."
Ta vốn dĩ muốn sớm trở về Bích Lạc cung nhưng nhìn vào đôi mắt trong vắt nhìn thấu đáy của Triệu Mộng Hoa, ta lại không thể thốt ra lời từ chối.
Vì vậy, ta mặc kệ những ánh nhìn soi mói của đám đông, mỉm cười gật đầu: "Thiếp thân thật lấy làm vinh hạnh."
Triệu Mộng Hoa sai người pha cho ta một chén Long Tỉnh Minh Tiền.
Đoạn, nàng ta kéo lấy tay ta, hỏi han đủ điều.
Ta vốn tưởng nàng ta định nói lời gì sâu xa, không ngờ nàng ta chỉ toàn hỏi về sở thích của Tống Trạch Niên, rồi thẹn thùng thốt: "Muội mới nhập cung, nhiều chuyện vẫn còn bỡ ngỡ. Thuở nhỏ phụ thân mẫu thân đều nuông chiều mặc kệ muội nghịch ngợm, chẳng học được bao nhiêu quy củ, mong tỷ tỷ chỉ điểm nhiều hơn."
Ta gượng cười gật đầu, trong lòng dâng lên nỗi chua xót khôn tả.
Triệu Mộng Hoa thực sự yêu Tống Trạch Niên.
Nàng ta cũng có tư cách để yêu Ngài.
Thế nhưng sau đó, ta cũng chẳng còn cơ hội nói với nàng ta thêm lời nào, bởi vì sau khi về cung không lâu, ta lại bị nhiễm phong hàn.
Triệu Mộng Hoa truyền lời dặn ta không cần đến thỉnh an nữa, bản thân nàng ta cũng bận rộn học xử lý sự vụ lớn nhỏ trong cung nên không rảnh rỗi ghé thăm ta.
Tống Trạch Niên cũng không còn đặt chân đến Bích Lạc cung thêm một lần nào nữa.
Đôi khi ta tự thấy mình thật vô sỉ.
Rõ ràng là ta không cho Ngài đến, Ngài không đến là do ta tự chuốc lấy, tại sao ta phải đau lòng?
Nhưng ngẫm lại, Ngài không đến, ta cũng không phải khóc nữa, như vậy cũng tốt.
...
Trận phong hàn của ta kéo dài mấy tháng ròng cuối cùng cũng khỏi, bấy giờ đã vào giữa mùa hạ, lại đến kỳ tổ chức cung yến.
Tống Trạch Niên cùng các quần thần mở tiệc ở đại điện. Triệu Mộng Hoa học tập mấy tháng, cung yến lần này được nàng ta lo liệu rất có quy củ, ra dáng ra hình.
Ta nghĩ mình hẳn là không nhìn lầm người, Triệu Mộng Hoa sẽ là một người thê tử tốt của Tống Trạch Niên.
Ngồi trong yến tiệc đã lâu, ta cũng chẳng màng hàn huyên với đám phi tần kia, bèn lấy cớ trong người oi bức để ra ngoài hít thở khí trời.
Đi đến hồ Thái Thanh, ta chợt nảy ra ý định, kéo Thúy Vi đến đình Vô Song ngồi hóng gió. Hồ Thái Thanh vào đêm hạ vẫn mang vẻ đẹp rung động lòng người.
Thúy Vi ngồi bên cạnh ta mà cứ bồn chồn không yên, chỉ sợ ta lại bị nhiễm lạnh, ta bèn kéo nàng ấy ngồi xuống cùng mình.
Triệu Mộng Hoa dẫn theo một tiểu cung nữ đi tới, đôi mắt sáng lấp lánh đầy vẻ mong đợi nhìn ta: "Tỷ tỷ có muốn cùng muội sang bên kia hồ Thái Thanh ngắm hoa sen mới được tiến cống không?"
Nếu là lúc khác, ta nhất định sẽ đồng ý nhưng trớ trêu thay lúc ấy ta chỉ muốn ngồi lỳ một chỗ không muốn động đậy, bèn cười tạ lỗi: "Đã làm mất hứng của nương nương rồi, ✝️𝖍â_ռ ✝️_𝐡_ể thiếp không khỏe, chỉ muốn ngồi đây hóng gió một lát."
Thần sắc Triệu Mộng Hoa thoáng hiện vẻ thất vọng nhưng nàng ta vẫn mỉm cười: "Vậy muội không làm phiền tỷ tỷ nữa, muội đi xem một chút rồi sẽ quay lại trò chuyện với tỷ tỷ."
Ta mỉm cười gật đầu. Triệu Mộng Hoa rốt cuộc vẫn là một cô nương nhỏ tuổi, vừa bị từ chối là vẻ mặt đã lộ rõ sự hụt hẫng, trông cũng thật đáng yêu.
Thúy Vi nhìn ta với vẻ mặt đầy cảm động, khiến ta phát hoảng: "Ngươi nhìn cái gì thế?"
Thúy Vi xúc động thốt: "Nương nương cuối cùng cũng chịu xả ra cơn giận này rồi."
Ta bật cười, gõ nhẹ vào đầu nàng ấy: "Nghĩ cái gì vậy hả? Ta không có hứng thú với chuyện tranh sủng, Hoàng hậu nương nương là một người rất tốt."
Thúy Vi tủi thân lầm bầm: "Nương nương lúc nào cũng tốt bụng như thế."
Ta chống tay nhìn bóng dáng Triệu Mộng Hoa đang dần xa, rồi dừng lại bên một khóm sen không xa, nhàn nhạt nói: "Chuyện này không liên quan gì đến việc có tốt bụng hay không. Nàng ta không hại ta, ta việc gì phải đấu đá với nàng ta? Ta cũng đâu phải chó nuôi trong nhà địa chủ giàu có, thấy ai cũng phải nhào tới cắn một miếng."
Thúy Vi bị lối ví von của ta làm cho kinh ngạc đến mức ngây người ra đó.
Chúng ta đang trò chuyện, bỗng thấy một nhóm người vội vã tiến lại gần.
Là Tống Trạch Niên và mọi người, còn có đệ đệ cùng Tống Oánh Quân, đi cùng là Thôi Phi đang khí thế ⓗ-u-п-ℊ 𝖍-ă-n-🌀 và Triệu Mộng Hoa đang 𝖗_υ_𝐧 𝐫_ẩ_🍸 sợ hãi.
Ta ngẩn người một lát, sau đó cúi đầu hành lễ.
Chuyện gì thế này, hôm nay có ai tổ chức đại thọ chăng?
Ta mang theo ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía họ.
Tống Trạch Niên không nói lời nào, lặng lẽ nhìn ta.
Lòng ta chợt nhói đau.
Trần Luật Thịnh có chút khó xử mở lời: "Không rõ vừa rồi nương nương ở đây làm gì?"
"Ở đây hóng gió." Ta dứt khoát trả lời: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Thôi Phi dùng tông giọng như thể đang thay trời hành đạo cất lời: "Vừa nãy muội muội ra ngoài hít thở khí trời, tình cờ bắt gặp Hoàng hậu nương nương đẩy một tiểu cung nữ xuống nước, còn để cung nữ thân cận ngăn cản một tiểu cung nữ khác không cho cứu người."
Người gọi là "tiểu cung nữ khác" kia lập tức nước mắt ngắn nước mắt dài thưa: "Chỉ vì nô tỳ và nàng ấy có xì xào vài câu rằng Hoàng hậu nương nương không xinh đẹp bằng La Phi nương nương, nếu không phải vì La Phi nương nương sảy thai, Hoàng hậu nương nương sao có thể đắc sủng được chứ..."
Ta nhướng mày, đám tiểu cung nữ các ngươi nói năng thật đúng là không kiêng nể gì, làm ta cũng có chút muốn đẩy các ngươi xuống nước rồi đấy.
Mọi người nghe lời tiểu cung nữ kia nói, sắc mặt đều đồng loạt thay đổi.
Chuyện ta sảy thai vốn dĩ là điều đại kỵ trong cung bấy lâu nay.
Triệu Mộng Hoa vội vàng nghẹn ngào nói: "Cầu Hoàng thượng minh giám, thiếp thân không hề làm vậy. Thiếp thân đang ngắm hoa sen, tiểu cung nữ kia đúng là có nói những lời đó nhưng nói xong liền tự mình nhảy xuống nước. Thiếp thân và nha hoàn thân cận đều không biết bơi, đang định gọi người thì Thôi Phi muội muội đột nhiên xuất hiện trách mắng thiếp thân, nào ngờ tiểu cung nữ kia đã chế·ⓣ đuối rồi. Thôi Phi muội muội nhất định là đã hiểu lầm."
Nha đầu này sao lại ngây thơ thế không biết, còn hiểu lầm cái gì, nếu lời ngươi nói là thật thì rõ ràng người ta đang muốn chỉnh ngươi đấy.
Thôi Phi từng bước ép sát: "Làm gì có hiểu lầm nào ở đây, chính mắt thiếp thân nhìn thấy rõ ràng là như vậy. Hơn nữa tiểu cung nữ này còn có thể làm chứng, chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương cũng có người làm chứng sao?"
Triệu Mộng Hoa lầm bầm không thốt nên lời.
Ta nhìn Triệu Mộng Hoa mắt đỏ hoe như chú thỏ con, thâm tâm thực sự không tin nổi nàng ta lại đẩy người xuống nước. Cứ nhìn cái lá gan kia của nàng ta, bảo nàng ta tự mình nhảy xuống nước xem ra còn dễ tin hơn.
Thế nhưng cục diện này thật không tốt cho nàng ta chút nào. Nếu Triệu Mộng Hoa không tìm được bằng chứng, nàng ta sẽ lập tức bị gán cho cái danh kiêu căng vô lễ, e là những ngày sau này sẽ khó sống đây.
Triệu Mộng Hoa sụt sùi: "Thiếp thân rời tiệc, thấy La Phi tỷ tỷ đang ngồi trong đình Vô Song, liền muốn mời tỷ ấy cùng đi thưởng sen nhưng tỷ tỷ nói không muốn đi lại, nên thiếp thân mới tự mình đi... Nếu nhất thiết phải đưa ra bằng chứng, thiếp thân thực sự không có nhưng người quả thật không phải do thiếp thân hại ⓒ·♓ế·𝐭..."
Ta thấy Thôi Phi nhìn Triệu Mộng Hoa chằm chằm bằng ánh mắt rực cháy, lòng thầm hiểu ra đôi phần. Nhưng nếu không đưa ra được bằng chứng, dù Thôi Phi có tỏ ra thâm thù đại hận đến đâu cũng không giải quyết được gì.
Nhà họ Thôi ngày càng khốn đốn, Thôi Phi cũng đến mức chó cùng rứt dậu rồi sao?
Ta chợt nhớ lại lời Thái hậu triệu ta đến Dưỡng Tâm điện nói vài ngày trước, lại nhìn Triệu Mộng Hoa khóc lóc như thỏ con, trong lòng bỗng mềm lại, quyết định giúp nàng ta một tay.
"Trần thái y, ngươi đã xem qua ✝️𝐡_ℹ️ 𝖙𝒽_ể tiểu cung nữ kia chưa?" Ta hỏi hắn ta.
Trần Luật Thịnh thấy ta chịu lên tiếng, vội vàng đáp: "Thần đã xem qua rồi."
"Có thể cho ta nhìn một chút không?" Ta suy đi tính lại, vẫn quyết định tự mình kiểm tra, bèn khẩn khoản hỏi hắn ta.
Ánh mắt Trần Luật Thịnh khẽ động, đoạn cười đầy gượng gạo, kín đáo liếc nhìn Tống Trạch Niên một cái.
Tống Trạch Niên nhìn ta rất lâu, rồi khẽ gật đầu với Trần Luật Thịnh.
Ngay sau đó, cung nhân khiêng ✝️·♓·❗ 𝐭·𝐡·ể lên, tiểu cung nữ kia khóc lóc ngoảnh mặt đi chỗ khác, tỏ vẻ không nỡ nhìn.
Ta ngồi xổm xuống nhìn kỹ một lượt rồi đứng dậy, Triệu Mộng Hoa vẫn đang lệ nhòa nhìn ta.
"Ⓒ·ⓗ·ế·† cũng thật thanh thản." Ta thở dài nói: "Mau khiêng xuống đem đi chôn cất đi."
Khóe miệng Trần Luật Thịnh giật giật, Tống Trạch Niên thì vẫn chăm chú nhìn ta.
Triệu Mộng Hoa nghẹn ngào cất tiếng: "La Phi tỷ tỷ..."
Ta hỏi tiểu cung nữ kia: "Quê nhà nàng ta ở đâu?"
Tiểu cung nữ thành thật trả lời.
"Hẳn là khả năng bơi lội rất khá." Ta thản nhiên nói.
Tiểu cung nữ kia mặt mày căng thẳng, lại phải giả vờ như không biết nhìn ta: "Ý của nương nương là..."
Ta nhìn nàng ta, cười như không cười: "Ta đã nói là nàng ta cⓗế_т rất thanh thản, chắc là sợ mình ⓒ𝖍ế●t không triệt để nên còn uống thêm chút thuốc mê hồn nữa."
Thôi Phi lạnh giọng hỏi ta: "Muội muội hãy nói cho rõ ràng."
Ta liếc nhìn nàng ta một cái: "Đã nói rất rõ ràng rồi. ✞𝖍●ℹ️ 𝖙●𝖍●ể tiểu cung nữ kia chẳng có lấy một dấu vết giãy giụa nào, nếu là người sống bị đẩy xuống nước thì nhất định phải có sự vùng vẫy, đằng này y phục nàng ta không hề xộc xệch. Có thể thấy trước khi nàng ta nhảy xuống đã uống loại thuốc gì đó khiến thần trí 𝖒.ê ⓜ𝐚.𝓃, rồi c♓ế●t đuối trong nước. Bởi vì nếu như nàng ta không uống thuốc mà cứ thế nhảy xuống, với bản năng cầu sinh cộng thêm việc biết bơi, nàng ta căn bản không thể 𝐜𝖍_ế_✞ đuối được."
"Ồ, suýt nữa thì quên, ta cũng có hiềm nghi đấy." Ta nhìn sắc mặt đầy bất mãn của Thôi Phi như thể định nói gì đó, lại tiếp lời: "Ta cũng không có ai chứng minh sự trong sạch của mình. Cũng có thể là ta nghe xong lời của hai nha đầu kia thì vô cùng tức giận, bèn đẩy nàng ta xuống nước rồi đổ vấy cho Hoàng hậu nương nương, ừm, một mũi tên trúng hai đích."
Ta cười tủm tỉm nhìn sắc mặt Thôi Phi dần trở nên khó coi.
"Hay là cũng bắt ta vào bạo thất thẩm vấn vài ngày, biết đâu ta lại khai ra thì sao." Ta mỉm cười hỏi nàng ta.
Thôi Phi tức giận đến toàn thân ⓡц-𝐧 гẩ-ⓨ nhìn ta, gần như 𝐧g♓ı●ế●n 𝓇ă●𝐧●g nghiến lợi liếc nhìn Tống Trạch Niên một cái.
Nàng ta còn chưa kịp mở miệng, Tống Trạch Niên đã lạnh lùng thốt: "Mang kẻ điên này đi."
Thị vệ bước lên, định áp giải Thôi Phi đi.
Ta xoay người hành lễ: "Thiếp thân xin cáo lui, không dám làm phiền nhã hứng của mọi người nữa."
Ta không muốn nán lại trước mặt Tống Trạch Niên thêm giây phút nào.
Thế nhưng khi ta còn chưa kịp bước ra khỏi đình Vô Song, Thôi Phi đã ở phía sau gào lên: "La Tố Thương, đồ ngu xuẩn nhà ngươi!"
Lại còn mắng người nữa sao?
Bước chân ta không dừng lại.
Kể từ sau khi trải qua chuyện của thích khách Thập Nhất và Tử Thiền, ta chẳng còn chút hứng thú nào với những lời của kẻ đang trong trạng thái điên cuồng nữa.
"Hai lần rồi, lần nào ngươi cũng như vậy!" , , vn, live
, vn
| ← Ch. 15 | Ch. 17 → |
