| ← Ch.070 | Ch.072 → |
Thanh Hư T. ử quay đầu nhìn gã thanh niên mang ý bất thiện kia, khẽ cau mày hỏi: "Đây là Đại công t. ử của quý phủ ư?"
Vợ chồng Bùi thị cũng thầm thấy kỳ lạ, không hiểu sao sắc mặt Đại lang lại khó coi đến vậy. Nhưng ngẫm lại, Đại lang vốn xưa nay không tin vào chuyện thần hồn nát thần tính, đối với tầng lớp tăng đạo lại càng có nhiều lời chê trách. Chắc hẳn thấy trong nhà thỉnh đạo sĩ đến nên trong lòng không vui.
Bùi phu nhân vội nháy mắt cảnh cáo con trai, rồi quay sang giới thiệu với Thanh Hư Tử: "Đúng là khuyển t. ử nhà chúng ta."
Bùi Thiệu nhắm mắt làm ngơ trước ánh mắt của cha mẹ, bước thẳng đến trước mặt mọi người, lạnh lùng lên tiếng: "Mọi người đang làm cái gì vậy?"
"Đại lang!" Bùi Lâm mang theo vài phần tức giận nhìn con trai: "Vị này là Đạo trưởng Thanh Hư T. ử của Thanh Vân Quán, cực kỳ lão luyện trong việc bắt yêu trừ tà. Dạo này trong phủ chúng ta quấy phá ầm ĩ quá, mẫu thân con mấy hôm trước dò hỏi được đại danh của đạo trưởng nên hôm nay thỉnh ngài ấy đến nhà xem xét."
"Bắt yêu trừ tà sao?" Sắc mặt Bùi Thiệu càng thêm âm trầm: "Chẳng qua chỉ là vài lần bị ác mộng bóng đè. Một là không có ai bị hại hay mất tích, hai là chẳng ai tận mắt nhìn thấy cái gọi là 'quái vật'. Nghĩ lại thì, e là do thần hồn nát thần tính, tự mình dọa mình mà thôi. Cớ sao phải thỉnh những kẻ giang hồ thuật sĩ này đến nhà làm rùm beng lên cơ chứ?"
Bùi Lâm không ngờ con trai lại nói năng không nể mặt mũi ai như vậy. Trong giọng điệu của hắn thậm chí còn ngầm mang theo sự khinh khỉnh đối với hành động của cha mẹ, chỉ thiếu điều chụp lên đầu hai ông bà cái mũ "ngu muội mù quáng". Bùi Lâm cảm thấy mất hết thể diện, khẽ quát: "Đại lang! Ta và mẫu thân con hằng đêm gặp ác mộng, bao nhiêu ngày rồi không có được một giấc ngủ yên. Cách gì cũng đã nghĩ qua nhưng thảy đều vô dụng. Nay thật vất vả mới thỉnh được Đạo trưởng Thanh Hư T. ử đến phủ trừ tà, con không giúp tiếp đãi chu đáo thì chớ, lại còn ở đó nói bóng nói gió cái gì!"
Nói rồi, ông lại quay sang cười gượng giải thích với Thanh Hư Tử: "Đại lang nhà ta rèn luyện trong đại doanh Thương Châu tròn một năm, chắc hẳn thao luyện trong doanh trại vô cùng vất vả nên tính tình thay đổi ít nhiều, có chỗ ngạo mạn gàn dở, mong đạo trưởng chớ để bụng."
Sắc mặt Bùi Thiệu vốn dĩ luôn duy trì vẻ u ám như mây đen trước bão, nghe cha nói câu này, hai tay hắn khẽ nắm chặt lại thành quyền, lập tức mím chặt môi, không nói thêm lời nào nữa.
Ban đầu, Thanh Hư T. ử thấy thái độ bất thiện, ra dáng muốn gây sự của Bùi Thiệu thì trong lòng đã có chút khó chịu. Nhưng nghe Bùi Lâm giải thích như vậy, ông cũng không thèm chấp nhặt, thản nhiên xoay người, dùng ống tay áo đạo bào rộng thùng thình phất nhẹ lên Kính Vô Nhai.
Chỉ thấy cảnh tượng trong kính đột ngột biến ảo. Làn sương đen vốn dĩ tụ tập không tan bỗng chốc biến mất, ngay sau đó, mặt kính sáng loáng như gương soi y phục chĩa thẳng về phía Bùi công tử, bao trùm cả vợ chồng Bùi thị đang đứng phía sau vào trong.
Trong lòng Thấm Dao khẽ động, vội quay đầu nhìn vào kính. Nàng lẳng lặng chờ đợi nửa canh giờ, nhưng trong kính tuyệt nhiên không xuất hiện làn sương đen như trước. Mặt kính chỉ phản chiếu khuôn mặt mang theo vài phần bực bội, nghi hoặc cùng vóc dáng rõ nét của Bùi công tử. Hồn phách hắn thanh bình, hoàn toàn không có dị tượng gì.
Vợ chồng Bùi thị không hiểu vì sao Thanh Hư T. ử đang yên đang lành lại chĩa pháp khí về phía con trai mình, kinh nghi bất định hỏi: "Thế này là... ?"
Suy đoán trong lòng tan vỡ, Thanh Hư T. ử càng thêm nghi hoặc. Ông đành tạm thời cất Kính Vô Nhai, nhìn vợ chồng Bùi thị nói: "Bùi đại nhân, Bùi phu nhân, theo như những gì hai vị thấy trong giấc mơ, có vẻ rất giống với một đám tà vật mà bần đạo vừa thu phục cách đây mấy ngày. Ban nãy bần đạo dùng pháp khí dò xét, phát hiện ra tà vật đó hằng đêm đều lảng vảng đến quý phủ quấy phá. Khi ngủ hồn phách hai vị vốn không ổn định, lại bị tà khí của tà vật kia xông vào, cho nên hồn phách mới xuất ra trôi dạt đến hoa viên, vô tình nhìn lén được hình dạng của thứ đó."
Thấm Dao nghe vậy thì thầm đồng tình. Nói cách khác, người nhà họ Bùi không phải sinh ra huyễn cảnh trong mơ, mà rõ ràng là hồn phách xuất ra khỏi thể xác, tận mắt nhìn thấy tà vật kia. Do không hiểu rõ sự tình, họ lại tưởng lầm đó là một giấc mơ.
Thanh Hư T. ử nói xong, trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: "Dám hỏi trong phủ độ này có ai từng đến núi Ngũ Ngưu không?"
"Núi Ngũ Ngưu ư?" Bùi Lâm hơi ngạc nhiên: "Ngọn núi Ngũ Ngưu ở ngoại ô phía Tây sao? Không có ai đi cả."
"Sao lại không có?" Bùi phu nhân nhìn Thanh Hư T. ử bằng ánh mắt khâm phục, ôn tồn đính chính lại lời trượng phu: "Đại lang từ đại doanh Thương Châu trở về, chẳng phải vừa vặn đi ngang qua núi Ngũ Ngưu hay sao?"
"Ồ? Vậy thì thông suốt rồi." Thanh Hư T. ử gật gù, vuốt râu ngẫm nghĩ: "Có lẽ Bùi công t. ử đi ngang qua núi Ngũ Ngưu, vô tình lọt vào tầm ngắm của tà vật trong núi. Tà vật kia đã bám đuôi Bùi công t. ử về tận phủ, sau đó mới bắt đầu tác oai tác quái."
Là như vậy sao? Thấm Dao thầm cau mày. Cương thi là vật có hình có khối, từ núi Ngũ Ngưu đi vào thành Trường An, cho dù che giấu hành tung cách mấy cũng khó lòng tránh khỏi việc bị người ta bắt gặp, rồi gây ra sóng gió tày trời. Làm sao có thể im hơi lặng tiếng như hiện tại được?
Vợ chồng Bùi thị thấy Thanh Hư T. ử đã đoán ra lai lịch của quái vật thì trong lòng an tâm hơn nhiều, vội hỏi: "Vậy đạo trưởng định đối phó với quái vật này như thế nào?"
Thanh Hư T. ử ngước mắt nhìn cánh cửa sơn son khép kín kia, đáp: "Lần trước bần đạo cùng đồ đệ bắt cương thi ở núi Ngũ Ngưu, vì số lượng quá đông, tinh lực của hai thầy trò có hạn nên khó tránh khỏi để lọt một hai con. Kẻ đang quấy phá quý phủ e rằng là một trong số đó. Đã hằng đêm nó đều đến quấn lấy không buông, đêm nay tất nhiên cũng sẽ không ngoại lệ. Bần đạo sẽ lập tức cùng hai đồ đệ bày trận mai phục tại đây. Đợi nó đến, nhất định sẽ dốc toàn lực t.ıê.u 𝒹𝐢.ệ.ⓣ, nhổ cỏ tận gốc để trừ hậu hoạn."
"Vậy thì tốt quá rồi!" Gương mặt Bùi Lâm như rẽ mây mù thấy ánh mặt trời, nháy mắt sáng bừng lên, ông khẩn thiết nói: "Lúc đạo trưởng làm phép có cần chúng ta phụ giúp việc gì không, xin ngài cứ việc sai bảo."
Thanh Hư T. ử âm thầm liếc nhìn Bùi Thiệu vẫn đang mặt không cảm xúc, mỉm cười nói: "Tối nay lúc bần đạo làm phép, chỉ cần dọn dẹp hoa viên trống trải, cho hạ nhân lui hết, đừng để ai đến quấy rầy là được."
Vợ chồng Bùi thị vâng dạ, vui mừng hớn hở lui xuống chuẩn bị. Bùi Thiệu vẫn đứng lặng yên tại chỗ nhìn đám người Thanh Hư Tử. Hồi lâu sau, hắn mới kìm nén lệ khí xoay người rời đi.
Đến tối, Thanh Hư T. ử sai Thấm Dao và A Hàn lấy phan Dẫn Hồn cắm lên bàn cúng, lại đốt thêm ba nén hương Ⓛ⛎𝐲ệ●ռ ♓●ồ●𝓃. Cánh cửa sơn son nhỏ xíu được mở ra, một bát tiết gà đặt trên mặt đất ngoài cửa, sau đó mọi người lẳng lặng chờ đợi.
Đêm nay trời nóng bức lạ thường. Làn gió vốn hay luồn lách qua các hang cùng ngõ hẻm của thành Trường An dường như bị ai đó nhét vào một cái bao kín bưng, đến cả cành liễu, ngọn cây cũng đứng im phăng phắc.
Gió đã không có, mưa lại chậm chạp chẳng rơi, trong không khí chỉ còn lại sự ngột ngạt ứ đọng.
Ánh mắt Thấm Dao nhìn đăm đăm vào con ngõ Tam Nguyên tối mịt mờ bên ngoài. Mồ hôi vã ra như tắm, đạo bào trên người dính sát như những trang sách ướt sũng, quấn chặt lấy cơ thể nàng.
Nàng vừa lau mồ hôi vừa thầm lấy làm lạ. Giữa thời tiết nóng bức thế này, e là con cương thi kia ở thành Trường An chưa trụ nổi nửa ngày đã bốc mùi hôi thối ngút trời. Rốt cuộc nó dùng cách nào để đi lại tự do mà không thu hút ánh nhìn của người khác?
Nàng nhớ tới con cương thi bắt gặp dưới dòng suối hôm trước, có tâm muốn nói tường tận cho sư phụ nghe, nhưng lại sợ phát ra tiếng động sẽ làm kinh động đến con cương thi sắp sửa tới đây.
Chờ đến hơn nửa đêm, cánh cửa sơn son vẫn không có một chút động tĩnh.
Về sau, Thấm Dao và A Hàn kìm nén không nổi, lén nhảy lên đầu tường chờ thêm rất lâu nữa, thế nhưng phía cuối ngõ Tam Nguyên vẫn tĩnh lặng như tờ, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng cương thi đâu.
Thẳng cho tới lúc trời sáng, ba thầy trò vẫn về tay không. Thanh Hư T. ử không những không lấy làm bất ngờ, mà những nghi ngờ ban nãy lại càng thêm rõ nét. Ông sa sầm mặt mày, nói với Thấm Dao và A Hàn: "Đêm qua vi sư lập trận pháp này, không chỉ để bắt cương thi, mà còn có ý thăm dò người trong phủ. Nhìn tình hình hiện tại, quả nhiên vi sư đoán không sai. Trong phủ này chắc chắn có kẻ nuôi nhốt cương thi. Thấy chúng ta giăng bẫy, kẻ đó đã đ. á. n. h tiếng trước để con cương thi kia chạy trốn, vì thế chúng ta mới đợi uổng công cả một đêm."
"Nuôi nhốt cương thi sao?" Thấm Dao và A Hàn thất kinh: "Kẻ nào lại to gan lớn mật đến thế?"
Chẳng lẽ không phải cương thi tàn hại người nhà họ Bùi, mà trong phủ có người rành ✞_à ✞_♓_uậ_✝️, quay ngược lại thao túng cương thi ư?
Thanh Hư T. ử cũng không dám khẳng định chắc chắn, chỉ ẩn chứa nỗi lo âu nói: "Vi sư đã nói với các con bao nhiêu lần rồi, trên thế gian này thứ khó tính toán nhất là lòng người, thứ khó đối phó nhất cũng là lòng người. Trước đây các con còn gặp ít những lũ ly mi võng lượng khoác lên mình bộ da người lương thiện hay sao? Vi sư cảm thấy, những chuyện ẩn khuất bên trong e là xa vời vợi so với suy nghĩ của chúng ta, chỉ e có nhiều điều mờ ám."
Thấm Dao thấy từng câu từng chữ của Thanh Hư T. ử đều có hàm ý sâu xa, trong lòng càng thêm kinh hãi. Nàng vừa định mở lời hỏi cặn kẽ, Bùi Lâm đã dẫn theo vài tên hạ nhân vội vã đi tới: "Đạo trưởng, thế nào rồi? Đã bắt được tà vật kia chưa?"
Thanh Hư T. ử vội làm ra vẻ nghiêm nghị: "Đêm qua chúng ta bày trận ở đây, nghĩ rằng tà vật kia nghe ngóng được phong thanh đã sợ mất mật, không dám đến quấy phá nữa."
Nói xong, ông lại dùng giọng chắc nịch hỏi: "Bùi đại nhân, đêm qua chắc hẳn quý vị không còn gặp ác mộng nữa chứ?"
Bùi Lâm hơi sững sờ, ngay sau đó lộ ra vẻ vui mừng hớn hở: "Đúng thế thật! Đêm qua từ lúc 👢ê●ⓝ 🌀●ⓘư●ờ𝖓●𝖌 ngủ là một giấc thẳng đến sáng, giữa chừng không hề giật mình tỉnh giấc, lại càng không bị bóng đè. Đạo trưởng, ngài quả nhiên đạo hạnh cao thâm, Bùi mỗ vô cùng cảm kích."
Thanh Hư T. ử thản nhiên đón nhận lời khen của Bùi Lâm, nhạt giọng đáp: "Lát nữa bần đạo sẽ vẽ một lá bùa trấn trạch dán ngoài phủ ngài, tà vật kia sẽ không dám bén mảng tới nữa." Đoạn, ông cười hả hả: "Không phải bần đạo tự tâng bốc mình, chỉ là bùa do bần đạo vẽ ra hoàn toàn khác xa với lũ đạo sĩ giang hồ vàng thau lẫn lộn bên ngoài. 🍸ê-ц m-🔼 𝐪*𝖚*ỷ quái bình thường thấy bùa này là tránh còn không kịp, huống hồ chỉ là một con cương thi cỏn con. Bùi đại nhân từ nay về sau cứ việc cao gối nằm ngủ, quái vật đó tuyệt đối sẽ không quay lại đâu."
Bùi Lâm đương nhiên là thiên ân vạn tạ.
Một lát sau, Bùi phu nhân và những người khác cũng đi ra hỏi thăm. Sắc mặt ai nấy đều hồng hào hơn hẳn, xem chừng đêm qua cũng có được một giấc ngủ ngon.
Thế là, trên dưới cả phủ đều tâm phục khẩu phục Thanh Hư Tử. Dưới ánh mắt kính ngưỡng của mọi người, Thanh Hư T. ử vẽ xong lá bùa, sau đó giả lả khách sáo thêm vài câu, rốt cuộc cũng nhận lấy khoản thù lao kếch xù từ vợ chồng Bùi thị rồi ngẩng cao đầu ra khỏi phủ.
Vừa bước lên xe ngựa của Thanh Vân Quán, sắc mặt ba thầy trò lập tức trầm xuống, khôi phục lại vẻ ngưng trọng.
Hồi lâu sau, Thanh Hư T. ử mới trầm giọng nói: "Đi! Chúng ta đến núi Ngũ Ngưu ngay lập tức! Lần trước vi sư chỉ e quan sát chưa đủ tỉ mỉ. Nếu thật sự có kẻ lợi dụng cương thi để tác oai tác quái, nguồn cơn e rằng vẫn nằm ở mấy khu mộ thất trên núi Ngũ Ngưu kia."
Thấm Dao nghe vậy thì vô cùng đồng tình.
Đi được nửa đường, mạch suy nghĩ của Thấm Dao rốt cuộc cũng chuyển từ Bùi phủ sang chuyện trên núi Ngọc Tuyền. Nàng vội vàng định mô tả lại hình dáng con "cương thi" gặp dưới nước cho sư phụ nghe. Ai ngờ vừa mới mở miệng, Thanh Hư T. ử đã đuổi nàng xuống xe: "Đến Cù phủ của con rồi kìa. Đêm qua con đã thức trắng một đêm, hôm nay lại là Tết Hoa Triều, núi Ngũ Ngưu con đừng đi theo góp vui nữa. Đợi sư phụ và sư huynh con từ núi Ngũ Ngưu trở về, con hẵng quay lại Thanh Vân Quán."
Thấm Dao không đề phòng bị sư phụ ném xuống xe. Mặc dù biết sư phụ có ý tốt, nhưng nàng vẫn thấy tức tối, chạy theo vài bước gọi vói theo: "Làm gì có sư phụ nào như người chứ!"
Nhưng chiếc xe ngựa đã chạy nhanh như chớp, biến mất hút. Nàng lại chẳng có tuyệt thế khinh công, làm sao có thể đuổi kịp. Hết cách, đành phải cúi đầu ủ rũ quay về Cù phủ.
...
Phủ Vi Quốc Công.
Vì hôm nay là lễ Hoa Triều, Hạ Nguyên thức dậy sớm hơn thường lệ. Sau khi chải chuốt, rửa mặt xong xuôi, nàng đến phòng phụ mẫu thỉnh an rồi đi thẳng về phía viện của nhị ca Hạ Địch.
Đại ca Hạ Lan dạo gần đây đang rèn luyện ở Đốc Quân viện, sớm đi muộn về chẳng mấy khi thấy mặt, nàng vốn đã sớm không trông mong gì vào đại ca. Từ mấy ngày trước, nàng đã hẹn nhị ca hôm nay cùng nàng ra ngoài chơi lễ Hoa Triều, hiện tại đã qua giờ Thần, cũng không biết nhị ca đã thức dậy chưa.
Thời tiết hôm nay vô cùng sảng khoái, không oi bức như mấy ngày trước, quả là một ngày đẹp trời để ra ngoài dạo chơi. Nàng đi qua lối nhỏ rợp bóng hoa liễu đến viện nơi Hạ Địch ở, liền thấy mấy nha hoàn nhỏ trong viện đang cầm chổi quét dọn, trước cửa phòng ngủ có vài gã sai vặt đang cúi đầu nín thở đứng chờ.
Mấy gã sai vặt ngẩng đầu nhìn thấy nàng, vội vàng muốn vào trong thông báo, Hạ Nguyên ngăn lại, hỏi: "Nhị ca đã dậy chưa? Nếu huynh ấy còn đang nghỉ ngơi thì đừng vào làm phiền."
Gã sai vặt cười xòa nói: "Quận chúa, công t. ử đã dậy từ sớm rồi ạ, lúc này đang ở trong phòng nói chuyện với đại công tử."
Hạ Nguyên lấy làm lạ: "Đại ca lại ở trong phủ sao? Chẳng lẽ hôm nay huynh ấy không phải đến Đốc Quân phủ?"
Nàng vội xách váy bước lên bậc thềm, vén rèm bước vào trong phòng. Vừa mới bước vào, liền nghe thấy tiếng Hạ Lan nói: "Nữ t. ử đó quả thực có chỗ huyền diệu, khiến người ta mê mẩn không dứt được, chỉ tiếc là không biết tiếng Trung Thổ, ít nhiều cũng có chút không được hoàn mỹ."
Hạ Địch cười khẩy: "Trường An có biết bao nữ t. ử nhà lành không đủ cho huynh qua lại sao, mà huynh lại đặc biệt xem trọng loại hàng sắc đó."
Giọng của Hạ Lan chợt lạnh xuống, khinh miệt nói: "Nữ t. ử chốn lầu xanh tất nhiên không lọt được vào mắt đệ, nhưng nữ t. ử nhà lành há lại dễ trêu ghẹo như vậy? Cứ lấy vị Cù gia tiểu nương t. ử kia mà xem, hôm nay đệ đã có tâm tư muốn trêu cợt cô ta, thì không sợ người ta từ nay về sau ăn vạ đệ, nhất quyết bắt đệ phải cưới cô ta hay sao?"
Giọng nói của Hạ Địch bỗng khựng lại một nhịp, rồi cố tình vờ như không để tâm mà đáp: "Cưới thì cưới thôi, cô ấy chưa gả, ta chưa cưới, có gì mà không thể cưới chứ?"
Hạ Nguyên nghe thấy những lời này, đầu óc trống rỗng trong chớp mắt. Một lúc lâu sau, nàng vuốt lồng n. g. ự. c đang đập liên hồi dữ dội, chậm rãi bước vào trong.
| ← Ch. 070 | Ch. 072 → |
