Truyện:Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Chương 042

Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan
Trọn bộ 198 chương
Chương 042
0.00
(0 votes)


Chương (1-198)

Viện của Thấm Dao nằm ở góc Đông Bắc của Cù phủ, cách xa Tu Kỷ hiên nơi Cù T. ử Dự ở và bị ngăn cách bởi một khu vườn nhỏ. Nơi đây được coi là chốn tĩnh lặng nhất trong toàn bộ Cù phủ.

Trong ngoài phòng tối om, đám Thải Tần, Thải U và mấy bà v. ú đã ngủ say từ lâu. Bữa tối, Thanh Hư T. ử sai A Hàn lén bỏ chút t. h. u. ố. c vào đồ ăn của họ nên lúc này ai nấy đều đang ngủ say như c. h. ế. t, e là trời có sập xuống cũng chưa chắc đã tỉnh nổi.

Vợ chồng Cù gia và Cù T. ử Dự túc trực ở viện của mỗi người. Tuy Thấm Dao đã dặn dò từ sớm là đêm nay dù có nghe thấy động tĩnh gì cũng không được ra ngoài, nhưng vì lo lắng cho an nguy của con gái nên lúc này ai cũng vểnh tai nghe ngóng tình hình bên ngoài, làm sao mà ngủ cho được.

Thanh Hư T. ử tính toán chuẩn xác con 𝐪𝐮·ỷ đó đêm nay sẽ còn quay lại, nên từ sớm đã cùng Thấm Dao và A Hàn chuẩn bị sẵn sàng. Vừa đến giờ Sửu, ông và A Hàn mỗi người canh một bên bên ngoài viện của Thấm Dao.

A Hàn ngồi ở vị trí Cấn, Thanh Hư T. ử ngồi ở vị trí Tốn. Hai thầy trò cách nhau một bức tường rộng hơn trượng, dốc lòng dốc sức chờ đợi ác qⓤ.ỷ buông xuống.

"Sư phụ..." Một trận sột soạt vang lên, xuyên qua bức tường là giọng nói cố ý đè thấp của A Hàn: "Bữa tối người chẳng ăn được mấy miếng, sắp nửa đêm rồi, người có muốn dùng chút điểm tâm không?"

"Con đói thì tự ăn đi, ta không đói." Thanh Hư T. ử trầm đục trả lời một câu, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

Im lặng một lúc, A Hàn lại cất tiếng: "Sư phụ, chúng ta cứ canh chừng thế này cũng không phải là cách. Lỡ đêm nay con q●⛎●ỷ đó không đến thì chẳng phải chúng ta nhọc công vô ích sao? Hơn nữa, lẽ nào nó không biết đợi chúng ta về Thanh Vân Quán rồi mới đến tìm A Dao ư?"

Thanh Hư T. ử cảm thấy đêm nay A Hàn nói nhiều lạ thường, rất muốn quở trách vài câu. Nhưng hiếm khi thấy thằng nhóc vốn vô tâm vô phế này nói năng rành mạch có lý có lẽ đến vậy nên ngoài sự kinh ngạc, trong lòng ông cũng dâng lên đôi chút an ủi: "Nếu hôm nay nó không đến, chúng ta sẽ đợi đêm mai. Đêm mai không đến thì đợi đêm mốt, bằng mọi giá phải làm rõ lai lịch của con 𝐪𝖚*ỷ này. Đang yên đang lành nó lại tìm đến Thấm Dao thì ắt hẳn phải có mưu đồ. Nếu không tìm cách trừ khử, nói không chừng sẽ gây ra họa lớn."

Lại là một khoảng lặng.

"Sư phụ, người thường dạy vạn vật trên đời đều tương sinh tương khắc, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Cứ lấy món pháp bảo mang theo bên mình của A Dao mà nói, dù nó có thông linh, có lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là một món pháp khí của Đạo gia, ắt sẽ có những tà vật mà nó chẳng thể làm gì được đúng không?"

Giọng nói của A Hàn vang lên giữa đêm khuya thanh vắng nghe có vẻ vô cùng gắng gượng, cứ như thể trên lưng đang gánh vác ngàn cân, lời thốt ra hệt như từng chữ từng chữ bị ép ra từ trong cổ họng, âm sắc và ngữ điệu đều biến dạng.

Thanh Hư T. ử lẳng lặng đứng dậy: "Ta không những dạy con thế nào là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, mà còn dạy con thế nào là tự biết mình biết ta. Nếu có thứ tà vật nào ỷ vào việc mình có dăm ba thủ đoạn không thể đưa ra ánh sáng mà tưởng rằng có thể hoành hành không kiêng nể thì đó mới gọi là tự lượng sức mình!"

Trong lúc nói chuyện, Thanh Hư T. ử đã vòng qua bức tường. Vừa đầu mắt lên, ông bèn nhìn thấy A Hàn đang ngồi dựa lưng vào tường, nửa người tắm mình dưới ánh trăng, nửa người khuất trong bóng tối. Sắc mặt hắn tím tái, toàn thân ⓡ-υ-𝐧 ⓡẩ-𝐲 không ngừng, dường như đang dốc sức chống cự lại một thứ ngoại lực nào đó.

Đưa mắt nhìn lên trên, ông thấy trên vai hắn có một nữ nhân thân hình ⓜ-ả-n-ⓗ 𝖐-ⓗả-𝐧-𝒽 đang kiễng chân đứng. Nữ nhân đó có mái tóc dài đen nhánh lạ thường, thoạt nhìn nhẹ bẫng không có trọng lượng, nhưng lại đang đè ép A Hàn đến mức hắn chẳng phát ra nổi tiếng th* d*c.

Mặc dù đã đoán trước được tình cảnh bất ổn của A Hàn, nhưng khi tận mắt chứng kiến, Thanh Hư T. ử vẫn không khỏi dựng đứng râu tóc, thầm hận bản thân đã khinh địch, đến cả việc nữ 🍳υ.ỷ này vào phủ từ khi nào ông cũng không hề hay biết.

Phất trần vung lên, Thanh Hư T. ử ập đến phía sau nữ nhân kia, gầm lên một tiếng: "Nghiệt chướng, mau mau chịu c. h. ế. t!"

Nghe thấy động tĩnh, nữ զυ*ỷ không thèm ngoảnh đầu lại mà lập tức hóa thành một bóng đen bay thẳng vào trong viện.

Sức nặng ngàn cân trên người A Hàn trong nháy mắt được cởi bỏ, mọi sức lực dường như bị rút cạn sạch."Bịch" một tiếng, hắn rũ người ngã xuống đất há miệng th* d*c.

Thanh Hư T. ử không rảnh đâu mà xem xét tình hình của A Hàn. Thấy nữ qυ_ỷ này khó đối phó hơn ông tưởng rất nhiều, bèn vàng rút từ bên hông ra một sợi dây thừng cỏ xỉn màu, bá●ⓜ 𝐬●á●ⓣ theo sau hắc ảnh tiến vào trong viện.

Nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ bên ngoài, A Dao bèn lăn từ trên giường xuống, ngay cả vết thương trên vai cũng quên béng cơn đau, nàng kéo cửa phòng định chạy ra ngoài.

Vừa ra tới hành lang, cái bóng đen bèn ập thẳng vào mặt. Cảm giác lạnh lẽo tột cùng tỏa ra từ bóng đen đó khiến Thấm Dao rùng mình một cái.

"Thứ ch. ó c. h. ế. t, còn chưa dứt được à!?" Nghĩ tới việc thứ tà vật này năm lần bảy lượt bám lấy mình, Thấm Dao không khỏi giận dữ ngút ngàn. Nàng п🌀●♓●i●ế●ռ r●ă𝐧●𝐠 tháo Phệ Hồn linh trên cổ xuống, định phóng ra ba con hỏa long.

Nào ngờ bóng đen chợt phát ra tiếng cười trầm đục khó hiểu. Ngay sau đó, từ trong hắc ảnh huyễn hóa ra một đôi tay trắng toát, gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Chẳng đợi Thấm Dao kịp ra đòn, đôi tay ấy đã bóp chặt lấy cổ nàng một cách chuẩn xác.

Thấm Dao vừa kinh ngạc vừa buồn cười. Con զ*u*ỷ này quả thực ngu ngốc, yêu tà bình thường hễ thấy Phệ Hồn linh thì tránh còn không kịp, đằng này nó lại không biết sống c. h. ế. t là gì. Thôi được, nếu nó đã tự tìm đường c. h. ế. t thì cứ để Phệ Hồn thu phục, cho nó nếm thử mùi vị ngọn lửa l𝖚ⓨệ-n ռ-𝐠-ụ-ⓒ thiêu đốt là thế nào.

Nhưng ngay giây phút tiếp theo, Thấm Dao mới nhận ra người ngây thơ là mình. Vốn tưởng có thể nhẹ nhàng phóng hỏa long ra đối phó với nữ 🍳ц●ỷ, ai ngờ đôi tay của thứ 🍳●ⓤ●ỷ này lại âm hàn tột độ và sức lực lớn đến kinh hồn. Bị bóp nghẹt cổ, đừng nói là niệm chú thi triển hỏa long, ngay cả cánh tay nàng cũng không nhấc nổi lên nữa.

Nữ 𝐪·u·ỷ dường như rất đắc ý. Nó từ từ áp sát lại gần Thấm Dao, dùng đôi mắt đen ngòm lạnh lẽo chằm chằm nhìn nàng.

Thấm Dao cảm thấy nhục nhã vô cùng. Cả đời này đây là lần đầu tiên nàng bị một con ⓠ_𝐮_ỷ chế ngự đến mức không thể nhúc nhích. Tuy miệng không thể thốt ra lời nhưng đôi mắt nàng vẫn đảo liên hồi. Chẳng biết sư phụ và sư huynh đi đâu mất rồi, dưỡng khí trong n. g. ự. c đang cạn kiệt dần, toàn thân mất hết sức lực, tay chân bủn rủn. Cứ tiếp tục thế này thì nàng sẽ bị con nữ 𝐪𝖚-ỷ này bóp cổ đến c. h. ế. t mất.

Khuôn mặt của nữ 𝐪·u·ỷ lại nhích tới gần hơn một chút. Ngũ quan vốn dĩ mơ hồ dường như đang vén mây rẽ sương, dần trở nên rõ nét trước mắt Thấm Dao. Nhìn vào đôi mắt lạnh ngắt của nó, Thấm Dao bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, dường như nàng đã từng nhìn thấy đôi mắt này ở đâu rồi thì phải.

Thanh Hư T. ử vào viện trông thấy cảnh này thì suýt chút nữa tức lộn ruột. Hai đồ đệ liên tiếp chịu khuất phục, mà đối phương lại chỉ là một con nữ ⓠ_u_ỷ vô danh tiểu tốt, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì Thanh Vân Quán của ông còn mặt mũi nào nữa.

Kìm nén ngọn lửa giận dữ trong lòng, Thanh Hư T. ử vung mạnh sợi dây thừng cỏ trong tay. Sợi dây thoạt nhìn chẳng có gì nổi bật nhưng vào tay ông lại linh hoạt tựa linh xà, tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã quấn chặt lấy cổ nữ 🍳·u·ỷ kia.

Bị sợi dây thừng s·ⓘ·ế·𝖙 ↪️·𝒽·ặ·🌴, nữ q𝐮-ỷ lảo đảo ngã ngửa ra sau. Từ trong cổ họng nó phát ra một âm thanh kỳ dị gần giống như tiếng chim kêu. Đôi tay đang bóp cổ Thấm Dao cũng lập tức buông lỏng.

Thế nhưng phản xạ của nó cực kỳ nhanh. Chẳng đợi Thanh Hư T. ử 💰𝒾ế●✝️ 𝖈●𝐡ặ●t dây, nó đã nhanh chóng hóa thành một cái bóng đen thoát khỏi sợi dây, rồi lại bay vút ra ngoài viện.

"Muốn chạy?" Thanh Hư T. ử quát lớn, vén vạt áo, hình bóng như hình với bóng bám riết theo hắc ảnh, cũng mất hút sau bức tường của tiểu viện.

Thấm Dao đứng th* d*c một lúc lâu thì tay chân mới có thể cử động lại được. Cơ thể cứ như vừa ốm một trận thập t. ử nhất sinh, sức lực cạn kiệt. Sợ sư phụ gặp chuyện chẳng lành, chưa đợi chân khí phục hồi, nàng đã vội vàng lê bước chân rã rời ra ngoài viện.

Bên ngoài bờ tường, vì bị nữ ⓠ𝐮-ỷ chế ngự lâu hơn nên A Hàn bị tổn hao chân khí nhiều hơn, mãi đến lúc này hắn mới có thể bám tường đứng dậy. Thấy Thấm Dao đi ra, hắn khó nhọc giơ cánh tay lên, yếu ớt chỉ về phía trước, ra hiệu sư phụ vừa đi về hướng đó.

Thấm Dao chỉ cần liếc qua tình trạng của sư huynh là đủ hiểu mười phần hắn cũng đã chịu thiệt thòi dưới tay nữ 🍳-ⓤ-ỷ. Một mặt kinh hãi thầm kín, mặt khác nàng rút từ túi thơm bên hông ra hai viên Tam Dương Hoàn, đưa cho sư huynh một viên và tự mình uống một viên. Hai sư huynh muội đứng tại chỗ điều hòa lại luồng khí tức rối loạn, sau đó men theo hướng sư phụ rời đi mà đuổi theo.

Vừa đuổi tới gần cổng lớn Cù gia, chợt nghe thấy tiếng sư phụ quát tháo vọng lại từ đằng xa, Thấm Dao mới vững tâm đôi chút. Sư phụ vẫn còn trong phủ, hơn nữa giọng nói vang lên đầy sung mãn, rõ ràng không hề lép vế trước tay con nữ 🍳u.ỷ đó.

Nhưng chưa kịp thở phào thì ngay sau đó lại vọng đến một tiếng kinh hô của nam tử. Tiếng thét mang theo sự kinh hãi tột độ cùng hơi thở cận kề cái c. h. ế. t. Thấm Dao và sư huynh nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, tim đập thình thịch liên hồi.

Diễn biến của đêm nay đã vượt xa sức tưởng tượng của nàng. Hiện giờ cả nàng và sư huynh đều vì khinh địch mà bị kiềm chế, nếu ngay cả sư phụ cũng xảy ra bề gì...

Nàng không dám nghĩ tiếp nữa, c. ắ. n răng ôm lấy vết thương, lao đi như cuồng phong.

A Hàn còn chạy nhanh hơn cả nàng, sắc mặt khó coi cực kỳ, trong giọng nói mang theo sự thê lương: "Sư phụ..."

Hai người chạy chưa được bao xa thì nhìn thấy trước bồn hoa dưới chân bức tường phía Đông có hai bóng người nằm im bất động. Kế bên có một đạo sĩ mặc đạo bào màu tro, tóc điểm hoa râm đang ngồi xổm, không phải Thanh Hư T. ử thì còn là ai?

Bóng dáng nữ q⛎●ỷ kia đã hoàn toàn biến mất.

Thấy sư phụ bình an vô sự, hòn đá đè nặng trong lòng Thấm Dao và A Hàn rốt cuộc cũng được dỡ xuống. Cả hai vội vàng chạy tới: "Sư phụ, người không sao chứ?"

Thanh Hư T. ử xua tay, nén cơn giận nói: "Ta không sao. Nhưng ban nãy khi nữ 𝐪⛎●ỷ đó bỏ trốn thì hai tiểu lang quân này vừa hay trèo tường vào, bị tà khí của nữ 🍳·u·ỷ xung kích làm tan mất ba hồn bảy vía, mất đi thần trí. Tà tính của nữ 🍳u·ỷ đó vô cùng lợi hại, xem sắc mặt hai tiểu lang quân này, e là có điểm không ổn."

Thấm Dao nghe vậy vội nhoài người tới nhìn hai người đang 𝐡ô.ռ mê bất tỉnh trên mặt đất. Đợi đến khi nhìn rõ diện mạo của họ, nàng không khỏi kinh hô: "Thường hộ vệ!"

Mãi đến qua giờ Tý, Lận Hiệu mới trở về phòng trực nghỉ ngơi.

Hôm nay sau khi bãi triều, Hoàng bá phụ đã triệu tập vài vị trọng thần, ra lệnh phải điều tra mật vụ việc ở chùa Đại Ẩn.

Hai vị công chúa bị kinh hãi, Quận chúa Di Thục suýt nữa bị giặc cướp bắt đi, mấy tên cường tặc lại đương trường trúng độc mà c. h. ế. t. Hết chuyện này đến chuyện khác, chẳng có chuyện nào là không vả mạnh vào thể diện của hoàng thất!

Đây không còn là một vụ bắt cóc đơn thuần nữa, mà là một trọng án liên quan đến uy nghiêm của hoàng gia. Nếu không phải vì e dè đến danh tiết của mấy đứa trẻ thì có lẽ Hoàng thượng đã sớm nổi lôi đình ngay tại triều, gây ra một trận gió tanh mưa m. á. u rồi.

Chỉ trong một ngày, chùa Đại Ẩn bị phong tỏa, phủ doãn phủ Kinh Triệu bị cách chức. Ngay cả Đô đốc và Tướng quân phụ trách phòng vệ Kinh kỳ cũng bị Hoàng thượng gọi vào cung trách mắng thậm tệ.

Cuối cùng, Hoàng thượng giao cho Lận Hiệu phụ trách điều tra chuyện này, ra lệnh trong vòng ba tháng phải bắt cho bằng được kẻ đứng sau giật dây, để có câu trả lời thỏa đáng cho Thất cô cô và các muội muội của ngài. Đồng thời, ngài cũng chỉ định Quy Đức tướng quân đương nhiệm Tưởng Tam Lang hỗ trợ Lận Hiệu thụ lý vụ án này.

Nói cho cùng, Hoàng thượng vẫn không muốn để người ngoài can thiệp vào chuyện này.

Suốt một ngày trời Lận Hiệu không được phút nào ngơi nghỉ. Khó khăn lắm mới về đến phòng trực, tắm rửa qua loa một phen là đã thiếp đi vì quá mệt.

Dường như vừa mới nhắm mắt thì ngoài cửa có tiếng gõ. Tiếng gõ cửa không lớn nhưng lại đến quá đỗi đường đột. Tính tình Lận Hiệu vốn luôn cảnh giác, lập tức tỉnh dậy từ trong giấc ngủ sâu, dè chừng cất tiếng hỏi: "Có chuyện gì?"

"Thế tử, bên ngoài cung có người cầm lệnh bài của ngài tới tìm." Người đến là Hứa Thận Minh, con trai út của An Lục công. Nhờ võ nghệ xuất chúng nên năm kia y được Hoàng thượng chọn vào Vũ Lâm quân, nay đang giữ chức Phó thống lĩnh.

Đêm nay vì Lận Hiệu bận nghị sự mật về vụ án Đại Ẩn cùng Hoàng thượng nên y mới tạm thời thay Lận Hiệu phụ trách bố phòng.

Lận Hiệu nhanh chóng mặc y phục, bước xuống giường mở cửa. Hứa Thận Minh thấy ánh mắt Lận Hiệu trong trẻo tĩnh lặng, chẳng hề có chút vẩn đục nào của người vừa tỉnh ngủ, trong lòng không khỏi cảm phục. Y đưa tấm ngọc bài trong tay cho Lận Hiệu: "Thị vệ ở cổng cung báo lại người đến là một tiểu đạo sĩ, nhìn vẻ mặt có vẻ như đang có chuyện gấp."

Tim Lận Hiệu thót lên một nhịp. Hắn vội đón lấy ngọc bài xem xét, quả nhiên là tấm lệnh bài mà hắn đã tặng cho Thấm Dao ngày trước.

Chẳng lẽ Thấm Dao đã gặp phải chuyện gì bất trắc?

Hắn rảo bước ra ngoài: "Ta ra cửa cung xem sao."

Từ đằng xa, A Hàn đã nhìn thấy một vị tướng quân trẻ tuổi thân mặc khôi giáp của Vũ Lâm quân đang tiến về phía mình. Thoạt đầu hắn không nhận ra đó là Lận Hiệu, phải đến khi đối phương bước tới gần, hắn mới thở phào nhẹ nhõm bước tới đón: "Thế tử."

"A Hàn sư huynh, có chuyện gì xảy ra vậy?" Lận Hiệu theo thói quen bèn gọi hắn là sư huynh như cách gọi của Thấm Dao.

May mà lúc này một người thì lòng dạ rối bời, một người thì tính tình cục mịch nên chẳng ai nhận ra cách xưng hô này có gì không ổn.

A Hàn nhớ lại tình hình lúc nãy, cất lời: "Hai đêm nay có lệ ⓠ●𝖚●ỷ đeo bám A Dao, ta và sư phụ ở lại nhà muội ấy để phụ giúp. Con զⓤ.ỷ đó đã chạy thoát, vừa lúc đó hai hộ vệ bên cạnh thế t. ử lại trèo tường vào, bị զ*υ*ỷ khí xung kích nên giờ đang 𝒽ô*ռ mê bất tỉnh. A Dao bèn bảo ta cầm ngọc bài vào cung tìm thế tử."

Lận Hiệu nhanh chóng chắt lọc được thông tin quan trọng từ những lời của A Hàn, sắc mặt biến đổi. Hắn dứt khoát nhận lấy dây cương từ tay tùy tùng, phi thân lên ngựa: "Bọn họ hiện đang ở đâu? A Dao có bị thương không?"

Chương (1-198)