Tiệc đón gió
| ← Ch.60 | Ch.62 → |
Bà Triệu liếc mắt quét một vòng mâm bàn đầy ắp, chép miệng hai tiếng: "Ghê thật, bảng hiệu của các tiệm Tây nổi tiếng bến Thượng Hải đều tụ đủ ở đây. Đúng là bà Trần có mặt mũi lớn!"
"Ồ, vậy sao?!" Bà Trần cũng chẳng coi là thật.
Bà Triệu chỉ trỏ từng món: "Bê non áp chảo phô mai là của nhà hàng Bích La; cá bản chiên khoai môn do tiệm Cát Mỹ đưa tới; gà non hầm rượu vang đỏ Bordeaux nguyên nồi là của Hồng Phòng Tử; giò heo muối kiểu Đức là của tiệm Lai Hỷ. Riêng món súp La Tống này là do chính mẹ Lưu nấu, chỉ tiếc không cho tương cà nên màu sắc nhạt đi chút, mùi ngửi thì cũng được."
"Cô đúng là nhớ như lòng bàn tay." Bà Trần tỏ vẻ ngạc nhiên, quay sang bà Diêu khách sáo nói: "Chị làm long trọng quá rồi, bữa cơm nhà thường thôi là được!"
Bà Triệu khoác tay bà Trần, kín đáo véo một cái, thì thầm: "Không biết thật hay giả vờ không biết thế? Chị tinh mắt nhất còn gì, chẳng lẽ không hiểu đây là một bữa tiệc Hồng Môn sao?"
Bà Trần còn chưa kịp lên tiếng, bà Diêu đã cười trước: "Cô nói đi, tôi cho cô nói! Tiệc đón gió đàng hoàng thế này, sao lại thành tiệc Hồng Môn được?!"
Diêu Tô Niệm gắp một chiếc mai cua chiên phô mai, rất lịch sự đặt vào đĩa của Trần Yến Ni, giọng ôn hòa: "Em nếm thử cái này đi."
Yến Ni cong ngón tay cầm mai cua, không biết ăn thế nào. Diêu Tô Niệm cũng lấy một chiếc, rưới chút giấm gừng lên lớp phô mai nướng sánh mịn màu vàng non, rồi dùng thìa xúc ăn. Yến Ni bắt chước làm theo, vừa cho vào miệng mới phát hiện dưới lớp phô mai là đầy ắp gạch cua thịt cua, tươi ngọt vô cùng. Thấy cô ăn ngon miệng, Diêu Tô Niệm cười nói: "Mỗi năm chỉ có đúng lúc này thôi, qua mùa là không còn nữa."
Yến Ni cười gật đầu: "Vậy thì em phải ăn nhiều hơn chút."
Diêu Tô Niệm vươn dài tay bưng cả đĩa cua đặt trước mặt cô: "Ăn đi, ăn cho đã! Tất cả đều là của em!"
Bà Triệu chỉ vào bà Diêu, cười lạnh một tiếng: "Đừng tưởng tôi không biết chị tính gì nhé, chị muốn tác hợp cô Trần với Tô Niệm chứ gì! Chẳng phải phải tiếp đãi cho thật dụng tâm sao?"
Tâm sự bị vạch trần, bà Diêu vừa xấu hổ vừa tức giận, lại không tiện phát tác, n🌀hïế-ⓝ 𝐫-ă𝐧-🌀 nói: "Chỉ cô là thông minh! Cô là giun trong bụng tôi chắc, khúc khuỷu quanh co gì cũng không qua mắt được cô?"
Bà Trần trong lòng vừa kinh vừa mừng, ngoài mặt không lộ, chỉ nói: "Tôi cũng muốn tác hợp lắm chứ, có điều bọn trẻ nhiều chủ ý, chịu nghe chúng ta dăm câu nửa lời đã là phải đốt nhang tạ ơn rồi."
Bà Triệu đẩy bà Trần một cái: "Chị đừng tạo nghiệp nữa."
"Là sao? Ê, cô nói cho rõ!"
"Ý của ngài Diêu rõ rành rành, muốn Tô Niệm cưới con bé Trúc Quân nhà tôi, chị chen vào phá đôi uyên ương làm gì? Chẳng phải là tạo nghiệp hay sao?"
"Là sao cơ?" Bà Trần nghi hoặc nhìn sang bà Diêu: "Thật vậy ư?"
"Tôi lừa chị thì được lợi gì?" Bà Triệu cắn một miếng bánh mì nhỏ, vừa nhai vừa nói: "Không tin à? Không tin thì chị hỏi Tô Niệm đi!"
Bà Diêu đặt dao nĩa xuống đĩa, tiếng leng keng giòn tan, sắc mặt trầm xuống hỏi: "Tô Niệm, lời cô ta nói có thật không?"
Diêu Tô Niệm ậm ừ: "Con quên rồi, mẹ tự đi hỏi ba đi!"
Rồi anh ta rót rượu vang đỏ vào ly của Yến Ni: "Em nếm thử đi, nếm thử xem, Chu Phác Sinh lấy được từ một ông mục sư già, cũng có tuổi đời lắm rồi!"
Bà Triệu còn định nói tiếp, bị bà Trần cắt ngang: "Giờ khác xưa rồi, đâu còn như trước, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, mối mai nói một câu là quyết được 𝒽ô-ⓝ sự. Chúng đều là thanh niên có học có tư tưởng, nói trúng ý thì nghe vài câu, không trúng ý thì gió thổi bên tai, cứ để chúng tự lo thôi, chúng ta cũng được mấy ngày sống cho thoải mái." Bà Triệu quay sang cười với bà Diêu: "Bê áp chảo này chị cũng nếm thử đi, phải ăn lúc nóng mới không dai!" Bà Triệu lại hỏi: "Trời cũng tối rồi, ngài Diêu không về sao?"
Bà Diêu gắng gượng tinh thần đáp: "Anh ấy cả ngày bận rộn lắm, nghe Thư ký Phạm nói là đi công tác rồi... Bê thì đúng là mềm thật, chỉ có điều rắc tiêu đen nhiều quá, cay rát cổ họng."
"Phải là cái vị này!"
Không còn ai để ý tới bà Triệu nữa. Bà Triệu tự biết mình đã đắc tội hết mọi người, nhưng cũng chẳng hối hận gì!
-
Xe của tài xế dừng trước cửa khách sạn, rồi dẫn Anh Trân và Diêu Khiêm vào đại sảnh. Anh đã đặt phòng từ trước, mang tới hai chiếc chìa khóa. Anh Trân nhận một chiếc, trên đó có vòng đồng nhỏ treo một thẻ gỗ xanh biếc như sắc núi, khắc số phòng.
Diêu Khiêm đứng yên tại chỗ, rõ ràng không vội về phòng. Anh Trân sợ anh hiểu lầm rằng cô đang đợi anh, liền quay người đi thẳng lên lầu. Đây là một khách sạn khá tốt ở Tô Châu, hiển nhiên mới khai trương chưa lâu, tấm thảm lông dài màu nâu vàng ánh lên vẻ tươi mới, trên tường treo từng bức tranh Tây phương vẽ người với bố cục cầu kỳ. Có bức cô từng thấy, bức chưa thấy thì dừng chân ngắm nghía. Cứ thế đi tới trước cửa phòng, cô mới sực nhớ hành lý vẫn còn để trên xe, lại vội vàng quay xuống đại sảnh thì Diêu Khiêm và người lái xe đều đã không thấy đâu.
Anh Trân tìm quanh một lượt, rất nhanh đã trông thấy Diêu Khiêm đứng ở góc tường, quay lưng về phía cô đang gọi điện thoại. Cô lặng lẽ tiến lại gần, không phải cố ý, thực sự là vì tấm thảm quá dày. Lờ mờ nghe anh nói: "Cậu đi tra lại thử xem...... tuy đã lâu rồi...... nhưng thế nào cũng còn để lại chút dấu vết......"
Thân người anh bỗng nghiêng sang một bên, như sắp quay lại, cô vội nép sau cột trụ, nín thở thu khí, tim đập thình thịch như sắp nhảy lên cổ họng. Thực ra anh chỉ là móc bật lửa ra châm thuốc mà thôi.
Anh Trân trở về phòng, vén rèm cửa lên, bên ngoài tối đen như mực. Cô đứng ở đó, cũng nhìn rất lâu.
Cho tới khi có người đập cửa thình thịch.
"Ai đấy?" Anh Trân có phần hoảng hốt, giọng ép rất thấp.
"Thưa ngài, xuân tiêu một khắc đáng nghìn vàng, người ta tên thật là Hoàng Oanh Oanh, lẻ loi một mình, có cần người bầu bạn không?"
Những khách sạn kiểu này, đêm xuống là có kỹ nữ gõ cửa từng phòng để làm ăn.
Anh Trân nâng cao giọng: "Ngài nào ở đâu ra?"
Tiếng gõ cửa lập tức dừng lại, nhưng rất nhanh lại vang lên, chuyển sang phòng bên cạnh, tiếng thình thịch mỗi lúc một xa, rồi bỗng nhiên không còn nghe thấy nữa.
Anh Trân vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, bước ra lại nghe có tiếng gõ cửa. Cô hỏi là ai thì là Diêu Khiêm tới đưa hành lý cho cô.
Cái cớ này thật đường hoàng, cô không thể không để anh vào.
Anh không chỉ mang hành lý tới, còn đem theo một chai rượu vang đỏ, từ trong tủ lấy ra hai chiếc ly chân cao, rót nửa ly.
Anh Trân vốn không uống rượu, liền đuổi khéo anh đi. Diêu Khiêm dựa lưng vào ghế, ngồi lười nhác, duỗi dài chân gác lên chiếc bàn tròn thấp, một tay nhẹ nhàng lắc lư ly rượu, tay kia kéo lỏng cổ áo. Anh nheo mắt nhìn cô một lúc, chậm rãi cười nói: "Tôi nói tôi và em ở chung một phòng, em có tin không?"
Anh Trân dĩ nhiên là tin. Họ đâu còn là nam nữ trẻ tuổi ngây ngô, đã từng trải sự đời, nhìn thấu nhân tình, cũng từng có h**n **. Lần này kết bạn đồng hành, trong lòng sớm đã chuẩn bị sẵn, mà anh lại là một người đàn ông từng trải, chẳng chịu bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
Cô cân nhắc không nói gì, một lát sau vẫn hờn dỗi mắng: "Đồ vô lại!" Rồi tự mình đi trải giường.
Diêu Khiêm lặng lẽ nhìn cô. Cô quay lưng về phía anh, đứng bên mép giường, khom lưng cúi người trải phẳng chăn đệm. Mười tám năm mơ mơ hồ hồ đã trôi qua, vậy mà cô dường như chẳng thay đổi bao nhiêu. Dáng người vẫn 𝐦ề-𝐦 𝖒ạ-❗ uyển chuyển như liễu bồ, thậm chí so với năm xưa còn thêm vài phần phong tình. Mà đâu chỉ vài phần, vào lúc này, trong mắt anh, hẳn là muôn vàn phong tình mới phải.
| ← Ch. 60 | Ch. 62 → |
