Tết
| ← Ch.15 | Ch.17 → |
Giáng sinh qua đi, Tết Dương lịch sắp đến.
Mẹ Quý Thư Dã gọi điện thoại hỏi cô Tết Dương lịch được nghỉ mấy ngày, khi nào về nhà.
"Mẹ, Tết Dương lịch con không được nghỉ, đó chính là lúc khách sạn bận rộn nhất đấy ạ."
Mẹ cô, bà Tôn Mỹ Ngọc vừa nghe thấy thế đã lập tức cất cao giọng nói: "Cái gì! Tết Dương lịch mà cũng không được nghỉ á, lãnh đạo của con bóc lột quá đấy. Mẹ đã bảo là con nên thi công chức đi rồi, ngày lễ ngày Tết chẳng những được nghỉ mà còn được tặng bao nhiêu là đồ."
Quý Thư Dã đã miễn dịch với bài ca này của mẹ mình: "Ngành khách sạn là vậy đấy, đành chịu thôi mẹ ạ, ngày lễ Tết lúc nào cũng bận rộn hơn bình thường. Hơn nữa, những ngày như thế này bọn con sẽ được trả lương gấp ba."
Nghe con gái mình nói được trả lương gấp ba, tâm trạng của Tôn Mỹ Ngọc mới dịu xuống đôi chút: "Ồ, thế bao giờ các con mới được nghỉ, lâu lắm con chưa về rồi đấy."
Quý Thư Dã: "Để con xem cuối tuần nào rảnh rảnh rồi về ạ."
"Được thôi. À đúng rồi, còn em gái con nữa, mấy hôm trước nó bỗng dưng nói với mẹ là nó cũng muốn đến thành phố Minh Hải tìm việc, có phải con bảo nó đến không?"
Quý Thư Dã đảo mắt: "Đấy là quyết định của em ấy, liên quan gì đến con chứ."
"Đứa lớn làm sao đứa nhỏ học theo vậy, mẹ chịu không quản nổi hai đứa nữa rồi! Đứa nào đứa nấy đều không chịu về, bỏ mặc mẹ với ba con ở đây tự sinh tự diệt đúng không."
"Mẹ, mẹ cứ nói quá lên thế... Từ Minh Hải về nhà cũng chỉ mất hai tiếng thôi mà."
"Thì mẹ cũng có thấy các con thường xuyên về đâu."
"Vâng vâng vâng, đợi qua đợt Tết Dương lịch này con nhất định sẽ tìm một ngày cuối tuần để về."
Tết Dương lịch quả thực là khoảng thời gian vô cùng bận rộn đối với cô.
Từ một tháng trước khách sạn đã tung ra combo đón năm mới "Giao thừa lãng mạn", bao gồm phòng hạng sang, bữa tối kiểu Pháp dành cho hai người, vé vào cửa bữa tiệc năm mới, xem trình diễn máy bay không người lái...
Năm ngoái cũng từng có combo tương tự, lúc đó đã mời mấy người nổi tiếng trên mạng xã hội đến trải nghiệm miễn phí tại khách sạn, quay vlog, tạo nên tiếng vang cũng như độ thảo luận rất cao. Cho nên năm nay combo này vừa mới tung ra đã nhận được sự săn đón nồng nhiệt của khách hàng, tất cả các phòng đều đã được đặt hết, rất nhiều người coi việc có thể đến Carlton đón năm mới là một điều đáng để khoe khoang.
Đúng ngày Tết Dương lịch, người của bộ phận Kinh doanh bọn họ khẩn trương chuẩn bị cho bữa tiệc năm mới tối hôm đó.
Bố trí điểm check-in, sân khấu, xác nhận đồ uống, đồ ngọt, rồi còn điều phối ban nhạc tại hiện trường cũng như DJ khách mời... Quý Thư Dã và Trần Tuệ cùng những người khác bận rộn chạy đôn chạy đáo, hầu như không có thời gian nghỉ ngơi.
Cuối cùng, màn đêm buông xuống, bữa tiệc năm mới bắt đầu.
Âm nhạc bắt đầu bằng những giai điệu trữ tình, nhẹ nhàng, các vị khách ăn mặc lộng lẫy, qua lại giữa các điểm check-in do họ bố trí, bắt đầu chụp ảnh để đăng khoảnh khắc.
Quý Thư Dã đứng ở một khu vực quan sát xung quanh, sẵn sàng phục vụ khách bất cứ lúc nào. Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đêm càng về khuya, âm nhạc càng trở nên sôi động hơn, DJ và các vũ công trên sân khấu dẫn dắt nhịp điệu của toàn bộ hội trường, chuẩn bị chào đón năm mới.
Các nhân viên thực hiện ⓒ♓.ế đ.ộ thay ca đứng gác, đồng nghiệp Triệu Phi đến thay ca cho cô vào nửa tiếng trước giờ đếm ngược, Quý Thư Dã cuối cùng cũng có thể thả lỏng, bước ra khỏi sảnh tiệc sôi động và cuồng nhiệt này.
Hai tai được nghỉ ngơi, cô nhẹ nhàng thở phào một tiếng.
Hôm nay Quý Thư Dã đã bận rộn suốt cả ngày, nhiệm vụ của cô đến đây coi như đã hoàn toàn kết thúc. Đáng lẽ ra cô nên bắt xe về nhà rồi mới phải nhưng vừa nghĩ đến việc xung quanh khu vực khách sạn Carlton đều là người đi đón năm mới, cô chẳng thể nào bắt được xe vào thời điểm trước hay sau giao thừa nên đành từ bỏ ý định đó.
Sau khi vào phòng thay đồ thay lại quần áo của mình, Quý Thư Dã quyết định tìm một chỗ trong khách sạn để ngồi một lúc, dù sao cô cũng không ngủ được, bèn đi thang máy lên tầng thượng của khách sạn.
Tầng thượng của Carlton là một quán bar tầng cao, bốn phía toàn là kính sát đất, có thể nhìn xuống toàn thành phố, nổi tiếng với cảnh đêm tuyệt đẹp.
Nơi đây chỉ mở cửa nội bộ vào những thời điểm cụ thể, ví dụ như mấy ngày Tết Dương lịch này thì chỉ phục vụ khách của khách sạn, có điều tối nay do phần lớn khách đều đến bữa tiệc góp vui nên quán bar chỉ lác đác vài người.
Quý Thư Dã tìm một vị trí trống để ngồi, dùng thẻ nhân viên gọi một ly cocktail, được giảm giá năm mươi phần trăm.
Nào ngờ vừa mới ngồi xuống không được bao lâu, cô bỗng nhiên phát hiện ra có một người quen đang ngồi ở vị trí cách cô hai bàn.
Không, không thể nói là người quen được, chỉ có thể nói là ngoại hình quen thuộc mà thôi.
Bởi vì đó là Thịnh Đình Thâm...
Muộn thế này rồi mà anh lại không ở nhà, cũng không nghỉ ngơi ở phòng khách sạn.
Quý Thư Dã lặng lẽ quay người đi, hy vọng anh không nhìn thấy mình.
Vài phút sau, ly cocktail được mang lên, ngay lúc cô định đổi sang một vị trí khác cách xa Thịnh Đình Thâm hơn thì bất ngờ nhìn thấy có một người phụ nữ đi đến bên cạnh anh.
Người phụ nữ đó trông rất quen mắt, bởi vì đây là một hot girl mạng mà bọn họ mời đến để quảng bá cho khách sạn năm nay. Mái tóc dài uốn sóng lớn, thân hình chữ S bốc lửa, mặt nhỏ cực kỳ, có thể nói là 𝐬á·✝️ 𝐭ⓗ·ủ tình trường khiến đàn ông mê mệt!
Quý Thư Dã nhìn cô nàng hot girl ngồi xuống vị trí đối diện Thịnh Đình Thâm, có cảm giác như mình sắp hóng được một drama nào đó. Cô lặng lẽ ngồi im, ánh mắt vô thức liếc về phía bên đó.
Trai tài gái sắc, trông cũng khá đẹp đôi đấy. Không biết cô nàng ấy có hạ gục được người đàn ông đáng sợ này không, chậc... Nói đến đây, cô phải công nhận là đối phương rất dũng cảm, một người đàn ông tỏa ra khí thế người lạ chớ gần như vậy mà cô ta cũng dám tiếp cận.
Quý Thư Dã vừa uống cocktail, vừa nhìn hai người cách đó không xa như đang xem trò vui.
Ai ngờ, Thịnh Đình Thâm đột nhiên lướt qua cô gái tóc dài xinh đẹp kia, phóng tầm mắt về phía này và chạm mắt với cô.
Quý Thư Dã giật nảy mình, lập tức ngồi thẳng lưng.
Không phải chứ, anh đã phát hiện ra cô đang nhìn trộm rồi à?
Cô có tật giật mình chớp mắt vài cái, giả vờ như không nhìn thấy gì, lặng lẽ cúi đầu uống ly cocktail trong tay mình.
Nào ngờ cô uống một hồi lâu ngẩng đầu lên, phát hiện Thịnh Đình Thâm vẫn đang nhìn mình.
Hơn nữa không biết cô nàng hot girl mạng ngồi đối diện anh lúc nãy đã đi từ lúc nào.
Quý Thư Dã lúc này không thể tiếp tục giả vờ không nhìn thấy đối phương được nữa, cô gượng gạo mỉm cười, chào một tiếng.
Thịnh Đình Thâm ngoắc ngón tay với cô.
Quý Thư Dã trợn to mắt, chỉ vào chính mình.
Đối phương gật đầu xác nhận.
Ⓒ_hế_† mất thôi...
Anh muốn làm gì thế hả?
Chẳng lẽ là định trách cô vì tội nhìn trộm à? Cô có làm thế đâu! Cô chỉ ngồi đó uống chút đồ thôi mà.
Khách sạn làm gì có quy định nào là nhân viên tan ca không được làm một ly trên tầng thượng đâu.
Quý Thư Dã cố gắng bình tĩnh lại tự trấn an bản thân, đứng dậy đi qua đó.
Sau khi đứng vững bên bàn của Thịnh Đình Thâm, cô nở một nụ cười gượng nói: "Sếp Thịnh, xin hỏi anh gọi tôi có việc gì không."
"Ngồi đi."
"Không sao không sao, anh cứ nói đi, tôi không ngồi đâu."
Thịnh Đình Thâm ngước mắt nhìn cô, ánh mắt anh bình thản song lại khiến người ta cảm thấy áp lực vô cùng.
Nụ cười bên miệng Quý Thư Dã dần cứng lại, đành phải ngồi xuống đối diện anh.
"Uống gì?"
"... Không cần đâu."
Quý Thư Dã như ngồi trên đống lửa, cô không hiểu tại sao rõ ràng là hai người có ngoại hình giống hệt nhau mà lại mang đến cho cô cảm giác khác biệt lớn đến thế!
Cô chỉ đành cố gắng không nhìn anh, lặng lẽ dời mắt xuống dưới, kết quả là phát hiện ra bàn tay của anh cũng giống hệt với Hạ Diên.
Những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng đang cầm lấy thành ly, lòng bàn tay rộng lớn, có thể nhìn thấy gân xanh ẩn hiện trên mu bàn tay, tạo nên những đường nét sắc sảo và զ-⛎-ÿ-ế-ⓝ 𝓇-ũ.
"Cô và Hạ Diên định khi nào thì chia tay?" Lời nói lạnh nhạt và thờ ơ vang lên từ phía đối diện.
Quý Thư Dã lập tức hoàn hồn lại, kinh ngạc nhìn đối phương: "Chia tay ư? Chúng tôi không có ý định chia tay..."
"Tại sao lại không?"
Quý Thư Dã thấy câu hỏi này của anh thật kỳ cục, cô và Hạ Diên đang rất hạnh phúc bên nhau, tại sao lại phải chia tay chứ.
Cô khẽ nhíu mày trả lời: "Bởi vì tôi rất thích anh ấy... muốn ở bên anh ấy."
"Ồ? Cô thích cậu ấy ở điểm gì." Thịnh Đình Thâm tựa lưng vào ghế, tư thế nom khá lười nhác, chỉ có điều ánh mắt anh lại khiến cô khó chịu, dường như mang theo vẻ... chế giễu?
Quý Thư Dã kiềm chế sự khó chịu trong lòng mình, thầm nghĩ có lẽ là ảo giác của cô thôi, chắc là anh đang thử thách bạn gái của em trai với tư cách là một người anh trai ấy mà.
Thế là cô nghiêm túc trả lời: "Hạ Diên là một người rất tốt, anh ấy dịu dàng, lương thiện, tinh tế, rất biết quan tâm người khác."
Thịnh Đình Thâm nhướng mày hỏi: "Chỉ thế thôi sao?"
Tất nhiên là anh không tin những điều này, anh đã xem hóa đơn của Hạ Diên, cũng biết những người phụ nữ thuộc tầng lớp thấp như Quý Thư Dã muốn cái gì, chẳng qua là đang nhắm vào số tiền mà Hạ Diên có thể mang lại cho cô mà thôi.
"Đương nhiên không chỉ có vậy rồi." Quý Thư Dã nói.
Thịnh Đình Thâm tỏ vẻ đã hiểu ý cô: "Cô muốn..."
Ba chữ "bao nhiêu tiền" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì anh đã thấy người phụ nữ trước mặt mình nở một nụ cười mà anh không tài nào hiểu nổi: "Anh ấy còn đối xử rất tốt với tôi nữa, mỗi lần tôi nói gì anh ấy đều lặng lẽ lắng nghe, hơn nữa còn sẽ cùng tôi làm bất cứ việc gì. Ở bên anh ấy, tôi cảm thấy rất hạnh phúc."
Người phụ nữ trước mắt anh càng nói, nụ cười trên mặt cô càng sâu, tràn ngập sự dịu dàng, giống như đang nói về một báu vật hiếm có trên đời.
Bàn tay đang cầm ly rượu của Thịnh Đình Thâm 𝐬ℹ️-ế-𝖙 c-ⓗặ-✞ lại, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu, chỉ muốn ngắt lời cô ngay. Tuy nhiên anh lại thấy cô ngước mắt nhìn mình, nghiêm túc nói: "Sếp Thịnh, tôi rất thích Hạ Diên. Tôi sẽ đối xử tốt với anh ấy, anh cứ yên tâm."
Trong quán bar đang phát một bản nhạc jazz chậm rãi.
Đúng vào lúc này, dưới bầu trời đêm đen thẫm ngoài tấm cửa sổ sát đất, một "ngôi sao" bừng sáng. Tiếp theo là "ngôi sao" thứ hai, thứ ba... vô số "ngôi sao" thắp sáng trên không trung, ánh sáng và bóng tối đan xen lặng lẽ xuyên qua lớp kính hắt vào mắt Quý Thư Dã, phản chiếu một thứ ánh sáng chói lòa làm con tim rung động.
Hóa ra là năm mới sắp sang, màn trình diễn máy bay không người lái đang tô điểm cho bầu trời đêm.
Thịnh Đình Thâm nhìn ánh mắt của cô dưới "ánh sao", không khỏi ngẩn ngơ.
Anh không hiểu sự chắc chắn của cô đến từ đâu, sự kiên định như vậy... khiến người ta cảm thấy khó chịu thật sự.
Ánh mắt Thịnh Đình Thâm tối sầm lại, sẵng giọng nói: "Muốn bao nhiêu tiền cô mới chịu rời xa cậu ấy, cô cứ ra giá đi."
Nụ cười trên khuôn mặt Quý Thư Dã đông cứng lại. Cô ngơ ngác trong thoáng chốc, vài giây sau mới định hình được là đối phương đang nói gì. Có vẻ là... cô... đã gặp phải tình tiết chỉ có trong phim truyền hình rồi.
Người mẹ giàu có hỏi phải đưa bao nhiêu tiền cô mới chịu rời xa con trai tôi? Năm triệu tệ? Được thôi, séc đây, cô hãy chia tay với con trai tôi ngay đi!
Mà lúc này, người cô đang đối mặt không phải là một bà mẹ nào cả mà là anh trai ruột của bạn trai cô.
Chuyện gì thế này??!
Lúc bấy giờ Quý Thư Dã mới cảm thấy mình bị sỉ nhục, có cảm giác một loạt những lời cô vừa nói với anh đều trở nên thật nực cười.
"Sếp Thịnh, anh có ý gì?"
Thịnh Đình Thâm dời mắt đi: "Những gì cô muốn có được từ cậu ấy, bây giờ tôi có thể lập tức cho cô, thậm chí còn có thể cho nhiều hơn. Yêu cầu của tôi là cô chủ động đề nghị chia tay với cậu ấy."
Quý Thư Dã trả lời không chút do dự: "Không thể nào, tôi sẽ không đề nghị chia tay với anh ấy đâu."
Thịnh Đình Thâm nhíu mày: "Tôi đã nói rồi, có thể cho cô nhiều tiền hơn."
"Sếp Thịnh, phiền anh tự trọng cho, vì anh là anh trai của bạn trai tôi nên tôi mới nói chuyện tử tế với anh song điều đó không có nghĩa là anh có thể ở đây sỉ nhục tôi!" Đầu Quý Thư Dã ong hết cả lên, chẳng buồn quan tâm người trước mặt cũng là sếp của mình, nổi giận nói: "Phải, nhà mấy người có tiền, ghê gớm lắm! Thế nhưng tôi ở bên Hạ Diên không phải vì tiền của anh ấy!"
"Cô không cần phải tự lừa mình dối người."
Quý Thư Dã bị anh chọc tức phát điên, chống hai tay lên mặt bàn, đứng bật dậy: "Tự lừa mình dối người gì chứ? Tôi thích anh ấy! Anh có hiểu thế nào là thích không hả!"
"Thích ư?" Thịnh Đình Thâm cười khẩy: "Hạ Diên từng nói với cô rồi nhỉ, không ai biết tôi có một đứa em trai, cậu ấy cũng không được nhà họ Thịnh thừa nhận. Cho nên ngoài việc cô nhận được mấy món quà rẻ tiền ra thì chẳng có được bất cứ thứ gì khác từ chỗ cậu ấy nữa đâu. Cô chắc chắn là mình vẫn thích chứ?"
Người đàn ông này không hiểu tiếng người à?!
Những người giàu có như các người có phải đều nghĩ những người tiếp cận mình đều là vì tiền tài địa vị không? Không thể chỉ đơn giản là vì thích sao!
Quý Thư Dã 💰●𝐢ế●† c𝖍●ặ●🌴 tay thành nắm đấm: "Sự tồn tại của anh ấy có được người khác thừa nhận hay không đối với tôi không quan trọng, chỉ cần bản thân tôi thừa nhận sự tồn tại của anh ấy là được rồi. Còn nữa, anh nói sai rồi, ở bên anh ấy ngoài quà cáp ra tôi còn có được rất nhiều thứ khác nữa, đương nhiên khả năng cao là cả đời này anh cũng không bao giờ hiểu được những thứ đó là gì đâu!"
Quý Thư Dã không thể nán lại thêm được nữa, cô cảm thấy nếu mình còn ở đây thì sẽ muốn tạt rượu vào mặt Thịnh Đình Thâm mất! Chỉ có điều cô không thể làm vậy được!
Thế là cô hít một hơi thật sâu rồi nhanh chóng quay phắt người bỏ đi!
Bầu trời đêm đen kịt lúc này đã hoàn toàn được thắp sáng.
Vào thời khắc đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, vô số điểm sáng nhấp nháy, kết thành một hàng chữ chúc mừng.
HAPPY NEW YEAR!
Tất cả khách mời tập trung trước cửa kính của sảnh tiệc lớn nhất khách sạn, mọi người reo hò, chụp ảnh, ai nấy đều đang thưởng thức màn trình diễn máy bay không người lái hoành tráng này.
Trong quán bar trên tầng thượng của khách sạn, Thịnh Đình Thâm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt tối tăm không rõ cảm xúc.
Ting!
Vài phút sau, điện thoại anh rung lên.
Anh lấy chiếc điện thoại không thuộc về mình ra, bất ngờ nhìn thấy dòng chữ thuộc về chính mình.
[Thịnh Đình Thâm thực sự đáng ghét vô cùng luôn ấy!] , , vn, live
, vn
| ← Ch. 15 | Ch. 17 → |
