NT12 (2)
| ← Ch.101 | Ch.103 → |
Ngoại truyện 12: Gió truyền tin hoa.
Tối hôm đó, Thả Huệ vội vã chạy ra ngoài nên cô không nhìn thấy Diêu Mộng đang đứng tiễn khách ở bậc thềm. Bà ăn vận trang sức lộng lẫy, đứng đó còn sáng hơn cả ánh đèn dưới mái hiên mấy phần.
Bà liếc Thả Huệ một cái, khóe môi khẽ giật giật, nhưng nghĩ đến bộ dạng khó coi của Thẩm Tông Lương thì lại đành nuốt xuống bao nhiêu lời oán trách trong lòng.
Ngược lại, người bên cạnh thích châm chọc thì lại "ối" một tiếng: "Con dâu bà đi ngang qua mà cũng chẳng chào bà một tiếng à?"
Diêu Mộng cười một cái: "Con bé có việc, chắc chắn là không nhìn thấy tôi ở đây thôi. Bình thường con dâu tôi đâu có như vậy, con bé hiểu chuyện nhất luôn ấy chứ."
Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng bà lại nghĩ, con bé ấy mà dám đến đây à? Tối nay mà bà gọi Chung Thả Huệ lại rồi mắng cho một trận ngay trước mặt bao nhiêu người thì còn chưa đợi đến sáng hôm sau là lão nhị đã đến đòi thu dọn hành lý cho bà rồi. Lần trước anh đã rất không vui rồi, nếu lại xảy ra chuyện tương tự thì coi như tình cảm mẹ con giữa bà và anh coi như hết cứu.
Dì Vương dìu bà đi vào trong, còn khen: "Lần này đúng là mẹ chồng hiền hậu, con dâu hiếu thuận rồi, khỏi để người ta chê cười. Tôi đã bảo mà, phu nhân làm được."
Diêu Mộng mắng bà: "Dì già rồi nên lú lẫn rồi đó, ở đó mà cười! Ở bên ngoài thì tôi còn giữ được thể diện, về nhà là phải cụp đuôi lại, tức 𝐜-♓-ế-✝️ mất thôi."
"Có thể diện cũng là nhờ lão nhị nhà mình mà, không có cậu ấy thì làm gì còn thể diện nữa."
"Biết rồi, dì không cần nhắc mãi, tôi sợ nó rồi."
Vì cô Hà đột ngột được đưa đến giữa đêm nên hành lang bệnh viện trở nên hỗn loạn. Cuối cùng cũng kiểm tra xong, Đàn Sinh đang truyền dịch được đẩy vào phòng bệnh, nhưng anh trai cô lại đứng chắn ngay cửa, kiên quyết không cho Trang Tân Hoa vào. Trang Tân Hoa đứng đó, hiếm khi cứng rắn đến vậy, anh ta nói: "Anh tránh ra."
Hà Ký Sinh nói: "Cậu còn mặt mũi nào mà nói vậy? Nếu tôi là cậu thì..."
"Vấn đề là anh có phải tôi đâu!"
Trang Tân Hoa chỉ vào anh, chẳng buồn khách sáo nữa: "Tôi nói lại lần nữa, anh tránh ra!"
Bà Hà cũng vừa vội vàng chạy đến, bà quát một tiếng: "Mấy đứa đang cãi cái gì ở đây vậy?"
Hà Ký Sinh lập tức nói trước: "Mẹ, đứa con gái ngốc nghếch của mẹ vì người này mà ngất xỉu đấy, đang mang thai mà còn cãi nhau với con."
"Con im đi, con cũng có tốt đẹp gì đâu." Bà Hà thấp giọng trách con trai một câu.
Thả Huệ lo lắng gọi một tiếng: "Dì."
Bà Hà gật đầu: "Hôm nay là ngày vui của con, sức khỏe con cũng không được tốt mà còn chạy theo đến đây, vất vả cho con rồi."
Thả Huệ nói: "Con không sao đâu dì, Đàn Sinh cô ấy...dì phải khuyên cô ấy một chút, lúc mang thai đừng để bản thân nghĩ nhiều rồi tự làm khổ mình."
Trước khi bước vào, bà chỉ Trang Tân Hoa: "Con đừng đi, cứ ở ngoài này chờ đi, cần thì mẹ sẽ gọi con."
Trang Tân Hoa gật đầu: "Con biết rồi, mẹ."
Hai mẹ con họ đóng cửa phòng bệnh lại, ngăn cách tiếng nói chuyện ở bên trong. Thả Huệ lo vết thương của Trang Tân Hoa nên bảo anh ta đi tìm y tá kiểm tra rồi bôi thuốc. Anh ta ngoan ngoãn đi theo, lúc ngồi trong phòng cấp cứu, y tá sát trùng vết thương bằng povidone khiến anh ta đau đến mức phải xuýt xoa mấy tiếng.
Đúng lúc anh ta cúi đầu xuống, Thả Huệ nhỏ giọng buông một câu: "Đáng đời."
Nhìn thấy bộ dạng đó của cô, Trang Tân Hoa bật cười, anh ta nói: "Tôi cứ tưởng từ giờ cậu sẽ không thèm quan tâm đến tôi nữa chứ."
Thả Huệ trừng mắt: "Hừ, tôi thèm quan tâm cậu chắc? Cứ để cho cậu bị đánh phế luôn đi, đúng là lúc nào cũng chỉ biết làm người khác lo lắng."
Đúng lúc này, một đoàn người rầm rộ kéo đến, bên cạnh ông Hà đang bước vội là Thẩm Tông Lương khoác hờ chiếc áo vest đi ngay phía trước. Trong phòng cấp cứu sáng trưng, anh nhìn thấy người vợ trắng trẻo như ngọc của mình đang ở bên cạnh Trang Tân Hoa, nhìn cô có vẻ đang vô cùng để tâm đến vết thương của anh ta.
Trang Tân Hoa nhìn thấy người tới, bèn hỏi: "Chú út mới nhìn cậu kìa, có sao không?"
"Có gì đâu, anh ấy đâu có giận." Thả Huệ thuận miệng đáp.
Đợi y tá rời đi, Thả Huệ mới khuyên Trang Tân Hoa một câu: "Sau này cậu đừng làm phiền Ấu Viên nữa, cậu cũng thấy rồi đó, cậu ấy đang sống rất hạnh phúc hơn bất kỳ ai. Chồng cậu ấy ↪️_𝐡ℹ️ề_ц ↪️𝐡_⛎_ộn_ⓖ cậu ấy hết mực, cậu ấy thật sự chẳng bị ràng buộc bởi điều gì cả."
Trang Tân Hoa cụp mắt xuống, đáp một cậu chẳng liên quan gì đến mấy lời cô vừa nói: "Thả Huệ, có thể là cậu không tin nhưng đến chính tôi cũng không biết tại sao cô ấy lại có thai. Rõ ràng là tôi..."
Nghe đến đây, Thả Huệ đỏ bừng mặt, cô đưa tay xoa xoa cổ, khẽ vặn người: "Có dùng biện pháp tránh thai, đúng không?"
Anh ta gật đầu, đáp có.
Trong chuyện nam nữ, Thả Huệ cũng chẳng phải người hiểu biết hay giỏi giang gì. Ngay chính cô đôi khi cũng thấy chuyện tình cảm của mình quá mạo hiểm. Nếu không phải nhờ Thẩm Tông Lương hết lần này đến lần khác thay đổi góc nhìn để dẫn dắt cô thì có lẽ cô vẫn sẽ còn mãi lạc lối.
Thả Huệ bất lực đáp: "Cái này làm sao tôi biết được? Cậu phải biết tự chăm sóc mình, đừng lúc nào cũng như trẻ con nữa. Chúng ta đều trưởng thành cả rồi, sao có mỗi mình cậu là mãi vẫn chưa nghĩ thông vậy?"
Trang Tân Hoa cười khổ: "Đúng vậy, mọi người đều trưởng thành rồi, trải nghiệm cũng nhiều hơn tôi, chỉ có tôi là một kẻ vô dụng thôi."
"Đừng nói như vậy, tôi không có ý đó."
Thả Huệ thấy anh ta như vậy thì trong lòng cũng buồn, cô nói: "Tôi chỉ nghĩ rằng, dù mọi chuyện đã đi đến bước này bằng cách nào, là do duyên số đưa đẩy hay do con người đổi thay thì cục diện hiện tại cũng đã như vậy rồi. Cậu phải vực dậy tinh thần để mà bước tiếp, đừng làm thêm những chuyện vô ích nữa, vừa hại người vừa hại mình, cậu hiểu không?"
"Tôi biết, tôi biết." Trang Tân Hoa liên tục gật đầu.
Thả Huệ không ở lại lâu, một lát sau cũng rời bệnh viện vì cô còn phải về nhà chăm em bé. Hai dì bảo mẫu rất chu đáo, hoàn toàn không cần Thả Huệ phải bận tâm chút nào. Họ đã tắm cho Gia Gia, thay quần áo sạch rồi dỗ bé ngủ, họ còn nói với cô: "Cô cũng mệt cả ngày rồi, mau đi nghỉ đi."
Thả Huệ ngồi bên nôi, đưa tay bóp nhẹ cánh tay nho nhỏ của Gia Gia, cảm nhận một cảm giác ɱ.ề.〽️ ⓜạ.𝖎, đàn hồi, đôi môi bé xíu còn chu lên trong giấc mơ, trông đáng yêu vô cùng.
Cô lưu luyến đứng dậy, đưa cho mỗi dì một phong bao đỏ rồi nói: "Vất vả cho mọi người rồi. Hôm nay Gia Gia làm lễ trăm ngày, mọi người cũng cùng hưởng chút không khí vui vẻ nhé."
Hai dì bảo mẫu không từ chối, nhận lấy phong bao rồi nói cảm ơn.
Thả Huệ tắm xong, ngồi trên giường đợi Thẩm Tông Lương một lúc thì mắt đã díu lại vì buồn ngủ. Chẳng bao lâu sau anh cũng trở về, xắn tay áo đi vào phòng ngủ. Đến bên giường, Thả Huệ ngửi thấy mùi sữa thơm thoang thoảng trên cổ áo anh, liền biết anh đã đi qua phòng em bé trước.
"Lâu lâu mới được một hôm, bình thường lúc nào anh cũng ghé qua xem em trước. Xem ra hôm nay làm lễ trăm ngày nên Gia Gia được ưu ái hơn rồi."
"Có gì đâu?" Thẩm Tông Lương chẳng đầu chẳng đuôi đáp một câu rồi đi vào phòng tắm.
Thả Huệ ngơ ngác, đợi anh đi rồi cô mới khẽ "à" một tiếng, dường như lúc này mới hiểu ra ý anh.
Thế là cơn buồn ngủ của Thả Huệ cũng bay biến. Cô tựa vào đầu giường, lật xem tập tạp chí vừa mới nhận được, càng đọc lại càng tỉnh táo. Trong thời gian nghỉ thai sản, mấy bài luận mà giáo sư Cao liên tiếp công bố đều có giá trị rất lớn đối với việc hướng dẫn thực tiễn pháp luật, có thể nói một câu thôi, viết cực kỳ xuất sắc.
Mãi đến khi Thẩm Tông Lương thay sang bộ đồ ngủ bước ra, mái tóc trước trán đã được hơi nước làm ẩm, dưới ánh đèn đen bóng lên như đá hắc diệu thạch.
Cô đặt sách xuống, chạy đến sofa ngồi sát bên anh. Thẩm Tông Lương liếc cô một cái, những ngón chân hồng hồng dưới tà váy cuộn lại, không chịu yên mà khẽ cọ vào bắp chân anh. Anh lặng lẽ thu ánh mắt về, dù trong lòng đã đầu hàng từ lâu, trên mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ bình thản ấy. Thẩm Tông Lương cố nén ý muốn lập tức ôm cô vào lòng, tiếp tục làm việc của mình.
Thả Huệ hỏi anh: "Lúc anh rời đi, Đàn Sinh đã tỉnh chưa?"
"Chưa tỉnh."
Cô "ồ" một tiếng: "Nhìn là biết ba mẹ cô ấy đều rất thương cô con gái này, mới có một lúc mà đã cùng chạy đến rồi."
"Con gái cưng mà sao không thương chứ?"
Cuối cùng Thẩm Tông Lương cũng chịu nói một câu dài, nhưng anh vẫn không nhìn cô. Thả Huệ rút chân lại, ngồi hẳn lên người anh, vòng tay ôm lấy eo anh: "Em thấy ba nói đúng."
Thẩm Tông Lương vẫn dùng đúng câu ấy để đáp lại cô: "Đúng hay không thì có gì đâu?"
"Ý anh là gì?"
Thả Huệ nghĩ mãi mà nghĩ chẳng ra nên bắt đầu bực bội: "Sao anh cứ nói 'có gì đâu', 'có gì đâu' mãi thế?"
Lúc này anh mới nói thẳng: "Có gì đâu? Có gì đâu? Đúng rồi anh thì có quan trọng gì đâu? Trang Tân Hoa mới là người quan trọng hơn, chứ anh có giận đâu?"
"Ồ..."
Thả Huệ kéo dài giọng cảm thán, hóa ra từ nãy đến giờ anh vẫn cứ bóng gió cô chuyện đó. Cô vươn dài cổ, ghé sát lại nhìn anh: "Anh ghen với cả cậu ta à?"
Cuối cùng Thẩm Tông Lương cũng chịu đặt chiếc ly trong tay xuống, anh gác chân lên, tựa người ra sau: "Sao nào, anh không được ghen à? Ngoại hình của Tiểu Trang thì khỏi phải nói, cậu ta là bộ mặt của cơ quan, gia thế tốt, được giáo dục tử tế, tính tình lại dịu dàng chu đáo, trước giờ chưa từng làm bừa, lại còn trẻ nữa, đối với ai cũng là một mối đe dọa."
Thả Huệ thuận thế ngồi hẳn lên người anh, cô nghe xong liền bật cười: "Đó đều chỉ là những ưu điểm bề ngoài thôi mà?"
Thẩm Tông Lương hừ một tiếng: "Trên đời này người có chiều sâu chẳng có bao nhiêu. Chỉ riêng mấy điều đó cộng lại thôi cũng đủ khiến không ít người có ý với cậu ta rồi."
"Có lẽ vì em lớn lên cùng cậu ấy, hiểu cậu ấy quá rõ rồi nên thật sự...em đối với Trang Tân Hoa..."
Thả Huệ bĩu môi, rồi lại lắc đầu, trông như không biết phải nói thế nào. Thả Huệ nghĩ, có lẽ đây chính là điểm khác biệt giữa cô và Hà Đàn Sinh.
Những trải nghiệm chật vật của cô trong những năm đầu đời khiến cô trưởng thành hơn bạn bè đồng trang lứa, cô hiểu rằng sự vất vả của cuộc đời không thể vượt qua chỉ bằng một khuôn mặt xinh đẹp. Ngoại hình là điều kiện tiên quyết, là tấm vé để bước vào cuộc chơi, nhưng thứ cuối cùng khiến một người thực sự chiến thắng trong mắt cô nhất định phải là phẩm chất xuất sắc.
Nhưng Đàn Sinh thì lại khác, từ nhỏ đến lớn, cô gần như chưa từng phải chịu khổ. Đối với cô, cái gọi là trải nghiệm thiệt thòi và đau khổ nhất cũng chẳng qua là ba mẹ bận rộn công việc nên gửi cô cho họ hàng nuôi vài năm. Mọi thứ trên đời đối với cô chỉ có thích hay không thích, muốn hay không muốn, Trang Tân Hoa là người đầu tiên lọt vào mắt xanh của cô nên cô muốn có được anh ta.
"Thật sự là gì?" Thẩm Tông Lương kéo cô lại gần hơn một chút, hỏi.
Thả Huệ bất đắc dĩ nói: "Thật sự là không thể nào thích nổi chứ gì!"
"Lạ thật, không thích mà em còn quan tâm cậu ta như vậy!" Thẩm Tông Lương trầm giọng trách cô.
Cô cau mày, cựa quậy trên người anh: "Ôi, đó là hai chuyện khác nhau, cậu ấy vẫn luôn là bạn của em, em quan tâm cậu ta một chút là lẽ đương nhiên, nhưng...đúng là em không nên nói anh như vậy, em xin lỗi mà."
Thẩm Tông Lương nhìn cô một lúc, giọng cũng dịu xuống: "Một lần này thôi, không có lần sau."
"Anh đúng là rộng lượng."
Thả Huệ tha hồ khen anh một hồi, khen xong lại quấn lấy anh hô*ռ tới tấp. Trong phòng ngủ vang lên những tiếng động khe khẽ, nối tiếp nhau không dứt. Thẩm Tông Lương đỡ lấy eo cô: "Được rồi, đừng quậy nữa, em yên tĩnh một chút cho anh."
"Chỉ yên tĩnh một chút thôi là được à?" Thả Huệ hỏi.
Anh ôm chặt cô hơn: "Ừ, trước mắt như vậy là được rồi. Chuyện khác để lát nữa tính, hôm nay có mệt không?"
"Dạ mệt, em cười cả ngày đến mỏi cả mặt, buổi tối lại xảy ra chuyện như vậy nữa, dọa em ⓒ·𝖍·ế·t khiếp."
Thẩm Tông Lương nói: "Sao em không gọi anh qua? Em đối phó với bọn họ thế nào được?"
Chớp được cơ hội, Thả Huệ lập tức quay sang trách ngược anh: "Em có gọi kịp đâu, em còn chẳng thấy anh ở đâu, anh lúc nào cũng nói chuyện với người khác, chẳng thèm quan tâm gì đến em."
Anh bất đắc dĩ bật cười: "Được rồi, được rồi, là lỗi của anh."
"Ừm, không sao, em tha cho anh."
"Vợ anh đúng là quá hiểu chuyện."
Thả Huệ 🍳.⛎.ấ.𝓃 𝐪⛎ý.𝐭 bên anh một lúc, rồi mới chợt nhớ ra, gọi anh một tiếng: "Thẩm Tông Lương."
"Ừm, em nói đi."
Tối nay anh đã đứng khá lâu, lại còn cùng Hà Tế Tương chạy đến xem con gái ông ta nên cả hai chân anh đã mỏi nhừ, ngay cả nói chuyện cũng chẳng còn chút sức lực, anh chỉ có thể nhắm mắt, uể oải đáp lời cô.
Thả Huệ nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi: "Hôm nay em nghe Hà Ký Sinh nói một câu, chuyện năm đó của bác Trang...em không nhớ nguyên văn, đại ý là chuyện đó vốn không nghiêm trọng đến mức ấy, chẳng qua đó chỉ là một cái cớ thôi, có phải vậy không?"
"Chẳng phải chuyện đó đã quá rõ ràng rồi sao?" Thẩm Tông Lương nói rất bình thản, câu trả lời của anh khiến Thả Huệ hoàn toàn không kịp phản ứng, cô ngẩn người hồi lâu.
Cô hồi tưởng lại thật lâu, sững sờ đến mức trợn tròn mắt, rồi tự mình chậm rãi phân tích: "Là vì...là vì bác Trang đã sớm không hài lòng với Ấu Viên, cho dù không có Hà Đàn Sinh thì cũng sẽ có Trương Đàn Sinh. Ông ấy kiểu gì cũng sẽ tìm ra đủ loại lý do, có thể là rắc rối này, cũng có thể là cửa ải kia, vừa mềm vừa cứng ép Trang Tân Hoa phải khuất phục, đúng không? Cho nên...cho nên lúc đó anh mới nói, không ai có thể làm gì cả, trừ khi bản thân Trang Tân Hoa phải cứng rắn lên."
Thẩm Tông Lương cười giễu một tiếng: "Em cứ bắt anh phải giúp Trang Kỳ Dân, đến anh cũng thấy khó hiểu. Ông ta là một con cáo già đến cái đuôi cũng chẳng để lộ, có gì mà cần anh phải giúp?"
Thả Huệ lẩm bẩm: "Đúng vậy, trời muốn mưa thì cứ mưa, một người cha đã quyết tâm lấy chính con trai mình ra để đổi lấy lợi ích thì còn ai có thể xoay chuyển được nữa."
Thật lòng mà nói, sau khi sự việc xảy ra, trong nửa tháng ngày đêm ở bên cạnh Ấu Viên, cô cũng đã từng trách Thẩm Tông Lương. Cô cũng từng nghi ngờ, nếu chỉ là một nhược điểm chưa bị phanh phui, Hà Tế Tương có thể giải quyết, lẽ nào Thẩm Tông Lương lại không làm được? Đâu đến mức thật sự phải sống 𝐜ⓗế.𝖙 với nhau chứ?
Thả Huệ đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, chỉ không ngờ rằng đây lại là một màn khổ nhục kế, kẻ thì muốn đánh, người cam lòng chịu đòn.
Đối với bác Trang, người mà cô từng kính trọng khi còn nhỏ, cô vẫn mang một lớp màn lọc quá dày. Cô luôn cảm thấy ông không đến mức vì muốn con trai cúi đầu, vì quan niệm môn đăng hộ đối và vì lợi ích của mình mà bịa ra một lời nói dối như vậy để lừa Trang Tân Hoa.
"Được rồi, đều là chuyện cũ rồi, còn nhắc đến nó làm gì nữa."
Thẩm Tông Lương xoay cằm cô lại, muốn cô nhìn thẳng vào mình nhưng tâm trạng Thả Huệ rất nặng nề, nặng đến mức ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, cô khẽ nói: "Thế giới này tại sao vẫn cứ như vậy? Không thể thay đổi một chút sao?"
Thẩm Tông Lương mỉm cười với cô, muốn nghe xem cô đang có những suy nghĩ gì, anh hỏi: "Như thế nào?"
"Hoang đường, tàn nhẫn, nhưng cũng rất chân thực."
Ánh mắt Thả Huệ rơi xuống cây ngô đồng cao lớn, cành lá sum suê ngoài cửa sổ, cô nói với vẻ chán ghét: "Giống hệt cái đêm ba đưa em đến ngủ ở ga tàu ngày trước, chẳng có gì thay đổi cả."
Thẩm Tông Lương không muốn nói tiếp nữa vì sợ lại khơi dậy những ký ức ấy của cô. Anh bế cô l.ê.п 𝐠.i.ư.ờռ.ɢ đi ngủ, Thả Huệ vòng tay qua cổ anh hỏi: "Nếu mọi chuyện thực sự là như vậy, tại sao lúc đó anh không nói cho em biết?"
Anh khẽ cong môi, đôi mắt sáng rõ như ánh nến nhìn thấu mọi chuyện, Thẩm Tông Lương nói: "Anh không nói cho em biết là vì sợ em không nhịn được mà kể cho Phùng Ấu Viên nghe. Sự thật như vậy, chưa chắc hai người đã chấp nhận nổi, ngược lại còn dễ vì tức giận mà hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng đúng là anh đã từng mạo hiểm gặp riêng Trang Tân Hoa, nhắc cậu ta về đủ loại điểm đáng ngờ trong chuyện này, cũng động viên cậu ta rất nhiều. Vậy mà cuối cùng cậu ta vẫn lựa chọn như thế. Nói thật, anh không thấy bất ngờ."
Thả Huệ càng nhíu chặt mày hơn, cô nⓖ_ⓗ_1ế_п г_ăп_𝖌, khẽ run lên vì tức: "Xì, uổng công tối nay em còn lo cho cậu ta. Sao cậu ta lại biến thành một người như vậy chứ?"
Thẩm Tông Lương bị tiếng "xì" của cô chọc cho bật cười, anh nói: "Đã làm mẹ rồi mà sao vẫn trẻ con thế? Anh nói rồi, em không phải cậu ta, vậy thì đừng cố tìm cách hiểu cậu ta, chỉ cần tôn trọng là được."
"Vậy theo anh nói thì người ta chẳng nên cố gắng hiểu bất kỳ ai cả?"
"Đương nhiên, có những lúc con người còn chẳng hiểu nổi chính mình."
Thả Huệ hừ một tiếng: "Chỉ có anh mới lý trí được như thế thôi, chứ em thì không làm được."
Thẩm Tông Lương xoa đầu cô: "Không phải em không làm được, chỉ là em vẫn còn ôm hy vọng vào lòng người, như vậy cũng tốt mà."
Thả Huệ vốn chẳng muốn nhắc đến cái tên ấy nữa, cô ôm lấy eo anh nói: "Lại còn khiến em hiểu lầm anh nữa, mấy người này đúng là đáng ghét."
"Đừng nói vậy, xuất phát điểm về lợi ích khác nhau thì những việc người ta làm ra cũng muôn hình vạn trạng, đó cũng là lẽ thường tình thôi."
Thả Huệ buồn bã một lúc, đến khi Thẩm Tông Lương tắt đèn, cô mới nắm chặt tay trong chăn, nói: "Em phải giữ kín chuyện này, không thể để Ấu Viên biết."
Trong bóng tối, Thẩm Tông Lương ôm cô, khẽ bật cười: "Không cần đâu, con bé ấy đã sớm tự mình hiểu ra rồi, nếu không thì sẽ chẳng thể dứt khoát đến thế."
Giọng Thả Huệ nghèn nghẹn: "Khoảnh khắc Viên Viên hiểu ra mọi chuyện, chắc chắn cô ấy đã rất đau lòng."
Thẩm Tông Lương cũng chẳng biết nên nói gì, anh vỗ nhẹ lưng cô: "Không nói chuyện này nữa, được không?"
"Vẫn phải cảm ơn anh." Thả Huệ đột nhiên ngẩng cổ lên, ghé lại ♓ô.𝐧 anh một cái.
Cô biết Thẩm Tông Lương xưa nay chưa bao giờ dễ dàng dính vào chuyện thị phi, luôn là một người đứng ngoài bình tĩnh quan sát. Đây đã là nỗ lực lớn nhất, cũng là cách hữu hiệu nhất mà anh có thể làm trong khuôn khổ nguyên tắc của anh.
Theo lý mà nói, lời anh nói đáng lẽ phải giống như một mũi tiêm adrenalin, nhưng khi tiêm vào người Trang Tân Hoa lại chẳng phát huy được chút tác dụng nào, chỉ như nước muối truyền vào rồi bị cơ thể thải ra ngoài.
Thẩm Tông Lương giữ cô lại: "Cơ thể em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đừng cử động lung tung."
"Dạ, ngủ thôi."
_
Bệnh viện về đêm rất yên tĩnh, luồng gió nóng ban ngày đến lúc này cũng đã mang theo chút lạnh. Trang Tân Hoa đứng bên cửa sổ, một tay đưa ra ngoài khẽ gạt tàn thuốc. Mãi đến khi thư ký đến mời anh: "Cô Hà mời anh vào."
Anh gật đầu: "Đàn Sinh tỉnh rồi sao?"
"Tỉnh rồi, không có gì đáng ngại."
"Vậy thì tốt."
Vì đã chuẩn bị tâm lý từ trước, dù nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị của ba vợ, lòng Trang Tân Hoa vẫn có chút sợ hãi nhưng anh vẫn giữ được bình tĩnh. Anh gọi hai tiếng "ba, mẹ", khiến Hà Ký Sinh liếc anh đầy bất mãn, nhưng vì uy nghiêm của ba mình nên anh ta không dám nói thêm lời nào.
Bà Hà mở miệng định nói gì đó nhưng Hà Tế Tương đã lên tiếng ngăn lại: "Được rồi, chuyện của hai vợ chồng nó thì để chúng nó tự nói chuyện với nhau. Nếu nói chuyện không được thì lúc đó hãy can thiệp cũng chưa muộn."
Trang Tân Hoa bị chặn họng, không dám lên tiếng. Ba vợ Trang Tân Hoa vốn chẳng thích nói chuyện với anh, thỉnh thoảng có nhìn sang thì cũng là ánh mắt lạnh lùng, có lẽ cũng chẳng ưa gì anh cả, anh đều hiểu.
Hà Ký Sinh bước tới đỡ ba: "Muộn rồi, để con đưa ba về."
Đợi đến khi trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, Hà Đàn Sinh mới yếu ớt cười một cái: "Lại đây ngồi đi."
Trang Tân Hoa bước đến, nắm tay cô một chút: "Em để tay vào trong chăn đi, lạnh lắm."
Cô làm theo lời anh, rồi ngước mắt nhìn anh: "Ông xã, em hỏi anh mấy câu nhé."
"Ừm, em muốn hỏi anh chuyện gì?"
Hà Đàn Sinh thấy vẻ mặt anh hoảng hốt thì bật cười: "Anh đừng căng thẳng, chỉ là vài chuyện đã qua thôi. Anh cứ thành thật trả lời em, đừng lừa em. Hỏi xong, anh có thể ly 𝐡_ô_𝖓 với em, có thể rời khỏi đây. Sau này em sẽ không quấn lấy anh nữa, được không?"
Không biết đây lại là màn gì nữa, Trang Tân Hoa cứ cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ, hoàn toàn không giống cô thường ngày, anh khẽ nuốt nước bọt: "Ừ, em cứ hỏi đi."
Hà Đàn Sinh nói: "Em muốn hỏi anh, lúc đó khi anh nói anh thích em, hoàn toàn là vì ba anh, là vì ông ấy nói với anh rằng ông ấy cần sự giúp đỡ từ gia đình em, đúng không?"
"Chẳng phải chuyện này em đã biết rồi sao? Cần gì phải hỏi lại?"
Hà Đàn Sinh gượng cười: "Em thật sự không biết rõ, khi đó em thích anh quá nên không phân biệt được. Chuyện của cô Phùng, mãi về sau em mới nghe nói."
Trang Tân Hoa chỉ tay ra ngoài cửa: "Vậy lúc nãy ở Vạn Hòa, em nói với anh trai rằng em biết hết mọi chuyện là sao?"
Hà Đàn Sinh lắc đầu: "Nếu em không nói như vậy, không nhận hết mọi trách nhiệm về mình thì cho dù sau này chúng ta có chia tay, anh ấy cũng sẽ không buông tha cho anh. Em làm vậy là vì anh thôi."
Trang Tân Hoa suy nghĩ một lúc, đến khi ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy gương mặt tái nhợt nhưng bình thản của vợ mình. Bao nhiêu năm trôi qua, Đàn Sinh vẫn như vậy. Mỗi khi chăm chú nhìn một người, trong đôi mắt cô vẫn thấp thoáng một nét ngây thơ vụt qua.
Anh chợt nhận ra, dường như bấy lâu nay, anh vẫn luôn mắc kẹt trong những mâu thuẫn của chính mình. Hai vấn đề hoàn toàn đối lập là trách nhiệm và tự do gần như đã dồn anh đến bước đường cùng, khiến anh chẳng còn thời gian để thực sự nhìn kỹ người phụ nữ bên cạnh mình. Anh vẫn luôn cho rằng cô là cô gái nhỏ ngày trước, vừa mới đến bên anh thực tập, gặp chút chuyện khó khăn đã phải để anh dỗ dành.
Một lúc sau, Trang Tân Hoa nói: "Chuyện có tội hay không, tất cả đều là chuyện của quá khứ rồi. Bây giờ em đang mang thai, đừng nghĩ nhiều nữa."
"Đứa nhỏ này..." Đàn Sinh cúi đầu sờ bụng mình, cô nói: "Có con anh sẽ vui chứ? Em đã nghĩ ra một cách để..."
Trang Tân Hoa ngắt lời cô: "Anh đoán ra rồi, không cần nói nữa."
Đàn Sinh nhìn vẻ mặt ấp úng, không rõ ràng của anh, trong lòng đã hiểu ra phần nào.
"Xem ra những lời đồn bên ngoài đều là thật, việc cô Phùng rời đi cũng không phải như ba anh nói, rằng cô ấy tự muốn sang Hong Kong sống, đúng không?"
Trang Tân Hoa cụp mắt nhìn xuống sàn: "Nói như vậy cũng đúng, em nghe được gì thì cứ coi như là vậy đi, còn hỏi làm gì nữa?"
Cô gật đầu: "Được, những chuyện đã rồi thì không nói nữa, chúng ta chỉ nói về hiện tại thôi. Xem ra anh vẫn chưa thể buông bỏ cô Phùng, vậy anh nói cho em biết, sau này anh định thế nào? Anh vẫn muốn tiếp tục sống cùng em sao? Không sao, anh cứ nói thật. Cho dù anh nói là không muốn thì em cũng sẽ có cách ứng phó với ba mẹ, bảo đảm anh sẽ không gặp chuyện gì đâu."
Đàn Sinh đang rất nghiêm túc.
Khi câu nói ấy bật ra trong đầu, phản ứng đầu tiên của Trang Tân Hoa lại là sợ hãi. Những giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn đầy sau lưng anh. Tiếng thở dài của anh vang lên giữa màn đêm, nghe càng nặng nề hơn. Sau một hồi do dự, cuối cùng Trang Tân Hoa đưa tay chà mạnh lên mặt mình rồi nói: "Anh không biết, Đàn Sinh. Anh không biết, em đừng hỏi anh."
Đàn Sinh nhìn gương mặt tuấn tú của anh. Ngày trước cô thích anh đến mức nào thì bây giờ tình cảm ấy vẫn không hề thay đổi, chỉ là sự yếu đuối, nhút nhát trong tính cách của anh, mãi đến hôm nay cô mới thực sự nhìn rõ.
Cô không hề yêu cầu anh nhất định phải làm thế này hay thế kia, chẳng qua chỉ hỏi ý kiến anh thôi, vậy mà anh cũng không trả lời được.
Đàn Sinh đột nhiên cảm thấy rất mệt, cô cũng không muốn hao tâm tổn sức thêm nữa. Cô nằm xuống, vùi mặt vào gối rồi nói: "Vậy đợi đến khi nào anh biết mình muốn gì, suy nghĩ thấu đáo rồi chúng ta lại nói tiếp."
Đợi đến khi cô ngủ say, Trang Tân Hoa vẫn không rời đi, cứ ở bên cạnh trông chừng cô.
Anh từng muốn đứng dậy, bước ra khỏi cánh cửa phòng bệnh VIP này để có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, từ nay về sau không còn liên quan gì đến nhà họ Hà nữa, giống như những gì anh đã tưởng tượng không biết bao lần. Nhưng Trang Tân Hoa không đứng dậy nổi. Hai bàn chân anh như bị thứ gì đó dính chặt xuống đất, ngay cả tư thế của đôi tay cũng không thay đổi, cứ thế ngồi suốt đêm.
Sáng hôm sau, bà Hà đến thăm con gái, bà đón Đàn Sinh về ngay trước mặt anh, không ai nói với anh một lời nào.
Các y tá lần lượt bước vào rồi lại đi ra, ai cũng mỉm cười chào anh, hỏi dạo này viện trưởng Hách có khỏe không, Trang Tân Hoa máy móc gật đầu, cũng máy móc nở một nụ cười. Ánh mắt anh chỉ dừng bên chậu hoa huệ bên cửa sổ, những giọt sương còn đọng trên cánh hoa.
Trong đầu anh chỉ còn lại một mớ hỗn độn.
Sau ngày hôm đó, Đàn Sinh ở hẳn nhà mẹ đẻ để dưỡng thai, không hề xuất hiện.
Trang Kỳ Dân đồng thời biết được hai tin. Một là con dâu đã mang thai, nhưng đã chuyển ra khỏi căn nhà của hai vợ chồng. Hai là con trai ông đã nhiều ngày không đến cơ quan làm việc.
Trong lòng ông thấp thỏm, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Buổi chiều, ông đến văn phòng của Thẩm Tông Lương ngồi một lát để dò hỏi. Thẩm Tông Lương vẫn là kiểu người khôn khéo, không làm mất lòng ai, anh đưa cho ông một điếu thuốc rồi nói vài câu chẳng liên quan gì đến vấn đề cốt lõi.
Đến tối, Trang Kỳ Dân đặc biệt dẫn vợ đến thăm hỏi nhưng hai người chỉ ngồi chờ ở tiền viện. Người nhà họ Hà mang lên hai chén trà rồi lui xuống phía sau. Đợi hồi lâu, bà Hà mới bước ra, nói rằng Đàn Sinh đã ngủ rồi.
Bị từ chối ngay từ ngoài cửa, hai vợ chồng ông chỉ đành ra về.
Vừa lên xe, Trang Kỳ Dân đã nói: "Bảo thằng con trai quý hóa của bà về nhà ngay cho tôi, tôi có chuyện muốn hỏi nó."
Hách Xuân Lan lườm ông một cái: "Gọi thì gọi, nhưng ông đừng có hở chút là đánh mắng con nó, nó sống cũng có dễ dàng gì đâu?"
Trang Kỳ Dân tức giận nói: "Tôi thấy nó sống quá dễ đi chứ! Đến cả gặp mặt chúng ta mà con bé Đàn Sinh còn chẳng buồn gặp. Kết 𝖍*ô*ⓝ bao nhiêu năm, con bé đã bao giờ thất lễ với bà hay với tôi chưa? Lần nào cũng lễ phép dạ thưa. Tôi nhất định phải hỏi xem thằng con trai bà rốt cuộc đã làm ra những chuyện gì!"
"Để có thể khiến cho thằng bé đồng ý cưới Đàn Sinh, ông đã kéo tôi vào làm đồng minh, cùng ông lừa thằng bé như thế."
Hách Xuân Lan quay người sang một bên, khẽ nói: "Cho dù nó có làm ra chuyện gì đi nữa, cũng là vì bị ông ép."
Trang Kỳ Dân lập tức cao giọng phản bác: "Sao mà ngay cả bà cũng hồ đồ như vậy? Nó cưới Đàn Sinh chẳng phải cũng là vì tốt cho chính nó sao? Từ nhỏ đến lớn nó vẫn cứ như vậy, vừa không có tài cán vừa không có bản lĩnh như người khác. Sau này tôi già rồi ⓒ𝒽*ế*t đi thì nó biết dựa vào ai để sống tiếp cuộc đời vẻ vang của nó nữa?"
Những lời này nếu chỉ nói một hai lần thì Hách Xuân Lan còn cảm thấy ông cũng có phần có lý nhưng nói quá nhiều lần thì bà cũng không nhịn được mà vạch trần bản chất của chồng: "Ông đừng lúc nào cũng lấy mấy chuyện đó ra làm cái cớ nữa. Rõ ràng là chính ông ham danh lợi nên không muốn con trai cưới Ấu Viên, ông sợ bị mấy ông bạn già của ông chê cười rằng nhà mình đời sau kém hơn đời trước."
Trang Kỳ Dân cầm điếu thuốc, nói: "Thật không hiểu nổi. Con trai không hiểu chuyện, không suy tính được mất thì thôi, bà đã nghỉ hưu rồi mà cũng ngây thơ như vậy sao? Mấy chuyện tình cảm trai gái đó có gì quan trọng chứ! Cưới ai chẳng phải đều sống với nhau như nhau sao? Chẳng lẽ Đàn Sinh không xứng với nó?"
"Hai chúng ta chẳng ai nói thắng được ai đâu, không cần nói nữa."
"Vậy thì gọi điện cho nó, bảo nó cút về đây cho tôi!"
Hách Xuân Lan gọi mấy lần liền nhưng đều không có ai bắt máy, đến lần thứ tư, bà mới nghe thấy giọng con trai uể oải: "Mẹ, có chuyện gì vậy?"
Bà ở đầu dây bên kia phải bịt tai: "Con đang ở đâu vậy? Sao xung quanh ồn thế? Đang ở cùng ai?"
Trang Tân Hoa ngồi một mình, anh nhìn sang hai bên, toàn là những cô gái xinh đẹp do Lôi Khiêm Minh tìm đến để chuẩn bị làm nhân viên lễ tân ở phòng tranh. Anh cười với đôi mắt đã ngà ngà say: "Ở chỗ Khiêm Minh, có chuyện gì không ạ?"
Hách Xuân Lan nói: "Không có chuyện thì mẹ gọi cho con làm gì, ba con bảo con bây giờ về nhà một chuyến."
Trang Tân Hoa ngửa đầu tu một ngụm rượu: "Làm gì? Lại nhìn con không vừa mắt, muốn đánh con một trận à? Mẹ nói với ba, con uống hết rượu rồi sẽ về. Tốt nhất ông ấy đá-𝖓-♓ ↪️ⓗ-ế-𝐭 con luôn một lần đi, đừng có chừa đường lui nữa, để cho tất cả mọi người đều được thoải mái."
Nghe vậy, Lôi Khiêm Minh thả cô gái đang ngồi trong lòng mình ra, nói: "Các cô ra ngoài hết trước đi, tôi có vài lời muốn nói với Trang Nhi."
Sau khi mọi người rời đi, Trang Tân Hoa lại đứng dậy mở thêm một chai rượu: "Muốn nói gì thì nói đi."
Lôi Khiêm Minh hỏi: "Người anh em, bây giờ cậu thật sự bị cả hai bên từ chối rồi à?"
"Đúng! Ai cũng nói yêu tôi, cuối cùng thì chẳng ai thèm tôi nữa."
"Đáng đời! Đúng là đáng đời!"
Trang Tân Hoa không hề tức giận, chỉ cười một cách cam chịu, như thể đã mặc kệ tất cả: "Ai bảo không phải chứ? Lúc đầu chú Thẩm đã âm thầm nói với tôi rằng chuyện hủy ⓗ.ô.ռ tốt nhất nên tạm hoãn lại, đừng vội, tình hình chưa đến mức tệ như tôi tưởng nhưng tôi không nghe. Tôi nói tôi không có bản lĩnh kiềm chế như chú ấy, không dám đem ba mình ra đánh cược nên vẫn chọn Đàn Sinh."
"Nhưng khi Ấu Viên thật sự rời đi, người thì ở bên cạnh Đàn Sinh mà hồn tôi đã sớm bay sang Hong Kong rồi. Giống như hồi nhỏ làm toán Olympic vậy, lúc nào tôi cũng không hiểu sao lại đọc sai đề, biến một câu hỏi trắc nghiệm một đáp án thành trắc nghiệm nhiều đáp án, cứ thế mà mất điểm mãi. Nhưng bọn họ đâu phải những đáp án lạnh lùng trên giấy, mấy cô gái này ý thức về bản thân mạnh lắm, người ta không muốn để tôi chọn nữa."
Lôi Khiêm Minh cười, có phần đồng cảm: "Vì thế từ trước đến giờ tôi chẳng bao giờ tìm người trong giới. Hầu hạ mấy cô ấy mệt lắm, đợi đến khi kết ⓗô-𝓃 rồi phục vụ cũng chưa muộn. Nhưng nhìn bộ dạng sa sút này của cậu, hình như việc bị Hà Đàn Sinh từ chối còn khiến cậu khó chịu hơn nhỉ?"
"Cô ấy không từ chối tôi, chỉ bảo tôi suy nghĩ cho rõ."
Lôi Khiêm Minh nghe không nổi nữa: "Có gì mà phải suy nghĩ? Cứ như thể cậu chọn Ấu Viên thì cô ấy sẽ quay lại với cậu vậy. Đừng nằm mơ nữa! Cô ấy yêu chồng mình đến mức nào chứ. Ở trước mặt anh ấy, cô ấy chẳng khác gì một cô nhóc, tôi quen cô ấy mấy chục năm rồi mà chưa từng thấy cô ấy làm nũng như thế bao giờ. Cậu đừng nghĩ đến chuyện đó nữa."
Trang Tân Hoa ngồi xuống, buồn bực nói một câu: "Vậy thì tôi đi công tác ở nước ngoài luôn."
"Lại làm sao nữa?"
Lôi Khiêm Minh phun cả ngụm rượu ra mắng: "Con cái cũng có rồi mà cậu còn giở trò này à? Đàn Sinh có thể đồng ý để cậu đi sao? Phụ nữ khi nói cậu suy nghĩ kỹ đi thì trong lòng đều là mong cậu níu giữ cô ấy, hiểu chưa?"
Trang Tân Hoa gật đầu: "Trước đây, trong lúc mù quáng và bốc đồng, tôi đã đưa ra rất nhiều lựa chọn sai lầm. Lần này, trước khi suy nghĩ cho thật thấu đáo, tôi không muốn đưa ra bất kỳ quyết định nào nữa. Thả Huệ nói tôi chưa trưởng thành, quả thật là như vậy. Bọn tôi cùng nhau lớn lên, vậy mà bây giờ đến cả bóng lưng của họ tôi cũng chẳng thể nhìn thấy nữa."
Lôi Khiêm Minh vỗ vai anh: "Cậu tự lo cho mình nhé."
Trang Tân Hoa ngồi một mình thêm một lúc rồi gọi tài xế đến đưa mình về đại viện. Lúc xuống xe, anh đóng cửa xe thật mạnh nói: "Anh về đi, tối nay tôi sẽ ở lại đây."
Ngoài dự liệu, Trang Kỳ Dân không hề mắng anh xối xả.
Ông chỉ hỏi con trai: "Con nói thật cho ba biết, rốt cuộc con muốn làm gì? Cái nhà này con còn muốn nữa không, con có còn muốn đứa bé nữa không?!"
Trang Tân Hoa nói: "Cứ xem Đàn Sinh thế nào, cô ấy muốn thế nào con cũng không có ý kiến, vốn dĩ cũng chẳng đến lượt con có ý kiến. Đến bao giờ thì loại người như con cũng có quyền lên tiếng chứ?"
Hách Xuân Lan nghe mà đau lòng, bà nói: "Đừng nói những lời như vậy, mẹ thấy Đàn Sinh vẫn rất nghe lời con, không đến mức như con nói đâu."
"Đúng là cô ấy một lòng một dạ với con." Trang Tân Hoa tự giễu cười: "Nhưng trước mắt con đã phụ bạc Ấu Viên, sau đó lại làm tổn thương cô ấy, con còn tư cách gì để đưa ra ý kiến nữa?"
Trang Kỳ Dân chỉ vào anh: "Lại là do nhà họ Phùng đúng không? Chẳng qua là do con không quên được nó thôi. Đang yên đang lành, nó vừa xuất hiện một cái là con chẳng sống nổi nữa."
Trang Tân Hoa khẽ cười khẩy: "Chỉ cần con còn có một chút lương tâm, đã làm ra chuyện tệ bạc với người ta như vậy thì làm sao con có thể sống yên ổn được?"
"Vậy rốt cuộc con muốn thế nào? Phải làm ầm ĩ đến mức nào thì mới chịu dừng lại?" Trang Kỳ Dân gảy tàn thuốc, hỏi thẳng anh.
"Con còn có thể làm gì nữa? Ấu Viên đã không cần con phải trả lại cô ấy bất cứ điều gì. Bây giờ có bù đắp thêm gì thì cô ấy cũng sẽ trả lại hết. Ba, con đã xin đi công tác dài hạn ở nước ngoài rồi, Senegal, phía Tây châu Phi. Bên đó hiện đang thiếu người, con sẽ sang đó hỗ trợ một thời gian."
Hách Xuân Lan sốt ruột: "Dù có thiếu người đến đâu cũng đâu đến lượt con đi chứ, lại còn là châu Phi. Mẹ không..."
"Cứ để cho nó đi! Để nó đi rèn luyện một thời gian." Trang Kỳ Dân ngắt lời vợ.
"Với bộ dạng này của nó, đừng nói là Đàn Sinh, ngay cả tôi nhìn nó cũng thấy chướng mắt."
"Được, vậy con lên ngủ đây. Con thấy chóng mặt."
Trang Tân Hoa vừa tháo cúc áo vừa nói. Đợi con trai bước vào phòng, Hách Xuân Lan vẫn không nỡ, bà giậm chân: "Ông bị làm sao vậy? Rõ ràng con nó đang làm loạn mà ông lại không ngăn nó."
Trang Kỳ Dân nhìn cánh cửa phòng đã đóng kín nói: "Bây giờ cả hai đứa nó đều chẳng tỉnh táo, làm nhiều chỉ tổ sai nhiều thôi, tạm thời rời đi một thời gian là tốt nhất. Nếu Đàn Sinh nghĩ thông suốt, chẳng lẽ nó không có cách khiến con trai bà trở về sao? Yên tâm đi, với thái độ của con trai bà lúc này, cho dù tôi bảo nó ly 𝒽ô*𝓃 ngay bây giờ, chưa chắc nó đã chịu."
"Nếu nó không trở về được thì sao?" Hác Xuân Lan vẫn lo lắng.
Trang Kỳ Dân bật cười: "Nếu không trở về được, vậy thì lấy bộ xương già này của tôi đi đổi nó về, được chưa?"
"Nói nhăng nói cuội, hai người đâu có cùng ngành."
Đêm trước ngày khởi hành, Trang Tân Hoa lái xe lang thang trên phố, muốn ngắm nhìn nơi này thêm lần nữa nhưng lại chẳng biết đi đâu.
Cuối cùng chẳng hiểu thế nào, anh lại lái xe đến khu biệt thự phía Bắc rồi dừng xe trước cổng rất lâu. Trang Tân Hoa tắt máy, lặng lẽ ngồi trong xe hút thuốc. Thi thoảng anh lại đưa tay ra ngoài cửa sổ, phủi nhẹ tàn thuốc.
Anh không biết mình còn đang chờ đợi điều gì. Có lẽ Ấu Viên đã về nhà từ lâu, cả đêm cũng sẽ không bước ra nhưng chút cơ hội mong manh cuối cùng này, anh không muốn từ bỏ. Anh muốn tự mình nói với cô một lời xin lỗi cuối.
Trang Tân Hoa đợi suốt ba, bốn tiếng đồng hồ. Nhìn trăng đã lên cao, anh khẽ lắc đầu. Ngay lúc anh chuẩn bị khởi động xe rời đi, Ấu Viên và chồng cô chậm rãi trở về.
Họ nắm tay nhau đi phía trước, tài xế lái xe với tốc độ đều đều theo phía sau. Ấu Viên ngẩng đầu nói với Lý Minh Đức:
"Đi bộ cùng anh cảm giác thật tuyệt. Lâu lắm rồi chúng ta không đi dạo. Hồi còn ở Hong Kong, mình vẫn thường xuyên đi bộ cùng nhau."
Lý Minh Đức đầy vẻ áy náy: "Xin lỗi, dạo này anh bận quá."
"Em tha cho anh."
Ấu Viên dừng lại, vươn tay vòng qua cổ anh: "Nhưng mà..."
Lý Minh Đức như đã đoán trước, lập tức đáp: "Được."
"Em còn chưa nói muốn mua gì mà!"
"Mua gì cũng được."
Trang Tân Hoa xuống xe, bước đến trước mặt họ gọi: "Phùng Ấu Viên."
"Làm tôi hết hồn."
Ấu Viên đưa tay ôm п-𝐠ự-↪️: "Đêm hôm khuya khoắt, tự nhiên gọi cả họ lẫn tên người ta làm gì!"
Lý Minh Đức đặt một tay lên lưng cô: "Đừng sợ."
Trang Tân Hoa nhìn cô, vậy mà lại cảm thấy xa lạ. Từ nhỏ đến lớn, cô đã bao giờ sợ cái gì đâu chứ?
Ấu Viên nheo mắt, nương theo ánh đèn đường mà nhận ra anh, cô nói: "Trang Tân Hoa, đêm hôm khuya khoắt rồi mà anh lại lên cơn gì nữa vậy!"
Trang Tân Hoa nói: "Tôi sắp đi Senegal rồi, đến để chào tạm biệt em. Sau này...cũng sẽ không làm phiền em nữa."
Ấu Viên nghi ngờ hỏi: "Sao lại đi xa thế? Từ nhỏ đến lớn anh có bao giờ rời khỏi nhà đâu, có chịu nổi không?"
Vừa nói, cô vừa liếc Lý Minh Đức một cái, nhỏ giọng nói: "Có lẽ anh vẫn chưa biết anh ấy nhỉ? Đây là Trang Tân Hoa."
Lý Minh Đức gật đầu, lịch sự đưa tay về phía anh: "Chào anh Trang."
Trang Tân Hoa bắt tay anh: "Chào anh, đã ngưỡng mộ danh tiếng từ lâu. Anh đừng lo, hôm nay tôi đến để chào từ biệt. Có mặt trước anh hay không, tôi cũng sẽ không làm gì cả."
"Tôi không lo." Lý Minh Đức lịch sự mỉm cười với anh: "Cho dù anh có làm gì, Viên Viên cũng sẽ không đồng ý, chút tự tin này tôi vẫn có."
Trang Tân Hoa gật đầu, nói: "Những năm qua, cảm ơn anh. Anh đã chăm sóc và bảo vệ Ấu Viên rất tốt. Những người bạn cũ của chúng tôi, dù đã từng gặp anh hay chưa từng gặp, đều không ngớt lời khen anh. Họ nói rằng chẳng cần phải gặp mặt anh, chỉ cần thấy Ấu Viên sống vui vẻ như hồi còn nhỏ là biết anh rất tốt rồi."
Lý Minh Đức vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh ấy: "Anh quá lời rồi, chỉ cần anh luôn nhớ rằng cô ấy là báu vật mà anh đã dày công tìm kiếm, đừng vì đã có được cô ấy mà lơ là. Tôi tin điều đó không khó làm."
"Nhưng tôi đã không làm được, tôi quên mất, tôi quên rằng mình từng lấy việc có được báu vật ấy làm niềm tự hào. Vì vậy, tôi không xứng." Trang Tân Hoa cười buồn.
Ấu Viên "ai" hai tiếng: "Thôi, đừng nói chuyện này nữa. Bao giờ anh đi?"
"Sáng mai."
Trang Tân Hoa nhìn vào mắt cô, nói: "Tôi chỉ muốn nói với em thêm một lần rằng tôi xin lỗi. Chuyện lúc trước đều là lỗi của tôi."
"Tôi chấp nhận." Cô bình tĩnh gật đầu: "Chúc anh lên đường bình an."
Bây giờ cô đã có được một hạnh phúc vượt xa những gì từng mong đợi, vậy còn có gì để oán hận nữa?
Trang Tân Hoa "ừm" một tiếng: "Em cũng vậy, nhớ giữ gìn sức khỏe."
_
Sau hơn nửa năm chuẩn bị, phòng tranh Hòa Nhất cuối cùng cũng khai trương tại vùng ngoại ô Bắc Kinh.
Giữa bữa tiệc tối hôm đó, khi bầu không khí được đẩy lên cao trào nhất, Lôi Khiêm Minh kéo Ấu Viên ra nhảy một điệu. Xung quanh có rất nhiều bạn học và bạn bè cũ, ai nấy đều reo hò vỗ tay. Thả Huệ bị đẩy ra tận vòng ngoài cùng, cô cầm ly champagne, đi đến bên cạnh Lý Minh Đức rồi mỉm cười hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Anh dùng ly rượu chỉ về giữa đại sảnh: "Vị trí này nhìn cô ấy rất rõ."
Đúng lúc nói chuyện, Lôi Khiêm Minh ôm Ấu Viên xoay hai vòng thật lớn, cả hai đều cười rất vui vẻ.
Lý Minh Đức khẽ cau mày trong thoáng chốc rồi nhanh chóng rũ mắt xuống. Thả Huệ nhìn anh, cuối cùng vẫn là anh lên tiếng trước: "Không sao đâu, cô Chung, em không cần phải đặc biệt để ý đến cảm xúc của anh. 🍳ⓤ_@_𝓃 ♓_ệ thân thiết với đối tác cũng là chuyện rất bình thường. Mặc dù anh rất yêu cô ấy nhưng cũng chưa đến mức ghen tuông lung tung. Anh đâu có đến mức không biết chừng mực như vậy."
Cô gật đầu: "Em biết, anh là một người bạn đời rất trưởng thành, Ấu Viên từng kể với em rồi. Cô ấy còn nói sau này anh sẽ ở lại Bắc Kinh, không đi nữa, đúng không?"
Lý Minh Đức nói đúng: "Cô ấy ở đây vui vẻ hơn hồi còn ở Hong Kong. Còn anh ở đâu cũng chẳng quan trọng."
"Đinh" một tiếng, Thả Huệ cụng ly với anh: "Cảm ơn anh. Cô ấy ở đây, em cũng rất vui."
"Không cần khách sáo."
Thả Huệ nhấp một ngụm rượu, nghẹn ngào nói: "Cô ấy gặp được anh, em thật sự thấy cô ấy may mắn."
"Em không thấy người may mắn nhất lại là anh sao?"
"Ừ, anh cũng vậy."
Ánh mắt cô đảo khắp sảnh, cuối cùng nhìn thấy bóng dáng chồng mình trên bãi cỏ bên ngoài cửa kính sát đất. Thẩm Tông Lương là người bị cô nhất quyết kéo đến, chỉ ngồi lại một lúc trong lễ khai trương rồi ra ngoài hút thuốc, trò chuyện với Chu Phúc.
Thả Huệ nói với Lý Minh Đức: "Anh đợi một chút, để em giới thiệu anh với chồng em. Anh ấy ở bên kia."
"Không cần đâu, cô Chung."
Lý Minh Đức đưa tay ngăn cô lại, nói: "Với thân phận của anh Thẩm, anh ấy cũng không tiện kết giao với anh đâu. Chỉ cần chào hỏi một tiếng là được rồi, em đừng khó xử vì phải đứng giữa hai bọn anh."
Thả Huệ đã hiểu Ấu Viên yêu anh ở điểm nào rồi. Người đàn ông này đối nhân xử thế tỉ mỉ chu toàn đến từng chi tiết, khiến người ta ở bên cảm thấy vô cùng dễ chịu. Đối với người ngoài còn như vậy, vậy thì khi đóng cửa lại mà hết lòng chăm sóc vợ mình, hẳn còn càng khiến người ta say lòng hơn.
Điệu nhảy vừa kết thúc, Ấu Viên xách váy chạy lại, thoắt cái đã đến bên anh. Cô uống luôn rượu trong ly của anh hỏi: "Anh vẫn ở đây suốt à?"
Lý Minh Đức đưa tay vén tóc cho cô: "Ừ, anh đợi em nhảy xong. Mệt không?"
"Không mệt. Hôm nay đúng là đông người quá, em dẫn anh đi làm quen với một người bạn nữa, đi thôi."
"Ừ."
Thả Huệ nhìn theo bóng lưng hai người hòa vào ánh đèn, cô khẽ mỉm cười. Tốt rồi, cô Phùng rực rỡ, xinh đẹp khiến người ta phải ngoái nhìn ngày nào lại trở về rồi.
Cuối năm ấy, một trận tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống. Đàn Sinh mở cửa sổ, những bông tuyết phấp phới đáp lên vai cô. Bà Hà từ bên ngoài bước vào, dùng cả hai tay khép cửa sổ lại: "Trời lạnh thế này, đứng bên cửa sổ làm gì?"
"Con thấy cũng không lạnh lắm."
Đàn Sinh sờ lên cái bụng đã nhô cao hỏi: "Mẹ, Trang Tân Hoa sắp về rồi đúng không?"
"Xét theo lý thì đúng vậy. Đã có người sang thay nó rồi, chắc là thủ tục vẫn chưa hoàn tất thôi."
Đàn Sinh gật đầu, ngồi trở lại sofa, lật xem từng tấm bưu thiếp được gửi về từ Senegal. Sau khi Trang Tân Hoa đến đó, mỗi tuần anh đều gửi thư cho cô, khiến cách liên lạc giữa hai người chẳng khác gì quay ngược về thế kỷ trước.
Ngoài giờ làm việc, anh còn chụp rất nhiều hình phong cảnh gửi cho cô. Có khi là hồ Retba tuyệt đẹp, mặt hồ mênh mang như lụa, có khi là một góc thảo nguyên rộng lớn, có khi là những mạch nước trên đảo Gorée, cũng có khi chỉ đơn giản là biển mây màu cam chìm trong ánh hoàng h_ô_𝓃 rực rỡ.
Niềm vui lớn nhất của Đàn Sinh khi ở nhà chính là đọc thư của anh, nghe anh kể những chuyện mới mẻ và những điều mắt thấy tai nghe ở nơi đất khách. Khoảng cách giữa hai người cách nhau xa đến vậy nhưng trong lòng cô, bọn họ chưa bao giờ gần nhau đến thế.
Ngày Trang Tân Hoa trở về Bắc Kinh, trận tuyết kéo dài ba bốn ngày cuối cùng cũng ngừng rơi. Sau khi xuống máy bay, anh trước tiên mang tài liệu trong tay giao cho cơ quan rồi mới về nhà.
Hách Xuân Lan ra mở cửa, vỗ vỗ vai con trai: "Đen đi rồi, cánh tay cũng rắn chắc hơn rồi."
Trang Tân Hoa nói: "Mẹ, mẹ vẫn khỏe chứ?"
"Khỏe, ba con cũng khỏe. Mau vào đi."
Anh bước vào, nhìn thấy Đàn Sinh đang ôm bụng, khó nhọc định đứng dậy khỏi sofa. Trang Tân Hoa vội bước nhanh hai bước: "Đừng động, chẳng phải anh bảo em ở nhà đợi sao?"
Đàm Sinh ngượng ngùng liếc nhìn ba mẹ chồng, cô hơi đỏ mặt nói: "Em đợi không nổi, nhân lúc mẹ em không để ý, em bảo tài xế đưa em qua đây."
Trang Kỳ Dân cười nói: "Ba đã gọi điện cho ba con rồi, ông ấy biết con không sao."
Đàm Sinh gật đầu, đưa tay sờ lên mặt Trang Tân Hoa: "Anh chịu khổ nhiều rồi."
"Không đâu, người Senegal không nóng nảy như người Guinea, đó là một nơi rất thân thiện." Trang Tân Hoa nắm lấy tay cô, bàn tay cô lạnh ngắt.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, tiết trời rét buốt, vạn vật tiêu điều, giống như biết bao mùa đông ở Bắc Kinh.
Ngày tháng cứ thế trôi qua và những ngày sau này cũng sẽ tiếp tục trôi qua như vậy.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 101 | Ch. 103 → |
