Truyện:Gió Mùa Đón Hoa Về – Nhất Thốn Chu - Chương 101

Gió Mùa Đón Hoa Về – Nhất Thốn Chu
Trọn bộ 105 chương
Chương 101
NT12
0.00
(0 votes)


Chương (1-105)

Ngoại truyện 12: Gió truyền tin hoa.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn, ánh đèn từ chiếc chụp đèn bằng xà cừ trên chiếc bàn góc tỏa ra, soi sáng một nửa gương mặt của Ấu Viên.

Thả Huệ nghe cô nói xong đoạn này thì kết luận: "Đây hẳn là đoạn tình cảm thuần khiết nhất của cậu sau khi trưởng thành, đúng không?"

"Ừ, quen biết lâu như vậy mà không làm gì, bình thường là mình không còn hứng thú gì nữa rồi đó." Ấu Viên gối đầu lên một chiếc đệm, lười biếng nói: "Nhưng gặp phải một người như Lý Minh Đức thì mình còn biết làm sao nữa?"

"Người ta thì có gì nào? Ngoại hình không tầm thường, gia thế chẳng kém cậu, được giáo dục tử tế, lại còn rất có trách nhiệm."

"Cậu thích anh ấy thế thì mình nhường cho cậu."

"Mình không cần! Mình kết 𝖍ô*𝓃 rồi đó nha!"

Ấu Viên bật cười: "Nhìn cậu sợ chưa kìa! Cậu có muốn thì mình cũng chẳng dám nhường cho đâu. Cậu tin không? Chú út có thể hành mình sống dở ↪️·𝐡·ế·† dở ấy chứ."

Nhắc đến Thẩm Tông Lương, Thả Huệ đỏ mặt đánh cô một cái: "Đừng nói vậy, bây giờ anh ấy lớn tuổi rồi, tính tình cũng mềm mỏng hơn nhiều, không còn hung dữ như trước nữa đâu."

Gần bảy giờ, Lý Minh Đức đến mời hai người ra ăn tối, Ấu Viên lập tức bật dậy: "Ngồi lâu quá, em đói từ lâu rồi."

Lý Minh Đức dùng hai tay đỡ cô: "Giày, làm khách ở nhà người khác thì phải mang giày vào, đất cũng lạnh mà."

Đợi đến khi Ấu Viên mất kiên nhẫn xỏ giày xong rồi đi ra, anh mới khẽ gật đầu với Thả Huệ: "Xin lỗi, Viên Viên là vậy đấy."

Thả Huệ cười: "Không sao đâu anh, bọn em lớn lên cùng nhau mà, quen tùy tiện rồi."

Trong đêm mùa đông âm hai mươi bảy độ ấy, họ ngồi bên bàn ăn, ăn những món đơn giản. Chẳng ai đốc thúc ai uống rượu, chỉ tùy hứng nhấp một hai ngụm champagne.

Họ nói rất nhiều chuyện, kể rằng điều hòa trong các tòa nhà ở Hong Kong lúc nào cũng bật quá lạnh, cứ như không phải trả tiền điện vậy. Ấu Viên kể hồi mới bắt đầu học thạc sĩ, mỗi lần bước vào lớp chẳng khác nào bước vào tủ lạnh, tháng đầu tiên cô đã sốt đến hai lần.

Thả Huệ cũng nói, hai năm làm việc ở văn phòng Thụy Hoa, cô luôn không hiểu cách nói tiếng Quảng Đông pha lẫn tiếng Anh nên giao tiếp rất vất vả, đành phải đăng ký một lớp học tiếng Quảng Đông, vì học cấp tốc nên bây giờ cô cũng quên gần hết rồi.

Nói chuyện đến một lúc sau, hai má Thả Huệ đã đỏ ửng khi nhìn Ấu Viên.

Ấu Viên ngồi trên chiếc ghế cao, vươn cổ lên, 𝐡ô.ռ Lý Minh Đức một cái ngay trước mặt Thả Huệ rồi nói: "Em yêu anh."

Dưới tác dụng của rượu, từ đầu đến cuối Thả Huệ đều mỉm cười, trong mắt long lanh nước mắt, không ngừng gật đầu ở bên cạnh.

Cô biết rằng Viên Viên xứng đáng được ông trời yêu thương, dù đôi khi ông trời có hơi lơ là chợp mắt một chút, nhưng vẫn luôn âm thầm thương yêu và che chở cô ấy.

_

Ấu Viên từ Hong Kong trở về Bắc Kinh là vào năm Thẩm Gia Nhân chào đời.

Chi nhánh kinh doanh của bất động sản Minh Thuận tại Bắc Kinh chuẩn bị phát triển một dự án nhà ở mới, đã đấu giá được một mảnh đất ở ngoại ô Bắc Kinh. Đây là dự án mà tập đoàn đầu tư lớn nhất trong vài năm gần đây, nên Lý Minh Đức buộc phải đích thân đến để quản lý.

Lúc ấy Thả Huệ vẫn chưa hết ở cữ, Đổng Ngọc Thư từ Giang Thành đến chăm sóc cô, ở lại nhà hơn một tháng.

Ấu Viên vừa đến đã chỉ huy người giúp việc thu xếp căn nhà của Lý Minh Đức ở Bắc Kinh, lại còn phải sắp xếp hết những đồ đạc mang từ Hong Kong về nên cô bận rộn liền hai ba ngày. Mãi đến ngày thứ tư, cô mới có thời gian đi thăm Thả Huệ vừa sinh xong.

Cô gọi điện báo trước, Thả Huệ cũng thông báo với bảo vệ ở cổng nên Ấu Viên vào rất thuận lợi.

Khi ấy đang là mùa xuân, những bông liễu trắng như tuyết bị gió khẽ lay, rơi phủ đầy khắp sân.

Ấu Viên đứng dưới gốc cây, ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn một lúc. Những căn nhà biệt lập thấp thoáng giữa những tán cây xanh. Cô chẳng còn nhớ đã có bao nhiêu buổi chiều mình từng tỉnh giấc ở một nơi như thế này, trong tiết trời như thế này, khi ánh hoàng 𝖍ô.𝐧 phủ xuống khoảng sân sâu hun hút.

Thời gian trôi nhanh quá, nhanh đến mức giấc mộng đẹp trong tòa lầu son này đã kết thúc, vậy mà cô vẫn cảm thấy mình chưa tỉnh lại.

Cô nhớ đến ngôi trường năm ấy, nơi có những bông liễu trắng bay đầy trời. Cũng là một ngày xuân, trong giờ giải lao, Thả Huệ chau mày ngồi bên cạnh cô nói: "Ba mình bị đưa đi mấy ngày rồi, phải làm sao đây?"

Dương Vũ 〽️ô●n●𝖌 mặc váy đồng phục đi ngang qua họ: "Thì cậu chuyển trường đi, còn làm gì được nữa? Vốn dĩ cậu cũng phải nịnh nọt người ta mới vào được đây mà."

"Rốt cuộc cậu có biết cách nói chuyện không vậy?"

Ấu Viên tức đến mức cãi lại cô ta: "Cậu có cần phải thất đức thế không?"

Thả Huệ đứng dậy kéo cô lại, nhẹ giọng nói với Dương Vũ Ⓜ️ô*n*ℊ: "Tôi có chuyển trường hay không cũng chẳng liên quan đến cậu. Cậu không cần phải đắc ý như vậy, ngày mai sẽ thế nào, ai mà biết được."

Ấu Viên vẫn nhớ rất rõ gương mặt Thả Huệ khi ấy, khi mọi người còn chưa hoàn toàn trưởng thành, chưa thể nhìn ra sau này ai sẽ xinh đẹp đến mức nào thì Thả Huệ đã đẹp một cách quá đỗi nổi bật. Cô trông như một người trưởng thành thu nhỏ, đôi mắt long lanh ư.ớ.† á.t, trên gương mặt là dáng vẻ kiên cường xen lẫn bướng bỉnh.

Chớp mắt hai mươi năm đã trôi qua, Thả Huệ, người sớm nếm trải đủ mọi cay đắng ngọt bùi, cuối cùng cũng có được một cuộc sống viên mãn đúng nghĩa bên người mà cô yêu nhất.

Vừa định bước vào, phía sau có một giọng nói ngập ngừng gọi cô: "Viên Viên? Là con hả Viên Viên?"

Ấu Viên quay đầu lại, trong khoảnh khắc nhìn thấy Hách Xuân Lan thì cô vẫn mỉm cười không chút vướng bận: "Dì ơi, là con đây."

Hách Xuân Lan vội vàng bước xuống hai bậc thang: "Con về rồi à, bao nhiêu năm không gặp, con càng ngày càng xinh đẹp."

"Đâu có ạ" Ấu Viên cười nói: "Năm nay dì đã nghỉ hưu rồi ạ?"

Bà gật đầu: "Nghỉ rồi, không nghỉ thì người trẻ đâu có cơ hội, nghỉ sớm đi cho rồi."

Ấu Viên không nói gì thêm, chỉ về phía không xa: "Con đi thăm Thả Huệ đây, lần sau mình nói chuyện tiếp ạ."

Có lẽ vì áy náy, có lẽ vì sự nồng nhiệt của cuộc hội ngộ sau bao ngày xa cách nên Hách Xuân Lan vẫn muốn nói thêm với cô vài câu.

Nhưng có gì để nói đây? Ngay từ đầu Ấu Viên đã không trách bà, cũng không trách Trang Kỳ Dân, vì người đưa ra lựa chọn cuối cùng chính là Trang Tân Hoa.

Thế nhưng đến giờ, ngay cả Trang Tân Hoa cô cũng không trách nữa.

Năm đó nghe tin con gái bị hủy ⓗ·ô𝐧·, Vương Tự Chân tức điên lên, mấy lần muốn xông ra khỏi nhà tìm Hách Xuân Lan, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Nhà họ làm ăn kiểu gì vậy! Đã đính ♓*ô*ռ rồi thì dễ dàng hủy bỏ thế à? Ồ, bây giờ nhìn trúng con gái nhà giàu rồi, bắt đầu thấy con nhà mình chỗ nào cũng không vừa mắt, thật quá đáng!"

Ấu Viên liều mạng giữ mẹ lại: "Thôi mà mẹ, đừng đi làm loạn nữa, người ta đã nói hết khó khăn cho con nghe rồi, thôi bỏ đi."

"Ai mà chẳng có lúc khó khăn! Mẹ hỏi con, trên đời này có ai sống mà không gặp khó khăn không? Nhà họ Trang có gì thì cứ nói thẳng ra đi, rằng bọn họ muốn dùng con trai để đổi lấy danh tiếng và lợi ích, vậy thì mẹ còn nể họ là người thẳng thắn."

"Cái gì? Trước khi ba con xảy ra chuyện, nhà họ đâu có đối xử với nhà mình như vậy. Còn con nữa, ngày thường hễ có chút chuyện là nhảy dựng lên, vậy mà bị hủy hô_п thì lại im thin thít!"

Ấu Viên nhíu chặt mày, đôi mắt mở ra rồi lại mở to hơn, cố không để nước mắt rơi xuống, cô nói: "Một cuộc ♓ô.𝖓 nhân thế này, không cưới cũng được. Nếu bước chân vào nhà họ, con cũng sẽ phải chịu đủ thứ uất ức, tám chín phần rồi cũng sẽ ly 𝒽●ô●п thôi. Mẹ, mẹ đừng làm loạn ở bên ngoài nữa, khó coi lắm."

Tay Vương Tự Chân cũng buông thõng xuống, tự mình thở dài: "Mẹ cũng biết làm vậy là khó coi nhưng nếu đi cãi nhau mà có thể cứu lại ♓.ô.ⓝ sự của con thì mẹ cũng sẽ đi. Con biết không Viên Viên? Năm đó mẹ của Thả Huệ đến đây gặp bà Thẩm, sau khi gặp bà Thẩm xong, mẹ hỏi bà ấy có chuyện gì không, bà ấy chỉ nói với mẹ một câu: khi đã nghèo đến mức chí khí cũng bị mài mòn thì còn giữ thể diện làm gì nữa."

Ấu Viên đỡ mẹ vào nhà: "Dù có so sánh thì mẹ cũng tốt hơn dì Đổng nhiều, mẹ còn có thể dạy sinh viên trong trường đại học, ông ngoại còn cho mẹ nhiều tiền riêng như vậy, còn người ta có cái gì? Trải qua biết bao nhiêu năm tháng khổ cực!"

Cô bước nhanh vài bước, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng của Hách Xuân Lan ở phía sau nữa.

Ấu Viên đi vào đúng lúc Đổng Ngọc Thư đang đùa với đứa nhỏ cùng người trông trẻ, cô gọi một tiếng "Dì."

Đổng Ngọc Thư lâu lắm mới gặp lại cô, vui mừng nói: "Ấu Viên, mấy năm nay con đi đâu vậy? Dì chẳng thấy bóng dáng con đâu cả."

Ấu Viên nói: "Con lấy chồng Hong Kong rồi mà dì, gần đây mới về nên dì đương nhiên không gặp được con rồi."

"À ừ đúng đúng, Thả Huệ có nói với dì rồi, già rồi lú lẫn quá nên dì quên mất tiêu."

Ấu Viên chỉ lên lầu: "Thả Huệ ở trên lầu phải không ạ?"

Đổng Ngọc Thư gật đầu: "Ừ, con bé vừa ngủ, thằng nhóc con b_ một cữ thôi mà mẹ nó đã mệt muốn 𝖈♓ế·𝐭 rồi."

Ấu Viên bèn ngồi xuống, ặt túi sang một bên, bắt đầu trò chuyện với bà.

"Sao vậy ạ? Thả Huệ cho thằng bé b* không đủ hả dì?"

Đổng Ngọc Thư thở dài: "Sức khỏe con bé yếu quá, Gia Gia vừa sinh xong là dì đã đến bệnh viện. Lúc con bé được đẩy ra ngoài, viện trưởng còn nói với dì và tiểu Thẩm rằng khung xương với xương chậu của nó nhỏ quá...nhìn kiểu gì cũng không giống người sắp làm mẹ, rõ ràng vẫn chỉ là một cô gái thôi."

"Thật vậy sao?" Ấu Viên cũng có nghi ngờ này, cô tặc lưỡi một tiếng: "Con đã nói từ lâu rồi mà cậu ấy cứ nhất quyết sinh thường thì chắc chắn sẽ phải chịu khổ nhưng Thả Huệ không nghe, lúc nào cũng nói sinh thường tốt thế nào, hồi phục lại nhanh. Thế chú Thẩm có nói gì không ạ? Chắc là chú ấy đau lòng 𝐜-♓ế-ⓣ mất."

Đổng Ngọc Thư vỗ về cháu ngoại: "Chứ sao nữa? Dì thấy ngày thường thằng bé này là một người lạnh lùng cứng rắn đến thế, vậy mà hôm đó nó cứ đứng đó như thể mình vừa làm sai chuyện gì, hồi lâu chẳng nói được lời nào. Sau này Thả Huệ tỉnh lại, dì nghe thấy nó nói với con bé rằng hai đứa chỉ sinh một lần này thôi, không sinh thêm nữa."

Ấu Viên nhận tách trà Đổng Ngọc Thư đưa tới, bật cười thành tiếng.

Cô ngồi chưa đến nửa tiếng thì Thả Huệ đã tỉnh. Cô mặc một chiếc váy hai dây màu trắng sương mờ, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác giao lĩnh may bằng gấm dệt kim sa, tay áo xắn lên cao hơn cổ tay một chút, tựa vào giường nói chuyện với cô.

Sau khi trở thành mẹ, cả người Thả Huệ trông càng dịu dàng hơn, tựa như một đóa ngọc lan thanh nhã được thêu trên tấm bình phong, Thả Huệ kéo tay cô, hỏi: "Sao cậu lại về đúng lúc này? Công việc không bận à?"

"Bận gì đâu, mình nghỉ việc luôn rồi."

Ấu Viên cười tươi nói với cô: "Lý Minh Đức sắp đến đây làm việc, còn mình thì cũng muốn về thăm mọi người từ lâu rồi. Hoa Giang làm gì cho mình nghỉ dài thế được, nên mình nghỉ luôn."

Thả Huệ gật đầu: "Thế cũng tốt, khỏi phải sống xa nhau hai nơi, hồi bọn mình mới kết ♓.ô.𝓃 cũng thế, không biết đã đóng góp bao nhiêu tiền của cho hãng hàng không. Sau này cậu cứ yên tâm làm bà xã của một doanh nhân đi, nhàn nhã hơn còn gì."

Ấu Viên lắc đầu: "Mình mà ngồi yên được sao? Mình định mở một phòng tranh với Lôi Khiêm Minh, vài hôm nữa sẽ đi xem địa điểm."

"Phòng tranh à? Giờ làm cái này không dễ ăn đâu, có bao nhiêu phòng tranh đang phải cố chống đỡ dữ lắm đó, cậu có muốn cân nhắc làm cái khác không?" Thả Huệ nghĩ ngợi, có chút lo lắng nói.

Chưa nói đến tiền thuê mặt bằng đắt đỏ, riêng việc tổ chức một buổi triển lãm cũng đã tốn không ít chi phí cho khâu đóng khung, vận chuyển và nhân công. Thỉnh thoảng còn phải tổ chức những buổi tiệc riêng cao cấp nên chi phí vận hành cũng rất lớn.

Nhưng Ấu Viên vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: "Được rồi, cậu đừng lo cho mình nữa. Bọn mình đã quyết định mở thì đương nhiên phải có sự chuẩn bị rồi."

Thả Huệ "ừ" một tiếng: "Cậu với Khiêm Minh là hai người giỏi nhất rồi, cũng chẳng thiếu chút tiền ấy."

"Đúng rồi đó bà Thẩm ơi, cậu chỉ cần phụ trách đến ủng hộ mình là được."

Ấu Viên cười đầy tự tin, vỗ nhẹ lên má cô: "Trong bữa tiệc mà cậu chỉ cần đứng ở đó thôi là đã trở thành một tấm biển hiệu sống động, đẹp mắt rồi."

Thả Huệ hờn cô một cái: "Đáng ghét, mình hơn ba mươi tuổi rồi, còn là mẹ của một nhóc tì nữa, lấy đâu ra 🍳uÿế●п 𝓇●ũ đẹp mắt chứ."

Ấu Viên nhìn một cành lá xanh ngoài cửa sổ đang bị gió thổi lay loạn: "Vừa nãy mình gặp dì Hách, dì ấy còn kéo mình lại nói chuyện."

Thả Huệ nắm lấy tay cô: "À, tâm tính dì Hách tốt lắm, cậu đừng trách dì ấy."

"Ừ, ở nhà dì ấy cũng chỉ có thể nghe người khác sắp xếp thôi, trách dì ấy làm gì? Bây giờ mình thật sự chẳng còn chút oán giận nào nữa. Gả cho Lý Minh Đức là quyết định đúng đắn nhất của đời mình."

Ấu Viên ở lại khu đại viện đến tận chiều tối mới về.

Trời dần tối, ánh nắng vàng xiên xẹo sắp không còn giữ được nữa, chỉ còn một lớp ánh sáng mỏng phủ xuống bên đường, Thả Huệ tiễn cô đến tận cửa, Ấu Viên vội đẩy cô trở vào:

"Cậu vẫn còn đang ở cữ, đừng để bị nhiễm lạnh."

"Ừ, vậy cậu đi đường cẩn thận nhé."

Ấu Viên lên xe, tài xế hỏi: "Phu nhân, bây giờ chúng ta đi đâu?"

Cô vừa nhắn tin vừa cúi đầu: "Đợi một chút, để tôi hỏi xem Lý Minh Đức đang ở đâu."

"Dạ."

Vài phút sau, Ấu Viên đột nhiên ngẩng đầu lên. Cô nhìn thấy hai người vừa đi ngang qua bên cạnh xe, là Trang Tân Hoa và "cành cao" của anh ta.

Ở phía bên kia, người ấy cũng không hề đề phòng. Vừa nhìn thấy Ấu Viên, anh ta cũng không dám nhận ra ngay, chỉ cảm thấy cô gái mặc chiếc váy cổ điển màu xanh biếc, mái tóc dài buông xõa kia đặc biệt nổi bật, toát lên một sức sống mãnh liệt 𝖌●ầ●п ℊ●ũ●ⓘ với núi rừng.

Cho đến khi ngẫm nghĩ lại, anh ta lại nhanh chóng quay đầu, ánh mắt nhìn về bên đó rất lâu. Ấu Viên ngồi trong xe, liếc anh ta một cái nhìn cực kỳ khinh bỉ, chính cái liếc mắt này đã khiến Trang Tân Hoa xác nhận, cô ấy là Ấu Viên.

Sự kiêu ngạo trên người cô ấy không hề thay đổi chút nào, thậm chí khi nhìn anh ta còn ưỡn cằm lên, trông như sẵn sàng ra lệnh bất cứ lúc nào.

Trang Tân Hoa trở nên rất căng thẳng, căng thẳng đến mức cổ họng nghẹn lại, không nói nên lời.

Mấy ngày trước, anh ta đã nghe Lôi Khiêm Minh nói cô đã về nước. Lúc đó mấy người bọn họ đang đánh bài, ông chủ Lôi bước từ ngoài vào liền la lên: "Đoán xem, đoán xem đi, hôm nay tôi gặp ai nào? Đoán đúng có thưởng!"

Hồ Phong nói: "Chẳng phải cậu đi bàn chuyện làm ăn với một thương nhân người Hong Kong sao? Còn có thể là ai nữa?"

"Không phải thương nhân người Hong Kong, mà là bà Lý, sau này nhớ gọi người ta là bà Lý dó."

Lôi Khiêm Minh dùng hai tay tạo thành một vòng tròn, ước lượng kích thước: "Viên kim cương hồng trên tay to như vậy nè, ông xã cô ấy giàu thật đấy."

Hồ Phong vốn đang thua tiền, bực bội hỏi: "Rốt cuộc là ai? Đừng có vòng vo nữa được không!"

Lôi Khiêm Minh uống một ngụm nước rồi nói tiếp: "Ấu Viên, là đại tiểu thư nhà họ Phùng của chúng ta. Cô ấy về rồi, cậu tin nổi không? Lúc cô ấy vừa ngồi xuống trước mặt tôi, tôi còn phải nhìn chằm chằm một lúc lâu. Đẹp kinh khủng luôn, con người ta sao có thể đẹp đến thế chứ!"

Vốn đang nghe một cách hờ hững, Trang Tân Hoa đột nhiên ngay cả mấy lá bài cũng cầm không vững, anh cao giọng hỏi: "Cậu nói ai về rồi? Nói lại lần nữa!"

Đúng lúc này mà Lôi Khiêm Minh còn buông lời trêu chọc: "Còn trẻ thế này mà tai đã điếc rồi à? Tôi nói này Trang Nhi, cho dù mẹ chúng ta có về hưu thì cậu cũng phải thường xuyên đi bệnh viện kiểm tra..."

"Đừng có nói nhảm nữa được không?" Trang Tân Hoa vứt bài trên tay xuống, đứng dậy hỏi: "Cậu nói lại lần nữa xem, ai về?"

Hồ Phong thay anh ta lặp lại: "Là Phùng Ấu Viên, là Phùng Ấu Viên mà cậu đã hủy ♓ô-𝐧 đó, hài lòng chưa hả gã si tình?"

Nói xong, anh ta liếc mắt với Lôi Khiêm Minh, trong mắt cả hai đều hiện lên hai chữ: bó tay.

Trang Tân Hoa tay đú●✞ túi đi bộ, đã cố gắng hít thở nhẹ nhàng nhất có thể nhưng Hà Đàn Sinh vẫn nhận ra anh ta có gì đó không ổn, cô nghi ngờ hỏi: "Sao vậy? Sắc mặt anh không tốt lắm, anh khó chịu ở đâu à?"

Nói rồi cô đưa tay định sờ trán anh, vốn là hành động quen thuộc nhưng lần này lại bị Trang Tân Hoa theo phản xạ né tránh, anh ta nói: "Không sao, chỉ là mặc ít quần áo thôi."

Bàn tay Hà Đàn Sinh khựng lại giữa không trung, giống như một chùm nụ hoa trên cành mãi chẳng đợi được làn gió xuân, chỉ có thể thất vọng ngóng nhìn.

Cô ngượng ngùng rụt tay về, cười gượng gạo: "Có phải lúc nãy ở nhà em, anh trai em nói chuyện khó nghe quá không? Anh đừng để bụng, anh ấy được mẹ em nuông chiều quen rồi, làm việc chẳng bao giờ biết chừng mực."

"Không phải đâu." Trang Tân Hoa vốn không mấy để tâm đến lời Hà Ký Sinh nói, anh ta nói: "Anh trai em cũng khá tốt, không đến mức như em nói đâu."

Hà Đàn Sinh vui vẻ áp sát lại gần anh hơn: "Vậy sao anh lại trông như đang có tâm sự thế? Đến cả chạm vào anh cũng không cho nữa."

Đúng vậy.

Chính Trang Tân Hoa cũng đang tự hỏi mình: tại sao anh lại một lần nữa trở thành như thế này?

Có lẽ là vì đã nhìn thấy Ấu Viên rồi chỉ một ánh mắt của cô cũng đủ khiến anh không nhịn được mà tự kiểm điểm bản thân.

Hà Đàn Sinh lại giơ tay lên: "Vậy anh cho em sờ trán anh lần nữa."

Trang Tân Hoa nhìn quanh, vẫn không tình nguyện: "Đang ở ngoài mà, không tiện lắm đâu, anh thật sự không bị sốt."

Hà Đàn Sinh bĩu môi, còn hai bước nữa cũng không chịu đi, cứ đứng tại chỗ đá sỏi. Trang Tân Hoa lại phải quay về, không còn cách nào, đành cúi thấp đầu xuống: "Được rồi, em sờ đi, em sờ đi."

Những bông liễu trắng trên cây vẫn không ngừng rơi xuống trong gió, rồi lại bị gió cuốn bay lên.

Hà Đàn Sinh lúc này mới cười: "Ừ, anh thật sự không bị sốt."

Anh hơi nghiêng đầu vào phía trong: "Anh đã nói với em rồi mà, đi thôi."

Đang nói chuyện thì có một chiếc xe chạy tới cửa, Hà Đàn Sinh nhìn rõ là Diêu Mộng từ cửa sổ xe hạ xuống thì vẫy tay thật mạnh: "Dì ơi! Dì ơi!"

Diêu Mộng bảo tài xế dừng lại, cười hỏi cô: "Đàn Sinh à, đến nhà mẹ chồng con chơi à?"

Hà Đàn Sinh gật đầu: "Dạ, dì đến thăm chị Thả Huệ ạ?"

Diêu Mộng nghĩ trong lòng ai thèm đến thăm con bé ấy chứ, chủ yếu là đến thăm cháu trai bụ bẫm của bà thôi nhưng miệng bà vẫn đáp: "Ừ, dì đi thăm con bé."

Sau khi bà ấy đi rồi, Hà Đàn Sinh vẫn ngây thơ khen một câu: "Dì Diêu thương con dâu quá."

Trang Tân Hoa nghe xong, không nhịn được hừ một tiếng: "Thương cái gì mà thương, không bắt bẻ cậu ấy là may lắm rồi, bà già đó rõ là lắm chiêu."

Hà Đàn Sinh không nghe rõ: "Anh nói gì cơ?"

"Không có gì vào đi." Trang Tân Hoa đẩy cửa, trước tiên bảo cô đi thay giày, sau đó cao giọng gọi mẹ: "Bọn con về rồi."

Khi Diêu Mộng đi vào thì Thả Huệ đang ở trong thư phòng xem phản hồi của hai bài luận đã gửi đi. Cô xem rất chăm chú nên không nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, cũng không ngờ Diêu Mộng tự mình đi vào.

Thấy cửa bị đẩy ra, Thả Huệ giật mình một chút, cô vội đứng dậy nói: "Mẹ, tối thế này mà mẹ còn qua đây ạ?"

"Muộn lắm sao?" Diêu Mộng liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Trời còn chưa tối mà, Gia Gia đâu?"

Thả Huệ đợi bà ngồi xuống thì cũng ngồi xuống nói: "Thằng bé vừa tỉnh, mẹ con đưa nó ra ngoài đi dạo một chút ạ, ở trong nhà cả ngày cũng ngột ngạt rồi."

Diêu Mộng hụt hẫng, chua ngoa nói: "Mẹ cô muốn lánh nặng tìm nhẹ thì tự mình ra ngoài đi là được rồi, việc gì phải dắt Gia Gia theo? Thằng bé còn nhỏ thế, lúc chạng vạng tối không nên ra ngoài. Bà ấy sống ngần ấy tuổi rồi mà đến chuyện này cũng không biết sao?"

Nghe giọng điệu hống hách của bà, Thả Huệ đã thấy vô cùng khó chịu. Mẹ cô chăm sóc cô vất vả biết bao nhiêu mà bây giờ còn bị trách móc thế này càng khiến cô cảm thấy bức bối.

Thả Huệ không nhịn được giải thích một câu: "Trong đại viện rất yên tĩnh, trời hôm nay cũng đẹp với lại xe đẩy em bé cũng có đồ chắn gió mà mẹ."

"Tôi với cô đúng là không nói chuyện hợp nhau được." Diêu Mộng trừng mắt nhìn cô, quả quyết nói: "Cái tôi nói ở đây là ông bà ta dặn không nên, chứ không phải gió trời ngoài kia, cô hiểu không?"

Thả Huệ cúi đầu véo véo đầu ngón tay mình, không nói gì.

Một lúc sau, Diêu Mộng nói: "Bây giờ vẫn không có nhiều sữa à?"

Sự chua xót dần lan tỏa trong khoang mũi Thả Huệ nhưng cô vẫn dịu dàng nói: "Dạ, có được chút nào thì cho b* chút đó, kết hợp thêm sữa công thức nữa ạ."

Diêu Mộng lại trách móc: "Phải ăn nhiều vào chứ, tôi đã bảo dì Vương hầm canh cho cô mà cô cứ nói là không ăn uống gì được, thế này thì sao mà được? Cô chỉ lo cho bản thân thôi à, bộ đứa nhỏ không phải do cô sinh ra à, cô không đau lòng sao? Ở cữ mà còn xem máy tính, cái luận văn đó nhất định phải viết sao? Chậm hai ngày sẽ ảnh hưởng đến việc cô lên làm hiệu trưởng à?"

Người nhẫn nhịn như Thả Huệ cũng chẳng biết phải trả lời thế nào, cô chỉ cúi đầu, không nhìn bà.

Diêu Mộng thấy bộ dạng cô như vậy thì tức giận, bà nói: "Thôi thôi, tôi không nói cô nữa, tránh cho lão nhị lại tìm tôi gây sự! Đi thôi."

"Mẹ đi thong thả ạ." Thả Huệ đã cố gắng hết sức để giữ lễ phép, tiễn bà xuống nhà.  

Vừa lúc gặp Đổng Ngọc Thư quay về, Diêu Mộng vui vẻ ôm cháu trai rất lâu rồi mới lưu luyến ra về.

Thẩm Tông Lương về nhà sau khi mẹ anh rời đi. Anh vừa vào cửa, cở_❗ á_ο khoác, rửa tay xong liền hỏi thăm Thả Huệ.

Dì Quản kéo anh sang một bên, tránh ánh mắt của Đổng Ngọc Thư, nhỏ giọng nói: "Phu nhân đang khóc trên lầu, không biết mẹ cậu nói gì mà bà ấy vừa đi là cô ấy liền tự nhốt mình trong phòng, tôi đang lau dọn mà thấy cô ấy cứ ch** n**c mắt."

Sắc mặt Thẩm Tông Lương biến đổi, anh vứt mạnh tờ giấy ăn trong tay vào thùng rác. Anh đi nhanh lên lầu, vừa vào phòng ngủ đã thấy Thả Huệ ngồi trên sofa đọc sách, hai mắt đỏ hoe.

Thẩm Tông Lương ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng rút cuốn sách trên tay cô ra, dịu dàng dỗ dành: "Đừng khóc nữa, sau này anh sẽ không cho bà ấy vào nhà này nữa, cũng sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa."

Thả Huệ né người tránh đi: "Em đâu có khóc, là do cái hoa liễu này nhiều quá, cứ thổi về phía này."

Thẩm Tông Lương trực tiếp kéo cô vào lòng, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau khóe mắt cô: "Được rồi. Mẹ anh, anh hiểu tính bà ấy, cứ mở miệng đã tự cho mình là hơn người, cứ như chuyện trên thiên hạ chẳng có gì bà ấy không biết. Một mớ đạo lý vô lý mà bà ấy cứ nói như đó là một sự thật hiển nhiên. Em đọc nhiều sách như vậy, kiến thức và tầm nhìn đều hơn bà ấy rất nhiều nên không cần để ý đến bà ấy."

"Bà ấy nói em thì thôi cũng được, lại còn mắng cả mẹ em." Được anh kiên nhẫn dỗ dành, Thả Huệ không kìm được lại xúc động bật khóc: "Nói mẹ em lánh nặng tìm nhẹ gì đó, đưa con ra ngoài dạo lúc hoàng hô-ռ thì có gì sai? Cho dù em không hiểu thì mẹ cứ dạy em là được, sao cứ vừa mở miệng đã nói những lời khó nghe."

Cô nấc nghẹn, nói một lúc lại dừng một lúc: "Hai bài luận này em đã nộp từ lâu rồi, chỉ là...chỉ là em xem lại ý kiến sửa đổi thôi. Vậy mà mẹ còn nói chậm hai ngày cũng chẳng ảnh hưởng đến việc em làm hiệu trưởng. Em đã bao giờ..."

Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ lên lưng cô, từng nhịp từng nhịp giúp cô điều hòa hơi thở, anh đau lòng nhíu mày nói: "Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, anh thay mẹ xin lỗi em, đang ở cữ thì không nên khóc nhiều. Lúc em sinh Gia Gia, anh thấy mẹ còn khá bình thường, sao dạo này lại thành ra thế này rồi không biết."

"Em cần anh xin lỗi làm gì? Anh có làm sai hay nói sai gì đâu." Khóc lóc xong, xả hết cảm xúc, Thả Huệ mới dần nín lại, dụi mắt vào vai anh.

Từ lúc nghe cô khóc, đôi mày của Thẩm Tông Lương chưa từng giãn ra lấy một lần. Những tiếng thút thít đầy tủi thân trong vòng tay anh tựa như một chiếc kim nhọn được mài vô cùng sắc bén, chọc thẳng vào nơi yếu mềm nhất trong lòng anh, khiến Ⓜ️-á-ц lập tức trào ra, vị tanh như tràn ngập cả lồng nɢự·𝖈 và ngũ tạng.

Anh cố nén cơn giận trong lòng đối với Diêu Mộng, khẽ nói: "Là lỗi của anh, anh đã đánh giá quá cao khả năng diễn đạt của mẹ anh, là anh sai."

Khóc xong rồi, Thả Huệ mới bắt đầu lo đến những chuyện thực tế hơn. Cô sợ Thẩm Tông Lương sẽ đi tìm Diêu Mộng nói cho ra lẽ, như vậy 🍳u_a_𝖓 ♓_ệ mẹ chồng nàng dâu của họ lại một lần nữa rơi xuống hầm băng.

Cô khuyên anh: "Anh đừng nói như vậy. Thật ra em hiểu mà, mẹ chỉ quan tâm đến em, không muốn em dùng mắt nhiều thôi, nhưng..."

Thẩm Tông Lương thậm chí còn không muốn nghe cô nói hết, anh nói: "Đừng 'nhưng' thay mẹ anh nữa. Anh hiểu ý mẹ hơn em. Được rồi, em ăn tối chưa?"

"Dạ chưa."

Giọng Thả Huệ sau khi khóc có hơi khàn, cô ôm lấy cổ anh nói: "Em không đói, cũng không muốn ăn."

Thẩm Tông Lương khẽ vén mái tóc bên tai cô: "Ít nhiều cũng phải ăn một chút. Anh thấy cháo bách hợp tối nay nấu khá ngon, để anh múc một chén mang lên cho em. Ăn xong rồi nghỉ ngơi, được không?"

Thả Huệ gật đầu: "Dạ."

Dỗ cô ăn được một ít, rồi lại dỗ cho cô ngủ, xong xuôi Thẩm Tông Lương mới nhẹ bước đi sang phòng em bé nhìn con một lát. Thấy anh bước vào, bảo mẫu vội đứng dậy nhường chỗ cho anh ngồi, Thẩm Tông Lương khẽ xua tay: "Cô cứ ngồi đi, hôm nay Gia Gia thế nào?"

Bảo mẫu nói: "Đều ổn cả ạ, bé ăn được, ngủ được, nghe bà ngoại hát còn biết cười nữa. Vừa uống sữa xong, giờ lại ngủ rồi."

Nghe vậy, Thẩm Tông Lương mỉm cười gật đầu: "Vậy thì tốt, giai đoạn này sẽ đặc biệt vất vả một chút, làm phiền mọi người chăm sóc thằng bé. Có chuyện gì thì nếu tôi không ở nhà thì cứ trao đổi với Tiểu Huệ."

"Dạ, chúng tôi biết rồi ạ."

Sau khi chắc chắn hai mẹ con đều được chăm sóc ổn thỏa, Thẩm Tông Lương cũng yên tâm hơn, anh sa sầm mặt, bước vào màn đêm dày đặc.

Đã khuya, tài xế cũng đã tan ca về nhà, anh một mình lái xe đến ngõ Tây Bình, lặng lẽ ngồi trong sân.  

Khi ván bài của Diêu Mộng kết thúc, bà tiễn một nhóm các chị em bạn dì ra ngoài. Ban đầu trên mặt vẫn còn nụ cười, nhưng vừa quay đầu nhìn thấy con trai đang ngồi giữa sân thì sắc mặt bà lập tức sa sầm.

Bạn chơi bài của bà đều nói: "Lão Nhị giờ đã ở vị trí ấy rồi, ban ngày hết cuộc họp lớn đến cuộc họp nhỏ mà buổi tối còn về thăm chị, hiếm có khó tìm lắm đó."

Chỉ có trong lòng Diêu Mộng hiểu rõ, đứa con trai đang ở địa vị cao này của bà không có việc thì có bao giờ nó đến đây? Bà có gì đáng để anh về thăm đâu chứ? Chẳng phải lại đến để bất bình thay cho người trong lòng của anh hay sao?

Bà cười gượng hai tiếng: "Đúng đúng đúng. Vậy mọi người về thong thả nhé, tôi không tiễn nữa."

Diêu Mộng chậm rãi đi vào phía trong, nhưng có đi chậm đến đâu thì cũng chỉ mất vài phút là đến nơi.

Bà liếc nhìn con trai một cái.

Sân viện tối om, chỉ có một chiếc đèn lưu ly treo dưới mái hiên. Ánh sáng lờ mờ, nhàn nhạt, không đủ soi rõ gương mặt anh, chỉ đủ để thấy được một bóng người trầm tĩnh, ngay ngắn hiện lên. Thẩm Tông Lương lặng lẽ hút thuốc, một đốm lửa lúc sáng lúc tắt, chập chờn theo động tác của bàn tay anh, khiến Diêu Mộng không dám bước lại gần.

Hai người một đứng một ngồi đối đầu với nhau một lúc, cuối cùng vẫn là Thẩm Tông Lương lên tiếng trước: "Mẹ vẫn chưa bận xong sao?"

"Xong rồi, con đến đây làm gì?"

Diêu Mộng định thần lại, bà tự nhủ, dù sao mình cũng là bề trên, chẳng lẽ lại phải sợ chính con trai mình hay sao?

Thẩm Tông Lương liếc bà một cái: "Chiều nay mẹ đến thăm cháu trai rồi, có vui không?"

Diêu Mộng nói: "Vui chứ, Gia Gia trông giống con, lại thừa hưởng nét của mẹ nó, trắng hơn con một chút, trông rất đáng yêu."

"Nhưng con thì không vui lắm." Thẩm Tông Lương duỗi tay, dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.

Diêu Mộng trừng mắt nhìn anh: "Con có gì mà không vui? Vợ con lại mách lẻo với con rồi đúng không?"

Thẩm Tông Lương dùng mu bàn tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái: "Mẹ ngang ngược trong chính nhà mình thì thôi con không nói. Mẹ của Thả Huệ từ xa đến đây làm khách, lại tận tâm tận lực chăm sóc Gia Gia. Mẹ không những không tiếp đãi bà ấy bằng sự lễ phép và chu đáo cần có, mà cứ hết chỉ trích chuyện này đến soi mói chuyện kia, như vậy mà mẹ còn muốn con vui được sao?"

"Mẹ chỉ góp ý vì cháu trai của mẹ thôi mà!" 

Diêu Mộng lớn tiếng, tiếng động làm mấy chú chim vành khuyên đang đậu trên ngọn cây cũng giật mình. Nhịn đến tận lúc này, Thẩm Tông Lương cuối cùng cũng nổi giận, thẳng thừng phản bác: "Mẹ góp ý là để lên mặt thì có!"

Đã xé toang thể diện rồi, anh cũng chẳng buồn vòng vo nữa, Thẩm Tông Lương đứng dậy nói: "Nếu mẹ ở đây chán rồi, cứ hết lần này đến lần khác tìm cách gây chuyện thì con sẽ hiểu là mẹ đang nhắc nhở con rằng, đã đến lúc phải cho mẹ..."

"Im miệng! Có ai nói chuyện với mẹ mình như con không? Im ngay cho mẹ!"

Diêu Mộng tức đến run cả người, chỉ thẳng vào mũi anh, ngoài cứng trong mềm nói: "Mẹ sẽ không đến chỗ con nữa, cũng không nói một lời nào về người của con nữa, được chưa?"

Thấy Thẩm Tông Lương không nói gì, vẫn dùng ánh mắt lạnh lùng như đang phán xét nhìn bà, Diêu Mộng lại nhắc thêm một lần: "Mẹ đã nói rồi, sẽ không nói thêm một câu nào về con bé nữa, vậy còn chưa được sao?"

Một lúc lâu sau, Thẩm Tông Lương mới chịu nhượng bộ: "Con sẽ dặn nhân viên sau này không cho mẹ vào nữa. Cũng muộn rồi, mẹ nghỉ sớm đi."

Đợi đến khi tiếng bước chân vững chãi kia cuối cùng cũng biến mất trong sân, dì Vương mới dám bước tới, đặt khay đồ trên tay xuống rồi nói: "Lão Nhị đi rồi."

Ánh mắt Diêu Mộng sắc lạnh đến mức như có thể xuyên qua bức bình phong nặng nề kia, khoét thủng hai lỗ trên lưng con trai bà.

Bà ⓝ🌀*ⓗℹ️ế*𝓃 ⓡăⓝ*𝐠 nghiến lợi nói: "Thà nó đừng đến còn hơn! Đến là chẳng có câu nào tử tế."

Dì Vương nhỏ giọng nói: "Phu nhân cho phép tôi nói một câu hơi quá phận, phu nhân đối với vợ của lão nhị cũng quá khắc nghiệt rồi. Cô bé ấy được dạy dỗ tốt như vậy, lúc chiều phu nhân nói cô ấy như thế mà cô ấy chẳng hề đáp lại một câu khó nghe, còn tiễn phu nhân xuống lầu, chúng ta đều từng trải qua tuổi trẻ rồi nên cũng hiểu mà."

"Tôi có nói gì nó đâu, tôi chỉ bảo nó đừng xem luận văn nữa chẳng phải cũng là vì tốt cho nó sao?" Diêu Mộng vừa nói vừa lau mắt.

Dì Vương "ôi chao" một tiếng: "Nếu thật sự có ý tốt, vậy thì phu nhân càng phải nói cho khéo chứ. Đây đâu phải con gái ruột của phu nhân đâu. Đằng nào phu nhân cũng thương Gia Gia, nhân cơ hội này mà làm hoà với lão Nhị, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Biết đâu sau này cháu trai còn hiếu thuận với phu nhân hơn."

Diêu Mộng hừ một tiếng: "Mơ đi, mắt tôi còn không trông cậy được, lại còn trông cậy vào hốc mắt à!"

Dì Vương nghe vậy thì bật cười, đỡ bà đi vào trong: "Thôi thôi, uống chén yến này rồi đi nghỉ thôi, muộn rồi."

_

Gia Gia vừa đầy tháng, sắc mặt Thả Huệ vẫn còn khá mệt mỏi, sức khỏe cũng chưa hồi phục hẳn, chưa thể ra ngoài. Thẩm Tông Lương cân nhắc một lúc, cuối cùng quyết định dời tiệc đầy tháng đến khi thằng bé tròn một trăm ngày mới tổ chức.

So với tiệc cưới của họ, khách mời trong tiệc mừng trăm ngày ít hơn rất nhiều. Vạn Hòa rộng lớn như vậy, chọn đại một sảnh tiệc nào cũng đủ chỗ. Sợ Thả Huệ không được thoải mái nên Thẩm Tông Lương giữ riêng một phòng nhỏ để cô nghỉ ngơi.

Hôm đó Ấu Viên đến khá sớm, ngồi cùng một bàn với Lôi Khiêm Minh, vừa ăn vừa bàn chuyện công việc. Những người xung quanh chỉ biết nhìn hai người họ, chẳng chen vào nổi một câu.

Hồ Phong nói: "Hai người thành đạt này chẳng còn nhìn thấy chúng ta nữa rồi, trong mắt giờ chỉ có tiền thôi."

Trang Tân Hoa cũng chẳng ăn gì, ánh mắt anh cứ dừng trên những ngón tay thon mảnh đeo nhẫn kim cương của Ấu Viên, tay vẫn cầm ly rượu nhấp từng ngụm, anh ta nói: "Cô ấy không chỉ chẳng nhìn thấy cậu, mà ngay cả tôi cũng không nhìn nữa."

Hồ Phong nói: "Không nhìn thấy cậu thì cũng bình thường mà. Trước mặt ông chồng vừa giỏi giang vừa sắc sảo của cô ấy, cậu đã chẳng còn cửa rồi."

"Còn coi tôi là anh em không?"

"Cũng không chắc, chắc là vẫn có."

"Anh em mà cậu đâ·𝖒 tôi đau thế à?"

Hồ Phong khoác tay anh, nói: "Không giống nhau, anh em à. Chúng ta là kiểu người đã hưởng phúc nửa đời, nửa đời sau vẫn cứ tiếp tục hưởng phúc thôi. Việc gì phải sống cuộc đời lao tâm khổ tứ chứ? Người ta thông minh nên giỏi giang hơn cũng là chuyện bình thường nhưng nếu người ta muốn sống cuộc đời như cậu, có đốt hết nhang để cầu may cũng chưa chắc là cầu được."

Trang Tân Hoa chẳng buồn nghe thêm mấy lời nhảm nhí ấy, chỉ cười lạnh một tiếng: "Nhưng người ta cưới được Ấu Viên, còn tôi thì không."

"Suỵt, đừng nói linh tinh nào."

Hồ Phong vội vàng bịt miệng Trang Tân Hoa lại: "Đàn Sinh không đến, nhưng anh cô ấy thì có đến đấy, cậu đừng để người ta nghe thấy."

Anh ta nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Hà Ký Sinh đâu mới yên tâm nói: "Cậu còn dám nhắc lại mấy chuyện này à? Vốn dĩ chuyện này thì liên quan gì đến cái người đó đâu? Ấu Viên sang Hong Kong là vì ai chứ?"

"Chuyện đó tôi..."

"Được rồi, cậu giải thích với tôi thì có ích gì?"

Bữa tiệc tối kết thúc, chuyện giữa Ấu Viên và Lôi Khiêm Minh vẫn chưa bàn xong nên hai người chuyển sang phòng trà thảo luận thêm một hồi lâu mới đứng dậy.

Lôi Khiêm Minh mang theo những chỉ thị đã thống nhất rồi rời đi, anh nói: "Cứ làm theo những gì chúng ta đã bàn, sáng mai tôi sẽ đưa công nhân qua đó ngay. Tôi đi trước nhé."

Lúc đi ngang qua Trang Tân Hoa, anh cũng chẳng tò mò tại sao anh ta vẫn còn ngồi ở đây, chỉ vỗ nhẹ lên vai anh rồi nói: "Tôi đi trước."

Trang Tân Hoa gật đầu, anh ta đặt chén trà xuống, đứng dậy chặn trước mặt Ấu Viên đang chuẩn bị ra cửa. Dáng người anh ta cao lớn, lập tức che mất một nửa ánh đèn. Ấu Viên ngẩng đầu nhìn anh một cái, lạnh lùng ra lệnh: "Tránh ra, chó ngoan thì không chắn đường."

Trang Tân Hoa không nhúc nhích. Anh nói: "Đợi em nãy giờ rồi, ít nhiều gì cũng hỏi thăm tôi một câu, chưa gì đã bảo tôi cút rồi."

Ấu Viên bật cười hỏi: "Giữa tôi và anh còn có chuyện gì để nói nữa? Anh rảnh lắm à?"

Anh thấy thái độ của cô có chút tốt hơn, cũng thuận thế kể khổ: "Tôi không gặp ai cả, chỉ ngồi đây đợi em, uống cả một bụng trà rồi em còn nói như vậy."

Trang Tân Hoa đứng ngược sáng, hàng mi dài rủ xuống, làm dịu đi dáng vẻ phong trần trên gương mặt, đã ba mươi tuổi rồi mà vẫn như một nam sinh đại học.

Ấu Viên ngẩng đầu nhìn anh, chợt nhớ đến quãng thời gian mình bận rộn nhất. Khi ấy, Trang Tân Hoa thường đợi cô đến tận nửa đêm. Có lúc cô đi công tác mà chẳng báo trước, biến mất cả tuần cũng không phải chuyện hiếm nhưng anh chưa từng than trách một câu. Đợi đến khi cô trở về, anh vẫn xách túi giúp cô, bóp chân cho cô rồi hỏi cô có mệt không. Dường như chuyện cô hờ hững với anh vốn là điều hiển nhiên. Từ khi cô bắt đầu có ký ức, cô vẫn luôn đối xử với anh như vậy, chưa từng thay đổi.

Đúng như Thả Huệ từng nói, dù có là Trang Tân Hoa thì cũng không thể bị người ta coi nhẹ như thế mãi.

Mãi đến khi anh quay lưng lại với cô để lo cho ba mình, rồi nắm tay một người phụ nữ khác, nghênh ngang xuất hiện ở Tứ Cửu Thành, Ấu Viên mới nhận ra rằng, hóa ra ngoài cô ra, Trang Tân Hoa lại được người khác trân trọng đến như vậy. Có biết bao cô gái ngưỡng mộ anh, thích anh đến đỏ cả mặt.

Cuối cùng bọn họ không đến được với nhau, không chỉ là trách nhiệm của riêng Trang Tân Hoa mà bên trong đó cũng có lỗi lầm của cô.

Đó là kết luận mà nhiều năm sau Ấu Viên mới đưa ra được, khi cô không đứng về bất kỳ bên nào, không mang theo bất cứ thành kiến nào, bước ra khỏi những khuôn phép đúng sai vốn đã được định sẵn để nhìn lại mối ⓠⓤ_🅰️_𝓃 𝒽_ệ thất bại thảm hại của họ. Một kết luận công bằng, dung hòa cho cả hai phía.

Cô đột nhiên cười một tiếng, vỗ vỗ mu bàn tay Trang Tân Hoa như bạn bè: "Sau này đừng đợi tôi nữa, tất cả đã qua rồi, anh có nỗi bất đắc dĩ của mình, tôi sớm đã không trách anh nữa rồi, hãy sống thật tốt nhé."

Nghe cô nói vậy, cảm xúc trong mắt Trang Tân Hoa bỗng trở nên пó●п●ⓖ bỏ●n●𝐠, tựa như một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, bắn tung tóe khắp nơi. Anh lập tức kéo Ấu Viên lại, giọng gấp gáp: "Anh chưa từng vượt qua được, từ trước đến giờ anh vẫn chưa quên được. Viên Viên, ba anh đã không sao rồi, chúng ta..."

"Đừng tự huyễn hoặc bản thân nữa, Trang Tân Hoa." Ấu Viên bình tĩnh ngắt lời anh ta, cô nói: "Cô tiểu thư được nuông chiều kia đâu phải người mà anh có thể dùng xong rồi vứt bỏ? Anh không sợ lại gây họa cho ba mình sao? Anh không sợ, nhưng tôi sợ."

Trang Tân Hoa ôm cô không chịu buông, anh ta lắc đầu: "Lần trước chính vì đã nghĩ như vậy mà anh phải chịu thiệt. Biết trước sẽ sống thành thế này, thà ngay từ đầu anh chẳng quan tâm đến bất cứ chuyện gì!"

"Xin anh đấy, có thể trưởng thành một chút được không?" Chút lòng trắc ẩn cuối cùng của Ấu Viên dành cho anh ta cũng đã tan biến hoàn toàn trong những lời hồ đồ ấy.

Cô đột ngột đẩy anh ta ra: "Đợi cho mọi chuyện xảy ra rồi mới nói những lời hay ý đẹp này, tôi sẽ không thấy anh nặng tình nặng nghĩa đâu, mà ngược lại chỉ thấy anh đáng thương thôi. Anh dựa vào Hà Đàn Sinh để hoá giải nguy cơ, để có thể tiếp tục sống cuộc đời công tử bột, tiêu dao dưới chân hoàng thành, vậy mà vẫn còn nói những chuyện năm xưa đáng lẽ thế này, đáng lẽ thế kia. Tôi nghe mà tôi còn thấy lạnh lòng thay cho người ta."

"Nếu thật sự chẳng màng đến bất cứ điều gì, thì vào cái ngày gia đình anh gặp đại họa, anh nên nói với Hà Đàm Sinh rằng: 'Biết trước mình sẽ sống thành thế này, thà ngay từ đầu anh cưới em còn hơn. '" Ấu Viên nhìn anh ta một lúc lâu, vẫn cái bộ dạng yếu đuối này, thân dài vai rộng, vậy mà không gánh vác nổi bao nhiêu phong ba.

Cô lắc đầu.

Một người có trưởng thành hay không, có thể giữ được tính chủ thể của mình hay không, là một tiêu chí vô cùng quan trọng. Nếu cứ luôn dao động, ngả nghiêng giữa hai phía, đến khi những biến số đã trở thành kết cục cố định rồi mới nói ra những lời hoang đường, vừa muốn thế này lại muốn thế kia, thì kết cục duy nhất chỉ có thể là bị số phận vô tình cuốn đi.

Ấu Viên chợt nhớ đến những lời so sánh của Thả Huệ.

Trong mấy đêm ở Boston, Thả Huệ từng nói với cô rằng cả đời Trang Tân Hoa quá thuận buồm xuôi gió, được tôi luyện quá ít, cũng chẳng phải gánh vác quá nhiều. Giống như phần lớn đám công tử phù phiếm ở Bắc Kinh, anh chẳng có một nền tảng tinh thần đủ mạnh mẽ và vững vàng. Dù có sống đến tám mươi tuổi, cùng lắm thì anh cũng chỉ là một kẻ nhàn tản sống trong giàu sang. Cho dù anh có yêu cô đến đâu thì anh cũng không thể cho cô những thứ cô mong muốn, chẳng hạn như sự kiên định và lòng thuỷ chung.

Nhưng Lý Minh Đức, người luôn được bồi dưỡng làm người thừa kế thì có thể.

Ấu Viên mở cửa bước đi mà không ngoảnh đầu lại.

Trang Tân Hoa vẫn đứng đó, cúi đầu nhìn bàn tay mình đã nắm hụt, giống như một diễn viên đầy bi phẫn trên sân khấu.

"Rầm" một tiếng, cánh cửa κ𝖍é_🅿️ 𝒽_ờ bị đá tung ra.

Hà Ký Sinh bước vào với vẻ mặt tối sầm, không nói một lời nào, giơ tay đấm Trang Tân Hoa một cú. Anh ta loạng choạng lùi về phía sau, vẫn không đứng vững, ngã xuống tấm thảm, khóe miệng rỉ m·á·ⓤ.

Hà Ký Sinh chống một tay lên hông, chỉ vào anh ta nói: "Cậu giỏi rồi đấy! Cảm giác ôn lại chuyện cũ với bạn gái cũ thích lắm đúng không? Chưa gì đã động tay động chân luôn rồi, tôi hỏi cậu, cậu có còn nhớ mình đã kết ♓_ô_ռ không hả?"

"Cũng được." Trang Tân Hoa lau qua loa khóe môi, chống tay đứng dậy: "Nếu anh thay em gái anh trút giận, vậy thì cứ đánh đi, đá𝖓●𝖍 c♓●ế●🌴 tôi đi cô ấy sẽ vui thôi."

Hà Ký Sinh càng giận dữ hơn, ngón tay anh chỉ vào Trang Tân Hoa hai cái: "Được, chính cậu nói đấy, đừng tưởng tôi không dám."

Nói xong, anh chộp lấy chiếc ghế đẩu thấp bằng gỗ hoàng dương bên cạnh, trông như sắp vung lên nện vào người Trang Tân Hoa.

"Đừng!"

Không biết Thả Huệ đã đứng ở cửa từ lúc nào, cô hét lên một tiếng.

Cô xốc váy lụa chạy tới, gần như liều mạng, một tay giữ lấy cánh tay Hà Ký Sinh, một tay giằng lấy chiếc ghế gỗ, vừa lắc đầu vừa nhanh chóng cầu xin: "Anh Ký Sinh, đừng mà! Anh làm cậu ấy bị thương thì Đàn Sinh cũng sẽ đau lòng, lại còn làm tổn thương tình cảm anh em của hai người, đúng không?"

Hà Ký Sinh 🌴𝖍.ở hổ.ռ ♓ể.𝐧, nhìn thấy là cô, cuối cùng cũng kiêng nể mặt mũi Thẩm Tông Lương nên mới chậm rãi hạ chiếc ghế xuống.

Mắt Thả Huệ đã rơm rớm nước mắt, cô cũng chẳng kịp lau mà vội vàng bước đến kiểm tra vết thương của Trang Tân Hoa: "Cậu sao rồi?"

"Không sao, tôi không sao." Trang Tân Hoa xua tay với cô, anh ta lùi lại hai bước, vịn vào mép trường kỷ ngồi xuống.

Đúng lúc này, Hà Đàn Sinh đi tới.

Khi cô ấy bước vào, trên mặt vẫn còn nụ cười: "Hồ Phong nói anh ở đây, sao muộn vậy mà vẫn chưa..."

Rất nhanh cô ấy nhận ra không khí không ổn, vội vàng đi vài bước tới bên chồng, giọng nói đã trở nên gay gắt: "Ai đánh anh thành ra thế này? Là ai?"

Thả Huệ tự giác lùi về phía sau, đứng cách xa gia đình này một chút, coi như mình không tồn tại. Trang Tân Hoa không nói gì, gỡ tay cô ấy ra nói: "Không có ai cả, tự anh va phải thôi."

"Va kiểu gì mà lại trúng ngay khóe miệng thế này?" Hà Đàn Sinh nghi ngờ nhìn anh trai mình, chất vấn anh ta: "Là anh đúng không? Anh đã đánh anh ấy."

Hà Ký Sinh lớn tiếng quát lại: "Đúng! Em không nghe cậu ta vừa nói gì sao? Cậu ta ôm tình cũ quyến luyến không nỡ buông. Em gái, em đừng ngốc nữa, trong lòng cậu ta chẳng có em đâu, mau bảo cậu ta cút đi."

"Anh nói linh tinh gì vậy? Anh ấy đối xử với em có tốt hay không, chẳng lẽ em tự mình không biết?" Hà Đàn Sinh tức giận dậm chân, hơi nước trong mắt ngày càng dày: "Em đã mang thai rồi, vậy mà anh còn đánh ba của cháu mình, anh có phải là bác của nó không hả?"

Rõ ràng là, Trang Tân Hoa cũng vừa mới biết tin này.

Trên khuôn mặt tuấn tú bị thương của anh ta không che giấu được sự kinh ngạc, trong mắt mang theo nghi ngờ, quay mặt nhìn Đàn Sinh.

Đàn Sinh gật đầu với anh ta: "Chiều nay mới đi kiểm tra, là thật, vốn dĩ muốn đợi anh về nói cho anh biết nhưng em không đợi được nên chạy tới tìm anh."

Thả Huệ liếc nhìn Trang Tân Hoa, vẻ mặt của anh ta đã không thể dùng hai từ phức tạp để miêu tả. Có lẽ anh cũng có vui mừng, nhưng cảm xúc ấy đã bị chôn sâu dưới sự không cam lòng và kinh ngạc nên rất khó nhận ra.

Hà Ký Sinh hừ một tiếng: "Em thích cậu ta, muốn gả cho cậu ta, cả nhà không ai phản đối nhưng ít ra em cũng phải cố gắng lên, thể hiện thân phận của mình, dạy dỗ cậu ta tốt hơn một chút. Đây là ở bên ngoài, chưa gì mà cậu ta đã vội vàng muốn làm em mất mặt rồi, ai biết được sau lưng em cậu ta còn làm ra chuyện gì nữa!"

Đàn Sinh lớn tiếng đáp lại một câu: "Trang Tân Hoa vốn không phải người như vậy, chỉ thành kiến của anh với anh ấy quá nặng thôi."

"Em đừng ngốc nữa, em tưởng cậu ta là người thế nào? Năm đó Trang Kỳ Dân đến nịnh nọt ba nên mới có cuộc 𝖍ô-ⓝ nhân của hai người. Anh không tin nhà họ Trang đã đến bước đường cùng. Ông nội cậu ta có danh tiếng lớn đến mức nào, nói ra ai mà chẳng biết? Mấy lời đó là để lừa ai chứ? Nhưng thôi, người ta đã chịu nói ra một hai lý do để làm cái cớ che đậy, để cho người đời thấy rằng mình không quá thực dụng thì chúng ta nghe cho qua là được rồi, hà tất phải vạch trần? Cứ coi như ngoài nhà họ Hà ra, chẳng còn ai có thể cứu được cậu ta đi." Hà Ký Sinh nói một hơi, tự rót cho mình một ly trà nguội uống, tức muốn ⓒ_𝖍ế_✝️.

Trong phòng trà trang nhã cổ kính, nước trà nguội lạnh bị chủ nhân bỏ lại đó, không còn một chút hơi ấm nào.

Im lặng một lúc lâu, trong phòng chỉ còn lại tiếng nức nở của Hà Đàn Sinh cúi đầu khóc thút thít. Khóc một lúc, cô lại tự bật cười: "Anh và mọi người đều nghĩ em ngốc, nghĩ em chẳng biết gì cả. Tại sao cô Phùng lại sang Hong Kong, tại sao anh ấy lại quay đầu theo đuổi em, tại sao nhóm bạn bên cạnh anh ấy cứ nhìn em bằng ánh mắt kỳ lạ, chẳng lẽ em không biết sao?"

Không biết vì sao, khi nhìn Đàn Sinh, Thả Huệ nghe những lời này lại luôn có cảm giác cô ấy đã sững người vài giây, nhưng vì ánh đèn quá chói, hơn nữa cô cũng không quá thân với Đàn Sinh, nên cô không dám chắc.

Hà Ký Sinh nói: "Em biết mà vẫn..."

Hà Đàn Sinh kích động hét lên với anh trai: "Thì sao chứ! Những chuyện đó quan trọng lắm sao? Quan trọng là bản thân anh ấy có tốt hay không cơ mà! Em có thể giả vờ như không biết gì cả. Em chỉ biết rằng anh ấy không muốn để ý đến em, em rất buồn. Sau khi gả cho anh ấy rồi, ngày nào cũng có thể nhìn thấy anh ấy, em rất vui. Chỉ đơn giản vậy thôi. Anh có thể đừng quản em nữa được không..."

Một người đang mang thai mà kéo căng cổ họng hét lớn như vậy khiến Thả Huệ nhìn mà lo sợ. Bản thân cô cũng vừa mới sinh con, cô không nhịn được bước lên hai bước, định đưa tay đỡ lấy cô ấy, nhưng còn chưa kịp chạm tới thì Hà Đàm Sinh đã gần như không đứng vững, cả người chao đảo rồi ngã xuống.

"Đàn Sinh!"

Trang Tân Hoa ở gần cô nhất, anh căng thẳng gọi tên cô, bước nhanh đến ôm lấy cô, giữ cho cô đứng vững. Ngay giây tiếp theo, khi Hà Ký Sinh còn chưa kịp phản ứng thì Trang Tân Hoa đã bế cô lao ra ngoài, Hà Ký Sinh cũng lập tức chạy theo.

Thả Huệ sợ xảy ra chuyện nên cũng chạy theo họ ra ngoài rồi cùng lên xe.

, , vn, live

, vn

Chương (1-105)