"Ông xã…"
| ← Ch.59 | Ch.61 → |
Tạ Thanh Từ nhắm mắt lấy lại bình tĩnh, cơn buồn ngủ m_ô_𝐧_🌀 lung chợt tan biến.
Không phải anh nói anh không về sao?
Đầu óc dần tỉnh táo lại, cô từ từ mở mắt, quay đầu nhìn sang.
Trong phòng chỉ bật đèn ngủ đầu giường, ánh sáng rất mờ. Lương Kinh Trạc đang định tắt đèn thì người trên giường bỗng xoay người lại.
Động tác của anh khựng lại: "Anh làm em thức giấc à?"
Tạ Thanh Từ ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, cô không trả lời mà hỏi ngược lại: "Sao anh lại về rồi?"
Sáng nay hỏi anh nói không về, lúc nãy ở tiệc tối bà Trang hỏi anh cũng nói không về, giờ lại đột ngột xuất hiện ở đây.
Anh nhìn cô, dừng hai giây rồi đáp: "Bố uống say, anh đưa ông về."
Trước khi rời khỏi tiệc tối, bà Trang còn đặc biệt dặn dò không cho Lương Quân Thực uống nhiều, giờ này chắc bà đang nổi trận lôi đình trong phòng ngủ rồi.
"À..." Tạ Thanh Từ ậm ừ, nhìn đôi mắt vương chút men say của anh, "Anh uống rượu à?"
Cô nhớ trước đây tuy anh nói anh có uống rượu nhưng chưa từng thấy anh say, anh luôn biết điểm dừng.
Lương Kinh Trạc nằm xuống, kéo người trong lòng sát vào 𝖓🌀·ự·𝖈 mình, chóp mũi cọ vào gáy cô, hô*ռ nhẹ một cái, đáp: "Ừ."
Hơi thở nồng men rượu phả vào vùng da nhạy cảm sau gáy khiến cô hơi nhột: "Thế sáng mai anh có kịp đi làm không?"
Chẳng phải anh nói mai anh có cuộc họp sáng sớm, đi từ biệt thự nhà họ Lương sẽ không kịp sao?
Vừa dứt lời, bàn tay luồn dưới gáy giữ lấy má cô, xoay mặt cô lại, một nụ 𝖍ô_𝐧 ռó-п-𝖌 🅱ỏ-п-ɢ hạ xuống.
Câu trả lời mơ hồ truyền đến: "Đi sớm chút là kịp."
Mặt cô bị nâng lên, cổ cô ngửa ra sau, Tạ Thanh Từ cảm thấy hơi khó thở. Vừa định xoay người thì bàn tay vòng qua eo luồn vào trong vạt áo, từng chút một v**t v* vùng da 𝐦ề*𝐦 𝖒*ạ*𝖎 bên hông cô.
Ngọn lửa lan ra khắp nơi, ý đồ quá mức rõ ràng. Khi cô sắp ngạt thở lần nữa, người phía sau đã lật người đè lên.
Nhiệt độ cơ thể sôi sục xuyên qua lớp áo ngủ mỏng manh truyền sang da thịt cô. Hơi thở đã trở lại, nhưng cô cảm thấy tình cảnh của mình hình như trở nên khó lường hơn.
Ý thức hỗn loạn, chăn phồng lên, nhiệt độ cao đến dọa người.
Cánh tay như dây leo lặng lẽ sinh trưởng, không biết từ lúc nào đã quấn lên vai người phía trên.
Da thịt rịn mồ hôi dính vào áo ngủ. Nụ ♓·ô·𝖓 trên môi trượt sang bên, dọc theo gò má hô_n lên vành tai cô.
"Anh là ai?"
Giọng nói trầm khàn hổn hển vang lên bên tai cô.
Tạ Thanh Từ thực sự không chịu nổi người khác nói chuyện bên tai mình, lại còn kèm theo những cái 𝖍_ô_п m*t từng chút một.
𝐂●ả●Ⓜ️ 🌀ℹ️á●c ⓣ●ê 𝒹ạ●ï và ngứa ngáy, cô nheo mắt xoay đầu, khe khẽ gọi tên anh: "Lương Kinh Trạc..."
Giọng nói mề.ɱ ɱ.ạ.𝒾 mang theo chút ⓡ●ⓤ●𝓃 𝖗●ẩ●🍸 không chịu nổi, không biết là trả lời câu hỏi của anh hay đang cố gắng ngăn cản nụ ⓗô·𝐧 trêu chọc ác ý kia.
Người phía trên chống tay, hơi ngẩng đầu, nụ 𝒽*ô*n lại trở về trên môi cô, thấp giọng trả lời: "Không đúng..."
Miệng bị bịt kín, không nói được lời nào, tâm trí mơ hồ của Tạ Thanh Từ chậm chạp suy nghĩ. Đến khi nụ 𝒽●ô●ⓝ trượt xuống khóe môi, cô mới hỏi: "Cái gì?"
Cô hoàn toàn không hiểu anh hỏi câu đó có ý gì, chẳng lẽ anh có nhiều nhân cách, người bên trong và bên ngoài không phải là một?
Lương Kinh Trạc ngồi dậy, hai chân tách ra, quỳ hai bên người cô, bắt đầu ⓒ_ở_ℹ️ á_🔴 ngủ.
Anh rũ mắt nhìn cô, đưa tay cởi từng chiếc cúc trước 𝐧-🌀-ự-c, động tác mượt mà không chút lóng ngóng của người say.
Cúc cuối cùng được cởi ra, anh cởi phăng chiếc áo, ném ra sau, rồi lại cúi xuống ⓗ.ô.ⓝ cô.
Tạ Thanh Từ nằm trên giường, đầu óc quay cuồng, cô nhìn anh 𝒸ở-i á-⭕, rồi nhìn anh ném áo đi.
Thoát khỏi nụ ♓●ô●ⓝ mê ly, đầu óc cô hồi phục một chút tỉnh táo, cô trơ mắt nhìn chiếc áo ngủ của anh bay ra khỏi mép giường, rơi xuống đất.
Lại nhìn người đàn ông đang cúi xuống định tiếp tục hô-𝖓 mình.
?
Hôm nay sao anh lại phóng túng hoang dại thế này.
Trước đây dù có vội vàng đến mấy anh cũng sẽ c** đ* đàng hoàng, chuẩn bị chu đáo cơ mà.
Chưa kịp suy nghĩ, nụ hô*𝐧 trên môi đã trực tiếp phá vỡ rào cản môi răng, ⓣh·â·ⓜ nh·ậ·🅿️ vào trong.
Hơi thở trao đổi, mùi rượu quẩn quanh dường như cũng làm cô say theo. Lòng bàn tay rịn mồ hôi áp vào lồng ⓝ.ℊự.𝒸 пó𝐧●🌀 𝐛ỏn●𝖌 của anh, gáy bị giữ chặt bởi bàn tay to lớn, không gian vốn đã chật hẹp lại càng bị ép chặt hơn, thậm chí cô có thể cảm nhận được mu bàn tay và cánh tay anh căng cứng khi dùng lực.
Tạ Thanh Từ ngửa đầu đón nhận nụ 𝐡-ô-п п·ó𝓃·g 𝖇·ỏ·ռ·🌀, tâm trí m●ô●𝐧●🌀 lung hồ đồ không thể suy nghĩ kỹ càng, cô quyết định tạm thời mặc kệ.
Ai biết anh có phải uống say quá rồi nói sảng không.
Cánh tay ⓜ·ảռ·ⓗ ⓚ·𝒽·ảп·h lại quấn lấy cổ người phía trên, chủ động ♓·ô·ⓝ lại anh.
Tuy cô cũng cảm thấy hai ngày nay tần suất tiếp xúc ⓣ♓_â_𝓃 ⓜ_ậ_✞ của hai người họ hơi quá mức, nhưng lại không cưỡng lại được sự ℊầ.𝖓 🌀ũ.ⓘ của anh, một phản ứng hóa học rất kỳ lạ.
Đầu lưỡi 𝐦_ề_〽️ Ⓜ️_ạ_❗ chạm vào nhau, hiếm khi cô chủ động 𝖍*ô*𝐧 lại, nhưng Lương Kinh Trạc bỗng nhiên rút lưỡi về, anh chống tay, cách một khoảng nắm tay nhìn chằm chằm vào mắt cô, hỏi lại lần nữa: "Anh là ai?"
Nụ ♓ô-𝖓 đột ngột dừng lại khiến Tạ Thanh Từ ngẩn ra, môi đỏ bừng, ánh mắt hơi mê ly.
Cô th* d*c nhẹ nhàng, cố nén cơn nóng đang dâng trào, nghiêng đầu, ánh mắt ɱ●ô𝖓●🌀 lung như người vừa tỉnh mộng, chưa cảm nhận được thực tại, cô không hiểu anh đang nói gì.
Gối mềm đỡ lấy đầu cô, mái tóc đen nhánh xõa rối sang hai bên, ánh mắt cô thực sự quá mức dụ hoặc, như con hồ ly nhỏ vừa chui ra khỏi hang.
Lương Kinh Trạc kìm nén xúc động muốn tiếp tục ♓·ô·𝓃 cô, anh gạt lọn tóc dính trên má cô, lồng п●𝖌●ự●𝖈 phập phồng th* d*c, ngón tay cái miết qua vệt nước ư●ớ●𝖙 á●† trên môi cô, như gõ vào tâm trí hỗn loạn của cô, tiếp tục hỏi: "Tạ Thanh Từ, anh là ai?"
Đầu óc vốn chậm chạp trong chuyện này, vào khoảnh khắc này như mặt hồ được vớt sạch bèo tấm, để lộ ra một ý nghĩ trong veo.
Cô thì thầm gọi anh: "Ông xã..."
Ánh mắt khi nói vẫn ngây thơ mê ly, như thể câu gọi ấy không hề qua não bộ xử lý, mà đã được gọi hàng nghìn hàng vạn lần, thuần thục và rõ ràng đến thế.
Tiếng gọi nhẹ nhàng ɱ.ề.〽️ 𝖒.ạ.1 lọt vào tai, chấn động truyền đến khiến cổ họng Lương Kinh Trạc cũng thắt lại. Anh khẽ nhếch môi, đáp: "Ừ."
Nâng mặt cô lên, tiếp tục ♓ô●ⓝ xuống.
Anh đoán được người nói chuyện với cô ở tiệc tối vừa rồi chính là vị đàn anh trong câu chuyện của cô.
Cô giới thiệu anh là "chồng". Cũng chẳng có gì sai, nhưng cứ thấy xa cách, quá khách sáo, anh không thích.
Nghĩ lại thì bao lâu nay, ngoại trừ lần ở Kinh Triệu cô lo bạn nghe thấy chuyện không nên nghe mà nhanh nhảu nói "tớ đang ở cùng ông xã", còn lại cô toàn gọi thẳng tên anh.
Tuy cô gọi tên anh cũng êm tai, nhưng vẫn không giống nhau.
Tiệc tối nay, sau khi bà Trang đưa Tạ Thanh Từ đi, Đặng Bá An mới khoan thai dẫn bạn gái đến muộn, chào hỏi một vòng mới tìm đến anh.
Trong ký ức của anh, bạn gái của Đặng Bá An đã được thay đổi không biết bao nhiêu người. Anh không tham gia mấy cuộc chơi bời lộn xộn của anh ta, chỉ gặp ở những dịp thế này, còn những người chưa gặp chắc cũng kha khá.
Cô gái khoảng hai mươi tuổi, sinh viên năm 3 Đại học Cảng Đảo, cười tươi rói. Nghe nói hai người muốn bàn công việc, cô ấy liền buông tay Đặng Bá An ra, nói đi xem quầy bánh ngọt, xong việc thì nói Đặng Bá An đến tìm.
Trước khi đi còn sến súa thơm má một cái. Đặng Bá An véo má đối phương, sủng nịch bảo: "Đi đi."
Cô ấy cười ngọt ngào, nói: "Yêu ông xã." Rồi xách váy quay đi.
Lúc đó anh nhíu mày ngay: "Cậu định kết 𝖍ô-𝓃 à?"
Đặng Bá An nhấp một ngụm champagne, thản nhiên đáp: "Tôi không kết hô_𝐧_."
Cái này thì anh biết, Đặng Bá An thuộc chủ nghĩa không kết ⓗôռ*, yêu thì được chứ cưới thì không.
Anh nhàn nhạt thu hồi ánh mắt: "Thế xưng hô kiểu gì vậy?"
Gọi thẳng là ông xã.
Đặng Bá An nhìn anh như nhìn người cổ đại: "Không phải chứ, thời đại nào rồi, yêu đương gọi thế là bình thường mà? Cậu có phải người hiện đại không đấy?"
Anh tỏ vẻ không hiểu nhưng cũng không tôn trọng, ánh mắt dừng lại ở bóng dáng ai đó đang xã giao với Tiến sĩ Campbell giữa hội trường: "Thế thì lịch sử tình trường của cậu phong phú thật."
"......" Đặng Bá An cạn lời, "Pet name, biệt danh 🌴·♓â·ⓝ ⓜ·ậ·✞, cậu hiểu không?"
Anh không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu.
Đặng Bá An liếc anh, nhướng mày: "Thế cậu với cô vợ bé nhỏ của cậu lúc yêu nhau thì gọi nhau là gì? Gọi thẳng tên à?"
Lúc yêu nhau?
Anh ngẫm nghĩ một chút, nếu khoảng thời gian một tháng rưỡi ngắn ngủi trước khi đăng ký kết ♓ô·𝐧 được coi là thời kỳ yêu đương, thì đúng là họ gọi nhau bằng tên thật.
Anh thấy chuyện đó bình thường, vốn dĩ chưa phải vợ chồng, gọi tên mới là bình thường. Anh đáp: "Ừ."
Đặng Bá An gật đầu, vẻ mặt không mấy ngạc nhiên, thấy đúng là phong cách của anh: "Thế bây giờ thì sao? Cậu đừng nói vẫn chỉ gọi tên nhé?"
Anh khựng lại, thu hồi ánh mắt từ hội trường về.
Đặng Bá An thấy phản ứng này là biết ngay, không nhịn được cười, gật đầu vẻ thông cảm: "Được rồi, không vấn đề gì."
"Cái này thì có gì quan trọng?" Anh chưa từng nghĩ đến khía cạnh này, anh chỉ cảm thấy Tạ Thanh Từ gọi tên anh cũng rất êm tai, cảm giác khác hẳn khi người khác gọi.
Câu hỏi này không phải biểu thị sự không quan tâm, mà là thực sự hỏi xem có gì khác biệt.
Đặng Bá An bĩu môi, giơ ly rượu lên chào người đi ngang qua, tiếp tục: "Chẳng có gì quan trọng, chỉ là khi tình cảm thăng hoa, đa phần các cặp đôi sẽ thay đổi cách xưng hô với nhau."
Nói rồi vỗ vai anh: "Tất nhiên, gọi tên cũng chẳng sao, rất chính thức và lịch sự."
Dứt lời, đặt ly rượu xuống, anh ta nhìn về phía quầy rượu không thấy người đâu: "Ủa? Không thấy bà chủ nhỏ đâu, không đến à?"
Anh ngừng một lát đáp: "Về rồi."
Đặng Bá An kinh ngạc: "Sớm thế?"
Anh nhàn nhạt liếc cậu ta: "Là cậu đến muộn."
Tiệc rượu đã qua một nửa rồi còn kêu sớm, không biết lấy đâu ra mặt mũi mà nói thế.
Đặng Bá An cười: "Hết cách rồi, đang trong thời kỳ cuồng nhiệt mà, thông cảm chút đi."
Nói xong, đặt ly rượu xuống: "Thế cậu cứ tiếp tục làm 'người cô đơn' ở đây nhé, tôi không tiếp chuyện nữa."
Đặng Bá An đi rồi, cuối cùng anh cũng hiểu cảm giác kỳ lạ trong lòng khi Tạ Thanh Từ giới thiệu anh là "chồng" lúc nãy.
Quá trang trọng, quá sách vở, không t-𝐡â-n ⓜ-ậ-t.
Hơn nữa Đặng Bá An nói, trong quá trình tình cảm thăng hoa sẽ thay đổi xưng hô với bạn đời. Anh đã gọi cô là Yểu Yểu, còn cả bảo bối, tuy không phải gọi trong sinh hoạt thường ngày, nhưng cũng gần như thế.
Cô nói thích anh, nhưng lại chưa từng gọi anh bằng xưng hô khác.
Nghĩ đến đây, khi có người đến mời rượu, anh lơ đễnh uống hơi nhiều.
Tất nhiên anh cũng không nhắc Lương Quân Thực uống ít thôi, nhưng ông ấy còn đỡ, chưa đến mức say khướt, vẫn tỉnh táo tự xuống xe về phòng được.
Tạ Thanh Từ không qua suy nghĩ của não bộ, cứ thế thốt ra xưng hô này. Nhiệt độ cơ thể dần sôi sục cũng không cho cô cơ hội suy xét kỹ hơn.
Nụ 𝐡_ô_n ngày càng nồng nàn, như thanh sắt nung đỏ ném vào nước, xèo xèo bốc hơi nóng, làm nhiệt độ nước xung quanh cũng tăng lên, sùng sục sôi trào, sương trắng lãng đãng bay lên, tạo nên ảo cảnh vô giới giữa thực và hư.
......
Tạ Thanh Từ bị đánh thức từ rất sớm, những nụ 𝐡ô_n nhẹ nhàng m*t mát lên tai, lên má kéo cô ra khỏi giấc mộng đẹp.
Cô nghiêng mặt né tránh, mắt nhắm mắt mở: "Làm gì thế?"
Đêm qua không biết mấy giờ mới ngủ, cô thực sự rất buồn ngủ.
Nụ ♓ô●𝓃 〽️*ề*𝖒 ɱạ*i rơi xuống vành tai, giọng nói dỗ dành vang lên: "Dậy đi cùng anh, về rồi ngủ tiếp."
Lương Kinh Trạc quyết định không để cô ở lại biệt thự nhà họ Lương cả ngày nữa.
Tạ Thanh Từ quay đầu nhìn. Người nằm bên cạnh đã vệ sinh cá nhân và ăn mặc chỉnh tề, tóc tai gọn gàng, hai tay chống bên mép giường, cúi người nhìn cô.
Cơn buồn ngủ tan đi quá nửa, anh dậy lúc nào cô cũng không biết.
"Sao thế anh? Chẳng phải anh nói tối nay anh về ăn cơm rồi mình cùng về sao?" Hôm qua bà Trang đã nói thế mà, "Hơn nữa Nhạc Hân cũng hẹn em hôm nay đi chơi rồi."
Tuy không biết đi làm gì, nhưng cô ấy cứ lén lút bảo sẽ đưa cô đi chơi chỗ nào hay ho lắm.
Lương Kinh Trạc cúi xuống in một nụ 𝒽*ô*𝖓 nhẹ lên má cô: "Anh biết, Nhạc Hân không ở đây, không ảnh hưởng đến việc hai người đi chơi đâu. Tối nay anh không về."
Tạ Thanh Từ cầm điện thoại xem giờ, mới có 7 giờ sáng, lại nằm vật xuống, trùm chăn kín mít, nhắm mắt lại: "Nhưng em buồn ngủ lắm..."
Người này có chút tự giác nào không thế?
Đêm qua làm đến mấy giờ anh không biết à?
Cô đâu có pin trâu như anh, ngủ muộn thế mà dậy sớm thế này thì chịu ↪️𝐡·ế·ⓣ.
"Ngủ trên xe, về nhà rồi ngủ tiếp. Anh nói dì Lý không làm phiền em, đến giờ ăn trưa hẵng gọi."
Qua lớp chăn, đầu bị dụi dụi. Tạ Thanh Từ thở dài, lật chăn ra, chỉ vào đôi mắt mình.
Cay xè khô khốc, không cần soi gương cũng biết chắc chắn rất thảm, và chắc chắn là đỏ hoe.
"Làm phước đi Lương tổng, anh nhìn mắt em này, có xấu không? Đêm qua mấy giờ ngủ, anh không biết à?"
Hơn nữa mệt mỏi rã rời đâu chỉ có mỗi đôi mắt.
Nghĩ đến đây, cô nhìn về phía "thủ phạm" bên mép giường: "Chân em cũng mỏi, không đi nổi nữa rồi."
Đêm qua chiến trường chuyển từ trên giường sang cửa sổ lồi, rồi trượt xuống thảm, lúc tắm thì trong bồn tắm, dưới vòi hoa sen, cuối cùng lại là trước cửa sổ rèm kéo kín mít, và cả chiếc bàn làm việc anh hay dùng để xử lý công việc tạm thời trong phòng khách nữa.
Không sai! Bàn làm việc, và cả cạnh cửa nơi hễ có người đi qua là nghe thấy hết.
Cả cái phòng ngủ từ trong ra ngoài sắp thành điểm check-in một lượt rồi.
Lương Kinh Trạc thấy bộ dạng tức tối của cô thì bật cười, anh ♓ô●𝐧 lên đôi mắt đang lườm nguýt đầy oán trách: "Không xấu, đẹp lắm. Thế anh bế em xuống nhé?"
Tạ Thanh Từ nản lòng, thương lượng với anh: "Hay là lát nữa em tự bắt xe về? Đỡ mất công anh đưa em về rồi lại vòng đi công ty, phiền phức quá, anh đang vội mà, đúng không?"
Lúc nói chuyện đôi mắt to chớp chớp, ra vẻ đang suy nghĩ cho anh lắm.
Vẻ mặt Lương Kinh Trạc nghiêm túc suy nghĩ một lát, gật đầu: "Hình như cũng đúng."
Khi Tạ Thanh Từ nhen nhóm hy vọng được ngủ nướng thêm chút nữa thì anh lại nhìn cô: "Nhưng không sao đâu, anh là sếp mà, đi muộn một chút chẳng ai nói gì đâu."
"......"
Cuối cùng, Tạ Thanh Từ vẫn bị dựng dậy, cô nhắm mắt đi đánh răng rửa mặt. Lương Kinh Trạc đi theo sau, kịp thời nắm vai cô xoay người lại ngay trước khi cô đ_â_〽️ sầm vào khung cửa.
Đến trước bồn rửa mặt, đưa bàn chải đã lấy sẵn kem đánh răng vào tay cô, nhìn cô đánh răng, rửa mặt, dưỡng da, thỉnh thoảng ra tay trợ giúp.
Xuống lầu ăn sáng, dì Lệ ngạc nhiên: "Ơ? Tiểu Từ, sao cháu cũng dậy sớm thế?"
Lương Kinh Trạc phải đi làm, bắt buộc phải dậy sớm, còn cô thì đơn thuần là số khổ. Cô gượng cười: "Cháu nhớ ra là cháu để quên đồ, phải về lấy một chuyến ạ."
Dì Lệ "à" một tiếng, nhìn Lương Kinh Trạc bên cạnh.
Người đàn ông mặt không đỏ tim không đập nói dối: "Cô ấy đi nhờ xe cháu."
Nhà ai đi nhờ xe sớm thế này chứ?
Tạ Thanh Từ thầm oán thán.
Dì Lệ đáp: "Được rồi, thế tí nữa dì bảo với bà chủ một tiếng."
Trong lúc ăn sáng, cuối cùng dì Lệ cũng nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Tạ Thanh Từ, "Ái chà" một tiếng: "Tiểu Từ, đêm qua cháu ngủ không ngon à?"
Tạ Thanh Từ cười: "Cháu hơi lạ giường ạ."
Vừa nói, bàn tay dưới gầm bàn vươn sang véo vào đùi người bên cạnh một cái.
Phiền 𝒸-𝒽ế-т đi được, không cho người ta ngủ, còn lôi dậy sớm thế này.
Lương Kinh Trạc đang uống nước ép rau củ, bỗng nhiên bị véo, sắc mặt khựng lại. Cú véo này không nhẹ đâu, anh bất động thanh sắc nhịn xuống.
Dì Lệ vội quay vào bếp: "Thế để dì luộc cho quả trứng gà, lát nữa trên đường cháu lăn mắt cho đỡ thâm."
Tạ Thanh Từ thu tay về, cười đáp: "Vâng ạ, cảm ơn dì."
Dáng vẻ cười ngọt ngào ấy cứ như thể người vừa ra tay tàn độc dưới gầm bàn không phải là cô vậy.
Lương Kinh Trạc phải mất một lúc lâu cơn đau trên đùi mới dịu đi.
Ra khỏi biệt thự nhà họ Lương, Tạ Thanh Từ cầm quả trứng gà dì Lệ vừa luộc, ngồi trên xe vẫn thấy buồn ngủ díu mắt, cảm giác nhắm mắt lại là ngủ được ngay.
Xe vừa lăn bánh ra khỏi cổng, cô không chịu nổi nữa, cô quyết định ngủ bù trước đã. Hốc mắt cay xè, mắt vừa nhắm lại thì đầu đã được đỡ lấy, tựa vào bờ vai vững chãi dưới lớp âu phục.
Lương Kinh Trạc trầm giọng: "Ngủ đi, đến nơi anh gọi."
Tạ Thanh Từ không nhúc nhích, thả lỏng người, ừ một tiếng...
Trong lúc Lương Kinh Trạc quay lại lấy tấm chăn mỏng, người tựa trên vai anh đã ngủ say rồi. Bàn tay cầm quả trứng gà từ từ buông lỏng, quả trứng lăn lóc trên ghế.
Anh nhìn quả trứng lăn ra xa, nhặt lên, rũ mắt nhìn người đã chìm vào mộng đẹp.
Là buồn ngủ thật rồi.
Anh cong môi cười, đắp chăn cho cô, nghiêng đầu nhẹ nhàng áp má vào trán cô.
Tạ Thanh Từ ngủ suốt dọc đường. Giờ cao điểm buổi sáng tắc đường kinh khủng. Khi cô ngủ đẫy giấc lơ mơ tỉnh lại, nhớ ra mình đang ở trên xe, cô mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe đã dừng lại, nhưng bên ngoài không phải là hầm để xe khu căn hộ của Lương Kinh Trạc ở Trung Hoàn, mà là một bãi đỗ xe hoàn toàn xa lạ.
Quay sang nhìn người bên cạnh: "Đây là đâu ạ?"
Lương Kinh Trạc nhặt tấm chăn trượt khỏi người cô lên, bình thản giải thích: "Bãi đỗ xe của tập đoàn."
?
"Nghĩ đi nghĩ lại, hôm nay em đi làm cùng anh thì hơn."
| ← Ch. 59 | Ch. 61 → |
