Truyện:Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Chương 065

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi
Trọn bộ 104 chương
Chương 065
0.00
(0 votes)


Chương (1-104)

Diêu Viễn đợi một lát rồi bước ra khỏi phòng ngủ: "Không tìm thấy sao?"

Thương Kha đi tới đặt hộp vào tay cô: "Diêu Viễn, em đang trêu anh phải không?"

Diêu Viễn uể oải nhận lấy, thần thái vẫn còn vương chút dư vị thỏa mãn, nhìn kỹ lại một lượt, chẳng thấy có vấn đề gì cả: "Cái này không được à?"

Thương Kha khẳng định chắc nịch: "Không được."

Diêu Viễn tủm tỉm nói: "Vậy thì hết cách rồi, em đi tắm đây."

Thương Kha ôm lấy cô từ phía sau, cúi người ♓ô●𝓃 nhẹ: "Có cách, đợi anh."

Anh thay giày ở huyền quan, cầm chìa khóa xe chạy xuống lầu.

Diêu Viễn dọn dẹp lại túi máy tính, lướt điện thoại xem tin nhắn chưa đọc một lát rồi vào bếp uống cốc nước.

Vào phòng tắm mở vòi hoa sen, ban nãy đổ mồ hôi nên cô lấy sữa tắm xoa lên người, tắm lại một lần nữa.

Nhiệt độ nước rất dễ chịu, lỗ chân lông toàn thân như được giãn ra, Diêu Viễn mở vòi sen lớn trên đỉnh đầu, để dòng nước xối từ đầu xuống chân.

Mới tắm được một lúc thì nghe thấy cửa phòng tắm mở ra, tiếp đó là tiếng bước chân.

Tấm lưng trơn láng cảm nhận được sự tiếp xúc từ phía sau, màu da cánh tay anh và làn da cô tạo nên sự tương phản rõ rệt, giọng nói trầm ấm vang lên: "Tắm xong chưa?"

Tay cô chống lên viên gạch men lạnh lẽo, hơi thở và cơ thể nóng hổi bao trùm lấy cô.

Cô không cúi xuống nhìn, lòng bàn tay và ngón tay thô ráp của người đàn ông ma sát trên da thịt khiến người ta ɱ.ấ.✞ 𝖐.𝐢ể.Ⓜ️ 𝖘𝐨.á.ⓣ.

Cô nghiêng đầu ♓.ô.ⓝ Thương Kha, q.υấ.ⓝ զ.υý.ⓣ như hai dây leo bện chặt vào nhau, tiếp đó Thương Kha nắm lấy cổ chân cô nâng lên.

Khoảnh khắc đó, Diêu Viễn như phát điên, đưa tay đẩy anh ra, giọng nói vừa cao vừa mảnh: "Không được, đổi tư thế."

Tư thế này quá k*ch th*ch, Diêu Viễn tê dại da đầu, suýt chút nữa thì khuỵu xuống. Thương Kha đành phải ép cô vào tường, phía trước lạnh lẽo, phía sau ռ*óռ*ɢ ⓑ*ỏп*🌀.

Thương Kha đỡ eo cô lùi lại một chút: "Thế này thì sao?"

Cảm giác lấp đầy c*ng tr**ng này không món đồ chơi nào có thể thay thế được, nước từ vòi hoa sen xối lên người cả hai, mang lại sự sảng khoái tột cùng.

Từ phòng tắm trở lại giường, chân Diêu Viễn không hề chạm đất.

Chiếc giường lún xuống theo chuyển động của hai người, cuối cùng cũng đối mặt nhau. Đôi mắt đen thẫm của Thương Kha bao trùm lấy cô, tay chống một bên người cô: "Bây giờ đổi được chưa?"

Diêu Viễn bật dậy khỏi giường: "Em đi uống nước."

Thương Kha kéo cô lại: "Anh bế em."

Diêu Viễn ôm lấy xương bả vai Thương Kha, vùi mặt vào hõm vai ấm áp của anh 🌜ắ-𝖓 𝖓-ⓗ-ẹ một cái: "Bây giờ đã chân thực chưa?"

"Ừ." Bàn tay Thương Kha đỡ lấy cô bước đi: "Vẫn chưa đủ."

Đến bếp anh cũng không buông tay, đặt cô ngồi lên quầy bar rồi rót cho cô cốc nước.

Diêu Viễn nhảy xuống, bưng cốc nước nhấp từng ngụm nhỏ, lề mề không chịu đi, đứng bên cửa sổ nhìn mưa rơi tí tách bên ngoài.

Thương Kha kiên nhẫn đứng bên cạnh: "Ngày mai đưa em đến An Ảnh Medical nhé?"

Diêu Viễn mân mê cốc nước gật đầu đồng ý: "Vâng, vậy chúng ta ngủ sớm đi."

Thương Kha cúi đầu, dùng đầu lưỡi l**m nhẹ đôi môi ẩm ướt của cô: "Ừ, đi ngủ."

Ꮮ●ê●n 🌀●❗●ườ●ⓝ●🌀, bật ngọn đèn ngủ vàng nhạt, Diêu Viễn vừa nằm xuống chưa kịp nhắm mắt.

Cơ thể Thương Kha đã áp tới ôm trọn cô vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng Diêu Viễn, từ từ trượt xuống hõm eo.

Cơ thể Diêu Viễn run lên, cô cố gắng nói chuyện để dỗ anh ngủ: "Anh về Thâm Quyến thì sống ở đây à?"

Thương Kha đáp: "Đi công tác thì ở khách sạn, Tết về Vịnh Thâm Quyến ở, Thương Tuấn về nhà thì anh cũng về." Biệt thự của nhà họ Thương nằm ở Vịnh Thâm Quyến, cách tòa nhà trụ sở chính của An Ảnh Medical ở quận Nam Sơn không xa.

Diêu Viễn hỏi: "Hồi nhỏ anh có đánh nhau với anh trai không?"

Thương Kha đáp: "Hồi nhỏ Thương Tuấn đánh không lại anh. Lên đại học anh ấy vào trường quân đội rồi ở lì trong quân ngũ luôn, giờ gặp anh ấy chắc anh phải đi đường vòng."

Diêu Viễn cười ngặt nghẽo, trong đầu đã hiện lên hình ảnh đó. Quân tử 🅱️*á*ⓞ 𝖙𝐡*ù mười năm chưa muộn.

"Em muốn xem hai người đàn ông già đầu hơn ba mươi tuổi đánh nhau quá."

Thương Kha ⓢ*❗ế*✞ c*h*ặ*ⓣ vòng tay, 𝖈·ắ·𝖓 n𝒽·ẹ vào cổ Diêu Viễn từ phía sau: "Anh già lắm sao?"

Người đàn ông này khéo bắt bẻ thật. Diêu Viễn nhột quá đẩy anh ra, dịu giọng dỗ dành: "Không già, anh còn trẻ, thể lực tốt."

Thương Kha ngậm lấy cánh môi cô, nói: "Vậy em có muốn thử nữa không?"

Diêu Viễn không nói nên lời, âm thanh bị nuốt trọn, đứt quãng.

Cô cảm thấy mình như một que diêm, chỉ cần ma sát là bùng cháy, thiêu rụi chút lý trí ít ỏi còn sót lại.

Tinh lực của người đàn ông này thực sự quá dồi dào, chẳng biết lấy đâu ra lắm nhiệt tình đến thế. Bàn tay ấm áp của anh đã quá quen thuộc với cơ thể cô.

Cơn mưa ở Thâm Quyến cứ rả rích không ngừng, trên giường ư·ớ·𝐭 á·🌴, căn phòng còn lại cuối cùng cũng có đất dụng võ. Nửa đêm nửa hôm cả hai phải chuyển từ phòng này sang phòng kia.

Thương Kha đi tắm, lúc quay lại thì Diêu Viễn đã trùm chăn ngủ say. Anh xuống bếp rót một cốc nước đặt bên cạnh giường.

Anh ôm lấy Diêu Viễn từ phía sau, nhẹ nhàng ⓗô.𝖓 cô rồi lặng lẽ ngắm nhìn một lúc. Gò má Diêu Viễn ửng hồng lan đến tận mang tai, dáng vẻ này quá Ⓜ️_ề_ɱ mạ_❗, quá 𝖌-ợ-i 𝒸-ả-ɱ, khiến người ta không kìm được lòng.

Anh lấy điện thoại xem giờ, ba giờ sáng. Trong tủ lạnh vẫn còn đồ nhúng lẩu thừa hôm qua.

Anh đặt mua thêm ít nguyên liệu làm bữa sáng trên điện thoại, rồi kiềm chế tắt đèn đi ngủ.

Sáng ra đồng hồ sinh học của Diêu Viễn mất linh, cô ngủ một mạch đến tám giờ rưỡi. Lúc tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai.

Cô mở mắt nhìn trần nhà, không gian yên tĩnh, không biết Thương Kha đã đi đâu.

Cô bò dậy kéo rèm cửa. Sau cơn mưa trời lại sáng, ánh nắng tràn vào ngập cả căn phòng.

Cô nhìn thấy bức ảnh trong khung đặt trên tủ cuối giường, hai thiếu niên khoác vai bá cổ cười rạng rỡ.

Lúc đánh răng trong nhà vệ sinh, nụ cười trên gương mặt phản chiếu trong gương vẫn chưa tắt, cô vỗ nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo.

Đánh răng xong đi ra, ánh nắng ban mai chiếu xiên qua cửa sổ, nhuộm vàng cả bàn ăn. Nhìn ra xa hơn, Thương Kha đang đeo tạp dề làm bữa sáng trong bếp.

Hai chiếc nồi đang bốc hơi nghi ngút, Thương Kha đang rửa rau ở bồn rửa bát.

Cứu mạng, Diêu Viễn bật cười thành tiếng, hình ảnh này có sức sát thương quá lớn.

Nghe thấy tiếng động, Thương Kha quay đầu lại. Anh vừa thả rau vào mì, tay cầm đũa, gương mặt rạng rỡ nhìn Diêu Viễn: "Ngủ ngon không?"

Diêu Viễn đứng đó ngắm nghía một lúc, hồi tưởng lại đêm qua.

Tối qua mệt quá, cả đêm "trèo đèo lội suối" rã rời cả người. Đàn ông mà dã man lên thì chẳng nói lý lẽ gì sất, dỗ thế nào cũng không được.

Trên giường có thêm một người mà cô lại chẳng hề thấy không quen. Tuy ngủ không nhiều nhưng chất lượng giấc ngủ rất tốt.

Diêu Viễn gật đầu: "Ngủ rất ngon."

Thương Kha nói: "Lại ăn sáng đi, trứng ốp la em ăn lòng đào không?"

Diêu Viễn bước tới, vòng tay ôm lấy eo người đàn ông từ phía sau: "Ăn lòng đào. Thơm quá, còn món gì nữa không?"

Thương Kha đáp: "Mì bò dưa chua, em ngồi đi, xong ngay đây."

Thịt bò thái lát còn thừa từ bữa lẩu hôm qua, dưa chua, cà chua và trứng gà mới mua thêm.

Xào khô dưa chua cho dậy mùi rồi thả cà chua đã bóc vỏ cắt miếng vào, đổ nước dùng bò vào nấu vài phút, thêm mì sợi. Mì chín thì thả thịt bò, thêm một nắm rau xanh, hành hoa rồi múc ra bát.

Dùng một chảo khác ốp trứng. Bí quyết để có trứng lòng đào ngon là dùng chảo sắt đáy tròn, nhiều dầu và nhiệt độ cao. Trứng chín tới thì cho ra đĩa.

Diêu Viễn ngồi xuống, cắn một miếng trứng ốp la. Bên ngoài rìa hơi cháy sém vàng ruộm, bên trong lòng đỏ tan chảy, thơm nức mũi.

"Hồi đại học chắc anh là chàng trai được hoan nghênh nhất trong nhóm du học sinh nhỉ?"

Thương Kha tháo tạp dề ngồi xuống đối diện: "Cũng bình thường thôi, anh bắt đầu nấu cơm từ hồi tiểu học lận."

Thương Tuấn nấu ăn quá dở, Chủ tịch Thương và Lý Quần Phi lại bận rộn, Thương Kha đành phải tự mày mò nấu nướng. Thương Tuấn nấu ăn thì dở nhưng khen người khác thì rất giỏi. Thương Kha lạc lối trong những lời ca tụng của Thương Tuấn, không chỉ nấu ăn mà còn nghiên cứu thực đơn, hoàn toàn coi nấu nướng là sở thích. Đến cấp hai Thương Kha không còn nhiều thời gian, vừa nấu ăn vừa nuôi cá làm sao xuể nên chỉ có thể nuôi cá mà bỏ nấu ăn thôi.

Thương Kha chợt nhớ ra gì đó lại hỏi: "Hồi đại học anh có phải mẫu người em thích không?"

Vừa ăn xong một quả trứng ốp la, Diêu Viễn đang ngon miệng, lại thêm cái tật "há miệng mắc quai", rất hiểu chuyện đáp: "Ừ, đương nhiên rồi."

Thương Kha nhướng mày, nhìn chằm chằm Diêu Viễn hai giây, không truy cứu sâu thêm.

Diêu Viễn bưng bát lên ♓.ú.𝐩 một ngụm nước dùng, nước bò hầm có vị chua ngọt của cà chua tươi. Cô ăn một miếng mì, sợi mì trơn tuột dai ngon.

"Mì này anh tự làm à?"

Thương Kha đáp: "Mua đấy, không kịp làm mì, để lần sau anh làm."

Ánh nắng còn vương lại bàn ăn, bầu trời ngoài cửa sổ xanh thẳm, làn gió nhẹ lướt qua làm hàng cây long não khẽ đung đưa.

Giờ khắc này, trong lòng Diêu Viễn bỗng nảy sinh cảm khái. Ba nhu cầu lớn của đời người: ăn, ngủ, t*nh d*c, thế mà lại có thể được thỏa mãn trên cùng một người.

Khả năng thích nghi của cô quá mạnh. Tối qua đã quen với việc hai người chung một giường, giờ lại quen với việc hai người cùng ăn sáng, thậm chí còn hy vọng sáng nào cũng được ăn đồ anh nấu, có chút không muốn đi làm nữa.

Nhắc đến đi làm, lý trí của Diêu Viễn mới quay về được một chút. Cô gọi dịch vụ giao hàng nhanh mang vali để ở khách sạn tới đây trước.

Diêu Viễn hỏi: "Chúng ta hẹn Chủ tịch Thương mấy giờ?"

Thương Kha đáp: "Không hẹn giờ cụ thể, ông ấy không bận thế đâu."

Diêu Viễn: "..."

Thương Kha đưa Diêu Viễn đến An Ảnh Medical vì biết cô sẽ hứng thú. Cùng là công ty thiết bị cao cấp, có quá nhiều điểm chung trong nghiên cứu phát triển sản phẩm, vận hành và bán hàng. Bản thân anh cũng tiện đường đến An Ảnh Medical, anh có một chức danh có tiếng mà không có miếng trong Hội đồng quản trị và Ban kiểm soát, sáng nay có cuộc họp với bên đó.

Hai người thay quần áo xong bước ra khỏi phòng, ánh mắt giao nhau giữa không trung, đánh giá đối phương một lượt, cả hai đều ăn mặc khá trang trọng.

Lúc ra cửa, Diêu Viễn kể chi tiết cho Thương Kha nghe đầu đuôi sự việc ở Hoa Đạt và kế hoạch sơ bộ của cô, đến lúc đó cần nhờ Chủ tịch Thương đứng ra hòa giải.

Thương Kha nói: "Em và Chu Châu hai người đi cùng Ngô Tác Thanh đến hội sở không an toàn đâu."

Diêu Viễn cười: "Bàn chuyện này bắt buộc phải ít người."

Thương Kha cân nhắc vài giây rồi hỏi: "Anh đi đón em nhé?"

Diêu Viễn đáp: "Không cần đâu, xong việc bên đó em về khách sạn."

Các nhà máy gia công trong chuỗi cung ứng điện tử tiêu dùng cạnh tranh nội bộ quá khốc liệt, lúc nào cũng đấu đá nhau. Chuyện này Trần Nhược Hư giỏi hơn Diêu Viễn nhiều. Trần Nhược Hư ở công ty lo nền tảng và ⓒ𝐡_ế đ_ộ, Diêu Viễn nhượng bộ quyền quản lý doanh nghiệp để xông pha tuyến đầu lo nghiệp vụ. Thương Kha cau mày, không đưa ra ý kiến gì thêm, lái xe một mạch đến trụ sở An Ảnh Medical.

Trụ sở An Ảnh Medical là một tòa nhà cao hơn ba mươi tầng, xung quanh bao bọc bởi hai khu nhà xưởng tiêu chuẩn bốn tầng, kết hợp giữa công nghệ mới và bảo vệ môi trường. Trên nóc tòa nhà lắp đặt các tấm pin năng lượng mặt trời, thực hiện cung cấp điện bằng một trăm phần trăm năng lượng sạch, sử dụng hệ thống thông minh tiên tiến tự động điều chỉnh nhiệt độ, ánh sáng và độ ẩm. Khu nhà xưởng bốn tầng được xây dựng như một khu rừng rậm rạp với tường hoa và thác nước, sân thượng tầng bốn là một khu vườn trên không xanh mướt một màu.

Thương Kha nói: "Anh đi họp trước đây, để Tôn Hoành đưa em đi tham quan tòa nhà trụ sở."

Diêu Viễn đáp: "Vâng."

Tôn Hoành đã đợi sẵn ở cửa, Diêu Viễn xuống xe đưa tay ra: "Chào anh, làm phiền anh rồi."

Tôn Hoành vội vàng đưa hai tay ra bắt lấy: "Chào Tổng giám đốc Diêu, không phiền, không phiền chút nào ạ."

Thương Kha kéo tay Diêu Viễn lại, nắm nhẹ trong lòng bàn tay, sau đó đưa thẻ ra vào của mình cho cô: "Thẻ này không giới hạn quyền hạn, cà phê của An Ảnh khá là ngon đó."

Diêu Viễn nhận lấy thẻ, cười nói: "Vậy là em có thể đi đến bất cứ đâu trong tòa nhà này sao?"

Thương Kha đáp: "Ừ."

Tôn Hoành không lạ gì với Diêu Viễn. Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ và Công nghệ Ba Quang có hợp tác, hai bên tiếp xúc nhiều lần. Một người phụ nữ như Diêu Viễn có thể đạt được thành tựu trong lĩnh vực công nghiệp vốn do nam giới thống trị thì chắc chắn không phải người thường, tự nhiên tạo ra một cảm giác xa cách.

Khi Diêu Viễn và Thương Kha đứng cạnh nhau, Tôn Hoành không dám nhìn nhiều. Diêu Viễn bộc lộ sự dịu dàng và phong tình của người phụ nữ đối với Thương Kha một cách rất tự nhiên, khiến người ta không kìm được mà cảm thán người phụ nữ này quá đẹp rồi.

Sau khi Thương Kha rời đi, Tôn Hoành đưa Diêu Viễn đến nhà hàng trong tòa nhà mua một cốc cà phê trước. Nhà hàng của An Ảnh nằm ở sảnh trung tâm, với những mảng kính sát đất lớn và cây xanh, tạo cảm giác vô cùng thoáng đãng. Không ít người đang ngồi ở sảnh trung tâm, đeo tai nghe, trước mặt là máy tính, bên cạnh là cà phê.

Diêu Viễn và Tôn Hoành xếp hàng mua cà phê, nghe thấy hai người trong hàng đang trêu đùa nhau. Bộ phận R&D của An Ảnh Medical tăng ca buổi tối ở công ty thì được miễn phí bữa tối, nhưng bộ phận Vận hành lại không có, đây là phân biệt đối xử với bộ phận Vận hành. Người kia lại bảo đây là muốn bộ phận Vận hành bớt tăng ca lại, về nhà mà làm việc.

Diêu Viễn mỉm cười. An Ảnh Medical có định hướng rõ ràng về giá trị thời gian của kỹ sư R&D, đây là thao tác thường thấy ở các công ty lấy nghiên cứu sản phẩm làm gốc.

Mua cà phê xong, họ băng qua sảnh trung tâm để đến phòng trưng bày của An Ảnh Medical. Cách trực tiếp nhất để tìm hiểu một công ty chính là tham quan phòng trưng bày của họ. Khu vực trưng bày không chỉ hướng đến khách hàng, nhà cung cấp mà còn hướng đến toàn thể nhân viên, là nơi truyền tải các giá trị quan của công ty.

Chương (1-104)