Truyện:Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Chương 018

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi
Trọn bộ 104 chương
Chương 018
0.00
(0 votes)


Chương (1-104)

Trước khi tốt nghiệp đại học, Diêu Viễn chưa từng yêu ai. Cô đi học sớm hơn bạn bè đồng trang lứa hai ba tuổi, về mặt tình cảm cũng không thuộc dạng khai khiếu sớm. Ở trường cô cũng không phải kiểu nữ sinh đa tài đa nghệ, tươi tắn rạng rỡ gì cho cam. Mãi đến năm cuối đại học, cô mới bắt đầu nhen nhóm ý định trải nghiệm 🍳υ🅰️_ⓝ ♓_ệ nam nữ.

Bạn trai đầu tiên là bạn học cùng lớp cao học. Kết thúc chương trình thạc sĩ, anh ấy nộp hồ sơ sang Đại học Carnegie Mellon (CMU) học Tiến sĩ và bảo Diêu Viễn cân nhắc đi cùng. Diêu Viễn chọn con đường học thẳng lên Tiến sĩ trong nước nên đương nhiên không đi theo. Hai người thậm chí chẳng nói lời chia tay, cứ thế tự nhiên cắt đứt liên lạc.

Quãng đời làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ cũng là lúc Công nghệ Ba Quang được thành lập, di dời từ Bắc Kinh về Nam Giang. Hơn ba năm ở Nam Giang, Diêu Viễn gần như ăn ngủ tại công ty, hoàn toàn không có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương 𝖙·♓â·𝐧 𝐦·ậ·🌴.

Khi bạn bè, người thân xung quanh lần lượt kết ⓗôⓝ·, cô Thẩm cũng bắt đầu sốt ruột, lôi kéo người quen giới thiệu đối tượng cho cô.

Diêu Viễn rất muốn nói rõ với cô Thẩm rằng cô không có nhu cầu về mặt tinh thần hay tài chính và tạm thời cũng không có ý định bước vào h*ô*𝓃 nhân. Một mối ⓠυ●𝐚●𝖓 𝐡●ệ bạn đời ổn định lâu dài đòi hỏi thời gian để hòa hợp, đòi hỏi cả hai phải mở lòng chia sẻ vòng tròn xã hội, lý lịch quá khứ, tình hình tài chính, phải dung hòa thói quen sinh hoạt, cách đối nhân xử thế, cũng như ranh giới trong nhận thức và quan điểm sống. Đó là một việc tiêu hao tinh lực và lãng phí thời gian vô cùng.

Nhu cầu duy nhất của cô là nhu cầu sinh lý. Cô không cách nào kìm hãm được bản năng của loài động vật có vú. Hormone nữ trong cơ thể cô chẳng thèm nói lý lẽ, cũng không phân biệt hoàn cảnh, cứ dao động lên xuống theo chu kỳ kinh nguyệt. Estrogen và testosterone đạt đỉnh vào thời kỳ rụng trứng, gây ra sự hưng phấn và xung động khó lòng kìm nén.

Những thay đổi của cơ thể nói cho cô biết rằng, cô đã là một người phụ nữ trưởng thành chín chắn, h*m m**n kết đôi mạnh mẽ hơn bất kỳ năm nào trước đây. Lý trí của cô không muốn như vậy, cô tự nhủ rằng đám hormone 𝒸ⓗế*ⓣ tiệt kia đừng hòng điều khiển được mình. Nhưng sáng nay khi tắm rửa, cô đã chấp nhận sự chi phối đó, bởi đó cũng là một phần của chính cô.

Cô cần thỏa mãn nhu cầu sinh lý, giải phóng hormone để xả cảm xúc, tốt nhất là một mối 🍳·𝐮·a·ⓝ ♓·ệ dài hạn, an toàn và chất lượng cao.

Chuyện này nghe thì không khó, nhưng thực tế thời gian làm việc của Diêu Viễn vượt quá một trăm tiếng mỗi tuần. Trừ khi đi công tác, còn lại từ tám giờ ba mươi sáng đến mười giờ tối cô đều cắm chốt ở công ty. Những người đàn ông cô tiếp xúc hàng ngày như nhân viên nam, khách hàng, nhà cung cấp, đối thủ cạnh tranh, hay các vị lãnh đạo... Diêu Viễn chưa bao giờ có suy nghĩ nào khác ngoài công việc với họ.

Còn bạn bè do cô Thẩm giới thiệu, Diêu Viễn lại càng không dám mạo muội tiếp xúc. Việc đó vừa vô trách nhiệm lại vừa phải gánh chịu áp lực đạo đức. Cô rất trân quý danh dự của mình, không muốn tùy tiện làm tổn hại nó. Cô Thẩm sẽ không hiểu và cũng chẳng thể đồng cảm, bà sẽ chỉ cho rằng cô bị b**n th** về mặt tâm lý, chỉ trích thái độ cô có vấn đề, tư tưởng ô uế, hành động lệch lạc.

Những cuộc ăn chơi trác táng, tiệc tùng hưởng lạc trên thương trường của cánh đàn ông hoàn toàn không tồn tại trong thế giới của Diêu Viễn. Công nghệ Ba Quang là một công ty định hướng sản phẩm có rào cản kỹ thuật. Giai đoạn đầu khởi nghiệp, khi cô còn trẻ chưa đủ uy nghi để trấn áp cục diện thì đã có Trần Nhược Hư đứng ra chắn gió che mưa. Sau khi Ba Quang phát triển thần tốc thì đã có đội ngũ bán hàng và mạng lưới đại lý hoàn thiện lo liệu.

Tỷ lệ nữ giới trong lĩnh vực công nghệ lõi rất thấp, tại Ba Quang tỷ lệ này chưa đến hai mươi phần trăm. Số lượng nữ doanh nhân trong lĩnh vực công nghệ lõi tại thành phố Nam Giang chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trong hội đồng quản trị tư nhân, cô mới chỉ gặp đúng một nữ doanh nhân, mà vợ chồng người đó lại là đồng sáng lập. Trong lĩnh vực này, nữ doanh nhân hoàn toàn không có một vòng tròn kết nối riêng.

Lấy thân phận xã hội làm nền móng, Diêu Viễn đã tự xây dựng nên một hòn đảo cô độc, hòn đảo ấy mang tên Công nghệ Ba Quang. Trên hòn đảo này không tồn tại tình cảm cá nhân và d*c v*ng.

Cô công tư phân minh, ranh giới rõ ràng, chán ghét việc dùng quyền công để thỏa mãn tư dục, và cũng không chấp nhận dùng tình riêng để mưu cầu lợi công. Sự nghiệp và đời sống luôn giữ một khoảng cách nhất định. Tình cảm cá nhân còn có gia đình bạn bè, nhưng d*c v*ng sinh lý thì ngoài những món đồ chơi chạy bằng điện ra, hoàn toàn không có lối thoát.

Có lẽ do thần giao cách cảm giữa mẹ và con gái, cuộc gọi video của cô Thẩm bất ngờ ập đến. Diêu Viễn tỉnh rượu một nửa, cầm điện thoại đi ra phía cửa.

Bên này, Thương Ái Di thấy Diêu Viễn cầm điện thoại đi ra chỗ khác liền bước tới ngồi vào chỗ của cô: "Tình hình thế nào rồi? Chị tò mò 🌜.𝒽ế.𝐭 đi được."

Thương Ái Di nhớ lại lúc nãy Thương Kha dùng ánh mắt không mấy thiện lành đuổi khéo Vương Nhữ Ba nhường chỗ để mình được ngồi cạnh cô gái kia. Tư thế của hai người nghiêng về phía nhau rất tự nhiên, nụ cười trên mặt Thương Kha lộ rõ mồn một, ánh mắt thì nhìn người ta trực diện không chút che giấu.

"Chị muốn biết gì?"

"Cô ấy đi Delphi cùng cậu à? Tên gì? Làm nghề gì?"

Thương Kha đáp: "Diêu Viễn, đối tác của một công ty công nghệ lõi."

Câu trả lời này khiến Thương Ái Di hơi bất ngờ. Theo lẽ thường cô ấy đoán Diêu Viễn có thể là người trong giới đầu tư tài chính hoặc giới âm nhạc. Ngẫm kỹ lại, cô trang điểm rất nhạt, ăn mặc tối giản, rõ ràng thuộc kiểu người tôn quần áo chứ không phải quần áo tôn người. Kiểu phụ nữ này nếu không phải trời sinh đã xinh đẹp thì là người có nội tâm vô cùng mạnh mẽ, hoặc là cả hai. Họ không mưu cầu quá nhiều về vật chất bên ngoài và toát lên một loại khí chất rất đặc biệt.

Lúc này Thương Ái Di mới vỡ lẽ, cái khí chất đặc biệt đó có lẽ chính là khí chất của dân khối tự nhiên, ngôn ngữ cơ thể không nhiều, ít khi để cảm xúc chi phối, trầm tĩnh, sâu sắc, khi giao tiếp chủ yếu là lắng nghe.

Thương Ái Di theo học khối xã hội, đại học học ngành Nhân học, sau khi tốt nghiệp thì về Quỹ từ thiện An Ảnh hỗ trợ Lý Quần Phi. Cô ấy từng tiếp xúc với quá nhiều người, nhiều lúc nhìn người chỉ dựa vào cảm giác về những sự khác biệt rất nhỏ. Những khác biệt đó liên quan đến xuất thân, sự giáo dục, ngành nghề và chức vị.

Ở Diêu Viễn rất ít thấy sự cứng nhắc, câu nệ rập khuôn thường thấy của dân kỹ thuật. Đường nét khuôn mặt cô 𝐦·ề·ⓜ 𝖒·ạ·𝒾 trôi chảy, vầng trán đầy đặn, vẻ đẹp linh động, trí thức nhưng đâu đó có chút lém lỉnh, giảo hoạt. Trong lời nói và thần thái tự nhiên toát lên vẻ rạng rỡ, mỗi cái liếc mắt đều hiện rõ sự զuÿ*ế*n 𝐫*ũ, khí chất lại vô cùng điềm đạm, ôn hòa. Những người như vậy trong công việc thường rất quyết đoán, lý trí và tài năng.

"Nhìn rất Cool, không ngờ cậu thích kiểu như vậy." Thương Ái Di liếc nhìn Thương Kha, ném cho anh một nụ cười ẩn ý rõ rệt.

"Thế em nên thích kiểu thế nào?" Thương Kha hỏi lại.

"Minh tinh, người mẫu chứ sao. Kiểu "Thiếu gia Thương Kha của An Ảnh đưa năm người đẹp xuất hiện tại Lễ hội âm nhạc Strawberry", hay "Thiếu gia An Ảnh chơi đùa nữ minh tinh, phí chia tay trên trời" chẳng hạn."

"Em không có sở thích đó."

"Dẫn cô ấy đến dự đám cưới đi, chị khá thích cô ấy đấy."

"Bọn em vẫn chưa đến bước đó."

"Thế hai người đến bước nào rồi?"

"Mới quen thôi. Về nhà chị đừng có nói lung tung, đang đi nghỉ mát, đừng làm phiền cô ấy."

Đến bước nào ư? Chẳng có bước nào cả.

Thương Kha không muốn để cô hiểu lầm anh là kiểu đàn ông tùy tiện bắt chuyện, lãng phí thời gian và sức lực vào những mối ⓠ*𝖚🔼*𝐧 𝒽*ệ yêu nhanh rút gọn, càng không phải kiểu đàn ông có bạn gái lâu năm trong nước nhưng ra nước ngoài lại tìm kiếm sự k*ch th*ch, bậc thầy trong việc quản lý thời gian.

Diêu Viễn từng từ chối khoản đầu tư vào Công nghệ Ba Quang, lại từng từ chối kết bạn WeChat với anh. Anh không biết lần tới Diêu Viễn sẽ từ chối điều gì, nhưng dường như cô rất giỏi trong việc từ chối người khác.

Anh biết rất rõ rằng ngay từ lần đầu tiên gặp Diêu Viễn, anh đã tò mò về cô, muốn tìm hiểu sâu hơn về cô. Anh có sự thôi thúc muốn lại gần theo bản năng, nhưng Thương Kha cảm thấy mình cần thời gian, cần cơ hội để tiếp xúc với Diêu Viễn.

"Phí Luyện đã theo đuổi chị thế nào?" Thương Kha hỏi.

"Đừng có học theo Phí Luyện, chị cứ nghĩ đến mấy việc anh ấy làm là lại thấy xấu hổ đến tê rần cả da đầu."

"Thế mà chị cũng đồng ý."

"Chắc là vì chưa từng có ai khiến chị thấy xấu hổ đến mức ấn tượng sâu sắc như thế chăng?"

Thế cũng được à? Thương Kha cảm thấy không đáng tin chút nào.

...

Bên kia, Diêu Viễn đã bắt máy cuộc gọi video của cô Thẩm: "Cô Thẩm ơi, sao mới sáng sớm đã gọi cho con thế?" Bên Diêu Viễn là mười hai giờ đêm, còn trong nước là sáu giờ sáng.

"Mẹ biết ngay là con chưa ngủ mà, nửa đêm nửa hôm còn ở ngoài đường à?" Cô Thẩm đứng trong bếp, vừa mới nấu cháo xong, chuẩn bị hấp ít bánh bao, xào vỏ dưa hấu và làm nộm sứa. Nhớ lại cơn ác mộng tối qua cứ thấy bồn chồn không yên, lại biết tính Diêu Viễn hay ngủ muộn nên bà rửa tay, lau tạm vào tạp dề rồi gọi video cho con gái.

"Con đang chơi ở quán bar của Nhất Nặc, lát nữa là về ngay." Diêu Viễn quay camera quét một vòng quanh quán. Ngoài tiếng nhạc vọng xuống từ tầng hai thì không khí ở đây chẳng hề có ánh đèn sặc sỡ mờ ảo hay ánh sáng lập lòe nhức mắt. Đa phần mọi người đều ngồi nghỉ ngơi hoặc trò chuyện, cũng chẳng mấy ai cầm điện thoại, trong mắt họ chỉ có người bên cạnh và người đối diện.

Màn hình lớn đang chiếu trận bóng đá, mọi người vừa uống rượu vừa xem bóng, chuyện trò rôm rả, gió biển thổi lồng lộng. Tất cả đều đang đắm chìm trong bầu không khí thư giãn ấy, không có nội dung gì là không thể cho cô Thẩm xem cả.

"Đêm qua mẹ mơ thấy khách sạn chỗ con ở bị cháy. Nước ngoài có gì vui đâu chứ, chẳng đâu an toàn bằng trong nước. Sau này bớt chạy lung tung đi, tối ngủ sạc điện thoại thì để xa xa ra."

Hèn chi cô Thẩm gọi video từ sáng sớm tinh mơ. Diêu Viễn dở khóc dở cười: "Cô Thẩm à con biết rồi. Ở nhà ăn sáng món gì thế?"

Cô Thẩm cho cô xem vỏ dưa hấu đã thái sẵn, sứa đã ngâm nở và cả bánh bao nhân thịt. Diêu Viễn và bố Diêu đều thích ăn bánh bao thịt, cô nhìn mà thèm nhỏ dãi.

Mấy hôm nay ở khách sạn toàn ăn ngũ cốc với xúc xích, cô nhớ quay quắt món bánh bao quẩy nóng, nhất là quán ăn sáng ngay cổng khu chung cư. Quẩy ở đó chiên vàng ruộm, giòn tan thơm phức. Quán mở bao nhiêu năm nay, hồi nhỏ cô Thẩm không cho ăn nhiều vì sợ quẩy có phèn chua, sau này lớn lên thì lại chẳng có thời gian về ăn.

Diêu Viễn buột miệng hỏi thăm: "Mẹ, quán ăn sáng ở cổng khu mình còn đông khách không?"

"Đông lắm, yên tâm đi. Muốn ăn thì về nhà, Quốc khánh tranh thủ mà về." Cô Thẩm đặt điện thoại lên bệ cửa sổ, đổ nước vào nồi, xếp bánh bao lên xửng hấp: "Con đã liên lạc với người ta chưa?"

Lại đến rồi, chạy trời không khỏi nắng. Cảnh tượng mẹ hiền con thảo tan tành trong một giây, Diêu Viễn chẳng muốn nói tiếp: "Vâng vâng con biết rồi. Cô Thẩm, bố đâu ạ?"

Lần này cô Thẩm không truy vấn nữa. Bố Diêu và Diêu Viễn nói chuyện vài câu rồi tắt máy. Diêu Viễn quay lại tầng hai, thấy chỗ ngồi cũ của mình đã có người ngồi, định bụng qua lấy ly rượu rồi đổi chỗ khác. Ai ngờ cô vừa đi tới, đối phương đã đứng dậy nhường chỗ, mỉm cười với cô. Cảm nhận được sự thiện chí của người ta, Diêu Viễn cũng mỉm cười đáp lại.

Cô uống cạn ly rượu, định tìm Nhất Nặc báo một tiếng rồi về. Thương Kha hỏi: "Về à? Cùng về nhé."

"Cùng về?"

"Hôm nay tôi ở Masiⓞn_💲." Hai hôm trước Thương Kha ở nhà, nhưng đám cưới sắp diễn ra, Thương Ái Di dẫn theo dàn phù dâu đến trưng dụng căn nhà đó nên anh vừa chuyển sang Masi🅾️*n*s, nằm ngay cạnh khách sạn của Diêu Viễn.

"Sao anh lại chuyển sang đó? Vẫn còn đặt được phòng à?" Diêu Viễn hỏi.

"Đám cưới của Thương Ái Di tổ chức ở Masi𝖔_𝓃_ş mà." Thương Kha giải thích.

"Ồ, hèn chi tôi không đặt được."

Diêu Viễn rất thích Masio𝐧-💰, thiết kế ở đó cực kỳ hợp gu thẩm mỹ của cô. Đại sảnh trần cao hướng thẳng ra biển Aegean không chút che chắn, quầy lễ tân nằm hai bên trái phải, gió biển thổi lồng lộng xuyên qua sảnh đường. Tầm nhìn bao la bát ngát mang lại cảm giác vừa trống trải lại vừa tự do. Nội thất trong phòng khiêm tốn và tinh tế, ban công và hồ bơi vô cực đều rất rộng.

Thương Kha nhạy bén bắt được sự tiếc nuối trong giọng nói của Diêu Viễn. Anh muốn hỏi cô có muốn qua đó ở không, Masio.ⓝ.ⓢ vẫn giữ lại phòng suite của anh. Nhưng lời đến cửa miệng lại thấy không ổn, có phần mạo muội và đầy tính ám chỉ, nên anh lại thôi. Anh quan sát cô một lúc, thấy bước chân của cô vẫn vững vàng, nhưng anh vẫn đi không quá xa, giữ một khoảng cách vừa vặn nếu men rượu làm cô loạng choạng thì anh có thể kịp thời đỡ lấy.

Diêu Viễn cùng anh ra ngoài, đến quầy lễ tân không thấy Nhất Nặc đâu, cô chào Raymond một tiếng rồi rời đi.

Xe đỗ ngay dưới lầu, Thương Kha mở cửa ghế phụ, mời cô đợi một chút rồi cầm áo vest và cà vạt đang để trên ghế ném ra ghế sau.

Diêu Viễn nói: "Cảm ơn." Sau đó cô ngồi vào, thắt dây an toàn, mất vài giây để thích ứng với mùi hương trong xe.

Xe của người đàn ông này rất sạch sẽ, không có bất kỳ đồ trang trí nào, cảm giác như chỉ cần bấm một nút là sẽ khôi phục cài đặt gốc vậy.

Thương Kha đóng cửa xe, vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái. Anh liếc nhìn màn hình khóa điện thoại rồi đặt lên bảng điều khiển trung tâm, bật nhạc. Giai điệu bài Affection vang lên, hai tay anh thong thả đặt lên vô lăng.

Ngay trước khi khóa màn hình, một tin nhắn trượt vào. Trợ lý Tôn Hoành gửi thông tin chuyến bay và lịch trình, ngày mai tham dự đám cưới Thương Ái Di, sáng ngày kia bay từ Athens quá cảnh Istanbul đi San Francisco. Lịch trình này đã được chốt từ trước khi anh đến Athens.

Hơn năm mươi phần trăm nhà cung cấp cốt lõi của các doanh nghiệp công nghệ phần cứng mà Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ rót vốn đều đến từ Mỹ, Đức và Nhật Bản. Các linh kiện công nghiệp và dịch vụ phần mềm của họ có tính thay thế cực thấp.

Ngành công nghiệp công nghệ trong nước liên tục bị chèn ép, danh sách trừng phạt các doanh nghiệp thực thể của Mỹ ngày càng mở rộng, xu hướng phi toàn cầu hóa trở nên rõ rệt. Việc tăng thuế xuất nhập khẩu có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự tồn vong và phát triển của các doanh nghiệp công nghệ lõi.

Thâm Nhuệ đang đẩy nhanh tiến độ mua lại ở nước ngoài, mục tiêu là thâu tóm các doanh nghiệp công nghệ thượng nguồn chất lượng cao, quy mô nhỏ, mô hình gia đình trong các lĩnh vực ngách, chủ yếu là linh kiện công nghiệp độ chính xác cao và thuật toán phần mềm. Mảng mua lại ở nước ngoài được ủy thác cho Thịnh Đạt Brothers.

Lần này anh cần tập trung khảo sát một vài doanh nghiệp mục tiêu tiềm năng. Trùng hợp là người sáng lập của một công ty Israel chuyên về LiDAR thời gian này cũng đang ở California, nhờ đó anh không cần phải bay vòng sang Israel nữa, gói gọn lịch trình trong vòng một tuần.

Điều này đồng nghĩa với việc, anh không có thời gian ăn tối với Diêu Viễn ở Santorini và cũng không có thời gian để tiếp xúc sâu hơn với cô.

-

  1. CMU (Carnegie Mellon University): Đại học Carnegie Mellon, Mỹ, ngôi trường danh giá hàng đầu thế giới về Khoa học Máy tính và Trí tuệ Nhân tạo.
  2. Học thẳng lên Tiến sĩ (Direct PhD): Chương trình đào tạo đặc biệt cho phép sinh viên đại học xuất sắc học thẳng lên bậc Tiến sĩ mà không cần trải qua giai đoạn Thạc sĩ.
  3. Estrogen và Testosterone: Hai loại nội tiết tố giới tính quan trọng. Ở nữ giới, Testosterone đóng vai trò chính trong việc k*ch th*ch h*m m**n; khi nồng độ cả hai cùng đạt đỉnh vào kỳ rụng trứng sẽ tạo ra nhu cầu sinh lý mạnh mẽ nhất theo bản năng tự nhiên.
  4. Công nghệ cứng/Công nghệ lõi (Hard Tech): Những công nghệ mang tính nền tảng, đòi hỏi hàm lượng nghiên cứu (R&D) cao và thời gian dài, khó sao chép, như chip bán dẫn, vật liệu mới, công nghệ sinh học....
  5. Lễ hội âm nhạc Strawberry: Thương hiệu lễ hội âm nhạc ngoài trời lớn và nổi tiếng nhất tại Trung Quốc, nơi tụ tập của giới trẻ sành điệu và nghệ sĩ Indie.
  6. LiDAR: Công nghệ viễn thám sử dụng tia laser để đo khoảng cách và lập bản đồ 3D; được coi là con mắt quan trọng nhất của xe tự lái.
  7. Thịnh Đạt Brothers (Shengda Brothers): Tên tổ chức tài chính trong truyện (hư cấu), được đặt theo phong cách các ngân hàng đầu tư nổi tiếng của Mỹ, như Lehman Brothers, chuyên thực hiện các thương vụ mua bán sáp nhập doanh nghiệp quốc tế.
  8. Phòng Suite: Hạng phòng cao cấp trong khách sạn, có diện tích lớn và không gian sang trọng, thường được chia tách biệt giữa phòng ngủ và phòng khách, khác với phòng Standard/Deluxe chỉ có 1 không gian chung.


Chương (1-104)