| ← Ch.009 | Ch.011 → |
Diêu Viễn, chú ngựa ô bí ẩn chưa rõ thực hư ra sao, chính thức thách đấu Thương Kha, tay chơi Poker lão luyện trong giới đầu tư bằng một ván solo.
Lấy chuyện hẹn hò của Thương Kha và Diêu Viễn ra làm tiền cược, nghe qua thì đúng là lời nói càn dở. Nhưng kỳ lạ thay, phản ứng của người trong cuộc lại rất bình thản. Cô gái kia thì không rõ nguồn cơn, còn Thương Kha vốn là kẻ ghét nhất việc mang phụ nữ ra đùa cợt, vậy mà anh lại thốt lên hai chữ: "Có thể".
Chẳng biết ai là người tiên phong huýt sáo, rồi tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên, lấn át cả tiếng đàn hát của mấy cao thủ 𝐯.õ 👢â.ⓜ âm nhạc trên tầng hai. Khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn nhưng cũng đầy nhiệt huyết.
Vương Nhữ Ba không có suất lên bàn bài, đứng ngoài ngứa ngáy chân tay, trong lúc cấp bách bèn mở luôn kèo cá cược bên ngoài.
Mọi người trên lầu lần lượt kéo xuống xem náo nhiệt, Thi Nhất Nặc và Tiêu Dương cũng có mặt. Khóe mắt Thương Kha lướt qua Tiêu Dương, rồi dừng lại ở cô gái đang đứng cạnh cậu ấy.
Phần lớn mọi người đều đặt cửa Thương Kha thắng, riêng Thi Nhất Nặc và Tiêu Dương thì vô điều kiện đặt cược cho Diêu Viễn. Vương Nhữ Ba có lẽ bị Diêu Viễn hành đến mức mắc hội chứng Stockholm, anh ta muốn đặt cửa Diêu Viễn, bởi nếu cô thắng thì ít nhất cũng chứng minh được rằng anh ta thua không phải do trình quá cùi. Anh ta mở miệng hỏi Diêu Viễn: "Cô có thắng được không?"
Diêu Viễn hoàn toàn mù tịt về phong cách chơi của Thương Kha, trong khi bốn chữ "trí tuệ nhân tạo" ban nãy coi như đã bóc trần lối chơi của cô rồi. Trong tình thế địch biết ta mà ta không biết địch, lại gặp phải cao thủ, xác suất thắng quả thực không cao. Cô đáp: "Tôi nghĩ nằm trong khoảng hai mươi phần trăm đến hai mươi lăm phần trăm."
Vương Nhữ Ba ngơ ngác toàn tập: "Một là thắng hai là thua, không phải là năm mươi sao, đâu ra cái số hai mươi với hai mươi lăm thế?"
Diêu Viễn còn chưa kịp mở miệng, Thương Kha nãy giờ vẫn dựa lưng vào ghế, thuận tay nhặt quả táo trên bàn nhỏ bên cạnh nhét vào miệng Lão Vương: "Nghỉ ngơi chút đi, đến khả năng và xác suất còn không phân biệt được mà đòi bàn luận."
Vương Nhữ Ba phục sát đất, tế bào não 🌜*𝐡ế*ⓣ đi không biết bao nhiêu mà kể. Anh ta cắn một miếng táo, trêu chọc Diêu Viễn: "Cô là dân Toán học hả, sao mà nghiêm túc chặt chẽ quá vậy?"
Nhất Nặc đứng bên cạnh nói chen vào: "Anh không hiểu đâu, tư duy logic chặt chẽ là tố chất cơ bản của Tiến sĩ ngành kỹ thuật đấy."
"Đù!" Vương Nhữ Ba và Trình Thế An đồng thanh thốt lên. Hai người nhìn nhau, hoàn toàn không nhìn ra được điều này. Nói sao nhỉ, trông Diêu Viễn thực sự không giống kiểu Tiến sĩ kỹ thuật cho lắm.
Trình Thế An đã có định kiến ngay từ đầu, cứ tưởng Diêu Viễn là kiểu con gái xinh đẹp không có nghề nghiệp đàng hoàng, phải đi buôn hàng xách tay kiếm tiền, quẹt thẻ tín dụng cũng phải cố ngồi hạng thương gia. Kiểu người này trong giới của Trình Thế An gặp nhiều rồi.
Lúc trước mời đi Santorini thì không chịu đi cùng, giờ lại mò đến buổi tụ tập này chơi, ai biết được có phải do hóng được tin Thương Kha ở đây nên mới giở trò vờ tha để bắt hay không. Nhưng ngặt nỗi cô nàng đánh Poker lại khá cừ, ít nói, ít biểu cảm, ra bài nhanh, mang phong thái thong dong bốn lạng đẩy ngàn cân, dường như chẳng quan tâm gì cả.
Trình Thế An cảm thấy lấn cấn trong lòng, lo thay cho người anh em tốt, cảm giác cô gái này thủ đoạn cũng cao tay lắm.
"Tiến sĩ trường nào thế?" Trình Thế An hỏi. Vừa dứt lời đã thấy không ổn, câu hỏi này nghe có vẻ sặc mùi khiêu khích gây sự, ít nhiều có phần bất lịch sự.
Diêu Viễn đáp: "Trường bình thường thôi."
Thấy cái thái độ nói năng khiêm tốn kiểu nửa vời này, Trình Thế An chẳng hiểu sao lại muốn làm cho ra lẽ: "Trường bình thường là trường nào?"
Diêu Viễn nói: "Đại học A."
Vương Nhữ Ba và Trình Thế An đồng thanh: "Vãi! Thế mà gọi là bình thường á?"
Trình Thế An cũng buộc phải thừa nhận phong cách chơi bài của Diêu Viễn đúng chất Tiến sĩ kỹ thuật, ổn định, chuẩn xác, thực thi chiến lược một cách nghiêm ngặt sau khi đã tính toán xác suất cực nhanh.
Ngay cả trong giới của Trình Thế An, dù có rất nhiều đường tắt để vào được đại học tốt, nhưng họ vẫn luôn có cái nhìn nể trọng đối với những người có học vấn thực thụ. Trình Thế An thầm nghĩ Thương Kha biết Diêu Viễn, nhưng Diêu Viễn lại không biết Thương Kha, chẳng lẽ cô ấy là một người nổi tiếng nhưng sống kín tiếng? Anh ấy quyết định lát nữa về sẽ tra cứu thử xem sao.
Nhất Nặc ôm vai Diêu Viễn, nén tiếng cười nói nhỏ: "Phải công nhận mày đúng là bà trùm Versailles, nhưng mà tao thích."
Vương Nhữ Ba méo xệch mặt mày: "Không chơi lại với đám học sinh giỏi các người, thôi để học sinh giỏi tự chơi với nhau đi."
Diêu Viễn nói: "Thực ra cũng chưa chắc đã liên quan đâu."
Vương Nhữ Ba trừng mắt nhìn cô. Chẳng lẽ cô định bảo là liên quan đến chỉ số IQ sao? Thế thì hơi ngông đấy nhé."Ý cô là sao?"
Diêu Viễn nhìn chéo sang phía Thương Kha, điềm nhiên đáp: "Còn tùy vào vận may nữa."
Vương Nhữ Ba hiểu ngay vấn đề: "Được, để xem cô và Thương Kha ai may mắn hơn."
Trình Thế An nhìn theo ánh mắt Diêu Viễn về phía Thương Kha. Thằng bạn chí cốt của anh ấy không nói năng gì cả, hai tay khoanh trước 𝖓𝐠ự-𝒸, vẻ mặt rất tự nhiên, không hề có chút ngạc nhiên nào, khóe miệng còn vương rõ nét cười.
Với Thương Kha, Poker là một cuộc đấu trí về tinh thần, đầy k*ch th*ch và chân thực. Một khi đã ngồi lên bàn bài là gạt bỏ mọi tạp niệm, toàn tâm toàn ý bật 𝖈-𝒽-ế đ-ộ thi đấu.
Ba chữ "tùy vận may" nghe có vẻ hơi tiêu cực và đi ngược lại tinh thần của Poker cũng như phẩm chất cạnh tranh công bằng, nhưng đối với anh, Diêu Viễn là một đối thủ xứng đáng được tôn trọng.
Tuy nhiên, anh cũng hiểu ý của Diêu Viễn. Tối nay hai người bị đẩy vào thế cưỡi lên lưng cọp, bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn vào màn so găng 1-1 này. Câu nói tùy vận may chẳng qua là lời nhắc nhở hãy thả lỏng tâm lý, đừng vì bảo vệ sĩ diện hay chứng minh bản thân mà cố sống cố 𝒸.♓.ế.✞ ăn thua đủ, sẽ mất vui.
Cảm giác này hơi kì lạ, lòng tự trọng lại được chính đối thủ chăm chút. Thương Kha tự giễu, khóe môi nhếch lên rồi im lặng không đáp.
Ván thứ nhất: Bài tẩy của Thương Kha là đôi A. Trong Poker Texas Hold'em, có tổng cộng 1326 tổ hợp bài tẩy, xác suất để có được một đôi bài tẩy ngay từ đầu là 5. 88%.
Không thể phủ nhận đây là bài cực mạnh, tỷ lệ thắng trước khi lật bài chung khi đối đầu với bất kỳ bài nào cũng đều trên 80%.
Nếu all-in ngay lập tức, Diêu Viễn sẽ không theo. Nếu không all-in thì pot quá nhỏ. Sau khi lật bài, chỉ có thêm A mới làm mạnh thêm đôi A, còn hầu như bất kỳ lá bài nào khác cũng có thể giúp đối thủ mạnh lên. Đôi A là đôi siêu cấp rất khó bỏ, không có lý do gì để không tiếp tục. Nếu hy vọng đối thủ sẽ theo cược, vậy thì cứ tố bình thường để đẩy pot lên càng cao càng tốt.
Bài tẩy của Diêu Viễn là 8/J. Bài chung ra K/Q/9. Diêu Viễn ngồi vị trí bên trái Dealer nên hành động trước, cô đặt cược, Thương Kha theo.
Vòng Turn ra lá 10. Diêu Viễn tố ngược, Thương Kha tiếp tục theo.
Vòng River ra thêm một lá 9.
Thương Kha nhìn 5 lá bài chung trên bàn: K/Q/9/10/9, anh quyết định bỏ bài dứt khoát.
Đến khi Diêu Viễn lật bài, đúng là oan gia ngõ hẹp, cô cầm sảnh 9-10-J-Q-K. Nếu Thương Kha không bỏ bài thì kết cục cũng thê thảm y hệt Vương Nhữ Ba.
Vương Nhữ Ba phấn khích vỗ vỗ vào lưng ghế Diêu Viễn: "Quả nhiên không đặt sai cửa, Tiến sĩ Diêu tối nay bài đẹp xuôi gió, vận đỏ như son."
Phần lớn những người khác đều đặt cửa Thương Kha nên không khí có phần trùng xuống. Khởi đầu bất lợi là thử thách cực lớn về mặt tâm lý.
Diêu Viễn không nói gì. Việc Thương Kha cầm đôi A mà khi bị Diêu Viễn 3-bet vẫn có thể gạt bỏ sĩ diện để bỏ bài kịp thời đã chứng minh anh sở hữu năng lực quan trọng nhất của một tay chơi Poker: Quản trị tốt cảm xúc. Dù 〽️_á_υ có dồn lên não cũng biết dừng lại đúng lúc. Một đối thủ có cảm xúc ổn định còn đáng gờm và khó đoán hơn nhiều so với một đối thủ có kỹ thuật xuất sắc.
Càng về sau, qua nhiều ván bài, ưu thế trong phong cách chơi của Diêu Viễn càng lộ rõ. Cô như một trí tuệ nhân tạo không cảm xúc, luôn quán triệt thực thi chiến lược GTO, không bị ảnh hưởng bởi ván trước. Cô đang ở thế thượng phong, đúng kiểu con cưng của trời, thần cản ɢ❗*ế*𝐭 thần, phật cản 🌀𝐢ế-† phật.
Cả buổi tối cô cầm toàn bài khủng: Sám đè sám, Thùng lớn đè thùng bé, Tứ quý chặt Cù lũ... Nếu không phải đây là sân chơi của giới đầu tư tài chính uy tín thì chắc người ta đã nghi ngờ có gian lận.
Ván thứ hai: Thương Kha cầm bài tẩy 3/7. Ván trước đôi A, ván này 3/7, đúng là một trời một vực.
Bài chung ra 7/5/A. Vòng Turn rớt xuống lá 4. Lúc này có cơ hội tạo thành Sám cô hoặc Sảnh hai đầu. Diêu Viễn thắng ván đầu nên có thể sẽ tiếp tục dồn ép, bào mòn lượng chip và tâm lý của anh.
Diêu Viễn cầm 7/J. Đang có lợi thế thắng thế, chiến thuật của cô trở nên quyết liệt hơn. Sau khi lật bài, cô lại tung ra cú 3-bet, đẩy áp lực về phía Thương Kha. Nằm trong dự tính, Thương Kha đẩy all-in. Chip của Diêu Viễn nhiều hơn Thương Kha, cô do dự một chút rồi quyết định theo.
Cuối cùng, vòng River rớt xuống lá 2. Thương Kha có Sảnh, thắng đôi 7 của Diêu Viễn. Thương Kha gỡ lại một ván.
Ván thứ ba: Đôi Q của Diêu Viễn thắng đôi 10 của Thương Kha.
Ván thứ tư: Thương Kha bỏ bài, Diêu Viễn thắng.
Tổng kết 4 ván: Diêu Viễn thắng 3. Tuy nhiên, ván Thương Kha thắng là ván all-in ăn đậm, còn hai ván sau anh đánh thận trọng nên thua ít. Lượng chip của hai người hiện tại tương đương nhau.
Diêu Viễn liếc nhìn thời gian. Trước khi bắt đầu ván thứ năm, cô nói: "Chúng ta chơi 5 ván rồi kết thúc nhé?"
Thương Kha không có ý kiến.
Ván thứ năm:
Thương Kha bài tẩy 7/9. Bài chung ra A/7/7.
Diêu Viễn bài tẩy K/K. Vừa nhìn thấy lá A trên bàn, cô lập tức điều chỉnh chiến lược, tập trung thắng pot nhỏ, tránh thua pot to, phòng trường hợp đối thủ có A hoặc may mắn vớ được 7. Diêu Viễn hành động trước, cô đặt cược như bình thường, và cũng chỉ có thể tiếp tục cược để thăm dò, nếu không sẽ bị lộ là bài tẩy chỉ ở mức trung bình và bài chung không giúp ích gì.
Thương Kha ngay vòng Flop đã trúng Sám cô. Nếu đối phương cầm AA thì khó có khả năng cược như bình thường. Nếu không phải AA thì các bài khác không có cửa thắng. Nếu anh trực tiếp 3-bet để đẩy pot lên cao thì có thể khiến Diêu Viễn bỏ bài, như vậy không tối đa hóa được lợi nhuận. Vì thế, Thương Kha chọn cách theo.
Vòng Turn rớt xuống lá 2. Không có khả năng tạo sảnh. Với Thương Kha lúc này ván bài coi như đã nắm chắc phần thắng, đại cục đã định. Mục tiêu của Diêu Viễn vẫn là kiểm soát pot ở mức thấp nhất có thể, nên cô chọn xem bài. Mục tiêu của Thương Kha chuyển thành giữ chân Diêu Viễn càng lâu càng tốt để cô không bỏ bài sớm, nên anh tiếp tục cược. Việc Thương Kha chủ động cược khiến Diêu Viễn mất đi cơ hội nắm quyền chủ động.
Vòng River rớt xuống lá 6 vô thưởng vô phạt. Diêu Viễn tiếp tục xem bài, Thương Kha thắng trọn số chip của ván thứ năm.
Kết quả chung cuộc: 5 ván, Diêu Viễn thắng 3 ván, nhưng Thương Kha thắng 2 ván với số lượng chip thu về nhiều hơn hẳn.
Chiến thuật và phong cách của Diêu Viễn phù hợp với cuộc chiến dài hơi, càng chơi lâu lợi thế càng rõ rệt. Giới hạn chỉ trong 5 ván thực sự là điều bất lợi cho cô. Thương Kha đã thể hiện rất rõ phong cách đi đường kiếm hiểm hóc, mạo hiểm và quyết liệt để khắc chế chiến thuật siêu an toàn của Diêu Viễn. Ở một mức độ nào đó, có thể nói Thương Kha đã chiếm được chút lợi thế.
Giới đầu tư bắt đầu reo hò, kẻ khóc người cười. Vương Nhữ Ba thuộc phe khóc ròng, con số tỷ lệ thắng hai mươi phần trăm và hai mươi lăm phần trăm mà Diêu Viễn ước tính lúc đầu quả thực không phải là khiêm tốn.
Vương Nhữ Ba còn chưa kịp buồn bực quá hai phút thì đã nghe thấy Thương Kha lên tiếng: "Chúng ta đâu có giao kèo là tính theo luật năm ván thắng ba hay tính theo số lượng chip để định thắng thua."
"Đương nhiên là tính theo số lượng chip rồi, chẳng lẽ chơi Poker không phải là để thắng chip sao?" Diêu Viễn cong môi, hơi dừng lại, ánh mắt như có móc câu, lại mang chút khiêu khích khi nói: "Hay là anh không muốn hẹn hò với tôi?"
Ánh mắt Thương Kha dần trở nên dịu dàng, khóe miệng nở nụ cười: "Đương nhiên là không phải."
Giới đầu tư nhìn bầu không khí này thì còn lạ gì nữa, tiếng hò reo bắt đầu vang lên tứ phía. Mấy người bên giới âm nhạc vẫn còn đang ôm nhạc cụ, hứng chí đệm luôn một bài Thần Thoại Tình Thoại.
Tình yêu trong cơn mê muội, từ thuở Bàn Cổ sơ khai đã bắt đầu, câu chuyện xưa lãng mạn là thế. Tình yêu trong màn sương khói, kiếp trước kiếp này và kiếp sau, sợ rằng bỏ lỡ rồi cũng chẳng hay. Lạc vào chốn hồng trần mênh mang, Đông Tây Nam Bắc vẫn nương tựa vào nhau, sợ rằng sống một mình chẳng còn ý nghĩa. Tình yêu là những chuyến đi về, tơ tình vương vấn từng sợi lại từng sợi, thần thoại tình thoại...
Theo nhịp điệu và giai điệu quen thuộc vang lên, những ký ức được cất giấu đâu đó trong tâm trí mọi người nhanh chóng ùa về.
Người thì hát theo, người thì vỗ tay gõ nhịp, dần dần tất cả đều đắm chìm trong tiếng nhạc.
Diêu Viễn lấy một ly cocktail từ quầy bar, bước ra boong tàu.
Mặt biển lấp lánh ánh sao, sóng gợn lăn tăn, ngẩng đầu nhìn lên là dải ngân hà rực rỡ, tựa như những viên kim cương đính trên tấm nhung đen huyền bí.
Xa xa trên sườn đồi thoai thoải, những ngôi nhà trắng và nhà thờ mái vòm rực rỡ ánh đèn, chóp mũi vương vấn vị mặn của nước biển hòa quyện với hương hoa không tên, bên tai là những bản tình ca triền miên.
Rượu không say, người tự say.
Khi Thương Kha bước ra, anh thấy cô đang đứng trên boong tàu ngước nhìn bầu trời sao. Một tay cô đặt trên lan can, ngón tay gõ nhịp nhè nhẹ, tay kia cầm ly rượu. Chiếc váy hai dây dáng dài tôn lên vòng 𝖊·🅾️ t♓𝐨·ⓝ gọn, mái tóc dài buông xõa trên vai, bồng bềnh bóng mượt. Anh dừng bước ngắm nhìn một lúc rồi mới đi tới chào hỏi: "Hi."
Diêu Viễn nghiêng người nhìn anh, đưa tay vén lọn tóc mai ra sau tai, đáp lại: "Hi."
Thương Kha nâng ly ra hiệu, hai người khẽ chạm cốc: "Tối nay vận may tốt thật, cảm ơn đã chiếu cố."
Đây là anh vẫn còn nhớ chuyện cô nói "tùy vận may", đang dùng chiêu lùi một bước để tiến hai bước đây mà. Diêu Viễn cũng không giải thích, giả vờ như không biết, thuận theo lời anh: "Ừ, không có chi, nên làm mà."
Thương Kha nói: "Em không hỏi xem tôi định cảm ơn em thế nào sao?"
Lại còn có chuyện tốt thế này nữa à? "Hả?"
Thương Kha lịch sự hỏi: "Ngày mai em có rảnh không?"
Diêu Viễn nhìn người đàn ông mới gặp mặt hai lần này. Giọng điệu anh thẳng thắn tự nhiên, cứ như thể đang hỏi ngày mai thời tiết thế nào. Cô không chắc chắn ý của đối phương là gì: "Mọi người đùa nhau thôi mà, không phải sao?"
Thương Kha không trả lời trực tiếp: "Không phải em nói muốn đi đền thờ Delphi sao? Chúng ta có thể cùng đi."
Có lẽ bầu không khí quá tốt khiến người ta thả lỏng, có lẽ do chút men rượu làm đầu óc chếnh choáng, hoặc cũng có thể do trong lòng vốn đã có sự mong chờ nên khó lòng từ chối, Diêu Viễn không lên tiếng phản đối.
Không gian chìm vào im lặng một phút.
Ánh mắt Thương Kha chuyển dời lên gương mặt cô, hỏi thẳng: "Em đang nghĩ gì thế?"
Diêu Viễn lắc đầu: "Chúng ta đi bằng cách nào?"
Thương Kha nói: "Em chỉ cần đi thôi, được không? Những việc khác cứ giao cho tôi."
Diêu Viễn bật cười thành tiếng: "..."
Thương Kha nhìn cô: "Cười gì vậy?"
Diêu Viễn nói: "Phát ngôn đúng chuẩn tổng tài bá đạo."
Thương Kha cũng cười: "Tiện tay thôi mà."
Hóa ra là phản đòn, đợi sẵn ở đây để trả miếng cô sao? Người đàn ông này cũng thù dai phết, cái lần tiện tay ấy của cô làm sao so sánh được với cái sự tiện tay lần này của anh được cơ chứ?
-
- Versailles: Tiếng lóng để nói về sự khoe khoang tinh tế, ý là giả vờ khiêm tốn, than vãn hoặc chê bai để ngầm khoe sự giàu có, tài giỏi của bản thân.
- Bốn lạng đẩy ngàn cân: Nguyên lý của Thái Cực Quyền; dùng sự khéo léo, nhẹ nhàng để hóa giải sức mạnh lớn của đối phương.
- GTO (Game Theory Optimal): Chiến thuật "Tối ưu hóa lý thuyết trò chơi"; cách chơi bài dựa trên toán học và sự cân bằng hoàn hảo để đối thủ không thể bắt bài hay khai thác sơ hở.
- Thần Thoại Tình Thoại: Bài hát chủ đề kinh điển của phim Thần Điêu Đại Hiệp, bản 1995 do Cổ Thiên Lạc và Lý Nhược Đồng đóng.
- Sám cô (Three of a Kind): Bộ bài có 3 lá giống hệt nhau (Ví dụ: ba lá 7). Sảnh (Straight): Bộ 5 lá bài có số thứ tự liên tiếp nhau nhưng không cùng chất (Ví dụ: 9-10-J-Q-K). Thùng (Flush): Bộ 5 lá bài cùng màu/cùng chất nhưng không liên tiếp (Ví dụ: 5 cơ, 9 cơ, J cơ, 2 cơ, 7 cơ). Cù lũ (Full House): Kết hợp gồm một bộ ba và một bộ đôi (Ví dụ: ba lá K và hai lá 9). Tứ quý (Four of a Kind): Bộ bài có 4 lá giống hệt nhau (Ví dụ: bốn lá Át), là bài cực mạnh. Sảnh hai đầu (Open-ended straight draw): Tình huống đang có 4 lá bài liên tiếp, chỉ cần thêm 1 lá ở đầu hoặc cuối là tạo thành Sảnh (Ví dụ: có 4-5-6-7, chờ ra con 3 hoặc con 8). Sám đè sám (Set over Set): Tình huống xui xẻo khi mình có bộ ba (Sám) nhưng đối thủ lại có bộ ba to hơn (Ví dụ: bộ ba 6 thua bộ ba 10). Thùng lớn đè thùng bé: Cả hai người đều có Thùng (đồng chất), nhưng người nào cầm lá bài cao hơn trong bộ thùng thì người đó thắng.
| ← Ch. 009 | Ch. 011 → |
