Truyện:Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra! - Chương 542

Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!
Trọn bộ 806 chương
Chương 542
0.00
(0 votes)


Chương (1-806)

"Đi thôi, vào thành!" Thượng Quan Hoành Nghiệp lạnh lùng nói, rồi bất ngờ vung roi, kéo cương ngựa phi thẳng về phía cổng thành.

Nhìn theo bóng lưng lạnh lẽo của Tần Vương, các quan viên ăn đầy bụi ngựa đều cảm thấy oan ức và bối rối.

Điện hạ sao thế nhỉ? Chiến thắng trở về mà vẫn không vui sao?

...

Minh Lan Nhược cưỡi ngựa đi vào thành từ cổng thành khác, trực tiếp hướng về phủ Minh Phi.

Không hiểu sao, dù biết những gì Thượng Quan Hoành Nghiệp nói đều đúng nhưng trong lòng nàng... vẫn thấy nặng nề.

Nếu không phải vì hồi nhỏ nàng từng có đoạn quá khứ với Thương Kiều, nếu không phải vì hắn đã trải qua những chuyện đau đớn và khó khăn nên phải gánh chịu quá nhiều.

Hắn cũng sẽ không phát sinh tình cảm yêu đương đến mức cố chấp với nàng, hắn cũng sẽ giống như Thượng Quan Hoành Nghiệp chứ?

Dù có cưới nàng, hắn cũng sẽ cân nhắc đến lợi ích, cũng sẽ nạp thiếp...

Minh Lan Nhược thở dài một hơi, khẽ nhíu mày, nàng vẫn bị những lời của Thượng Quan Hoành Nghiệp ảnh hưởng.

Ngay khi nàng đến ngõ trước phủ Minh Phi, vừa xuống ngựa thì nghe thấy một tiếng hét non nớt vang lên—

"A a a a... Mẫu thân đã về rồi!"

Rồi nàng thấy một "tinh linh mập mạp" trong bộ áo hồng đào mũm mĩm lăn thẳng đến trước mặt mình.

"Tiểu tinh linh mập"

Tiểu Hy lao đến ôm chặt lấy chân nàng, nhảy cẫng lên vui mừng: "Mẫu thân! Mẫu thân cuối cùng đã về rồi!"

Minh Lan Nhược bị cú va chạm làm cho suýt ngã, ngỡ ngàng một lúc, rồi bất ngờ ngồi xổm xuống ôm chặt Tiểu Hy vào lòng: "Ừ! Mẫu thân rất nhớ Tiểu Hy!"

Cơ thể ấm áp của đứa trẻ trong vòng tay khiến trái tim đang rối bời của nàng bình yên trở lại.

Tại sao nàng phải nghĩ ngợi quá nhiều, con người nên hành động theo thực tế chứ không nên quá bận tâm đến những điều chưa xảy ra?

Đúng là tự làm khó mình!

Tâm trạng dường như đỡ hơn, Minh Lan Nhược hô*n mạnh một cái lên má Tiểu Hy, rồi...

Nàng ngạc nhiên nhìn đứa trẻ trong vòng tay: "Tiểu Hy, sao con lại mập thế này?! Cả mấy tháng rồi mà chẳng cao lên chút nào cả?!"

Mới bao lâu chứ? Sao nhóc này lại mập ra như vậy?!

Thêm một lớp thịt nữa trên người, khuôn mặt tròn trịa, hồng hào, đôi mắt to tròn, long lanh, giống như một quả đào mật thành tinh!

"Mẫu thân, người không thương Tiểu Hy nữa, hu hu hu..." Tiểu Hy ngay lập tức mếu máo, nước mắt lưng tròng.

"Mẫu thân lại chê con mập, còn chê con không cao lên nữa!

Những đứa trẻ chơi cùng gần nhà đều cao hơn, ai cũng nghĩ con chỉ mới ba bốn tuổi, trong khi con đã gần sáu tuổi rồi!"

Cái vẻ mặt ủy khuất đó, giống như một chú mèo mập đáng yêu bị chủ nhân đá đi.

Minh Lan Nhược thấy thương liền bế Tiểu Hy lên để dỗ dành: "Được rồi, là lỗi của mẫu thân, Tiểu Hy đừng khóc nữa!"

Nhưng không ngờ, nhóc con quá nặng, nàng loạng choạng một bước, cố gắng lắm mới bế được bé mập này.

Thật là nặng!

Những người trong phủ Minh Phi vừa đi tới nhìn thấy Minh Lan Nhược khó nhọc bế Tiểu Hy, ai nấy đều bật cười.

"Xuống đi nào, tiểu tổ tông, Minh Phi nương nương vừa về, còn mệt lắm!" Tần ma ma nhanh chóng tiến lên đỡ Tiểu Hy xuống.

Minh Lan Nhược nhìn thấy Tần ma ma, người thân cận nhất bên cạnh Thái hậu, bèn cười nói: "Tần ma ma, những ngày qua đa tạ Thái hậu và bà đã chăm sóc Tiểu Hy giúp ta!"

Tần ma ma ngại ngùng nói: "Lão nô bái kiến Minh Phi nương nương, mấy ngày nay Thái hậu thường dẫn Tiểu Hy vào cung, cho ngự trù làm nhiều món ngon, không cẩn thận nên ăn nhiều quá."

Minh Lan Nhược bế nhóc con trong lòng, cảm giác nặng trịch khiến nàng bất lực cười: "Thái hậu thương cháu quá mà."

Không cần đoán cũng biết tại sao nhóc mập này lại trở nên tròn trịa như vậy.

Những người lớn tuổi rất cưng chiều trẻ con, luôn nghĩ rằng trẻ con ăn được là có phúc.

Thái hậu chắc hẳn rất muốn dọn cả ngự trù vào cung để tiện "nuôi nấng" Tiểu Hy, khiến nhóc con này trở thành một quả đào mật mập mạp.

Tiểu Hy tuy có chút không vui, nhưng vẫn ⓗ●ô●ⓝ lên má Minh Lan Nhược hai cái rồi lẩm bẩm: "Mẫu thân để con xuống đi, con nặng lắm, con sợ người mỏi lưng."

Mọi người lại không nhịn được cười vì sự "hiểu chuyện" của tiểu tinh linh mập mạp này.

Vương ma ma dẫn theo Xuân Hòa, Ô Tang cô cô và những người khác lên trước, xúc động hành lễ với Minh Lan Nhược: "Đại tiểu thư!"

Bất kể thân phận của nàng thay đổi thế nào, những người của Xích Huyết đều gọi nàng là "Đại tiểu thư".

Bởi chỉ có thân phận này là không thay đổi, cũng không liên quan gì đến hoàng gia.

Mấy tháng không gặp, Minh Lan Nhược nhìn những người không cùng huyết thống nhưng còn hơn cả ruột thịt, không khỏi rơm rớm nước mắt, vui vẻ tiến lên nắm chặt tay mọi người, lần lượt trò chuyện.

"Mọi người vất vả rồi, ta đã trở về!"

Cuối cùng vẫn là Vương ma ma bình tĩnh, cười nói: "Mau vào phủ đi, đây không phải chỗ để nói chuyện."

Dù phủ Minh Phi là phủ đệ lớn nhất trong con ngõ này.

Nhưng xung quanh vẫn có một số hộ gia đình, để người ngoài nhìn thấy cũng không hay.

Một nhóm người đông đúc rước Minh Lan Nhược vào phủ, nàng thì nắm chặt tay Tiểu Hy không rời, vừa đi vừa cười nói với mọi người.

Cảnh Minh về trước một bước, mấy chiếc xe ngựa chở đầy quà đang được nàng ấy cùng Trần Ninh và mọi người sắp xếp.

"Đại tiểu thư đã nói, những món quà này, ngoài một số đặc sản, dược liệu từ Đông Bắc sẽ nhập kho, còn lại phân phát cho mọi người, ai cũng có phần. Đúng rồi, mấy gian phòng trống trong phủ cũng phải sắp xếp lại."

Cảnh Minh vừa dọn đồ, vừa dặn dò Xuân Hòa.

Xuân Hòa cầm sổ sách ghi chép, hỏi: "Là người của Xích Huyết ở Đông Bắc sẽ đến sao?"

"Đúng vậy, đám người Hồng Tỷ, Vệ Dã không nhiều, nhưng cũng có bảy tám người, đều là tinh anh của Xích Huyết ở Đông Bắc. Lúc đó tỷ cứ nói là hộ viện mới từ Đông Bắc đưa về." Cảnh Minh cười nói.

Nàng ấy đột nhiên nhớ ra gì đó, nói với Xuân Hòa: "Tiểu Tề Tử có quà cho tỷ, nhưng hắn ta vừa về Đông Xưởng, chắc sẽ bận lắm, không có thời gian đem đến. Tỷ rảnh thì qua Đông Xưởng lấy đi."

Tên tiểu hoạn quan đó trên đường cứ thấy món nào ngon, món nào lạ là mua, cũng gom được cả túi lớn.

Xuân Hòa ngạc nhiên, nhớ đến tiểu thái giám có nụ cười rạng rỡ mỗi lần gặp nàng ấy, không khỏi bật cười: "Được rồi."

Cảnh Minh dẫn theo một nhóm người cùng Xuân Hòa đưa hết đồ đạc vào kho.

"Muội kiểm kê trước đi, ta đã chuẩn bị nhiều món ăn trong bếp, phải đi xem lại." Xuân Hòa cười nói rồi rời đi.

Cảnh Minh gật đầu, vừa hoàn tất việc kiểm kê và ghi chép, nàng ấy bất ngờ quay người lại, suýt nữa va vào lồng 𝖓🌀●ự●𝒸 của ai đó.

Nàng ấy ngước lên nhìn, nhưng không có vẻ gì ngạc nhiên vì nàng ấy biết hắn ta đang ở đây.

"Sao vậy? Muốn đánh nhau à?" Nàng nhướng mày hỏi chàng trai trước mặt.

Trần Ninh khựng lại, nheo mắt: "Ta tìm ngươi chẳng lẽ chỉ để đánh nhau thôi sao?"

Thực ra hắn ta rất muốn "đánh nhau" với nàng ấy, nhưng tại sao nàng ấy lại nghĩ rằng hắn ta đến tìm nàng chỉ để làm chuyện đó?

Cảnh Minh cười khẽ, thả quyển sổ ghi chép trong tay xuống một cách tự nhiên: "Vậy ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Trần Ninh im lặng một lúc, đột nhiên giơ tay mở lòng bàn tay ra.

Trong tay hắn là một dải băng tóc màu đỏ thẫm được làm từ lụa. Đuôi của dải băng có đính một chiếc chuông vàng nhỏ, giữa băng có đính những viên ngọc trai và đá ruby kết tinh tỉ mỉ.

Nhìn thoáng qua trông giống như một cái khăn buộc đầu, nhưng lại rộng hơn gấp đôi, đúng là dải băng tóc dành cho nữ nhân.

Cảnh Minh nhìn qua, hai mắt không tự chủ được mà sáng lên, món đồ này đúng là hợp phong cách của nàng ấy: "Thật đẹp!"

Gương mặt điển trai rám nắng của Trần Ninh hiện lên chút ửng đỏ, hắn ta không thoải mái lắm, khẽ hừ một tiếng: "Đây là ta nhìn thấy ở một quầy hàng ven đường khi trở về, tiện tay mua thôi."

Cảnh Minh nhìn dải băng, hơi ngờ vực hỏi: "Nhưng trên đó có thêu hoa văn Thục thêu của Nhất Phẩm Các, kỹ thuật gắn đá quý tinh xảo này rõ ràng là do bậc thầy thực hiện. Bây giờ quầy hàng ven đường cũng bán những thứ đẳng cấp cống phẩm như thế này à?"

Nàng ấy dù đã dành nửa cuộc đời trong quân doanh, nhưng nửa cuộc đời còn lại vẫn sống trong các gia đình quyền quý ở kinh thành.

Cung đình nàng ấy cũng đã vào không biết bao nhiêu lần, có món đồ tốt nào mà nàng chưa từng thấy qua. So với mấy tiểu thư của các gia đình danh giá, nàng còn hiểu biết hơn nhiều! Trần Ninh đúng là nói dối không biết ngượng!

Khuôn mặt điển trai của Trần Ninh càng đỏ hơn, hắn ta 𝓃-🌀𝐡-❗ế-n r-ă-п-🌀 nói: "Ta nói là mua ở quầy hàng ven đường thì là mua ở đó, ngươi có muốn nhận hay không thì tùy!"

Nói xong, hắn ta định thu tay lại.

Nhưng Cảnh Minh nhanh hơn, nàng giơ tay cướp lấy dải băng, đắc ý nhướng chiếc cằm nhỏ nhắn lên nhìn hắn: "Đã tặng cho ta thì là của ta rồi, hứ!"

So với trâm cài tóc hay bộ diêu, nàng thích băng tóc hơn, chỉ cần buộc tóc lên là xong, vừa tiện lợi vừa đẹp mắt.

Trần Ninh nhìn nàng vui vẻ và đắc ý, khẽ hừ một tiếng: "Ngươi đúng là ngốc, đến cảm ơn người khác cũng không biết sao?"

Cảnh Minh ngừng lại, đột nhiên nhướng mày nhìn hắn, thuận thế nắm lấy tay hắn khi hắn còn chưa kịp thu lại: "Ngươi nói ai là ngốc?"

Trần Ninh nhìn nàng, khẽ mỉm cười: "Ai nhận lời ta nói thì người đó là ngốc."

Cảnh Minh bất ngờ kéo tay hắn lại, đặt lên ⓝ🌀ự-𝒸 mình, nhướng mày: "Nào, đánh nhau đi, ai thua thì là ngốc."

Trần Ninh sững người, ngón tay cứng đờ, mặt đỏ bừng lên: "Ngươi... Ta đến không phải để 'đánh nhau' với ngươi."

Hắn không muốn mỗi lần gặp nàng, ngoài việc nói chuyện công thì chỉ là "đánh nhau". Trên đường đi, bọn họ đã "đánh" nhau ba lần rồi...

Tính ra, bọn họ đã "hẹn đánh nhau" mười hai lần, chỉ còn lại tám lần nữa là tròn.

Chẳng lẽ giữa bọn họ không thể nói chuyện gì khác sao?

Đôi mắt to tròn của Cảnh Minh khẽ đảo qua đảo lại, nhìn hắn ta từ trên xuống dưới một lúc rồi giả bộ già dặn xoa cằm: "Trong truyện cổ có nói một câu—Ngươi đúng là miệng cứng, nhưng cơ thể lại thành thật, đúng là tiểu yêu tinh."

Trần Ninh lập tức xoay người, đưa tay chắn trước cơ thể mình, 𝖓𝖌*♓ⓘ*ế*ռ 𝓇*ăⓝ*🌀 nói: "Cảnh Minh, trong đầu ngươi không thể nghĩ đến thứ gì khác sao?"

Cảnh Minh bất ngờ tiến lại gần, tò mò hỏi: "Nghĩ gì? Nghĩ đến ngươi à? Nhưng chẳng phải ngươi cứ xoay quanh ta suốt ngày sao?"

Nhìn cô nương nhỏ nhắn đang tiến sát 𝐧.g.ự.c mình, Trần Ninh cảm thấy mình sắp ăn cục tức đến no rồi.

Hắn ta lạnh mặt, quay người định bỏ đi: "Ta đúng là tốn công đi mua quà cho ngươi!"

Chưa đi được hai bước, hắn ta đã bị ai đó túm lấy đai lưng và kéo ngược lại.

Cảnh Minh lôi hắn ta vào lòng mình, trên khuôn mặt búp bê nở một nụ cười ranh mãnh, đôi mắt to tròn chớp chớp—

"Ôi chao, không được đâu, ngươi tặng ta quà, ta còn chưa cảm ơn ngươi mà, Trần thiếu thống lĩnh."

Nhìn cô nương nhỏ nhắn đang ôm lấy mình, Trần Ninh bỗng thấy lòng mềm đi, nhưng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm nói: "Không cần cảm ơn, trả quà lại cho ta... ưm."

Hắn còn chưa nói xong, Cảnh Minh đã cười tít mắt, bất ngờ kéo áo hắn xuống, ép hắn cúi người và không chút khách sáo ♓ô_ռ lên môi hắn: "Cảm ơn nhé!"

Từ sau khi trải qua những lần t·𝒽â·ⓝ 𝐦·ậ·т với hắn, Cảnh Minh cảm thấy mình như phát hiện ra một vùng đất mới, việc ôm ♓.ô.𝖓 Trần Ninh thực sự rất thú vị.

Trần Ninh khẽ hừ một tiếng, cố gắng giãy giụa nhưng bị nàng túm chặt, cuối cùng hắn cũng cúi đầu, thô bạo nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên và mạnh mẽ ♓●ô●𝓃 nàng một nụ ♓-ô-ⓝ thật sâu.

"Cảnh Minh, ngươi đúng là đồ 🌜.♓.ế.t tiệt."

...

Minh Lan Nhược trở về phòng, thay bộ đồ mặc nhà, rồi rửa tay và lau mặt. Nàng thoải mái ôm Tiểu Hy nằm trên chiếc ghế có trải chiếu mát trong nhà, vừa ăn chè đá.

Xung quanh có vài chậu đá bốc lên hơi mát, thật là dễ chịu.

Vẫn là ở nhà thoải mái nhất.

Nhưng mà...

Nàng nghiêng người nằm trên ghế, vừa đ.ú.𝖙 cho Tiểu Hy, đứa nhỏ béo tròn như trái đào trong lòng mình, vừa liếc nhìn Ô Tang cô cô đang ngồi bên bàn với vẻ mặt đầy tâm sự rồi cười nói: "Ô Tang cô cô, có gì cứ nói đi."

Lúc ở đầu ngõ, nàng đã thấy Ô Tang cô cô với vẻ mặt lo lắng, nhưng vì đông người không tiện nói chuyện nên sau khi thu xếp xong, nàng đặc biệt bảo Ô Tang cô cô ở lại.

Quả nhiên, Ô Tang cô cô đột nhiên "phịch" một tiếng, quỳ sụp xuống trước mặt Minh Lan Nhược, giọng 𝓇-u-𝖓 rẩ-y: "Đại tiểu thư, không ổn rồi, A Cổ ma ma gặp chuyện rồi."

Minh Lan Nhược giật mình, lập tức ngồi thẳng dậy: "A Cổ ma ma gặp chuyện gì?!"

Ô Tang cô cô không kìm được, mắt đỏ hoe: "A Cổ ma ma... mất tích rồi, nhưng rất có thể là bị bắt! Hiện giờ không rõ sống ⓒ_♓_ế_𝖙 ra sao!"

"Choang!"

Chiếc thìa trong tay Minh Lan Nhược rơi xuống đất và vỡ tan: "A Cổ ma ma sao lại bị bắt? Bà ấy không phải đã trở về Miêu Cương rồi sao?"

Mẫu thân mất sớm, A Cổ ma ma đã nuôi nàng từ nhỏ, coi nàng như bảo bối.

Năm đó, khi nàng bị giam cầm.

Chính A Cổ ma ma đã lén lút đưa cho nàng một ngàn lượng bạc mà bà tích góp được, nhờ đó nàng mới có thể sinh hạ Tiểu Hy một cách an toàn và vượt qua được năm năm bị giam cầm.

Nàng chỉ nghĩ rằng A Cổ ma ma trở về Miêu Cương để lo việc và thăm cố nhân nhưng không ngờ lại nghe được tin A Cổ ma ma mất tích, thậm trí còn có khả năng gặp nguy hiểm!

Tiểu Hy ngồi trong lòng mẹ, đôi lông mày nhỏ nhắn khẽ nhíu lại, đưa tay mập mạp nhẹ nhàng vuốt n*ⓖ*ự*𝒸 Minh Lan Nhược để trấn an.

"Mẫu thân đừng lo lắng, lo lắng cũng không có ích gì, hãy nghe cô cô nói đi."

Cậu bé chưa từng gặp A Cổ ma ma nhưng biết rằng chính bà ấy đã cứu mạng mình.

Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy bàn tay nhỏ bé của đứa con như xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng nàng.

Nàng ♓ô●ռ lên trán Tiểu Hy, đặt cậu bé ngồi sang một bên: "Con ngoan, tự chơi một chút đi, mẫu thân có việc cần làm."

Tiểu Hy ngoan ngoãn gật đầu, ôm chú hổ gỗ mà Thương Kiều đã tặng và đi chơi ở một góc.

Minh Lan Nhược đỡ Ô Tang cô cô đứng dậy, trầm giọng hỏi—

"Cô cô, hãy nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Không phải cô nói A Cổ ma ma trở về Miêu Cương để lo việc, nói rằng sẽ giúp ta thực hiện nguyện vọng sao?"

Từ nhỏ đến lớn, những gì nàng muốn chỉ cần có thể làm được, A Cổ ma ma đều cố gắng để nàng có được.

Cũng vì thời trẻ được nuông chiều nên khi vừa ý Thượng Quan Hoành Nghiệp, nàng một mực muốn ở bên hắn.

Tình yêu và sự quan tâm của A Cổ ma ma dành cho nàng không hề giả dối!

Nhưng, nàng không nhớ mình đã nói với A Cổ ma ma về nguyện vọng nào đó lớn lao đến mức bà phải về Miêu Cương để thực hiện.

Ô Tang cô cô ngập ngừng một lát, rồi cười khổ: "A Cổ ma ma thực ra trở về Miêu Cương để đánh cắp thánh vật của Cổ Thần—Cổ Thần Đỉnh."

Minh Lan Nhược sững sờ: "Cổ Thần Đỉnh? Đó là cái gì, tại sao A Cổ ma ma lại đi trộm thánh vật của tộc mình?"

Ô Tang cô cô suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vì sao A Cổ ma ma lại trộm Cổ Thần Đỉnh, muốn thực hiện nguyện vọng gì cho người, ta thực sự không rõ."

"Nhưng Cổ Thần Đỉnh còn được gọi là Xích Vưu Đỉnh, nghe nói đây là bảo vật cổ xưa, do Xích Vưu để lại khi đánh nhau với Hoàng Đế."

Minh Lan Nhược từ nhỏ được hai nữ nhân Miêu tộc nuôi lớn, đương nhiên biết rằng người Miêu luôn tự nhận mình là hậu duệ của Xích Vưu.

Xích Vưu từng cùng Viêm Đế và Hoàng Đế được gọi là Tam Tổ của Trung Hoa, nhưng cuối cùng Xích Vưu và Hoàng Đế bất hòa, hai bên giao chiến, và Xích Vưu bại trận, truyền thuyết nói rằng ông bị Hoàng Đế g**t ch*t.

Cũng có truyền thuyết nói rằng ông bị thương nặng và trốn đến vùng Nam Man, cuối cùng định cư trong núi, trở thành tổ tiên của người Miêu.

Ngay cả thuật Cổ cũng được cho là do Xích Vưu truyền lại.

"Nếu ai sở hữu Cổ Thần Đỉnh và Cổ Thần sẽ có thể hiệu lệnh trăm Miêu, vạn Cổ thần phục, thậm chí có thể hô mưa gọi gió, xoay chuyển trời đất."

Ô Tang cô cô nói một cách nghiêm túc.

Nhưng Minh Lan Nhược nghe mà nhíu mày, những truyền thuyết về Cổ Thần Đỉnh này đúng là hoang đường.

Còn việc hô mưa gọi gió, xoay chuyển trời đất, những điều đó tám phần là bịa đặt, nhưng việc hiệu lệnh trăm Miêu và khiến vạn Cổ thần phục thì có lẽ là sự thật.

"Vậy Cổ Thần Đỉnh ở Miêu Cương, còn Cổ Thần ở đâu?" Minh Lan Nhược nghĩ một lúc rồi hỏi.

Ánh mắt của Ô Tang cô cô bỗng trở nên phức tạp, lơ đãng một hồi lâu rồi bất ngờ chỉ tay về phía nàng.

Minh Lan Nhược ngớ người, sau đó không kìm được mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn xuống cơ thể mình: "Cổ Thần ở trong cơ thể ta, chẳng lẽ..."

"Cổ vương trong cơ thể mẫu thân chính là Cổ Thần mà các cổ sư ở Miêu Cương tôn thờ, " một giọng nói ngọt ngào vang lên.

Minh Lan Nhược quay sang nhìn Tiểu Hy đang lắng nghe cuộc trò chuyện một cách thích thú.

Rõ ràng, so với việc chơi với con hổ gỗ nhàm chán, cậu bé này thích nghe những câu chuyện thú vị hơn và còn có ý kiến của riêng mình.

Ô Tang cô cô gật đầu, xoa đầu Tiểu Hy đầy trìu mến—

"Tiểu thiếu gia nói không sai, Cổ vương trong cơ thể nương nương thực ra chính là Cổ Thần. Chúng ta khi trước gọi là Cổ vương chỉ vì sợ lỡ lời mà để lộ bí mật."

Minh Lan Nhược cảm thấy nhức đầu, xoa nhẹ huyệt thái dương: "Lộ bí mật? Ý người là Cổ vương trong cơ thể ta... ừm... Cổ Thần, chẳng lẽ cũng do A Cổ ma ma trộm về?"

Nếu Cổ Thần cũng là đồ ăn trộm thì nàng có thể hiểu được tại sao A Cổ ma ma lại bị truy đuổi và bắt giữ.

Dù sao đó cũng là báu vật của Miêu Cương...

Nhưng Ô Tang cô cô lại tỏ vẻ không đồng tình: "Cổ Thần vốn đã chọn thánh nữ A Cổ Na để ký sinh, sao có thể nói là trộm được?"

"Thánh nữ A Cổ Na là ai... A Cổ... cô đang nói đến A Cổ ma ma sao?" Minh Lan Nhược nhướng mày.

A Cổ ma ma từ khi nào lại trở thành thánh nữ của Miêu Cương?

Ô Tang cô cô ngập ngừng một chút rồi trả lời với vẻ lúng túng: "Đúng vậy, A Cổ ma ma chính là thánh nữ Bách Miêu từ hơn bốn mươi năm trước, tên thật của bà ấy là A Cổ Na!"

Trên khuôn mặt của Ô Tang cô cô hiện lên vẻ tự hào: "Thánh nữ A Cổ Na từng là thánh nữ tài năng nhất trong lịch sử Bách Miêu."

Minh Lan Nhược suy nghĩ rồi hỏi: "Nhưng thánh nữ nếu đến ba mươi tuổi mà không sinh được con gái thì phải truyền ngôi cho thánh nữ mới, đồng thời phải chuyển giao Cổ Thần cho thánh nữ mới chứ?"

Hồi nhỏ, A Cổ ma ma từng kể cho nàng nghe câu chuyện trước khi đi ngủ, nhắc đến việc—

Ở Miêu Cương có một thánh nữ Bách Miêu nắm quyền điều khiển vạn cổ, thánh nữ không thể kết 𝒽●ô●𝐧●, chỉ có thể đảm nhận vị trí này cho đến khi ba mươi tuổi.

Nhưng thánh nữ có quyền chọn người đàn ông phục vụ mình, chỉ những người được Cổ Thần chấp nhận mới có thể khiến thánh nữ sinh con và để có thể sinh ra con gái, thánh nữ có thể chọn những người đàn ông khác nhau phục vụ mình.

Các nam cổ sư trẻ tuổi đều coi việc được thánh nữ chọn lựa và phục vụ thánh nữ là một vinh dự.

Khi đó nàng còn nhỏ, nghe thấy phong tục này chỉ cảm thấy điều này chẳng khác gì hoàng đế chọn phi tần.

Nữ nhân sao có thể làm như vậy?

Giờ nghĩ lại, nàng thấy... ừm, nếu hoàng đế có thể làm được thì thánh nữ giống như nữ hoàng cũng có thể làm được.

Tất nhiên, điều này tốt nhất không nên để vị tiểu cữu cữu của nàng biết.

Nếu không, người ấy sẽ không khỏi tự trách hoặc biến thành một bình dấm chua đến gây khó dễ cho nàng.

Dù sao thì bây giờ Cổ Thần đang ở trong cơ thể nàng, hoàn toàn phù hợp với định nghĩa—người được Cổ Thần ký sinh chính là thánh nữ Bách Miêu.

Minh Lan Nhược xoa đầu, cảm thấy đau đầu. Nàng chỉ muốn có Cổ Thần, chứ không muốn làm thánh nữ gì cả.

Chương (1-806)