(2)
| ← Ch.23 | Ch.25 → |
... Người này thật đúng là bá đạo, chỉ cho chính mình mua người, chứ không cho người khác chuộc thân. Giản Khinh Ngữ hừ nhẹ một tiếng, khoé mắt vẫn còn vươn chút nước mắt, lại một lần nữa rúc vào trong п.ⓖự.ⓒ Lục Viễn.
Giường trong phòng nghỉ vừa hẹp vừa cứng, cho dù có dùng thứ gì hỗ trợ để thoải mái hơn một chút, nhưng vẫn ảnh hưởng tới giấc ngủ. Giản Khinh Ngữ mệt đến cánh tay cũng không nhấc lên nổi, ngủ đến tưởng đã 𝒸-♓ế-ⓣ ngất, thế nhưng lại bởi vì ván giường không thoải mái mà trong giấc ngủ vẫn bất giác nhíu mày. Cũng may cho nàng là loại tình huống này xảy ra không bao lâu, nàng liền cảm giác được bản thân bị chăn cuốn lên.
Có mùi vị ẩm ướt của gió lạnh thổi qua trên mặt nàng, Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng mở to hai mắt, chỉ mê 𝐦●ê m●🔼●𝐧g mang nhìn thấy cằm của Lục Viễn. Nàng ngu ngơ hồi lâu, mới ý thức được Lục Viễn đang ôm mình đi giữa phủ đệ của hắn.
"... Chàng định đem ta ném đi sao?" Giản Khinh Ngữ hỏi, giọng khàn khàn.
Lục Viễn dường như không nghĩ rằng nàng sẽ tỉnh lại, nên dừng lại một cái chớp mắt rồi mới lạnh lùng đáp lại: "Ừ."
"Thật là tàn nhẫn mà." Giản Khinh Ngữ nhìn chiếc cằm góc cạnh của hắn, "Dùng xong liền ném, nam tử phụ lòng."
Dứt lời, nàng lại một lần nữa nhắm mắt: "Phụ thân nói, đợi sau khi lâm triều sẽ đến phủ Lễ Bộ Thượng Thư xin lỗi."
"Cho nên?" Thanh âm của Lục Viễn lại lạnh đi một phần.
Giản Khinh Ngữ nghe ra ngữ khí của hắn không vui, chần chừng một chút rồi mở miệng: "Việc này là do ta mà ra..."
"Do nàng mà ra rồi nàng định giải quyết thế nào?" Vẻ mặt Lục Viễn hoàn toàn đóng băng, "Giản Khinh Ngữ, đừng hòng bàn điều kiện với ta nữa. Lúc trước nàng khăng khăng đoạn tuyệt 𝐪●𝖚●𝐚●n 𝒽●ệ, ta đã từng nói qua, nếu nàng có quay trở về, cũng sẽ không lấy lại được quang cảnh ngày xưa đâu."
Trái tim Giản Khinh Ngữ run lên, cả người bởi vì bị bọc trong chăn mỏng mà bắt đầu tⓞá·𝖙 ɱ·ồ 𝐡·ô·𝐢, bây giờ lại bị một cơn gió quét qua, đột nhiên rét lạnh. Nàng quả thật mệt đến váng đầu rồi, vậy mà lại cho rằng sau khi †𝖍*â*𝐧 〽️ậ*т một hồi, là có thể trực tiếp xin xỏ nài nỉ hắn.
Trong vườn bỗng nhiên yên tĩnh đến lạ, cánh hoa rơi xuống đất chen lẫn trong bùn nhưng vẫn tản ra hương thơm sâu kín. Lục Viễn nói xong lại chậm chạp không đợi Giản Khinh Ngữ đáp lại, nhiệt độ quanh thân mình càng lúc càng thấp. Giản Khinh Ngữ biết cảm xúc của hắn thay đổi, liền yên lặng rụt cổ, không dám nói tiếp nữa.
Đảo mắt một cái, hai người đã di chuyển từ thư phòng đến phòng ngủ. Giường đệm bỗng dưng rộng ra, Giản Khinh Ngữ chủ động nằm xuống vị trí tựa vào trong tường. Lục Viễn lãnh đạm nhìn nàng một cái, rồi cũng không nói lời nào mà tự mình nằm xuống, để lại một khoảng trống giữa hai người tựa như một con sông ngăn cách đôi bờ.
Bầu không khí trong phòng ngủ không hiểu sao lại áp lực vô cùng, Giản Khinh Ngữ yên lặng ôm chăn mỏng, dùng bức tường để giảm bớt chút căng thẳng, thế nhưng khi mở miệng, lại chính là một cái ngáp dài.
... Thôi, có chyện gì thì mai nói sau. Giản Khinh Ngữ thật sự quá mệt mỏi rồi, mới thả lỏng người chuẩn bị ngủ, liền đụng phải tay của Lục Viễn. Nàng theo bản năng lùi lại một chút, sau khi chợt cảm nhận được bức tường phía sau lưng, nàng mới kịp phản ứng lại ——
Không phải ban nãy hắn cách mình rất xa sao?
Nghĩ như vậy trong đầu, Giản Khinh Ngữ liền chớp chớp mắt, thử nắm lấy tay hắn. Kết quả mười ngón tay còn chưa kịp đan vào nhau, nàng đã bị một lực lượng mạnh mẽ kéo qua.
"Bồi Chi..."
Những lời còn thừa trực tiếp bị hắn chặn ở trên môi. Giản Khinh Ngữ rên hai tiếng hừ hừ kháng nghị, ngay lập tức, trong bóng tối, đôi mắt dài của hắn liền hiện lên vẻ không vui. Nàng dừng một chút, liền chủ động nắm lẩy cổ áo của hắn.
Lại một hồi hoang đường trôi qua. Lần này, sau khi kết thúc, Giản Khinh Ngữ thật sự không nhúc nhích nổi nữa, chỉ có thể an phận nhìn Lục Viễn ôm mình trong lồng пℊự*𝖈 của hắn. Đến lúc sắp ngủ, Giản Khinh Ngữ mới hàm hồ gọi hắn một tiếng.
"Ừ?" Lục Viễn nhàn nhạt đáp lại nàng.
"Chàng thật sự không giúp ta sao?" Giản Khinh Ngữ tay nhỏ nắm lấy áo trong của hắn, dường như đang mộng du mà hỏi một câu như vậy.
Lục Viễn vẫn lạnh nhạt như cũng: "Không giúp."
"Nhưng tên kia bắt ta gọi hắn là ca ca tốt đó." Giản Khinh Ngữ lẩm bẩm xong, liền trực tiếp chìm vào giấc ngủ.
Lục Viễn: "..."
Giản Khinh Ngữ ngủ một giấc này đến gần như không biết trời trăng, cả một giấc ngủ dài không hề mộng mị, nếu không phải do mặt trời lên cao khiến ánh sáng trong phòng chói vào mắt, nói không chừng nàng còn có thể ngủ thêm hai canh giờ nữa.
Khi Giản Khinh Ngữ mở to hai mắt, liền nhìn thấy một cảnh tượng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Nàng ngây người hồi lâu mới nhớ tới đây là phòng ngủ của Lục Viễn, là hắn tối hôm qua đã ôm mình tới đây. Giản Khinh Ngữ xoa xoa chiếc bụng đói đã réo ùng ục, chống giường, miễn cưỡng ngồi dậy, vừa ngồi lên được đã phải kêu lên một tiếng vì eo quá mỏi.
Không cần kiểm tra cũng biết cả người nàng đã được Lục Viễn lau rửa sạch. Người kia tuy rằng nhân tính không có bao nhiêu, nhưng cái điểm thích sạch sẽ quá mức này thật ra lại không quá tệ. Thế nên mỗi lần nàng mệt đến sống 𝐜●𝐡●ế●т cũng không chịu động đậy, hắn sẽ tình nguyện tự mình hầu hạ nàng, chứ không để nàng một thân mồ hôi mồ kê nằm bên người mình. Thành ra mỗi lần viên phòng, tuy rằng cả người nàng sau đó đều sẽ đau nhức, nhưng ít ra luôn có cảm giác thoái mái sạch sẽ.
Lục Viễn hẳn là không có ở trong phòng. Hai chân Giản Khinh Ngữ vừa chạm đất liền trở nên mềm nhũn, suýt nữa đã ngã quỵ, sau đó, một cơn đau không biết từ đâu quét qua cả người nàng. Nàng thở nhẹ một hơi, ngồi nghỉ một lát rồi mới miễn cưỡng đứng dậy, ⓡ*u*ռ ⓡ*ẩ*𝓎 khoác y phục lên mình, chậm chạp mò đến trước bàn, cầm một khối điểm tâm bắt đầu ăn.
Nàng vốn muốn từ tốn ngồi ăn, nhưng phủ đệ của Lục Viễn so với phủ đệ nhà người ta, không hiểu sao lại đơn sơ đến thế, ngay cả ghế dựa cũng là làm từ gỗ cứng gõ bang bang, bên trên càng không kê nổi một cái đệm mềm. Vì tránh cho bản thân phải chịu tội, nàng cuối cùng vẫn quyết định đứng cho lành.
Giản Khinh Ngữ không nhanh không chậm ăn xong nửa bàn điểm tâm, cuối cùng mới thấy thoải mái một chút, thần sắc nhàn nhạt nhìn chằm chằm nửa chén trà trên bàn. Lục Viễn luôn luôn có d*c v*ng chiếm hữu cực nặng, vô cùng chán ghét chuyện vật sở hữu của mình bị người khác nhúng chàm. Trước khi ngủ nàng đã cố ý nhắc tới chuyện tên kia nhục nhã mình, cũng không biết điều này có thể k*ch th*ch hắn xuống tay với Lễ Bộ Thượng Thư hay không, nếu không...
Nếu không thì nàng cũng làm được cái gì đâu chứ, dù sao chuyện gì có thể làm nàng cũng đã làm cả rồi, phụ thân thua thiệt mẹ con các nàng đã nhiều, lần này coi như là nàng trả hiếu một lần đi.
Giản Khinh Ngữ mím môi, đang chuẩn bị trở về Hầu phủ quan sát tình hình thì có một nha hoàn bước vào. Giản Khinh Ngữ nhìn về phía nha hoàn kia, phát hiện cô ta chính là người lần trước đã truyền lời cho mình.
"Cô nương, " nha hoàn kia lần này vô cùng cung kính, sau khi hành lễ mới cụp mi rũ mắt nói, "Đại nhân phân phó, chờ ngài tỉnh lại liền đưa ngài trở về. Cái này là đại nhân muốn nô tỳ giao cho ngài, đại nhân muốn ngài mang về phủ rồi hẵng mở ra xem."
Nói xong, nha hoàn đưa một cái túi vải đã được buộc chỉnh tề.
Giản Khinh Ngữ liếc mắt một cái liền biết thứ này là do chính tay Lục Viễn buộc lại. Tuy nàng có chút tò mò bên trong là thứ gì, nhưng nghĩ đến lời nha hoàn truyền lại, nàng vẫn ráng nhịn xuống, chỉ nhận lấy túi vải rồi ôm vào trong ⓝ.𝖌ự.c: "Ừ, làm phiền cô rồi."
Nha hoàn lại hành lễ, một đường dẫn nàng ra xe ngựa. Khi ngồi xuống tấm đệm mềm trên xe ngựa, Giản Khinh Ngữ thở phào một hơi, trong lòng cảm khái người ở kinh thành này ai cũng là cái dạng trông mặt mà bắt hình dong, đều là ngủ lại, nhưng so với lần trước không viên phòng cùng Lục Viễn, đãi ngộ lần này hoàn toàn khác biệt.
Xe ngựa đi ra từ cửa sau Lục phủ, xa phu nắm chặt dây cương nhanh chóng lao đi. Cũng không biết Lục Viễn huấn luyện xa phu nhà mình thế nào, xe ngựa rõ ràng đang chạy rất nhanh nhưng trong xe lại vững vàng vô cùng, ngay cả chén nước đặt trên bàn nhỏ trong xe cũng không hề thấy xê xích.
Giản Khinh Ngữ một mình ngồi trong thùng xe, không kềm lòng được mà đánh giá cái túi vải. Nàng đã s* s**ng xung quanh túi vải mấy lần, cảm giác như món đồ bên trong là chất liệu vải 𝐦.ề.ⓜ Ⓜ️ạ.ℹ️ vô cùng. Đây nhất định là bộ váy áo mà nàng nhìn thấy hôm qua nhưng vẫn chưa có dịp mặc.
Chỉ là nếu đây đúng là bộ váy kia thì hình như có hơi mỏng một chút... Rốt cuộc là cái gì nhỉ? Giản Khinh Ngữ ngày càng khó kềm nén sự tò mò của mình. Cũng may là xe ngựa chạy rất nhanh, tim gan nàng không còn cào được bao lâu thì xe đã dừng lại ở cửa sau Hầu phủ.
"Cô nương, đã tới rồi." Xa phu nhắc nhở.
Giản Khinh Ngữ đáp lại một tiếng rồi cầm lấy túi vải leo ra khỏi xe ngựa.
Nàng đi lần này đến tận buổi trưa mới trở về phủ. Anh Nhi đã sớm đứng chờ ở cửa sau Hầu phủ, nôn nóng đi qua đi lại, không lâu sau liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa không mấy bắt mắt tiến về phía này. Chiếc xe này không giống với chiếc xe nàng đã thuê, cũng không có huy hiệu của Lục phủ, cho nên Anh Nhi tiến lên một bước nhưng sau đó lại chần chừ. Cũng may chiếc xe kia nhanh chóng dừng lại, một bóng dáng quen thuộc từ trong xe bước ra.
"Đại tiểu thư, đây là xe ngựa do chính ngài thuê sao?" Sau khi nhìn thấy Giản Khinh Ngữ, Anh Nhi vội tiếp đón nàng, cầm lấy túi vải trên tay nàng rồi mới đưa tay ra đỡ nàng.
"Không, là xe của Lục phủ." Giản Khinh Ngữ trả lời, nhìn thấy nghi hoặc trong mắt nha hoàn nhà mình, liền cười cười, "Ⓠ●ц●🅰️●𝐧 𝐡●ệ của ta và Lục Viễn không thể để cho người khác biết, đương nhiên không thể ngồi xe có huy hiệu Lục phủ trở về nhà rồi."
Đương kim Thánh Thượng vốn đa nghi, rất không thích nhìn thấy Cẩm Y Vệ kết giao thân thiết với quyền quý trong kinh. Lục Viễn có chút yêu thích đối với nàng, nhưng cũng chưa đến mức có thể vì nàng mà đắc tối với Thánh Thượng, dĩ nhiên là hắn sẽ không nghênh ngang đưa rước nàng về phủ.
Nghe thấy Đại tiểu thư bâng quơ định nghĩa 𝐪ua.n 𝒽.ệ giữa mình và Lục Viễn như thế, Anh Nhi ngay lập tức cảm thấy đau lòng, vừa đi vào trong phủ, vừa dông dài: "Sao bây giờ ngài mới trở về vậy, sau khi Hầu gia hạ triều có gọi người tới mời ngài sang chỗ ngài ấy, suýt doạ ↪️♓_ế_т nô tỳ. Nô tỳ không dám lung tung nói dối là ngài bị bệnh, nên chỉ dám qua loa nói là ngài còn chưa tỉnh lại. Nếu ngài còn không quay trở về, nô tỳ chắc không sống nổi mất."
"Bây giờ tìm ta làm gì chứ?" Giản Khinh Ngữ nghi hoặc.
Anh Nhi lắc lắc đầu: "Nô tỳ cũng không rõ lắm, chỉ biết Hầu gia tâm tình cực tốt, vừa trở về liền nói cái gì 'ở ác gặp dữ', sau đó liền cho người tới mời ngài qua, bảo là muốn người một nhà cùng nhau dùng cơm ăn mừng một phen, hẳn là đã có chuyện tốt gì xảy ra nhỉ?"
Giản Khinh Ngữ trong lòng thoáng động: "Chỉ nói là muốn cùng dùng bữa? Chứ không nói là cùng ra khỏi phủ hả?"
"Không có nha." Anh Nhi khó hiểu mở miệng.
Giản Khinh Ngữ châm chước một chút: "Em có biết phủ đệ của Lễ Bộ Thượng Thư ở đâu không?"
"Quyền quý kinh thành hầu như đều có lui tới với nhau, nô tỳ cũng từng thay Hầu gia đi đưa quà lễ tết, tất nhiên là biết chỗ rồi ạ." Anh Nhi đáp lại.
Giản Khinh Ngữ gật gật đầu: "Vậy em gọi một nha đầu lanh lợi chút, đi dạo trước phủ nhà bọn họ một vòng, cũng không cần điều tra cái gì, chỉ cần nhìn xem người gác cổng nhà bọn họ đang làm cái gì là được."
"... Dạ vâng." Tuy Anh Nhi không quá hiểu rõ vì sao phải đi xem người gác cổng phủ người ta, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời Giản Khinh Ngữ mà làm theo. Sau đó, nàng lại chợt nhớ tới chuyện Hầu gia gọi Đại tiểu thư cũng dùng bữa, vội vàng hỏi: "Hầu gia bên kia e là vẫn đang chờ ngài. Đại tiểu thư, ... ngài có muốn sang đó không?"
Giản Khinh Ngữ buông tiếng thở dài, khó nén vẻ mệt mỏi trên mặt: "Không đi được."
"Có khi nào sẽ chọc Hầu gia tức giận hay không?" Anh Nhi lo lắng.
Giản Khinh Ngữ dừng một chút: "Không cần sợ, Giản Mạn Thanh sẽ thay ta ứng phó cho qua."
... Nhưng mà Nhị tiểu thư sao lại có lòng tốt như vậy a? Anh Nhi càng thêm khó hiểu, nhưng vẫn chưa kịp hỏi, đã nghe Giản Khinh Ngữ nói: "Em gọi người nấu chút nước ấm cho ta, ta muốn tắm cho khoan khoái một chút rồi đi ngủ."
"Vâng, nô tỳ đi ngay." Anh Nhi dứt lời, liền nhanh chóng chạy đi gọi người nấu nước.
Giản Khinh Ngữ mệt đến ⓒ𝐡ế●✝️, lững thững trở về phòng ngủ, đợi đến khi nước ấm được đưa lên, nha đầu được phái ra ngoài đi xem phủ đệ nhà Lễ Bộ Thượng Thư đã quay trở lại.
"Cửa lớn phủ Thượng Thư đóng chặt, xin miễn gặp khách. Đại tiểu thư không bảo nô tỳ hỏi thăm nên nô tỳ cũng không hỏi thăm ai cả, chỉ nghe bá tánh xung quanh bàn tán vài câu, nói Tiền Thượng Thư sau khi thượng triều trở về, sắc mặt khó coi vô cùng. Không lâu sau đã gọi người đóng chặt cửa lớn nhà mình lại." Nha đầu kia hồi báo xong liền cúi đầu ra ngoài.
Đợi nha đầu kia đi khỏi, Anh Nhi lập tức hỏi: "Đại tiểu thư, không lẽ Tiền Thượng Thư là ác nhân trong lời của Hầu gia sao?"
"Chắc là vậy." Giản Khinh Ngữ nghĩ đến lời nàng thổi gió bên gối đã có chút tác dụng, tâm tình đột nhiên sung ⓢướ*𝐧*g vô cùng.
Anh Nhi cũng không hỏi nhiều nữa, đang định lui xuống để cho Giản Khinh Ngữ tắm gội, chợt bị nàng gọi lại: "Đừng đi, em đỡ ta đi tắm gội đi."
Trước nay tắm gội nàng đều tự mình làm, bây giờ lại gọi người hầu hạ, khiến Anh Nhi ngẩn người. Giản Khinh Ngữ cũng bất đắc dĩ mà thôi, nàng cũng không muốn phải gọi người hầu hạ đi tắm, nhưng với trạng thái hiện tại, nàng quả thực rất khó lòng tự mình leo vào trong thùng tắm.
Anh Nhi vẫn còn ngạc nhiên, nhưng vẫn vội vàng tiến lên giúp Giản Khinh Ngữ cởi y phục. Từng món y phục rơi xuống, những dấu vết ghê người trên cơ thể nàng từ từ lộ ra. Anh Nhi lần đầu tiên nhìn thấy loại vết tích này liền khiếp sợ, hai mắt mở to, tiếp theo từng giọt nước mắt lăn dài: "Đại tiểu thư, Đại tiểu thư..."
"Khóc cái gì, nhìn hơi doạ người tý thôi, kỳ thật cũng không có đau." Giản Khinh Ngữ buộc phải giải thích. Chỗ không thoải mái chân chính là chỗ khác trên người kìa, chỉ là chuyện này không thể nói với người ngoài mà thôi.
Anh Nhi lại không tin, nhưng sợ Đại tiểu thư càng thấy thương tâm hơn, nên chỉ lung tung lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào: "Ngài chịu khổ rồi, lát nữa nô tỳ đi mua thuốc cho ngài đắp."
Giản Khinh Ngữ dở khóc dở cười: "Không cần, cứ mặc kệ đi, đợi mấy ngày là hết thôi." Đúng là bôi thuốc có thể tiêu trừ dấu vết nhanh hơn, nhưng nàng hiện tại không còn sức lực nữa, nên cứ mặc kệ đi.
Anh Nhi còn định nói thêm cái gì đó, nhưng thấy Giản Khinh Ngữ đã thất thần, nên cuối cùng vẫn rưng rưng nước mắt gật gật đầu. Giản Khinh Ngữ thực sự không còn sức lực nữa, chỉ đơn giản không đáp lời lại, để Anh Nhi hầu hạ tiến vào trong thùng nước ấm.
Sau khi tắm gội, ✝️_h_â_𝓃 ✞_𝐡_ể không còn thấy nặng nề, cơn buồn ngủ lại lần nữa ập tới. Giản Khinh Ngữ thay một chiếc áo trong mỏng, chuẩn bị nằm xuống, lại đột nhiên nhớ tới nàng vẫn chưa xem qua cái túi vải kia, vì thế lại cầm cái túi vải tới bên giường, ngồi xuống, chậm chạp tháo ra.
Túi vải cởi ra, một tờ giấy rơi xuống, Giản Khinh Ngữ còn chưa kịp nhìn trên giấy viết gì, đã nhìn thấy món đồ đã được gấp gọn chỉnh tề bên trong túi vải.
Giản Khinh Ngữ: "..."
Sượng trân một chút, khuôn mặt Giản Khinh Ngữ đỏ ửng, vừa quẫn bách lại vừa xấu hổ buồn bực, thầm mắng Lục Viễn vô số lần ở trong lòng, bấy giờ mới nhìn về phía mảnh giấy kia: 'Giặt sạch sẽ. '
Giản Khinh Ngữ: "..."
Giản Khinh Ngữ hít một hơi, trực tiếp ném túi vải kia xuống đất, một cái khăn trải giường vốn được gấp gọn liền xoã tung ra, vết đỏ sậm trên mặt vải như đang yên lặng nhắc nhở nàng lúc trước đã từng làm ra cái chuyện ngu xuẩn gì... Vậy Lục Viễn đã phát hiện ra bằng cách nào? Không phải nàng đã giấu rất kỹ rồi sao?!
Tưởng tượng đến cảnh Lục Viễn tìm ra tấm khăn trải giường kia, Giản Khinh Ngữ ngay lập tức che mặt lại than thở một tiếng, cảm thấy mình không còn biết giấu mặt vào chỗ nào nữa, hậm hực nhặt tấm khăn trải giường kia lên, nhét xuống dưới gầm giường của mình, rồi xụ mặt nằm ⅼê*ռ 𝖌*1*ư*ờ*п*ⓖ.
Đệm giường của nàng so với của Lục Viễn mềm hơn nhiều, sau khi nằm xuống chăn đệm Ⓜ️ề*𝖒 m*ạ*𝐢, cả người nàng như bị khảm vào bên trong giường, so với sự quẫn bách, cơn buồn ngủ càng nặng nề hơn. Giản Khinh Ngữ mang theo chút buồn bực không cam lòng mà thiếp đi.
Có thể là vì được nghỉ ngơi trong chính phòng ngủ của mình, hoặc cũng có thể là, hậu quả từ chuyện của Lễ Bộ Thượng Thư đã được giải quyết, Giản Khinh Ngữ ngủ một giấc này còn ngon hơn lúc ở Lục phủ, đến tận lúc sắc trời đã tối đen nàng mới mơ mơ màng màng tỉnh lại.
Đại khái là vì đã ngủ quá lâu, nên khi tỉnh lại nàng vẫn duy trì trạng thái nửa mộng nửa tỉnh hồi lâu, đôi mắt phảng phất như bị dính keo khó mà mở ra, thẳng đến khi chỗ còn đau trên người đột nhiên có cảm giác mát lạnh, nàng mới bất ngờ mở mắt ra.
Khi nàng không tin vào mắt mình, nhìn về phía người kia, đã thấy người nào đó thong thả г_ú_t r_𝖆 một cái khăn gấm, cẩn thận lau ngón tay bị dính thuốc mỡ.
Nhìn thấy cảnh hắn lau ngón tay như thể đang làm việc gì bình thường, khuôn mặt Giản Khinh Ngữ ửng hồng, cả người dường như cũng nóng lên, vừa lăn vừa trốn về phía bên tường, miệng lên án: "Chàng, chàng sao lại tới mà không nói tiếng nào thế..." Nói xong, cảm thấy trọng điểm của câu này chưa được đúng lắm, vì thế lại một lần nữa nhỏ giọng kháng nghị: "Chàng sao có thể nhân lúc ta đang ngủ mà... đ-ụ𝓃-g 𝐜-𝒽ạ-Ⓜ️ loạn!"
"Còn đau không?" Lục Viễn ném chiếc khăn tay đã bẩn xuống mặt đất, nâng đôi mắt hẹp dài lên hỏi lại.
Giản Khinh Ngữ chớp mắt một chút, bấy giờ mới vô thức phát hiện ra đau đớn nóng rát đã giảm bớt không ít, nàng lập tức ngẩn người: "Chàng, chàng sợ ta khó chịu nên mới đặc biệt mang thuốc mỡ tới đây cho ta?"
Đây không giống chuyện hắn sẽ làm nha.
Lục Viễn không trả lời nàng, mà móc từ trong người ra một cái bình sứ, ném cho nàng.
Giản Khinh Ngữ nhận lấy bình sứ, mở nắp, lấy ra được hai viên thuốc. Nàng ngửi ngửi một chút, xác định đây là thuốc tránh thai. Hoá ra đưa thuốc mỡ chỉ là thuận tay mà thôi, không cho nàng mang cốt nhục của hắn mới là trọng điểm.
Giản Khinh Ngữ dứt khoát nuốt viên thuốc kia xuống, uống một ngụm trà lạnh cho bớt đắng rồi mới nói: "Kỳ thực chàng không cần phải đi một chuyến, đợi ta nghỉ ngơi tốt sẽ tự mình phối chút thuốc tránh thai mà uống."
Lục Viễn dừng lại một lát, ngước mắt nhìn về phía nàng: "Lục phủ có rẩt nhiều thuốc dạng này, nàng cứ việc lấy dùng, không cần phải tự phối."
Ặc, trữ nhiều thuốc tránh thai như vậy trong phủ, vừa nghe qua đã thấy là cái thể loại người không đứng đắn. Giản Khinh Ngữ khinh bỉ trong lòng một chút, cũng không hỏi thêm về việc này nữa.
"Nếu để ta biết nàng lại tự mình phối thuốc, ta liền trói nàng lại, đem treo ba ngày trước cổng thành." Ngữ khí của Lục Viễn bỗng trở nên âm trầm.
Giản Khinh Ngữ co rúm lại, bấy giờ cũng chịu nghe lọt tai: "Vâng, từ nay về sau ta sẽ chỉ uống thuốc của chàng..." Không cho nàng tự mình phối thuốc chính là sợ nàng động tay động chân trong thuốc để lén lút mang thai con của hắn chứ gì, tâm cơ thật sâu mà.
Hai người liếc nhau, phòng ngủ lại lần nữa trở nên im lặng. Giản Khinh Ngữ nhìn thuốc mỡ trong tay Lục Viễn, nghĩ đến trên người đã giảm hơn phân nửa đau đớn, lập tức có chút thèm muốn, nhưng còn chưa chờ được nàng xin xỏ, Lục Viễn đã trực tiếp thu bình thuốc lại.
Giản Khinh Ngữ: "..." Thuốc tránh thai thì cho thoái mái lắm!
Nàng lại lần nữa im lặng, một khoảng lặng dài dòng trôi qua, thấy Lục Viễn không có ý tứ muốn rời đi, Giản Khinh Ngữ có chút đứng ngồi không yên: "Ngài còn có chuyện gì khác sao?" Không có chuyện gì thì đi lẹ đi.
Lục Viễn nâng mắt nhìn về phía nàng: "Có."
"... Chuyện gì?" Giản Khinh Ngữ đành phải liều mạng hỏi bồi.
"Ta kêu nàng mang khăn trải giường đi giặt, đã giặt sạch chưa?" Lục Viễn lấu nửa chén nước còn thừa của nàng ban nãy, nâng lên uống cạn rồi không nhanh không chậm đặt ra câu hỏi.
Giản Khinh Ngữ khuôn mặt đỏ lên, nửa muốn nói lại thôi, cả buổi sau mới gian nan mở miệng: "... Tối hôm qua ta mệt muốn 𝖈hế.t, vừa trở về liền ngủ mất, ngày mai sẽ giặt, " nói xong nàng dừng lại một chút, â-〽️ 〽️-ư-𝐮 lảng sang chuyện khác, "Chúng ta bàn chuyện khác đi."
"Nàng muốn bàn sang chuyện khác?" Lục Viễn dường như có chút suy tư.
Giản Khinh Ngữ vội gật đầu: "Bàn chuyện khác, chuyện gì cũng được." Chỉ cần không phải là về tấm khăn trải giường kia.
Trong mắt Lục Viễn hiện lên một tia trào phúng, nhìn chằm chằm nàng một lúc rồi mới chậm rãi mở miệng: "Mấy nay nghe trong kinh đồn rằng nàng và cái tên họ hàng xa của Tần gia đã tự định chung thân rồi, nàng thấy thế nào?"
Giản Khinh Ngữ: "..." Hay là vẫn cứ bàn chuyện khăn trải giường nhỉ.
| ← Ch. 23 | Ch. 25 → |
