| ← Ch.065 | Ch.067 → |
"Giá mà chúng ta kiếm được tiền thì tốt, như vậy có thể tự thuê nhà ra ngoài ở." Minh Ương nói
xong lại nhớ đến thiết lập của thế giới này, lắc đầu: "Không được, chúng ta không có người giám hộ."
Cố Ngôn Thu rốt cuộc cũng chịu
liếc nhìn cô: "Người giám hộ?"
"Đúng vậy." Cô nói: "Chúng ta vẫn còn là trẻ
con, cần phải có người lớn chăm sóc."
Cố Ngôn Thu rũ mi,
trầm tư suy nghĩ.
Minh Ương đột nhiên lóe lên một ý tưởng, kéo tay áo Cố Ngôn Thu thì thầm: "Cố Tử Duệ có tiền tiêu vặt, hay là chúng ta
đi cướp..." Nhận ra ý nghĩ này không phù hợp với quy tắc xã hội hiện tại, cô vội nuốt chữ "cướp" vào: "... mượn một ít nhỉ?"
Họ là trẻ con, không có
tiền sẽ rất bị động.
Cố Tử Duệ không giống họ, tiền tiêu vặt nhiều vô kể, mỗi tuần mời bạn bè ăn uống đã tốn cả mấy nghìn, chỉ cần
họ nghĩ cách lấy được tiền từ Cố Tử Duệ thì sẽ không đến nỗi trắng tay, nghèo rớt mùng tơi như bây giờ.
Giả sử bà bác cả có đuổi họ ra khỏi
nhà thật thì cũng không đến nỗi ⓒ*𝖍*ế*✝️ đói.
Minh Ương sợ nhất là
bị bỏ đói.
"Mượn?" Cố Ngôn Thu hừ lạnh, người khác chỉ có thể mượn mạng từ
cậu, chứ chưa có chuyện cậu phải đi mượn của người khác.
"Đi."
Cố Ngôn Thu đột
nhiên đứng dậy.
Cô bé ngẩn ra:
"Đi đâu?"
"Làm theo lời em nói..." Cố Ngôn Thu
dừng lại một chút: "... mượn một ít."
Minh Ương thấy hơi
ê răng.
Tên này đúng là
người hành động!!
Cả biệt thự đang bận rộn khử trùng, không ai
rảnh để ý đến hai đứa nhóc này.
Phòng ngủ của Cố Tử Duệ ở trong cùng trên tầng hai, không giống căn phòng tồi tàn của họ, phòng của hắn
không những rộng mà bên ngoài còn có một ban công nhỏ xinh xắn, trong phòng thì đủ các loại đồ chơi.
Cố Ngôn Thu không gõ cửa, trực tiếp
vặn tay nắm rồi đẩy cửa vào.
Trong phòng ngủ, rèm cửa được kéo kín mít, Cố Tử Duệ nằm ườn ra giường, thằng bé này
ngủ còn không mặc đồ ngủ, một đống thịt mỡ phơi bày trên giường, ngủ như lợn c.ⓗế.✞.
Minh Ương thấy chướng mắt, vội vàng
lấy tay che mắt lại.
Nhưng cô tò mò không biết Cố Ngôn Thu định
làm gì nên lén lút nhìn qua kẽ tay.
Cậu có bệnh sạch sẽ, không thích người khác đụng vào mình, đương nhiên cũng không thích đụng vào người khác, Cố
Ngôn Thu đảo mắt nhìn quanh, lấy một cây thước trên bàn học, dùng sức chọc vào n🌀ự●🌜 hắn: "Dậy mau."
Cố Ngôn Thu gọi một tiếng, không thấy phản
ứng, hắn gãi gãi cổ rồi ngủ tiếp.
"Em đi lấy
nước đi."
"Nóng hay lạnh
ạ?"
"Lạnh."
Minh Ương lon ton chạy vào
nhà vệ sinh lấy nước.
Cô vất vả bê chậu nước đến, mắt
long lanh chờ Linh Nhất ra lệnh.
Cố Ngôn Thu nhìn chằm chằm vào Cố Tử
Duệ đang say giấc, ra lệnh: "Tạt đi."
Minh Ương vui vẻ
ra mặt.
Cô thích làm
việc xấu.
Thế là không chút do dự, hất thẳng chậu
nước lạnh vào người Cố Tử Duệ.
Cố Tử Duệ đang chìm trong giấc mơ bỗng nhiên như bị ai đó ném xuống biển
băng, mắt trợn tròn, cái lạnh thấu xương khiến hắn tỉnh táo ngay lập tức.
"Á! Mẹ...
ưm..."
Kết quả là tiếng "Mẹ" còn chưa kịp kêu xong, Cố Ngôn Thu đã
đè cổ hắn xuống, bịt chặt mũi miệng, ấn hắn trở lại giường.
Cậu lạnh lùng nói:
"Im miệng."
Vừa nhìn thấy con 𝐪●υ●ỷ nhỏ suýt chút nữa lấy mạng mình, Cố Tử
Duệ không dám kêu nữa, trong lòng chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
Theo lý mà nói, sức của hắn lớn hơn Cố Ngôn Thu, cộng thêm lợi thế về thể hình, việc chống lại Cố Ngôn Thu không phải là vấn đề. Nhưng Cố Tử Duệ vốn là kẻ bắt nạt kẻ
yếu, sợ hãi kẻ mạnh, cộng thêm chuyện hôm qua khiến hắn bị ám ảnh tâm lý nặng nề với Cố Ngôn Thu, đừng nói là chống cự, ngay cả việc nhìn vào mắt cậu cũng thấy sợ hãi.
Cố Ngôn Thu từ từ
buông tay ra.
Vừa được thả lỏng, Cố Tử
Duệ gào lên khóc lớn.
Minh Ương nhảy ra bắt
chước: "Không được khóc!"
Nhưng cô không có uy lực như Cố Ngôn Thu, dù có hung dữ thì cũng chỉ là kiểu
"hổ báo cáo chồn", Cố Tử Duệ lập tức nổi cáu với cô: "Liên quan gì đến mày!"
| ← Ch. 065 | Ch. 067 → |
