| ← Ch.060 | Ch.062 → |
Bà Cố lúc này cũng
bình tĩnh lại.
Nếu thật sự để hai đứa đi bộ về, bà ta hả giận rồi nhưng nếu bị người khác nhìn
thấy, hoặc hai đứa thật sự tìm cảnh sát nói gì đó thì bà ta cũng khó ăn nói.
"Cút lên
xe."
Cố Ngôn Thu lại ngồi
vào vị trí giữa.
Đến lượt Minh Ương, bà Cố không nhịn được đá vào 𝖒ôռ_🌀 cô bé một cái, không quá mạnh
nhưng khiến cơ thể nhỏ bé của cô bé run lên, cái 𝐦_ô𝓃_g cũng đau nhói một chút.
Minh Ương ôm lấy cái ɱ_ôn_g bị
đá, tủi thân vô cùng.
Đều tại cô bây giờ còn quá nhỏ, nếu đợi cô lớn hơn
một chút nhất định sẽ cho những người này biết tay.
Đang tức giận, Minh Ương lại phát hiện Cố
Ngôn Thu đang nhìn cô bé cười.
Nụ cười không rõ ràng nhưng quả thật là đang
vui vẻ, hoặc có thể nói là hả hê.
"Anh cười cái
gì?"
Cậu không cười thì còn đỡ, cười như
vậy càng khiến Minh Ương không vui.
Bị phát hiện, Cố Ngôn Thu lập tức
làm mặt lạnh: "Anh không cười."
Minh Ương phồng má tức giận: "Em nhìn
thấy rồi, anh rõ ràng là cười."
Cố Ngôn Thu quay đầu đi, chỉ để lại cho cô bé nửa cái ót,
giọng điệu không chút thay đổi: "Em nhìn nhầm rồi, anh không cười."
Minh Ương:
"..."
Tức 𝒸·ⓗế·✝️ cô
mất!
Ôi, Ⓜ️ô_𝖓_𝐠 đau
quá.
Minh Ương ôm ⓜôռ·🌀, ngồi
nghiêng sang một bên.
Cậu lại lén nhìn cô bé, từ góc độ này, Cố Ngôn Thu có thể nhìn thấy cái ót tròn vo của
cô bé, mái tóc xoăn bị gió thổi tung lên vành tai rất đỏ, chắc là bị tức đến đỏ lên.
Cậu vừa rồi quả thật
là đã cười.
Vì cái đá của bà Cố vào người Minh Ương, khiến cậu
nhớ đến một con nhím mà cậu đã đá kiếp trước.
Con nhím đột biến đó không có mắt, bò ngang qua đoạn đường cậu thường đi qua, Linh Nhất thấy chướng mắt, cố ý đi tới
đá một cái, con nhím co rúm cả người lại, trốn vào trong đám cỏ thưa thớt, có chút gì đó như muốn che giấu.
Cậu rất ít khi bộc
lộ cảm xúc.
Nhưng vào khoảnh khắc đó, cậu lại nảy sinh một chút niềm vui nhỏ
bé và sau đó lại đá con nhím thêm mấy cái nữa.
Thật thú
vị.
Cậu nghĩ, cậu đã từng
có một tuổi thơ.
---
Nhà họ Cố cũng là biệt thự, tuy không ở khu đắc địa như
nhà họ Thẩm nhưng cũng thuộc dạng có tiếng trong giới nhà giàu.
Cố Hoa Phong còn đang ở công ty chưa về, Minh Ương vừa bước chân vào cửa, đã nghe
bà Cố lên tiếng: "Tối nay hai đứa không được ăn cơm, cút xuống nhà kho mà ở."
Nhà kho chính là căn phòng tối om
dùng để phạt hai anh em.
Nơi đó nằm ở tầng hầm, quanh năm ẩm thấp lạnh lẽo, lại còn nhỏ hẹp không
có ánh sáng, nói gì đến trẻ con, người lớn ở trong đó cũng khổ sở.
Với người nhà họ Cố, ưu điểm duy nhất của nó là mùa đông không 𝐜𝒽*ế*†
cóng, mùa hè không 𝐜𝐡ế·✝️ nóng, dùng để phạt hai anh em là vừa đẹp.
Minh Ương và Cố Ngôn Thu chẳng có vẻ gì là sợ bị nhốt,
cả hai im lặng đi về phía cửa thông xuống tầng hầm.
Đi ngang qua bàn trà, cô liếc thấy giỏ hoa quả, Minh Ương nhanh tay lẹ
mắt bứt hai quả nho nhỏ, lén bỏ vào trong túi hình con hổ.
Những người khác đều đang bận rộn hầu hạ bà
Cố, không ai nhìn thấy hành động này.
Hai người nhanh chóng đi xuống cầu
thang dẫn đến nhà kho nhỏ.
Nơi này chật hẹp, góc tường chất đầy đồ đạc linh tinh, chính giữa là một chiếc giường nhỏ cũ
kỹ, có vết người nằm, xem ra hai anh em đã trải qua không ít ngày ở đây.
Minh Ương còn chưa kịp quan sát kỹ, cửa đã
bị người giúp việc khóa trái từ bên ngoài.
Căn phòng chìm vào
bóng tối.
Minh Ương không thích không gian chật
hẹp, thậm chí còn sợ hãi.
Lần thực hiện nhiệm vụ cùng đội trưởng, hơn mười người bị chôn vùi dưới hang động suốt ba
mươi ngày, đồng đội lần lượt ⓒ♓-ế-🌴 đi đã tạo nên bóng ma tâm lý lớn cho cô.
Cô có thể chịu đựng nỗi sợ nhưng tuyệt đối không
để bản thân mãi bị giam cầm trong đó.
Minh Ương lần mò theo trí nhớ trong bóng tối mịt mù,
cuối cùng tìm thấy một chiếc đèn pin dưới gầm giường.
| ← Ch. 060 | Ch. 062 → |
