| ← Ch.031 | Ch.033 → |
Cố Ngôn Thu, người nãy giờ vẫn đứng im bên tường, đột nhiên nhíu mày, sau đó,
bàn tay nhỏ mũm mĩm của Minh Ương bị một lực mạnh mẽ kéo lại.
Cô bé bị ép dừng bước, ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt hổ phách rực rỡ
như ánh mặt trời của thiếu niên, sáng lạn nhưng có vẻ không có nhiều ấm áp.
Cậu cụp mắt, lạnh
lùng nhìn cô.
"Còn mấy phút
nữa?"
Minh Ương nghiêng đầu, vẻ
mặt hoang mang.
Vẻ mặt của Cố Ngôn Thu rõ ràng là không vui,
giọng điệu cũng trở nên thiếu kiên nhẫn: "Thời gian."
Minh Ương hiểu ý, nói:
"Năm phút ạ."
Cậu buông tay cô ra rồi
đi về phía trước.
Minh Ương có chút không hiểu cậu định làm gì nhưng vẫn lon
ton chạy theo bên cạnh: "Anh ơi, anh định đi đâu vậy?"
Cố Ngôn Thu bình tĩnh
nói: "Tìm gấu bông."
Đôi mắt vừa khóc xong của Minh Ương còn ươn ướt, hàng
mi bị nước mắt làm cho ướt sũng, đen nhánh.
Cô ngẩn ra một lúc vì lời nói của cậu, tuy không hiểu tại sao Cố Ngôn
Thu đột nhiên tốt bụng như vậy nhưng vẫn nói: "Nhưng không kịp nữa rồi..."
Cố Ngôn Thu dường như không nghe thấy cô
nói, cứ thế đi thẳng đến sân sau.
Tính cách của cậu thật sự khó hiểu, Minh Ương chỉ có thể lẽo
đẽo theo sau, thấy vậy, PD cũng vác máy quay đuổi theo.
[Bây giờ còn dư bốn con gấu bông, nếu Cố Ngôn Thu
tìm được thì có lẽ thật sự có thể thắng. ]
[Có hơi khó nhỉ? Chỉ còn
chưa đến năm phút nữa. ]
Sân sau trồng đầy hoa cỏ, đủ màu sắc rực rỡ, như
thể cả một mùa xuân đang nở rộ trong sân.
Cậu nhìn quanh một vòng, dường như chú ý đến điều gì đó, trực tiếp nhấc một chậu hoa nhỏ lên, tìm
thấy một con gấu bông ở dưới, sau đó đi vòng qua phía bên kia, moi ra một con trong đất.
Cố Ngôn Thu phủi bụi đất trên gấu
bông, nhét thẳng vào lòng Minh Ương.
Sau đó đi thẳng lên tầng hai, tìm thấy
một con trên ban công tầng hai.
Bây giờ còn lại
một con.
Cố Ngôn Thu không vội vàng, lôi ra con gấu
bông cuối cùng từ trong đống gối trên giường.
Bốn con, vừa
đủ.
"Hết giờ."
Cùng lúc đó, tiếng còi báo hiệu kết
thúc vang lên từ loa trên đầu.
Cố Ngôn Thu vội vàng nhét con gấu bông vào tay
cô bé, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Đi thôi."
Mấy con gấu bông trong lòng cô bé mỉm cười toe toét, Minh Ương ngẩn người một lúc lâu, sự ngạc nhiên
và bối rối dần được thay thế bằng niềm vui 𝖘ướ.n.ɢ, ánh sáng dần quay trở lại trong đôi mắt cô.
Cô ôm gấu bông chạy theo: "Linh Nhất, anh
giỏi quá, sao anh tìm được hay vậy?"
Cái tên Linh Nhất khiến Cố Ngôn Thu khựng lại, ngay lập tức giấu đi cảm xúc,
giọng nói nhàn nhạt không hề tỏ ra vui vẻ gì trước lời khen này.
"Camera."
Minh Ương ngớ người, chợt nhớ ra dường như ở mỗi góc phòng
đều có gắn một thứ đen đen không mấy nổi bật.
Tổ chương trình muốn ghi lại phản ứng của khách mời,
đương nhiên sẽ đặt camera bên cạnh đạo cụ.
Nhưng mà...
Linh Nhất và cô xuyên không đến cùng một thời điểm, vậy mà cậu
đã hiểu rõ hết các thiết bị của thế giới này rồi!
Giọng nói kinh ngạc của cô và những ánh mắt ngạc nhiên xung quanh khiến cậu tỏ
vẻ khinh thường: "Có gì đâu mà lạ, tại em không để ý xung quanh thôi."
Minh Ương:
"?"
Trách cô
à?
Theo như lời cậu nói thì ngay từ đầu cậu đã phát hiện ra rồi nhưng lại không nói
cho cô biết, mà lại nhìn cô ngốc nghếch chạy lên chạy xuống, tìm kiếm khắp nơi.
Đáng ghét, tức
quá đi.
[A a a a a, tôi thừa nhận là tôi
đã bị cậu ấy làm cho rung rinh!]
[Linh Nhất! Kết hôn
với chị đi!]
[Tập trước các người đâu
có nói vậy. ]
[Đúng là một lũ gió chiều nào theo chiều ấy nhưng mà Linh
Nhất đúng là một người anh trai tốt, huhu, cảm động quá. ]
[Cười ↪️·♓·ế·𝖙 mất, mấy cọng tóc xoăn của Ương
Ương nhìn có vẻ phấn chấn hẳn lên. ]
[Vậy tóc xoăn là cơ
quan cảm xúc à?]
Những người chiến thắng được đưa ra, ba cặp
khách mời nhí được gọi đến phòng khách.
Minh Ương và Tiểu Nãi Tích vẫn đang cầm hai con sâu xanh to tướng, MC nhìn mà thấy hơi ghê, vừa dỗ
vừa khuyên: "Ương Ương à, ở đây chúng ta không nuôi sâu được, hay là mang chúng đi thả đi nhé?"
| ← Ch. 031 | Ch. 033 → |
