| ← Ch.022 | Ch.024 → |
Cậu đúng là cảm thấy mệt mỏi như con người nói nhưng đầu óc lại tỉnh
táo, ⅼ𝒾●𝖓●𝐡 ⓗ●ồ●𝖓 tiềm thức kháng cự việc đi ngủ, không muốn nhắm mắt.
"Em, em dỗ
anh nhé."
Minh Ương lục lọi
trong ký ức.
Nhớ đến nguyên chủ thường được anh trai dỗ ngủ, cô bé bắt chước dáng vẻ của anh
trai nguyên chủ, đắp chăn cho Cố Ngôn Thu, sau đó nhẹ nhàng vỗ về bụng cậu.
Cố Ngôn Thu không cho rằng
việc này thoải mái.
Nhưng nếu cậu không ngủ, đối phương
dường như sẽ không bỏ cuộc.
Dỗ một hồi, Minh Ương càng buồn ngủ
hơn, mí mắt bắt đầu đánh nhau.
Bị cô ảnh hưởng, Cố Ngôn Thu thật sự
cảm thấy buồn ngủ nhưng không nhiều.
Trong phòng ngủ
yên tĩnh.
Ánh trăng len lỏi qua khe
hở của rèm cửa sổ.
Cố Ngôn Thu nhìn ánh sáng mỏng manh
lay động, từ từ nhắm mắt lại.
"Anh ơi?"
Minh Ương gọi cậu hai tiếng, xác định cậu đã ngủ
say, cuối cùng cũng yên tâm lăn sang một bên.
Cô chậm rãi ngáp một cái, cùng với cơn
buồn ngủ ập đến còn có... cơn đói.
Minh Ương sờ
sờ bụng.
Vì buổi trưa ăn quá nhiều, buổi tối cô chỉ đơn giản
uống một bát cháo trắng, đến giờ bụng đã trống rỗng.
Phải làm sao
đây?
Ra ngoài tìm đồ ăn, có
làm cậu tỉnh giấc không?
Minh Ương do dự một hồi nhưng
lại đói không chịu nổi.
Suy nghĩ vài giây, cô quyết định không làm khó mình, lén lút đứng dậy, rón
rén xuống giường, sợ đánh thức Cố Ngôn Thu, đến cả dép cũng không mang.
Minh Ương lén lút đi ra khỏi phòng ngủ, vừa đóng
cửa lại, Cố Ngôn Thu lập tức mở mắt.
Hành lang có
đèn ngủ.
Cô bé đang định chạy xuống lầu thì đụng phải
Thẩm Gia Thước từ phòng đối diện đi ra.
"Em..."
"Suỵt."
Minh Ương lập tức nhảy lên
bịt miệng Thẩm Gia Thước.
Điều này càng khiến Thẩm Gia
Thước thêm hoang mang.
Cô bé sợ đánh thức Cố Ngôn Thu trong phòng, nhỏ giọng nói: "Anh
im lặng một chút, em vừa mới dỗ anh em ngủ xong."
Thẩm Gia Thước:
"?"
Cậu ta không thể tin được:
"Em... dỗ anh em ngủ?"
Minh Ương gật đầu: "Anh
ấy thích làm nũng."
Còn, còn thích làm nũng
với em gái sao?!!
Thẩm Gia Thước kinh ngạc hít
một hơi khí lạnh.
"Sao anh không ngủ?" Minh
Ương hỏi ngược lại.
Không hỏi thì còn đỡ, vừa hỏi cậu ta
đột nhiên xìu xuống: "... Dỗ em gái ngủ."
Minh Ương:
"..."
Thẩm Gia Thước:
"..."
Im lặng một lúc, Minh Ương
không hỏi thêm nữa.
"Muộn thế này rồi, em
định đi đâu?"
Minh Ương thành thật nói:
"Em đói bụng."
Vừa nói, bụng cô bé cũng
kêu lên một tiếng.
Thẩm Gia Thước mím môi cười: "Em bé tí tẹo, sao mà ăn khỏe thế." Nói xong cậu ta lại nhận ra
mình nói sai nhưng Minh Ương nhìn cậu ta bằng đôi mắt to tròn, không có vẻ gì là tức giận.
Cậu ta thở phào nhẹ nhõm: "Thôi được rồi, đi nào, dẫn em
đi tìm đồ ăn." Nói xong cậu ta đưa tay ra.
Minh Ương lắc đầu từ chối:
"Em có thể tự đi."
Cô đi vòng qua Thẩm Gia Thước, vịn vào lan can từng bước từng bước xuống,
bóng lưng trông giống như một chú gấu trúc nhỏ vụng về và mũm mĩm.
Thẩm Gia Thước nghiêng đầu,
cảm thấy kỳ lạ.
Tiểu Nãi Tích rất bám người, bình thường đi đâu cũng phải có người dắt, có người lớn
thì đòi bế, em gái của các bạn khác hình như cũng vậy, còn rất hay khóc.
Nhưng Minh Ương... hình như từ trên
ghế ngã xuống cũng không khóc.
Nghĩ đến đây, Thẩm Gia Thước lại
bắt đầu thấy áy náy.
"Ương Ương."
Minh Ương quay
đầu lại.
Thấy chú sư tử nhỏ ngượng ngùng gãi đầu: "Trước đây...
trước đây anh không nên đẩy em, xin lỗi nhé."
Lời xin lỗi đột ngột của cậu nhóc khiến Minh Ương có chút
ngạc nhiên: "Không sao, trẻ con không chấp nhặt trẻ con."
Thẩm Gia Thước áy náy trong lòng, chủ động xuống bếp lén lấy cho Minh Ương mấy gói đồ ăn
vặt, sợ bảo mẫu phát hiện nên không dám bật đèn, chỉ dám dùng đèn pin điện thoại.
Hai đứa trẻ trốn dưới gầm bàn bếp, dựa vào
một tia sáng, nhai bánh quy răng rắc.
Thẩm Gia Thước
không ăn.
Cậu nhóc chỉ nhìn
Minh Ương ăn.
Cô bé ăn uống rất từ tốn nhưng tốc độ lại nhanh, chỉ nghe
thấy tiếng răng rắc hai tiếng, đồ ăn đã vào bụng hết rồi.
| ← Ch. 022 | Ch. 024 → |
