| ← Ch.020 | Ch.022 → |
Thẩm Gia Thước hốc mắt đỏ hoe, cúi xuống ôm em gái: "Tiểu
Nãi Tích đừng khóc, có anh đây rồi, đừng khóc nữa..."
Cậu ta dỗ dành, 𝖍ô*n l*n đ*nh đầu em gái, lại lấy từ trong túi ra miếng dán hình siêu nhân biến hình mà
mình thích nhất dán lên mu bàn tay em gái, vừa dỗ vừa ôm, cuối cùng cũng khiến Tiểu Nãi Tích ngừng khóc.
Minh Ương nằm sấp trên lan can tầng hai nhìn
xuống, không hiểu sao lại có chút ghen tị.
"Ồn ào."
Cố Ngôn Thu đột nhiên xuất hiện bên
cạnh, lạnh lùng nói một chữ.
Minh Ương nhìn
sang.
Giọng nói không lớn nhưng Thẩm Gia
Thước vẫn nghe rõ mồn một.
Sư tử con lập tức nổi giận, chỉ vào Cố Ngôn Thu
mắng: "Cố Ngôn Thu, cậu nói ai ồn ào hả?"
Cậu: "Phiền
phức."
Thẩm Gia Thước tức đến mức
mũi lệch sang một bên.
"Cậu rõ ràng là đang
ghen tị với tôi!"
Cố Ngôn Thu không hiểu cậu ta đang
nói gì, nhíu mày: "Gì cơ?"
Thẩm Gia Thước hừ hai tiếng, đắc ý: "Em gái tôi đáng yêu hơn
em gái cậu, lại còn biết nũng nịu, cậu ghen tị chứ gì."
Đáng yêu? Nũng nịu?
Ghen tị?
Mấy thứ ⓠ_𝖚_ỷ quái
gì vậy.
"Nhàm chán."
Cố Ngôn Thu lười chẳng buồn liếc cậu
ta, im lặng quay người đi.
Cứ như một cú đấm đánh vào bông, Thẩm Gia Thước tức nghẹn mà không biết trút vào đâu, mặt
mày lúc xanh lúc tím: "Cậu... cậu ở nhà tôi mà còn hống hách như vậy, coi chừng tôi..."
"Anh ơi..."
Miệng đột nhiên bị
bịt lại.
Đôi mắt nai con ướ-t á-𝐭 của Tiểu Nãi Tích nhìn cậu, Thẩm
Gia Thước khựng lại, bất giác nhìn về phía Minh Ương.
Cậu ta nhận ra mình lại lỡ lời, nuốt nước
bọt: "Cậu... coi như tôi chưa nói gì..."
Mím môi, im bặt, vừa chột dạ vừa cẩn
thận quan sát sắc mặt Minh Ương.
Cô bé cũng không nói gì, chớp mắt hai cái
với cậu ta, rồi quay đầu đi chơi.
Tiểu Nãi Tích kéo tay áo Thẩm Gia Thước, giọng nói nhỏ xíu: "Mẹ nói Ương Ương
và anh trai không có bố mẹ, ở nhờ nhà họ hàng rất đáng thương."
Thẩm Gia Thước còn nhỏ, từ bé đã ngậm thìa vàng, làm sao hiểu
được những chuyện này nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe em gái nói.
"Cho nên... cho nên anh không được nói những lời như vậy." Tiểu Nãi Tích
nghiêm mặt dạy dỗ: "Trẻ ngoan là không được làm người khác buồn."
"Biết rồi, sau này anh
không nói nữa."
"Vậy anh hứa
đi."
"Anh hứa."
"Không đúng, không đúng." Tiểu Nãi Tích lắc đầu nguầy nguậy, kéo tay cậu ta lên:
"Anh phải chỉ tay lên trời mà hứa, trên ti vi toàn làm thế thôi."
Thẩm Gia Thước trợn mắt nhưng vẫn giơ tay lên trời, kiên nhẫn lặp
lại: "Anh thề với trời, sau này không nói như vậy nữa."
Tiểu Nãi Tích lúc này mới
cười tươi trở lại.
Ở nhà họ Thẩm, chín giờ rưỡi
là giờ trẻ con đi ngủ.
Bảo mẫu và người trông trẻ lần lượt tắm rửa cho Minh Ương và Tiểu Nãi Tích,
hai cậu bé đã đến tuổi đi học, không cần bọn họ phải quá quan tâm.
Sau khi tắm rửa xong, bảo mẫu
cho các bé về phòng riêng.
Minh Ương ôm con gấu bông nhỏ mà Tiểu Nãi Tích cho, đứng
cạnh giường, mắt to trừng mắt nhỏ với Cố Ngôn Thu.
"Anh ơi."
Cố Ngôn Thu mặt không cảm
xúc ngẩng đầu nhìn cô.
Váy ngủ của Minh Ương cũng in hình mấy chú gấu, mái tóc xoăn vừa gội
xong càng thêm bồng bềnh, rối bù xù che đi khuôn mặt phúng phính.
Cô bé trèo 🦵ê.n ℊ.❗.ư.ờ.ⓝ.𝖌, vén chăn
lên vỗ vỗ: "Ngủ thôi."
"Không ngủ."
Cố Ngôn Thu nói xong, quay lưng lại, để
lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng.
Cậu quả thực không muốn ngủ, cầm lấy cuốn
sách lén lấy từ phòng khách lên đọc.
Đèn bàn nhỏ có
hình con thỏ.
Vẻ đáng yêu của nó hoàn toàn không ăn
nhập với khuôn mặt lạnh tanh kia.
Minh Ương chẳng thèm quan tâm, trèo 𝐥●ê●𝖓 🌀●𝖎ư●ờ𝖓●🌀 lăn
qua lăn lại mấy vòng vẻ hạnh phúc.
Kiếp trước khi còn nhỏ, trẻ con không có giường để ngủ, đều phải ở trong khoang thí nghiệm, không những thế, trên đầu
còn phải đội mũ điện tử nặng trịch, để tránh năng lực bộc phát, ngay cả tay chân cũng bị trói chặt.
Lớn lên, họ cũng phải luôn đề phòng quái vật 𝐱_â_ⓜ n_♓ậ_𝐩,
mấy ngày liền không chợp mắt là chuyện bình thường.
| ← Ch. 020 | Ch. 022 → |
