| ← Ch.019 | Ch.021 → |
Cô chớp mắt, trực tiếp dùng tay cầm miếng sườn nhỏ chưa ăn trong
đĩa đưa cho cậu, giọng nói ngọt ngào: "Anh ơi, ăn đi."
Cố Ngôn Thu quả
nhiên nhíu mày.
Trong ký ức, nguyên chủ thường chia sẻ đồ ăn ngon cho anh trai, anh trai tuy hung dữ nhưng lại rất bao dung với em
gái nhỏ, cho nên việc cô làm bây giờ rất phù hợp với hình ảnh em gái trong ký ức của Cố Ngôn Thu.
Cảnh tượng này khiến Thẩm Minh Châu cười tươi như hoa:
"Ương Ương thật sự rất thương anh trai nha."
Minh Ương gật đầu theo: "Dạ, Ương Ương
chỉ biết thương anh trai thôi ~"
Cô nhìn Cố Ngôn Thu không nói tiếng nào, cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ: "Anh ơi,
sao anh không ăn, anh ghét bỏ Ương Ương sao? Nhưng Ương Ương đã rửa tay rồi mà."
Cố Ngôn Thu không nói, thờ
ơ gắp miếng sườn nhỏ.
Ngon, không diễn tả được
nhưng ngon hơn rau.
Sau bữa trưa, Thẩm Minh Châu cho người dọn
dẹp một phòng khách ở tầng hai.
Bà dẫn hai đứa trẻ vào phòng: "Đây là lần đầu tiên các con ngủ ở nơi lạ, dì sợ
các con không quen nên để các con ở chung phòng trước đã, các con thấy có được không?"
Nghe thấy phải ở chung phòng với Cố Ngôn Thu,
sắc mặt cô lập tức thay đổi: "Con..."
"Được ạ."
Lời từ chối chưa kịp thốt ra, bên cạnh đã
vang lên giọng nói nhàn nhạt của thiếu niên.
Đôi mắt không chút ɢ·ợ·ⓝ şó𝓃·ⓖ của cậu lướt qua người
cô: "Con sẽ chăm sóc tốt cho Ương Ương."
Xàm!
Cậu làm sao có thể
chăm sóc người khác!
Ương Ương trong lòng phản kháng nhưng vì mẹ Thẩm có mặt
ở đó nên đành phải nuốt hết bất mãn vào bụng.
Thẩm Minh Châu càng thấy hai đứa trẻ ngoan ngoãn: "Áo ngủ cũng đã để sẵn trên giường
rồi, các con cần gì thì cứ nói với dì giúp việc, không cần khách sáo đâu."
Minh Ương cảm thấy kỳ lạ, ngẩng đầu
hỏi: "Thế còn dì thì sao ạ?"
Thẩm Minh Châu ngồi xổm xuống, véo nhẹ khuôn mặt ɱ_ề_𝖒 m_ạ_ℹ️ của cô: "Dì còn có công việc, buổi tối phải đi rồi.
Nhưng không sao, Ương Ương có thể chơi với Tiểu Nãi Tích, có con ở đây, Tiểu Nãi Tích sẽ rất vui."
Thẩm Minh Châu vẫn chưa quay xong phim, không thể vì mấy đứa trẻ
mà để cả đoàn làm phim mấy trăm người chờ đợi bà.
Minh Ương chớp mắt, không nhịn được
liếc về phía sau bà.
Cũng phải thôi, ăn cơm xong không thấy bóng dáng anh em Sư Tử nhỏ
đâu, chắc là biết mẹ sắp đi nên trốn ở đâu đó khóc rồi.
Cô từ nhỏ không có cha mẹ, tuy không cảm nhận được tình mẫu tử
là cảm giác gì nhưng cũng biết chia ly nhất định rất đau khổ.
"Con sẽ chơi hòa thuận với
Tiểu Nãi Tích ạ."
Minh Ương trịnh trọng đảm bảo
với Thẩm Minh Châu.
Cô mỉm cười, khiến khuôn mặt
càng thêm dịu dàng.
Quản lý lúc này lại gọi điện thoại thúc giục, Thẩm Minh Châu
khẽ thở dài: "Vậy dì đi đây, các con phải ngoan nhé."
Thẩm Minh Châu đi xuống lầu, Tiểu Nãi Tích
ôm búp bê nhìn bà đầy mong đợi.
Bà ôm con gái an ủi một lúc, ngẩng đầu nhìn
về phía cầu thang: "Gia Thước, mẹ phải đi rồi."
Thẩm Gia Thước trong phòng không có
bất kỳ phản hồi nào.
Thẩm Minh Châu biết con trai mình tám
phần là lại đang giận dỗi.
Thằng bé không giống như Tiểu Nãi Tích ngoan ngoãn hiểu chuyện, tính tình từ trước đến nay luôn tự do tự tại, ở trường cũng không hòa đồng với bạn bè. Thẩm
Minh Châu lo lắng cứ thế này con sẽ chịu thiệt nên mới cho con tham gia chương trình này, nào ngờ vẫn xảy ra xích mích với các khách mời khác.
Thẩm Minh Châu bất lực lắc đầu, đặt Tiểu
Nãi Tích xuống rồi xoay người rời đi.
Đợi xe đi khuất, Tiểu Nãi Tích không kìm
nén được nữa, chạy ra cổng khóc lớn.
"Mẹ ơi, mẹ đừng
đi mà!"
"Huhu... Mẹ
ơi!"
Cô nhóc vừa khóc vừa gọi, khiến bảo
mẫu bên cạnh không khỏi xót xa.
"Con đừng khóc nữa! Con khóc cô
ấy cũng không về đâu."
Thẩm Gia Thước chạy xộc xuống lầu, lớn tiếng
quát: "Không được khóc, nghe rõ chưa?"
Tiểu Nãi Tích khóc nước mắt nước mũi tèm lem, dang rộng
hai tay về phía cổng như muốn ôm lấy ai đó.
| ← Ch. 019 | Ch. 021 → |
