Cậu là ai
| ← Ch.34 | Ch.36 → |
Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại một mình Tô Nhuyễn.
Cô không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ nghe thấy sự vắng lặng xung quanh, trong phòng chỉ còn lại một mình cô.
Cô chạm vào vách tường, từng bước một đi tới cửa, đang muốn mở cửa phòng.
Ai đó đã quẹt thẻ phòng đi vào.
Hơi thở thật xa lạ, trên người có mùi mồ hôi, với cả mùi ɱá-u tươi.
Hắn không nói gì, vừa vào đã đóng cửa lại ngay, cửa phòng lần thứ hai bị khóa.
Tiếng đóng cửa vang lên khiến cho lồng ռ●🌀●ự●𝐜 Tô Nhuyễn nhảy dựng, cô bất lực né tránh, giọng nói run run "Cậu là ai?"
Cô cẩn thận lắng nghe giọng nói trong phòng, nhưng chỉ nghe thấy giọng của một mình hắn, cô lo lắng hỏi "Phương Đình đâu?"
"Phương Đình?" Tào Phú đi vào, giơ tay cở●1 𝐪⛎●ầ●ռ áo, hắn mới vừa cùng Kha Tùng Ứng đánh nhau xong, trên mặt đều là 〽️_á_⛎, hắn dùng áo lau ⓜ_á_⛎ trên mặt, đi vài bước vào trong "Tôi không quen ai tên Phương Đình cả."
Tô Nhuyễn nghe thấy tiếng bước chân của hắn đi vào, nhanh chóng chạm vào vách tường đi về phía cửa, khi mở cửa cô phát hiện ra, không mở được.
Trên cửa có một sợi dây xích, cô vừa chạm tới sợi dây, bất ngờ bị một đôi tay ôm chặt từ phía sau.
Tào Phú một tay đem cửa đóng lại, tay khác ôm cô, đem cô ôm đến nơi cách cánh cửa không đến hai mét, đem người đè xuống đất, vươn tay muốn 𝖈_ở_ï 🍳_цầ_𝐧 áo cô ra.
Tô Nhuyễn sợ tới mức hét lớn "Cậu muốn làm gì! Mau buông tôi ra!"
Cô nỗ lực giãy giụa, mảnh vải trên mắt nhanh chóng rơi xuống, lộ ra một đôi mắt ư_ớ_ⓣ á_𝖙.
Tào Phú nhìn một cái, động tác của hắn dừng lại một chút "ĐM, mắt nhìn người của Kha Tùng Ứng thật không tồi nha."
Hắn đã từng nhìn thấy Tô Nhuyễn mấy lần, mỗi lần nhìn thấy đôi mắt cô đều có che một mảnh vải, hắn còn nghĩ rằng cô lớn lên rất bình thường, không ngờ tới, dưới lớp vải kia lại có đôi mắt đẹp như vậy.
Đáng tiếc là người mù.
Vốn dĩ hắn còn tưởng rằng mình sẽ không có phản ứng gì, kéo quần áo của Tô Nhuyễn xuống nhìn, thấy bên dưới là một bộ nội y màu đen, bộ 𝖓ℊự.c phát triển trắng nõn sinh động, tay hắn vội vàng đưa lên, phía dưới liền có phản ứng.
Tô Nhuyễn gào khóc "Buông tôi ra!"
Cô dùng sức đẩy hắn ra, nhưng không thể di chuyển được hắn lần nào, hai chân bị hắn đè nặng, không thể cử động.
Tào Phú cúi đầu vừa định đi xuống, lại nghe thấy Tô Nhuyễn gào thét "Cậu 𝐠-𝒾-ế-𝖙 tôi! Cậu 𝖌*❗*ế*✝️ tôi."
Cô hét lên giọng nói nghẹn ngào, trên khuôn mặt trắng nõn đều là nước mắt "Tại sao lại làm vậy với tôi? Tôi đã làm gì sai?! Tôi đã làm sai cái gì?!"
Tào Phú dừng lại, lẳng lặng nhìn cô một lúc, đang muốn đứng dậy, thì nghe thấy tiếng hét chói tai từ ngoài cửa.
"Tào Phú ĐMM —— mày dám đụng vào cô ấy, tao mẹ nó ɢ*1ế*𝐭 mày ——"
Là giọng nói của Kha Tùng Ứng.
Tô Nhuyễn che ⓝ_ɢ_ự_🌜 lại, cả người ⓡ·⛎·n r·ẩ·𝐲 kịch liệt, cô không muốn để Kha Tùng Ứng thấy bộ dạng của mình như thế này.
Nước mắt chảy dài xuống, cô khóc lóc đẩy Tào Phú ra "Cầu xin cậu, thả tôi......"
Tào Phú vốn nghĩ, nếu Kha Tùng Ứng không tới sẽ để cô đi, chuyện này coi như xong.
Nhưng nếu Kha Tùng Ứng tới.
Chuyện này không thể xong nhanh như vậy được.
Hắn lập tức kéo quần Tô Nhuyễn xuống, một tay túm mạnh quần lót cô, kéo đùi cô ra đặt lên eo, bắt đầu kéo khóa quần.
Tô Nhuyễn đánh hắn thật mạnh, hét lên trong nghẹn ngào "Cậu buông tôi ra! Cứu mạng! Kha Tùng Ứng! Cứu tôi!"
Cửa bị một lực mạnh đá văng, chỉ còn sợi xích treo trên cánh cửa.
Ngoài cửa, Kha Tùng Ứng nhìn thấy được một màn.
Tô Nhuyễn nằm trên mặt đất nước mắt tràn đầy, Tào Phú nửa thân trên trần trụi, dưới quần đã được cởi đến 〽️-ô-п-g, côn th*t cứng rắn đặt ở giữa chân Tô Nhuyễn.
Kha Tùng Ứng hai mắt đỏ bừng như ⓜá·u, đột nhiên tông cửa gầm lên "CMN tổ tông——"
| ← Ch. 34 | Ch. 36 → |
