Ngoại truyện 10 (Hoàn toàn văn)
| ← Ch.75 |
Lần tiếp theo tôi nhìn thấy Khúc Ổ Đồng là trên tivi. Cô ấy mặc một chiếc sơ mi ngắn tay rộng màu xanh trắng nhạt, in hoa tiết cành lá, bên dưới là chiếc váy jean dài đã bạc màu sau nhiều lần giặt. Bộ quần áo được là ủi phẳng phiu gọn gàng hệt như nét nghiêng trên gương mặt cô ấy.
Có một khoảng thời gian trong những tiết Lịch sử vào năm lớp 12, tôi thường chống cằm lơ đãng rồi vô thức nghiêng mắt nhìn sang phía cô ấy. Cây bút bi đen vạch lên giấy nháp những đường thẳng và nét cong rối rắm. Nếu nhìn kỹ, có lẽ vẫn nhận ra thấp thoáng cấu trúc sống mũi và độ dày đôi môi của cô ấy.
Khúc Ổ Đồng là người hợp với màu xanh thiên thanh nhất mà tôi từng gặp. Nhưng thật ra, tôi chưa từng thấy cô ấy mặc màu đó. Vì hai chúng tôi vốn chẳng gặp nhau được bao lần.
Khuôn mặt cô ấy trên chiếc tivi treo tường của quán ăn chỉ thoáng xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất. Tôi ngẩng đầu rồi lại cúi xuống. Bát mì cắt tay trong nồi đất trước mặt nguội dần, sợi mì cũng vón thành từng cục. Tôi rất đói, nhưng chẳng hiểu sao lại ăn chậm lạ lùng. Đến khi ăn xong miếng cuối cùng rồi đặt đôi đũa xuống, chương trình giải trí trên tivi vừa hay chiếu đến danh sách khách mời tham gia. Tôi nhìn thấy tên Khúc Ổ Đồng.
Đầu xuân ở thị trấn nhỏ đã bắt đầu oi nóng. Tôi bước ra khỏi quán ăn, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Màu xanh của trời, màu xanh của cây cối lại khiến tôi nhớ đến Khúc Ổ Đồng.
Viên kim cương trên ngón áp út của cô ấy vẫn lấp lánh trước mắt tôi. Cô ấy đã kết ⓗ*ô*𝐧 rồi sao, hay đó chỉ là món phụ kiện do chuyên viên tạo hình chuẩn bị? Tôi không rõ. Cũng không hiểu vì sao mình lại để tâm đến chuyện ấy. Dẫu sao tôi và cô ấy cũng chỉ là bạn học cùng cấp ba mà thôi.
Cuối học kỳ hai lớp 10, tôi làm bài thi tốt hơn hẳn bình thường, đạt được thành tích mà suốt cả năm ấy tôi chưa từng dám nghĩ tới. Bạn bè xung quanh đều trêu tôi là chó ngáp phải ruồi, còn tôi thì may mắn được vào lớp A1 sau khi chia khối và trở thành bạn cùng lớp với Khúc Ổ Đồng.
Khúc Ổ Đồng học rất giỏi, hoàn toàn xứng đáng làm lớp trưởng. Nhưng thật ra cô ấy cũng không mấy để tâm đến chuyện quản lý lớp. Dù trong lớp có ồn ào ầm ĩ đến long trời lở đất, cô ấy vẫn chỉ lặng lẽ ngồi ở chỗ mình cúi đầu làm bài, không mách lẻo, cũng chẳng xen vào chuyện của người khác. Cô ấy ít nói, cũng rất ít cười.
Có vài nam sinh đáng ghét trong lớp từng cười nhạo cô ấy là robot, nói rằng cô ấy chỉ biết làm bài với học bài, buồn tẻ chẳng có gì thú vị. Thật ra, đám con trai tuổi dậy thì ở thị trấn nhỏ còn có thể buông ra nhiều lời tục tĩu và khó nghe hơn thế. Nhưng bởi vì đối tượng là Khúc Ổ Đồng nên những lời ấy lại trở nên nhạt nhẽo, gần như chẳng có sức sát thương. Ai cũng có thể cảm nhận được một cảm giác không thể xâm phạm toát ra từ người cô ấy, như thể cô ấy vốn dĩ không nên thuộc về thị trấn nhỏ này.
Tôi đoán Khúc Ổ Đồng chắc cũng từng nghe thấy những lời đó. Nhưng cô ấy chẳng hề bận tâm. Vẫn đọc sách, làm bài, không để ý đến bọn họ, cũng không mấy để ý đến chúng tôi.
Trong suốt ba năm cấp ba, tôi chỉ thấy Khúc Ổ Đồng chủ động đáp lại hai người. Một là Lâm Chi Trừng. Chỉ khi ở trước mặt Lâm Chi Trừng, Khúc Ổ Đồng mới để lộ đôi chút cảm xúc của mình. Lâm Chi Trừng có thể thấy được hết thảy những vui buồn tốt xấu của cô ấy. Tính cách của Lâm Chi Trừng hoàn toàn trái ngược với Khúc Ổ Đồng. Cô ấy líu ríu như một loài chim sặc sỡ nào đó, đôi lúc lại giống mèo con, nhạy bén với mọi tin đồn và chuyện thị phi trong lớp, thậm chí trong cả khối.
Người còn lại là Lương Cận Thâm. Tôi đoán họ là đối thủ cạnh tranh của nhau. Dù sao thì cái tên đứng ngay sau vị trí hạng nhất trên bảng điểm lúc nào cũng chỉ là cậu ấy hoặc cô ấy.
So ra thì có vẻ tôi quen thân với Khúc Ổ Đồng nhiều hơn với Lương Cận Thâm. Dù cậu ấy thường hay cười, đôi khi cũng trò chuyện với người khác, nhưng tôi luôn cảm thấy có một khoảng cách mơ hồ nào đó. Còn Khúc Ổ Đồng thì khác. Dù cô ấy không thể hiện cảm xúc nhiều nhưng mỗi khi đôi mắt nhìn thẳng vào bạn lại giống như đang trò chuyện.
Thỉnh thoảng Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm sẽ ngồi gần nhau làm bài. Giữa họ luôn tồn tại một ranh giới rất rõ ràng, số câu đối thoại ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy giữa hai người họ có điều gì đó khang khác.
Có những lúc tôi cũng muốn mình trở nên hoạt bát hơn một chút, hoặc là học giỏi hơn nữa. Nhưng những điều ấy đều rất khó.
Kỳ thi đại học kết thúc. Bảng điểm được công bố. Khúc Ổ Đồng là thủ khoa thành phố. Ảnh và tên của cô ấy xuất hiện ở khắp nơi. Tôi thở phào. Có một người bạn học là thủ khoa nghe cũng mới mẻ thật.
Thành tích của lớp A1 tốt ngoài dự đoán. Nhiều người dự định đến Bắc Kinh học đại học. Còn tôi với thứ hạng đội sổ trong lớp nhưng nếu đặt giữa toàn thành phố hay thậm chí toàn tỉnh dường như cũng không đến mức quá tệ.
Bố mẹ khuyên tôi ở lại tỉnh học sư phạm. Tôi do dự rất lâu. Cho đến ba ngày trước hạn cuối nộp nguyện vọng, ô nguyện vọng thứ nhất của tôi vẫn còn để trống.
Thầy chủ nhiệm lớp tôi nhận được một khoản tiền thưởng khá lớn nên đã tổ chức tiệc mừng. Trên bàn không có rượu, chỉ có nước cam và trà xanh. Tôi với đũa vào bát miến sò điệp tỏi trước mặt. Bỗng có bạn bên cạnh hỏi tôi định học đại học ở đâu. Tôi thành thật đáp rằng mình vẫn chưa biết muốn học ngành gì, còn bố mẹ thì muốn tôi học sư phạm.
"Sư phạm cũng tốt mà, ít ra ổn định. Sau này về thị trấn thi biên chế, lại còn được ở gần gia đình nữa." Bạn ấy cười nói.
Tôi bỗng thấy lòng mình rối như tơ vò. Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh nhạt vang lên: "Một tương lai mà chỉ cần nhìn thoáng qua đã thấy được điểm cuối thì càng phải cẩn thận. Điểm các môn tự nhiên và tiếng Anh của cậu đều khá tốt, thử cân nhắc đến khoa học máy tính hoặc ngoại ngữ xem?"
Tôi giật mình ngẩng đầu. Ở đầu kia của bàn tròn, Khúc Ổ Đồng đang chậm rãi uống nước khoáng ướp lạnh. Cô ấy nói nhưng không nhìn tôi.
"Tại sao lại là hai ngành đó?" Lâm Chi Trừng bên cạnh cô ấy rất tự nhiên tiếp lời.
"Mã nguồn máy tính có thể xây dựng một thế giới mới, còn ngoại ngữ giúp chúng ta hiểu được một thế giới mới." Khúc Ổ Đồng trả lời rất nghiêm túc. Tóc cô ấy đã dài hơn một chút, để xõa xuống bên cổ.
"Ừm... thật ra tớ cũng không rành về việc chọn nguyện vọng hay công việc sau này. Chỉ là tớ thấy chúng ta đều nên bước thêm về phía trước một chút."
Lâm Chi Trừng bĩu môi: "Thế sao cậu lại học tâm lý học?"
"Đi vào trong lòng cũng là một kiểu tiến về phía trước mà."
Khúc Ổ Đồng cười xòa, nháy mắt. Tôi nhìn chăm chú vào đôi mắt cô ấy.
Từ đầu đến cuối, dường như cô ấy chỉ đang trò chuyện với Lâm Chi Trừng, không hề nói chuyện với tôi hay cho tôi lời khuyên. Thế nhưng tôi lại vô cớ ghi nhớ những lời ấy rất lâu. Lâu đến mức khi điền nguyện vọng thứ nhất, tôi đã viết tên một chuyên ngành của trường ngoại ngữ ở tỉnh khác và may mắn được nhận.
Bố mẹ trách tôi mãi, nói rằng họ không nỡ để tôi đi xa như vậy."Xa" là khoảng cách từ thị trấn nhỏ đến một tỉnh khác, cũng là khoảng cách từ họ đến đất nước sử dụng thứ ngôn ngữ ấy.
Tôi chỉ im lặng lắng nghe. Rồi tiếp tục nghe họ kể những chuyện vụn vặt trong thị trấn nhỏ chật hẹp, nơi gần như chẳng có bí mật nào có thể giấu được mọi người ở đây. Chẳng hạn như Khúc Ổ Đồng có thêm một cậu em trai, ai đó bất hiếu đến mức cắt đứt ⓠ𝖚🔼●ռ ⓗ●ệ với gia đình, hay như Lương Cận Thâm đã chọn học ngành khoa học máy tính.
Cô ấy cũng từng nói những lời đó với Lương Cận Thâm sao? Tôi lặng lẽ nghĩ.
Sau khi vào đại học, đối diện với một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ, đôi khi tôi cũng thấy chán nản, tự ti, lo âu. Nhưng hiếm khi tôi hối hận, đặc biệt là khi nhờ ngôn ngữ này mà tôi đã có thể đi ngày càng xa hơn.
Lần gần nhất tôi gặp Khúc Ổ Đồng là trước khi nhập học thạc sĩ. Tôi nhận được học bổng CSC, chuẩn bị ra nước ngoài, quá cảnh tại Bắc Kinh. Mấy người bạn cấp ba thân thiết sau khi biết tin liền rủ thêm vài người cùng quê đang ở Bắc Kinh tụ tập một bữa. Khúc Ổ Đồng cũng có mặt vào ngày hôm đó.
Cô ấy mặc một chiếc váy liền màu xanh nhạt, mái tóc dài xõa đến thắt lưng. Mỗi khi gió ngang qua, những lọn tóc lại bay nhẹ như một nhành liễu. Tôi mỉm cười với cô ấy, còn cô ấy cũng mỉm cười đáp lại.
Bạn học cấp ba dường như luôn có điều gì đó khác biệt. Chúng tôi mở lòng nói với nhau rất nhiều chuyện về tương lai. Khúc Ổ Đồng không nói nhiều, phần lớn chỉ lắng nghe và vẫn mỉm cười nhìn tôi. So với thời cấp ba, hình như cô ấy đã cười nhiều hơn sau khi vào đại học.
Tôi nghe nói bố mẹ cô ấy đã đưa em trai quay về thị trấn sống, nhưng cô ấy lại hiếm khi về nhà. Cũng đáng tiếc thật. Có vài lần nghỉ lễ tôi về quê, đi dạo khắp những con phố lớn nhỏ trong thị trấn thật lâu mà vẫn không gặp được cô ấy.
"Giờ Lương Cận Thâm thế nào rồi?"
Nghe thấy có người nhắc tới cái tên ấy, tôi liền vểnh tai nghe ngóng theo bản năng, tò mò muốn biết con đường ở ngã tư mà năm đó tôi đã bỏ lỡ rốt cuộc dẫn tới nơi nào.
"Cậu ta đi CMU học tiến sĩ rồi."
Lúc nào cũng sẽ có người biết tin tức của cậu ấy, và cũng chẳng thiếu những câu tiếc nuối mang theo vẻ tự cho là đúng: "Cậu ta cũng khá đáng thương."
Suốt cả bữa ăn, tôi luôn vô thức nhìn vào mắt Khúc Ổ Đồng. Vì thế cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc hàng mi cô ấy thoáng run.
Người cuối cùng trên bàn ăn đặt đũa xuống. Còn năm tiếng nữa tôi sẽ lên máy bay. Không biết ai là người bắt đầu trước, mọi người lần lượt đứng dậy ôm tạm biệt tôi. Tôi cũng nhận được rất nhiều lời chúc.
Khúc Ổ Đồng là người cuối cùng ôm tôi. Cô ấy vẫn gầy như ngày xưa. Khi cô ấy lại gần, chiếc khuyên tai khẽ đung đưa, suýt chạm vào má tôi. Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng ôm cô ấy.
"Chúc cậu mọi việc thuận lợi, con đường phía trước càng đi càng rộng mở." Lời cô ấy nói giống những lời chúc khác, mà cũng không hoàn toàn giống. Cô ấy còn nói thêm một câu: "Nếu gặp chuyện gì thì cứ tìm tớ bất cứ lúc nào."
Một sự 𝖙h-â-𝐧 m-ậ-† rất dễ khiến người ta rung động, hệt như bầu không khí lúc bốn, năm giờ sáng khi trời vừa hửng. Êm dịu đến mức khiến người ta suýt tin rằng cả ngày hôm ấy rồi cũng sẽ mát lành như vậy.
Đôi khi tôi nghe tin về những người bạn học năm ấy qua lời kể của bạn bè rằng ai đó kết ⓗô●n rồi ly 𝐡·ô·𝐧·, ai đó vào làm ở tập đoàn lớn với mức lương cao. Còn có tin rằng Lương Cận Thâm và Khúc Ổ Đồng hình như đã ở bên nhau. Người kể chuyện đó nói với vẻ kinh ngạc xen lẫn bất ngờ. Còn tôi lại có cảm giác như đã biết trước từ lâu.
Ánh mắt chăm chú quá mức rõ ràng của Lương Cận Thâm trong những giờ ngủ trưa ở lớp, vẻ thất thần lơ đãng của cậu ấy mỗi lần Khúc Ổ Đồng xin nghỉ, và bóng dáng cậu lặng lẽ đi theo sau cô vào bữa tiệc mừng năm ấy. Tôi chưa từng bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào.
Tôi dừng bước chờ đèn đỏ trên con phố của một đất nước xa lạ. Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ nhắn lại một câu: "Cô ấy sẽ hạnh phúc thôi." Đèn xanh bật sáng. Tôi cất điện thoại vào túi rồi bước qua vạch sang đường.
Sau khi từ nhà hàng trở về nhà, hiếm khi tôi không ngủ trưa như thường lệ mà bật chiếc tivi phủ bụi trong phòng khách, tìm giữa vô số poster chương trình, cuối cùng mở đúng chương trình giải trí ấy rồi xem từ tập một.
Với thân phận khách mời quan sát chuyện tình cảm, Khúc Ổ Đồng không có quá nhiều cảnh quay. Giọng nói của cô ấy vẫn chậm rãi nhẹ nhàng như trước, nghe đâu đó có chút giống giọng Lương Cận Thâm. Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lấp lánh đến lóa mắt.
Tôi xem liền một mạch tất cả các tập đã phát sóng. Cô ấy không quá ăn hình nhưng vẫn rất đẹp với làn da trắng trẻo và vóc dáng mảnh mai. Mái tóc đã cắt ngắn giống hệt hồi cấp ba. Và đôi mắt ấy vẫn như đang lặng lẽ trò chuyện với tôi.
Nom khá xinh đẹp đấy, tôi nghĩ vậy.
Lần tiếp theo gặp lại cô ấy là ở Bắc Kinh. Tôi tới đó công tác, tình cờ nhìn thấy cô cùng Lương Cận Thâm trong một trung tâm thương mại. Khúc Ổ Đồng mặc một chiếc váy sơ mi màu xanh thiên thanh. Đẹp đúng như những gì tôi từng tưởng tượng.
Hai người khoác tay nhau. Cô ấy ôm một bó hoa trong lòng, còn Lương Cận Thâm xách túi giúp cô ấy. Giữa họ không có cử chỉ âu yếm 𝖙-♓-â-𝖓 mậ-т nào nhưng tôi vẫn cảm nhận được bầu không khí chỉ thuộc về những người yêu nhau.
Tôi không bước tới. Chỉ đứng từ xa lặng lẽ nhìn họ rời khỏi trung tâm thương mại.
Ngoài kia, nắng chan hòa giữa một ngày tháng Ba mát mẻ như nhiệt độ lúc bốn, năm giờ sáng. Ánh nắng ấy dịu dàng phủ xuống người họ.
Bốn, năm giờ sáng, tôi lên máy bay trở về. Đi qua cầu ống dẫn ra máy bay, giữa khoảng trời xanh nhạt mong manh, tôi lại nhớ tới Khúc Ổ Đồng.
Tôi biết rất nhiều người gọi cô ấy là Thị Thị. Nhưng tôi vẫn chỉ muốn gọi cô ấy là Khúc Ổ Đồng. Tôi tin rằng Khúc Ổ Đồng sẽ luôn hạnh phúc.
- HẾT -
| ← Ch. 75 |
