Sóng gió ở nhà trẻ
| ← Ch.13 | Ch.15 → |
Ngồi trước máy vi tính, Lâm Lệ thỉnh thoảng nhìn đồng hồ trong tay, lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng, Chu Hàn vẫn chưa về.
Khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy đến trước máy in đem tài liệu đã được sửa sang tốt in ra để vào trong phòng làm việc của Chu Hàn. Lúc đi ra bắt tay vào sửa sang lại đồ đạc của mình chuẩn bị rời đi.
Mới vừa rồi cô giáo Trần ở nhà trẻ đã gọi điện thoại tới, xác nhận lại cô cùng Chu Hàn buổi chiều sẽ ghé qua nhà trẻ, mặt khác nhắc nhở cô hy vọng cô có thể đến sớm nửa giờ, bởi vì trong nhà trẻ mỗi một em nhỏ đều phải tham gia một hạng mục thể thao, cho nên phía nhà trẻ hi vọng cha mẹ có thể tới sớm nửa giờ, ở bên cạnh giúp các em nhỏ vận động nóng người trước.
Về việc Chu Hàn có đi hay không Lâm Lệ đã không thể như lúc sáng quả quyết Chu Hàn chắc chắn sẽ đi, cho nên cô chỉ nhận lời mình nhất định sẽ tới nhà trẻ sớm nửa giờ, để cho cô giáo yên tâm.
Lúc Lâm Lệ đến nhà trẻ Tiểu Bân đang ngồi một mình ở trong góc, ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, ánh mắt nhìn chằm chằm các bạn học khác trong lớp. Mà đa số cha mẹ các bạn nhỏ khác trong lớp đều đã tới rồi, nhưng mà cũng có số ít chỉ có ba hoặc chỉ có mẹ, bọn nhỏ vừa làm nũng vừa khoa tay múa chân chuyện gì đó trong lòng ba mẹ mình, mà cha mẹ của bọn họ luôn sủng nịnh nhìn con họ, ánh mắt chan chứa tình yêu thương.
Lâm Lệ đi tới, dừng lại trước mặt cậu bé, nhẹ nhàng gọi: "Tiểu Bân." Khóe miệng mang theo nụ cười.
Đứa nhỏ sững sờ quay đầu, bình tĩnh nhìn cô, trong mắt sáng ngời ánh lên một tia mừng, sau đó nhìn xung quanh phía sau cô một chút, khi không tìm được thân ảnh mà mình chờ đợi, ánh sáng trong đôi mắt kia lại từ từ tiêu tán đi, cúi đầu, tay trái nắm tay phải của mình.
Lòng Lâm Lệ dâng lên tia đau lòng, vì sự cô đơn trên mặt của bé, cô biết bé cô đơn là bởi vì không nhìn thấy cha nó, mặc dù nó không nói một câu, nhưng mà cô biết rõ trong lòng bé hẳn là khát vọng Chu Hàn yêu nó, cho dù là trước kia Chu Hàn có lạnh nhạt với nó.
Lâm Lệ đưa tay muốn sờ sờ đầu của bé, lại bị bé nghiêng người tránh ra.
Thu tay lại, nhẫn nại ngồi xuông ở trước mặt bé, khẽ cười giọng nói hết sức nhu hòa nói với bé: "Tiểu Bân, lát nữa muốn tham gia hạng mục thể thao gì? Dì đến giúp con làm nóng người trước có được hay không?"
Đứa nhỏ ngẩng đầu, nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu, hỏi: "Ba đâu?"
Lâm Lệ cười, tận lực giải thích: "Ba bận việc, rất nhiều việc, ba con vốn là muốn tới, nhưng mà tạm thời có chuyện, cho nên mới không tới được."
Đôi mắt đen nhánh của bé nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Lệ, thấy vậy Lâm Lệ có chút chột dạ, chỉ đành phải đưa thay sờ sờ đầu của bé, hỏi: "Sao vậy?"
Lần này bé cũng không tránh ra, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, mở miệng nói: "Ba không thích con." Không phải câu hỏi, giống như đã sớm xác nhận chuyện thực.
Nghe thấy lời này, trong lòng Lâm Lệ run lên, bình tĩnh nhìn đứa nhỏ trước mắt này có chút phản ứng không kịp, sửng sốt một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, cố gắng muốn giải thích: "Không, không phải như thế, ba của con không phải không thích con, cha con cũng rất yêu con, chẳng qua là cha con rất bận rộn, bởi vì cha con muốn mua cho Tiểu Bân người máy tốt nhất, cho Tiểu Bân phòng ở thật to, cho con cuộc sống tốt nhất, cho nên công việc của cha con rất bận rộn, bận rộn kiếm tiền, cho nên cha con mới không có nhiều thời gian và tinh thần ở cùng tiểu Bân, nhưng dù cha con không có ở bên cạnh con, không có nghĩa là cha con sẽ không yêu thích con! Chỉ là tình yêu thương của cha con không giống với tình yêu thương của những người ba khác thôi!" Bản thân Lâm Lệ cũng cảm giác những lời nói này của mình quá giả dối, nhưng khi nhìn vẻ mặt bi thương của đứa nhỏ kia, cô thật sự không đành lòng nói Chu Hàn không thương bé.
Đứa nhỏ bình tĩnh nhìn cô, cũng không biết có tin lời của cô hay không, cứ nhìn chằm chằm cô như vậy một lúc lâu, sau đó cúi đầu, nhìn ngón tay của mình.
Sự nhạy cảm của thằng bé khiến cho Lâm Lệ đau lòng, muốn đưa tay ôm bé vào trong lòng nói cho bé biết cho dù toàn bộ thế giới không có người yêu thương bé, mình cũng sẽ yêu thương bé. Tại sao khúc mắc yêu hận của cha mẹ lại tính trên đầu đứa nhỏ, rõ ràng đứa nhỏ là vô tội nhất bị tổn thương nhất. Trong lòng khẽ than, cuối cùng không tiến lên ôm bé, chỉ chậm rãi đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài gọi điện thoại.
Sờ sờ đầu của bé, nói: "tiểu Bân, con ngồi ở chỗ nầy, dì đi ra ngoài một chút."
Đứa nhỏ không ngẩng đầu, chỉ biết cúi đầu nhìn bản tay nhỏ bé của mình, cũng không có mở miệng nói được hay không được.
Trong lòng khẽ thở dài, lúc xoay người chuẩn bị đi ra ngoài vừa lúc thấy được cô giáo Trần đang đi về phía mình, cười nhạt nghênh đón: "Cô giáo Trần."
"Chu phu nhân." Cô giáo Trần cười nói, nhìn chung quanh một chút, cũng không nhìn thấy thân ảnh của Chu Hàn hỏi: "Chu tiên sinh không tới sao?"
Lâm Lệ gật đầu, giải thích nói: "vâng, anh ấy tạm
