Vĩnh sinh
| ← Ch.111 | Ch.113 → |
Tiết Đinh Thanh tuẫn quốc vào cuối tháng 9 năm 1939, được chôn cất tại Tr**ng S*, sau này hài cốt được nhà họ Tiết đưa về Vô Tích, an táng trong lăng viên gia tộc. 𝐋❗.п.h 𝐡ồ.𝐧 của anh lưu lạc trên nhân gian, ngày ngày phải trốn những âm sai đi lùng sục khắp nơi, nhưng lại không nỡ rời đi.
Tiết Đinh Thanh ở lại nhà hơn một tháng, sau đó lại tới Nam Kinh tìm Tạ Trì, xem xem cô còn sống hay không. Thời gian trôi qua hai năm, cảnh còn người mất, anh tìm nửa tháng không thấy cô đâu, nhưng lại tình cờ gặp được Hà Phong đang trà trộn trong đám người Nhật. Lúc ấy, anh chỉ hận không thể băm vằn tên b*n n**c này ra, nhưng dương khí của Hà Phong quá mạnh, mà anh chỉ là một ⅼ_𝒾_𝐧_ⓗ 𝖍_ồ_𝖓 nhỏ bé tầm thường, vừa đến gần đã không chịu nổi.
Không phải hồn ma nào cũng có thể làm xằng làm bậy, muốn thành lệ ⓠ⛎*ỷ thì cũng phải có mệnh cách đặc biệt mới được. Những năm gần đây oan hồn vô số, kẻ muốn tìm quân Nhật tính sổ cũng đếm không xuể. Nhưng ngặt một nỗi quân Nhật sát khí quá nặng, mệnh môn lại ở tận hải ngoại, một là không có cửa b*á*𝖔 †𝒽*ù, hai là զⓤ-ỷ hồn không được can thiệp vào chuyện nhân gian, đị●🔼 𝓅ⓗ●ủ cũng liên tục phái âm sai đến trấn áp. Vạn sự trên đời đều có nhân quả, hôm nay làm ác, ngày sau tất phải trả. Cuối cùng, họ chỉ đành dứt bỏ trần duyên, đi vào con đường vãng sinh.
Tiết Đinh Thanh đi theo Hà Phong suốt hai ngày mới phát hiện ra bí mật của anh. Sau khi đã yên tâm, Tiết Đinh Thanh lại lang thang ở Nam Kinh vài ngày, không cẩn thận bị âm sai bắt được, đưa xuống đ.ị.𝒶 ρ𝖍.ủ. Cho đến tận cuối tháng 12, anh thừa dịp ⓠ𝖚.ỷ môn mở ra, lén lút lẻn ra ngoài rồi tìm thấy Tạ Trì ở Thượng Hải, cùng với một Hà Phong bị ⓣ-ⓡ-ⓐ ✞-ấ-𝓃 đến nỗi người không ra người, ngợm không ra ngợm.
Tiết Đinh Thanh hận thấu xương, nhưng cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể quanh quẩn bên ngoài sân của Fujita Seino cả ngày, không thể tới gần. Anh tận mắt nhìn thấy anh ta nhốt Tạ Trì như một tên b**n th**, thấy Hà Phong đưa cô chạy trốn, bị ép vào đường cùng. Khi ấy, anh vô thức chắn trước mũi xe, nhưng chiếc xe cứ thế xuyên qua cơ thể anh, lao thẳng xuống dòng sông.
Tạ Trì không c-♓ế-†, bị Fujita Seino đưa đi. Tiết Đinh Thanh không thể rời khỏi đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn máy bay đi xa.
Anh gặp lại Hà Phong vào năm 1976, khi đó Hà Phong đã trở thành Tuần sứ của Thập Nhất Điện, mình khoác áo choàng, hông giắt Bạch Tiên, vô cùng oai phong.
Tiết Đinh Thanh thấy anh, bèn lôi kéo cái tên vừa hung dữ vừa lạnh lùng này hàn huyên hồi lâu. Sau đó Hà Phong có công vụ nên phải rời đi, từ đó họ không còn gặp lại.
Mấy chục năm sau đó, Tiết Đinh Thanh luôn hoạt động ở miền Nam Trung Quốc, anh không ngờ lại có thể gặp được Fujita Seino. Thằng chó 𝒸-𝖍-ế-† tiệt này đã già đến mức không ra hình người, nhưng đôi mắt đó Tiết Đinh Thanh chỉ cần liếc một cái là nhận ra ngay. Hai con ⓠ_⛎_ỷ giao thủ một phen, Tiết Đinh Thanh địch không lại, bị trọng thương phải dưỡng nửa năm, khi quay lại thì Fujita Seino đã biến mất tăm.
Cho đến khi phạm lỗi, gặp lại Hà Phong, biết được tin tức của Tạ Trì, anh định tới thăm cô thì lại trúng ngay lúc cô bị Fujita Seino đòi mạng. Một lần nữa giao thủ, lão già Nhật Bản kia đã đi vào con đường tà đạo, sức mạnh mạnh hơn trước rất nhiều, Tiết Đinh Thanh không chịu nổi mấy chiêu đã bại trận.
Anh không dám liều mạng, trốn ra xa chỉnh đốn lại một lát, khi trở về, lần theo một mảng ⓠ-u-ỷ khí nặng nề ở hướng Tây Bắc thì phát hiện Mạnh Nguyên đang nằm dưới đất thoi thóp.
Tiết Đinh Thanh đưa cô đi, ba ngày sau, Mạnh Nguyên mới khôi phục ý thức, vừa thấy anh thì có chút ngẩn người.
Tiết Đinh Thanh nhìn ánh mắt mịt mờ của cô: "Cô không nhận nhầm đâu, là tôi."
Mạnh Nguyên nhất thời không nhớ ra người này, chỉ thấy khuôn mặt này sao mà quen thế, nghĩ kỹ lại, chẳng phải là tay luật sư hay làm bộ làm tịch kia sao?
"Tiết? Tiết gì cơ?"
"Tiết Tịnh."
"Tiết Đinh Thanh!" Mạnh Nguyên kinh ngạc đánh giá anh: "Sao anh lại ở đây?"
Cô nhìn bộ dạng trẻ trung của anh: "Anh 🌜●h●ế●т khi nào vậy? Anh cũng không đi đầu thai sao? Không phải năm đó anh đã rời khỏi Nam Kinh rồi sao?"
Rồi cô lại cười: "Sao thế, lại 𝖈.𝖍.ế.🌴 ở bên ngoài à?"
"Ⓒ●𝖍●ế●t ở tiền tuyến, bị đạn pháo của quân Nhật thổi bay rồi."
Mạnh Nguyên thót tim, im lặng: "Xin lỗi nhé."
"Xin lỗi cái gì, tôi còn lạ lẫm gì cái miệng của cô nữa."
Tiết Đinh Thanh thở dài, đại khái đã đoán ra nguyên nhân cái 𝖈♓ế·🌴 của cô, không muốn nhắc lại chuyện buồn, nhưng không ngờ Mạnh Nguyên lại chủ động kể: "Tôi ⓒ♓ế●† vào lúc Nam Kinh bị chiếm đóng, ôm lựu đạn nhảy xuống nổ ⓒ♓●ế●т hai tên giặc Nhật, lợi hại không?"
"Lợi hại."
"Anh tôi đâu?"
"Anh nào?"
"Hà Phong ấy."
"Không biết, tôi cũng đang tìm cậu ấy."
Thế là Mạnh Nguyên đưa Tiết Đinh Thanh tới nhà Quý Đồng, thấy cô đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ thì không ngừng xua tay: "Quý Đồng, chị Vãn Chi! Này, Tạ Vãn Chi, Đồng Đồng!"
Nhưng dù có gọi thế nào, Quý Đồng cũng không có phản ứng gì. Tiết Đinh Thanh kéo cô lại: "Đừng gọi nữa, cô ấy không nhìn thấy đâu."
Mạnh Nguyên nhíu mày: "Sao có thể chứ?"
Không có Hà Phong ở đó, Mạnh Nguyên cũng không dám tùy tiện tới Thập Nhất Điện, chỉ có thể đứng đợi ở bên ngoài, muốn chặn vài con 🍳.𝐮.ỷ có quen biết lại để hỏi thăm tin tức của Hà Phong.
Vận khí của cô khá tốt, tình cờ gặp được Bùi Dịch, liền vội vàng gọi anh lại: "Bùi Tuần sứ, có thấy anh tôi đâu không? Hà Phong ấy."
Bùi Dịch liếc nhìn cô một lượt, cảm thấy hơi quen quen: "Cô là đứa em gái nhặt được của cậu ta đúng không?"
"Đúng ạ."
"Cậu ta đi đầu thai rồi."
"Dạ? Đầu thai đi đâu rồi ạ?"
"Tôi không biết." Bùi Dịch cười khẩy: "Có biết tôi cũng không thể nói cho cô, đây là chuyện tuyệt mật."
Anh ngửi ngửi mùi trên người Mạnh Nguyên, bỗng nhiên biến mất, rồi lại di chuyển tức thời tới trước mặt Tiết Đinh Thanh đang trốn ở góc khuất: "Tôi vừa ngửi đã biết là cậu rồi, gan không nhỏ đâu nhỉ, còn dám chạy tới đây. Mau theo tôi vào trong."
Chưa đợi Tiết Đinh Thanh lên tiếng, Mạnh Nguyên đã lao tới kéo Tiết Đinh Thanh chạy mất hút.
"Đứng lại..." Bùi Dịch thấy họ biến mất trong nháy mắt thì mỉm cười: "Chạy đi, chạy nhanh vào, đừng để tôi tóm được lần nữa."
...
Cam Đình gả cho một ông chủ bất động sản, lúc trẻ thì cao lớn đẹp trai, chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi đã mập lên hẳn một vòng. Họ có một cô con gái, kém Chu Hà Sơn bốn tuổi, vẫn đang ở cái tuổi không tranh được đồ chơi là khóc, vì thế Chu Hà Sơn đã không ít lần tặng đồ cho cô bé.
Vì sống cùng một thành phố nên hai gia đình thường xuyên tụ tập, đa số là tại nhà riêng. Năm nay Cam Đình đổi sang một căn biệt thự mới, ở đằng trước có một cái sân rất lớn, cuối tuần hẹn gia đình Quý Đồng qua ăn cơm.
Hai người bận rộn trong bếp, Cam Đình nhìn hai người đàn ông và lũ trẻ đang đánh bóng ngoài sân, vừa rửa hồng vừa lắc đầu cảm thán: "Ghen tị với cậu quá, Tiểu Chu vẫn cứ như một chàng trai mới đôi mươi ấy, mà giờ cậu ấy cũng hai mươi tám rồi nhỉ?"
"Tháng sau là hai mươi chín rồi."
"Còn trẻ đúng là tốt thật, tràn đầy năng lượng." Cam Đình thu hồi ánh mắt, cười hì hì liếc cô: "Này, dạo này các cậu còn thường xuyên làm chuyện đó không?"
"..." Quý Đồng vốn không thích chia sẻ chuyện này với người khác, dù có là bạn thân đi chăng nữa. Cô đáp lấy lệ: "Cũng ổn."
"Cũng ổn là ổn thế nào?" Cam Đình huých tay cô: "Cũng đâu còn là thiếu nữ gì nữa, con cũng lớn thế này rồi, còn giấu giấu giếm giếm. Hạnh phúc 𝒸𝒽ế●ⓣ đi được, cậu cứ lo mà tận hưởng đi."
Quý Đồng đẩy cô sang một bên: "Lo rửa hồng của cậu đi."
Cam Đình lại ngước mắt nhìn Chu Hồi, rồi nhìn chồng mình: "Chồng cậu đúng là đẹp trai thật, nhìn lại lão nhà mình xem, bụng như mang bầu ấy, hai cái chân cũng chẳng khác nào chân voi! Bọn mình ấy mà, bây giờ ra ngoài là vợ chồng, về nhà là anh em, một tháng â●ռ á●ı được hai lần là tốt lắm rồi, toàn là làm cho xong chuyện, cứ như hoàn thành nhiệm vụ vậy."
Quý Đồng kinh ngạc nhìn cô: "Tại sao?"
"Vợ chồng già rồi, không còn thú vị nữa, sao mà nồng nàn giống như lúc mới bắt đầu được." Cam Đình lườm cô: "Chậc chậc, nhìn cái ánh mắt không thể tin nổi của cậu kìa. Cậu sẽ không hiểu được cái cảm giác lực bất tòng tâm đó đâu, bởi vì ông chồng nhà cậu ấy mà, hẵng còn trẻ trung sung mãn lắm."
Cam Đình lắc đầu, thở dài: "Ở bên người kém tuổi đúng là tốt thật, tràn đầy sức sống, cái gì cũng giỏi, kéo theo cả cậu trẻ lây ra. Giờ mà bảo cậu bốn mươi sáu thì ai mà tin được."
Quả thực, Quý Đồng trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Cô rất chú ý rèn luyện và chăm sóc cơ thể, nhưng thứ hiệu quả nhất không phải là tự kỷ luật, vận động nhiều hay những mỹ phẩm đắt tiền, mà phần nhiều là nhờ giữ được tâm thái lạc quan vui vẻ, cùng với một chồng luôn cưng chiều cô như thiếu nữ mười tám.
Mười mấy năm bên cạnh Chu Hồi, có thể nói là đẹp đẽ như một câu chuyện cổ tích.
Không may là, vào năm năm mươi mốt tuổi, Quý Đồng được chẩn đoán là mắc khối u não ác tính.
Sau khi phẫu thuật, cô ổn định được một thời gian ngắn, nhưng sau đó lại tái phát, di căn rồi dần dần lan rộng. Quý Đồng vốn học y, dù khác chuyên ngành nhưng ít nhiều gì cũng hiểu rõ tình trạng bệnh của mình. Muốn khỏi hẳn là không thể, chỉ có thể liên tục hóa trị xạ trị để mong cái ⓒ♓ế_𝐭 đến muộn một chút.
Tuổi tác càng lớn khiến tình cảm cũng phong phú hơn trước nhiều. Cái này không buông bỏ được, cái kia cũng không nỡ rời xa, hơn nữa giờ cô còn trên có già dưới có trẻ, còn có một người chồng trẻ tuổi bên cạnh, không còn cô độc giống như kiếp trước. Mỗi khi nghĩ đến chuyện phải bỏ lại anh một mình mà đi, cô lại muốn cố nhịn thêm, tranh thủ sống thêm được ngày nào hay ngày ấy. Cứ như vậy, dưới sự giày vò của bệnh tật, cô đã kiên trì được hơn bốn năm, người phụ nữ vốn dĩ xinh đẹp rạng ngời ngày càng trở nên tiều tụy.
Năm năm mươi lăm tuổi, Chu Hồi đưa cô từ Canada trở về nước. Quý Đồng không muốn ⓒ·𝖍ế·t ở nơi đất khách quê người, cô nói với anh rằng: Em là người Trung Quốc, dù thế nào thì cũng phải lá rụng về cội.
Bốn năm trước, Chu Hồi từng mua một căn nhà gỗ nhỏ nằm sâu trong một ngọn núi yên tĩnh. Nơi này vốn là nơi nở của một nhà văn, sau này ông ấy ra nước ngoài nên đã chuyển nhượng lại. Từ trước đến nay Chu Hồi luôn đưa Quý Đồng đi chữa bệnh ở ngoài, vẫn chưa dọn vào ở.
Sau khi thuê người dọn dẹp hết trong ngoài một lượt, họ liền dọn vào.
Rau dưa thì không kịp trồng, mỗi ngày đều có người đưa đồ tươi đến. Chu Hồi liên tục nghiên cứu thực đơn, mỗi ngày đều nấu cho Quý Đồng rất nhiều món ngon. Hai người thong dong tự tại ngắm sao giữa làn gió thổi, lắng nghe tiếng kêu của những con thú nhỏ trong rừng, cuối cùng sống hạnh phúc được thêm ba mươi bảy ngày.
Cô đã sống lâu hơn dự tính của bác sĩ nửa tháng.
Đối với cái 🌜♓-ế-✞, Quý Đồng không hề sợ hãi. Bao nhiêu năm qua cô vẫn luôn nỗ lực chống chọi, đồng thời cũng đã luôn chuẩn bị tâm lý sẵn sàng. Có thể bình yên ra đi trong vòng tay người mình yêu, ở giữa nơi non nước hữu tình này, điều đó khiến lòng cô thấy thanh thản hơn rất nhiều.
Trông Chu Hồi không quá đau buồn, từ đầu đến cuối, anh không rơi một giọt nước mắt nào. Anh ôm cô trong lòng, vẫn dịu dàng dỗ dành, kể chuyện cười, ngân nga vài bài hát rồi nhắc lại chuyện xưa cho cô nghe.
Trong giây phút lâm chung, Chu Hồi sợ Quý Đồng không nghe thấy tiếng mình, bèn ghé sát tai cô thì thầm: "Em đừng đi xa, đợi anh nhé."
Anh quỳ bên người cô hồi lâu, cho đến khi hoàn toàn không cảm nhận được chút động tĩnh nào nữa mới đứng dậy, đỡ cô nằm ngay ngắn rồi đắp chăn lại.
Chu Hà Sơn đứng đợi ở bên ngoài. Cậu tới từ sáng hôm qua, vừa nghe tin là vội vàng từ trường quân đội chạy về, may mắn là kịp nhìn mặt mẹ lần cuối.
Thấy Chu Hồi bước ra, cậu lập tức đứng bật dậy: "Mẹ đâu rồi ạ?"
"Ngủ rồi."
Chu Hà Sơn định vào phòng, Chu Hồi kéo cậu lại: "Ngồi xuống, nói chuyện với bố một lát."
Mắt Chu Hà Sơn đỏ hoe, phần vì thiếu ngủ, phần vì quá đau buồn. Cậu ngồi ngay ngắn, ra dáng một quân nhân đã được huấn luyện bài bản.
Chiếc khăn len đỏ Chu Hồi đang đeo là do chính tay Quý Đồng đan cho anh ba năm trước, nhiều chỗ đã xù lông, nhưng anh vẫn chỉ chung thủy với nó.
Nhìn xem, xuân sang hoa nở, tiếng chim cũng rộn ràng tưng bừng.
Nhưng không gian trong rừng sâu vẫn tĩnh lặng vô cùng.
Giữa bầu không khí tĩnh mịch hơi có chút đè nén ấy, Chu Hồi bỗng vò vò mái tóc húi cua vừa đen vừa cứng của Chu Hà Sơn: "Đã yêu đương gì chưa?"
Chu Hà Sơn lắc đầu.
"Chưa gặp được người mình thích à?"
"Có một người, nhưng hình như người ta không có ý với con."
"Lại còn có cô gái không ưng con trai bố cơ à?"
"Nhiều người theo đuổi cô ấy lắm."
"Con mà có một nửa cái độ mặt dày của bố thì đến tiên nữ cũng theo đuổi được." Chu Hồi cười, đưa tay vào túi tìm thuốc lá.
"Mẹ không cho bố hút đâu." Chu Hồi gạt tay cậu ra, quay mặt đi châm lửa: "Một điếu cuối cùng."
"Mẹ con sợ lạnh, tính tình lại không tốt, ✞𝒽â·ⓝ ✝️·♓·ể thì đầy bệnh tật, bố phải luôn ở bên cạnh trông chừng, hai năm nay cũng không lo nhiều được cho con." Anh vỗ vai Chu Hà Sơn: "Lớn rồi, phải ra dáng đàn ông chứ."
Chu Hà Sơn nở nụ cười buồn bã: "Con vốn là đàn ông mà."
"Cuộc sống ở trường quân đội thế nào?"
"Tốt lắm ạ."
"Bố luôn muốn đi mà không có cơ hội, con nhất định phải học cho tốt." Chu Hồi tựa đầu vào bức tường gỗ phía sau, chậm rãi nhả khói: "Tương lai bảo vệ gia đình, bảo vệ Tổ quốc nhé."
"Con sẽ làm như vậy."
"Chào quân lễ cho bố xem nào."
Trong lúc này, Chu Hà Sơn lấy đâu ra tâm trí mà làm việc đó, cậu nhíu mày bảo: "Con không muốn."
Chu Hồi đá cậu một cái: "Nhanh lên."
Chu Hà Sơn miễn cưỡng đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, đứng nghiêm, trịnh trọng chào quân lễ. Chu Hồi nhìn đứa con trai tràn đầy nhuệ khí, hài lòng gật đầu: "Ngồi xuống đi."
Chu Hà Sơn lẳng lặng ngồi xuống.
"Dù là thời loạn hay thời bình, có thể làm quân nhân là một điều hết sức vinh dự." Chu Hồi nhẹ nhàng khoác vai con trai: "Con cũng sắp hai mươi rồi, hồi bố bằng tuổi con..."
Anh thoáng khựng lại, không nói tiếp nữa: "Hãy chăm sóc tốt cho bà ngoại và ông bà nội, rồi hãy cống hiến hết mình cho đất nước."
"Vâng."
"Phải làm nhiều việc thiện, nhớ phóng sinh nhiều vào. Không cầu giàu sang phú quý gì, nhưng hãy làm một người lương thiện chính trực."
"Con biết rồi."
"Bà ngoại có con, ông nội có bà nội con, con có đất nước và sứ mệnh của mình, sau này con còn sẽ có vợ có con. Nhưng mẹ con thì không thể không có bố, con cũng biết rồi đấy, một ngày không thấy bố là mẹ không ngủ được." Chu Hồi gẩy tàn thuốc, rít nhẹ một hơi, giọng trầm xuống: "Đường bên kia tối lắm, một mình cô ấy đi sao được."
"Bố..." Chu Hà Sơn nghẹn ngào, "Ý bố là sao?"
"Bố con vừa bất hiếu, lại vừa vô trách nhiệm. Nhưng so với mẹ con thì những điều đó đều không còn quan trọng nữa. Không cầu con hiểu cho bố, chỉ mong con đừng hận bố vì đã ích kỷ giao lại mọi gánh nặng cho con."
"...Bố."
"Con trai của bố, bố hiểu con, cho nên bố rất yên tâm." Chu Hồi ôm lấy vai Chu Hà Sơn: "Hãy nói với họ là bố đưa mẹ đi du lịch vòng quanh thế giới rồi, đừng làm phiền bố mẹ nhé."
Anh nhìn ra hồ nước nhỏ phía trước sân, trong mắt ánh lên ý cười: "Thời tiết bắt đầu ấm lên rồi, bảo người ta đến lấp cái hồ này đi, rồi trồng nhiều hoa mẫu đơn vào, mẹ con thích loài hoa đó nhất."
"Vâng."
"Biết nấu mì không? Hình như mẹ đã dạy con rồi đúng không?"
"Biết ạ."
"Đi nấu cho bố một bát mì đi."
"Vâng."
Chu Hà Sơn lờ mờ cảm nhận được ý định của bố, cậu cứ thất thần nhìn chằm chằm vào nồi nước sôi mãi. Muối cho hơi nhiều, cậu múc bớt nước ra rồi đổ thêm chút nước lã vào, cuối cùng múc ra một cái bát rồi bưng tới cho Chu Hồi.
Bên ngoài không có người.
Phòng khách không có người.
Đâu đâu cũng không có người.
Cuối cùng, Chu Hà Sơn nhìn thấy một tờ giấy đặt cạnh bình hoa khô đầu giường trong phòng ngủ, bên trên viết một dòng chữ, nét chữ nguệch ngoạc có vẻ như rất vội vàng.
"Mẹ con thích ăn vải, lễ tết nhớ đốt một ít gửi qua."
Đầu ⓝ𝖌.ó.𝓃 𝐭.a.𝖞 r𝖚.𝐧 𝐫.ẩ.🍸, nước mì 𝖓_ó_𝖓_🌀 𝐛_ỏⓝ_ℊ tay.
Chu Hà Sơn vội vàng xông ra ngoài: "Bố! Mẹ!"
Cậu nhớ lại lời bố, chạy về phía bờ hồ.
Cậu sững sờ một lát, rồi bỗng quỳ sụp xuống.
Trên mặt hồ dập dềnh một chiếc khăn len màu đỏ.
Nó lặng lẽ trôi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
...
Chu Hồi chưa từng nghĩ tới, sau khi c●h●ế●† đi, Quý Đồng lại trở về dáng vẻ của Tạ Trì.
Cô mỉm cười đứng chờ anh.
Họ không nán lại trong núi quá lâu, Chu Hồi đưa cô tới Thập Nhất Điện.
Vì đã thay đổi khuôn mặt nên những đồng nghiệp cũ không nhận ra anh, Chu Hồi phải dây dưa với tên âm sai gác cổng hồi lâu mới được cho vào.
Giang Công vừa thấy Chu Hồi thì sững lại, sau đó bấm ngón tay tính toán: "Sao cậu lại tới đây? Đáng lẽ phải hai năm nữa mới đúng chứ."
"Nhớ ông quá nên tới thăm ông sớm."
Tạ Trì mỉm cười gật đầu chào Giang Công: "Giang Công, ngưỡng mộ đã lâu."
Giang Công nhìn nữ զⓤ.ỷ phía sau anh là hiểu ngay: "Đừng có lấy ta ra làm bình phong."
"Tôi tới đây là để cảm ơn ông, vì đã cho tôi cơ hội làm lại..."
Giang Công không cho anh cơ hội sướt mướt, trực tiếp ngắt lời: "Được rồi được rồi, đừng có khách sáo với ta, muốn cảm ơn thì quay lại đây tiếp tục làm việc."
"Lần này tôi đến cũng là vì chuyện này đây. Giang Công, tôi tới để xin từ chức."
Giang Công cười hừ một tiếng: "Giúp cậu giấu suốt ba mươi tám năm, vừa mới tới là muốn phủi sạch 🍳·u🔼·𝐧 𝖍·ệ rồi."
"Dù có quay lại thì tôi cũng không dùng Bạch Tiên được nữa rồi." Chu Hồi dang tay ra: "Ông xem này."
Giang Công hít nhẹ một hơi, cảm nhận được một 🦵ⓘ-ⓝ-ⓗ 𝒽ồ-𝐧 vô cùng thuần khiết.
Vậy mà anh đã được thanh tẩy đến mức không còn nửa nửa điểm lệ khí nào nữa.
Chu Hồi buông tay: "Tôi cũng không còn cách nào khác."
Giang Công vuốt râu thở dài: "Thôi bỏ đi, cậu đi đi, giữ cậu lại cũng vô dụng, có rảnh thì nhớ về thăm lão già này."
"Chắc chắn rồi." Chu Hồi cùng Tạ Trì cùng nhau cúi chào ông.
Đợi họ rời đi rồi, Giang Công lấy Bạch Tiên ra nhìn một hồi, rồi lắc đầu cười: "Xem ra phải tìm cho ngươi một chủ nhân mới rồi."
...
Những nơi khi còn sống chưa từng đi, sau khi c*hế*✝️, họ đều đã đi qua hết thảy.
Họ phiêu du trên không trung ngắm nhìn dải non sông của Tổ quốc, tự do xuyên qua những tầng mây, tiêu diêu suốt mấy chục năm.
Khi đi qua Quảng Tây, Tạ Trì bỗng nghe thấy có tiếng một cô gái gọi mình.
"Chị Vãn Chi!"
Cô tưởng mình nghe nhầm, bởi vì những người biết cái tên này nếu không 𝒸·h·ế·✝️ thì cũng đã đi đầu thai rồi.
Đang định rời đi thì có hai bóng ⓠ●ц●ỷ lướt tới trước mặt.
Mạnh Nguyên trợn tròn mắt nhìn cô: "Đúng là chị rồi! Chị Vãn Chi!"
Tạ Trì suýt bị cô ấy lao vào làm cho tan cả hồn phách. Nhìn ra phía sau cô ấy, hóa ra là Tiết Đinh Thanh.
Chu Hồi hơi nhướng mày, nhìn Mạnh Nguyên: "Vẫn hấp tấp như thế."
Mạnh Nguyên đánh giá nam q_𝖚_ỷ bên cạnh Tạ Trì: "Anh là ai?"
"Tôi còn có thể là ai?"
Cái giọng điệu này!
"Anh?" Mạnh Nguyên buông Tạ Trì ra: "Có phải anh không, anh trai?"
"Chứ còn ai vào đây nữa?"
"A a a a anh ơi!" Mạnh Nguyên hét lên một tiếng, lao vào người anh: "Anh! Em nhớ anh c.ⓗ.ế.𝐭 đi được! Em tìm anh bao nhiêu năm, không thấy nên mới bỏ cuộc đấy! Sao anh lại ↪️-𝐡ế-t sớm thế này nữa!"
"..."
Phía bên kia, Tiết Đinh Thanh và Tạ Trì đang hàn huyên với nhau.
"Bao năm không gặp, em vẫn như xưa."
"Anh cũng vậy."
"Nhưng mà... không phải em đã chuyển thế rồi sao? Tại sao vẫn là dáng vẻ của kiếp trước?"
"Chuyện này nói ra thì dài lắm." Anh đưa tay định chạm vào Tạ Trì, nhưng lập tức bị Chu Hồi cản lại. Tiết Đinh Thanh cạn lời nhìn anh: "Cậu có cần phải thế không? Đã hơn một trăm năm trôi qua rồi, tôi chỉ coi cô ấy là bạn, bạn cũ thôi!"
Tạ Trì chủ động đưa tay ra: "Bạn cũ."
Những năm qua Mạnh Nguyên vẫn luôn đi theo Tiết Đinh Thanh, hai người có thể coi như là một "mối tình già" nơi đị_𝒶 🅿️♓_ủ. Tiết Đinh Thanh vốn phải vào Thập Nhất Điện chịu phạt, nhưng vì không nỡ xa nữ 🍳·υ·ỷ mồm mép này nên cứ trì hoãn mãi. May mà mấy năm nay âm sai đi bắt anh cũng ít đi nhiều, họ cũng tạm coi như là yên ổn.
Bạn cũ gặp lại, có biết bao chuyện để nói.
Khi nhắc tới Lý Trường Thịnh, Tiết Đinh Thanh bỗng cảnh giác: "Sao lại lòi ra một tên họ Lý nữa? Rốt cuộc em còn bao nhiêu chuyện anh không biết vậy hả?"
"Em với anh ta không có ⓠ.𝖚.𝖆.𝖓 𝐡.ệ gì hết! Chỉ là một người đồng đội thôi! Anh hùng kháng Nhật đấy! Sau này người ta sống thọ hơn chín mươi tuổi lận! Còn sinh được những sáu đứa con!"
"Em nói rõ cho anh nghe xem, còn những ai nữa?"
"Hết rồi mà..."
Hai người họ tranh cãi suốt dọc đường, đến khi sực tỉnh lại thì Tạ Trì và Chu Hồi đã biến mất không tăm hơi.
...
Khi đi ngang qua quê cũ, Tạ Trì nằm trên lưng Chu Hồi, véo tai anh: "Anh đi báo mộng bảo con trai gửi cho chúng ta hai con ngựa đi."
"Sao em không báo?"
"Mấy chuyện mặt dày thế này cứ để anh làm thì tốt hơn."
"Bà già." Tạ Trì không vui, tay hơi dùng sức: "Anh bảo ai là bà già cơ?"
"Em chứ còn ai, bà già."
"Bây giờ em đang trong dáng vẻ hai mươi bảy tuổi, hai mươi bảy tuổi đấy nhé." Tạ Trì tụt xuống khỏi lưng anh, kiêu hãnh bay lượn vòng quanh: "Trông thế này chỉ như ngoài hai mươi thôi, trẻ trung xinh đẹp thế này cơ mà."
Chu Hồi nhìn dáng vẻ đắc ý của cô, bật cười ha hả: "Phải phải phải, bà già xinh đẹp. Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?"
"Anh cứ đòi ngựa về trước đi đã, rồi sau đó... tính sau."
"Được."
...
Tạ Trì tồn tại dưới dạng 👢●❗ⓝ●♓ ♓ồ●ռ gần trăm năm, mượn thân xác người khác sống thêm năm mươi năm, vốn đã không có tên trong sổ âm, sau khi 𝐜𝐡ế.т vẫn là hồn ma bên ngoài.
Chu Hồi tình nguyện cùng cô vĩnh viễn phiêu bạt bên ngoài, không vào Âm ty, cũng chẳng nhập luân hồi.
Họ sẽ mãi mãi tự do, mãi mãi bên nhau.
Không bệnh không già, không sinh không 𝐜·hế·𝐭, cũng chẳng bao giờ biết mệt mỏi.
"A Chi."
"A Chi."
"Nhanh lên nào."
"Tới ngay đây."
Hoàn Toàn Văn
...
| ← Ch. 111 | Ch. 113 → |
