Truyện:A Chi, A Chi - Chương 100

A Chi, A Chi
Trọn bộ 114 chương
Chương 100
Thắng lợi
0.00
(0 votes)


Chương (1-114)

Dạo gần đây, lượng khách đến võ đài ngày càng thưa thớt.

Hà Phong suốt ngày ở dưới tầng hầm, hoàn toàn mù tịt về tin tức bên ngoài. Đôi khi có mấy người đến đưa cơm, câu anh hỏi nhiều nhất luôn là: Trung Quốc đã thắng chưa?

Một đêm khuya nọ.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng chửi bới, có vài người bị lôi xềnh xệch ra ngoài.

Hà Phong lắng nghe động tĩnh, tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng anh. Khóa cửa mở ra, người bước vào là tổng quản lý sàn đấu, tên là Steven.

Anh và ba người Nhật Bản khác bị kéo ra bãi đất trống bên ngoài.

Một tên mắt hí hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Steven đá mạnh vào khoeo chân hắn ta, chửi rủa mấy tiếng rồi quát lên: "Quỳ xuống!"

Họ bị ép phải quỳ. Hà Phong đã bị đá liên tiếp ba phát nhưng nhất quyết không quỳ, lưng anh thẳng tắp, gồng chân kiên quyết đứng vững.

Ba tiếng súng vang lên, ba người Nhật kia ngã gục trong vũng ⓜá.⛎.

Steven chĩa họng súng vào trán Hà Phong: "Đến lượt cậu rồi, bảo bối của tôi."

Hà Phong trừng mắt nhìn hắn, không chút sợ hãi.

"Cậu không hỏi tại sao tôi lại 𝐠ıế·t chúng à?"

"Chẳng lẽ tôi còn phải hỏi xem ông định chôn tôi ở đâu sao?"

Steven thu súng lại, cười lớn: "Người Nhật đã tập kích Trân Châu Cảng, chúng ta đã tuyên chiến với Nhật rồi."

Hà Phong vẫn bình thản nhìn hắn.

Steven nhướng mày, trên trán hằn lên mấy nếp nhăn sâu hoắm: "Tôi nhớ cậu là... Koike Tatsuji phải không?"

Hà Phong không trả lời.

Steven tháo chùm chìa khóa bên hông, tìm chiếc chìa khóa của anh rồi ném qua. Hà Phong giơ tay bắt lấy, liếc nhìn món đồ nhỏ trong lòng bàn tay rồi nhìn lại hắn: "Không sợ tôi chạy mất sao?"

"Cậu chạy không thoát đâu, đã chạy bao nhiêu lần rồi, không phải đều bị tôi bắt lại đó à?" Steven tựa người vào đống hòm xiểng: "Tôi biết cậu là người Trung Quốc, lũ người kia không thể đánh đấm giỏi như thế được."

Hà Phong mở khóa xích, không thèm để ý đến hắn.

"Nghe nói cậu bị người Nhật bán sang đây, vết súng cũ trên người cậu nhiều như thế, trước kia chắc là quân nhân nhỉ?"

Steven rút một điếu xì gà ra châm: "Anh em của tôi đã 🌜-𝒽ế-† dưới b𝐨*ɱ đạn của chúng."

Hắn nheo mắt nhìn Hà Phong: "Tôi cho cậu ba lựa chọn: C●𝐡ế●𝖙, tiếp tục đ*ấ*𝐮 ✅*õ cho tôi, hoặc dùng tư cách người Hoa tham gia quân đội để đạp nát ɱ·ô·п·🌀 lũ lợn Nhật đó."

Hà Phong ném sợi xích đi, xoay xoay cổ tay: "Tôi muốn về nước."

"Cậu chỉ có ba lựa chọn."

"Vậy thì thêm một cái nữa đi."

"Tôi có thể ɢ-ı-ế-† cậu."

"Trước khi điều đó xảy ra, tôi sẽ vặn gãy cổ ông."

Steven im lặng phả khói thuốc, hồi lâu sau mới hỏi một câu: "Cậu liều mạng như vậy chỉ vì tự do thôi sao?"

Hà Phong không muốn trả lời câu hỏi vô vị này, anh bước qua những xác 𝖈𝒽ế-✞ trên mặt đất, đi về phía cửa.

"Không có sự cho phép của tôi, cậu không ra khỏi đây được đâu." Steven cười khẩy, bước tới túm lấy vai anh. Cổ tay hắn lập tức bị bóp chặt, suýt thì gãy: "Buông tôi ra, thằng khốn này."

Hà Phong buông hắn ra.

Steven xoa xoa cổ tay, nhặt điếu xì gà rơi dưới đất lên, thổi bụi trên đó đi: "Tôi có thể thả cậu đi."

Hắn lại ngậm điếu xì gà, nhìn anh bật cười: "Giờ Trung Mỹ đã là đồng minh, chúng ta có thể coi là bạn bè rồi."

Hà Phong giật lấy điếu xì gà từ miệng hắn, dùng áo lau mạnh vết nước bọt của hắn rồi mới đặt vào miệng rít một hơi sâu.

Làn khói dày đặc phả thẳng vào mặt Steven.

Hắn nhìn gương mặt Á Đông điển trai của Hà Phong: "Tôi có hơi hối hận về lời vừa nói ban nãy, đúng là không nên thả cậu đi."

Steven còn chưa kịp phản ứng, Hà Phong đấm thẳng vào mặt hắn một cú. Anh bóp cằm Steven xoay mặt hắn lại, nhét điếu xì gà vào miệng hắn: "Mặc dù cảm ơn ông đã thả tôi, nhưng tôi đã muốn đánh ông từ lâu lắm rồi."

Steven xoay mặt nhổ điếu thuốc ra: "Tôi thực sự thích cái 𝖒*á*⛎ chiến của cậu."

Hà Phong buông hắn ra, huých vai phải lướt qua.

Steven bị buộc phải xoay người, nhổ một búng 𝐦●á●ⓤ xuống đất: "Cậu không có lộ phí đâu, giúp tôi đánh thêm một trận nữa, tiền thắng được tôi sẽ đưa cho cậu làm thù lao."

Hà Phong dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn: "Lần này, tôi sẽ đánh thân phận người Trung Quốc."

...

Sự kiện Trân Châu Cảng xảy ra, địa vị của người gốc Nhật tại Mỹ sụt giảm nghiêm trọng. Họ không chỉ mất việc làm, mà ngay cả sinh hoạt hàng ngày cũng bị ảnh hưởng, liên tục bị đe dọa và đối xử bất công. Trước khi tình hình trở nên tồi tệ hơn, một bộ phận những người gốc Nhật chọn quay về Nhật Bản.

Hà Phong theo một con tàu buôn rời đi, anh buộc phải ở cùng nhóm người Nhật này, dù họ chỉ là dân thường.

Anh phải đi tìm Tạ Trì, phải tìm Fujita Seino để tính sổ.

Biệt phủ Fujita trống rỗng, chỉ còn một người phụ nữ giúp việc ở lại trông nom.

Khi Hà Phong đ-ộ-𝖙 𝐧𝖍ậ-ⓟ vào nhà, bà ta đang lén uống rượu sake lấy từ hầm rượu, không hề nghe thấy chân, lúc định thần lại thì đã bị một lưỡi dao kề vào cổ.

Bà ta sợ hãi giơ tay lên, phát ra tiếng thét chói tai.

Hà Phong xoay người bà ta lại, ấn xuống ghế: "Kêu nữa là tôi móc mắt bà ra đấy."

Người phụ nữ mồ hôi đầm đìa, giơ tay ⓡ𝖚●ռ 𝖗●ẩ●🍸.

"Người đâu hết rồi?"

"Đi... đi Trung Quốc rồi."

"Cuối năm 1939, có phải Fujita Seino đã mang một người phụ nữ về không?"

"Tôi cũng không rõ."

Mũi dao tì vào cổ người phụ nữ khiến bà ta đau nhói, nhăn nhó vừa khóc vừa nói: "Tôi thực sự không biết, tôi mới đến từ cuối năm ngoái thôi. Tôi chỉ biết là phu nhân bệnh nặng, không còn sống được bao lâu nữa nên đã đi Trung Quốc tìm con trai rồi."

Hà Phong không hỏi thêm được gì, người phụ nữ này thực sự không biết gì cả.

Anh đi tới phòng của Fujita Seino, bên trong kéo rèm kín mít, đã được dọn dẹp sạch sẽ, những thứ kỳ quái trước đây đều đã bị tháo bỏ. Hà Phong lục lọi khắp nơi để cố tìm cho ra chút manh mối, cuối cùng anh tìm thấy hai bộ sườn xám trong tủ quần áo, chúng được gấp gọn gàng, đặt cùng với áo sơ mi của Fujita Seino.

Hà Phong lại ghé qua nhà Koike, cũng không có một bóng người.

Hẳn là La Linh Thư và Koike Yoshimura vẫn còn ở Thượng Hải.

Anh quanh quẩn ở Tokyo hai ngày, không dò hỏi được tin tức gì liền quay về Thượng Hải.

Nơi Tạ Trì ở trước kia đã có người thuê mới, tiệm sườn xám cũng đã đóng cửa.

Anh không biết phải đi đâu tìm A Như, hay bất kỳ ai khác với hy vọng tìm được dù chỉ một chút tin tức về Tạ Trì.

La Linh Thư và Koike Yoshimura vẫn ở chỗ cũ. Hà Phong quen đường quen nẻo lẻn vào qua cửa sổ, lúc đó La Linh Thư đang ủ rũ xem tài liệu. Nghe thấy tiếng động nhẹ phía sau, bà quay đầu lại, khi nhận ra người vừa tới là ai thì sững sờ đến mức không thốt nên lời.

Hà Phong bỏ mũ xuống, trầm giọng nói: "Là tôi."

La Linh Thư vịn vào góc bàn, không nói lời nào, lập tức đi khóa cửa phòng, kéo chặt rèm cửa rồi mới quay lại bên cạnh Hà Phong.

Bà nắm lấy cánh tay anh: "Con còn sống, con thực sự còn sống."

Vành mắt bà đỏ hoe, cố gắng kìm nén nước mắt để không mất bình tĩnh: "Mẹ đã luôn sai người tìm con, con đã đi đâu vậy?"

Hà Phong không muốn kể cho bà nghe những chuyện đó, cũng không có tâm trạng để hàn huyên: "Vãn Chi ở đâu?"

"Người phụ nữ đó sao?" La Linh Thư buông tay áo anh ra: "Fujita Seino đã tìm một kẻ thế thân 🌜ⓗ.ế.✞ thay cô ta, đây cũng là do thám tử của mẹ tra ra được. Cô ta đã bị Fujita đưa về Nhật Bản rồi."

"Còn anh ta thì sao?"

"Không rõ, hai nhà chúng ta đã hoàn toàn tuyệt giao rồi."

"Người làm của anh ta nói họ đã đến Trung Quốc."

"Chắc vậy."

"Bà có thể giúp tôi điều tra một chút được không?"

La Linh Thư nhíu mày: "Con vẫn chưa từ bỏ người phụ nữ của cậu ta sao?"

"Cô ấy là của tôi!"

"Mẹ sẽ không để con đi nộp mạng lần nữa đâu." La Linh Thư lùi lại hai bước, tuy không biết hơn hai năm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng ánh mắt âm u này của Hà Phong đã khiến anh như biến thành người khác: "Con đã vì cô ta mà gặp nguy hiểm hai lần rồi."

Hà Phong xoay người định đi.

"Đứng lại, " La Linh Thư đuổi theo: "Con định đi đâu?"

"Tôi tự đi tìm."

"Con có thể tỉnh táo lại không? Cứ nhất định phải vì cô ta mà mất mạng lần nữa sao?"

Hà Phong đẩy tay bà ra: "Không cần bà lo."

"Đợi đã!" La Linh Thư giữ anh lại, bất đắc dĩ nói: "Mẹ chỉ biết hiện giờ Fujita Michi đang ở Nam Kinh, còn tin tức về Fujita Seino và cô Tạ thì mẹ không nghe nói tới."

"Cảm ơn."

"Con cẩn..."

Chưa đợi bà nói xong, Hà Phong đã kéo rèm nhảy ra ngoài.

La Linh Thư đứng bên cửa sổ nhìn bóng dáng anh rời đi, chỉ biết ôm trán: "Con nhớ cẩn thận."

...

Fujita Michi đang làm việc tại khoa điện tín, mỗi ngày đều có xe đưa đón, tai mắt vây quanh đông đúc nên không dễ ra tay. Hà Phong theo dõi cô hai ngày, cuối cùng cũng chặn được người trong lúc cô đi mua bánh ngọt một mình vào buổi trưa.

Fujita Michi bị anh lôi vào một con hẻm cụt.

Hà Phong đội mũ che mặt, nhưng chỉ cần nhìn đôi mắt, cô đã lập tức nhận ra người đàn ông mà mình vẫn hằng mong nhớ.

Fujita Michi bị bịt miệng nên không phát ra được tiếng nào, Hà Phong tước súng của cô, ấn ngược cô lên tường rồi mới buông tay ra.

"Anh Seino nói với em là anh đã 𝒸ⓗ*ế*t rồi." Sức lực của anh quá lớn, Fujita Michi không thể thoát ra, đành từ bỏ việc vùng vẫy vô ích: "Sao anh vẫn chưa 𝐜𝒽●ế●𝐭 đi! Suốt thời gian qua anh trốn ở đâu?"

"Anh trai thứ hai của cô đâu?"

"Anh tìm anh ấy làm gì?" Fujita Michi cười giễu một tiếng, "Anh đang tìm Tạ Vãn Chi phải không? À không đúng, là Fujita Vãn Chi, cô ta đã được anh trai tôi đổi tên, còn đổi cả quốc tịch nữa!"

Sau khi liên kết những từ ngữ đó lại với nhau, Hà Phong lập tức trở nên hung tợn. Anh dùng lực ấn mạnh, khiến gò má Fujita Michi ma sát với bức tường đến đau nhói: "Họ đang ở đâu?"

"Tôi cứ không nói đấy." Fujita Michi cố ý chọc tức anh: "Anh trai tôi đang đưa chị dâu đi đánh trận rồi! Còn sinh một đứa con nữa! Chị dâu có con rồi nên không nỡ c●ⓗế●т, cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh trai tôi rồi! Anh cứ từ từ mà tìm đi!"

"Đánh trận ở đâu?"

"Làm sao tôi biết được? Di chuyển liên tục, lúc chỗ này lúc chỗ kia, có khi bây giờ đang ở Hà Bắc rồi đấy, anh đi mà tìm!"

Hà Phong buông cô ra, quay người bỏ đi, Fujita Michi liền nhào đến ôm chầm lấy anh: "Cô ta đã một lòng một dạ đi theo anh tôi rồi! Anh còn tìm cô ta làm gì nữa! Rốt cuộc cô ta có điểm nào hơn tôi! Koike Tatsuji, tôi đã yêu anh mười mấy năm rồi! Mắt anh mù rồi sao mà không nhìn thấy tôi!"

Hà Phong vung tay gạt cô ra, Fujita Michi ôm chặt lấy chân anh không buông, giật lấy khẩu súng từ thắt lưng mình chĩa thẳng vào người anh. Hà Phong dùng cạnh bàn tay chặt nhẹ vào cổ tay cô, đánh rơi khẩu súng xuống đất rồi thu hồi lại: "Lo mà học hành đi, không nên dấn thân vào chiến tranh."

Cổ tay đau đớn kịch liệt, mà những lời này lại càng khiến Fujita Michi thêm chua xót, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi: "Tất cả là tại anh! Là anh ép tôi! Anh đã g𝒾.ế.т cha tôi! Anh lừa dối gia đình tôi suốt bao nhiêu năm qua! Anh lợi dụng 🍳⛎@_ⓝ 𝐡_ệ của nhà tôi để tiếp cận quân đội! Koike Tatsuji, không, Hà Phong! Tôi hận anh!"

Cô túm chặt lấy ống tay áo anh: "Nhưng tôi cũng yêu anh lắm, tôi vẫn không thể quên được anh! Anh nói đi, tôi có điểm nào không tốt? Tại sao anh không chịu thích tôi?!"

Hà Phong hất tay cô ra rồi bỏ đi.

"Cô ta 𝐜.ⓗ.ế.t rồi! Anh đừng đi tìm nữa! Cô ta 𝒸●𝐡ế●† lâu rồi! Anh Tatsuji!"

"Anh Tatsuji..."

"..."

Hà Phong không để ý đến cô, biến mất nơi đầu hẻm.

Sĩ quan Nhật ở Trung Quốc quá nhiều, rải rác khắp nơi. Vì một câu nói của Fujita Michi mà Hà Phong đã thật sự chạy đến Hà Bắc.

Quân Nhật đang thực hiện chính sách "Ba sạch": Đốt sạch, 𝖌𝖎●ế●✞ şạ●𝖈●𝒽, cướp sạch, tổ chức từng đợt càn quét quy mô lớn để 𝐭à_ռ sá_𝖙 dân thường, vô số ngôi làng ở đây đã bị cướp phá.

Hà Phong nghe nói có một viên chỉ huy họ Fujita thì lập tức tìm đến một đơn vị Bát Lộ Quân, hỏi mấy người lính liên tiếp: "Fujita gì?"

Nhưng tất cả đều không rõ.

Thế là, anh lại đi theo binh lính cùng đánh giặc. Nhưng chiến tranh không phải chuyện một sớm một chiều, thắng thua đan xen, xoay qua xoay lại, trận chiến này kéo dài hơn một năm trời.

Chớp mắt một cái đã đến cuối năm 1943.

Trong một trận 🅿️*𝐡ụ*↪️ 🎋*íⓒ*♓ trên núi, họ bắt sống được mười sáu lính Nhật, trong đó sáu tên không chịu nhục nên đã mổ bụng tự sát.

Tù binh Nhật bị ép ngồi xổm dưới chân núi, trong đó có Đại tá Fujita mà Hà Phong vẫn luôn tìm kiếm. Hắn ta bị 🅱.0.ⓜ đánh cụt một cánh tay, đang định mổ bụng thì bị mấy người lính bên Trung Quốc ngăn lại.

Trong đợt xung phong vừa rồi, Hà Phong bị thương ở chân, anh khập khiễng lao tới, túm lấy cổ áo viên sĩ quan Nhật đó, quan sát kỹ khuôn mặt của hắn. Khi nhìn rõ rồi, anh bỗng vung nắm đấm nện xuống: "Tại sao không phải là anh ta! Tại sao lại không phải!"

Một tháng sau, Hà Phong rời khỏi quân đội. Anh vẫn không tái nhập ngũ, vì anh biết một khi đã vào biên chế thì phải phục tùng quân lệnh, phải liên tục hành quân theo đơn vị, không thể tự do đi tìm người.

Anh rời khỏi khu vực đó, tiếp tục bước đi trên mảnh đất Tổ quốc bao la, vừa tìm người, vừa diệt địch. Lúc thì phối hợp với lực lượng dân quân để hành động, lúc thì á-𝖒 💰-á-† những tên lính Nhật đi lẻ trong thành phố.

Cho đến mùa hè năm 1945, Nhật Bản tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.

Nhưng Hà Phong vẫn chưa tìm thấy cô.

...

Kháng chiến thắng lợi rồi.

A Như lại đưa Quốc Cường trở về Nam Kinh, chuẩn bị mở lại một tiệm sườn xám.

Trên đường phố đâu đâu cũng đốt pháo, Quốc Cường cầm lá quốc kỳ nhỏ chạy khắp nơi, cùng một đám trẻ con vừa cười, vừa chạy, vừa reo hò: "Lũ 𝐪_u_ỷ chạy rồi, lũ 𝐪⛎-ỷ cút về quê rồi..."

A Như ôm di vật của Tạ Trì đứng bên lề đường, nhìn mọi người ca hát nhảy múa mà nước mắt giàn giụa tuôn rơi: "Chị ơi, chị nghe thấy không?"

"Chúng ta thắng rồi."

...

Tạ Sán đưa vợ con trở về nước.

Sau khi ra nước ngoài, họ lại sinh thêm hai đứa con nữa, tổng cộng là hai gái một trai, cũng coi như là viên mãn.

Anh thu hồi lại nhà tổ của họ Tạ, lập lại bài vị tổ tiên, thờ phụng trong từ đường.

Nhà họ Tạ chưa tuyệt diệt, hương hỏa sẽ còn nối tiếp.

Nhưng nay tiền bạc có hạn, không thể thuê nhiều người làm như trước, vợ chồng anh cùng các con đã tự tay chăm sóc, sửa sang lại dinh thự.

Lo liệu xong xuôi mọi việc, anh mới đi thăm hỏi họ hàng bạn bè.

Trải qua tám năm chiến tranh, những người từng quen kẻ đi người c𝖍ế●𝖙, chẳng còn lại bao nhiêu.

Chạng vạng tối, Tạ Sán mang chút lễ mọn đến nhà họ Tiết, hỏi thăm tin tức của Tiết Đinh Thanh.

Cha Tiết nói: "Năm đó quân Nhật ném 𝖇⭕.Ⓜ️ Nam Kinh, chúng tôi ép nó quay về, cả nhà chạy nạn đến Trùng Khánh. Sau lại nghe nói bọn Nhật đã тà.𝖓 şá.✞ dã man ở Nam Kinh, hại 🌜𝐡.ế.† mấy chục vạn người, thằng Thanh ở nhà khóc ròng rã ba ngày, rồi một đêm nọ đã lén lút trốn chúng tôi đi tòng quân."

"Vậy giờ cậu ấy sao rồi ạ?"

"Nó đã hy sinh khi bảo vệ Tr**ng S* rồi."

Tạ Khác nhíu mày: "Cháu xin lỗi."

"Người có lỗi với chúng tôi là lũ 𝐪.υ.ỷ Nhật. Tôi cũng nghĩ thông rồi, nó bảo vệ non sông, hiến thân cho Tổ quốc, cũng coi như làm rạng danh tổ tiên. May mà đuổi được bọn Nhật đi, nó không phải 🌜𝖍ế·𝖙 vô ích, tất cả cũng không phải 𝖈●𝖍●ế●t vô ích." Cha Tiết đỏ hoe mắt, ngửa mặt nhìn trời để nén nước mắt, giọng nói khàn đặc: "Chúng đều là những đứa trẻ rất ngoan."

...

Đây là lần đầu tiên sau tám năm Khương Thủ Nguyệt đến viếng mộ Tiếu Vọng Vân.

Cô đặc biệt chạy một chuyến đến Bắc Bình, mua loại bánh bò đường đỏ mà anh yêu thích nhất.

Cô quỳ xuống v**t v* bia mộ của Tiếu Vọng Vân, có quá nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng lại chỉ có một câu:

"Đã lâu không gặp."

...

Koike Taichi bị định tội tội phạm chiến tranh, lĩnh án tù chung thân.

Nửa tháng sau khi hắn vào tù, Koike Yoshimura qua đời vì bệnh tật, La Linh Thư tự sát đi theo ông.

...

Hà Phong vẫn đang tìm Tạ Trì.

Anh lại đến Tokyo, bắt lấy Fujita Michi: "Nói cho tôi biết, rốt cuộc anh trai cô đã đi đâu!"

Anh không còn sự kiên nhẫn như lần đầu, thô bạo đến mức đầu ngón tay như sắp lún vào da thịt cô.

Chiến tranh thất bại khiến Fujita Michi một lần nữa bị đả kích, cô đã không còn là cô bé ngây thơ năm nào, chỉ bình thản lạnh lùng nhìn anh: "Anh cưới tôi đi thì tôi sẽ nói cho anh biết."

"Cô có tin tôi 𝐠-ℹ️ế-t cô không hả?"

"Thì anh cứ 𝖌𝒾.ế.𝖙 tôi đi!" Fujita Michi cười khẩy, trừng mắt nhìn anh: "Tôi thà ↪️.𝐡ế.✝️ cũng không nói cho anh biết."

"Tôi không tin hắn mãi không xuất hiện." Hà Phong 𝓃🌀♓ⓘế·ռ г·ă𝐧·🌀 buông cô ra: "Dù có lật tung cả Nhật Bản lên, tôi cũng phải lôi hắn ra cho bằng được."

"Anh cứ lật đi, anh có lật cả đời cũng không tìm thấy họ đâu!" Fujita Michi nhìn người đàn ông râu ria lởm chởm trước mắt, anh đã không còn là người anh Tatsuji phong lưu phóng khoáng của cô nữa.

Tất cả đều đã biến thành kẻ điên, biến thành lũ điên hết rồi!

"Tôi đã nói với anh từ lâu rồi, con tiện nhân đó 🌜h·ế·т từ lâu rồi!"

Hà Phong bóp cổ Fujita Michi, mạnh đến độ đầu cô đập vào tường, đau đến ứa nước mắt.

"Cô lừa tôi."

"Tôi lừa anh? Anh có cái gì để tôi phải lừa!" Fujita Michi bóp chặt cổ tay anh, cố nén đau xót: "Anh không tin thì tự đi mà xem, anh trai không có ở Nhật đâu, anh đi Tây Ban Nha mà tìm."

Nhìn dáng vẻ tiều tụy và ánh mắt bán tín bán nghi của Hà Phong, cô bỗng mủi lòng: "Tôi chỉ biết bấy nhiêu thôi, chúng tôi đã nhiều năm không liên lạc rồi, còn anh ấy ở thành phố nào thì anh tự đi mà tìm."

Hà Phong lập tức quay người rời đi.

"Anh Tatsuji!" Fujita Michi hét lớn gọi anh lại, Hà Phong không dừng bước, nhanh chóng rời đi.

Cô nhìn theo bóng lưng xa dần, cố gắng hét lên: "Em sắp lấy chồng rồi! Em sắp lấy chồng rồi!"

Hà Phong không chắc Fujita Michi có lại lừa mình như trước không, nhưng dù là thật hay giả, anh cũng vẫn vì một câu nói của cô mà lặn lội đến Tây Ban Nha.

Trong người không có tiền, anh phải dựa vào việc khuân vác hay một vài việc nặng khác để kiếm chút tiền ăn và lộ phí. Thực ra với võ nghệ của mình, anh hoàn toàn có thể làm 𝐬á*t †*ⓗ*ủ, tiền sẽ đến nhanh hơn, nhưng anh đã quá ghê tởm Ⓜ️á_u me và bạo lực.

Hà Phong đến Tây Ban Nha rồi tìm ròng rã suốt ba năm trời.

Cho đến tháng Sáu năm 1948, anh nhìn thấy một tờ áp phích song ngữ được dán bên ngoài một nhà hát. Anh quá nhạy cảm với cái tên Fujita Seino, nhạy cảm đến mức dù nó ẩn hiện ở một góc nào đó không mấy bắt mắt phía dưới tấm áp phích, anh vẫn có thể nhận ra ngay lập tức.

Fujita Seino là đạo diễn của vở kịch này.

Hà Phong xé ngay tấm áp phích xuống.

Anh mua vé, ngồi bên ngoài nhà hát không ăn không uống đợi suốt một ngày để vào xem vở kịch này. Nó kể về tình yêu của một người đàn ông Nhật Bản và một nữ y tá Trung Quốc.

Hà Phong vào hậu trường tìm diễn viên, trải tờ áp phích bị vò nát ra, chỉ vào tên Fujita Seino: "Vị đạo diễn này đang ở đâu?"

Cô diễn viên nhìn rồi đáp: "À, đạo diễn Ansel, anh ấy đã đi từ năm ngoái rồi."

"Đi đâu rồi?"

"Không biết."

"Anh ta có vợ không?"

"Không, anh ấy luôn cô độc một mình."

"Vậy anh ta từng kết ♓ô·n chưa?"

"Hình như cũng chưa, anh ấy luôn mang theo một con búp bê bằng vải, đi đâu cũng ôm trong lòng, còn thay cho nó đủ loại quần áo đẹp, hình như là sườn xám người Trung Quốc hay mặc. À đúng rồi, anh ấy bảo đó là vị 𝖍.ô.п thê của mình, hình như tên là... tên là Vãn gì đó. Thật là một con người kỳ quái, cứ luôn mồm nói một con búp bê là vị ♓ô-𝖓 thê, còn hay nói chuyện với nó nữa. Có lẽ thế giới của các nghệ sĩ đều điên rồ như vậy."

"Vãn Chi?"

"À đúng, chính là Vãn Chi, nghe nói đó là tên vị ⓗô●𝖓 thê đã khuất của anh ấy."

Hà Phong rời khỏi nhà hát.

Bên ngoài trời đang mưa, anh thất thần bước đi trong màn mưa.

A Chi 𝖈-𝒽ế-✞ rồi.

Fujita Michi không lừa anh, là anh đã luôn tự lừa dối chính mình.

Trên thực tế, Hà Phong đã đoán ra từ lâu. Với tính cách của Tạ Trì, sao cô có thể ở lại bên cạnh anh ta, sao có thể sinh con cho anh ta được. Cô sẽ chọn cách cùng ↪️_ⓗ_ế_†, hoặc chọn cách tự sát, điều duy nhất cô không bao giờ làm chính là cam chịu.

Bao nhiêu năm qua, chẳng qua anh vẫn luôn tự lừa mình dối người, tìm cho mình một lý do để sống tiếp, để tiếp tục 🌴●ℹ️●ê●ц 🅓●ⓘệ●🌴 kẻ thù.

Niềm tin duy nhất chống đỡ anh bấy lâu nay, cuối cùng đã hoàn toàn đánh gục anh ngay tại đất nước xa lạ này.

Hà Phong ở lại Tây Ban Nha thêm nửa tháng, rượu chè, đánh lộn, cơ thể vốn đã đầy thương tích vì quyền anh và chiến tranh nay lại càng thêm rệu rã.

Anh suýt chút nữa đã c𝐡ế●т dưới một cây cầu, cChính một đôi vợ chồng người Trung Quốc đã cứu anh. Họ đến Tây Ban Nha làm ăn, có một con tàu buôn sẽ khởi hành về Trung Quốc sau một tuần nữa.

Hà Phong sẽ cùng họ trở về. Anh hiểu rõ tình trạng cơ thể mình, anh biết mình sắp 𝒸ⓗ.ế.✝️, và anh không muốn 🌜_𝖍ế_т ở nơi đất khách quê người.

Đêm nay sóng trên biển rất lớn, con tàu chậm rãi di chuyển, gió biển thổi vào khiến cánh buồm tung bay phần phật, tựa như những ⓛ*𝖎𝓃*𝐡 hồ*𝖓 đến đòi mạng đập vào cửa khoang, phát ra những tiếng hú 🍳⛎á●𝖎 𝖉●ị.

Trên tàu có một người biết y thuật, sau khi bắt mạch cho anh xong liền kinh hãi thốt lên: "Nội thương nặng quá, chàng trai, sao cậu lại để mình ra nông nỗi này vậy?"

Bao nhiêu vết thương như thế, không thể nói hết được.

Đối với những vết thương do đánh võ hay do dư chấn của b𝑜.Ⓜ️ đạn nơi chiến trường để lại, anh vẫn luôn gồng mình chống chọi, bên ngoài thì không thể nhìn ra, nhưng thực chất cơ thể đã như ngọn đèn cạn dầu.

Giờ đây, ngay cả hy vọng sống duy nhất cũng không còn nữa.

Cả người Hà Phong đau đớn khôn cùng, đau từ đầu đến chân, đau từ trong ra ngoài, lại còn sốt cao. Anh không biết con tàu đã đi bao nhiêu ngày đêm, anh chỉ biết gắng gượng giữ lại một hơi thở cuối cùng, chờ đợi đến lúc cập bến.

Một buổi sáng nọ, người phụ nữ đến gọi anh: "Đến rồi, chúng ta sắp về đến Trung Quốc rồi."

Hà Phong mở mắt, bỗng nhiên như được hồi quang phản chiếu, anh bật dậy khỏi giường, chạy ra khỏi khoang tàu.

Tàu còn chưa cập bến, anh đã nhảy trực tiếp xuống biển, lội nước lên bờ.

Anh nhanh chóng bước tới vài bước, rồi bỗng nhiên quỳ sụp hai gối xuống, trán chạm vào mảnh đất quê hương, nước mắt tuôn ra như mưa.

Anh chưa bao giờ khóc như thế, nhưng vào lúc này, anh lại không thể kìm được mà sụp đổ, lại vừa tự trách vừa hối hận.

Đến cuối cùng, anh có lỗi với A Chi, cũng đã phụ cả Tổ quốc của anh.

"Này, cậu không sao chứ?" Thuyền trưởng ngồi xổm xuống nhìn Hà Phong, thăm dò hơi thở của anh.

Người chèo thuyền phía sau đi tới: "Sao vậy?"

Thuyền trưởng thở dài: "Tắt thở rồi, tìm một mảnh đất mà an táng đi."

...

Mùa thu năm 1949.

Thanh Dương Tử trở về Duyện Châu. Trong suốt thời kỳ kháng chiến, anh đã làm đến vị trí Trung đoàn trưởng bên Quốc dân Đảng, sau đó đầu hàng quân Giải phóng, nay được điều về quê hương nhậm chức, còn có cả vị h-ô-ⓝ thê.

Anh mua ít tiền giấy, lên núi đốt cho những người cũ.

"Em còn chưa biết đâu, anh từng là thổ phỉ trên ngọn núi này đấy."

"Em nghe nói rồi, chú Lưu lén kể cho em nghe đấy."

"Năm đó nhờ có Thiếu đương gia, anh mới được Thẩm Tướng quân đ*ư*ⓐ ѵ*à*𝐨 trường quân sự. Nếu không đi tòng quân thì không biết giờ anh đã biến thành cái dạng gì rồi." Thanh Dương Tử nắm lấy tay vị 𝐡_ô_n thê, đi về phía bãi tập bắn ngày xưa, "Nếu năm đó Tam ca không sang Nhật làm mật thám, chắc chắn đã trở thành một vị tướng quân rồi."

"Anh ấy tên gì ạ?"

"Hà Tam điên."

"Tam? Điên?"

Thanh Dương Tử bật cười gõ vào trán cô, ôm cô xuống núi: "Tên của anh ấy là Hà Phong."

"Vậy giờ anh ấy ở đâu ạ?"

"Bọn anh đã mười ba năm không gặp nhau rồi. Thời loạn lạc mà, em cũng biết rồi đấy, nhiều khi một lần ly biệt là mãi mãi. Nhưng anh có nghe vài lời đồn, nghe nói anh ấy đã tuẫn tình cùng một người phụ nữ ở Thượng Hải rồi."

"Anh ấy cũng là kẻ si tình nhỉ?"

"Anh ấy vốn là kẻ si tình mà, thời niên thiếu từng thích một cô gái, ngày nào cũng vui vẻ, còn lén lút ngồi cười một mình như thằng ngốc ấy."

Lá phong trong núi đã đỏ.

Thanh Dương Tử hít thở bầu không khí tự do, vui vẻ cùng người yêu xuống núi.

Mỗi tấc non sông, một tấc Ⓜ️á_u.

Lá đỏ phủ khắp núi rừng, giống như giang sơn đã được đúc nên bởi dòng ⓜá-⛎ nóng của vô số liệt sĩ.

Nó sẽ càng thêm tươi đẹp.

Càng thêm rực rỡ.

***

Trong phòng lúc sáng lúc tối.

Quý Đồng đặt tay lên đèn bàn, liên tục bật đèn, rồi lại tắt đèn. Việc này đã kéo dài hai ngày, cuối cùng chiếc đèn bàn cũng quá tải, không thể sáng lên được nữa.

Trời sáng, Chu Hâm làm xong bữa sáng thì gọi cô dậy.

Hôm nay là thứ Hai.

Quý Đồng không có cảm giác thèm ăn, chỉ 𝒽·ú·𝖕 chút cháo loãng, Chu Hâm bảo cô mang theo một quả trứng đến trường. Túi áo được ủ ấm áp, cô cứ thế vừa đi vừa nhào nặn quả trứng, khiến vỏ trứng nát vụn đầy trong túi.

Trong không gian dãy phòng học vang lên tiếng đọc bài không đều, mỗi lần đi qua cửa lớp 12A2, có thể nghe thấy một bạn nam oang oang đọc bài, vô cùng điếc tai.

Quý Đồng nhìn vào sách giáo khoa mà thẫn thờ suốt cả buổi sáng, Cam Đình bỗng ôm lấy cô: "Đi thôi, nghĩ gì thế!"

Quý Đồng bị cô bạn kéo đi, hồn xiêu phách lạc đứng vào trong hàng, cùng các bạn tiến vào sân trường.

Cô vẫn luôn lơ đãng như thế, cho đến khi một giai điệu quen thuộc vang lên:

"Đứng lên! Những người không muốn làm nô lệ! Hãy dùng ɱ·á·⛎ thịt của chúng ta để xây đắp nên Vạn Lý Trường Thành mới! Dân tộc Trung Hoa đã đến lúc nguy nan..."

Cô sực tỉnh, ngước mắt nhìn lên lá quốc kỳ đang từ từ được kéo lên phía xa.

Cô cất giọng hát theo, nước mắt bỗng tuôn rơi:

"Chúng ta hàng vạn người như một. Bất chấp hỏa lực của quân thù, tiến lên! Bất chấp hỏa lực của quân thù, tiến lên! Tiến lên! Tiến lên! Tiến!"

...

Lời tác giả:

Cảm ơn các hào kiệt đã kiên trì đến tận đây, tiếp theo sau đây sẽ là phân đoạn ngọt ngào.

...

Chương (1-114)