Đoạn đường cuối cùng
| ← Ch.097 | Ch.099 → |
Fujita Seino đã sai người mang cuốn băng ghi âm đến cho Koike Taichi và La Linh Thư. Anh ta đã phạm sai lầm khi gián tiếp hại 𝒸-𝐡ế-ⓣ Tạ Gia Hưng, và vì không muốn Tạ Trì càng thêm hận mình nên chỉ còn cách mượn tay Koike Taichi để giải quyết Hà Phong.
Đúng như dự đoán, Koike Taichi nổi trận lôi đình. Hắn vốn luôn kính trọng La Linh Thư như mẹ đẻ, đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, hắn nổi giận với bà đến thế.
Koike Taichi đập mạnh xuống bàn, hoàn toàn không thể kìm chế nổi: "Mẹ bị nó lừa hay là đã luôn giúp nó che giấu?"
La Linh Thư nhắm nghiền mắt, thất thần ngồi đó: "Mẹ không biết."
"Nó đã t*𝐡*â*〽️ п*h*ậ*𝐩 vào Đế quốc ngần ấy năm, con thật không dám tưởng tượng đã có bao nhiêu binh sĩ của chúng ta hy sinh vì tình báo của nó, hay biết bao nhiêu nhu yếu phẩm đã chảy về phía quân đội của họ!" Koike Taichi chống nạnh, ngửa mặt lên trời để kìm nén cơn giận: "Cha có biết những việc này của mẹ ở Trung Quốc không?"
"Ông ấy không biết." La Linh Thư vội vã nói: "Không được nói cho ông ấy biết, sức khỏe cha con không tốt, ông ấy sẽ không chịu đựng nổi đâu."
"Mẹ còn biết ông ấy sức khỏe không tốt à!" Koike Taichi tiện tay vớ lấy một cái tách trà ném ra xa: "Gia đình ta không hủ bại đến thế! Đó không phải lỗi của mẹ, dù có thú nhận thì cũng không ai trách cứ mẹ cả, nhưng nếu là lừa dối thì thật không thể tha thứ. Bây giờ con trai của mẹ đã làm ra những chuyện gây tổn hại cho Đế quốc Đại Nhật Bản thế này, có ɢℹ️ế●т nó mười lần cũng không thể trả hết tội!"
"Thành thật xin lỗi."
Koike Taichi thấy bà cúi đầu lặng lẽ rơi lệ, trong lòng trào dâng một nỗi xót xa khó tả.
Trong ấn tượng của hắn, La Linh Thư là người thông minh, hào phóng, thanh lịch và tự tin, dù gặp vấn đề hóc búa đến đâu cũng có thể ung dung giải quyết.
Vì cha lâm bệnh, bà đã kiên quyết từ bỏ sự nghiệp để quay về với gia đình, đối đãi với hắn như con ruột. Suốt nhiều năm hắn cầm quân bên ngoài, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay bà quán xuyến. Dù không cùng huyết thống, nhưng từ lâu hắn đã coi bà như mẹ: "Dù sao cũng đã gọi mẹ là mẹ suốt mười bảy năm qua, nể mặt mẹ, con sẽ để cho nó được †.o.à.𝐧 🌴ⓗâ.γ."
...
Ngay đêm hôm đó, Koike Taichi đã đến nhà lao, không mang theo cả phó quan mà chỉ có hai tên lính Nhật đi cùng.
Bị một người Trung Quốc dắt mũi xoay như chong chóng suốt chín năm trời, chuyện này mà truyền ra ngoài thì đúng là nỗi nhục nhã ê chề.
Koike Taichi cho tiêu hủy bản ghi âm duy nhất mà Fujita Seino gửi đến, sau đó quyết định sẽ bí mật xử quyết Hà Phong để kết thúc triệt để chuyện này.
Hà Phong đang ngồi trong phòng giam, đầu tựa vào bức tường phía sau. Thấy Koike Taichi đằng đằng sát khí bước vào, anh thản nhiên hỏi một câu: "Chỉ có mình anh đến thôi à?"
Koike Taichi nhìn anh với ánh mắt âm u: "Hà Phong."
Hà Phong nhếch môi: "Nghe hai chữ này phát ra từ miệng anh thực sự có chút lạ lẫm đấy."
Koike Taichi bước tới một bước, thô bạo túm lấy cổ áo anh: "Cậu vẫn còn cười được cơ à?"
"Vậy để tôi khóc cho anh xem nhé?" Hà Phong gạt tay hắn ra: "Muốn ɢ_ℹ️ế_† thì gℹ️·ế·𝖙, nói nhảm làm quái gì."
Koike Taichi xoay xoay cổ tay, nhịp thở dần bình ổn lại: "Vậy mà tôi vẫn luôn cho rằng cậu chỉ là một tên phế vật không học vấn không nghề nghiệp. Cậu ngụy trang giỏi thật, ngay cả mẹ cậu mà cậu cũng qua mắt được."
Hà Phong cười khẩy, không nói gì.
"Dáng vẻ này của cậu lại khiến tôi có vài phần kính nể đấy."
"Đừng có nói mấy lời vô ích đó nữa." Hà Phong ngước mắt nhìn thẳng vào hắn: "La Linh Thư đâu?"
"Cậu nghĩ sao?"
"Tôi và anh cả trông rất giống nhau, lại nhiều năm không gặp nên bà ấy có không phân biệt được cũng là chuyện thường."
"Bản thân cậu còn lo chưa xong thì đừng có bận tâm tìm cách bào chữa cho bà ấy nữa." Koike Taichi lấy ra một lọ thuốc nhỏ đặt bên cạnh giường anh: "Bà ấy đã gả vào nhà Koike thì sẽ cùng vinh cùng nhục với chúng tôi. Dù có phạm sai lầm, bà ấy vẫn là vợ của cha tôi, là mẹ của tôi."
Hà Phong liếc nhìn lọ thuốc màu nâu nhỏ xíu kia: "Chuyện chỉ tốn một viên đạn thôi mà cũng phiền anh phải tìm thuốc đến cho tôi uống."
Koike Taichi nhìn cơ thể đầy rẫy vết thương của anh, trong lòng vừa hận vừa đau: "Đã gọi tôi là anh cả suốt chín năm trời, Tatsuji, tôi thực sự đã coi cậu là em trai, chưa từng có lấy một giây nghi ngờ."
Hà Phong mở nắp lọ, mỉm cười nhìn hắn: "Thế thì giờ chắc anh chỉ muốn ⓛ.ộ.🌴 d.𝖆 𝓇·ú·t ℊâ·ռ tôi thôi nhỉ."
"Dù trong những năm qua, phần lớn thời gian chúng ta đều không ở bên nhau, nhưng..." Koike Taichi nhíu chặt mày, thu lại những lời lẽ ủy mị kia: "Cậu còn điều gì muốn trăn trối nữa không?"
"Hãy rời khỏi chiến trường đi." Hà Phong thản nhiên uống cạn lọ thuốc: "Cướp bóc với ⓖⓘ-ế-† 🌜-𝐡-ó-↪️ sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
Anh ném lọ thuốc đi, nhìn hắn một cách trịnh trọng: "Chắc chắn các người sẽ thua."
...
Kể từ khi bị quản thúc tại gia, Tạ Trì mới biết rằng Fujita Seino luôn phải uống thuốc Đông y mỗi ngày.
Mùi thuốc đắng nồng nặc lại từ tầng một lan tỏa lên. Tạ Trì không biết rốt cuộc anh ta bị làm sao, và cô cũng chưa bao giờ hỏi han.
Mọi vật sắc nhọn trong phòng đều bị tịch thu, cửa sổ cũng bị đóng đinh kín mít. Kể từ khi Tạ Gia Hưng qua đời, thậm chí cô còn không thể bước chân ra khỏi cánh cửa này.
Fujita Seino vừa uống thuốc xong thì nhận được một cuộc điện thoại. Nghe xong, anh ta đã ngồi trước cửa phòng Tạ Trì rất lâu, rất lâu, mãi đến khi trời sáng mới bước vào.
Lúc đó, Tạ Trì đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa nhỏ. Cô biết Fujita Seino vẫn luôn ngồi bên ngoài, và cô cũng gần như trắng đêm không chợp mắt.
Fujita Seino đóng cửa lại, đứng chôn chân hồi lâu rồi chậm rãi đi đến trước mặt cô.
Tạ Trì ngước mắt nhìn anh ta: "Dám đến gặp tôi rồi đó à?"
Fujita Seino quỳ xuống, nhìn cô từ dưới lên: "Koike Tatsuji... không, phải gọi là Hà Phong."
Trước ánh mắt băng giá của Tạ Trì, trái tim anh ta lạnh buốt: "Hắn đã bị xử quyết rồi."
Tạ Trì không biểu lộ cảm xúc gì.
"Là Koike Taichi dẫn người đi ngay trong đêm." Fujita Seino khẽ ⓢï_ế_✞ 𝐜𝖍_ặ_𝐭 tay: "Nghe nói là cho uống thuốc độc, sau đó kéo ra ngoại ô chôn rồi."
Tạ Trì lặng lẽ lắng nghe, không thốt ra một lời.
"Về chuyện của cha em, anh thực sự vô cùng xin lỗi. Tên thuộc hạ đó, anh đã xử quyết hắn rồi." Anh ta nắm lấy tay cô đặt lên ռ𝖌·ự·𝒸 mình, hốc mắt đỏ lên: "Anh yêu em, anh chỉ muốn làm cho em vui hơn một chút thôi."
"Đây là cách anh làm tôi vui đấy à?"
"Đó chỉ là tai nạn, xin lỗi em." Đôi mắt anh ta đỏ hoe: "Anh sẽ bù đắp cho em. Chuyện đính ⓗ·ô·𝐧·, cha và mẹ anh đều đã biết, và họ sẽ lên đường đến đây. Nghe tin em đã mang thai, họ đều rất vui mừng."
Tạ Trì cười khẩy: "Chẳng lẽ đây lại là một cái bẫy khác mà anh đào sẵn cho tôi sao?"
"Không phải đâu, họ đang trên đường tới rồi! Anh thực sự muốn ở bên em, lần trước anh cũng không hề muốn làm hại em, anh chỉ muốn lôi Tatsuji... Hà Phong ra ánh sáng thôi."
"Anh bắt đầu nghi ngờ tôi từ khi nào?"
"Từ lúc Takahashi Atsushi bị á_〽️ 𝐬á_т."
"Sớm vậy à?" Tạ Trì tiếp tục hỏi: "Rồi sao nữa?"
"Anh đã thuê người theo dõi em, phát hiện em có thai và cả chuyện giữa em với hắn. Sau đó người của các em đi đánh cắp đề cương hội nghị, một trong những người bị bắt đã không chịu nổi cực hình nên đã khai ra mật danh Thiên Đông. Dựa vào thời gian và nhiều dấu hiệu khác, anh có thể đoán được em chính là Thiên Đông, còn Hà Phong thì chắc chắn có mối liên hệ gì đó với các em." Fujita Seino rũ mắt, thú nhận từng điều một: "Sau đó anh đã phái người điên cuồng điều tra hắn, mãi đến đêm qua mới biết được toàn bộ sự việc giữa hai người."
"Anh ấy ↪️_♓ế_𝖙 rồi, vậy giờ anh đã hài lòng chưa?"
"Em nghĩ Koike Taichi sẽ ra tay thật sao? Liệu La Linh Thư có để hắn 🌀ℹ️.ế.𝐭 con trai mình không?"
Tạ Trì không trả lời.
"Anh có thể đi quật mộ lên để xem đó có đúng là hắn không." Fujita Seino xích lại gần hơn, áp sát vào đầu gối cô: "Nhưng vì em, anh có thể bỏ qua cho hắn, để chuyện này trôi vào dĩ vãng."
"Anh đang đe dọa tôi? Hay đang diễn vở kịch thâm tình?"
"Em muốn nghĩ thế nào cũng được."
"Có phải nếu tôi gả cho anh, anh sẽ không truy cứu chuyện của Hà Phong nữa đúng không?"
"Tất nhiên, anh có thể quên đi chuyện này, chúng ta sẽ lại như trước đây."
"Anh biết tôi làm nghề gì mà. Anh giữ tôi bên cạnh, tôi vẫn sẽ tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc."
"Anh đã nói rồi, em muốn gì, anh đều có thể cho em. Vài ngày tới sẽ có một lô nhu yếu phẩm chiến lược trung chuyển tại bến cảng Ngô Tùng, anh có thể tặng nó cho em, chỉ cần em thấy vui hơn một chút là được."
"Đứa trẻ sẽ mang họ của tôi."
Fujita Seino lập tức vui mừng khôn xiết: "Được, được! Có thể!"
"Tôi muốn gặp A Như, tôi nhớ em ấy rồi. Em ấy còn ở Thượng Hải không?"
"Có, anh sẽ sai người đi đón cô ấy ngay."
...
Kể từ khi Tạ Trì bị giam lỏng, A Như vẫn luôn buồn bã đến độ không màng ăn uống, vừa nhìn thấy cô đã bật khóc nức nở.
Tạ Trì nói với Fujita Seino: "Tôi đói rồi."
"Em muốn ăn gì? Anh sẽ bảo người làm ngay."
"Món gì thanh đạm một chút."
"Vậy em đợi một lát, sẽ có ngay thôi."
Sau khi Fujita Seino đi khỏi, Tạ Trì đóng cửa lại, dẫn A Như vào phòng vệ sinh rồi vặn vòi nước lên.
Cô nói ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề chính: "Chị gái bị nhốt cùng phòng với em, dạo này em có thấy cô ấy không?"
A Như lắc đầu: "Sau khi ra khỏi tù, chị ấy được đư_@ ⓥ_à_0 bệnh viện, sau đó em có đến thăm một lần, y tá nói chị ấy đã được người ta đón đi rồi."
"A Như, giúp chị một việc."
"Việc gì ạ?"
"Chị à." A Như ngẩn người: "Chị định làm gì?"
"Đừng hỏi, cứ lấy đến đây cho chị là được."
"Không lẽ chị muốn cùng 𝐜ⓗ*ế*ⓣ với bọn q·ⓤ·ỷ Nhật?"
"Suỵt."
"Không được!" A Như bĩu môi, nước mắt rơi xuống lã chã: "Không được đâu."
Tạ Trì lau nước mắt cho cô, nhưng vừa lau xong thì lại tuôn ra đầy mặt: "Ngoan, lấy qua đây cho chị. Khi xuống lầu, nếu họ muốn mở rương kiểm tra thì cứ để họ kiểm. Họ sẽ không lật tung từng món đâu, chỉ nhìn qua rồi để em vào thôi. Nếu bị phát hiện, em cứ gọi to tên chị một tiếng."
A Như không ngừng lắc đầu: "Không được."
"Giúp chị đi."
"Không."
"Chị xin em đấy." Tạ Trì nắm lấy ống tay áo cô: "Em muốn chị phải quỳ xuống cầu xin em sao?"
Chưa kịp để cô quỳ, A Như đã quỳ xuống trước: "Chị ơi, chị không được 𝐜h.ế.†, chị còn đang mang thai, trên người chị là hai mạng sống đấy."
Tạ Trì quỳ ngồi xuống: "Con của chị, dù có 𝐜·𝒽ế·т cũng phải ↪️-♓-ế-🌴 trên mảnh đất của chính mình."
A Như nức nở: "Nhất định còn cách khác mà! Có thể tìm cơ hội trốn thoát ra ngoài, hay là... hay là để em thay thế cho chị nhé! Đợi đến tối em mới đi, chúng ta đổi quần áo cho nhau, lúc đó chị quấn khăn che mặt rồi cúi đầu đi ra, có lẽ sẽ không ai phát hiện đâu!"
"Em tưởng người Nhật đều là lũ ngốc hay sao?"
"Nhưng em không muốn chị c𝖍*ế*†..."
Tạ Trì ôm lấy cô: "A Như, hồi trước chị sợ ⓒ𝖍ế·𝐭 lắm, cảm thấy ngoài cái c*♓ế*t ra thì chẳng có gì là to tát cả. Nhưng dần dần chị mới nhận ra, cái ch.ế.𝐭 là điều ít đáng sợ nhất, và cũng là điều đơn giản nhất trên đời này. Ở Nam Kinh, chị có thể vì đại cuộc mà cúi đầu cầu xin người Nhật, nhưng lần này thì khác. Fujita Seino sẽ đưa chị sang Nhật, cha chị vừa mới 𝒸_𝐡_ế_† ở đây hôm kia, anh rể em thì sống 🌜*♓*ế*т chưa rõ, em muốn chị phải sống không bằng 🌜_𝐡_ế_✝️ sao? Để chị hằng đêm phải nằm cạnh kẻ thù, để con của chị phải nhận giặc làm cha sao?"
A Như khóc không thành tiếng: "Chị ơi."
"Nhớ kỹ đồ để ở đâu chưa?"
"Em... em quên rồi."
"Chị sẽ nhắc lại, phải nhớ kỹ đấy."
...
Hà Phong đã tỉnh lại.
La Linh Thư túc trực bên cạnh anh không rời nửa bước: "Tỉnh rồi à."
Ánh mắt Hà Phong lờ đờ, toàn thân không còn chút sức lực: "Tôi ↪️ⓗ_ế_† rồi hay là cả bà cũng 🌜𝒽ế-† rồi thế?"
"Con vẫn còn sống."
Hà Phong nhìn quanh, nơi này là một ngôi nhà cũ kỹ.
La Linh Thư rót một tách trà mang đến: "Uống miếng nước đi."
Hà Phong nửa ngồi dậy, nhận lấy tách trà.
"Tiểu Phong."
Anh ngước mắt nhìn bà.
"Con thực sự nghĩ rằng mẹ ngu ngốc đến mức không phân biệt nổi đứa con trai nào của mình sao?"
Hà Phong cười khẩy, đặt tách trà xuống: "Vậy là bà đã biết ngay từ đầu rồi?"
"Ừ."
"Tại sao không vạch trần?"
"Con là con trai mẹ."
"Lúc bà bỏ rơi tôi và anh cả, sao tôi chẳng thấy bà coi chúng tôi là con vậy?"
La Linh Thư cười khổ: "Mẹ không hối hận vì đã chạy trốn khỏi ngọn núi đó, không hối hận vì đã rời bỏ Hà Trường Huy, nhưng chưa một ngày nào mẹ thôi nhớ về các con."
Mười tiếng trước.
La Linh Thư túm lấy áo Koike Taichi, quỳ xuống trước mặt hắn.
Koike Taichi định đỡ bà dậy, nhưng La Linh Thư nhất quyết quỳ mãi không đứng: "Nể tình mẹ đã ở bên cạnh cha con ngần ấy năm, xin hãy tha cho nó một mạng. Mẹ sẽ đưa nó đi thật xa, không bao giờ trở lại nữa."
...
Fujita Michi và mẹ khởi hành từ Tokyo sang, họ đến thẳng chỗ ở của Fujita Seino.
Tạ Trì không hề có sự chuẩn bị nào, lúc họ đến, cô vẫn còn đang ngủ.
Nghe thấy tiếng động, cô còn đang định ngồi dậy thì phu nhân Fujita đã hớn hở đi đến bên giường: "Đừng dậy, người đang mang thai cần phải nghỉ ngơi nhiều vào."
Tạ Trì gật đầu chào bà: "Thật thất lễ quá."
Dưới lầu vang lên tiếng ồn ào của Fujita Michi, cô nàng cứ đòi đi gặp anh Tatsuji cho bằng được. Fujita Seino không muốn chuyện đó làm hỏng tâm trạng nên chỉ lừa cô rằng anh đã đi Nam Kinh rồi.
Fujita Michi lại bắt đầu làm loạn: "Mau gọi anh ấy về đi, hoặc là em sẽ đi Nam Kinh tìm anh ấy."
Phu nhân Fujita vui mừng nhìn vào bụng Tạ Trì: "Cái thai còn nhỏ, đợi sau khi đính ⓗô.𝓃 xong thì theo chúng ta về Tokyo nhé, như vậy chúng ta cũng tiện chăm sóc cho con hơn."
"Vâng."
Phu nhân Fujita lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp: "Vốn dĩ định đợi tối nay khi cha của Seino đến mới đưa cho con, nhưng mà thôi, giờ con đeo vào luôn cũng được."
Bà cẩn thận mở hộp ra, khoe chiếc vòng bên trong cho Tạ Trì xem: "Đây là ân tứ của Hoàng Thái hậu Shouken, do bà nội của Seino tặng cho ta, giờ ta giao nó lại cho con nhé."
Tạ Trì khách sáo: "Quý giá quá, cháu không dám nhận đâu ạ."
Phu nhân Fujita trực tiếp cầm lấy chiếc vòng, cẩn thận lồng vào tay cô: "Con là đứa con dâu tương lai duy nhất của nhà Fujita chúng ta, món này con bắt buộc phải nhận. Michi có muốn cũng chẳng có cơ hội đâu."
"Con chẳng thèm đâu." Fujita Michi bực bội bước vào, nằm bò ra cuối giường: "Anh Tatsuji sẽ tặng cho con cái khác."
Tạ Trì mỉm cười với cô nàng một cái.
"Giờ có thể gọi chị là chị dâu rồi." Fujita Michi bò lại gần, thọc tay vào trong chăn, vươn về phía bụng cô: "Để em sờ thử xem nào."
Phu nhân Fujita kéo tay cô nàng ra: "Tay lạnh thế này, đừng có nghịch ngợm."
Fujita Michi bĩu môi quỳ trên giường, tựa đầu vào chăn: "Đợi hai người kết 𝒽ô.ռ xong là đến lượt em với anh Tatsuji đấy."
Phu nhân Fujita nhẹ giọng mắng: "Đừng có nằm bò ra như thế, chú ý lễ tiết chút đi."
Fujita Michi càng chổng ⓜô𝓃-𝖌 cao hơn, thở dài một tiếng: "Không chịu đâu..."
"Để con chê cười rồi, con bé Michi này đúng là bị nuông chiều quá mức mà." Bà xoa đầu Fujita Michi: "Lúc ra ngoài không được như thế này đâu nhé."
"Ôi, con biết rồi mà."
...
Theo đúng lời hứa, La Linh Thư định đưa Hà Phong rời khỏi Trung Quốc, nhưng bà chỉ mới đi vệ sinh một cái, lúc quay lại thì anh đã biến mất.
Do việc Hà Phong bị bắt nên tất cả các điểm liên lạc bí mật đều đã được thay đổi, lão Kỷ cũng bặt vô âm tín. Anh đi đến gần chỗ ở của Fujita Seino, thấy xung quanh dày đặc lính Nhật và lãng nhân canh phòng nghiêm ngặt.
Đột nhiên, anh thấy A Như bước ra từ.
Anh bám theo, đến chỗ không người mới xông ra giữ cô lại: "A Như."
Hà Phong quấn khăn che nửa khuôn mặt, lần trước A Như không nhìn rõ mặt anh nhưng lại rất quen thuộc với giọng nói này, lập tức nhận ra ngay: "Anh rể, anh rể vẫn chưa ↪️𝖍ế●t!"
Hà Phong không có thời gian để hàn huyên: "Cô có thể tự do ra vào đúng không?"
A Như cũng không trả lời câu hỏi của anh, chỉ vội vã nói: "Anh rể, chị bảo em mang thứ này qua đây. Chị ấy nói tối nay cha của Fujita Seino sẽ xuất hiện, chị ấy muốn đồng quy vu tận với lũ ⓠ⛎-ỷ, anh mau đi ngăn chị ấy lại đi!"
"Đến thẳng nhà luôn à?"
"Em không biết."
Hà Phong buông cô ra: "Cô dẫn đứa nhỏ kia đi đi, rời khỏi đây ngay trong hôm nay."
"Còn anh thì sao? Anh đi cứu chị đúng không?"
"Lo thân mình cho tốt đi."
...
Tạ Trì lại bị nhét vào trong một bộ kimono vừa dày vừa nặng, ưu điểm duy nhất là bộ đồ này có nhiều lớp áo, có thể giấu bụng bầu, hoàn toàn không để lộ ra ngoài.
Fujita Takeo rất kín tiếng, công tác bảo mật cũng làm rất tốt, ngay cả Tạ Trì cũng không biết địa điểm ăn tối ở đâu và gồm những ai.
Nhà hàng không lớn, nằm trong một tòa nhà nhỏ yên tĩnh ở khu tô giới Pháp. Tuy bên ngoài không có lính Nhật mặc quân phục đứng gác, nhưng thực chất bên trong lại có không ít binh lính mặc thường phục canh giữ cẩn mật.
Trên thực tế, Fujita Takeo không hề hài lòng với cô con dâu này. Lão vốn luôn coi thường người Trung Quốc, nhưng ngặt nỗi con trai cứ khăng khăng đòi cưới, lại còn để cô mang thai. Vì nể mặt cô đang mang 𝖒á*⛎ mủ của dòng dõi Fujia nên mới miễn cưỡng chấp nhận.
Nói là đến dự tiệc đính 𝖍●ô𝓃●, nhưng lão lại cùng mấy sĩ quan Nhật giam mình trong phòng bao họp hành suốt hai tiếng đồng hồ.
Fujita Michi thực sự không thể ngồi yên, nhưng vì sợ cha nên không dám giục, chỉ biết âm thầm than vãn với mẹ: "Còn phải đợi đến bao giờ nữa ạ? Con sắp ↪️♓●ế●🌴 đói rồi đây."
Tạ Trì nói: "Có cần chị gọi chút đồ ăn cho em trước không?"
"Cha mà thấy là sẽ mắng con đấy."
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng rao của người bán hàng rong, Fujita Michi lập tức phấn chấn hẳn lên: "Con ra ngoài hít thở chút không khí đây. Nếu cha ra mà có hỏi thì cứ bảo con bị đau bụng, đang ở trong nhà vệ sinh nhé."
Phu nhân Fujita dặn: "Đừng có chạy lung tung đấy."
"Con biết rồi ạ."
Hà Phong nấp ở một góc khuất, bên kia bức tường chính là người bán đậu phụ khô ngũ vị, là người do anh đặc biệt tìm đến để 𝖉.ụ 𝖉.ỗ Fujita Michi.
Những món ăn Trung Quốc mà cô nàng thích không nhiều, món này có thể coi là khoái khẩu nhất.
Fujita Michi hớn hở chạy theo mùi hương, phía sau là hai hộ vệ đi theo.
Cô nàng vẫn chưa nói thạo tiếng Trung, chỉ dùng tay ra hiệu
Chủ sạp hỏi: "Cô đây muốn mua bao nhiêu?"
Fujita Michi nghe không hiểu, chỉ cười rồi chỉ trỏ loạn xạ.
"Cho nhiều một chút." Hà Phong bước ra từ sau góc tường. Fujita Michi thấy anh thì còn vui mừng hơn cả thấy đậu phụ khô, lập tức nhào tới ôm chầm lấy anh: "Anh Tatsuji, họ bảo anh đã đi Nam Kinh rồi mà!"
"Anh về sớm để tạo bất ngờ cho em đấy."
Đám hộ vệ xung quanh đều là người do Fujita Takeo mang tới, không biết những chuyện vừa xảy ra gần đây. Thấy tiểu thư phấn khích như vậy, cử chỉ lại тⓗ-â-ռ 𝐦ậ-𝐭 như thế, hơn nữa người này còn nói tiếng Nhật nên bọn chúng không hề nghi ngờ.
Fujita Michi ôm chặt anh không buông: "Em nhớ anh lắm! Em còn đang tính nếu anh không về kịp là em sẽ đi Nam Kinh tìm anh luôn."
Cô nàng nhíu mày, sờ vào vết thương nơi khóe miệng anh: "Sao anh lại bị thương thế này? Cả ở lông mày nữa, anh bị á_ɱ 𝖘á_† à?"
"Không có, dạo này anh đang tập chút kiếm thuật để phòng thân thôi."
"Dùng kiếm gỗ là được rồi mà, anh xem, để lại sẹo rồi kìa."
"Đàn ông có chút sẹo cũng không sao." Anh véo má Fujita Michi một cái: "Đậu phụ khô của em xong rồi kìa."
Fujita Michi hớn hở nhận lấy: "Không lẽ cả cái này cũng là bất ngờ sao?"
"Biết em thích nên anh đã tìm người biết nấu món này rồi, sau này về Tokyo ngày nào cũng sẽ làm cho em ăn."
Fujita Michi nắm lấy tay anh lắc lắc: "Sao lần này anh tốt với em thế?"
"Trước đây anh hung dữ lắm sao?"
"Không hung dữ, nhưng cũng không dịu dàng tẹo nào." Fujita Michi khoác tay anh: "Hôm nay là lễ đính ♓ô*𝓃 của anh trai đấy, anh về đúng lúc lắm, cha mẹ đều ở đây cả, vào ăn chung luôn cho vui."
"Bữa cơm đoàn tụ của nhà em thì anh không vào đâu."
Fujita Michi chu môi, nhất quyết không thả anh đi: "Tương lai chúng ta cũng là người một nhà mà."
Cô nàng lôi kéo Hà Phong đi về phía nhà hàng: "Đi thôi nào."
Fujita Takeo và Fujita Seino cùng hai sĩ quan khác bước ra khỏi phòng bao, Tạ Trì đứng dậy đón họ.
Để đảm bảo kế hoạch thành công rực rỡ, cô phải đến gần bọn chúng hết mức có thể.
Fujita Takeo vỗ vai Fujita Seino, không biết nói gì đó mà cả hai cha con cùng cười rộ lên.
Sắp đến gần rồi.
Mười mét, năm mét, ba mét...
Họ dừng lại, Tạ Trì chủ động bước về phía họ, tay trái thò vào ống tay áo bên phải.
Đột nhiên, dưới lầu vang lên tiếng náo động.
Ngón tay Tạ Trì vừa chạm vào chốt kéo thì phía sau vang lên một tiếng gọi gấp gáp: "A Chi!"
Thần sắc cô đanh lại, lập tức xoay người.
Hà Phong đang khống chế Fujita Michi, họng súng gí sát vào đầu cô.
Vừa nhìn thấy anh, Fujita Seino lập tức kéo Tạ Trì ra sau lưng: "Quả nhiên mày vẫn chưa ↪️𝒽·ế·†! Thả Michi ra! Nếu không tao sẽ khiến mày 🌜𝖍·ế·𝖙 không có chỗ chôn!"
Fujita Takeo được đám lính mặc thường phục hộ vệ lui ra sau, mặt đầy hoang mang.
Một là không hiểu tại sao Tatsuji lại làm vậy, hai là không hiểu lời nói của Seino có ý gì: "Tatsuji, ngươi phản rồi à! Bỏ súng xuống cho ta!"
Fujita Michi ấm ức khóc rống lên, đậu phụ khô trên tay rơi vãi đầy đất: "Anh Tatsuji, anh chĩa súng vào em làm gì thế? Đừng đùa với em nữa, mau thả em ra đi!"
Cô vừa định vùng vẫy thì lại bị giữ chặt lại, cánh tay vạm vỡ kia siết mạnh đến nỗi cô gần như không thể thở nổi.
Hà Phong khống chế cô tiến lại gần, xung quanh là vô số họng súng đang chĩa vào anh: "A Chi, qua đây."
Fujita Seino nổi trận lôi đình, rút súng ra: "Mày thả em gái tao ra!"
Phu nhân Fujita ôm ⓝ🌀_ự_𝖈 khóc nức nở: "Tatsuji, rốt cuộc chuyện này là sao? Cậu bắt giữ Michi làm gì?"
Bà được lính Nhật hộ tống lùi ra chỗ khác: "Tatsuji, cậu đừng làm bậy! Tatsuji!"
"A Chi, qua đây với anh."
Tạ Trì đang định bước về phía Hà Phong thì bị Fujita Seino nắm lấy cổ áo sau lôi ngược trở lại: "Không được đi!"
Lúc này Fujita Takeo đã hiểu ra vấn đề. Lão hất văng Fujita Seino, túm lấy tóc Tạ Trì lôi tuột cô ra trước mặt, nhưng Tạ Trì lại đột ngột vặn mạnh cổ tay lão rồi dùng lòng bàn tay chém mạnh vào gáy.
Fujita Takeo không kịp đề phòng, bị cô bồi thêm một cú đá vào bụng, ngã ngồi bệt xuống đất.
Tất cả họng súng lập tức chĩa thẳng vào cô. Fujita Seino nhanh chóng ôm chầm lấy Tạ Trì, lấy thân mình che chắn cho cô: "Không được nổ súng!"
Tạ Trì không giãy ra được, rút quả lựu đạn giấu trong ống tay áo ra: "Buông tôi ra."
Có người hét lên: "Cẩn thận!"
Tức thì mọi người lùi lại, đồng loạt ngồi thụp xuống.
Tạ Trì không kéo chốt nổ, cô dùng khuỷu tay th*c m*nh vào bụng Fujita Seino. Anh ta mặc kệ cho cô đấm đá túi bụi, nhất quyết không buông tay: "Anh sẽ không buông em ra đâu! Em đừng hòng chạy thoát!"
Phía bên kia, Fujita Michi đột nhiên gào khóc: "Anh trai, mau cứu em!"
Fujita Seino nhìn về phía em gái đang bị bắt giữ, trong lòng đau đớn khôn cùng. Tạ Trì chớp ngay lấy thời cơ, xoay người lên gối thúc thẳng vào chỗ hiểm của anh ta.
Fujita Seino đau đến mức mặt đỏ gay, đau đớn nhìn cô cướp lấy súng của mình rồi chạy đến bên cạnh Hà Phong.
Fujita Takeo ôm cổ đứng dậy, giận dữ gào lên: "Fujita Seino! Đây chính là người đàn bà mà con tìm được đấy à!"
Họ khống chế Fujita Michi bước ra khỏi nhà hàng.
Tạ Trì ngồi vào ghế lái, Hà Phong khống chế Fujita Michi ngồi ở ghế phụ. Có cô trong tay, lính Nhật không dám làm càn.
Fujita Seino tức đến đỏ cả mắt, cướp súng của người bên cạnh rồi đuổi theo: "Hà Phong!"
Fujita Takeo sợ đứa con trai duy nhất này gặp chuyện nên cũng đuổi theo.
Fujita Michi túm lấy cánh tay Hà Phong: "Tại sao anh lại làm như vậy?"
Tạ Trì nổ máy: "Đi thôi."
Cô rút chốt quả lựu đạn, ném thẳng về phía đám người đang đứng ở cửa.
Một tiếng "đùng" vang lên, mọi người bị dọa cho ôm đầu nằm rạp xuống.
Hà Phong giơ súng nhắm thẳng vào Fujita Seino, không chút do dự bóp cò.
Fujita Takeo thấy họng súng chĩa vào con trai mình, theo bản năng lao đến che chắn cho anh ta. Chiều cao của họ xấp xỉ nhau, viên đạn bay ra cứ thế găm thẳng vào giữa trán lão.
"Cha! Cha ơi!" Fujita Seino điên cuồng gào lên.
Chiếc xe cứ thế lao vút đi.
Fujita Michi thấy cha ngã xuống liền điên cuồng đấm đá vào tay Hà Phong: "Anh đã làm gì thế hả! Tatsuji! Anh đã 🌀-𝒾-ế-🌴 cha tôi! Á!"
Cô vừa cào vừa cấu, còn Hà Phong cứ thế để mặc cô cắn xé: "Tôi sẽ 𝖌·ℹ️·ế·т anh! Tôi hận anh!"
Rất nhanh sau đó, đã có xe đuổi theo phía sau.
Fujita Michi không ngừng la hét, lại còn quay sang túm lấy Tạ Trì đang lái xe: "Các người có զ·⛎·𝖆·𝓃 ⓗ·ệ gì! Tại sao anh ta lại đến đưa cô đi? Các người đã làm gì sau lưng tôi và anh Seino hả?"
Hà Phong thực sự muốn vứt quách cô xuống đường cho xong.
Fujita Seino thông báo cho các trạm gác tiến hành chặn đường. Tạ Trì điên cuồng đạp ga khiến Fujita Michi chóng mặt hoa mắt, đến lời mắng chửi cũng không thốt ra nổi nửa câu.
Khắp nơi đều là kẻ thù, muốn chạy thoát là chuyện không thể.
Họ bị bao vây từ ba phía, phía trước chính là sông Hoàng Phố.
"Hết đường rồi."
Hà Phong nhìn ra phía sau: "Đi chậm lại chút."
Tạ Trì hiểu anh muốn làm gì, cô không nói lời nào, chỉ từ từ giảm tốc độ. Hà Phong thẳng tay ném Fujita Michi xuống xe rồi nắm lấy vô lăng: "Để anh lái."
Tạ Trì trèo qua người anh, ngồi xuống ghế phụ: "Lẽ ra anh không nên đến đây."
"Chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn em cùng 🌜.♓ế.† với bọn q𝐮_ỷ Nhật à?"
"Ít nhất thì anh vẫn còn có thể sống sót."
Hà Phong giữ chặt vai cô, cố định thân hình cô rồi đột ngột bẻ lái tránh người đi đường: "Vợ con còn không bảo vệ được thì nói gì đến chuyện bảo quốc vệ gia nữa."
"Chúng ta không thoát được đâu."
"Anh biết."
Phía trước có hai chiếc xe chắn đường, Hà Phong buộc phải dừng lại.
Đạn của anh đã cạn sạch, anh cầm lấy khẩu súng của Tạ Trì, bắn trả đám lính Nhật đang tiến lại gần.
Dù là Thẩm Chiếm hay lão Kỷ đều đã nhiều lần dặn dò anh rằng phải để lại viên đạn cuối cùng cho chính mình, nhưng anh vẫn luôn quên mất.
Càng lúc càng có nhiều lính Nhật lại gần.
Tạ Trì cởi bỏ bộ kimono trên người, dứt đóa hoa hồng phấn trên đầu xuống rồi tháo tung kiểu tóc Nhật ra, mỉm cười nhìn Hà Phong: "Em không muốn bị bắt lại lần nữa đâu, anh đưa mẹ con em đi đi."
Hà Phong hiểu ý cô.
Anh nắm chặt tay cô, lấy chiếc còng tay có sẵn trên xe khóa mình và cô lại với nhau.
Anh v**t v* lòng bàn tay cô, cuối cùng đan chặt mười đầu ngón tay vào nhau: "Được."
Hà Phong quay đầu nhìn về phía trước, chân đạp lút ga, lao thẳng vào khe hở giữa hai chiếc xe phía trước.
Đầu xe bị va chạm nát bấy, Hà Phong dùng một tay giữ chặt vô lăng, cả chiếc xe cứ thế lao thẳng xuống dòng sông.
Fujita Seino ngồi trong chiếc xe phía sau, gào lên khản cổ: "Không, không! Chặn họ lại, mau chặn họ lại!"
Hà Phong buông vô lăng, 𝖗-ướ-п п-g-ườ-ℹ️ qua ôm chặt lấy cô: "Kiếp sau nhé, anh sẽ đi tìm em."
Tạ Trì ôm cổ anh, cười đáp: "Em không tin vào kiếp sau đâu."
Chiếc xe nát rung lắc dữ dội rồi rơi tõm xuống lòng sông.
Hà Phong ôm chặt lấy Tạ Trì: "Anh nhất định sẽ tìm được em."
Nước sông lạnh thấu xương bao trùm lấy cơ thể.
Vào khoảnh khắc cuối cùng khi chìm xuống, bàn tay anh nhẹ nhàng áp lên bụng cô, cúi đầu đặt một nụ 𝐡ô.𝓃 lên khóe môi đang mỉm cười của cô.
Đêm hôm đó, trước khi rời đi, Fujita Seino đã hỏi anh một câu cuối cùng: "Tao rất muốn biết, đối với mày, đất nước và Vãn Chi, cái nào quan trọng hơn."
Anh đáp:
"Đất nước quan trọng."
"Nhưng nếu không có cô ấy, thì cũng chẳng còn gì quan trọng nữa."
...
| ← Ch. 097 | Ch. 099 → |
