Đuổi theo cho tôi
| ← Ch.092 | Ch.094 → |
Xung quanh lặng ngắt như tờ, không khí u ám đến mức lũ chim cũng chẳng dám bay qua.
Fujita Seino lấy một điếu thuốc ra châm lửa. Trước đây anh ta vốn không hút thuốc, dáng vẻ ngậm thuốc nheo mắt khiến khí chất u buồn sẵn có của anh ta càng thêm phần thê lương.
Hà Phong và Lý Trường Thịnh đang nằm ⓟhụ-𝐜 🎋-í-𝖈-h trên con dốc lớn, còn lão Kỷ thì từ bên phải con dốc trườn đến cạnh anh. Ông không ngăn được Hà Phong, lại không thể để mặc anh đi vào chỗ ⓒ●𝐡ế●🌴 nên chỉ đành mạo hiểm đi theo, còn mang theo một tay súng bắn tỉa lão luyện: "Hai mươi tên."
Cỏ dại che khuất cơ thể họ, Hà Phong cầm ống nhòm nhìn qua, tìm được vị trí chính xác của Tạ Trì. Anh quan sát kỹ người phụ nữ ở giữa, dù bị trùm đầu bằng vải đen, lại mặc quần áo và đi giày của cô, nhưng anh vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Lão Kỷ nói: "Tôi sẽ lái xe ra cứu người, cứu được là chạy ngay. Đã nói trước rồi, chỉ cứu một người thôi, những người khác không thể mang theo được."
Hà Phong nói: "Mang đi hết."
Lão Kỷ lập tức nổi trận lôi đình, hạ giọng mắng: "Một người thôi đã đủ ⓒ●♓●ế●т rồi, ông đây vi phạm kỷ luật đi cùng cậu cứu người, cậu định bắt tất cả chúng ta phải bỏ mạng à?"
Hà Phong không bận tâm ông nói gì, sự chú ý dồn hết vào đuôi chiếc xe tải thứ hai. Chỉ thấy trong xe thấp thoáng làn khói nhạt tỏa ra, có vật gì đó đang đẩy vào tấm bạt dầu bên hông xe, nhìn hình dáng hơi lồi ra, trông giống như một nắm đấm.
Cô đang ở trong xe.
Một nhịp đẩy, một nhịp dừng, một nhịp đẩy.
Là mật mã Morse.
Lặp đi lặp lại hai chữ: Cạm bẫy.
Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, anh không quản được nó có phải cạm bẫy hay không, chỉ muốn lập tức cứu vợ con mình ra ngoài.
Fujita Seino quay đầu lại, Tạ Trì lập tức dừng động tác, giả vờ ngọ nguậy một cách vô nghĩa.
Khói thuốc vẫn còn lượn lờ tỏa ra từ mũi anh ta. Một tay anh ta kẹp thuốc, một tay xoa xoa cổ tay cô, im lặng giây lát, anh ta 🎋𝖍·é·🅿️ ⓗ·ờ mắt, dịu dàng nói: "Xin lỗi, làm em đau rồi, nhịn thêm một lát nữa, một lát nữa là xong ngay thôi."
Anh ta vén lại lọn tóc rối bên mặt Tạ Trì: "Đợi giải quyết xong chuyện này, em muốn làm gì cũng được. Em muốn tình báo, anh đưa cho em, em cứ đem tặng cho tổ chức của mình, không sao cả. Em còn muốn gì nữa? Quân trang? Thuốc men? Anh đều có thể nghĩ cách đưa cho em, cho dù phải đối đầu với Tổ quốc."
Anh ta nhìn đăm đăm vào ánh mắt căm hận của Tạ Trì, chân mày khẽ nhíu lại, tì trán mình vào thái dương cô: "Anh có thể trao cho em tất cả những gì anh có, chỉ cần em yêu anh thật lòng."
Tạ Trì né tránh, dùng khuỷu tay đẩy anh ta ra xa. Fujita Seino nhìn đồng hồ, nói với Kuroki Takeshi đang chờ bên ngoài: "Ra tay đi."
"Rõ." Đội trưởng Kuroki gật đầu, bước về phía hàng lính Nhật đang đeo súng: "Chuẩn bị."
Lính Nhật đồng loạt giơ súng lên.
Hiệu lệnh "Bắn" chưa kịp vang lên, một viên đạn không biết từ đâu bay tới đã găm thẳng vào giữa trán một tên lính Nhật đang giơ súng, cả người hắn đổ rạp về phía trước. Ngay lập tức, đám lính Nhật xung quanh như chim sợ cành cong, vội vàng giơ súng chỉ về tứ phía. Còn chưa kịp tìm ra điểm bắn tỉa, lại thêm hai tên nữa ngã xuống.
Fujita Seino bóp cằm Tạ Trì, bắt cô nhìn ra ngoài khe hở: "Hắn đến rồi, vậy chúng ta lại cược tiếp, xem xem hắn có thể cứu em thoát khỏi tay anh không."
Tạ Trì hất văng anh ta ra, tự mình ngã sang một bên, Fujita Seino lôi cô lại vào lòng ghì chặt: "Bây giờ em vùng vẫy bao nhiêu lần, lát nữa anh sẽ đ-â-𝐦 hắn bấy nhiêu nhát."
Đội trưởng Kuroki rút súng lùi về phía xe tải: "Bảo vệ trưởng quan!"
Lính Nhật lấy xe làm vật chắn, vì không xác định được đối phương có bao nhiêu người nên không dám mạo hiểm tiến lên.
Đội trưởng Kuroki nói với Fujita Seino: "Thưa trưởng quan."
Fujita Seino buông Tạ Trì ra, ngồi bên cạnh thành xe, thong thả nhìn ra xa: "Tìm cho ra điểm bắn tỉa rồi bắt hắn ra đây cho tôi."
"Rõ."
Tạ Trì thừa dịp anh ta không chú ý, cúi người đưa đầu lại gần tay, giật chiếc bông tai xuống. Cô nhanh chóng ngồi thẳng dậy, dùng thân mình che chắn đôi tay phía sau, cẩn thận nắn thẳng móc bạc của bông tai, thử mở khóa còng tay.
Đội trưởng Kuroki dẫn theo vài tên lính khom lưng tản ra hai bên áp sát, vừa mới lộ mình ra thì hai phát súng vang lên, lập tức có hai tên ngã gục.
Lý Trường Thịnh cười: "Anh, thấy em giống tay súng thần sầu không?"
Hà Phong không đáp, thấy bọn q*u*ỷ Nhật bắt lấy tù nhân đang bị trói làm vật chắn để từ từ ép tới: "Đồ chó 𝖈●𝖍●ế●✝️. Cẩn thận chút, đừng làm bị thương người mình."
"Biết rồi ạ."
Đội trưởng Kuroki bắn 𝐜*𝖍ế*t một đồng chí Đảng ngầm đang khó khăn di chuyển trên đất. Dù là kế hoạch thả câu, nhưng trên thực tế, xử tử phần tử kháng Nhật cũng là một trong những nhiệm vụ hôm nay. Tàn dư xuất hiện thì tốt, nếu không xuất hiện thì chuyến này cũng không tính là đi không công.
Lão Kỷ bò về phía Tây để leo lên xe, tận mắt nhìn đồng bào ↪️♓ế·✞ dưới họng súng quân Nhật, ông không thèm màng đến sự khác biệt đả_𝐧_ℊ ρ_𝒽á_i nữa, chỉ hận không thể xé nát toàn bộ lũ ⓠ⛎.ỷ ấy ra!
Ông 𝓃𝐠*♓*ⓘ*ế*𝓃 r*ă𝖓*🌀 siết nắm đấm, tiếp tục hành động.
Hà Phong quấn khăn che mặt, chỉ huy Lý Trường Thịnh: "Bắn thủng lốp xe tải và mấy bình xăng xe ba bánh kia đi."
"Đã rõ."
Hà Phong đổi súng, lăn mình sang phía bên kia dốc, nói với lão Triệu đang cầm súng bắn tỉa nấp giữa khe hở giữa hai tảng đá: "Tôi vòng xuống dưới, ông hạ gục mấy tên 𝐪*⛎*ỷ bên cạnh chiếc xe tải phía sau đi."
"Phía sau cứ giao cho tôi, yên tâm."
Hà Phong không đợi lão Kỷ, cầm theo lựu đạn khói tiếp tục tiến về hướng Tây Nam. Sự chú ý của bọn Nhật đã bị hai người bắn tỉa thu hút, chúng mải tìm vị trí của họ nên không ai chú ý anh đã vòng sang bên kia từ lúc nào. Anh bắn vào sau lưng một tên lính Nhật, một phát trúng ngay gáy. Phải đến khi anh bắn phát thứ ba, lính Nhật canh giữ ở chiếc xe tải còn lại mới chú ý đến vị trí của anh, hò hét vây lại.
Trên sườn núi liên tục có bốn quả lựu đạn khói được ném xuống, bãi đất trống phía dưới lập tức chìm trong làn khói dày đặc, không phân rõ phương hướng.
Hà Phong tiến đến từ phía Tây Bắc, lính Nhật vây lại một chỗ, xả súng vào giữa làn khói. Anh nhanh chóng áp sát mặt đất, từ từ bò về phía trước, lăn vào gầm xe tải rồi vòng sang phía bên kia xe.
Lão Triệu đột nhiên thấy hai chiếc xe tải từ xa rầm rộ chạy tới, ông nhìn qua ống kính, thấy trên xe chật ních lính Nhật, ít nhất phải đến bốn mươi tên.
Chỉ có vị trí của ông mới thấy được viện binh, ông phải nhắc nhở Lý Trường Thịnh và Hà Phong ở dưới, bèn hạ súng hét lớn xuống dưới: "Viện binh của lũ 🍳u-ỷ tới rồi!"
Tiếng hét này đã khiến ông hoàn toàn bị lộ.
Trong nháy mắt, đạn lạc dày đặc đã càn quét dọc theo con đường ông lăn xuống, để lại một hàng Ⓜ️●á●⛎ quanh co.
Lính Nhật viện trợ nhảy xuống xe, nhanh chóng bao vây pháp trường, Hà Phong bị ép phải nấp sau xe tải, ló đầu ra là bị bắn thành tổ ong vò vẽ ngay.
Rõ ràng bọn chúng đã có chuẩn bị, nhìn tốc độ viện trợ này thì ắt hẳn là đã mai phục sẵn ở đâu đó, chỉ đợi nghe tiếng súng là kéo ra hết.
Fujita Seino thấy viện binh tới thì hất tấm bạt dầu định đi ra, bất ngờ lại bị Tạ Trì şïế.t ↪️𝖍ặ.t cổ. Cô nhanh chóng rút con dao ở thắt lưng anh ta ra, kề sát vào cổ anh ta: "Đừng cử động."
"Anh suýt thì quên mất, em cũng là một gián điệp." Trong lòng Fujita Seino lạnh đi. Anh ta cười lạnh một tiếng, không màng vết 𝐦á_u trên cổ, quay người nhìn cô đầy thê lương, "Em thực sự muốn 𝐠𝒾ế●t anh sao?"
"Đi xuống." Tạ Trì đẩy anh ta về phía trước, dùng chân đá văng tấm bạt dầu ra. Đội trưởng Kuroki vừa quay đầu lại đã thấy cấp trên bị bắt làm con tin, lập tức giơ súng chỉ vào cô. Tạ Trì dùng tiếng Nhật nói: "Đưa người của ông гú●✞ ⓡ●𝖆 ngoài, nếu không, tôi sẽ 𝐠_𝒾ế_🌴 anh ta."
Cô vừa xuống xe, Hà Phong đã nhìn thấy cô.
Đội trưởng Kuroki giơ tay phải lên, ra hiệu cho binh lính lùi lại.
Khói dần tản đi, cảnh vật lập tức trở nên rõ nét hơn.
Lý Trường Thịnh tìm lại được vị trí bắn tỉa, nhắm vào Fujita Seino nhưng không dám nổ súng. Tạ Trì khống chế anh ta di chuyển liên tục, cậu sợ một sơ suất sẽ làm cô bị thương.
Đúng lúc này, lão Kỷ lái xe tông thẳng tới, Hà Phong lập tức vọt ra khỏi gầm xe, nhảy lên xe của ông.
Fujita Seino thấy xe lao tới, bất chấp con dao kề cổ, nắm lấy tay Tạ Trì muốn quật ngã cô. Tạ Trì phản ứng cực nhanh, lên gối thúc vào khoeo chân anh ta, vặn cánh tay phải ấn anh ta xuống đất.
Tiếng súng dừng lại.
Xe chạy đến, Hà Phong vươn tay về phía Tạ Trì, cô buông Fujita Seino ra lao về phía anh.
Fujita Seino nắm lấy chân cô kéo lại, mượn đà lao về phía Hà Phong, vươn tay ra hướng thẳng về phía chiếc mặt nạ của anh, rồi bị Hà Phong nhanh tay gạt ra. Anh và Fujita Seino đánh giáp lá cà một hồi, anh ta nhất quyết muốn lột mặt nạ của anh, Hà Phong nghiêng mặt né tránh, một tay ấn vai, một tay đánh vào cổ anh ta.
Fujita Seino né cực nhanh, rút súng từ thắt lưng ra, nhưng còn chưa kịp bóp cò thì một con dao đã đ●â●m thẳng vào bả vai sau của anh ta.
Tạ Trì đuổi kịp sau lưng Fujita Seino, xoáy mạnh con dao vào trong, Hà Phong thuận đà tung một cú đá tống anh ta xuống xe.
Fujita Seino lăn lộn trên đất, Tạ Trì dùng đầu gối tì chặt cánh tay anh ta, cướp lấy khẩu súng trong tay chỉ vào đầu anh ta, rồi quay sang nói với Hà Phong: "Đưa họ đi trước đi."
Đạn lạc bắn 𝒸_♓_ế_† một người, Kuroki lại 🌀1●ế●🌴 thêm một người nữa, Hà Phong mặc kệ tiếng chửi bới của lão Kỷ, vác ba người còn sống lên phía sau xe.
Tạ Trì leo lên ghế phụ, đột ngột đẩy Fujita Seino ra. Xe chuyển bánh, họng súng của cô vẫn chỉ thẳng vào Fujita Seino đang nằm dưới đất, nhưng đến phút cuối vẫn không bóp cò, mà quay sang bắn vào đám lính Nhật đang đuổi tới.
Chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Fujita Seino cả người đầy Ⓜ️á●ⓤ, giận đến mức răng môi r_⛎_ⓝ 𝐫ẩ_γ, gào thét đến khản cả giọng: "Đuổi theo cho tôi! Mau đuổi theo cho tôi!"
Toàn bộ lính Nhật lập tức leo lên chiếc xe tải vừa chạy tới.
Lý Trường Thịnh thấy họ đã thành công, thu súng chạy về hướng xe đang lao tới rồi thoăn thoắt nhảy lên phía sau.
Nếu không có viện binh thì đây có lẽ đã là một cuộc giải cứu thành công mỹ mãn.
Lão Kỷ lái xe quá gắt, Lý Trường Thịnh bị xóc đến mức không thể ngắm bắn, đạn dược vốn không đủ nên không dám lãng phí.
Xe chạy hết tốc lực, lão Kỷ lạng lách qua các con đường mòn, tạm thời cắt đuôi được bọn զ⛎*ỷ.
Hà Phong xé vải áo băng bó cánh tay phải, Tạ Trì áp mặt vào ô cửa nhỏ trong xe, lo lắng nói: "Anh bị thương rồi."
"Đạn sượt qua thôi, không sao."
"Chúng ta đi đâu?"
"Rời khỏi Thượng Hải."
"Đạn dược còn bao nhiêu?"
Hà Phong lấy đạn ra: "Không còn nhiều nữa."
Lý Trường Thịnh lột mũ trùm của ba người được cứu, cởi dây trói tay của họ ra. Một nam đồng chí bị đâ●𝖒 hỏng mắt, không nhìn thấy gì, trên vai còn trúng một phát đạn. Một người khác bị đánh đến biến dạng, răng bị nhổ sạch. Cô gái được hóa trang thành Tạ Trì cũng bị thương không nhẹ, mặt đầy vết bầm tím, sẹo và 𝖒.á.υ, bị ánh sáng bất ngờ làm cho không mở nổi mắt.
Cả ba người này Tạ Trì đều không quen biết, chắc là thành viên của các tiểu đội khác, vì vấn đề bí mật nên số người cô trực tiếp gặp mặt chỉ có vài người. Mà dường như ba người họ cũng không quen biết nhau, có vẻ như thuộc các nhóm khác nhau.
Lão Kỷ liếc nhìn Tạ Trì qua gương chiếu hậu, rồi lại nhìn vào bụng cô, lạnh lùng nói: "Để cứu cô, chúng tôi đã mất một người anh em."
Tạ Trì quay người lại: "Xin lỗi."
"Xin lỗi thì có ích gì? Có đổi lại được mạng người không?"
"Lão Kỷ, " Hà Phong nhíu mày, "Đừng mắng cô ấy, ông muốn mắng thì mắng tôi đây này."
Lão Kỷ thở dài một tiếng, không nói gì nữa.
Xe dừng lại bên một bìa rừng, mọi người nhanh chóng xuống xe. Tạ Trì không hiểu, hỏi lão Kỷ trên ghế lái: "Sao lại dừng ở đây?"
"Khu vực này không có xe đi lại, bọn 🍳-u-ỷ men theo vết bánh xe sẽ nhanh chóng đuổi kịp thôi, chúng ta chia nhau ra chạy, tôi đi dẫn dụ bọn chúng." Lão Kỷ liếc nhìn cô, gằn giọng, "Còn không mau xuống đi."
Tạ Trì nhảy xuống ghế phụ, cúi chào ông một cái: "Cảm ơn ông."
Lão Kỷ không muốn nhìn cô: "Biến mau đi."
Hà Phong trực tiếp cõng người đàn ông bị thương nặng lên lưng, bảo Lý Trường Thịnh dìu người kia: "Đi theo tôi."
Tạ Trì đỡ lấy cô gái xuống xe: "Cô tự đi được không?"
Cô gái không nói gì, chỉ "ừ" một tiếng.
Cả nhóm đi vào rừng, lão Kỷ tiếp tục lái xe lao về phía trước.
Cô gái đi ở cuối cùng, thừa dịp những người phía trước không chú ý đã đạp chiếc giày ra, hất văng ra giữa đường, mũi chân dùng sức vạch lên nền đất bùn một dấu vết chỉ vào trong rừng.
...
Còn hai phút nữa là đến ba giờ, Khương Thủ Nguyệt canh bên bờ sông, lo lắng nhìn vào trong rừng.
A Như đã đưa Quốc Cường và một đồng chí khác chờ trên thuyền.
Vừa thấy bóng người, Khương Thủ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đón lấy, dìu hai người đàn ông bị thương nặng lên thuyền.
Trong rừng bỗng vang lên tiếng động, Lý Trường Thịnh giơ súng lên ngắm: "Sao bọn զ.𝐮.ỷ lại tìm tới đây được?"
Tạ Trì ngồi ở đầu thuyền, quay người vươn tay về phía Hà Phong, không ngờ lại bị anh dùng còng tay khóa chặt lấy, đầu kia khóa vào mạn thuyền: "Anh làm cái gì vậy?"
Hà Phong đẩy con thuyền ra xa: "Mọi người đi trước đi."
Tạ Trì 𝖘𝒾ế*t ↪️*𝒽*ặ*t ống tay áo anh: "Phải cùng đi chứ."
"Anh phải chặn chúng lại, nếu không thì không một ai chạy thoát được đâu."
"Em ở lại với anh."
"Đừng lãng phí thời gian nữa." Anh giữ lấy sau gáy Tạ Trì, 𝖍ô_𝓃 mạnh một cái qua lớp khăn che mặt, "Anh nhất định sẽ đuổi theo, bảo vệ con trai anh cho tốt."
Tạ Trì lập tức đỏ hoe mắt: "Anh đã biết rồi."
Tiếng động ngày càng gần, Hà Phong dùng sức đẩy cô ra: "Đi đi."
"Hà..." Cô không dám gọi tên anh, lúc tình thế cấp bách, lời thốt ra lại là: "Thiếu đương gia."
Bước chân Hà Phong khựng lại, nhưng không quay đầu, cùng Lý Trường Thịnh chạy về hướng ngược lại.
...
| ← Ch. 092 | Ch. 094 → |
