Vận động
| ← Ch.075 | Ch.077 → |
Hà Phong vốn định đưa hai anh em nhà Fujita về trước rồi mới đưa Tạ Trì về, nhưng Fujita Seino lại tỉnh giấc giữa đường nên anh đành phải đưa cô về trước cho tiện đường.
Chiếc xe dừng lại ở một nơi gần căn hộ, Hà Phong ngồi ở ghế lái, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra ngoài.
Không biết hai người kia đang nói gì với nhau mà nhìn tên giặc lùn kia nở nụ cười hạnh phúc quá thể.
Anh nhấn còi một cái, mất kiên nhẫn gào lên với họ: "Mau đi thôi!"
Fujita Seino ngoảnh lại nhìn anh, cười nói với Tạ Trì: "Bọn họ giục rồi, vậy em nghỉ ngơi sớm đi."
"Vâng."
Hai người chúc nhau ngủ ngon rồi vẫy tay chào tạm biệt.
Không ♓_ô_𝓃 hít, không ô●m ấ●ⓟ, đến đầu ngón tay cũng chẳng chạm vào nhau, bấy giờ trong lòng Hà Phong mới thấy dễ chịu. Anh leo sang ghế phụ, để Fujita Seino lái xe đưa mình về khách sạn.
Hà Phong vừa xuống xe, Fujita Michi cũng tỉnh dậy, cô lập tức đuổi theo túm lấy Hà Phong: "Anh Tatsuji, đừng ở đây nữa, về nhà anh Seino ở với em đi."
Hà Phong định đẩy cô ra, nhưng Fujita Michi lại được đà lấn tới, kiễng chân ôm chặt lấy cổ anh không buông: "Đi mà, anh ở đây một mình nguy hiểm lắm, nghe nói dạo này Thượng Hải có rất nhiều tổ chức kháng Nhật ngầm."
"Anh sẽ chú ý." Hà Phong dứt khoát gỡ tay cô ra, nhét người vào lại trong xe, "Tôi đi đây."
Fujita Michi hậm hực ngồi thụt vào trong.
Fujita Seino thấy em gái hờn dỗi thế thì cũng khuyên nhủ: "Michi nói đúng đấy, hay là về chỗ tôi ở đi, có nhiều phòng khách lắm."
"Tôi thì sao cũng được, nhưng dù sao cô ấy cũng là con gái, ảnh hưởng không tốt." Hà Phong châm một điếu thuốc, nheo mắt nhìn anh ta, "Để chú biết được thì chắc sẽ chém tôi ra làm đôi mất."
Fujita Michi bám vào cửa sổ, vội vàng nói: "Không có đâu!"
Hà Phong tiến lại gần, cố ý phả một ngụm khói vào mặt cô. Fujita Michi bị sặc ho vài tiếng, phẩy phẩy làn khói trước mắt, lại nghe Hà Phong nói: "Về đi, tôi vào đây."
Fujita Michi thở dài thườn thượt nằm bò ra ghế: "Thôi được rồi, hẹn mai gặp lại."
Hà Phong nhả ra một làn khói, vẫy tay với Fujita Seino: "Lái xe chậm thôi."
"Được."
Chiếc xe lăn bánh đi khuất.
Hà Phong thong thả đi vào khách sạn, anh ngồi trong phòng đợi một lúc để đề phòng Fujita Michi lại kiếm cớ vớ vẩn nào đó quay lại. Anh tính toán thời gian, ước chừng họ đã về đến nhà rồi mới bắt đầu đi ra ngoài.
Kể từ ngày nhận nuôi Quốc Cường, A Như với thằng bé luôn nghỉ ngơi rất sớm. Trong căn hộ tối om không một ánh đèn, Tạ Trì khẽ tựa vào cửa, khép cánh cửa chính lại, chỉ để hờ một khe nhỏ, sau đó cầm ly và chai rượu ngồi xuống ghế sofa chờ đợi.
Chất cồn không làm cô tỉnh táo hơn, Tạ Trì nửa nằm nửa ngồi trên sofa, mí mắt trĩu nặng, ngủ gà ngủ gật. Cô nheo mắt, mệt mỏi nhìn lên trần nhà đen kịt, cảm giác như nó đang ép sát xuống ngay trước mặt, khiến lồng ռ*🌀ự*𝖈 bí bách không thở nổi.
Cô bỗng vỗ vỗ vào mặt mình, đứng dậy đi tắm cho tỉnh người.
Đêm về trời lạnh, một chiếc váy ngủ không đủ ấm, Tạ Trì ⓡ⛎.𝖓 𝖗.ẩ.𝐲 ra ban công lấy thêm chiếc áo choàng ngủ xuống khoác lên người. Vừa quay lưng lại, một ánh đao đã lóe lên, tiếp theo đó là một bàn tay đánh tới. Cô thoăn thoắt né tránh, lao vào quần thảo với kẻ đ*ộ*т ⓝ𝐡*ậ*ρ.
Chưa đầy ba chiêu, cô đã bị ấn chặt lên tường.
"Đau đấy."
"Có tiến bộ, nhưng vẫn còn kém lắm." Hà Phong thu dao lại, nhéo vào đùi cô một cái, "Chờ sốt ruột chưa?"
"Anh mà không tới nữa là em bay đi tìm anh luôn đấy." Cô nở nụ cười, nhân lúc anh không để ý, vung chân định đá vào hạ bộ của anh. Hà Phong khép chặt đầu gối, nhanh nhẹn chặn cô lại. Tạ Trì ôm lấy cánh tay anh, mượn lực ❌.⭕.ạ.🌜 cao chân phải, 𝐤.ẹ.🅿️ ↪️.𝒽ặ.† cổ anh rồi vật ngã anh xuống đất.
Vừa định tung một cú đá vào mặt Hà Phong, anh đã ôm lấy chân cô: "Định đánh thật đấy à?"
Tạ Trì vung một đấm tới, Hà Phong bật cười né tránh, vác cô lên vai rồi ấn vào bậu cửa sổ. Áo choàng của cô tuột xuống khuỷu tay, dây áo ngủ cũng rơi xuống, mái tóc dài tung bay theo làn gió ấm áp từ bên ngoài thổi vào.
Hà Phong kéo rèm cửa lại, gạt nốt sợi dây áo còn lại của cô xuống, lồng ռɢ·ự·𝖈 áp sát vào lưng cô: "Còn đánh nữa không?"
Tay Tạ Trì bị anh khóa ngược ra sau, khó lòng thoát được, chỉ có thể dùng những ngón tay còn cử động gãi nhẹ vào cơ bụng săn chắc của anh: "Không đánh nữa."
Hà Phong bị cô gãi đến mức tâm thần bấn loạn, vừa định nới lỏng tay thì Tạ Trì đã lộn người vòng ra sau, nhảy bổ lên người rồi 💲●𝒾ế●† 𝒸h●ặ●𝐭 lấy cổ anh. Hà Phong bị kẹp đến khó thở, giơ hai tay đầu hàng.
Bây giờ Tạ Trì mới nới lỏng tay, bật cười ôm lấy vai anh: "Em thắng rồi."
Hà Phong kéo cô ra phía trước ôm vào lòng: "Em đánh lén anh."
"Lúc ɢ·ℹ️ế·✞ người thì ai thèm quan tâm trực diện hay đánh lén, quan trọng là kết quả kia kìa."
"Lại còn tắm rồi cơ à." Anh hít hà mái tóc cô, "Thơm thật."
Tạ Trì đẩy anh ra: "Em còn chưa hỏi anh đâu, lúc đó một mình anh lén lút chạy đi đâu mất tăm thế?"
"Muốn biết à?" Hà Phong bật cười, cọ cọ vào tóc cô, "Cầu xin anh đi."
"Nghiêm túc chút đi xem nào." Tạ Trì nâng khuôn mặt anh lên, cố gắng đứng xuống đất, "Còn cậu em kia của anh đâu, vẫn còn sống chứ?"
Hà Phong không muốn trả lời câu hỏi của cô, anh cúi người xuống bế bổng cô lên.
Cả người đột ngột bị hẫng, Tạ Trì ngả người vào anh, thuận thế ôm lấy cổ anh.
"Lúc nào rảnh rồi nói."
Tạ Trì luồn tay vào mái tóc anh: "Bây giờ đang rảnh mà."
"Không rảnh." Hà Phong bế cô rời khỏi ban công, vừa định đặt cô xuống sofa thì Tạ Trì đã quắp lấy eo anh không buông: "Không phải chỉ có mình em ở đây đâu, còn một cô gái và một đứa trẻ nữa, họ đi cùng em từ Nam Kinh tới."
Hà Phong quét mắt nhìn quanh, chỉ thấy đúng một căn phòng duy nhất đang mở cửa: "Phòng kia à?"
"Ừ."
Anh lại bế cô đi vào trong, dùng chân đá khép cửa lại một cái "rầm".
"Nhỏ tiếng thôi."
Hà Phong cười nhìn cô, đặt cô xuống giường, bắt đầu cởi cúc áo: "Em mới là người cần nhỏ tiếng đấy."
Tạ Trì ngửi thấy mùi cỏ xanh trên người anh: "Anh còn chưa tắm."
"Chê anh?"
"Ừ." Tạ Trì bịt mũi, cố ý trêu chọc, "Hôi quá đi mất."
"Mấy tháng không tắm cũng chưa thấy chê anh hôi." Hà Phong gạt tay cô ra, "Bỏ ra."
Tạ Trì dang rộng vòng tay, nhớ lại dáng vẻ đen nhẻm của anh hồi ở Nam Kinh, trong lòng vui 💰ư*ớ𝐧*🌀 xót xa lẫn lộn, còn mơ hồ xen lẫn cả sự căm phẫn.
Họ vẫn còn sống.
Tốt quá.
Hà Phong chạm phải một vết sẹo sau lưng cô, anh lật người cô lại: "Sẹo mới à, sao lại bị thế này?"
"Tháng trước á·ɱ şá·ⓣ một tên Hán gian, em khinh địch."
Hà Phong nhìn vết sẹo một lúc, đoạn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng 𝒽-ô-ⓝ lên lưng cô: "Đau không?"
Tạ Trì vùi mặt vào gối, vết thương sớm đã hết đau từ lâu, nhưng bị anh hỏi như vậy, cô bỗng thấy nó lại đau trở lại.
Cũng giống như việc con người khi được an ủi thì càng muốn làm quá lên vậy. Trong một khoảnh khắc, Tạ Trì có rất nhiều chuyện muốn tâm sự với anh, từ những người đã quen, những cảnh đã qua, đến từng viên kẹo, từng ly rượu...
Cô xoay người ôm chặt lấy anh, trong lòng dâng lên nỗi xót xa: "Đau, đau lắm, đau ↪️hế-🌴 đi được."
Bàn tay Hà Phong chuyển từ eo lên bên tai cô, dịu dàng xoa đầu cô: "Anh xin lỗi."
...
Một tiếng sấm kinh thiên động địa khiến Fujita Seino giật mình run bắn.
Bước vào mùa mưa, trời luôn đổ mưa không một lời báo trước.
Anh ta chẳng còn chút buồn ngủ nào, ngồi dậy day day thái dương.
Tiếng mưa lớn dần, anh ta không ngủ được nữa, bèn đứng dậy rót một ly rượu.
Fujita Seino đứng trước cửa sổ ngắm nhìn những vệt nước mưa ngoằn ngoèo chảy xuống mặt kính, trong đầu nhớ lại lời em gái nói trên bàn ăn lúc trưa.
Khi nào thì kết ♓_ôп_.
Ngoài sự ngượng ngùng, phần lớn trong lòng anh ta chỉ có sợ hãi.
Anh ta rất thích Tạ Trì, vô cùng trân trọng đoạn tình cảm này.
Nhưng khi đối mặt với cô, anh ta luôn cảm thấy tự ti.
Anh ta vừa mong chờ, lại vừa sợ khi mối 𝐪-⛎-🅰️-п 𝒽-ệ giữa hai người có tiến triển, cô sẽ phát hiện ra bí mật khó nói của mình.
Fujita Seino uống cạn ly rượu, nhìn thời tiết tồi tệ bên ngoài, cảm thấy càng thêm áp lực.
...
Tạ Trì không dám bật đèn, sợ A Như dậy đi vệ sinh sẽ thấy ánh sáng lọt qua khe cửa. Thỉnh thoảng một tia chớp lóe lên, soi sáng hai cái bóng đang ôm nhau trên giường.
Tạ Trì nằm trên người anh, dùng móng tay cào nhẹ vào yết hầu của anh: "Hơn một năm nay có ngủ với người nào khác chưa?"
"Có chứ."
"Mấy người?"
"Một."
Tạ Trì tăng thêm lực ở tay: "Đó là người thế nào?"
"Rất đẹp."
"Ồ."
"Ghen rồi à?"
"Ừ, chua lắm."
"Cô ấy biết may quần áo, biết cưỡi ngựa, đánh nhau cũng rất khá."
Tạ Trì mím môi cười.
"Có điều hơi dữ, hôm nay còn đá anh một cái, đến giờ vẫn còn đau."
"Không nhận ra anh lại yếu đuối như thế đấy."
"Ở ngoài thì đao thương bất nhập, nhưng hễ cứ đến trước mặt cô ấy là trở nên yếu như tờ giấy ngay, đ-â-Ⓜ️ nhẹ một cái là hỏng."
Tạ Trì ấn vào yết hầu anh: "Còn gì nữa?"
"Còn nữa, cô ấy thích nghịch cổ anh." Anh nheo mắt trêu cô, "Nghịch có vui không?"
Tạ Trì dời tay đi, lướt qua xương mày cao thẳng của anh: "Hóa ra là em à?"
"Chứ còn ai vào đây?" Bàn tay Hà Phong đặt trên eo cô dời xuống dưới, nhéo nhẹ một cái, "Đã nói từ lâu rồi, ngoài em ra anh chẳng muốn ngủ với ai cả. Nếu là em thì ngủ mười ngày mười đêm cũng được."
"Lợi hại thế luôn ư?"
"Lợi hại hay không, chẳng lẽ em chưa từng nếm thử sao?"
"Quên rồi, dạo này trí nhớ không tốt."
"Thế thì dễ thôi, tối nay sẽ khiến em nhớ cả đời."
Hà Phong định lần nữa đè cô xuống thân thì Tạ Trì đã chống tay 👢·ê·n ℊ·ℹ️·ư·ờ𝐧·ɢ: "Anh không hỏi em sao?"
Hà Phong dừng động tác, tiếp tục ôm lấy cô: "Em muốn nói thì nói, không muốn nói anh cũng không hỏi."
Tạ Trì bỗng lạnh lùng sa sầm mặt: "Em và hắn ta đã từng có hai lần."
Hà Phong khẽ chớp mắt: "Ừ."
"Ừ cái gì?"
"Không ừ thì sao bây giờ? Ⓖ𝒾*ế*т em, hay là ℊ𝒾ế.т hắn?"
Tạ Trì nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, bỗng bật cười: "Anh tin thật đó à?"
Hà Phong nhíu mày: "Em dám lừa anh."
Còn chưa dứt lời, anh đã bắt đầu cù lét cô. Tạ Trì bị anh chọc đến mức mức phì cười, lập tức ⓒ*ắ*п ɱ*ô*❗ đá anh ra: "Đừng nghịch nữa."
Hà Phong đè cô xuống, Tạ Trì lại chống tay lên 𝓃-ⓖự-↪️ anh: "Vẫn chưa nói chuyện xong mà."
"Sáng ra rồi nói tiếp."
"Còn lâu trời mới sáng, em muốn nói chuyện."
Hà Phong nằm sang bên cạnh: "Được rồi, hỏi đi."
Tạ Trì im lặng nhìn anh: "Thôi, không hỏi nữa."
Hà Phong liếc xéo cô: "Sao thế?"
"Đại khái cũng đoán được rồi."
"Nói nghe xem."
"Chẳng có gì để nói cả, cùng lắm thì là mạng lớn không ⓒ_h_ế_†, trốn ở một xó xỉnh nào đó, khi cơ thể khá hơn thì tìm cơ hội tiếp tục ✞●♓â●m 𝓃𝖍●ậ●🅿️ vào nội bộ quân Nhật dưới danh nghĩa Koike Tatsuji thôi. Nếu em đoán không nhầm thì anh vẫn luôn ở Nam Kinh."
"Có rời đi một lần, đến Tokyo một chuyến."
"Mấy chữ em để lại dưới tầng hầm, anh có thấy không?"
"Thấy rồi, anh cứ tưởng em rời đi cùng mấy người Mỹ đó, sau này mới biết hóa ra em đã lợi dụng một gã người Nhật. Không ngờ thế giới này lại nhỏ đến thế, vậy mà kẻ đó lại chính là thằng con hoang nhà Fujita."
"Trong bữa tiệc tối hôm đó, anh có bị dọa sợ không?"
"Có." Hà Phong thản nhiên thừa nhận, "Vừa mừng vừa sợ."
"Em biết anh sẽ tham gia bữa tiệc nên em cũng vậy, vừa mừng lại vừa sợ. Trước khi đến Thượng Hải, em đã tìm hiểu cực kỳ thấu đáo mọi thông tin về Fujita Seino. Lúc đó cấp trên đưa cho em một tệp tài liệu, trong có liệt kê chi tiết thông tin của tất cả những người thân thiết với hắn, trong đó có cả anh. Từ lúc ấy, em mới chắc chắn rằng anh vẫn còn sống."
"Khi nào?"
"Ba tháng trước."
"Thế sao em không đến tìm anh?"
"Tổ chức có kỷ luật mà."
"Không phải trước đây em nói không chịu nổi gò bó sao? Sao giờ lại vào Đảng rồi?"
Tạ Trì im lặng giây lát, một lúc sau, cô cất giọng bình thản nhưng kiên điện, ánh mắt mang theo chút ý cười: "Từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi Nam Kinh, cả thể xác và 👢_ıռ_𝐡 𝒽ồ_ռ em chỉ thuộc về Tổ quốc."
Chủ đề dần trở nên nặng nề, Hà Phong nở nụ cười để xoa dịu bầu không khí: "Xem ra anh không khuyên nổi em rồi."
"Bây giờ có rất nhiều người mắng em là nữ Hán gian, em đã phần nào thấu hiểu tâm trạng của anh lúc bị mắng ngày xưa rồi." Tạ Trì xoay người về phía Hà Phong, nhìn sâu vào trong mắt anh: "Anh đã vất vả rồi."
"Mắng vài câu thôi mà, cũng chẳng mất miếng thịt nào." Hà Phong nhắm mắt, xoa nhẹ bờ vai cô, "Từng có một người nói với anh rằng: 'Cậu có biết cái tên Koike Tatsuji này đáng giá bao nhiêu lương thảo, đạn dược, bao nhiêu má*⛎ nóng của các chiến sĩ không? Đại trượng phu phải biết co biết duỗi, chiến sự tuyệt đối không phải là chuyện ngày một ngày hai. Tôi không cần cậu một trận thành danh hay xả thân vì đại nghĩa, mà chỉ cần quân bị, vật tư và ý đồ chiến lược của lũ q*⛎*ỷ. ' Anh đã tin vào զ*ⓤ*ỷ kế đó của ông ấy, chạy sang địa bàn của lũ Nhật lùn ở suốt ba năm. Về sau có mấy bận không chịu nổi nỗi nhục nhã mà muốn bỏ cuộc, ông ấy lại mắng anh: 'Cậu có nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng đạn, võ công cậu có giỏi đến đâu thì khi gặp xe tăng cũng tan xương nát thịt như thường. Ra chiến trường, cậu ℊ·𝐢ế·𝖙 được bao nhiêu tên giặc? Một đại đội? Một trung đoàn, hay một sư đoàn? Giá trị của cậu không phải là xông pha 🌀❗*ế*𝐭 giặc, một tình báo hữu dụng còn đáng giá hơn một trăm gã Hà Phong cộng lại. Chúng ta cần những chiến sĩ không ngại hy sinh, tầng tầng lớp lớp ngã xuống vì Tổ quốc. Nhưng chỉ có cậu mới có thể trở thành người ngăn cản họ đổ m●á●𝖚. '"
Hà Phong nhớ lại dáng vẻ đầy phẫn uất của Thẩm Chiếm khi nói những lời đó, lồng 𝖓*🌀*ự*𝐜 như nghẹn lại, có thở dài cũng không nguôi ngoai được: "Tiếc là, chẳng thể được gặp ông ấy lần cuối."
"Anh có hối hận không?"
"Đi đến ngày hôm nay, chẳng có gì để hối hận cả. Trước đây chỉ một lòng muốn ra chiến trường, sau này thực sự ra tiền tuyến rồi mới phát hiện ra rất nhiều chuyện vốn đã bất lực sẵn, không có khả năng thay đổi, nhưng hình như mình còn chút giá trị ở phía sau lưng địch." Hà Phong trở mình, "Không phải em định bàn chuyện quốc gia đại sự cả đêm đó chứ?"
"Được thôi."
"Anh chỉ muốn cùng em nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt thôi."
"Hai chúng ta đang ở hai chiến tuyến khác nhau đấy, nếu em bị phát hiện đang tư thông với anh, em sẽ bị kỷ luật mất."
Hà Phong tách chân cô ra: "Tiết lộ cho em một thông tin, coi như phần thưởng."
"Hửm?"
"Bọn ⓠ⛎.ỷ có một kho ✌️*ũ kh*í mới xây ở trấn Đồng Thạch, bảo người của các em cho nó 𝓃·ổ 🌴υ·ռ·🌀 đi. Dựa theo thực lực của bọn em, ít nhất cần từ mười đến mười lăm người."
"Thế nào gọi là thực lực của tụi em?"
Hà Phong nhấc eo cô lên: "Nếu ai cũng như anh thì hai ba người là đủ rồi."
Tạ Trì cười, nhéo mạnh vào cánh tay anh.
"Đau quá đó, A Chi."
...
Đợi đến khi trời sáng tỏ, Hà Phong mới trở về, trên đường về còn ghé vào quán nhỏ ven đường ăn sáng.
Vừa lên lầu, anh đã thấy ngay Fujita Michi đang mặt mày sa sầm ngồi trên sofa.
Hà Phong thản nhiên đi tới: "Đến sớm vậy."
Fujita Michi khoanh tay, ánh mắt dõi theo anh. Vẻ ngây thơ đáng yêu thường ngày bay biến sạch sẽ, chỉ còn lại nghiêm nghị bất mãn: "Còn sớm thế này mà anh đi đâu vậy? Em đến từ lúc trời còn chưa sáng luôn đấy."
"Đi ăn sáng."
Fujita Michi bước tới, thấy mắt anh đỏ bừng, liền chất vấn: "Cả đêm anh không về nhà đúng không? Đêm qua anh đã đi đâu, đã làm gì hả?"
Hà Phong lười biếng đẩy cô ra: "Chẳng làm gì cả."
"Anh gạt em, em sẽ bảo chú Koike là anh ra ngoài chơi bời lêu lổng. Em... em sẽ mách với cha em."
Đau đầu quá đi mất.
"Không có chơi bời." Hà Phong xoa xoa thái dương, thuận miệng nói, "Đi chạy bộ."
"Chạy bộ? Chạy bộ cả đêm?"
"Ừ."
"Thức trắng đêm chạy bộ làm gì?"
"Cơ thể hơi yếu, luyện tập một chút." Hà Phong dùng nước lạnh rửa mặt, rồi rúc vào chăn đi ngủ.
"Có phải anh đi tìm đàn bà không?"
Hà Phong chẳng buồn đoái hoài đến cô.
"Em nghe nói ở Thượng Hải có mấy vũ trường và kỹ viện lớn lắm." Fujita Michi nắm lấy chăn của anh kéo xuống, "Không lẽ anh..."
"Không có." Hà Phong ngắt lời cô, giành lại chăn, quấn chặt quanh người, "Đơn thuần chỉ là vận động thôi."
"Thật chứ?"
"Thật."
"Anh thề đi!"
"Thề."
...
| ← Ch. 075 | Ch. 077 → |
