| ← Ch.001 | Ch.003 → |
2. Anh thật hung dữ
Ba chiếc đồng hồ báo thức cũng không thể đánh thức Quý Đồng.
Bà nội lay cô hai cái: "Sắp muộn giờ rồi đấy."
"Đồng Đồng, dậy mau lên."
"Đồng Đồng?"
Quý Đồng ngủ say như 𝖈♓-ế-t, khi bà nội đang định đưa tay ra thử xem cô còn thở hay không, thì Quý Đồng bỗng nhiên mở mắt, nhìn bà một cách vô hồn.
Bà nội giật mình, thử gọi: "Đồng Đồng?"
Quý Đồng "vâng" một tiếng.
Bà nội thở phào: "Sao lại ngủ say thế? Đêm qua cháu lại thức khuya à?"
Quý Đồng nhìn thời gian, tiêu rồi.
Cô hốt hoảng bật dậy, nhanh chóng đánh răng rửa mặt, đến cơm cũng chẳng kịp ăn, chỉ ôm ba lô lao thẳng ra ngoài. Bà nội đuổi theo gọi: "Mang bữa sáng theo mà ăn dọc đường đi! Muộn thì muộn! Không được bỏ bữa đâu đấy!"
Quý Đồng lại chạy ngược về, vớ vội lấy một quả trứng trên bàn, chạy huỳnh huỵch xuống lầu.
Ở khúc cua tầng hai, cô lại tình cờ đụng phải một nữ 𝐪-⛎-ỷ.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều giật mình.
Quý Đồng không có tâm trí đâu mà quan tâm đối phương là người hay 𝐪.⛎.ỷ, quy định kiểm tra buổi sáng của trường mới quá nghiêm ngặt, cô không muốn bị giám thị bắt đứng phạt ở cổng trường đâu.
Ban ngày dương khí rất nặng, đa phần các 🦵.1.𝓃.♓ hồ.ռ vất vưởng đều đi lại ở những chỗ tối tăm, chỉ cần không phải loại có hình thù đáng sợ hay cố tình hù dọa thì Quý Đồng thường không mấy sợ hãi.
Xe buýt còn ba trạm nữa mới đến, Quý Đồng đợi không nổi, chạy bộ một mạch đến trường.
Trước cổng trường có các học sinh và giáo viên trực tuần kiểm tra tác phong, Quý Đồng nhìn thời gian, không những không muộn học mà còn đến sớm hẳn bảy phút.
Cô rãi chậm bước đi, điều chỉnh lại hơi thở cho ổn định, nhìn lại mới thấy quả trứng trong tay đã bị bóp nát bét. Bỏ đi không được, mà ăn cũng chẳng xong, cô đành lấy khăn giấy gói lại rồi nhét vào ba lô.
Trong khuôn viên sân trường trồng hai hàng cây, trên bồn hoa dưới gốc cây có một nam sinh mặc đồ kiểu Tôn Trung Sơn đang ngồi.
Quý Đồng biết anh ta không phải người nên cứ thế mà bình thản lướt qua. Lúc này, cô mới bắt đầu ngẫm lại chuyện vừa sáng sớm đã gặp 𝐪-⛎-ỷ ban nãy. Rõ ràng cô vẫn mang theo lá bùa trên người, xem ra là mất linh rồi.
Gần đây có hơi đen đủi, không biết lại sắp có chuyện gì xảy ra nữa không đây.
Còn đang mải suy nghĩ thì một nữ ⓠⓤ.ỷ xinh đẹp mặc quần áo sặc sỡ đã sà xuống cạnh Quý Đồng, làm cô giật nảy mình. Khi nhìn rõ q-υ-ỷ mới đến là ai, cô mới bình tĩnh lại.
Nữ զ·𝐮·ỷ cứ lượn qua lượn lại xung quanh để thu hút sự chú ý, Quý Đồng làm như không thấy, vẫn bước thẳng về phía trước.
"Đừng có giả vờ nữa, tôi biết cô nhìn thấy tôi mà, cuối cùng cô cũng chịu vứt cái sợi dây 𝒸*♓ế*ⓣ tiệt kia đi rồi. Lúc trước đã định bảo cô rằng lá bùa đó vô dụng rồi, tôi chẳng sợ tí nào, chỉ có mấy hạt gỗ trên sợi dây đó là hơi lợi hại một chút thôi."
"Tôi tìm cô mãi, sao cô lại chuyển nhà?"
"Cô cho tôi nhập vào một lần nữa đi, tôi có việc quan trọng cần làm."
"Giao dịch công bằng mà, cô muốn gì thì nói đi?"
Con nữ q-𝐮-ỷ này là người Quý Đồng quen biết hơn một năm trước, tên là Đại Hoa, trú ngụ tại ngôi trường cũ của cô.
Bốn mươi năm trước, vào ngày cưới, chồng của cô đạp xe đến đón, mặt đất đóng băng khiến hai người lao xuống mương, lúc ↪️ⓗế·т Đại Hoa còn chưa đầy mười bảy tuổi, quan tài nằm ngay dưới nhà ăn của trường. Chồng của Đại Hoa đã đi đầu thai từ lâu, còn cô thì vẫn chưa đến lượt, bao nhiêu năm qua vẫn cô đơn một mình.
"Ôi, cầu xin cô đấy."
"Cô cũng có thể ước một điều, tôi nhất định sẽ giúp cô toại nguyện. Như trước đây thôi, có qua có lại."
"Tôi biết cô giận, con զц_ỷ già lần trước ám cô đáng sợ quá, tôi còn sợ lão ta nuốt sống tôi nữa là, không phải tôi không muốn giúp cô đâu."
"Tôi hứa đấy! Sau này cô lại gặp chuyện như thế, tôi tuyệt đối sẽ không chạy nữa. Tôi... tôi sẽ gọi thêm một đám bạn đến giúp cô, được không?"
"Cô nể tình chúng ta quen biết lâu như vậy, giúp tôi một lần cuối đi mà."
Vẫn ồn ào như mọi khi.
Xung quanh có các học sinh đi lại, Quý Đồng không thể một mình nói chuyện với không khí, liền rảo bước dẫn Đại Hoa đến chỗ vắng vẻ: "Cô đừng đi theo tôi nữa, tôi sắp muộn học rồi."
"Vậy cô đồng ý với tôi đi."
"Không được, như thế các con 🍳●⛎●ỷ khác lại đến tìm tôi mất."
"Tôi sẽ giữ bí mật!"
"Thế cũng không được." Tiếng chuông vang lên, Quý Đồng xua tay, chạy vội về phía lớp học: "Đừng đi theo nữa, cô mà còn theo là tôi tìm đạo sĩ thu phục cô đấy."
Đại Hoa chẳng hề sợ lời đe dọa của cô, câu này Quý Đồng nói suốt nhưng chưa bao giờ làm. Đại Hoa biết cô tốt bụng, sẽ không làm hại mình.
Quý Đồng chạy đường tắt đến tòa nhà dạy học.
Vì chạy quá nhanh không kịp phanh, cô liền đụng phải mấy tên lưu manh miệng mồm toàn những lời bẩn thỉu đang tụ tập cách đó không xa.
Tiến không được, mà lùi cũng chẳng xong.
Ba nam sinh đồng loạt nhìn về phía cô, nhưng không để tâm lắm. Hồ Sùng Cảnh tiếp tục túm tóc một cậu học sinh mập mạp, mạnh tay tát vào mặt cậu ta, miệng còn mắng: "Lần sau nhớ chưa? Nhớ chưa hả?"
Rõ ràng là kiểu người không nên dây vào.
Quý Đồng thấy bọn họ không có ý định làm khó mình, liền cúi đầu định lén lút đi qua, không ngờ lại bị nắm lấy cánh tay, kéo ngược trở lại.
"Bạn ơi, bạn học lớp nào thế?" Hồ Sùng Cảnh cợt nhả nâng cằm cô lên, ý định trêu ghẹo một phen.
Quý Đồng lùi lại, dùng sức hất tay hắn ra.
Hồ Sùng Cảnh lắc lắc bàn tay, thích thú nói: "Sao chưa gặp bao giờ nhỉ? Khối mấy? Tên là gì vậy?"
Quý Đồng quay người chạy biến.
"Chạy cái gì chứ! Tớ cũng có ăn thịt cậu đâu." Phía sau vẫn vang lên tiếng trêu chọc của người nọ, "Tan học đợi cậu ở cổng trường nhé."
Đại Hoa thấy bọn chúng trêu ghẹo Quý Đồng thì tức tối thổi một luồng gió, cuốn bụi mù mịt bay thẳng vào mắt mấy tên đó. Bọn họ chửi rủa vài câu, xô cậu bạn mập mạp bị bắt nạt xuống đất, chuẩn bị rời đi.
Đại Hoa ngáng chân một cái làm Hồ Sùng Cảnh ngã nhào, đau đến mức kêu oai oái.
"Mẹ nó, đứa nào ngáng chân tao!"
...
Giáo viên chủ nhiệm còn đang mắng học sinh, Quý Đồng đã lao thẳng vào lớp, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Cô vội lùi lại ra cửa: "Em chào cô."
"Vào đi, lần sau đến sớm hơn chút."
Quý Đồng cúi đầu ngồi vào chỗ, lôi sách vở từ trong ba lô ra. Cam Đình nhỏ giọng lầm bầm: "Hiếm khi thấy cậu đi muộn nhỉ."
"Dậy muộn quá."
Đại Hoa đi theo vào trong, vẫn chưa có ý nghỉ từ bỏ, cứ lải nhải bên cạnh: "Giúp tôi đi giúp tôi đi. Cô giúp tôi chút đi mà."
"Lần cuối thôi."
"Thật sự là lần cuối."
"Xin cô đấy xin cô đấy."
Quý Đồng: "Đừng ồn nữa!"
Giáo viên chủ nhiệm nhìn cô: "Gì cơ?"
"..." Quý Đồng chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống ngay lập tức, "Không có gì ạ, thưa cô."
Đại Hoa bĩu môi, thấy cô cúi đầu, vành tai đỏ bừng, tức thì giọng nói cũng nhỏ dần: "Cầu xin cô mà."
...
Trong giờ Toán, Đại Hoa lúc thì ngồi trên bục giảng, lúc thì treo mình trên cửa sổ, lúc lại đi theo sau lưng giáo viên.
Quý Đồng coi như không nhìn thấy, chỉ chăm chú nghe giảng bài.
"Được rồi, chúng ta cùng chuyển sang câu này."
Quý Đồng ngẩng đầu lên khỏi vở nháp, nhưng không thấy Đại Hoa đâu, cô nhìn quanh một lượt, phát hiện hình như cô nàng đi thật rồi.
"Đại nhân, ngài... ngài tìm tôi có chuyện gì thế?" Đại Hoa run cầm cập, không dám nhìn thẳng vào Hà Phong, "Tôi vốn luôn an phận thủ thường, chưa từng làm chuyện xấu, mong đại nhân minh xét."
"Vậy cô ở đây làm gì?"
"Tôi... chơi..."
"Chơi?"
Giọng điệu này khiến Đại Hoa cảm thấy mình sắp xong đời: "Chỉ là đi dạo... vô tình đi dạo đến đây thôi."
Hà Phong không nói gì.
Trong vài giây im lặng đó, Đại Hoa đã kịp hình dung ra đủ loại cực hình trong đầu.
Cô biết Hà Phong, anh mới nhận việc quản lý khu vực này hai ngày trước. Về vị Tuần sứ mới đến này, chúng 🍳υ·ỷ đều xôn xao bàn tán, qua vài lời truyền tai cũng đại khái hiểu được phần nào tính cách và thủ đoạn của anh.
Tóm lại là, lúc làm người thì người sợ, lúc làm ⓠυ.ỷ thì ⓠ𝖚·ỷ hãi.
"Còn ai bám theo cô ấy nữa không?"
Đại Hoa ngẩn người hồi lâu mới hiểu ý anh, vội vàng giải thích: "Không phải bám theo, tôi chỉ là..."
Hà Phong nhìn cô nàng bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Đại Hoa đành nhận tội, thật thà khai báo: "Chúng tôi là bạn bè. Trước đây tôi từng nhờ cô ấy giúp đỡ, nhưng chỉ có mấy việc đại loại như kiếm chút đồ ăn thức uống, toàn là chuyện vặt thôi. Tôi biết còn có ba bốn đứa nữa, thỉnh thoảng cũng đến tìm cô ấy. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ làm hại cô ấy!"
Đại Hoa ngẩng đầu lên, ở góc độ này, cô vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt dưới vành mũ áo choàng. Mắt trái của Hà Phong bị một miếng bịt mắt màu đen che khuất, con mắt còn lại thì đang lạnh lùng nhìn xuống mình. Đại Hoa vội vàng cúi đầu: "Tôi luôn làm việc thiện mà! Năm ngoái còn giúp cô ấy tránh được một vụ tai nạn xe cộ nữa! Tôi nói thật đấy!"
Hà Phong thấy cô nàng không ngừng 𝖗ц.𝐧 𝐫ẩ.𝖞 thì giọng điệu hơi dịu lại: "Nói tiếp đi."
"Đầu năm nay có một con 🍳●ц●ỷ rất hung dữ ám lấy cô ấy, chúng tôi đều không dám lại gần, chỉ có thể trốn thật xa. Sau đó cô ấy đến ở trong chùa gì đó một thời gian, từ lúc chuyển đến đây, tôi cũng... mới theo lại được vài ngày thôi."
"Hung dữ à. Tên nó là gì?"
"Tôi không rõ, chỉ biết đó là một con dã 🍳𝖚.ỷ thời nhà Thanh, vẫn chưa được vào sổ sách, hình như gần đây đang lảng vảng ở phía Nam thành phố, không chỉ hại người mà còn bắt nạt dân lành như chúng tôi nữa."
"Dẫn đường cho ta."
Đại Hoa г⛎●ռ 𝐫ẩ●y: "Tôi không dám."
Hà Phong lại im lặng.
Đại Hoa nhanh chóng thực hiện phép so sánh. Con զ_ц_ỷ thời Thanh kia tuy độc ác, nhưng xem ra Hà Tuần sứ đây ra tay còn độc ác hơn. Huống hồ, bên hông anh còn có Hồn Tiên.
Thế là cô ngoan ngoãn quay đầu, khom lưng dẫn đường: "Mời ngài đi theo tôi."
...
Lúc tìm thấy con ⓠυ●ỷ thời nhà Thanh, lão ta đang ám trên người một bà lão, khiến bà đau đớn r*n r* liên miên. Thấy Hà Phong đến, lão vội trốn tuột vào trong người bà lão, càng không dám ra ngoài.
Hà Phong gọi lão hai tiếng, thấy không có phản ứng liền vung Hồn Tiên lên.
Hồn Tiên được luyện thành từ 🦵1●𝐧●♓ ♓ồ●n của một trăm ba mươi bảy con lệ 🍳.⛎.ỷ, vô cùng hung hãn, hình dáng giống như xương sống người nhưng lại vừa mảnh vừa mềm, thân roi có thể co giãn tự nhiên.
Một roi này quất xuống, cảm giác nó gây ra không phải loại զ●⛎●ỷ bình thường có thể chịu nổi. Nếu không phải là giống đại gian đại ác hoặc khó trị bằng tay không, Hà Phong sẽ không dễ dàng lấy nó ra dùng.
Con զ.𝐮.ỷ nhà Thanh biết sự lợi hại của thứ này, chưa đợi roi quất xuống đã thoát khỏi người bà lão, hốt hoảng bỏ chạy. Chưa kịp khuất ra khỏi tầm mắt, chiếc roi đã quấn chặt lấy cổ lão, lôi ngược trở lại, treo lão lơ lửng giữa không trung.
Đại Hoa nấp ở chỗ khuất nhìn lén, không dám thở mạnh.
Hà Phong chắp tay sau lưng nhìn lão: "Âm luật điều thứ ba, thứ chín, thứ mười bảy. Ngươi tưởng bấy lâu nay đ·ị·𝖆 🅿️𝖍·ủ bận rộn nhiều việc, không rảnh để mắt tới ngươi nên ngươi có thể đi khắp nơi làm việc ác, coi thường luật pháp hay sao?"
Con ⓠ·𝐮·ỷ r*n r* đau đớn, hai chân quẫy đạp loạn xạ.
Hà Phong nghĩ đến việc lão từng đeo bám Quý Đồng như thế liền bố.🌜 𝒽ỏ.𝐚, luồng khí đen tức khắc bao quanh người: "†*ïê*𝐮 𝖉*ïệ*✞ ngươi, cùng lắm bên dưới cũng chỉ trị ta tội lạm dụng chức quyền thôi."
Vừa vặn có hai âm sai đi ngang qua, thấy Tuần sứ đang làm việc thì lên tiếng chào hỏi.
Hà Phong khôi phục lại vẻ bình tĩnh, thu roi lại, con 🍳·υ·ỷ nhà Thanh lập tức rơi xuống đất, đau đớn lăn lộn trái phải.
Hà Phong giao tên này cho hai âm sai: "Giúp ta đưa đến Thập Nhất Điện."
Âm sai vốn đang định đến Thất Điện, đường đến Thập Nhất Điện không hề gần, nhưng không đồng ý thì lại sợ Hà Tuần sứ nổi giận, thế nên chỉ đành nhận lời: "Rõ."
Một roi từ Hồn Tiên thế này cũng đủ cho con 🍳_⛎_ỷ đó nếm mùi một thời gian rồi.
Âm sai áp giải con q●⛎●ỷ nhà Thanh đi mất.
Hà Phong nhìn về phía Đại Hoa đang nấp, gọi cô ra nói chuyện.
Đại Hoa vừa chứng kiến uy phong của Tuần sứ, vừa lăn vừa bò đến trước mặt anh: "Đại nhân còn gì sai bảo?"
"Sau này hãy tránh xa cô ấy ra, còn để ta thấy lần nữa, ta sẽ đưa cô đến Đao Trì ở Thập Nhất Điện."
"Tôi không dám nữa đâu! Đảm bảo sẽ tránh thật xa!"
Hà Phong biết bản tính con ⓠ-⛎-ỷ này không xấu nên thả cho cô nàng đi.
...
Hà Phong quay lại trường học, đứng ngoài cửa sổ nhìn ngắm Quý Đồng từ xa. Nếu anh không muốn hiện hình thì ngay cả mắt âm dương cũng không thể nhìn thấy được.
Quý Đồng chăm chú nghe giảng, bút trong tay viết xoèn xoẹt.
Hà Phong đứng từ đầu tiết đến cuối tiết, rồi lại từ lúc tan tiết đến khi vào tiết mới. Anh nhận ra ngay cả trong giờ ra chơi, Quý Đồng cũng rất ít khi di chuyển, hoặc là gục xuống bàn ngủ, hoặc là đọc sách làm bài. Người khác nói chuyện với cô, cô cũng chỉ đáp lại vài câu cho có lệ, gương mặt luôn giữ vẻ lạnh lùng, ít khi cười.
Thực sự rất giống với kiếp trước.
Hôm nay nhiệt độ giảm đột ngột, cửa sổ lớp học mở toang. Trời tháng Chín, người bình thường thì thấy mát mẻ sảng khoái, nhưng Quý Đồng lại khá yếu, cơ thể sợ lạnh bẩm sinh, lúc này đã lạnh đến mức hắt hơi mấy cái liên tiếp.
Hà Phong sợ cô bị cảm lạnh, liền điều một luồng gió mạnh đóng sập cửa sổ lại, nhưng nữ sinh ngồi cạnh lại ngay lập tức lại đẩy cửa sổ ra. Mấy lần như vậy, Hà Phong thấy hơi bực mình, dứt khoát làm cho ngọn gió ngừng hẳn.
"Ơ? Sao tự dưng lặng gió rồi nhỉ?" Nữ sinh kia thò tay ra ngoài, chẳng cảm nhận được chút gió nào thì phàn nàn một câu, "Đang thổi mát thế mà, cái thời tiết q_⛎_ỷ quái gì thế không biết."
...
Tính tình Quý Đồng lập dị, thích đi đi về về một mình, dù đã chuyển vào lớp mới hơn tháng nay nhưng vẫn chỉ mới nói chuyện được với năm sáu học sinh khác. Trông cô có vẻ hiền lành ít nói, lạnh lùng nhạt nhẽo, tuy ngoại hình ưa nhìn nhưng tính cách lại chẳng có gì thú vị.
Cô không gây sự với ai, nhưng chuyện thị phi cứ liên tiếp tìm đến cô.
Trong giờ ra chơi hôm đó, Cam Đình lên tầng trên tìm bạn trai, Quý Đồng thì gục xuống bàn ngủ. Cô bị một cú đá thẳng vào bàn đánh thức. Người đá là một nữ sinh cột tóc đuôi ngựa cao, có đôi mắt phượng, tên là Trương Tâm Nhuỵ.
Không phải học sinh trong lớp, Quý Đồng không biết người này, cũng chưa từng thấy qua.
Quý Đồng ngồi thẳng dậy, nhìn bóng dáng đang hung dữ chắn trước mặt mình.
"Mày là Quý Đồng đúng không?" Trương Tâm Nhuỵ còn dẫn theo hai nữ sinh khác đến trợ oai, cô ta khoanh tay, hống hách nhìn xuống Quý Đồng, "Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong nhỉ."
Quý Đồng không hiểu gì, nhưng những lời này mang lại cảm giác khó chịu còn hơn cả sự thắc mắc trong lòng.
Trương Tâm Nhuỵ lại đạp vào ghế cô một cái, Quý Đồng suýt thì ngã xuống, kịp thời đưa tay bám vào bàn học mới ngồi vững được. Trong lòng cô có chút sợ hãi, mấy cô nàng này nhìn qua là biết ngay chẳng phải loại tốt lành gì.
Đôi khi, con người còn đáng sợ hơn cả ma զц-ỷ.
"Nói đi, bị câm rồi à!" Trương Tâm Nhuỵ cao giọng.
Quý Đồng hỏi: "Tôi đắc tội gì với cậu à?"
Một câu hỏi nhẹ bẫng khiến đối phương vốn đang ♓⛎𝓃_🌀 ♓ăп_ⓖ lại càng thêm bực bội.
"Còn giả vờ với tao à?" Trương Tâm Nhuỵ cầm một cuốn sách, đập mạnh xuống bàn, "Mày dùng cái bộ dạng ngây thơ vô tội này để câu dẫn bọn con trai chứ gì? Hồ Sùng Cảnh đã nói gì với mày?"
À, là tên lưu manh đó.
"Cậu ta xin số điện thoại của tôi, tôi không cho."
"Sau này biết điều chút, " Trương Tâm Nhuỵ chọc vào vai cô, "Tránh xa anh ấy ra, nghe rõ chưa?"
"Cậu nên bảo cậu ta biết điều thì hơn." Vừa dứt lời, Quý Đồng đã hối hận, chắc chắn câu nói này sẽ càng làm bùng lên ngọn lửa giận dữ trong lòng cô ta.
Quả nhiên, Trương Tâm Nhuỵ cười khẩy một tiếng, chỉ chỉ vào tai mình: "Tao nghe không rõ, mày nói lại lần nữa xem."
Quý Đồng không nói gì, trong lớp bao nhiêu người như thế, dù là nam hay nữ thì cũng không ai muốn tự chuốc lấy rắc rối để giúp cô. Chỉ có lớp trưởng lên tiếng giúp một câu: "Có gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân."
Trương Tâm Nhuỵ cầm cuốn sách ném thẳng về phía lớp trưởng: "Ai mượn mày lên tiếng?"
Lớp trưởng bất lực, tự biết không thể dây vào đám lưu manh khét tiếng trong trường này, liền lặng lẽ chuồn đi tìm giáo viên chủ nhiệm.
Trương Tâm Nhuỵ nhìn khuôn mặt thản nhiên của Quý Đồng, cơn giận lập tức bốc thẳng l*n đ*nh đầu, cầm cuốn sách định đập thẳng vào mặt cô thì bất ngờ bị một bàn tay to lớn nắm chặt lấy cổ tay, giơ lên lơ lửng giữa không trung.
"Chà, lại thêm một anh hùng cứu mỹ nhân nữa à?" Trương Tâm Nhuỵ nhìn sang nam sinh phía sau, "Mày là thằng chó nào? Buông..."
Lý Khúc không cho cô ta cơ hội nói tiếp, một tay bóp lấy cổ cô ta, ấn mạnh xuống bàn học. Lực quá mạnh khiến sách vở trên bàn rơi vãi lung tung, vài nữ sinh xung quanh giật mình hét lên.
Động tác này của cậu ta dùng lực rất mạnh, sau gáy Trương Tâm Nhuỵ bị va đập xuống bàn, kéo theo một 𝐜ả-Ⓜ️ ⓖï-á-↪️ 𝖙-ê 𝖉ạ-ï lan tỏa khắp nửa thân trên.
Hai cô gái đi cùng định kéo Lý Khúc ra đều bị cậu ta xô ngã, một người ngã xuống đất, một người va hông vào góc bàn, đau đến tái cả mặt.
Quý Đồng ngây người nhìn nam sinh đang nổi trận lôi đình này.
Đây là ai? Bạn cùng lớp sao?
Lý Khúc đeo kính, vẻ ngoài thư sinh, thoạt nhìn có vẻ yếu đuối nhưng toàn thân lại toát lên vẻ hung dữ hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình, gương mặt lộ rõ biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Các học sinh đến hóng hớt vây kín ngoài cửa sổ, sự chú ý của họ đều đổ dồn vào Lý Khúc. Cậu học sinh giỏi thường ngày vốn luôn an phận, không quan tâm đến thế sự này, giờ đây lại hoàn toàn biến thành một con người khác, khiến ai nấy đều chấn động.
Có người thì thầm: "Trời đất, đó là Lý Khúc sao? Cậu ta bị cái gì kích động thế?"
"Ngay cả Trương Tâm Nhuỵ mà cũng dám đánh, quá ngầu."
"Chắc là học đến điên rồi."
Lý Khúc cúi người áp sát vào mặt Trương Tâm Nhuỵ, ánh mắt đáng sợ, mà giọng nói còn đáng sợ hơn.
Người khác đứng xa nên có lẽ nghe không rõ, nhưng Quý Đồng chỉ đứng cách đó nửa mét, từng chữ của cậu ta đều lọt vào tai cô, vô cùng rõ ràng.
"Tôi không muốn đánh người, nhưng nếu cô dám động vào cô ấy, tôi sẽ khiến cô làm 🍳𝖚·ỷ cũng không được yên ổn."
Trương Tâm Nhuỵ vung chân đá cậu ta, tay Lý Khúc chợt dùng sức, bóp đến mức mặt mũi cô ta vặn vẹo, mắt đỏ sòng sọc.
Nhìn điệu bộ này, sợ là cậu ta sẽ b*p ch*t Trương Tâm Nhuỵ luôn mất.
Quý Đồng kéo tay áo Lý Khúc, bấy giờ cơ thể của cậu ta mới cứng đờ, quay sang nhìn Quý Đồng, trong mắt tràn đầy những cảm xúc phức tạp.
Quý Đồng sợ chuyện càng thêm nghiêm trọng nên khuyên ngăn: "Buông ra đi, đừng đánh nữa."
Lý Khúc nghe lời cô, nới lỏng lực tay.
Trương Tâm Nhuỵ lập tức lùi sang một bên, ôm cổ ho sù sụ.
Quý Đồng cúi xuống nhặt sách vở rơi vãi dưới đất, không ngờ Lý Khúc lại nắm lấy hai vai của cô, kéo cô đứng dậy. Ánh mắt cậu ta nhìn cô tràn đầy xúc động, tia sáng trong mắt dao động dữ dội đến nỗi, như thể ngay giây tiếp theo sẽ bật khóc.
Người này bị làm sao thế?
Cô nhìn cậu ta với vẻ thắc mắc: "Cậu... không sao chứ?"
"À..." Lời định nói ra lại bị Lý Khúc nuốt ngược vào trong, "Không sao."
Trương Tâm Nhuỵ nhe răng trợn mắt, đột nhiên nhấc chiếc ghế định đập mạnh về phía họ.
Lý Khúc nghiêng người che chắn cho Quý Đồng, một tiếng "ầm" vang lên, cơ thể cậu ta đổ về phía trước, kính mắt rơi xuống, hai tay cũng trượt khỏi vai cô, vịn vào bàn học.
Xung quanh lại vang lên một trận xuýt xoa kinh hãi.
Ngay cả chân mày Lý Khúc cũng không buồn nhíu lại, chỉ hỏi ngược lại Quý Đồng: "Có bị thương ở đâu không?"
Quý Đồng đỡ lấy cậu ta: "Lưng của cậu kìa."
Mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ ảo, Lý Khúc lắc đầu, đưa tay dụi mắt, không sao thích nghi được với cảm giác này.
Quý Đồng giúp cậu ta nhặt kính lên, không nói gì.
Lý Khúc nhận lấy món đồ nhỏ này, lật qua lật lại xem xét, rồi lại lóng ngóng đeo lên mặt.
Không gian xung quanh lập tức trở nên rõ nét.
Tiếng chuông vào lớp vang lên.
Các bạn học đang xem kịch bên ngoài không nỡ rời đi. Giáo viên chủ nhiệm còn chưa đến, giáo viên Hóa học đã kẹp sách bước vào trước, thấy bên ngoài lớp bị vây kín mít thì hỏi: "Đang làm gì thế này?"
"Có học sinh lớp khác đến gây sự ạ." Một học sinh nói.
Giáo viên Hóa đứng ở cửa, nhìn đống hỗn độn dưới đất và mấy học sinh lớp khác đang ở trong: "Mấy đứa kia làm gì đấy?"
Trương Tâm Nhuỵ được hai đứa bạn dìu chạy ra từ cửa sau.
"Ba đứa kia đứng lại!" Giáo viên Hóa không gọi được bọn họ lại, bèn quay sang nhìn Lý Khúc: "Em ở lớp nào?"
Lý Khúc không thèm để ý đến giáo viên, chỉ nhặt sách lên, kê lại bàn ngay ngắn, cuối cùng quay sang nói với Quý Đồng: "Cậu cứ học cho tốt, đừng sợ, tôi đi trước đây."
Quý Đồng vẫn còn ngơ ngác chưa hoàn hồn kịp.
Mình có quen biết cậu ta không nhỉ? Tại sao giọng điệu này lại nghe như một người bạn đã quen biết lâu năm thế?
Cô nhìn theo bóng lưng cậu ta, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn khó hiểu.
Giáo viên Hóa đứng ở cửa, chặn đường Lý Khúc: "Thầy đang hỏi em đấy, em tên gì? Giáo viên chủ nhiệm là ai?"
Lý Khúc đột nhiên nhìn thẳng vào ông, vô cảm nói một câu: "Tránh ra."
Trong lòng giáo viên Hóa bỗng run lên. Mình đường đường là giáo viên mà lại bị ánh mắt của thằng nhóc này làm cho khiếp sợ là sao?
Thật không ra thể thống gì.
"Thầy hỏi em ở lớp nào? Sang lớp này có việc gì?"
Lý Khúc lướt ngang qua vai ông, đi thẳng ra ngoài.
Giáo viên Hóa ngây người, đi dạy bao nhiêu năm rồi mà chưa từng thấy học sinh nào hống hách như thế!
Nhưng đến khi ông phản ứng lại thì Lý Khúc đã đi xa rồi.
"Em đứng lại đó cho tôi!"
...
| ← Ch. 001 | Ch. 003 → |
