Truyện:(Quyển 1) 'Xuyên Chậm' Sau Khi Đại Lão Về Hưu - Chương 132

(Quyển 1) 'Xuyên Chậm' Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Trọn bộ 200 chương
Chương 132
Tam quan vỡ vụn đầy đất
0.00
(0 votes)


Chương (1-200)

Editor: Đào Tử

________________________

"Đồng chí cảnh sát, hiện tại là tình huống gì đây?"

Thành viên đoàn phim trốn sau lưng cảnh sát Đường và diễn viên biết võ, vẻ mặt ngơ ngác duỗi cổ về phía căn phòng.

Cảnh sát Đường có khổ khó nói.

Ông biết 𝒸.♓.ế.т liền!

Đạo diễn hỏi ông ông biết hỏi ai?

Lúc này đạo diễn nhìn Phong Đô Đại Đế trường thân ngọc lập* thở dài.

_"Trường thân ngọc lập": câu nói này theo nguyên bản từ xưa là dùng để chỉ những người con gái có vóc dáng thon thả, làn da trắng mịn, thanh thoát như ngọc. Nhưng theo thời gian và quá trình biến hóa của ngôn ngữ, câu nói này thời nay thường dùng để miêu tả đàn ông vóc dáng cao lớn, "ngọc lập" hiểu là dáng người thẳng tắp, mạnh mẽ rắn rỏi.

"Gương mặt này thật ưa nhìn, hoàn toàn phù hợp với hình tượng nam chính trong tưởng tượng của tôi, nếu không phải... Tôi thực sự muốn hỏi y có muốn debut hay chăng..."

Phó đạo diễn lặng lẽ thêm một câu.

"Vừa rồi hình như tôi nghe cậu ta xưng là 'Trẫm'?"

Hoa Quốc huỷ bỏ 𝖈𝖍●ế đ●ộ phong kiến đã mấy chục năm, lại còn tên hoang tưởng tự xưng là "Trẫm"?

Đám người nghe phó đạo diễn nói, đồng loạt rơi vào trầm tư rõ lâu.

Đạo diễn kinh sợ hít khí lạnh.

"Chẳng lẽ là Diêm Vương gia?"

Diêm Vương gia trong phim truyền hình trước giờ đều mặt đen, hung hãn hoặc mặt chữ quốc oai phong lẫm liệt, phối hợp với bộ cổ trang rẻ tiền lòe loẹt mang nặng phong cách studio. Phong Đô Đại Đế trước mặt lại chả giống hình tượng quen thuộc trong lòng họ chút nào, nên nhất thời không đoán ra được.

Dùng phương pháp loại trừ, đầu tiên không thể nào là Hắc Bạch vô thường.

Hắc Bạch vô thường chưa có tư cách tự xưng là "Trẫm".

Phán quan càng không thể, phán quan tương đương với thư kí của Diêm Vương gia, c*̃ng không có tư cách dùng nhân xưng "Trẫm".

Chẳng lẽ là Diêm Vương gia thật?

Cảnh sát Đường vừa nghe đoàn phim thành viên xì xào bàn tán, vừa âm thầm đấu tranh nội tâm.

Lỡ là Diêm Vương gia thật, ông có nên tiến đến làm quen?

Nữ 𝐪ц-ỷ bị tỏa hồn liên trói chặt, mặc cô ta giãy dụa tránh thoát, tỏa hồn liên vẫn chẳng mảy may dao động.

Cô ta nhận ra tỏa hồn liên, hận nhe cả răng.

"Mày là tên âm sai nào? Lại dám bắt tao?"

Ánh mắt Phong Đô Đại Đế lạnh lùng sắc bén, không muốn nói chuyện với cô ta.

Ngược lại Bùi Diệp mở miệng.

"Tiểu 𝐪-ⓤ-ỷ như cô thật buồn cười, âm sai Phong Đô gặp ⓠυ-ỷ tử không bắt chẳng lẽ còn cung phụng à?"

Đôi mắt nữ ⓠ●⛎●ỷ đỏ rực nhìn chằm chằm Bùi Diệp, đang định nói gì, tỏa hồn liên trói cô ta phút chốc xiết chặt lại muốn đem cô vắt thành quả hồ lô. Nữ 𝐪·ⓤ·ỷ đau đớn q*⛎*ỷ gào không ngừng, tiếng kêu thảm thiết khiến người ta hoài nghi ả không phải bị trói mà chịu thập đại tội hình.

Phong Đô Đại Đế cảnh cáo ả.

"Bớt sinh tà niệm, nhẹ thì chịu khổ, nặng thì hồn phi phách tán, tỏa hồn liên của trẫm không dung mấy thứ tạp vật này."

Nữ 🍳ц*ỷ bị ép thu liễm sát ý, hồn thể co quắp 𝓇.ц.𝖓 𝖗.ẩ.🍸 trên mặt đất.

Khuôn mặt 🍳_ц𝐲ế_п г_ũ xinh đẹp trước kia vì đau trở nên vặn vẹo dữ tợn, mắt 🍳●ⓤ●ỷ tràn đầy không cam lòng và oán hận.

Bùi Diệp tiến lên ngồi trước mặt nữ 𝐪-𝖚-ỷ, ngón tay bắt lấy cằm nữ զu-ỷ nhìn trái nhìn phải.

"Thú vị."

Phong Đô Đại Đế hỏi cô.

"Thú vị chỗ nào?"

Bùi Diệp nói, "Tôi vừa hỏi cô ta 'Âm sai Phong Đô gặp զ𝖚*ỷ tử không bắt chẳng lẽ còn cung phụng hết mực', mắt 🍳υ-ỷ cô ta như muốn nói với tôi, trong lòng cô ta tán đồng với suy đoán này. Kết hợp câu 'Mày là âm sai nào lại dám bắt tao' vừa mới nói kia, tôi cảm thấy có mờ ám. Ⓠ⛎●ỷ tử gặp âm sai, không đến nỗi bị dọa chạy trối 𝖈*♓ế*ⓣ, nhưng c*̃ng không thể lí lẽ hùng hồn, thậm chí còn có chút khinh miệt khó tả."

Phong Đô Đại Đế nghe hiểu.

"Ngươi hoài nghi ⓠu*ỷ tử và âm sai giả có 𝐪ц-🔼-п 𝖍-ệ?"

"Thể chất này của tôi có vấn đề, đi tới đâu cũng có thể gặp chuyện." Bùi Diệp cười khổ nhún vai, "Cho đến nay mọi chuyện gặp được đều như đang ám chỉ phía sau có một â*𝖒 Ⓜ️ư*υ khổng lồ—— có lẽ là tôi quá nhạy cảm đa nghi —— nhưng biết đâu chừng là chó ngáp phải ruồi."

Phong Đô Đại Đế nói, "Không sao, 🍳*𝐮*ỷ tử bắt về sẽ sưu hồn thẩm vấn, đây là quy trình phải theo."

Chẳng kể ⓠ-⛎-ỷ tử có bí mật gì, cuối cùng đều phải phun ra.

Nữ 🍳_⛎_ỷ nghe xong trong lòng thấy không ổn.

"Tụi bây là ai?"

Cô ta ngoài mạnh trong yếu chất vấn Bùi Diệp và Phong Đô Đại Đế.

"Tao cảnh cáo tụi mày, tốt nhất đừng động đến sợi lông nào của tao —— bằng không chắc chắn sẽ bị bách 🍳_𝖚_ỷ cắn xé, hồn phi phách tán!"

"Ôi dào —— bách 🍳-ц-ỷ cắn xé, hồn phi phách tán? Nghe dọa người ghê, tôi có nên phối hợp diễn với cô một tí, 𝓇u_𝓃 🦵ẩ_ⓨ 🅱️ẩ_ÿ cầu xin tha thứ? Em gái à, em hù ai thế? Trông tôi giống dễ dụ lắm?" Bùi Diệp bóp cằm 〽️*ả*𝐧*♓ 𝖐*𝒽ảռ*ⓗ của nữ qц-ỷ trêu chọc, "Tôi? Tôi là thiên sư đạo diễn đập tiền triệu mời đến bắt cô, ai bảo mấy ngày nay cô quậy đoàn phim gà bay chó sủa?"

Bùi Diệp nói ra thân phận của mình, lại mập mờ không nói thân phận Phong Đô Đại Đế để nữ q-ц-ỷ hiểu lầm.

Nữ ⓠ𝐮.ỷ bị phẫn nộ chi phối, không thèm để ý đến Phong Đô Đại Đế, giận dữ mắng mỏ Bùi Diệp, "Má! Ai quậy đoàn phim gà chó không yên cơ?"

Bùi Diệp đưa tay chào đám đạo diễn để bọn họ tiến đến đối chất.

Đám người đạo diễn đen mặt.

Trong phòng có 🍳ⓤ·ỷ, bọn họ nào dám vào?

Dám đứng ở ngoài cửa xem náo nhiệt còn nhờ ơn dũng khí Bùi Diệp cho.

"Sợ cái gì? Tất cả đều vào! Một triệu bao trọn gói, các người có bị thương cũng sẵn lòng thanh toán viện phí."

Bùi Diệp hời hợt nói, sắc mặt bọn người đạo diễn càng thối hơn.

Lúc này Vu Trường Hâm bị nữ զ●⛎●ỷ phụ thân lê ✞.♓â.n т.ⓗ.ể thảm liệt dưới đất ngóc dậy.

"Đau, đau ↪️-♓-ế-t mất —— "

Hắn đưa tay che lấy cổ, không ngờ bất chợt sờ thấy ⓜ-á-υ.

Hai chân mềm nhũn suýt nữa ngã khuỵu xuống.

Hắn làm sao thế này?

Bấy giờ Vu Trường Hâm mới chú ý tình huống xung quanh, thấy rõ tình cảnh 🍳⛎*ỷ quái trong phòng, đầu óc khựng lại mấy giây.

"Các người, các người sao vậy?"

Hắn chỉ cùng fan hâm mộ ngủ một đêm, hai người trong sạch rõ ràng nào có phạm tội tình gì, đều là ngươi tình ta nguyện.

Dù ↪️·𝐡ơ·𝖎 🌀·á·𝖎 thật mấy tên cảnh sát này cũng đừng ầm ĩ như muốn đi triệt phá chứ?

Phòng khách sạn loạn như có gió lốc quét qua, ga giường chăn đệm xộc xệch trước kia triệt để nát thành từng mảnh vải.

Bùi Diệp tức giận quát lớn.

"Bây giờ còn thế nào, dám chơi cả q·𝐮·ỷ, lợi hại lắm người anh em."

Đầu Vu Trường Hâm càng đứng hình hơn.

"Cô ăn nói bậy bạ gì đấy?"

Cô gái trẻ tuổi mà miệng thật bẩn!

Bùi Diệp thấy Vu Trường Hâm vẫn chưa rõ tình hình, đưa tay nắm lấy nữ 𝐪⛎·ỷ bị tỏa hồn liên trói nhấc lên.

"Thấy không, đây chính là người phụ nữ vừa rồi mây mưa trăng gió với anh trên giường đấy!"

Sắc mặt Vu Trường Hâm cứng đờ.

Hắn vô thức nhìn về phía nữ ⓠ·u·ỷ bị Bùi Diệp nắm, ánh mắt một người một զⓤ*ỷ vừa vặn đối nhau.

Nữ q·𝐮·ỷ chợt lộ ra đầu lưỡi màu xanh dài ngoằng, hai răng nanh զ*ⓤ*ỷ lấy tốc độ bất thường dài ra, mặt զ-⛎-ỷ dữ tợn.

Vu Trường Hâm: "..."

Chớ nói hai chân mềm, hiện tại cái chân thứ ba của hắn c*̃ng mềm.

"Cái quái gì đây?"

Bùi Diệp hừ lạnh, tiện tay đem nữ 𝐪⛎_ỷ ném xuống dưới chân Phong Đô Đại Đế.

"Chậc, mặc quần xong không nhận 🍳●⛎●ỷ?"

Đúng là đàn ông!

Tam quan Vu Trường Hâm triệt để vỡ vụn.

Hắn nhìn nữ 𝐪_⛎_ỷ lại nhìn cái giường lộn xộn, nhu tình mật ý trước kia như gió thoảng mây bay, trực tiếp xoay người nôn mửa liên hồi.

Nữ 🍳-𝖚-ỷ thấy phản ứng của Vu Trường Hâm, mắt q*υ*ỷ vừa khôi phục đen nhánh lại một lần nữa nhiễm sắc đỏ.

Phong Đô Đại Đế rũ mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn về nữ ⓠυ.ỷ, vẻ mặt thờ ơ.

Ngược lại Bùi Diệp gần đây bị ép làm chủ tịch hội bà hàng xóm điều tiết chuyện tinh quái sinh ra mấy phần hiếu kỳ.

"Chà, hình như có chuyện cũ à, muốn nói ra chăng?"

_____________________________

Editor: Hừm... còn chừng vài cố sự là kết thúc phó bản rồi, yên tâm, sau này còn tương kiến:>>>

Chương (1-200)