Truyện:Độ Nàng - Chương 022

Độ Nàng
Trọn bộ 104 chương
Chương 022
Nhớ lại
0.00
(0 votes)


Chương (1-104)

Ngắm nhìn bóng dáng Oánh Cơ khuất dần, Vô Thầm đứng lặng như trời trồng. Lời của nữ nhân này rốt cuộc là có ý gì???

Cậu ta chậm rãi quay đầu, hướng về nơi bế quan của trụ trì. Liệu cậu ta có nên chuyển những lời này cho trụ trì không?

Cậu ta không thốt nên lời!

Sau khi Oánh Cơ trở về, nàng bận rộn một hồi, tự mình sắc một bát thuốc uống.

Ba Tiêu khịt mũi tiến lại gần, hỏi: "Công chúa uống gì vậy? Mùi khó ngửi quá!"

"Thuốc tránh thai." Oánh Cơ giải thích cho cô bé.

Con ngươi đen láy của Ba Tiêu đảo một vòng, hỏi: "Vì sao không sinh tiểu công chúa? Tiểu công chúa có thể chơi với muội!"

Oánh Cơ mỉm cười, không giải thích, uống cạn ngụm thuốc cuối cùng. Nàng nghe nói các nữ tu linh có thể khống chế kinh nguyệt, cũng có thể khống chế việc sinh nở. Nàng có chút ngưỡng mộ. 𝐓.♓â.ⓝ ⓣ♓.ể nàng chỉ có thể nhờ vào ngoại lực mà thôi.

"Đi thôi. Tỷ dẫn muội đi chơi." Oánh Cơ đặt cái bát không xuống.

Buổi chiều, hai người xuất hiện ở chợ. Ba Tiêu chạy tới chạy lui, cười khanh khách chơi đồ chơi của trẻ con phàm nhân.

Oánh Cơ bước vào một hiệu thuốc, bán độc dược tự tay mình bào chế.

Ông chủ là một lão già mặc áo choàng đen, lão nheo một mắt liếc nhìn Oánh Cơ, dò xét thấy đối phương không có linh lực lại sở hữu dung nhan tuyệt sắc khiến người ta khó rời mắt, ngược lại nhiệt tình bước tới.

Thuốc hay độc dược bày bán trong tiệm đều nhắm vào phàm nhân. Kẻ có tu vi linh lực không cần đến những thứ này. Phàm nhân càng giàu có, dung mạo càng xinh đẹp thì càng cần những thứ để tự vệ.

"Bán thuốc." Oánh Cơ đặt một túi vải nặng trĩu lên quầy.

Ông chủ mở túi ra, ngắm nghía từng viên, đôi mắt không khỏi sáng bừng.

Oánh Cơ cũng không mặc cả, chỉ muốn nhanh chóng bán xong thì rời khỏi cửa tiệm.

Nàng học y từ nhỏ, sau này phát hiện ra, cùng một chén thuốc, người khác bỏ thêm chút linh lực làm thuốc dẫn thì lập tức có hiệu quả hơn thuốc của nàng. Cho dù nàng có y thuật giỏi giang thế nào, không có linh lực thì cũng vô dụng.

Cho nên nàng học độc dược.

Oánh Cơ bước ra khỏi cửa tiệm, nhìn đường sá nối dài, thấy Ba Tiêu đang ngồi xổm cách đó không xa, xem ảo thuật múa xiếc. Nàng cụp mắt, đi tới một cửa tiệm khác.

Nàng dùng số tiền vừa kiếm được cùng tiền bạc tích góp lúc trước mua hai cây bút Toản Linh.

Sau khi gom hết số tiền tiết kiệm ít ỏi để mua hai cây bút Toản Linh này, Oánh Cơ thật sự có phần đau xót.

Cuối cùng nàng dùng một xâu tiền đồng mua một cây hồ lô ngào đường cho Ba Tiêu, dẫn cô bé quay về núi.

Ba Tiêu lưu luyến không muốn rời, vừa đi vừa ngoái lại xem tiếc mục ảo thuật sau lưng.

Nhưng vừa nuốt một viên kẹo hồ lô vào bụng, cô bé lập tức quên sạch trò ảo thuật.

Ba Tiêu cười khì khì, giơ kẹo hồ lô muốn cho Oánh Cơ ăn. Oánh Cơ lắc đầu, cảnh giác ngoái đầu nhìn lại.

Hình như có người đang theo dõi nàng thì phải?

Oánh Cơ không quá lo lắng, bước không nhanh không chậm về núi.

Rời khỏi phố xá sầm uất, có hai bóng người màu trắng xuất hiện trước mặt nàng.

Hai người đồng loạt cúi người hành lễ. Oánh Cơ nhìn lướt qua cách ăn vận của bọn họ, thấy ngọc bội đeo bên hông thì biết đấy là thị vệ của nước Bắc Thương.

"Chúng thuộc hạ phụng lệnh bệ hạ, đưa vật này cho công chúa."

Oánh Cơ nhận lấy hộp gấm rồi mở ra, tức thì, ánh sáng chói lóa từ trang sức ngọc ngà chiếu ra, lộng lẫy bắt mắt.

Nữ nhi nào cũng thích đồ vật quý hiếm, giá trị xa xỉ. Không có nữ nhi nào mà không động lòng trước bảo vật sáng ngời lấp lánh như thế này. Oánh Cơ nhìn thoáng qua, đuôi mắt phượng hơi nheo lại, con ngươi long lanh lập tức toát ra vẻ mừng rỡ. Hai thị vệ nhìn đến thất thần.

"Ta thích lắm, xin nhờ hai vị thay ta chuyển lời cảm tạ." Nàng xoay người đi đến ven đường, mũi chân giẫm lên vũng tuyết, nhón chân hái một cành hồng mai. Nàng nở nụ cười, đưa cành hồng mai cho thị vệ."Nhờ hai vị thay ta đưa vật này cho bệ hạ."

Hai thị vệ nhận lấy, lập tức cất hồng mai vào hộp báu, tránh cho tín vật quan trọng này bị khô héo vì thiếu nước.

Oánh Cơ nhìn bọn họ đi xa, nàng lập tức quay người trở lại phố xá sầm uất, tìm đến một cửa tiệm trang sức, bán sạch toàn bộ trang sức mà Khấu Ngọc Trạch vừa tặng, rồi lấy số tiền ấy mua bốn cây bút Toản Linh.

"Về chùa thôi!" Oánh Cơ vui vẻ nói.

Ba Tiêu huơ cây kẹo hồ lô ngào đường trơ trọi trong tay, l**m đường còn dính bên mép, ngầm ra hiệu rằng vẫn chưa ăn no.

Nhưng Oánh Cơ không còn tiền nữa, ngay cả một xâu tiền đồng cũng sạch bách: "Quay về tỷ sẽ làm cho muội."

Ba Tiêu lại cười rộ lên, tung ta tung tăng đi theo sau Oánh Cơ.

Mấy ngày kết tiếp, Oánh Cơ đều nghiên cứu Phù Chú Thập Thất Quyển, dần dà trở nên điêu luyện.

Sáng sớm ngày thứ bảy, Ba Tiêu chậm chạp quay về, cười tươi: "Không Phạn xuất quan rồi! Y đang giảng kinh buổi sớm cho bọn đầu trọc trong chùa đấy!"

Oánh Cơ vừa làm xong một mẻ kẹo hồ lô cho cô bé, nghe vậy thì mỉm cười: "Thế à? Vậy thì hôm nay tỷ cũng sẽ đi nghe y giảng kinh."

Oánh Cơ ôm hai quyển kinh Phật mà lần trước Không Phạn đưa cho mình, đi vào Phật thính. Phật thính kín hết chỗ, không chỉ có tăng chúng ngồi đầy đủ, mà còn có một vài bá tánh từ dưới chân núi tới nghe Phật lý.

Một vị tiểu hòa thượng đang thỉnh giáo Không Phạn. Không Phạn chậm rãi giải thích, tiểu hòa thượng bừng tỉnh đại ngộ, vui vẻ ngồi xuống.

Riêng Oánh Cơ nghe mà không hiểu gì.

Nàng ngồi xuống ngoài hành lang. Có một tăng nhân trẻ tuổi ở kế bên nhìn thoáng qua nàng, rồi lập tức quay đầu đi.

Từ khi Oánh Cơ bước vào Phật thính, Không Phạn đã thấy nàng. Lúc chàng dời mắt nhìn sang, Oánh Cơ liền nở nụ cười xinh đẹp, Không Phạn bình tĩnh nhìn sang hướng khác, tiếp tục lắng nghe câu hỏi từ vị tăng nhân kế tiếp.

Oánh Cơ cau mày.

Oánh Cơ cũng rất muốn đứng lên hỏi chàng điều gì đó, nhưng thật sự không nghĩ ra được vấn đề gì, nàng đành ôm chân Phật mà mở hai quyển kinh Phật kia ra, còn phải cố gắng giữ tinh thần mà nghe Không Phạn giảng giải những lời kinh lung tung rối rắm kia.

Đến khi các tăng chúng bắt đầu đồng thanh tụng kinh, Oánh Cơ đã gà gật, dựa vào cột hành lang rồi hoàn toàn thiếp đi.

Không Phạn lại đưa mắt nhìn sang, nhưng chỉ một khắc sau, chàng lại dời mắt đi.

"Thí chủ, thí chủ?" Một tiểu hòa thượng gọi nàng."Buổi giảng đã kết thúc rồi."

Oánh Cơ mở bừng mắt.

Phật thính to như vậy gần như trống rỗng.

Không Phạn cúi đầu, dọn dẹp kinh văn đặt trên bàn.

Oánh Cơ đứng dậy, bước từng bước về phía Không Phạn, chuông bạc trên cổ chân phát ra tiếng đinh đang nho nhỏ giữa Phật thính lặng ngắt như tờ. Nàng đi đến trước mặt Không Phạn, quan sát vẻ mặt của chàng.

Không Phạn dọn dẹp kinh văn xong thì ngẩng đầu nhìn Oánh Cơ, dịu dàng hỏi thăm: "Cô nương đã khỏe hơn chưa?"

"Sau lúc đó là khỏe hơn rồi." Oánh Cơ nhìn chằm chằm vào mắt Không Phạn, kéo dài âm cuối, giống như nũng nịu ám chỉ điều gì khác.

Không Phạn cũng không dời mắt đi, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, dịu dàng bảo: "Thấy cô nương vừa ngủ vừa nghe giảng, ắt cũng không hiểu rõ ràng, từ từ sẽ quen."

Giọng điệu của chàng vừa nhỏ nhẹ vừa bình thản, giống như giữa đôi bên chưa từng xảy ra chuyện gì.

Oánh Cơ hơi cau mày.

"Trụ trì!" Một vị tiểu hòa thượng vội vàng bước qua bậc cửa."Ngộ Sinh sư bá tìm người."

Không Phạn mỉm cười, gật đầu với Oánh Cơ, chậm rãi rời đi.

Oánh Cơ nhìn bóng Không Phạn rời đi thì càng cau mày hơn. Chàng bế quan bảy ngày, cứ thế bỏ qua chuyện phá giới ở sa mạc ư?

Đến chiều, Vô Thầm mang tăng y vừa mới giặt giũ xong đến chỗ Không Phạn. Oánh Cơ chặn cậu ta lại, nhoẻn miệng hỏi: "Rõ ràng có Tịnh Quyết, sao phải giặt giũ y phục vậy?"

Vô Thầm thấy nàng, vô thức lui về sau nửa bước, cụp mắt giải thích: "Việc ăn, mặc, ở, đi lại trong chùa đều phải tự tay làm lấy, đây là tu hành."

"Chà ——" Oánh Cơ kéo dài, giơ tay v**t v* tăng y, hỏi bâng quơ: "Tiểu hòa thượng đã giặt sạch rồi à?"

"Dĩ nhiên là sạch rồi!" Vô Thầm né tránh bàn tay của Oánh Cơ, vội vàng lướt qua người nàng.

Oánh Cơ mân mê thuốc bột còn sót trên đầu ngón tay.

Giả vờ không nhớ gì ư? Vậy thì nàng sẽ cho chàng nếm trải thêm một lần. Oánh Cơ cong môi, lộ ra nụ cười giảo hoạt.

Huống chi dược hiệu của Hợp Hoan Nguyệt Tình Thủy còn chưa tan hết, nàng sẽ còn tìm đến Không Phạn. Chàng không trốn nổi.

Đêm khuya, Không Phạn đang phê duyệt tấu chương được gửi từ hoàng cung Triều Hi. Ban ngày, chàng lễ Phật, ôn hòa giảng kinh thuyết pháp. Đêm xuống, chàng lại đội sương gánh nguyệt, xử lý những tấu chương của thế tục.

Ngoài những chuyện vụn vặt, chàng chú ý đến mấy tấu chương báo cáo về việc khác thường của giếng Diệt Hồn và giếng Luân Hồi ở nước Triều Hi. Nơi nào ở Cửu Vực Thập Nhị Quốc cũng có giếng Diệt Hồn và giếng Luân Hồi, không nơi nào mà không có, mà tất cả đều cần được bảo dưỡng định kỳ.

Mấy năm trước, giếng Diệt Hồn ở khe Âm Phong đã từng sụp đổ, hoàn toàn bị hủy hoại, không thể cứu vãn. Nếu ngày càng có nhiều giếng Diệt Hồn gặp sự cố, các vong linh không còn nơi để tiêu hủy, khi ấy yêu 𝐪_⛎_ỷ sẽ hoành hành bốn bề, khơi dậy loạn thế.

Không Phạn xử lý xong tấu chương, bất chợt nghĩ đến mẫu thân, Không Phạn tự hỏi liệu mình có nên vấn an bà hay chăng?

Ý niệm này xuất phát từ lý trí, chứ không phải từ lòng chàng.

Chàng cau mày đầy bối rối.

Thế nào là tình thân? Lý thuyết chàng đều hiểu, nhưng trải nghiệm thực tế, chàng lại không thể sinh ra tình cảm với mẫu thân ruột thịt của mình.

Không Phạn nghỉ ngơi rất muộn.

Chàng nằm thẳng trên giường, dáng vẻ ngay ngắn.

Vừa mới chợp mắt, ác mộng đã kéo đến.

Gió nóng từ sa mạc từng đợt từng đợt ập tới, tấm lụa đỏ trên người Oánh Cơ m*n tr*n bên gáy chàng từng chúng một, rồi phủ lên mặt chàng.

Chàng nhắm mắt không nhìn, nhưng khi mắt nhắm lại, cảm giác lại càng rõ rệt hơn. Đôi môi ngày ngày tụng kinh bị nàng chạm đến, đ** l*** **t *t dây dưa quấn lấy.

Nàng còn hỏi chàng: "Có ngọt không?"

Chàng không đáp, nàng nâng mặt chàng, cố ý rề rà thoa ngón tay ẩm ướt lên khuôn mặt chàng.

Thế là, chàng cảm giác cả người mình đều ướt đẫm.

Không Phạn đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy trên giường, chàng cúi đầu nhìn tăng y của mình, thi triển đạo quyết, thuốc bột dính trên tăng y lập tức biến mất.

Không Phạn cụp mắt, nhìn góc áo từng bị vấy thuốc bột, hồi lâu lâu, chàng lắc đầu bất lực.

Có tiếng thở dài nhẹ nhàng tan biến vào màn đêm.

Sáng hôm sau, khi Không Phạn bước vào Phật thính, chàng lập tức nhìn thấy Oánh Cơ. Hôm nay nàng đến sớm, ngồi ở hàng đầu tiên, đôi mắt cong cong nhìn chàng mỉm cười.

Bước chân của Không Phạn khựng lại một chút, rồi tiếp tục đi về phía trước, đến vị trí thượng tọa, bắt đầu bài giảng sáng hôm nay.

Không Phạn cũng không biết rốt cuộc Oánh Cơ có đang lắng nghe hay không, chàng chỉ biết ánh mắt của nàng luôn dừng lại trên khuôn mặt mình. Thi thoảng khi ánh mắt chàng dừng lại nơi nàng, Oánh Cơ đều mỉm cười duyên dáng, đầy mê hoặc.

Giữa hàng tăng lữ nghiêm trang, nàng trong bộ váy lụa đỏ thướt tha yểu điệu ngồi ở đó, thật sự quá mức lạc lõng, Không Phạn muốn ngó lơ nàng cũng khó.

Buổi giảng sáng kết thúc, Oánh Cơ đợi các các tăng chúng rời đi gần hết thì đứng dậy tiến về phía Không Phạn. Nàng nói: "Hai quyển kinh Phật lần trước thiếp đã đọc xong, muốn chọn thêm hai quyển nữa."

Không Phạn cụp mắt sắp xếp lại văn thư trên án, chàng không ngẩng lên, giọng điệu điềm tĩnh hỏi vài câu.

Oánh Cơ trả lời rành rọt, thậm chí thuộc lòng từng chữ không sai sót.

Không Phạn có phần kinh ngạc, ngước mắt nhìn nàng một thoáng. Rồi chàng lại thu hồi ánh mắt, nói: "Cô nương hãy theo ta."

Oánh Cơ đi theo Không Phạn, cùng băng qua chùa Phổ Già.

Tiếng chuông từ xa ngân nga vọng lại, chiếc lá bạch quả cuối cùng khẽ khàng rơi xuống, đáp trước chân Không Phạn.

Không Phạn nhấc chân, cố ý bước qua, không giẫm lên lá.

Oánh Cơ đi phía sau không để ý, gót chân 𝖓_ⓖ_𝖍iề_𝖓 ռá_✞ lá bạch quả, biến nó thành vụn.

Mấy vị tăng nhân đi ngang qua dừng lại, chắp tay thi lễ, đợi khi Không Phạn và Oánh Cơ một trước một sau rời đi, bọn họ nhìn bóng lưng hai người, ai nấy đều cau mày bối rối.

Không Phạn dẫn Oánh Cơ đến Tàng Kinh Các của chùa Phổ Già.

Chàng đi qua những tủ sách san sát, rút từ trên kệ một quyển kinh văn, đồng thời vừa xem xét vừa tìm thêm những quyển kinh thư phù hợp với Oánh Cơ.

Oánh Cơ bước đi nhẹ nhàng, nhưng tiếng chuông bạc trên cổ chân lại tiết lộ hành tung của nàng.

Không Phạn nghe thấy tiếng nàng đến ngày một gần hơn, cho đến khi nàng dừng lại ngay sau lưng chàng.

"Không Phạn, chàng thật sự không nhớ sao?" Giọng nói 𝐦*ề*ⓜ Ⓜ️ạ*❗ của Oánh Cơ vang lên ngay sau gáy chàng, gần đến mức khiến cổ chàng thoáng thấy ngứa ngáy.

"Chàng bế quan bảy ngày không phải để tu luyện, mà là để trừ bỏ phong nguyệt của chúng ta sao?" Oánh Cơ tiến lại gần hơn. Mùi hương nhè nhẹ trên người nàng vương lên chiếc tăng y trắng tuyết của Không Phạn.

"Không Phạn, chàng thật sự không nhớ gì sao?"

Bàn tay Không Phạn đang lấy kinh văn chợt khựng lại.

Nàng tự hỏi chàng sẽ đối mặt thế nào đây? Nàng tự hỏi liệu chàng sẽ hối hận, sẽ bối rối, hay sẽ không dám nhìn nàng?

Chàng đã phá giới, nhưng nhà Phật xem việc cứu người là trọng yếu.

Phải, chàng muốn cứu nàng, chàng chỉ vì cứu nàng.

"Ta nhớ." Đôi tay ngọc ngà, các đốt tay rõ ràng của Không Phạn rút kinh văn khỏi tủ sách. Chàng xoay người, mỉm cười đưa cho Oánh Cơ.

"Ta chọn hai cuốn điển tịch nhà Phật không quá khó hiểu, cô nương cố gắng đọc, chắc sẽ lĩnh hội được. Nếu có điều gì không hiểu, cô nương có thể đến hỏi ta."

Chương (1-104)