Truyện:Đúc Lửa Thành Tuyết – Tung Hổ Khứu Hoa - Chương 15

Đúc Lửa Thành Tuyết – Tung Hổ Khứu Hoa
Trọn bộ 82 chương
Chương 15
(2)
0.00
(0 votes)


Chương (1-82)

ung.

"Không nghe có sao không?"

Trần Tuyết Lâm đặt điện thoại lên bàn đá: "Đáng sợ thật, tình cảm của một người phụ nữ năm mươi tuổi khiến người ta thấy hãi hùng."

Trần Tuyết Du cười: "Củi khô bốc lửa, ai mà chẳng như nhau."

Trần Tuyết Lâm 𝓇.ư.ớ.𝓃 n.𝖌.ư.ờ.𝒾 tới trước: "Tuyết Du, chú biết không? Anh vẫn luôn nghĩ những người nắm quyền lực trong tay sẽ không thực sự cần đến tình cảm. Ví dụ như Lưu Dung, hồi trẻ bà ta l*m t*nh nhân cho một quan chức cấp cao, sau đó lấy một người đàn ông rất già, có tiền và dĩ nhiên là có thế lực. Cứ nhìn mà xem, một người phụ nữ lúc trẻ có thể đầy dã tâm như thế, vậy mà giờ già rồi lại nhiệt tình đến kỳ lạ."

Trần Tuyết Du nói: "Có gì kỳ lạ đâu? Anh cả phong độ ngời ngời, lại khéo ăn nói, bà ta là đang muốn bù đắp những thứ thiếu sót lúc trẻ trên người anh thôi."

Trần Tuyết Lâm vẻ hơi khổ sở: "Với anh thì bà ta già quá rồi, giá mà trẻ hơn năm sáu tuổi thôi thì chắc anh còn chấp nhận được."

Trần Tuyết Du bảo: "Bố đã sắp xếp thì e là sáu mươi anh cả cũng phải chấp nhận thôi." Nói xong, lòng anh vô cùng bình thản, thậm chí là lạnh lẽo, cứ như thể đây chẳng phải chuyện gì to tát.

Anh dĩ nhiên có ấn tượng về Lưu Dung, bèn thêm vào chút ý cười: "Anh cả cũng đừng nản chí, em thấy bà ta trông không giống người năm mươi tuổi lắm đâu."

Trần Tuyết Lâm cười giễu: "Giống bốn mươi chín à? Toàn là đồ đóng gói cả đấy. Chú không biết đâu, bà ta cực kỳ chú trọng hình tượng, quần áo không bao giờ mặc trùng, toàn hàng hiệu. Lại còn có thợ trang điểm riêng, lần trước có cậu thanh niên chụp ảnh khiến bà ta không ưng, bà ta mắng cho một trận vuốt mặt không kịp rồi đuổi thẳng cổ luôn."

"Ồ, xem ra thị trưởng Lưu tính tình không được tốt lắm, anh cả vất vả rồi."

"Thời gian qua, riêng tiền mua quần áo túi xách tặng bà ta đã là con số này." Trần Tuyết Lâm xòe tay ra: "Lòng dạ phụ nữ đúng là cái hố không đáy, bà ta lại chẳng hiểu là mình mặc cái gì cũng khó mà đẹp lên nổi."

"Em cứ tưởng anh cả chỉ cần dùng 'người' là đủ rồi, hóa ra cũng phải tốn nhiều tâm tư thế sao."

Ánh mắt Trần Tuyết Lâm lóe lên: "Leo lên được vị trí đó thì ai chẳng là cáo già? Anh cũng chưa có bản lĩnh lớn đến mức có thể tay không bắt giặc. Tuyết Du, nếu đổi lại là chú thì sao?"

Trần Tuyết Du cười nói: "Em ư? Em ít kinh nghiệm với phụ nữ lắm, chỉ tổ làm hỏng việc thôi."

Anh không có hứng thú giao lưu sâu với nữ quan chức. Dĩ nhiên, hiện tại người đang đóng vai 'phụ nữ' là anh trai anh. Có thể thấy không có ai sinh ra đã là phụ nữ, khi cần phải trở thành phụ nữ, đàn ông cũng có thể làm được.

Trần Tuyết Du hiện tại chưa cần đến mức đó, nhưng lỡ đâu một ngày nào đó trong tương lai lại cần thì sao? Chẳng ai dám đảm bảo những người mình đối đầu toàn là đàn ông. Anh nhìn Trần Tuyết Lâm đứng dậy gọi lại điện thoại, khoảnh khắc đó, các cơ mặt, giọng điệu, thậm chí là ánh mắt đều thay đổi trong nháy mắt, đó là một sự thay đổi rất tinh tế, phải là người cực kỳ thân thuộc mới cảm nhận được.

Anh không thể không khâm phục Trần Tuyết Lâm, dù là chuyện đáng buồn nôn đến mức nào anh ta cũng có thể đưa ra phản ứng với gương mặt tràn ngập vui vẻ, cái kiểu vui vẻ như tỏa ra từ 🦵_𝐢_𝖓_ⓗ 𝐡ồ_𝓃 khiến không ai có thể nghi ngờ.

Trong cơn vui vẻ đó, Trần Tuyết Lâm tranh thủ ném cho anh một nụ cười bất lực, đồng thời vỗ vỗ vào cánh tay anh ta, như thể muốn nói rằng ở chỗ anh, anh ta mới được xả ra một chút. Họ là anh em, anh nhất định phải hiểu anh ta, không hiểu thì có thể từ từ mà hiểu.

Tia chớp rạch ngang trời, nhân gian bỗng sáng rực trong tích tắc, ngay sau đó là tiếng sấm rền vang như ռ·ổ 𝐭⛎𝐧·🌀. Trần Tuyết Lâm vừa nghe điện thoại vừa lên xe, vẫy vẫy tay với anh. Lại một tia chớp nữa, soi rõ ngũ quan của Trần Tuyết Lâm, rồi ngay lập tức tất cả chìm vào bóng tối.

Rắc một tiếng, cái cây gần đó bị gió quật gãy, cơn gió này lớn đến bất thường. Khi Trần Tuyết Du quay người lại, anh nhận ra cả căn nhà không hề có lấy một tia sáng, như thể đêm đã chìm sâu lắm rồi.

Cánh cửa bỗng nhiên bị ai đó kéo ra, gió lập tức ùa vào trong. Trần Tuyết Du rảo bước lên bậc thềm, trong không khí cuộn lên mùi tanh nồng của đất và cây cỏ trước cơn mưa, bao trùm lấy anh trong nháy mắt.

Lệnh Nhiễm đói rồi. Cô đứng bên cửa sổ nhìn hai người đàn ông này trò chuyện hồi lâu, cho đến khi bóng dáng họ nhạt nhòa, hòa làm một với bầu trời tối sầm.

Cô mở cửa, gió như xuyên thấu qua cơ thể, trước mắt mờ mịt, chẳng nhìn rõ thứ gì. Khi Trần Tuyết Du vừa lại gần, chẳng biết là do cơn đói thôi thúc hay vì điều gì, cô chỉ cảm thấy có hơi người, song cũng biết đó là Trần Tuyết Du, cô đ·â·Ⓜ️ sầm vào người anh. Chờ đến khi cánh tay nóng hổi và chân thực của người đàn ông choàng qua ôm lấy cô, hơi thở bao bọc lấy mình, trong khoảnh khắc đó, cô mới nhận ra thực dục* và d*c v*ng xảy ra cùng một lúc, cứ như là một thứ vậy.

*Thực dục là một thuật ngữ trong Phật giáo, dùng để chỉ h*m m**n ăn uống của con người.

Giọng nói của Trần Tuyết Du như truyền đến từ tận cùng hư không, nhưng lại rất gần bên tai: "Là ngủ Ⓜ️*ê ⓜ*a*n hay là sợ bóng tối?"

Có chút xa lạ, nhưng lại vô cùng rung động. Ngôn từ có cái đẹp của ngôn từ, ánh mắt có sự hàm súc của ánh mắt, nhưng sự va chạm của da thịt lại là một chuyện khác. Cơ thể một người đàn ông trưởng thành khi bị khơi gợi cũng chỉ trong một cái chớp mắt.

Thân nhiệt, hơi thở, mọi thứ đều thanh khiết và ngọt ngào. Cô dĩ nhiên là một cô gái rất tuyệt, lại sở hữu một gương mặt và cơ thể của một người phụ nữ. Những việc tiếp theo vốn dĩ nên là thuận theo lẽ tự nhiên như hô*𝐧 nhau, l*m t*nh, ... song không có gì xảy ra cả. Anh không thể để lộ khía cạnh đó quá sớm. Vẻ ngoài dù có nhã nhặn đến đâu, một khi đã ⓛê*𝓃 ℊ*❗ườ𝖓*ℊ, tất cả đều hung tợn như nhau mà thôi.

Trần Tuyết Du mỉm cười buông Lệnh Nhiễm ra. Tay cô vẫn còn bám trên cánh tay anh, một cơ thể rắn rỏi và đầy chân thực, sức sống bừng bừng ấy dường như muốn phun trào qua lớp áo quần. Anh thật mạnh mẽ, cảm giác về một người đàn ông hóa ra là như thế này. Cô từng huyễn hoặc qua, mà khi đột ngột chạm tới, Lệnh Nhiễm thấy anh thậm chí đã biến thành một loại thức ăn nào đó.

"Xin lỗi, hình như tôi giẫm phải chân anh rồi." Giọng cô hơi run: "Trưa nay tôi chưa ăn gì, chẳng còn chút sức lực nào, tôi định ra ngoài xem sao."

Trong cơ thể cô như có một đại dương trú ngụ, ⅼ_1_𝖓_♓ 𝒽_ồ_n là con thuyền trôi dạt, không có bến đỗ.

Trần Tuyết Du hơi ngạc nhiên: "Em không tìm thấy chỗ ăn à?" Anh dẫn cô vào trong rồi bật đèn lên. Lệnh Nhiễm nheo nheo mắt."Không phải, anh có thể tìm chút gì đó cho tôi ăn không?"

Trần Tuyết Du biết nấu ăn.

Khi anh nấu cơm, trông anh có vẻ rất an toàn. Lệnh Nhiễm đứng bên cạnh quan sát anh, cô chẳng chút ngại ngần, ánh mắt trực diện: từ bờ vai, vòng eo đến đôi chân với những đường nét chuyển đổi mượt mà, phần cánh tay lộ ra, những đường gân xanh trên mu bàn tay... Hồi mới bước vào tuổi dậy thì, cô từng có một kiểu 𝖙●ì𝖓●♓ á●𝒾 đầy ảo tưởng, đại loại như ôm đầu lâu của tình nhân hiên ngang đi qua phố, hay vì quá nhung nhớ đối phương lúc nửa đêm mà phải ra mộ đào xương trắng lên để ô·Ⓜ️ ấ·🅿️. Nhìn vẻ ngoài của cô yên tĩnh, cô độc, nhưng thực chất hoàn toàn chìm đắm trong nội tâm mình... Cô cố sức nhớ lại những chi tiết trong quá khứ, tất cả những tâm tư sâu thẳm, rồi dùng ngôn từ lặng lẽ diễn đạt lại, chỉ sợ quên mất những cảm giác tinh tế đến mức phát ngấy ấy, cũng sợ quên mất việc diễn đạt, vì đó chính là sắc màu cuộc sống của cô.

Nhưng gần đây tình hình đã thay đổi, cô luôn thấy mình như bị mài mòn đi. Một chân đạp lên sự sống, một chân bước vào cõi ⓒ·♓ế·𝖙, cô không biết phải nói gì, cảm nhận cũng mờ nhạt. Cô cứ ngỡ sẽ có thứ gì đó đau đớn thấu xương ập đến, nhưng rốt cuộc cũng không có.

Thế thì tệ quá, điều đó chứng tỏ cô và Tiêu Mộng Cầm thực sự chẳng còn liên hệ gì nữa rồi.

Trần Tuyết Du thì rất rõ ràng, anh là một con người bằng xương bằng thịt. Tiếng dao kéo, tiếng nấu nướng, tất cả đều là thật, cả mùi hương đang lan vào khoang mũi cũng vậy.

Trong tủ lạnh không có nhiều nguyên liệu, Trần Tuyết Du làm đơn giản hai phần cơm rang nấm truffle đen và một phần súp bí đỏ hải sản. Trên bàn ăn có một chiếc bình hoa màu đen, cắm những bông hoa rum trắng muốt thanh mảnh. Anh hiểu về cắm hoa, coi đó như một thú vui tao nhã lúc rảnh rỗi. Một vài sở thích của anh đều rất lành mạnh, tuyệt đối không chìm đắm trong tửu sắc, điều này khiến con người anh trông cũng rất thanh sạch.

Lệnh Nhiễm chưa từng ăn món cơm rang nào như thế, hạt gạo rất mềm, ăn vào miệng là thấy thơm ngậy, món súp cũng cực kỳ tươi ngon. Cô không ngờ gạo và bí đỏ còn có thể mang một hương vị khác. Cô dường như không cần thời gian để thích nghi, cứ thế thản nhiên ngồi xuống, thản nhiên ăn cơm, cứ như thể đã quen biết Trần Tuyết Du từ lâu lắm rồi.

Cô không hỏi anh bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, thực chất là chẳng hiểu gì về anh cả.

"Anh rất giỏi nấu ăn." Cô thấy mình đã có sức lực, bắt đầu trò chuyện với anh.

Trần Tuyết Du cụp mắt cười nhẹ: "Tôi còn giỏi nhiều thứ khác nữa, có thời gian em cứ chậm rãi mà tìm hiểu."

Lệnh Nhiễm nhấp một ngụm súp nhỏ: "Khi nào anh cũng như thế này ư?"

"Như thế nào?"

"Không biết nói sao nữa, dạo gần đây tôi diễn đạt không tốt lắm, hình như lời nói cứ ở trong miệng là thấy sai sai."

"Lời nói ở trong miệng mà đã thấy sai thì nói ở đâu cũng chẳng đúng được đâu." Trần Tuyết Du thấy cô ăn ngon miệng, bèn múc thêm cho cô một bát súp."Em nói muốn nói chuyện của mình với tôi, nếu vẫn chưa nghĩ ra cách nói thì có thể tạm thời chưa cần nói, em cần nghỉ ngơi cho tốt."

Lệnh Nhiễm bỗng nhiên có một trực giác rất mạnh mẽ: "Cũng có thể là anh đã biết chuyện của tôi rồi nên mới không vội hỏi. Anh không hỏi tôi rốt cuộc đã đăng ký nguyện vọng vào đâu, muốn anh giúp việc gì..." Cô khựng lại một chút: "Tôi hiểu, có những lời không nên nói ra. Người Trung Quốc coi trọng sự hàm súc, chừa lại khoảng trắng, nói toạc ra thì chẳng còn thú vị gì nữa. Nhưng hiện tại tôi không làm được thế. Trước đây tôi không thích nói, giờ bỗng nhiên lại muốn nói, thực ra không phải yêu cầu anh phải hiểu, mà chỉ là bản thân tôi muốn nói ra thôi. Trong lòng tôi không thể nghĩ thông suốt được nữa, đầu óc cứ hay choáng váng, nên muốn xem cái miệng này có còn dùng được không."

Trần Tuyết Du lắng nghe, anh không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận: "Phàm là những chuyện có thể nói ra được thì đều có thể nói rõ ràng, phàm là những chuyện không thể nói ra được thì nên im lặng. Những chỗ em có thể nói thì em đã nói rất rõ ràng rồi, tôi hiểu."

Lệnh Nhiễm nhìn anh: "Câu anh vừa nói, hình như tôi đã đọc ở đâu đó rồi."

"Cuốn Chương luận Logic - Triết học, em có ấn tượng không?"

Lệnh Nhiễm lắc đầu: "Không có. Anh chắc chắn đã đọc rất nhiều sách, lại còn thấu suốt rất tốt nữa, vậy nên anh mới không dễ dàng bị người khác mạo phạm như vậy."

Trần Tuyết Du nhìn xoáy vào mắt cô: "Em thấy lời vừa rồi là đang mạo phạm tôi sao?"

Lệnh Nhiễm gật đầu: "Tôi biết nghe không lọt tai, toàn là suy đoán, lại còn là ác ý nữa. Tôi không có cách nào để tâm đến cảm xúc của người khác, ngay cả cảm xúc của chính mình tôi còn chẳng rõ nữa là."

Trần Tuyết Du hỏi: "Cơm rang có ngon không? Súp thế nào?"

"Đều ngon cả."

"Thế là tốt rồi, ít nhất khi ăn những thứ này thì tâm trạng cũng không tệ."

"Có lẽ nếu tôi khen cụ thể một chút thì người nấu sẽ thấy hài lòng hơn, nhưng não tôi mệt quá, không suy nghĩ nổi nữa."

Trần Tuyết Du mỉm cười, anh đưa khăn giấy cho cô: "Không cần khen đâu, khen cho lắm mà chẳng ăn được mấy miếng thì cũng khó khiến người ta tin phục, đúng không? Bây giờ chẳng cần nói gì thì mọi thứ cũng đã rõ mười mươi rồi."

Bầu không khí bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm, khoảnh khắc này thật đẹp đẽ biết bao. Những thứ đẹp đẽ thường sẽ có lúc bị l*t tr*n lớp mặt nạ giả tạo. Cô nhìn anh với ánh mắt nửa tin nửa ngờ, tạm thời coi anh là một con người thật sự, một con người thực sự tồn tại, để anh tiếp tục cùng cô diễn tiếp trong vở kịch này.

Mái tóc cô rất dài, rủ xuống từ hai bên vai. Cô cứ thế bất động nhìn Trần Tuyết Du, ngũ quan của anh dưới ánh đèn đổ bóng, hàng lông mi cong dài in hằn trên gương mặt.

"Dưới ánh đèn, gương mặt anh trông như đang chuyển động vậy."

"Thế sao?" Trần Tuyết Du nhận ra cô đang nhìn chằm chằm vào mình như thể nghiên cứu một thứ gì đó. Anh cũng chỉ cười: "Mặt tôi đang động, còn chỗ này của em thì sao?" Anh khẽ chỉ vào tim cô.

Lệnh Nhiễm phản ứng lại một chút liền hiểu ngay, đây chính là sự tán tỉnh giữa đàn ông và phụ nữ. Trần Tuyết Du không hề ngại ngùng, trái lại rất thong dong. Anh không phải là những cậu bạn học của cô, họ nói chuyện với cô luôn có chút gì đó không tự nhiên. Bởi vì anh lớn tuổi hơn cô, đã sớm là người của xã hội, lại có tiền bạc chống lưng, nên anh dễ dàng làm chủ bầu không khí và nhịp điệu của câu chuyện, cũng đủ bao dung cho mỗi câu, mỗi chữ, hay mỗi loại cảm xúc mà cô thốt ra.

Cô khẽ khàng hỏi ngược lại: "Còn anh?"

Trần Tuyết Du nhìn xoáy vào mắt cô. Bên ngoài tiếng gió, tiếng mưa đồng loạt vang lên, thật kỳ lạ, vừa rồi dường như chẳng nghe thấy một chút động tĩnh nào.

Trần Tuyết Du không nhường một bước, nhìn Lệnh Nhiễm cười nói: "Tôi cứ ngỡ rằng em phải biết rồi chứ, em thông minh thế kia mà."

Cô đúng là thông minh, từ việc học hành cho đến việc nhìn người, một khi đã quyết định làm gì thì cô đều có thể làm đến nơi đến chốn. Lòng Lệnh Nhiễm như viên đá trôi dạt trong ly rượu, trước đây cô chưa từng có một chút kinh nghiệm vướng mắc nào với đàn ông. Xã hội sẽ không coi một nữ sinh trung học là phụ nữ, đó là điều cấm kỵ, ngay cả khi trông cô rất ra dáng phụ nữ.

Cô đã tự chọn con đường này, và cũng nhận thức được rằng Trần Tuyết Du sẽ không coi cô là một cô bé. Nhanh quá, kịch bản kết nối quá nhanh. Bạn bè cùng trang lứa có lẽ vẫn còn đang nũng nịu bên bố mẹ, phiền muộn không biết kỳ nghỉ nên làm gì, còn cô đã bước vào một thế giới chín muồi, nơi d*c v*ng đang âm thầm luân chuyển.

Những lời này nghe như một lời tỏ tình, nhưng không phải. Lời tỏ tình của những người cùng lứa tuổi vẫn còn là những trái xanh chát chúa, họ còn chưa biết thế nào là tán tỉnh, tay chân còn ngượng, miệng lưỡi còn vụng, cần phải luyện tập mãi cho đến khi mật ngọt tràn ra.

Cô chỉ nghi ngờ sao anh lại điềm tĩnh đến vậy, chẳng chút vội vàng. Đàn ông vốn dễ nôn nóng, giống như ở tiệm salon Hồng Mai vậy, cái ánh mắt và cử chỉ đó viết đầy sự tham lam khao khát, cực kỳ tr*n tr** và thẳng đuột.

"Có lẽ tôi không biết, anh từng nói rồi đấy, hiểu một người luôn cần thời gian."

"Giờ em đã muốn tìm hiểu tôi chưa?"

Đôi mắt Trần Tuyết Du dừng lại rất lâu, như ngọn lửa âm ỉ muốn bùng cháy trên người cô, muốn thiêu cạn cả cơn mưa. Lệnh Nhiễm bỗng nhớ lại lực cánh tay của anh, cô khẽ che lồng 𝐧🌀ự.𝖈: "Tôi đang tìm hiểu đây, anh không cảm nhận được sao?"

Trần Tuyết Du cười: "Vẫn còn cái vẻ đạo mạo trang nghiêm sao?"

Lệnh Nhiễm cũng cười: "Ít nhất là lúc này vẫn vậy, trông cho văn minh. Tôi cứ tưởng anh sẽ không bao giờ xuống bếp nấu cơm, vì như thế sẽ tổn hại đến thần cách."*

*Thần cách (Thần cá thể) là quan niệm 🌴●♓ầ●𝖓 𝐥ℹ️п●ⓗ có nhân cách, ý chí, cảm xúc như con người, được thể hiện qua các tôn giáo độc thần (Chúa Trời).

Trần Tuyết Du thực sự bị cô làm cho bật cười: "Thần cách? Tôi chỉ là một phàm nhân, lấy đâu ra thần cách? Là không cần ăn cơm, hay là không cần đi ngủ?"

Lệnh Nhiễm bảo: "Giờ thì tôi biết rồi, có chút khác biệt so với những gì tôi nghĩ."

"Khiến em thất vọng sao?"

"Không, anh cũng phải sống cuộc đời của mình thôi, dù là sống trong căn nhà như thế này."

"Căn nhà như thế này vẫn cứ dột nước như thường, thi thoảng lại phát sinh vài vấn đề nhỏ, đợi em tìm người đến giải quyết, toàn là những chuyện vụn vặt cả thôi."

Lệnh Nhiễm thấy hơi mới mẻ, nhưng lại nói: "Ít nhất thì nó không ồn ào, không chật chội, không có bất kỳ ai liên tục nói nói cười cười ngay sát gối mình, đi đâu cũng toàn là người. Anh ăn cơm, đi học về trên đường, thậm chí là lúc tắm người ta cũng cứ nói bên tai, cứ như giây tiếp theo là có thể xông vào ngay được."

Trần Tuyết Du tâm đầu ý hợp. Cái nơi như Thập Lý trại mật độ dân cư cực lớn, thượng vàng hạ cám, không thể nào thanh tịnh được. Anh hỏi: "Không thích Thập Lý trại sao? Đợi đến khi giải tỏa, môi trường sống ở đó sẽ được cải thiện."

Câu hỏi này khiến cô thoáng do dự.

"Đôi khi ghét, cảm thấy thế giới quá chật chội và hỗn loạn. Giờ nghĩ lại, ngược lại thấy không ghét đến thế nữa, dường như lại có thể tha thứ, nó vốn dĩ chỉ có thể mang dáng vẻ đó mà thôi."

"Có lẽ vì trong đó vẫn còn vài ký ức đẹp đẽ." Trần Tuyết Du xoay chuyển lời nói, sắc bén như mặt dao: "Đêm nay nghỉ ngơi trước đã, chuyện gia đình em lúc nào tôi cũng sẵn lòng nghe."

Tâm trí Lệnh Nhiễm lập tức dao động mạnh mẽ. Anh đã biết rồi sao? Hay vốn dĩ anh chẳng hề hứng thú, anh chỉ hứng thú với cô, tìm một cái cớ để cô dọn vào đây làm một con chim nhỏ yếu ớt mà thôi. Anh dám sao! Cô có thể làm chim, miễn là cô muốn, nhưng hai người đã có giao kèo. Một luồng bạo khí sâu thẳm bỗng chốc sục sôi, khiến con người ta bỗng sống dậy một cách mãnh liệt. Lệnh Nhiễm lộ vẻ ưu sầu: "Anh không muốn biết rốt cuộc tôi khẩn cầu anh chuyện gì sao?"

Trần Tuyết Du nghiêm túc nói: "Tôi từng suy đoán, có lẽ liên quan đến người nhà em, xác suất cao không phải chuyện gì tốt đẹp. Nói chuyện vào ban đêm dễ khiến tâm trạng tồi tệ đi, dĩ nhiên, nếu bây giờ em sẵn lòng nói, tôi sẽ nghe."

Thìa súp trong tay Lệnh Nhiễm khựng lại: "Ngày thi đại học, Thập Lý trại xảy ra hỏa hoạn, anh xem tin tức chưa?"

Trần Tuyết Du gật đầu.

"Có vài người bị 🌜♓ế_𝖙 cháy, mẹ tôi là một trong số đó." Gương mặt cô bình tĩnh lại, không thấy vẻ bi thương, chỉ là sự trần thuật hòa hoãn: "Phía chính quyền nói nguyên nhân là do vi phạm phòng cháy chữa cháy, tôi biết không phải vậy. Anh đừng hỏi tại sao tôi biết, chỉ là tôi đã biết, nhưng không rõ nội tình. Tôi đoán rằng anh chắc chắn có nguồn lực, tôi không biết mẹ tôi đã đến thế giới này thế nào, nhưng tôi muốn biết bà ấy đã ra đi ra sao."

Cô bỗng mỉm cười bổ sung một câu: "Vốn dĩ ngày hôm đó, chúng tôi định cùng nhau đi mua bánh kem để ăn."

Trần Tuyết Du lặng lẽ nghe xong, hỏi: "Em đồng ý với tôi là vì chuyện này?"

"Phải, tôi chỉ quen biết một mình anh là người có khả năng như vậy."

"Ngoài chuyện của mẹ em ra, còn điều gì khác nữa không?"

Hàng mi Lệnh Nhiễm khẽ động, cô cũng hiểu anh đang ám chỉ điều gì.

"Tôi không hiểu ý anh."

"Ý tôi là, ngoài việc hy vọng tôi giúp em điều tra rõ vụ hỏa hoạn, em còn muốn điều gì khác từ tôi nữa không?"

Trần Tuyết Du không an ủi cô, chuyện này an ủi thế nào cũng đều quá nhẹ nhàng. Anh không an ủi, anh muốn hỏi cô điều khác.

Lòng Lệnh Nhiễm hỗn độn, nhưng vẫn đáp: "Có."

Trần Tuyết Du nhìn cô hồi lâu không nói gì, cuối cùng anh mới khẽ gật đầu: "Tôi biết rồi."

Anh cũng không hỏi cái chữ "có" ấy ám chỉ điều gì. Ăn cơm xong, anh dẫn cô đi xem phòng. Căn phòng trong lành, tao nhã, tốt đẹp đến mức không thể chê vào đâu được. Đồ dùng cá nhân toàn bộ đều là đồ mới, cho thấy Trần Tuyết Du là một người chu đáo và tinh tế. Bất kỳ ai dọn vào đây cũng đều nên cảm kích khôn cùng, nhiều người nằm mơ cũng chẳng mơ ra được dáng vẻ này.

Thật khéo, trong phòng tắm không để sữa tắm mà là xà phòng.

Lệnh Nhiễm vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương lúc họ mới gặp, loại mà Trần Tuyết Du để trong xe. Đến khi thực sự dùng đến, gặp nước tan ra, dịu dàng hòa quyện, mang lại một cảm giác thẩm mỹ hiền hoà và thân thiện.

Căn phòng quá đỗi yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khó tin, khiến người ta nghi ngờ liệu có phải chỉ lúc còn nằm trong nước ối mới tĩnh lặng đến nhường này. Rõ ràng là sự thanh tịnh mà bản thân hằng mong đợi, vậy mà khi thực sự có được trong tay, cô lại mở trừng mắt không sao ngủ được. Lệnh Nhiễm chỉ còn cách mở cửa sổ, để tiếng gió mưa cùng ùa vào.

, , vn, live

, vn

Chương (1-82)