| ← Ch.249 | Ch.251 (c) → |
Trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Thái tử.
Nói chính xác thì là chuỗi ngọc như ý trong tay Thái tử.
Phạm Dung Dung chỉ biết được nhận thẻ bài và được ban hoa chứ không biết ý nghĩa của ngọc như ý.
Lúc này trong đầu nàng ấy nhanh chóng hiện lên một hình ảnh ----- đó chính là tình hình nàng ấy đã quay sát được trong nháy mắt khi xoay người trước đó được dẫn vào.
Nếu nàng ấy nhớ không lầm thì thanh ngọc như ý này được đặt trên bàn hoa cạnh sườn tay của Thái tử, tại sao một đồ vật bình thường lại thu hút nhiều sự chú ý như vậy?
Những ánh mắt dán chặt vào nàng ấy nó𝓃*ⓖ 🅱️ỏ𝓃*g đến nỗi khiến nàng ấy quên phản ứng trong giây lát.
Thái giám phụ trách gọi tên ở một bên tiến lên một bước cười nói: "Tô tú nữ, còn không mau tới?"
Người này mang theo ý cười trên mặt nhưng trong mắt lại mang theo ý nhắc nhở và bất mãn.
Thấy vậy Phạm Dung Dung đột nhiên nhận ra ý nghĩa của thanh ngọc như ý này và điều này khiến nàng vô thức hướng sự chú ý về phía Vệ Tắc.
Người này lẽ ra phải thu hút sự chú ý của nàng ấy nhưng bởi vì nàng ấy thất thần mà bị phớt lờ.
"Thái tử điện hạ..."
Vừa thốt ra thì Phạm Dung Dung nhận ra có một số lời không thể nói ra, đặc biệt là trong tình huống này, trước mắt bao người và có cả bệ hạ và Hoàng hậu nương nương.
Nhiều khi có một số việc trở nên rắc rối chủ yếu có liên quan đến thể diện.
Đặc biệt là thể diện của hoàng gia, tuyệt đối không được xúc phạm.
Nếu lúc này nàng ấy nói ra lời "đại nghịch bất đạo" nào đó thì cho dù Hoàng hậu nương nương có thương tiếc nàng ấy thì chưa chắc đã có thể che chở cho nàng ấy, nàng ấy nên làm thế nào mới được? Nên làm cái gì bây giờ?
Đại khái là vì thời gian Phạm Dung Dung do dự hồi lâu nên ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng ấy càng thêm mãnh liệt, mang theo chút ý kỳ lạ. Thái giám gọi tên đã nhíu mày, nữ quan dẫn lễ ở một bên cũng nhíu mày.
Hoàng hậu nương nương...
Phạm Dung Dung nhìn Phúc Nhi đang ngồi phía trên với ánh mắt cầu xin.
Nàng ấy không để ý tới Vệ Tắc bị nàng ấy phớt lờ mấy lần đã trầm mắt xuống.
Phúc Nhi thấy tình hình không ổn thì vội vàng đưa mắt ra hiệu cho nữ quan bên dưới.
Nữ quan vốn có vẻ mặt nghiêm túc lại nở nụ cười và bước về phía trước.
"Chúc mừng Phạm tú nữ, đúng là bất ngờ, sao lại ngây người như vậy? Còn không mau nhận lấy ngọc như ý."
Nữ quan nhìn có vẻ ôn hòa nhưng gần như dùng sức nhét ngọc như ý trong tay Thái tử vào tay nàng ấy.
Lúc này, Phạm Dung Dung đã biết chuyện này không thể cứu vãn được nữa, ít nhất ở trong tình huống này là không thể phản đối mà chỉ có thể vội vàng hành lễ theo quy củ rồi được nữ quan dẫn xuống.
Đám người Mao Ngọc Nhi và Chu Thái Lăng vì không được chọn nên cũng bị dẫn xuống.
Mà tuyển tú vẫn còn tiếp tục.
Phía sau không còn nhiều tú nữ xếp hàng hơn nữa người được chọn cũng chọn được rồi nên những người phía sau giống như người đi ngang qua sân khấu.
Trong khoảng thời gian này, không chỉ có Vệ Tắc ở lại mà Phúc Nhi và Vệ Phó cũng không rời đi cho đến khi hoàn thành toàn bộ quá trình.
"Ta không ngờ con lại nhìn trúng nàng?" Phúc Nhi thở dài nói: "Nhưng nàng có chủ kiến hơn nữa nàng..."
Phúc Nhi có thể nói với nhi tử nữ tử này không muốn thành thân, bản thân nàng ấy tới tuyển tú là vì không muốn gả đi không? Nàng thật sự không biết phải nói những lời này thế nào, đang do dự thì bị Vệ Phó cắt ngang.
"Nàng đã quyết định để Thái tử lựa chọn, người là do Thái tử chọn thì cứ để hắn giải quyết, dù sao cũng là ♓ô_ռ sự của hắn."
"Nhưng mà..."
Phúc Nhi sợ sẽ hỏng chuyện, nếu nàng ấy thật sự không muốn, hai người vẫn còn trẻ, nếu nhi tử cảm thấy bị xúc phạm mà nhất thời tức giận thì chuyện này sẽ không ổn.
Dù là nhi tử bị xúc phạm hay là dùng hoàng quyền để ⓒưỡn●ⓖ é●ρ Phạm Dung Dung thì đây đều là điều mà Phúc Nhi không muốn nhìn thấy.
Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói mơ hồ: "Đại Lang, kết thân vốn là kết quả tự nhiên của mối lương duyên tốt đẹp, không thể nào miễn cưỡng được, phải biết rằng dưa hái xanh không ngọt, ngay cả ta và phụ hoàng con năm đó cũng là ngươi tình ta nguyện thì mới có mối lương duyên."
"Mẫu hậu, nhi thần biết."
Thật sự biết sao?
Phúc Nhi có hơi nghi ngờ.
Nhưng giống như lời trượng phu nói, nàng thật sự không có tư cách can thiệp vào chuyện này, chỉ có thể nói nếu mọi chuyện thực sự vượt quá tầm kiểm soát thì nàng sẽ ở giữa giữ Phạm Dung Dung.
"Được rồi, con đi đi, nói đàng hoàng với người ta. Nam tử hán đại trượng phu, nên bao dung cho nữ tử, đừng lấy thân phận quyền thế để gây áp lực cho người ta. Con phải biết rằng dù có thể ngăn chặn tạm thời nhưng sau này cũng không có lợi ích gì, dù sao 𝖍●ô●𝐧 nhân cũng chú trọng chuyện ngươi tình ta nguyện..."
Phúc Nhi lải nhải, không mấy yên tâm.
Vẻ mặt Vệ Tắc có hơi xấu hổ nhưng lại không biết phải nói thế nào với mẫu hậu.
Vệ Phó phất tay với y: "Mau đi đi."
Vệ Tắc vội vàng thở phào, cúi người nói: "Nhi thần cáo lui."
Chờ Vệ Tắc rời đi thì Vệ Phó mới liếc nhìn Phúc Nhi: "Cuối cùng cũng chịu thừa nhận lúc trước ta và nàng cũng là ngươi tình ta nguyện rồi à? Lúc trước là ai đã nói ta ỷ vào thân phận Thái tử, chèn ép tiểu cung nữ là nàng?"
Phúc Nhi đang nhọc lòng chuyện của nhi tử, không ngờ cái người này già rồi mà vẫn "nhớ tới" chuyện năm đó.
"Cũng nhiều năm như vậy rồi sao chàng lại nhắc lại chuyện cũ?" Nàng thẹn quá hóa giận.
Nhưng ai bảo nàng ngay từ đầu không thừa nhận có tình cảm với hắn, mạnh miệng nhiều năm chỉ vì không muốn nói lời âu yếm mà luôn để hắn đoán, đương nhiên thỉnh thoảng Vệ Phó sẽ "nhắc lại chuyện cũ" chỉ là tình thú của phu thê mà thôi.
Không đề cập tới nơi này, ở bên kia, sau khi Phạm Dung Dung được dẫn xuống đã được dẫn tới một cung điện.
Nữ quan kia vô cùng khách khí với nàng ấy nhưng cũng không nói nhiều, thậm chí còn phân phó cung nữ chuẩn bị bữa trưa cho nàng ấy, sau đó mới để nàng ấy một mình.
Nhưng không cho nàng trở về Phân Phương điện, lại được đãi ngộ như vậy thì rõ ràng là có người sắp xếp, điều đó có nghĩa là tiếp đó còn có chuyện xảy ra.
Phạm Dung Dung không bao giờ ngờ được Thái tử sẽ chọn nàng ấy làm Thái tử phi.
Khi đến cung điện yên tĩnh này, nàng ấy lặng lẽ suy nghĩ nhưng càng nghĩ thì càng không thể bình tĩnh được.
Không đề cập tới vị Thái tử gia kia nghĩ như thế nào, bây giờ nàng ấy chỉ có hai sự lựa chọn, hoặc là từ chối hoặc là chấp nhận, mà từ chối đồng nghĩa với việc nàng ấy kháng chỉ không nghe theo, ngỗ nghịch với uy nghiêm của hoàng gia.
Đây không phải vấn đề của riêng nàng ấy mà còn có thể liên quan đến Phạm gia.
Làm thế nào để từ chối mà không xúc phạm đến hoàng gia?
Cách duy nhất nàng ấy có thể nghĩ đến chỉ có Hoàng hậu nương nương, hy vọng có thể sử dụng "bí mật" giữa nàng ấy và nương nương để nhận được sự đồng cảm của nương nương và xin được che chở.
Trước đó Phạm Dung Dung cũng nhìn ra nữ quan kia ra mặt để nàng ấy nhận lấy ngọc như ý cũng là ý của Hoàng hậu nương nương, xem ra không muốn nàng ấy làm cho tình thế mấ_† 𝐤_iể_〽️ ş_0_á_✝️.
Bây giờ nàng ấy chỉ hy vọng Hoàng hậu nương nương mau nhanh chóng phái người tới gặp nàng ấy.
"Điện hạ..."
Ngoài cung điện vang lên âm thanh mơ hồ.
Phạm Dung Dung vô thức đứng dậy.
Vừa mới xoay người đã đối mặt với người từ bên ngoài bước vào.
Đối phương mặc lãnh bào màu xanh nhạt thêu bốn con rồng, thắt lưng đeo kim ngọc, thân hình cao lớn nhưng không thiếu tuấn tú, lịch sự và tao nhã, không ai khác chính là Thái tử Vệ Tắc.
"Tham kiến Thái tử điện hạ."
Phạm Dung Dung hạ người hành lễ.
"Đứng lên đi."
Vệ Tắc chọn một cái ghế ngồi xuống, Phạm Dung Dung không hiểu chuyện gì xảy ra nên đứng sang một bên.
Có cung nữ mang trà tới.
Vệ Tắc cho cung nữ lui xuống, liếc nhìn Phạm Dung Dung rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện, ra hiệu cho nàng ấy ngồi xuống.
...
Vị trí mà Vệ Tắc ngồi rất có ý tứ.
Có vẻ chỉ là tùy tiện ngồi xuống nhưng y không chọn ghế chính giữa phía trên mà chọn ngẫu nhiên một cái ghế để Phạm Dung Dung ngồi ở vị trí đối diện với y, điều này khiến Phạm Dung Dung cảm thấy bớt ngột ngạt hơn.
Vệ Tắc uống trà.
Phạm Dung Dung bối rối chỉ có thể bưng chén trà lên.
Tuy bầu không khí có chút trì trệ nhưng vì có chén trà nên cũng không đến mức quá khó xử.
"Thái tử điện hạ..."
"Dường như ngươi không hề vui mừng khi được chọn làm Thái tử phi, thậm chí còn không muốn?" Vệ Tắc đặt chén trà xuống và nói.
"Tiểu nữ tự biết tư dung hữu hạn, bản tính ngu dốt nên thật sự không có khả năng..."
"Có đúng là không có khả năng hay là không muốn nên mới khiêm tốn?"
Đây không phải lần đầu tiên Phạm Dung Dung và Vệ Tắc nói chuyện với nhau nhưng khác với lần hiểu lầm vừa rồi, lần này Vệ Tắc nói chuyện trực tiếp, hùng hổ dọa người gần như là dồn ép từng bước khiến nàng ấy cảm thấy không thể chống đỡ.
"Tiểu nữ không có đức không có tài, thật sự không xứng đáng với hậu ái của điện hạ..." Phạm Dung Dung cắn răng nói.
Do ôm tâm tư chìm nổi theo số phận nên dù thế nào đi nữa, nàng ấy cũng không muốn gả và hoàng gia.
Vốn dĩ nàng ấy đã không muốn gả đi, nếu nói gả vào gia đình bình thường đối với nàng đã là cái hố lớn thì việc gả vào hoàng gia đối với nàng chính là vực sâu không đáy mà cả đời không thể chạy thoát được.
"Tiểu nữ không biết tại sao điện hạ lại chọn tiểu nữ nhưng tiểu nữ biết sau này điện hạ nhất định sẽ hối hận, thay vì tương lai hối hận thì không bằng kịp thời ngăn chặn, với thân phận của điện hạ thì chắc chắn sẽ có nữ tử thích hợp làm Thái tử phi của điện hạ hơn."
"Sao ngươi biết sau này nhất định Cô sẽ hối hận?" Vệ Tắc nhướng mày nói.
"..."
Phạm Dung Dung nghẹn họng.
Suy nghĩ một lúc rồi nàng ấy tiếp tục cắn răng nói: "Bởi vì tiểu nữ hiểu rõ tính cách của bản thân, không phải là người nhượng bộ, có lẽ điện hạ không biết bản chất của tiểu nữ, tiểu nữ có bản tính ghen tị, không chịu được có hạt cát trong mắt, tính tình không tốt, không thể gánh nổi chức trách của Thái tử phi."
Càng nói thì suy nghĩ của nàng ấy lại càng rõ ràng và bắt đầu tự bôi nhọ bản thân.
"Điện hạ, e rằng ngài không biết, tiểu nữ đào 𝖍ô-n ba lần là vì tiểu nữ ghen tị, không thể chấp nhận phu quân tương lai nạp thiếp, đối tượng đính 𝐡ô_п đầu tiên của tiểu nữ là con cháu của Tống gia ở Hà Bắc, hắn có bản tính phong lưu, trước khi đính 𝖍.ô.𝐧 đã có mấy thông phòng, còn coi hồng nhan như tri kỷ, tiểu nữ không thể chịu nổi..."
Vừa nói trên mặt Phạm Dung Dung dần lộ ra vẻ độc đoán và ác độc, dù sao cứ biểu hiện ra vẻ hung ác là được.
Nàng ấy cũng không biết lần đó nàng ấy yết kiến riêng Hoàng hậu, tai vách mạch rừng, có tới hai đôi lỗ tai, một trong số đó chính là Vệ Tắc.
Nàng ấy hy vọng thông qua sự ghen tị ác độc sẽ bác bỏ tâm tư muốn cưới nàng ấy làm Thái tử phi của Vệ Tắc nhưng không ngờ Vệ Tắc đã nhìn rõ bộ mặt thật của nàng ấy và đương nhiên hiểu rõ mục đích hành động của nàng ấy.
Điều này càng khiến Vệ Tắc cảm thấy hơi hụt hẫng, chẳng lẽ y kém cỏi đến mức khiến đối phương phải tránh như rắn rết? Đồng thời sự hứng thú trong mắt cũng tăng thêm vài phần.
Phạm Dung Dung rũ mắt xuống không hề biết những chuyện này.
"Với thân phận của Thái tử điện hạ, sau này nhất định sẽ có vô số phi tần, tam cung lục viện mà một nữ nhân ghen tuông như tiểu nữ cho dù có được hậu ái của điện hạ, ngồi trên vị trí Thái tử phi cũng sẽ làm mất mặt điện hạ và hoàng gia, tiểu nữ thật sự không muốn gây họa cho bản thân và hoàng thất nên chỉ có thể miễn cưỡng từ chối, mong điện hạ minh giám."
"Thật sự miễn cường từ chối sao?"
Tuy không hiểu tại sao Thái tử lại hỏi vậy nhưng chắc chắn là miễn cưỡng chứ không phải là khinh thường.
Phạm Dung Dung vội vàng gật đầu, cố ý lừa dối cho qua.
Vệ Tắc thay đổi tư thế ngồi.
"Thực ra ngươi không cần miễn cưỡng, có lẽ sau này Cô sẽ không có vô số phi tần, tam cung lục viện."
Y vừa nói vừa gõ ngón tay lên đầu gối, đôi mắt đen thâm thúy nhìn Phạm Dung Dung, trong con ngươi ẩn chứa ánh sáng kỳ lạ.
"Cô vẫn luôn giữ mình trong sạch, có phụ hoàng và mẫu hậu là phu thê tình thâm nên cũng có nhiều ảnh hưởng đối với hoàng tử và công chúa dưới gối cho nên tam cung lục viện và vô số phi tần cũng không phải tất yếu."
Hả?
Điều này có ý nghĩa gì?
Y đang nói y sẽ không nạp thiếp sao?
Rõ ràng là từ ngữ kinh hãi thế tục nhưng trước đó có Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu, lại có đương kim Thánh thượng và Hoàng hậu làm ví dụ nên những lời nói kinh hãi thế tục dường như cũng không kinh hãi thế tục lắm và cũng không quá khó để chấp nhận.
Có lẽ là vì ánh mắt của Phạm Dung Dung quá kinh ngạc nên trong mắt Vệ Tắc hiện lên ý cười.
"Nếu không có tam thê tứ thiếp thì có ghen tuông hay không cũng không quan trọng?"
Y còn dùng ngữ khí vô tội để chất vấn.
"Nhưng mà..."
"Chẳng lẽ lý do Phạm tú nữ đưa ra trước đó chỉ là có lệ?" Y đột nhiên nhíu mày, gương mặt đột nhiên trở nên uy nghiêm, nghiêm túc, không giận mà uy: "Cô chọn ngươi làm Thái tử phi, ngươi nói ngươi ghen tị, không thể chịu đựng được Cô có nữ nhân khác, Cô cũng đã giải thích cho ngươi, nếu ngươi còn tiếp tục trốn tránh -----"
Y hơi nheo mắt, hiểu nhiên là có ý đe dọa.
Phạm Dung Dung đột nhiên hiểu ra.
"Tại sao?"
Từ đó đến giờ, tất cả những lời y nói đều là lừa nàng ấy, do nhất thời hoang mang lo sợ nên nàng ấy rơi vào bẫy của y và dần bị y tính toán.
Nhưng tại sao?
Tại sao lại trăm phương ngàn kế muốn nàng ấy làm Thái tử phi?
Chẳng lẽ vị trí Thái tử phi rẻ bèo như vậy, không thể vứt bỏ nên thế nào cũng không é.🅿️ ⓑ.𝐮.ộ.𝐜 một người không muốn nhận vị trí này?
Vệ Tắc cũng không ngạc nhiên khi nàng ấy sẽ phản ứng lại.
Trên thực tế, từ khi quyết định chuyện này thì y đã biết quá trình này sẽ không suôn sẻ nên với tính cách của y đã chuẩn bị tốt tất cả.
Ngay cả trước đó đưa ngọc như ý cho nàng ấy thì nàng ấy cũng không muốn nhận, Vệ Tắc đã đoán được trước nhưng y biết chắc chắn mẫu hậu sẽ l*m t*nh huống này trở nên hoàn hảo.
Bất kể là vì bảo vệ thể diện của y hay là vì mẫu hậu muốn che chở cho nàng ấy.
Vì vậy những lời nói với nàng ấy, thuyết phục nàng ấy cũng nằm trong tính toán của y.
Vốn dĩ y có rất nhiều lý do thoái thác để làm cớ nhưng nghĩ đến sự thẳng thắn và sự thông minh của nàng ấy khi nói chuyện với mẫu hậu ngày đó...
Ánh mắt Vệ Tắc lóe lên, y chọn cách nói thẳng.
"Có một số việc tạm thời không cần nói nhiều, ngươi chỉ biết nếu như không phải Thái tử thì tạm thời ta cũng không muốn đại ⓗô*𝖓*. Ta biết ngươi cũng không muốn gả đi nhưng bất hạnh bị trong nhà é*🅿️ 𝒷*𝖚*ộ*🌜 nên rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan."
"Một khi như vậy thì tại sao không thành đôi, giải quyết được rắc rối của cả hai ta? Ngươi chán ghét nam tử tam thê tứ thiếp, ta cũng đã giải thích điều này, nếu không còn rối rắm chuyện này thì trên thế gian này không có người nào thích hợp làm trượng phu của ngươi hơn ta."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 249 | Ch. 251 (c) → |
