Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 248

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 248
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Nhưng điều không ngờ là phụ thân nàng ấy vẫn không từ bỏ ý định cho nàng thành thân.

Lần này phụ thân đặc biệt thận trọng và luôn theo dõi sát sao nhân phẩm cũng như phương diện cá nhân.

Tuy nàng ấy không muốn nhưng cảm thấy phụ thân đã vất vả vì 𝖍ô_𝐧 sự của nàng ấy nên cũng không nói nhiều.

Như thường lệ, theo lễ nghĩa vì lúc ấy hai nhà đã đính 𝒽-ô-ռ nên khó tránh khỏi có sự tiếp xúc, nữ quyến nhà đối phương cũng sẽ tới thăm Phạm gia mà nữ quyến Phạm gia cũng sẽ tới thăm phủ đối phương.

Nhưng đúng lúc này lại xảy ra một chuyện, đối phương có biểu muội là thanh mai trúc mã rồi lại có thân thế đáng thương.

Vị biểu muội này khá mưu mô, tóm lại có rất nhiều bất hòa khiến nàng ấy cảm thấy nghẹn họng, chán ghét đến cực điểm. Nàng ấy đã chịu đựng nhiều lần nhưng không có kết quả nên cuối cùng cũng nổi giận.

Đối phương cũng ngả bài, nói bản thân không có tình cảm với biểu muội nhưng đã hứa sẽ chăm sóc đối phương. Hơn nữa còn nói vị trí chính thê là của nàng, không ai có thể thay đổi được điều này và bảo nàng đừng để ý đến biểu muội kia.

Trong khoảng thời gian này, trưởng bổi hai nhà cũng có nhiều thảo luận, dường như đằng trai cũng có ý tú này và ngay cả phụ thân nàng ấy cũng bị thuyết phục, nữ quyến bên Phạm gia thường xuyên thuyết phục nàng, nói nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, chỉ cần không ảnh hưởng đến địa vị chính thê thì một thiếp thất không gây ra trở ngại gì.

Nàng ấy đã nhẫn nhịn rất lâu nhưng lần này nàng ấy không muốn nhịn nữa mà buộc phụ thân nàng ấy phải hủy mối ♓_ô_n sự này.

Cũng từ lúc này, nàng ấy nảy sinh ra những suy nghĩ kinh hãi thế tục rằng tại sao nữ tử phải gả đi, tại sao nam nhân có tam thê tứ thiếp là chuyện đương nhiên, còn nữ tử phải chịu đựng, không có bằng lòng tức là không có đức hạnh.

Trong khoảng thời gian hai năm này, phụ thân nàng ấy không nhắc đến chuyện thành thân, có lẽ cũng biết hai lần trước không suôn sẻ nên nữ nhi thực sự không có tâm tư.

Nhưng thấy nữ nhi đã gần hai mươi, sắp thành nữ tử lỡ thì nên rồi mối ♓_ô_ⓝ sự thứ ba cũng đến.

Lúc này nàng ấy có phản đối cũng vô dụng nên cuối cùng đã chọn cách đào ♓ôⓝ*.

...

Nếu không phải phụ thân nàng ấy bị bệnh nặng thì Phạm Dung Dung không có ý định quay về.

Trong những ngày ở Giang Nam, nàng ấy đã quyết định sau này sẽ không nói đến 𝒽·ô·ⓝ sự.

Dù ý tưởng là tốt nhưng thực tế lại nằm ngoài tầm kiểm soát.

Một nữ tử sao có thể mãi không thành thân, gả đi được?

Một nữ tử không gả đi thì sau này sẽ ra sao?

Nếu phụ thân nàng ấy ép nàng ấy thành thân chỉ vì lợi ích của gia tộc thì Phạm Dung Dung cũng không đau khổ như vậy, nhưng bởi vì không phải mà phụ thân nàng ấy còn chuẩn bị cho nàng ấy của hồi môn cực kỳ phong phú.

Lần đầu tiên nàng ấy đính ⓗô_ⓝ_, phụ thân nàng đã bỏ qua sự phản đối của mọi người và chia cho nàng ba phần công việc kinh doanh trong nhà. Ba phần này là ba phần trong toàn bộ công việc kinh doanh của Phạm gia, còn đặc biệt chọn cho những công việc kinh doanh tiện quản lý, trong đó không bao gồm mất ngàn héc ta ruộng đất và bất động sản cũng như hàng trăm quản sự, chưởng quầy thu chi giúp nàng ấy xử lý công việc kinh doanh.

Có thể nuôi nàng ấy mười kiếp, thậm chí còn có thể nuôi cả nhà phu quân.

Phụ thân nàng ấy cũng rất yêu thương nàng ấy, ngoại trừ việc thành thân thì hầu như không có yêu cầu với nàng ấy, nàng ấy đảo ♓●ô●ⓝ ba bốn lần, bỏ lại cục diện rối rắm đều là phụ thân giúp nàng ấy giải quyết.

Phụ thân nàng ấy ép nàng ấy thành thân vì cảm thấy nữ tử nên gả cho phu quân mới tốt.

Nó thực sự có tốt không?

Phụ thân nàng ấy không thể hiểu được suy nghĩ của nàng ấy mới là điều khiến Phạm Dung Dung đau khổ nhất.

Mọi việc lại rơi vào bế tắc.

Đúng lúc này, một tin tức được thiên hạ biết đến ----- tuyển tú.

Phạm Dung Dung chợt nghĩ đến một người, trong mắt người thường, nàng là người thần kỳ, trong mắt những người nhà cao cửa rộng thì nàng có dung mạo, mưu mô, thủ đoạn bất phàm thậm chí còn như bị 𝐪●ⓤ●ỷ ám.

Đương kim Hoàng hậu.

Nguyên phối của Vĩnh Thái đế.

Một người từng là cung nữ, đi đến bảo tạo của Hoàng hậu, sinh cho Vĩnh Thái đế ba nhi một nữ, khiến Vĩnh Thái đế thân là đế vương nhưng chưa bao giờ liếc mắt đến nữ nhân khác.

Nếu như không thể phản kháng chuyện thành 𝒽ôn_.

Phạm Dung Dung hy vọng nhất sinh nhất thế nhất song nhân.

Những người khác đều coi nam tử có tam thê tứ thiếp là lẽ đương nhiên nhưng Hoàng hậu có thể làm cho hậu cung của Vĩnh Thái đế đến nay không có những người khác thì có lẽ Hoàng hậu nương nương có thể hiểu được suy nghĩ của nàng ấy, có lẽ Hoàng hậu nương nương có thể giải đáp được sự bối rối của nàng ấy?

Ôm ý tưởng này trong đầu, Phạm Dung Dung đã tới.

Tất nhiên ý tưởng này rất bốc đồng và non nớt, Phạm Dung Dung không cho rằng bản thân có thể nhìn thấy Hoàng hậu. Ngay cả khi nhìn thấy thì chưa chắc Hoàng hậu sẽ giải đáp thắc mắc của nàng ấy.

Nhưng lúc đó nàng ấy và phụ thân đang giằng co nên việc tuyển tú có thể là một cách để trì hoãn thời gian.

...

Đương nhiên Phạm Dung Dung không thể bày tỏ những suy nghĩ ẩn sâu trong nội tâm nàng ấy trước mặt Hoàng hậu.

Nhưng Phúc Nhi là ai chứ, chỉ nghe tin sau khi nàng ấy đào 𝖍ô●n bị lừa về lại quyết định tới tuyển tú thì đã hiểu ý.

Đây là nữ tử cực kỳ thông tuệ và cởi mở, ngay cả khi nói về những chuyện khiến nữ tử bình thường vô cùng chật vật thì vẫn không hề ghét bỏ hay tức giận.

Lúc trước nàng ấy vô cớ bị người ta giận chó đánh mèo lại có thể bình tĩnh nói với người ta không nên đố kỵ, mỗi người nên đối mặt với bản thân, chấp nhận bản thân, biết trân trọng bản thân, không tự ti không hèn mọn, không kiêu ngạo không siểm nịnh để đối mặt với cuộc đời.

Tất cả những điều này cho thấy nàng ấy có ý thức tự chủ, tự lập mạnh mẽ, rõ ràng nàng ấy đã tự mình dũng cảm đối mặt, đây là điều cực kỳ hiếm thấy ở thế giới này, đặc biệt là đối với một nữ tử.

Cho nên nàng đặc biệt nghiêm túc suy nghĩ kỹ càng trước khi nói.

"Thực ra ta cũng đã từng nghĩ đến những điều ngươi nghĩ."

Phúc Nhi nói chậm rãi: "Ta đã từng tranh luận với bệ hạ vì chuyện này, sau đó lại phát hiện chuyện này rất khó thay đổi bởi vì đây là một thứ ăn sâu vào tiềm thức, tất cả mọi người đều bị nó ảnh hưởng, liên quan đến quá nhiều mặt, cho dù có thể thay đổi thì cũng không thể thay đổi trong một sớm một chiều, ít nhất là ta không thể."

Không hiểu sao Phạm Dung Dung biết Hoàng hậu đang nói đến điều gì.

"Có phải ngươi rất ngạc nhiên không, đường đường là Hoàng hậu mà cũng có những việc không thể làm được?" Phúc Nhi đột nhiên cười nói.

Phạm Dung Dung ngập ngừng nhìn nàng.

"Không chỉ có Hoàng hậu mà Hoàng đế cũng có những việc không thể làm được, có quá nhiều chuyện liên quan đến nó, điều duy nhất chúng ta có thể làm là quản tốt bản thân rồi cố gắng thay đổi nó từng chút một." Phúc Nhi nói mà thở dài.

"Ví dụ như?"

"Ví dụ như, ta tác động đến bệ hạ để hắn bãi bỏ đền thờ thiết lập trinh tiết ở nhiều nơi, khuyến khích quả phụ tái giá và chú ý đến án kiện nữ tử hòa li thay vì để ✝️·r·𝖎ề·υ đì·ռ·𝒽 quan phủ làm ngơ."

Phúc Nhi nháy mắt, đột nhiên tỏ ra nghịch ngợm.

Sự đùa giỡn đột ngột này khiến Phạm Dung Dung chợt cảm thấy nước mắt giàn giụa.

Nàng ấy nói bóng nói gió, mơ hồ ám chỉ, nàng ấy thao thao bất tuyệt kể lại chuyện xưa nhưng lại không dám nói ra điều thực sự muốn nói, không dám nói ra thắc mắc trong lòng.

Lại không ngờ rằng nương nương lại thực sự hiểu được.

Nàng ấy cũng hiểu, cũng hiểu vì sao nương nương lại nói rất khó, cũng hiểu vì sao nương nương lại nói không thể thay đổi trong một sớm một chiều được.

Tìm được một người tri kỷ trong cuộc đời đã khó và tìm được một người biết và hiểu nàng ấy cũng rất khó.

"Nương nương..."

Môi nàng ấy run run, giọng nói cũng 𝓇𝐮·𝐧 r·ẩ·🍸.

Trong lúc nhất thời, đủ loại ý nghĩ hiện lên trong lòng nhưng lại không có cách nào nói ra.

"Thật sự làm khó ngươi." Phúc Nhi mỉm cười cảm thán.

Làm khó ngươi "lỗi thời", làm khó ngươi phải bước đi lẻ loi nhưng vẫn kiên trì như vậy.

Nhìn nụ cười ôn hòa của đối phương, Phạm Dung Dung vừa cảm động vừa thở dại thậm chí còn có hâm mộ.

"Thật hâm mộ nương nương..." Nàng ấy lẩm bẩm.

Đằng sau một nữ tử như vậy nhất định phải có người đồng cảm với nàng giống như bản thân mình cũng bị chứ không giống như nàng ấy, nếu tiếp tục kiên trì thì sẽ bị mọi người xa lánh.

Nhưng nữ tử tốt đẹp như vậy xứng đáng được đối xử tốt như vậy và xứng đáng được gặp mọi thứ tốt đẹp trên thế gian.

"Ngươi cần gì phải hâm mộ ta, chưa biết chừng một ngày nào đó ngươi có thể gặp được người tốt với ngươi."

Phúc Nhi mỉm cười ôn nhu và rạng rỡ.

"Sở dĩ ngươi không muốn thành thân chẳng qua là vì chưa gặp được người làm cho ngươi muốn thành thân, có lẽ trong tương lai gần ngươi có thể gặp được."

Phạm Dung Dung khẽ nhếch môi, không nói gì.

Phúc Nhi nhìn thấy sắc mặt của nàng ấy, biết nàng ấy định nói gì nhưng nàng cũng không nói thêm.

Nàng nhìn sắc trời bên ngoài rồi nói: "Cũng không còn sớm nữa, chắc hẳn bên ngoài cũng sắp kết thúc rồi, ta sẽ cho người đưa ngươi về."

Phạm Dung Dung gật đầu rồi đứng dậy.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)