Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 247

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 247
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Trận tai bay vạ gió này hoàn toàn xua tan tâm tư nhân cơ hội đi dạo đảo Quỳnh Hoa của Phạm Dung Dung.

Nàng ấy không muốn đến nơi đông đúc náo nhiệt, cũng không muốn đến nơi quá ít người mà thay vào đó là chọn một nơi yên tĩnh cách đó không xa để có thể nhìn thấy người một lát.

Đang lúc suy nghĩ có nên quay về hay không thì đột nhiên có hai cung nữ tiến về phía này.

Người dẫn đầu đúng là cung nữ quản sự của Phân Phương điện, Thái Ngọc.

"Hoàng hậu nương nương muốn gặp ngươi."

Có Thái Ngọc ở bên, Phạm Dung Dung không ngờ lai lịch của cung nữ dẫn nàng ấy đi có vấn đề gì.

Nàng ấy đi theo cung nữ suốt một chặng đường cũng có đủ loại suy nghĩ quay cuồng trong đầu.

Tại sao Hoàng hậu nương nương lại muốn gặp nàng ấy?

Chẳng lẽ là do chuyện "Hương Thảo" trước đó? Hay là vì chuyện gì khác?

Bởi vì không rõ nguyên do nên nhất thời Phạm Dung Dung cũng không có manh mối, chỉ có thể nghĩ tới sau khi gặp được Hoàng hậu nương nương rồi tùy cơ ứng biến.

Đang suy nghĩ thì nàng ấy được cung nữ dẫn tới một đình viện ven hồ.

Cũng nữ bỏ nàng ấy lại và đi vào thông báo.

Phạm Dung Dung nhân cơ hội quan sát xung quanh.

Ở bên ngoài đình viện có thể nhìn thấy đèn đuốc bên trong sáng trưng nhưng bên ngoài đình viện chỉ có mấy thái giám chờ đợi, xem ra cũng không canh gác nghiêm ngặt.

Đang nghĩ ngợi thì cung nữ bước ra.

"Mau vào đi."

Phạm Dung Dung bước vào.

Được học quy củ do ma ma huấn đạo dạy nên hơi cúi đầu và rũ mắt.

Nhìn thấy mặt đất trơn bóng, ánh nến mờ nhạt phản chiếu bóng người, trong không khí thoang thoảng mùi gỗ đàn hương thoang thoảng hương hoa quả.

Lướt qua một tấm rèm chạm đất, mơ hồ nhìn thấy một người đang ngồi trên giường La Hán nhưng nàng ấy chưa kịp nhìn kỹ hơn thì cung nữ dẫn đường ra hiệu cho nàng ấy dừng lại.

Cung nữ đi xuống.

Phạm Dung Dung đang chuẩn bị hành lễ thì nghe thấy một giọng nói tươi cười: "Bỏ đi, hôm nay bổn cung ăn vận đơn giản, không cần đa lễ."

Nhưng nàng ấy vẫn hành lễ rồi đứng thẳng dậy.

"Ngồi đi, không cần câu nệ."

Lúc này Phạm Dung Dung mới nhân cơ hội đánh giá người ngồi phía trên.

Là một nữ tử xinh đẹp không nhìn ra tuổi tác, nói nàng hai mấy tuổi cũng được mà nói nàng ba mươi tuổi cũng chẳng sai. Đôi mắt sáng xinh đẹp, nụ cười ngọt ngào, tuy không quá xinh đẹp tuyệt trần nhưng không hiểu sao ánh mắt biết cười lại khiến người ta dễ chịu.

Rất giống mặt tròn nhỏ nhưng có chút điềm tĩnh, đoan trang và uy nghiêm mà mặt tròn nhỏ không có.

Đây có phải là Hoàng hậu nương nương nổi danh không?

Từ lâu Phạm Dung Dung đã nghe rất nhiều sự tích về Hoàng hậu nương nương, trong tưởng tượng của nàng ấy, Hoàng hậu phải cực kỳ xinh đẹp thì mới khiến đương kim Thánh thượng chỉ có một mình nàng, không có người khác xen vào nên nàng cũng phải cực kỳ thông tuệ khôn ngoan thì mới có thể â●ռ á●ℹ️ với bệ hạ nhiều năm như vậy.

Không ngờ rằng...

Không phải Hoàng hậu không xinh đẹp mà là ít đẹp hơn tưởng tượng của Phạm Dung Dung.

Cứ như thể nàng ấy luôn tưởng tượng Hoàng hậu là nhân vật giống như tiên nữ, xa xôi không thể với tới nhưng khi thực sự nhìn thấy người thật thì nàng ấy nhận ra tuy Hoàng hậu nương nương xinh đẹp nhưng cũng là người thường.

Đến lúc này, Phạm Dung Dung không hề thất vọng mà thay vào đó là cảm giác lẽ ra phải như vậy, nàng ấy luôn cảm thấy Hoàng hậu nương nương là người thông tuệ lanh lợi, quả nhiên là như vậy.

...

Cùng lúc đó, Phúc Nhi cũng đánh giá nữ tử trước mặt.

Nhìn thấy ánh mắt thản nhiên không sợ hãi, thái độ dè dặt nhưng không kiêu ngạo càng khiến nàng thêm yêu mến.

"Uống trà đi, " thấy cung nữ bưng trà tới thì Phúc Nhi nói: "Hôm nay bổn cung mặc thường phục đến nên không cần chú trọng nhiều quy củ như vậy, nghe nói ngươi muốn gặp ta, tình cờ bổn cung cũng muốn gặp ngươi."

"Nghe nói -----" Phạm Dung Dung hơi do dự: "Không biết nương nương nghe ai nói?"

Phúc Nhi cũng không giấu giếm nàng ấy mà cười nói: "Thái tử."

Nếu là công chúa giả mạo cung nữ Hương Thảo nói thì Phạm Dung Dung sẽ có cách ứng phó khác nhưng nếu nghe Thái tử nói... thì có nghĩa là Hoàng hậu có thể đã biết chuyện Hương Thảo cải trang cung nữ và thậm chí có thể biết chuyện Thái tử cải trang thị vệ.

Trong trường hợp này thì không cần phải che che giấu giấu gì cả, nếu Hoàng hậu nương nương thực sự có ý định hỏi tội thì cũng không nên có thái độ này.

Giữa những lời nói, suy nghĩ của Phạm Dung Dung trôi chảy và đã có sẵn kế hoạch.

"Nương nương khoan dung độ lượng nhưng có vẻ tiểu nữ đã hơi đường đột."

"Vậy ngươi nói xem, tại sao ngươi muốn gặp bổn cung? Theo lý mà nói thì bổn cung và ngươi không có giao tiếp mà ngươi xuất thân từ Phạm gia, hai năm gần đây Phạm gia cũng không xảy ra chuyện gì lớn, cũng không đáng đích nữ Phạm gia là ngươi tốn công sức tới tuyển tú chỉ để gặp bổn cung."

Những lời này vừa hay là điều Phúc Nhi tò mò nhất, nàng ấy muốn gặp nàng, vì sao?

Mà đối với Phạm Dung Dung, một đoạn lời nói ngắn gọn của Hoàng hậu tưởng chừng như bình thường nhưng thực chất lại để lộ quá nhiều ẩn ý, thậm chí là tình hình gần đây của Phạm gia, Hoàng hậu đều biết.

Lại nhìn thái độ bình dị gầ.п 🌀.ũ.ı, không đề cao thân phận của Hoàng hậu nương nương.

Nghe nói Hoàng hậu nương nương cũng dựng nghiệp từ thuở cơ hàn, nếu một nữ tử không thông tuệ có lẽ cũng không đi đến ngày hôm nay.

Bình thường Phạm Dung Dung cũng không coi thường trí tuệ của người thông minh, đặc biệt là người thông minh có quyền cao chức trọng. Cũng giống như Thái tử trước đó, nàng ấy dựa vào cảm giác mà chọn cách thẳng thắn bẩm báo khi Thái tử hiểu lầm nàng ấy.

Sau này đã chứng minh rằng Thái tử không hề làm khó nàng ấy mà ngược lại còn để nàng ấy đạt được ý nguyện.

Lần này có lẽ nàng ấy cũng nên thẳng thắn hơn.

Nhưng nàng ấy nên nói sự thật như thế nào?

Rõ ràng người muốn gặp đang ở ngay trước mặt nhưng Phạm Dung Dung lại có cảm giác "cận hương tình khiếp" nên trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cận hương tình khiếp: cảm giác phức tạp khi trở về quê. Ở đây có nghĩa ở gần người muốn gặp lại sợ hãi

Một lát sau, nàng ấy hít một hơi thật sâu và thản nhiên nhìn về phía Hoàng hậu.

"Nương nương, tiểu nữ có thể kể cho người nghe một câu chuyện xưa trước được không?"

Phúc Nhi thản nhiên nói: "Được, vừa hay ta cũng thích nghe chuyện xưa."

Thấy vậy, Phạm Dung Dung càng thả lòng và bắt đầu từ từ nói.

Phạm Dung Dung bắt đầu từ câu chuyện tiểu nữ hài nhà thương nhân, nói là tiểu nữ hài nhưng thực chất ngầm hiểu là nàng ấy đang nói về chính mình.

"... Bởi vì được phụ thân cưng chiều nên trước khi tiểu nữ hài cập kê đã thực sự sống một cuộc sống hạnh phúc, có thể nói là được hàng nghìn người cưng chiều, muốn đọc sách thì đọc sách, muốn học đàn thì học đàn, muốn cưỡi ngựa thì cưỡi ngựa và đi bất cứ nơi nào nàng muốn, nàng thường được phụ thân đưa đi khắp nơi, gặp rất nhiều người và trải qua rất nhiều chuyện..."

"... Tuy rằng cái c. h. ế. t của đại ca đã gây ra những thay đổi lớn trong nhà nhưng đại ca có để lại hài tử nối dõi, chất nhi thông minh lanh lợi nên những thay đổi này không hề ảnh hưởng đến nàng. Nhưng khi nàng cập kê lại có một số chuyện dần dần thay đổi, phụ thân bắt đầu nói chuyện với nàng về h·ô·п sự, nhắc tới lang quân như ý nào mới xứng đôi với nàng..."

"Lúc đó nàng cũng không có ý định gả đi, thậm chí còn không hề có suy nghĩ này, nàng cho rằng mọi chuyện giống như trước kia, nàng nói không muốn thì phụ thân sẽ không ép nàng nhưng sự thật không hề như vậy, cho dù nàng nói không muốn thì phụ thân vẫn có đủ loại lý do để thuyết phục nàng tựa như con đường sau này của nàng là phải thành thân, gả cho phu quân, giúp phu quân dạy hài tử..."

Thực ra câu chuyện xưa chủ yếu tập trung vào phần sau.

"Lúc đó nàng thực sự không biết thành thân đại diện cho điều gì, sau khi thành thân sẽ có ý nghĩa như thế nào, chẳng qua mọi người đều nói, nữ tử tới tuổi thì nên gả đi, giúp phu quân nuôi dạy hài tử, có lẽ như vậy mới đúng?"

Giọng điệu của nàng ấy có hơi mơ màng.

"Vì thế trước sự kiên trì của phụ thân, cuối cùng nàng cũng nhượng bộ, phụ thân cũng nhanh chóng sắp xếp ⓗô*𝓃 sự cho nàng, gia đình đối phương cũng môn đăng hộ đối với nhà nàng, tuổi tác hai người tương đương nhau, ngoại hình của đối phương cũng không kém, cũng có học thức. Mọi người đều nói hai người là kim ngọc lương duyên, trời sinh một cặp, nàng cũng chỉ biết nghe như vậy nhưng chẳng bao lâu lại có chuyện khác xảy ra..."

Cũng không biết là ai đã tiết lộ cho nàng ấy sự thật rằng đàng trai có vẻ phẩm hạnh đoan chính nhưng thực chất lại phong lưu đa tình.

Phạm Dung Dung đoán người này chắc hẳn không muốn hai nhà kết thân nhưng lúc ấy nàng ấy không có ý định đi sâu vào chuyện này.

Đối phương không chỉ thường xuyên lưu luyến thanh lâu mà còn dan díu với phụ nhân, trong nhà cũng có bao nhiêu thông phòng.

Sau khi biết chuyện, tất nhiên nàng ấy ghê tởm không muốn nên đã báo với phụ thân và lấy cớ này để từ chối cuộc ⓗ●ô●п sự này, chung quy phụ thân cũng yêu thương nàng ấy nên không nói hai lời đã hủy hô_п_.

Lúc ấy hai nhà đã qua lễ, không ngờ sẽ xảy ra chuyện như thế này, sau đó đối phương cố ý hàn gắn, dây dưa rất nhiều nhưng vì thái độ của nàng ấy và phụ thân đều kiên quyết nên cuối cùng 𝒽ô-n sự đã bị hủy bỏ.

Xong việc thì nàng ấy thở phào nhẹ nhõm.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)