Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 242

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 242
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Tây Uyển.

"Ngươi nhìn người khác rồi nhìn lại ngươi đi, tú nữ cùng phòng ngươi đều biết tiến bộ, sao ngươi lại không biết?"

Một giọng nói nhỏ nhẹ từ phía sau truyền đến, Phạm Dung Dung nghiêng đầu thấy tiểu cung nữ đột nhiên xuất hiện.

"Mặt tròn nhỏ, sao hôm nay chỉ có một mình ngươi, tiểu cung nữ tên Hương Liên kia đâu?"

Hương Liên? Tiểu cô cô!

Viên Viên sẽ không nói cho đối phương, bởi vì hoàng tổ phụ và hoàng tổ mẫu sắp trở về nên tiểu cô cô đang bận dẫn người dọn dẹp Thọ Khang cung.

"Ngươi hỏi Hương Liên làm gì? Nàng có việc nên không tới."

Phạm Dung Dung nhướng mày: "Các ngươi làm việc rất tốt đấy, muốn tới thì tới, không muốn tới thì không tới?"

"Cái gọi gọi là muốn tới thì tới, không muốn tới thì không tới? Cung nữ cũng có ngày nghỉ khép, cũng có thay phiên, đâu thể làm việc suốt ngày, chẳng lẽ ngươi cần nghỉ ngơi thì cung nữ không cần nghỉ ngơi?"

"Ta chỉ hỏi một chút, ngươi kích động như vậy làm gì? Chẳng lẽ các ngươi thường xuyên nhân lúc làm việc mà nghỉ ngơi nên mới nhạy cảm như vậy à?"

"Cái gì là nghỉ ngơi với không nghỉ ngơi? Được lắm, ngươi lại chuyển hướng sự chú ý của ta!" Viên Viên không ngốc, nàng ấy lập tức phản ứng lại: "Rõ ràng ta đang nói ngươi không có tiến bộ mà ngươi còn ngắt lời!"

Phạm Dung Dung sẽ không thừa nhận bản thân cố ý thay đổi chủ đề.

"Ta không tiến bộ cũng không liên quan gì đến ngươi, ngươi kích động như vậy làm gì?"

Đúng vậy, nàng ấy kích động như vậy làm gì?

Viên Viên có hơi choáng váng nhưng chắc chắn nàng ấy không thể để lộ khuyết điểm nên cưỡng từ đoạt lí nói: "Ngươi là tú nữ, đương nhiên ngươi phải tiến bộ thì mới là tú nữ tốt. Ngươi nhìn ngươi xem, người khác có đủ loại tài nghệ, ngay cả tú nữ cùng phòng ngươi cũng biết thêu thùa. Còn ngươi, mỗi lần ta đến đều thấy ngươi xem náo nhiệt khắp nơi."

Đúng vậy, ba người Mao Ngọc Nhi suy nghĩ nhiều ngày mới nghĩ ra được cách thể hiện.

Đó là công việc thêu thùa mà ba người đều có thể làm được.

Nhưng thêu thùa không giống như đánh đàn khiêu vũ có thể giải quyết trong chốc lát mà rất tốn thời gian, ba người không có mặt mũi có thể dẫn một đám tú nữ đến hỗ trợ cho ba người.

Vì thế cả ba lại nghĩ ra cách trốn trong phòng mấy ngày để thêu một mẫu đa dạng, sau đó lấy chiếc khăn thêu gần xong, căng khung rồi tìm một nơi có nhiều người.

Về mặt này thì hiệu quả cũng như nhau.

Lúc này, ba người đang ngồi dưới gốc cây mộc lan đang nở rộ.

Một làn gió thổi qua khiến tay áo tung bay, vẻ đẹp sáu phần cùng được tăng lên tám phần.

Mặt khác, Phạm Dung Dung cùng phòng có vẻ không biết tiến bộ, nàng ấy lại trốn trong góc không ai có thể dễ dàng nhận ra để quan sát náo nhiệt ở bên kia.

"Ta không biết thêu thùa."

Viên Viên nghẹn lời: "Ngươi không biết thêu thùa thì có thể đánh đàn chơi cờ đi, ngươi nhìn người khác rồi nhìn lại bản thân..."

"Ta cũng không biết đánh đàn chơi cờ."

"Vậy ngâm thơ, câu đối thì sao?"

"Cũng không." Phạm Dung Dung không biết xấu hổ nói.

Viên Viên có hơi phát điên: "Sao ngươi không biết gì cả? Vậy ngươi biết cái gì?"

Phạm Dung Dung không lên tiếng.

Viên Viên chưa từng thấy tú nữ hư này an tĩnh như vậy nên không khỏi thắc mắc liệu có phải bản thân nặng lời nên nàng ấy mới thương tâm như vậy không? Chẳng lẽ tú nữ hư có xuất thân không tốt, trong nhà không có ai dạy mấy thứ này?

Nhưng rõ ràng tú nữ hư có rất nhiều bạc.

Đúng lúc này, Phạm Dung Dung đột nhiên nở nụ cười xinh đẹp.

"Ta biết tiêu bạc!" Thậm chí nàng ấy còn gật đầu để nhấn mạnh: "Ta cũng biết ăn vụng!"

Viên Viên nghe xong liền ngây người.

Bởi vì những lời này rõ ràng là trêu chọc nàng ấy!

A a a a, nàng ấy không nên đến mà, tú nữ hư này lại cố ý chọc giận nàng ấy, trêu chọc nàng ấy!! Hôm qua đại ca nói đưa nàng ấy đi, nàng ấy không nên ngăn cản mới phải!

Gương mặt tròn bỗng trở nên tức giận.

Đột nhiên có một bàn tay đưa tới trước mặt nàng ấy.

Trong lòng bàn tay trắng nõn là một chiếc kẹo đậu phộng bọc trong giấy dầu.

Viên Viên liếc qua đã nhận ra đây là kẹo trong cung.

Gói kẹo bằng giấy dầu là phương pháp mà nương nàng ấy thường dùng, sau đó trong cung dần dần thay đổi thành thói quen này. Kẹo được đóng gói như vậy rất dễ mang theo và sạch sẽ.

"Ngươi lấy kẹo này ở đâu?"

Phạm Dung Dung cười thần bí: "Đều có chỗ cả."

Viên Viên nhướng mắt: "Còn không phải dùng bạc đổi ở chỗ cung nữ sao." Còn tưởng nàng ấy không biết à?

Ăn đồ của người ta thì không thể nói nhiều, viên kẹo đậu phộng đang ở trong miệng nên Viên Viên không thể tiếp tục nói Phạm Dung Dung không có tiến bộ.

Nàng ấy nhìn mấy tú nữ bên kia, rồi nheo mắt nhìn Phạm Dung Dung đang ăn kẹo một cách thích thú thì thấp giọng, hơi lúng túng nói: "Thực ra ngươi cũng khá xinh đẹp, chỉ cần giữ tư thế đoan chính, tiến bộ một chút nữa thì chưa biết chừng sẽ được chọn."

Phạm Dung Dung mỉm cười nhìn qua.

"Không gọi ta là tú nữ hư nữa à? Cũng biết ta đẹp sao?"

Vừa thấy ánh mắt trêu chọc của nàng ấy thì Viên Viên liền muốn 𝖓-ổ †-⛎𝖓-𝐠.

"Ngươi đừng đắc ý, ngươi cũng chỉ xinh đẹp bình thường thôi, ta nói với ngươi, Ngũ... Thụy Vương phi còn xinh đẹp hơn ngươi, Hoàng hậu nương nương cũng xinh đẹp hơn ngươi, còn cả Hương Liên. Hiện giờ Hương Liên còn nhỏ, chờ nàng lớn lên rồi nhất định sẽ xinh đẹp hơn ngươi.

Viên Viên vô cùng khẳng định về diện mạo của tiểu cô cô.

"Nói nhiều như vậy về người khác nhưng sao không nói về mình?"

Ngay lúc Viên Viên cho rằng nàng ấy đang chế giễu mình thì muốn ⓝ-ổ 𝐭-⛎n-𝖌, đối phương đột nhiên duỗi tay nhéo gương mặt mũm mĩm của nàng ấy và nói: "Thực ra ngươi cũng khá xinh đẹp."

Viên Viên không kịp đề phòng, hay tay ôm lấy mặt.

Vốn định mắng đối phương không được nhéo mặt nàng ấy nhưng nhìn đôi mắt cười xinh đẹp của đối phương thì không những nói không nên lời mà gương mặt tròn trịa bỗng đỏ bừng.

Viên Viên không biết tại sao mặt lại ⓝ_ó_𝖓_ℊ 𝖇ừռ_𝖌.

Nàng sẽ không thừa nhận đó là do tú nữ hư khen nàng ấy xinh đẹp khiến nàng ấy ngượng ngùng.

"Xinh đẹp thì sao, trên đời này có nhiều người xinh đẹp như vậy, ngươi thấy nơi này có nhiều người xinh đẹp như vậy, nếu ném ta vào trong đó thì sẽ không thấy được nữa, hơn nữa ta tới nơi này không phải để được chọn." Phạm Dung Dung thu tay lại, nhìn về phương xa.

Viên Viên tò mò.

"Vậy ngươi vì cái gì?"

Phạm Dung Dung nhìn nàng ấy rồi cười khúc khích: "Ngươi đoán xem."

Tú nữ này thật đáng ghét!

Viên Viên lại tức giận.

Một lát sau -----

"Ngươi tới cung tuyển tú không phải vì muốn được chọn làm Thái tử phi thì còn có lý do gì?"

Phạm Dung Dung phủi bụi trên váy rồi đứng lên.

Nàng ấy bước đi thì Viên Viên cũng theo sau.

"Chắc chắn ngươi tới để làm Thái tử phi, tú nữ các ngươi đều tới vì vị trí Thái tử phi." Viên Viên lại nói, còn nói một cách chắc chắn.

Phạm Dung Dung cảm thấy nàng ấy rất buồn cười.

Với chút kỹ năng này thì không cần phải nói lời khách khí.

Viên Viên đảo mắt: "Ta nói với ngươi, Thái tử... Điện hạ rất anh tuấn, là người anh tuấn nhất trong cung, không, là người anh tuấn thứ hai."

"Vậy người anh tuấn nhất là ai?"

"Anh tuấn nhất chắc chắn là bệ hạ a, là... là Hoàng thượng."

Phạm Dung Dung thấy hứng thú ồ một tiếng rồi trêu chọc: "Không ngờ tiểu cung nữ như ngươi lại không thích người anh tuấn trẻ tuổi mà lại thích người lớn tuổi..."

Viên Viên tức muốn hộc ⓜá-u: "Ngươi nói bậy gì đấy?! Ta nói cho ngươi biết, đây là trong cung, không được nói lung tung, ta không hề thích gì đó, dù sao... dù sao bệ hạ và Thái tử điện hạ đều anh tuấn, là người anh tuấn nhất trong cung."

"Được rồi được rồi, ta biết sai rồi, sau này sẽ không nói bậy nữa."

Nói xong, Phạm Dung Dung tiếp tục đi về phía trước, Viên Viên tiếp tục đi theo.

"Ngươi không đi làm việc đi? Ta phải về phòng." Phạm Dung Dung quay lại nhìn nàng ấy.

"Ngươi còn chưa nói cho ta biết tại sao ngươi tới tuyển tú."

"Tiểu cung nữ như ngươi sao quan tâm nhiều vậy, ngươi quan tâm những thứ này để làm gì?" Phạm Dung Dung có hơi bất đắc dĩ.

"Ta tò mò. Nếu ngươi không nói cho ta biết thì ta sẽ luôn đi theo ngươi."

Thấy đối phương không trả lời thì Viên Viên đắc ý như bắt được nhược điểm gì đó: "Dù sao nếu ngươi không nói cho ta biết thì ta sẽ luôn đi theo ngươi."

Phạm Dung Dung bất đắc dĩ thở dài, nhìn nàng ấy rồi lại nhìn xung quanh, cúi người vẫy tay để nàng ấy tới gần hơn.

"Được rồi, ta nói cho ngươi biết nhưng ngươi không được nói cho ai biết."

Viên Viên vội vàng nhích lại gần.

"Được rồi, chắc chắn ta sẽ không nói cho người khác biết."

Phạm Dung Dung nhìn gương mặt đầy hứng thú của nàng ấy thì kìm nén xúc động muốn nhéo một cái.

"Thực ra ta đến vì Hoàng hậu nương nương."

Buổi chiều, Viên Viên lại tới Phân Phương điện một chuyến, tìm kiếm một lúc lâu mới tìm thấy Phạm Dung Dung đã cởi giày vớ và lén lút nghịch nước ở đây.

"Tại sao ngươi lại tới vì Hoàng hậu nương nương?"

Viên Viên suy nghĩ vấn đề này cả buổi trưa mà vẫn không nghĩ ra.

"Sao lại không thể?"

"Ngươi tìm Hoàng hậu nương nương có chuyện gì?"

Chân trần của Phạm Dung Dung đạp nước còn không quên nhìn ra mặt hồ rộng lớn.

"Ta có một vấn đề khó hiểu muốn hỏi Hoàng hậu nương nương."

"Ngươi có vấn đề gì có thể hỏi bất cứ ai hoặc là hỏi cha nương ngươi, tiên sinh gì đó, sao lại muốn hỏi Hoàng hậu nương nương?"

"Bọn họ không thể trả lời được."

Nói tới đây thì Phạm Dung Dung đột nhiên thay đổi giọng điệu: "Được rồi, những gì có thể nói ta đã nói cho ngươi hết rồi, một tiểu cung nữ như người quan tâm nhiều như vậy làm gì, còn muốn tìm hiểu sâu hơn, chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương là gì của ngươi, ngươi quan tâm những việc này vậy à?"

"Sao Hoàng hậu nương nương có thể là gì của ta... ta chỉ hỏi vì tò mò thôi." Viên Viên không được tự nhiên nói: "Một tú nữ như ngươi đến tuyển tú không phải vì tuyển tú, ta là cung nữ trong cung đương nhiên phải tìm hiểu rõ mục đích của ngươi."

Mới đầu nàng ấy còn nói lắp nhưng những lời cuối lại trôi chảy hơn, cũng ưỡn 𝐧ⓖự*🌜 hơn và vô cùng bội phục sự nhanh trí của mình khi tìm được lý do thích hợp như thế.

Phạm Dung Dung bị nàng ấy chọc cười: "Ta có thể có mục đích gì, ta chỉ là thiếu nữ yếu đuối, chẳng lẽ có thể lật trời được à?"

Điều này cũng đúng.

Trong khoảng thời gian ngắn mà đầu Viên Viên có cảm giác to ra.

Nàng ấy có thể cảm nhận rõ tú nữ hư đang qua loa với mình nhưng đối phương "không tiến bộ" cũng là sự thật, Viên Viên đã nhận ra điều này từ lâu, chẳng qua là trước đó không tìm được cơ hội để nói.

Chẳng lẽ nàng ấy nói đến vì mẫu hậu là giả, thực ra chỉ muốn qua loa mình và không muốn tuyển tú là thật? Nhưng nếu không muốn tuyển tú thì tại sao nàng ấy phải tham gia, chẳng lẽ có người trong nhà é-ⓟ ⓑ𝖚ộ-ⓒ nàng ấy?

Viên Viên thường xuyên nghe kể chuyện lập tức tưởng tượng ra câu chuyện phụ thân độc ác ép nữ nhi tiến cung tuyển tú. Câu chuyện quả thực rất xuất sắc nhưng càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn, tại sao hoàng gia lại bị nàng ấy tưởng tượng t𝖍.àռ.ⓗ 𝖍ì𝖓.♓ tượng thổ phỉ ác bá?

Viên Viên trầm tư suy nghĩ hồi lâu không lên tiếng.

Phạm Dung Dung chưa từng thấy mặt tròn nhỏ an tĩnh như vậy.

"Sao thế?"

Viên Viên nhìn nàng ấy rồi thấp giọng nói: "Thật ra ta biết ngươi nói đến vì Hoàng hậu nương nương chỉ là qua loa với ta, ngươi không muốn được chọn làm Thái tử phi mới là thật."

Đột nhiên nói ra lời này khiến Phạm Dung Dung nhìn Viên Viên bằng ánh mắt tán dương.

Không ngờ mặt tròn nhỏ không ngốc như nàng ấy nghĩ.

"Sao ngươi lại nghĩ như vậy? Tú nữ tới tuyển tú, có ai lại không hy vọng bản thân được chọn, sao ta có thể là ngoại lệ được?" Nàng ấy cười khúc khích.

"Lời này của ngươi vừa nghe đã biết là qua loa với ta."

Lúc này Phạm Dung Dung có vẻ đặc biệt dễ nói: "Được rồi được rồi, ngươi cứ coi như ta đang qua loa với ngươi."

Viên Viên tiếp tục khó chịu, tiếp tục không nói chuyện.

Một lúc sau, nàng ấy đột nhiên nhẹ giọng nói: "Chỉ là ta không hiểu tại sao ai cũng muốn được chọn làm Thái tử phi nhưng chỉ có ngươi là không muốn, rõ ràng Thái tử điện hạ tốt như vậy."

"Chỉ vì điều này mà không vui à? Đúng là tiểu cô nương." Phạm Dung Dung mỉm cười, sau đó không đợi Viên Viên trả lời thì nàng ấy đã nói tiếp: "Thái tử điện hạ tốt thì có liên quan gì đến ta không muốn được chọn?"

"Thái tử điện hạ có thân phận cao quý, rất tuấn tú, tính tình cũng tốt, tóm lại chỗ nào cũng tốt. Hơn nữa không phải nữ tử các ngươi đều muốn tìm được lang quân như ý sao, Thái tử điện hạ chính là lang quân như ý tốt nhất trên đời."

Phạm Dung Dung lại mỉm cười nhìn Viên Viên thề son sắt.

"Vậy sao ngươi biết lang quân như ý mà ngươi cảm thấy tốt thì ta cũng muốn?"

Rõ ràng chủ đề này nằm ngoài phạm vi.

Một người mới mười ba, mười bốn tuổi còn người kia đã hai mươi rồi, tiểu nha đầu trước mặt rõ ràng còn non nớt, căn bản không hiểu những đạo lý này, nàng ấy nói với nàng ấy những thứ này để làm gì.

Phạm Dung Dung âm thầm mắng bản thân và đổi giọng.

"Đúng rồi, ngươi có muốn nghịch nước không? Làn nước rất mát, ngươi có muốn cởi giày vớ thử xem không?" Vừa nói nàng ấy vừa cố ý đá chân trong nước, cố ý ԁ-ụ ◗-ỗ Viên Viên.

Sự chú ý của Viên Viên lập tức bị thu hút, vừa nói "lá gan ngươi thật lớn, không sợ cung nữ quản sự nhìn thấy à" vừa nhanh chóng cởi giày vớ xuống nước, tốc độ nhanh đến mức khiến Phạm Dung Dung không khỏi nhìn qua.

Lúc này mới đúng, tiểu nha đầu nên vui vẻ mới đúng.

Tuy Viên Viên không hiểu cái gọi là đạo lý lớn nhưng mấy câu của Phạm Dung Dung vẫn được nàng ấy ghi tạc trong lòng.

Theo nàng ấy hiểu mấy câu nói kia chính là tú nữ hư này chướng mắt đại ca của nàng ấy.

Về phần tại sao lại chướng mắt?

Chắc chắn không phải vì đại ca không tốt mà là do Phạm Dung Dung, tú nữ này thiển cận, chưa từng thấy Thái tử điện hạ tốt như vậy.

Nếu nàng ấy gặp thì chắc chắn sẽ không nghĩ vậy.

Thế là Viên Viên quyết định để Phạm Dung Dung gặp mặt đại ca, nhất định phải để nàng ấy biết suy nghĩ của nàng ấy là sai, đại ca rất tốt và là lang quân lý tưởng trong mắt tất cả nữ tử.

Vì lý do này mà nàng ấy còn đặc biệt thương lượng với Diễm Dao.

Diễm Dao cảm thấy nàng ấy đang làm loạn.

Nhưng trước nay nàng ấy chưa từng lay động được Viên Viên, ngược lại là Viên Viên thường xuyên làm loạn còn nàng ấy thường đi theo để "nhặt lỗi" và giúp đỡ đưa ra ý kiến nên sự việc đã quyết định như vậy.

Trong lòng Viên Viên biết rõ nếu bản thân làm loạn chút thì có lẽ đại ca sẽ theo nàng ấy nhưng nếu rõ ràng là nàng ấy làm loạn thì đại ca chắc chắn sẽ không đồng ý.

Vì vậy nàng ấy che giấu mục đích của mình mà chỉ nói với Vệ Tắc ngày mai sẽ du ngoạn Tây Uyển. Để không gây sự chú ý thì tốt nhất đại ca nên hóa trang thành thị vệ còn nàng ấy hóa trang thành tiểu cung nữ.

Vệ Tắc quá hiểu muội muội, cũng là do Viên Viên quá ngây thơ nên biểu thị hết mọi thứ lên mặt. Bề ngoài y đồng ý nhưng đêm đó lại tới tìm Diễm Dao.

"Đại Lang, ngươi hỏi chuyện này làm gì? Nếu Viên Viên đã nói đến Tây Uyển để du ngoạn thì chắc chắn là đến để du ngoạn."

Nàng ấy không thể ngờ rằng cụp nửa mắt và ngón tay vân vê đã sớm làm mình bị lộ.

Nếu trước khi tới Vệ Tắc chỉ suy đoán muội muội muốn làm loạn thì bây giờ đã hoàn toàn chắc chắn.

Dù sao cũng là người một nhà, ở trước mặt tiểu cô cô nên Vệ Tắc không muốn dùng cách đối với người ngoài nên y cũng không úp úp mở mở nữa.

"Tiểu cô cô, người không cảm thấy tên tú nữ kia xuất hiện trong lời kể của Viên Viên quá nhiều lần hay sao? Nếu ta đoán không sai thì chuyện này cũng có liên quan đến tú nữ kia phải không?"

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)