| ← Ch.231 | Ch.233 → |
Trên con đường quê vắng vẻ, hai người một đi trước một theo sau.
Người phía trước có thân hình cao lớn, trong tay cầm một cây gậy gỗ, người phía sau là một nữ tử có dáng người nhỏ nhắn nhưng lại cõng một tay nải căng phồng, cũng không biết bên trong có gì.
"Ngươi không nên đi theo ta."
Nam nhân dừng chân, bất đắc dĩ nói.
Nữ tử phía sau không nói gì, chỉ tiến về phía trước vài bước, đến bên cạnh nam nhân rồi dừng lại.
Nam nhân không ngờ nàng sẽ âm thầm chạy theo hắn, cũng là do vết thương của hắn chưa lành và không cảnh giác như trước nên chờ đến khi phát hiện thì hai người đã rời khỏi Ngưu gia trang từ lâu.
Dù sao đó hắn có nói cái gì thì nàng vẫn im lặng, hắn dừng thì nàng cũng dừng, hắn đi thì nàng cũng đi khiến nam nhân rất bất lực.
"Ngươi là một cô nương..."
"Chàng có đói bụng không?"
Nam nhân bị ngắt lời, nếu không phải hắn có khả năng tập trung cực độ thì sẽ bị cái đề tài trống đánh xuôi kèn thổi ngược này làm cho nghẹn họng không thôi.
"Chàng vẫn còn vết thương trên người, chúng ta đã đi một ngày rồi. Chàng không ăn uống gì, chẳng lẽ không đói bụng sao? Hay là ăn chút gì đó trước."
Hoa Nhi móc trong 𝓃*ɢự*𝒸 ra nửa cái bánh bao, bẻ một nửa cho nam nhân và nói như không có việc gì: "Bây giờ cũng không còn sớm nữa, có phải chúng ta nên tìm chỗ nào đó để nghỉ ngơi không? Nếu chàng thật sự không muốn ta đi theo chàng thì cứ đưa ta về đó là được, cùng lắm thì ta gả cho Chương Bằng kia, cùng lắm là bị hắn đánh mỗi ngày, không c. h. ế. t được."
Sở dĩ nàng nói như vậy cũng là vì lúc trước nam nhân đuổi nàng, dưới tình thế cấp bách nàng đã nói ra chuyện Chương gia bức 𝐡-ôп-.
Sau khi nghe nói, lông mày nam nhân khẽ nhíu lại, hiển nhiên là không biết chuyện này.
Sau đó không còn kiên quyết đuổi nàng đi nữa.
Hoa Nhi thấy vậy thì đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt này.
Mà nàng nói để nam nhân đưa nàng về cũng không phải không có mục đích, tuy nàng không biết nơi đây là nơi nào nhưng ước chừng chỉ cách Ngưu gia trang khoảng ba mươi dặm.
Mặc dù nàng không biết nhiều về Đại Trụ ca nhưng biết hắn là người tốt và không đời nào để một nữ tử như nàng đơn độc trên đường.
Tốt nhất là hắn không đưa nàng trở về.
Nếu đưa nàng trở về thì cũng không phải nàng không có cách nào. Dù sao từ khi biết nam nhân phải rời đi thì nàng đã quyết định đập nồi dìm thuyền, từ bỏ người nhà, không cần thể diện và chỉ muốn ăn vạ bên hắn.
"Ngươi không sợ người nhà sẽ lo lắng nếu ngươi chạy theo ta thế này à?"
Lông mày của nam nhân nhíu chặt như thể thắt nút.
Hoa Nhi nhìn chằm chằm vào thắt nút kia, cố nhịn không được đưa tay ra vuốt phẳng nó.
"Trước khi đi ta có để lại lời nhắn cho tiểu đệ, chờ ta đi rồi thì tiểu đệ sẽ nói với người trong nhà biết."
Nói trắng ra thì lão ngũ Ngưu Mậu Hà là người của Hoa Nhi, nàng cũng chỉ có thể thuyết phục được đệ đệ nhỏ nhất làm loạn cùng nàng.
"Chàng ăn đi? Ăn xong lại lên đường."
Nàng lại đưa bánh bao về phía trước."
Nam nhân không nhận mà xoay người bỏ đi.
Nàng cũng không nói gì mà chỉ nhét bánh bao lại rồi tiếp tục đuổi theo.
...
Tới gần lúc chạng vạng thì cuối cùng hai người cũng đến một ngôi miếu đổ nát.
Đúng là một ngôi miếu đổ nát, khắp nơi đều là đống đổ nát, cửa miếu đã sập làm đôi, các tòa nhà bên trong miếu cũng gần như sụp đổ, chỉ còn lại căn phòng cất giữ các tượng đất còn sót lại cửa sổ rách nát và bên trong phủ đầy mạng nhện và bụi bặm.
Nam nhân dùng gậy quét mạng nhện, ra ngoài tìm nước để dọn dẹp tro bụi trong nhà. Trong lúc này, Hoa Nhi rất tích cực hỗ trợ công việc.
Hai người dọn dẹp xong khu này, nam nhân lại đi kiếm củi về nhóm lửa.
Chờ lửa cháy thì bên ngoài trời đã tối.
Khắp nơi yên tĩnh đến lạ thường, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng dã thú tru lên nhưng có nam nhân bên cạnh nên Hoa Nhi cũng không sợ.
Nàng mở tay nải lấy một chiếc bánh bao lớn và ống tre đựng đầy nước.
Lần này nam nhân không từ chối mà cùng nàng chia một cái bánh bao lớn rồi mỗi người uống một ít nước.
Sau đó nàng lấy một chiếc áo khoác bông từ trong túi ra trải xuống đất.
"Trên người chàng vẫn còn vết thương, chàng ngủ trước đi, ta gác đêm."
Đây là thứ duy nhất nàng mang theo có thể dùng làm đệm, ban đầu cũng không có ý định dùng làm đệm mà để tránh rét khi thời tiết thay đổi đột ngột.
Nếu biết sớm hơn thì đáng lẽ nàng nên mang theo chăn đệm. Hoa Nhi ảo não.
Nhưng chăn đệm quá lớn, mang theo sẽ bất tiện và còn gây trở ngại khi lên đường.
"Ngươi ngủ đi."
Sau đó nam nhân không nói gì nữa.
Hoa Nhi nhìn gương mặt kiên trì của nam nhân dưới ánh lửa thì không kiên trì nữa mà nằm xuống.
Thành thật mà nói thì nàng cũng rất mệt mỏi, nàng chưa từng đi bộ lâu như vậy.
Khi thức dậy thì trời đã sáng rồi.
Không khí trong lành mát mẻ, chim trên núi đang hót líu lo.
Đống lửa đã tắt.
Nam nhân dựa vào tường, đôi 𝐦ắ-† п-ⓗắ-𝖒 ⓝ-🌀ⓗıề-ⓝ, gương mặt cương nghị có vẻ hơi mệt mỏi.
Hoa Nhi ngồi dậy, phát hiện trên người có thêm một kiện xiêm y.
Nhìn lại thì mới biết hắn đã cở·ı á·0 ra đắp cho nàng, là sợ nàng cảm lạnh sao?
Không thể nghi ngờ điều này đã khiến tâm trạng nàng rất tốt.
Nàng đứng dậy duỗi người, cảm giác thoải mái hơn nhiều. Suy nghĩ một lúc rồi đắp xiêm y lên người nam nhân và xách ống trúc định đi lấy nước.
Trong ngôi miếu này có một cái giếng, hôm qua nam nhân đã múc nước từ đó.
Có nước thì tiện hơn nhiều, Hoa Nhi rửa chiếc nồi nhỏ mang theo rồi lại nhóm lửa đun nước và lấy ra một chiếc túi nhỏ.
Trong chuyến đi này, Hoa Nhi không chỉ mang theo một bao vải bánh bao lớn mà còn mang theo một chiếc nồi nhỏ, muối ăn, ống trúc đựng nước và một túi bột trà dầu nhỏ.
Khi nam nhân tỉnh dậy thì Hoa Nhi đang nấu nồi bột trà dầu nhỏ.
Ngọn lửa kêu lác tách, mùi thơm của bột trà dầu tràn ngập toàn bộ ngôi miếu đổ nát.
"Không có chén, ăn tạm chút."
Bởi vì khó mang chén nên Hoa Nhi mang theo hai đôi đũa và hai muỗng gỗ, thấy hắn đã tỉnh thì nàng đưa cho hắn một muỗng gỗ.
So với bánh bao khô cứng thì bữa sáng có món nóng sẽ tốt hơn, nhất là khi nam nhân còn bị thương, đêm qua đã thức suốt đêm, mãi đến trời sáng mới ngủ được một lát.
Hai người ngồi vây bên cái nồi nhỏ, mỗi người một bên vừa ăn bột trà dầu vừa ăn bánh bao lớn.
Nam nhân ăn thong thả và im lặng nhưng Hoa Nhi lại nói rất nhiều.
"Đại Trụ ca, chàng định đưa ta về thật sao? Thực ra bây giờ chàng đưa ta về cũng muộn rồi, cha nương ta không thấy ta thì nhất định sẽ đi tìm, đương nhiên cũng phát hiện ra chàng mất tích mà ta cũng nói với tiểu đệ là sẽ đi theo chàng."
Nam nhân cứng đờ người, nắm chặt muỗng gỗ.
"Nói cách khác thì dù bây giờ chàng có đưa ta về thì ai cũng biết ta bỏ trốn theo chàng rồi."
Nàng giấu vẻ đắc ý ở trong mắt.
Thấy hắn không lên tiếng thì nàng nhỏ giọng đi, giống như nức nở sắp khóc mà nói: "Thật ra ta chỉ muốn Chương gia đừng quấy rầy ta nữa, danh tiết của ta hỏng rồi thì đương nhiên bọn họ sẽ không dây dưa nữa, chỉ là thanh danh của Đại Trụ ca..."
Vương Thủy Sinh nhìn đỉnh đầu đen láy của nàng mà yên lặng thở dài.
Hai người rời khỏi ngôi miếu đổ nát và tiếp tục đi về phía trước.
Trong khoảng thời gian này, Hoa Nhi cũng hỏi nam nhân định đi đâu nhưng nam nhân cũng không trả lời nàng.
Bất đắc dĩ nàng chỉ có thể đi theo hắn, ai ngờ đi tới đi lui lại tới huyện Liêu Dương.
Nam nhân dẫn nàng vào thành và đến một tiệm cầm đồ.
"Ngọc bội ta để lại..."
Nàng vội vã lấy miếng ngọc bội từ trong 𝐧g●ự●𝖈 ra.
Nam nhân mang ngọc vào tiệm cầm đồ.
Không lâu sau, nam nhân ra khỏi tiệm cầm đồ và dẫn nàng đến trại chăn nuôi gần đó.
Trại chăn nuôi không chỉ bán gia súc cừu ngựa mà còn bán cả lừa và la.
Ngựa là một thứ hiếm đối với người bình thường, không chỉ đắt tiền mà còn khó nuôi. Nói một cách tương đối thì la và lừa không chỉ rẻ tiền mà còn thiết thực.
Đương nhiên rẻ tiền cũng có nhược điểm, chẳng hạn như trâu thích hợp để cày ruộng và quan phủ cũng quản lý chặt chẽ việc vận chuyển hàng hóa hay kéo người.
Lừa có kích thước nhỏ, chỉ thích hợp để kéo, cưỡi cũng được nhưng khả năng chịu trọng lượng của chúng có hạn.
So với la thì không chỉ kéo được nặng, có thể kéo xe và chạy không quá chậm mà còn có sức chịu đựng tốt hơn ngựa. Điều không tốt duy nhất chính là tính khí của con la thất thường và không thể sinh sản thế hệ sau.
Nếu người bình thường không tính đến việc cày ruộng hoặc không tính đến việc tốc độ thì mua con la sẽ thích hợp hơn mua ngựa.
Nam nhân chọn một con la.
Cừu, ngựa ở ngoài biên quan rẻ hơn trong biên quan, đặc biệt là ngựa, bình thường ngựa cũng có giá ba mươi lượng bạc một con, còn la thì rẻ hơn ngựa một nửa.
Giá cả của la ngựa và la lừa cũng không giống, thể trạng của la lừa nhỏ hơn la ngựa và rẻ hơn một chút, la ngựa như này có giá mười lăm lượng bạc.
Nam nhân lại mua cho nó một chiếc xe, tổng công hết hai mươi lượng bạc.
Đây là lần đầu tiên Hoa Nhi nhìn thấy số lượng lớn như vậy.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 231 | Ch. 233 → |
