| ← Ch.217 | Ch.219 → |
Với sự xuất hiện của các bộ tộc 𝐌ô𝓃●ɢ Cổ thì Thừa Đức càng trở nên náo nhiệt.
Trên thảo nguyên ở phía bắc hành cung có dựng một đại doanh trải dài mấy chục dặm. Doanh trại của Đại Yến nằm ở phía đông, còn doanh trại của các bộ tộc M-ô-ռ-🌀 Cổ khác canh giữ bốn phía như những vì sao canh giữ mặt trăng, ở rìa ngoài là tướng sĩ đóng quân ở Thừa Đức và cấm vệ quân phụ trách bảo vệ an toàn.
Thoạt nhìn không thể nhìn thấy phần cuối của doanh trướng với đủ loại cờ phấp phới trong gió như khung cảnh pháo đài biên cương.
Lần trước tới nơi này, Phúc Nhi đã học cưỡi ngựa, nhưng đó cũng là chuyện của mấy chục năm trước.
Lần này đến nơi, vừa mới dàn xếp ổn thỏa không lâu thì Bảo Bảo đã tới gọi nàng đi cưỡi ngựa.
Đi ra ngoài thử xem sao, mặc dù kỹ năng còn kém nhưng ký ức vẫn còn đó, nếu luyện tập nhiều hơn là có thể trở lại trình độ ngày xưa. Tuy nhiên trình độ ngày xưa của Phúc Nhi cũng không cao siêu đến thế, dù sao cũng không thể so sánh được với Bảo Bảo.
Phúc Nhi sợ nữ quyến trong nhà không biết đi đâu thì không hỏi dò hỏi vài câu.
Hỏi thăm thì mới phát hiện nương nàng cũng đang học cưỡi ngựa và là do cha nàng đích thân dạy.
Nàng tò mò bước tới thì thấy nương nàng đang ngồi trên lưng ngựa, cha ngồi phía sau nương cầm dây cương. Có lẽ phu thê hai người sợ bị người khác nhìn thấy mà chê cười nên cố ý tìm một nơi ở ngoài doanh trại để tập luyện.
Phúc Nhi thấy vậy thì không khỏi mỉm cười và biết điều không tiến về phía trước.
Chờ đến khi gặp lại Triệu Tú Phân, Triệu Tú Phân nói bà ấy đang học cưỡi ngựa, bà ấy không nói học như thế nào nhưng trông rất hào hứng. Phúc Nhi cũng giả vờ như không biết, chỉ cần nương vui vẻ là được.
Phúc Nhi cũng hỏi Tôn Hà Nhi có muốn học cưỡi ngựa hay không.
Dù gì cũng tới bãi săn, ngoại trừ cưỡi ngựa đi săn thì không còn việc gì khác để 🌀.ℹ️ế.🌴 thời gian.
Về vấn đề này, Tôn Hà Nhi vô cùng hào phóng nói: "Nếu nhị ca của muội ở đây thì chắc chắn thiếp thân sẽ học. Đáng tiếc là hắn không có ở đây nên chỉ nhìn hài tử chơi thôi."
Mấy ngày nay Vương Ngọc Đường và Vương Ngọc Chu đều đi theo đám Đại Lang ra ngoài cưỡi ngựa luyện kiếm mỗi ngày nên Tôn Hà Nhi mới nói như vậy.
"Nếu nhị tẩu muốn học thì ta có thể dạy tẩu, nếu ta không làm được thì còn có Bảo Bảo."
Kỹ năng cưỡi ngựa của Bảo Bảo cực kỳ tốt, dù sao Phúc Nhi cũng không biết những chiêu thức nàng ấy chơi khi trên ngựa.
"Đúng vậy, nhị tẩu, nếu tẩu muốn học thì ta sẽ dạy cho tẩu."
Từ trước đến nay Bảo Bảo vẫn luôn thân thiết với nữ quyến của Vương gia, chưa bao giờ đề cao thân phận vương phi mà cũng gọi mọi người theo Phúc Nhi.
Nàng ấy cũng có tính cách quyết đoán, lập tức đứng dậy nói: "Đi thôi đi thôi, tình cờ hôm nay là ngày đẹp trời, ở trong lều trại mãi cũng chán, chúng ta đi cưỡi ngựa đi, nhị tẩu, ta dạy tẩu, chỉ cần tẩu đủ dũng cảm thì có thể học được trong nửa ngày."
Mặc dù Tôn Hà Nhi có hơi ngạc nhiên nhưng không làm ra vẻ mà nói sẽ quay về lều thay y phục ngay.
Bảo Bảo lại hỏi Thôi thị: "Tam tẩu, tẩu có đi không?"
Thôi thị kinh ngạc.
Ngoài việc kinh ngạc thì còn có hơi luống cuống.
"Ta? Ta không biết..."
"Không biết thì học, nếu tẩu không muốn học thì ra ngoài hít thở không khí cùng chúng ta cũng tốt." Bảo Bảo nói.
"Vậy..." Thôi thị không do dự lâu: "Vậy ta cũng đi."
"Dáng người muội giống ta, đừng về thay y phục nữa. Mộng Trúc, tìm kỵ trang chưa mặc của ta đưa cho tam phu nhân." Phúc Nhi phân phó, nàng đứng lên định đi vào thay y phục.
"Vâng, nương nương." Mộng Trúc đáp.
Thôi thị vội vàng nói: "Tạ ơn nương nương."
"Tạ ơn gì chứ, muội là tức phụ của Đa Thọ, không cần phải khách sáo với ta."
Hai người cùng nhau đi vào trong.
Bảo Bảo cũng đi theo, nàng ấy không muốn quay lại lều nên phân phó thị nữ quay lại lều lấy kỵ trang của nàng ấy tới.
Không ai mời Ngưu Dung Nhi đi cùng, dường như đã quên mất nàng ấy. Ngưu Dung Nhi không khỏi xấu hổ, nhìn thấy Tôn Hà Nhi sắp sửa đi ra khỏi lều thì vội vã đứng lên nói: "Tức phụ của lão nhị, muội đợi ta với."
Không lâu sau, nhóm người thay đổi kỵ trang và rời khỏi lều dưới sự che chở của thị vệ thái giám.
Trong doanh trại vô cùng sôi động, trên đường đi gặp rất nhiều nữ tử trẻ tuổi đi theo cặp hoặc tốp năm tốp ba, đều mặc kỵ trang, đánh giá từ ngoại hình và trang phục thì không chỉ có nữ tử 𝐌·ô·𝐧·ℊ Cổ mà còn có cả nữ tử của Đại Yến.
Trước khi vào biên giới, Đại Yến không có yêu cầu lễ giáo với nữ tử, sau khi vào biên giới, chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Nguyên nên nữ tử cũng bắt đầu chú trọng tam tòng tứ đức. Nhưng nhìn chung thì nữ tử người Yến bị trói buộc tương đối ít, nữ tử biết cưỡi ngựa, b. ắ. n cung cũng không phải là hiếm, ngược lại nhiều gia đình còn tự hài nữ nhi nhà mình không thua kém gì đấng mày râu.
Điều này cũng dẫn đến một thực tế là dù ngày thường ở trong kinh có khuê tú đến đầu thì ra bên ngoài, các nàng cũng sẽ thay đổi dáng vẻ. Bất kể có thể cưỡi ngựa hay không, tóm lại nếu vẫn ăn mặc rườm rà, phức tạp như thường lệ thì sẽ bị đồng bọn cười nhạo.
"Xem ra lần này có không ít nữ tử tới đây, hình như nhà nào có nữ nhi trẻ tuổi thì đều đưa tới."
Thôi thị đi bên cạnh Phúc Nhi.
Sau trải nghiệm cùng thay xiêm y vừa rồi, tuy thái độ của Thôi thị vẫn cung kính nhưng đã thân thiết hơn trước rất nhiều.
"Ồ?"
Mặc dù Phúc Nhi không biết nhiều về Thôi thị nhưng vẫn hiểu sơ sơ. Vị đệ tức này luôn thận trọng từ lời nói đến việc làm, nếu không có lý do thì sẽ không nói những lời vô cớ này.
Nàng nhìn qua, ánh mắt của Thôi thị đã mơ hồ.
Chỉ sau một cái liếc mắt thì nàng ấy đã cụp mắt xuống, Phúc Nhi đã hiểu rõ.
...
Đoàn người bước ra ngoài đã được rất nhiều người nhìn thấy.
Nhưng thấy thị vệ bên cạnh che chở thì không có ai không biết điều mà tiến tới mà đều hành lễ từ xa với bên này cho đến khi người đi qua thì mới đứng thẳng dậy.
Bởi vì có quá nhiều ánh mắt nhìn về phía này nên Phúc Nhi đang cảm thấy ảo não, đáng lẽ nên dặn dò phải chọn một con đường ít người vào hẻo lánh để ra khỏi doanh trại thì cách đó không xa có mấy nữ tử mặc kỵ trang đi tới.
Dẫn đầu là ba nữ tử trẻ tuổi có tư sắc khác nhau.
Tuổi không lớn lắm, khoảng tầm mười lăm đến mười tám, mỗi người có một nha hoàn theo sau, mấy người khác còn có hộ vệ đi theo.
"Hoàng hậu nương nương cát tướng."
Thiếu nữ mặc kỵ trang màu tím dẫn đầu bước lên trước, hành lễ. Hai thiếu nữ đi theo cũng hành lễ.
"Các ngươi là -----"
Phúc Nhi tỏ ra nghi hoặc.
Thiếu nữ áo tím rất hào phòng, vẫn duy trì tư thế cúi mình và nói: "Tiểu nữ là đại tôn nữ của trưởng công chúa Trần quốc, tên húy là Dục Oánh, được Thái Thượng Hoàng ban cho vị trí huyện chúa, từ lâu đã ngưỡng mộ phượng nghi nương nương, hôm nay tình cờ gặp mặt nên cả gan tiến lên vấn an."
Rồi lại giới thiệu hai nữ tử phía sau: "Người này là Thục Nguyệt, nữ nhi của Vân gia nhị phòng Định Viễn Hầu, người này là Tú Liên của Lại Bộ thị lang Khương gia, hy vọng nương nương đừng trách thiếp đường đột."
"Thục Nguyệt?" Phúc Nhi lẩm bẩm: "Là Thục Nguyệt nào?"
Lúc này, thiếu nữ mặc kỵ trang màu xanh cúi người ở phía sau mới lên tiếng.
Giọng nói nàng ấy mỏng manh 𝐦ề_m 〽️ạ_ℹ️, mang theo thái độ đặc biệt yếu ớt, đáng thương.
"Hồi nương nương, là Thục trong yểu điệu thục nữ, Nguyệt trong minh nguyệt."
Phúc Nhi cảm thán: "Đúng là tên hay. Các ngươi đứng lên đi."
Lúc này ba nữ tử mới đứng lên.
Phúc Nhi chuyển ánh mắt sang Dục Oánh đứng đầu.
"Thay bổn cung gửi lời hỏi thăm tới trưởng công chúa."
"Vâng. Đợi tiểu nữ hồi kinh chắc chắn sẽ truyền đạt tới tổ mẫu."
Phúc Nhi gật đầu.
"Được rồi, các ngươi lui đi."
Ba người vội vàng né tránh cho nhóm người Phúc Nhi đi qua.
Đợi đám người đi xa, ba người đi tới một chỗ hẻo lánh, Khương Tú Liên mới lộ ra vẻ sợ hãi.
"Dục Oánh, lá gan của ngươi quá lớn rồi, lại dám cản giá, lỡ như Hoàng hậu nương nương là người không dễ đối phó mà tức giận thì phải làm sao?"
"Nàng sẽ không tức giận, " Dục Oánh để lộ nụ cười tự tin: "Nàng có xuất thân thấp hèn, có thể ngồi trên hậu vị là dựa vào việc sinh ra ba vị hoàng tử và dựng nghiệp cùng bệ hạ từ thuở cơ hàn. Người Vương gia trước kia chỉ là một đám thôn phu dân dã, cũng nhờ đi theo bệ hạ nên mới có viên chức."
"Định Quốc công thế tử trước kia chỉ là nông quan, sau khi bệ hạ đăng cơ mới được vào Hộ Bộ. Bản thân Định Quốc công trước đó chỉ là kẻ vô danh, sau khi bệ hạ đăng cơ mới được phong công, chúng đại thần sôi nổi ngăn cản nên bệ hạ mới lấy quân Hắc Thành làm cớ để nói tới "Thần võ pháo", "Hắc quân giáp" và rất nhiều quân bị khác xuất phát từ tay hắn ra.
"Mà tam nhi tử của Định Quốc công thế tử trước kia vẫn ở Hàn Lâm Viện, gần đây mới tham gia lục khoa để gia nhập. Ngoại trừ ba người này thì những người khác của Vương gia không đáng nhắc tới, nếu là ngươi, ngươi có nhà mẹ đẻ không biết cố gắng như vậy thì ngươi sẽ tùy tiện tức giận không?"
Đương nhiên là không, dù sao thì nhà mẹ đẻ cũng là sự tự tin của nữ tử, gia thế của Hoàng hậu nương nương không rõ ràng nên tất nhiên sẽ khoan dung.
Nhưng -----
Khương Tú Liên vẫn cảm thấy lá gan của Dục Oánh quá lớn.
Nhưng lá gan Dục Oánh quá lớn suy cho cùng là nàng ta cũng có vốn liếng, dù gì thì trưởng công chúa Trần quốc chính là cô mẫu của Thái Thượng Hoàng và tiên đế và cũng là công chúa duy nhất còn sống.
Dục Oánh lại là tôn nữ mà trưởng công chúa Trần quốc sủng ái nhất nên mới được Thái Thượng Hoàng phong làm huyện chúa.
Lúc này Dục Oánh lại nói chuyện với Vân Thục Nguyệt.
"Thục Nguyệt, ngươi đã từng gặp Hoàng hậu nương nương sao?"
Vân Thục Nguyệt lắc đầu.
"Vậy tại sao Hoàng hậu lại nói tên của ngươi, còn nói tên của ngươi là tên hay?"
Vân Thục Nguyệt cũng rất bối rối nhưng nàng ấy thật sự không nghĩ ra lý do.
Ba người đâu biết, Phúc Nhi nhắc tới cái tên này là bởi vì khi nàng còn là tiểu cung nữ đã có đối thủ một mất một còn tên là Thục Nguyệt, sau đó Thục Nguyệt cũng trở thành cung nữ Tư Tẩm cung của Vệ Phó giống như nàng nhưng chưa từng được triệu hạnh.
Chẳng qua là nhớ đến người quen cũ mà thôi.
Chuyện này cũng chỉ là chút nhạc đệm nhỏ.
Ở bên kia, ngoại trừ Bảo Bảo cảm thấy lá gan của ba thiếu nữ này rất lớn thì Tôn Hà Nhi và Ngưu Dung Nhi cũng không cảm nhận được điều gì khác thường, chỉ có ánh mắt của Thôi thị lại lóe lên.
Nàng ấy hơi lo lắng nhìn về phía Phúc Nhi và thấp giọng nói: "Nương nương..."
Phúc Nhi mỉm cười vỗ tay nàng ấy.
"Đừng hoảng..."
Lá gan của Tôn Hà Nhi còn lớn hơn Thôi thị nên càng ham học hỏi hơn.
Nhưng thực tế sau khi học nửa buổi chiều thì Thôi thị lại học nhanh hơn Tôn Hà Nhi, nàng ấy đã có thể cưỡi ngựa chạy chậm một vòng còn Tôn Hà Nhi tạm thời chỉ dám đi chậm rãi.
Phúc Nhi cũng cử thái giám dạy Ngưu Dung Nhi nhưng Ngưu Dung Nhi thậm chí còn không dám lên ngựa, vất vả lắm mới lên được thì nàng ấy lại quá sợ hãi mà vô tình làm ngựa đau và suýt nữa bị hất văng ra ngoài.
Từ đó, nàng ấy không dám học mà chỉ có thể ở bên cạnh trông ngóng.
Có người tới bẩm báo rằng mấy vị hoàng tử đã đi săn về.
Phúc Nhi nhìn sắc trời và dự định trở về.
Lúc này, Vệ Phó dẫn đám người Vệ Kỳ, Vương Hưng Tề và Vương Đa Thọ tới đây.
"Sao chàng lại tới đây?" Phúc Nhi ngạc nhiên nói.
"Lúc ta trở về nghe nói nàng dẫn người ra ngoài cưỡi ngựa nên tới đây xem."
Phúc Nhi ồ một tiếng, định xuống ngựa nhưng Vệ Phó lại tình cờ đến bên trái, nếu nàng xuống ngựa không cẩn thận sẽ đá phải hắn. Nàng ra hiệu ánh mắt cho hắn tránh sang một bên nhưng hắn lại nghịch ngợm giả vờ không hiểu mà đưa tay ra nói: "Có cần ta đỡ nàng không?"
Điều này ngay lập tức khiến Phúc Nhi nhớ lại rất nhiều năm trước, nàng học cưỡi ngựa do chính Vệ Phó dạy.
Thực ra nàng học rất nhanh nhưng không muốn cưỡi ngựa thấp nên lúc lên xuống ngựa rất khó khăn.
Vì vậy mà bị hắn cười nhạo, mà mỗi lần hắn cưỡi nhạo nàng đều sẽ lấy cớ "ta nhìn nàng lên ngựa" hoặc là "ta đỡ nàng xuống ngựa:,
Phúc Nhi nhìn xung quanh, thấy những người khác đều đứng ở phía xa nên hơi hất cằm lên.
"Vậy Tiểu Vệ Tử đỡ cẩn thận nhé, nếu làm bổn cung ngã thì chàng sẽ bị ăn đánh." Rồi nàng đưa tay về phía hắn với vẻ trịch thượng.
"Trở về sẽ xử lý nàng." Vệ Phó nở nụ cười nhưng lại thấp giọng đe dọa.
Vương Đa Thọ ở bên kia có hơi ngạc nhiên khi thấy Thôi thị ngồi trên lưng ngựa nhưng thấy tỷ phu và Thụy Vương đều lần lượt bước tới đỡ thê tử của mình xuống ngựa thì hắn ta cũng bước lên phía trước.
Mặt Thôi thị hơi đỏ lên, nhỏ giọng gọi phu quân.
"Sao nàng cũng tới học cưỡi ngựa?"
"Nương nương và Thụy Vương phi gọi thiếp thân tới cưỡi ngựa nên thiếp thân đã tới."
Khi nói chuyện, Vương Đa Thọ đỡ nàng ấy xuống ngựa, ít nhiều gì thì Thôi thị vẫn chưa thành thục, lúc xuống ngựa suýt bị ngã, may mắn được trượng phu đỡ ở phía sau.
Sau khi xuống ngựa, gương mặt nàng ấy đã đỏ như lửa đốt nhưng nhìn dáng vẻ t-ⓗâ-ռ ⓜ-ậ-t của Đế Hậu bên kia rồi lại nhìn Thụy Vương và Thụy Vương phi cách đó không xa.
Bảo Bảo ở bên kia là trực tiếp nhất.
Vừa thấy Vệ Kỳ tới thì lập tức nhảnh xuống, Vệ Kỳ cũng nhanh chóng đón được nàng ấy, hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên hai người làm như vậy.
Trái tim Thôi thị đập thình thịch, cúi đầu nhìn thoáng qua trượng phu vẫn còn nắm tay mình.
"Được rồi, các người trở về đi, trẫm và Hoàng hậu sẽ quay lại sau." Vệ Phó xua tay nói.
Từng người một rời đi.
Ngưu Dung Nhi ấm ức cả buổi thấy trượng phu Vương Hưng Tề cũng ở đó thì vội vàng đi đến bên cạnh trượng phu.
Vương Hưng Tề nghiêng đầu nhìn đệ tức đơn độc thì nói: "Nhị đệ tức, cùng về đi?"
Tôn Hà Nhi gật đầu đi tới.
Ngưu Dung Nhi thấy trượng phu nhớ thương tức phụ của lão nhị thì vốn đã ấm ức nên không nhịn được trừng mắt với Tôn Hà Nhi.
Tôn Hà Nhi bị trừng mắt thì chợt sửng sốt một lúc, liếc nhìn Ngưu Dung Nhi rồi cũng không nói gì.
Chờ sau khi trở lại lều, chỉ còn phu thê hai người thì Vương Hưng Tề mới nhíu mày.
"Vừa rồi nàng trừng nhị đệ tức làm gì?"
"Ta..."
Vương Hưng Tề còn không hiểu thê tử sao, chắc chắn là ghen tuông, bây giờ còn ăn dấm của đệ tức nữa.
"Trước kia nàng ở trong nhà không hiểu chuyện thì chưa tình, bây giờ đang ở trong kinh, nếu nàng dám gây chuyện thì ta sẽ cho quay về Kiến Kinh."
"Tề ca, sau này ta không dám nữa." Ngưu Dung Nhi yếu ớt nói.
Thấy dáng vẻ vô cùng đáng thương của thê tử, Vương Hưng Tề suy nghĩ rồi giải thích: "Hiện giờ nhị đệ không ở trong kinh, nhị đệ tức chỉ có một mình nên ta mới gọi nhị đệ tức cùng về. Chúng ta là đại ca, đại tẩu, phải chiếu cố các đệ muội, hiểu chưa?"
"Hiểu rồi."
...
Thôi thị đã nắm tay trượng phu trở về như vậy.
Hai người đã là phu thê nhiều năm nhưng đây vẫn là lần đầu tiên.
Dọc đường đi, Thôi thị xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu nhưng không hiểu sao trượng phu không buông tay nên nàng ấy cũng không buông tay.
Nàng ấy muốn nói điều gì đó với trượng phu nhưng do bối rối nên không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tính cách trượng phu ôn hòa, làm việc có chừng mực, hiềm khích giữ phu thê lúc trước là vì nạp thiếp nhưng sau đó bà bà đã khuyên can và giải quyết hiểu lầm, người kia cũng được tiễn đi.
Thực ra nếu tự hỏi có thể gả cho trượng phu như vậy, có nhà phu quân như vậy thì Thôi thị cảm thấy bản thân thật may mắn.
Không giống như nhà khác, di nương, thông phòng có một đống, đôi khi cho dù trượng phu không muốn nạp thiếp thì trưởng bối trong nhà cũng sẽ nhét người vào phòng, bà bà cũng gây khó dễ cho tức nhi.
Các tẩu tẩu vẫn tốt, cũng không có mưu mô gì, tuy bà bà không quá thân thiết với nàng ấy nhưng chưa từng làm khó nàng ấy. Nàng ấy đã gả tới đây nhiều năm, từ lúc chỉ có một mình trượng phu ở kinh thành nên hai người ở chỗ khác cho tới sau đó cả nhà trượng phu chuyển tới kinh thành thì bọn họ vẫn sống ở nhà cũ, người nhà trượng phu cũng không nói gì.
Ngoại trừ việc dạy nhi tử và thân thiết với người nhà thì trượng phu cũng có vài lời phê bình đối với nàng ấy thì chưa từng đỏ mặt với nàng ấy.
"Chờ từ Thừa Đức quay về thì chúng ta dọn về phủ quốc công ở đi? Nhắc tới người làm nhi tử, tức nhi thì nên hiếu thảo với phụ mẫu mới đúng."
"Hôm nay nàng làm khá tốt, sau này hãy ở chung với tam tỷ và các tẩu tử nhiều hơn..."
Hai người gần như đồng thanh nói.
Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Thôi thị đỏ mặt, cụp mắt xuống thì thầm: "Được."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 217 | Ch. 219 → |
