| ← Ch.199 | Ch.201 → |
Thấy Chính Võ đế tới, Hoàng hậu chỉ nghiêng đầu liếc nhìn ông một cái rồi chuyển ánh mắt hướng về phía bục nhỏ phía trước, nơi người kể chuyện đang đứng.
Không nhìn ông thêm lần nào và cũng không đứng dậy hành lễ.
Hoàng hậu hiếm khi xảy ra tình huống này.
Nhưng chuyện này hiếm gặp nhưng không có nghĩa là chưa từng xảy ra, chỉ là đã rất lâu rồi mà thôi.
Khi sự thay đổi mới xảy ra, Hoàng hậu cực kỳ chán ghét Chính Võ đế, ngay cả khi đã trở thành Hoàng hậu thì bà cũng không sẵn lòng hòa nhã với ông chút nào.
Mãi đến lần đó Vệ Phó vào kinh dự thi thì bà mới thay đổi thái độ trước đây và bằng lòng thử sức làm Hoàng hậu.
Đúng vậy, là Hoàng hậu.
Cũng không phải là thê tử của Vệ Trăn ông.
Bà càng có kế hoạch thì quy củ và lễ nghi càng chu toàn, giống như cách bà đối xử với Vệ Dịch năm đó, đến cuối cùng thì bà chỉ là Hoàng hậu chứ không phải thê tử của Vệ Dịch.
Dường như bây giờ bà đã trở lại thái độ ban đầu giữa hai người và dường như mười năm nỗ lực của ông hoàn toàn uổng phí.
Đây chỉ là suy nghĩ trong chốc lát của Chính Võ đế, khi ánh mắt ông dừng trên cái bụng hơi nhô ra của Hoàng hậu thì tâm tình bỗng nhiên bình tĩnh lại, tạo ra một cảm giác bình thản lạ thường.
Ông bước đến ngồi xuống chiếc ghế ɱ.ề.𝖒 𝐦.ạ.ⓘ.
Chiếc ghế dài 〽️ề·ɱ ɱ·ạ·1 đã bị Hoàng hậu chiếm gần hết, chỉ chừa lại một chỗ cho Hoàng hậu đặt chân và không tiện cho người khác ngồi cùng. Nhưng thân hình cao lớn cường tráng của Chính Võ đế hạ xuống gần như đã chiếm hết chỗ đặt chân của Hoàng hậu.
Hoàng hậu vô thức muốn đá nhưng bị người chặn lại giữa chừng.
Chính Võ đế giữ cẳng chân bà, xoa bóp bắp chân của bà hai lần, Hoàng hậu muốn 𝐫ú*✝️ г*𝖆 nhưng không thể làm được nên chỉ có thể để mặc ông đặt chân bà lên đầu gối mình.
Không biết xấu hổ!
Hoàng hậu muốn mắng nhưng lại kìm lại và lại hướng ánh mắt về phía người kể chuyện.
Bây giờ bà đang tức giận.
Bà nói mặc kệ ông không phải chỉ tùy tiện nói mà thật sự không muốn để ý tới Chính Võ đế.
Hoàng hậu không ngốc mà trái lại, bà là một người thông minh.
Trước đây làm những điều ngu ngốc là vì không nhận ra hoàn cảnh bản thân đang ở, chính chấp niệm và sự vội vã đã khiến bà mù quáng. Nhưng một người dù có ngốc đến đâu thì sau khi hiểu được hàng loạt hành động của nhi tử thì cũng hiểu ra một vấn đề ----- có lẽ trước đó nhi tử của bà đã hiểu rõ đây là một trò chơi trong trò chơi nhưng bà, người làm mẫu hậu lại bị mắc kẹt trong trò chơi mà không hề hay biết.
Sau khi hiểu được điều này, Hoàng hậu thực sự không hề ngạc nhiên.
Bởi vì Vệ Trăn vốn là người âm hiểm xảo quyệt như vậy. Bất kể làm gì thì ông đều là đi một bước tính mười bước, nếu không đi đến cuối thì ngươi sẽ vĩnh viễn không biết được mục đích thực sự của ông là gì.
Nước cờ của bà kém ông một bước, thua mà không phàn nàn.
Nếu là trước đây, có lẽ Hoàng hậu sẽ chán nản nhưng bây giờ bà đã thông suốt, chẳng phải là vì sự chân thành cuối cùng vất vả lắm mới thể hiện ra lại bị chó ăn sao? Chẳng phải vì hiện tại nhi tử đã trưởng thành, không muốn nghe lời mẫu hậu sao?
Nghĩ mà xem, có thể là trời cao biển rộng, bầu trời trong xanh.
Trong một thời gian dài, trở ngại lớn nhất khiến Hoàng hậu bị mắc kẹt chính là muốn giúp nhi tử có được ngôi vị Hoàng đế thuộc về hắn.
Trước khi Nguyên Phong đế c. h. ế. t, là vậy.
Sau khi Nguyên Phong đế c. h. ế. t, cũng là vậy.
Hiện giờ nhi tử không cần bà giúp, bà cũng không còn h*m m**n trở nên mạnh mẽ nữa.
Tựa như một người đã bước ra khỏi ngõ cụt, nhìn xung quanh tất cả đều là đường đi.
Bà không muốn làm bản thân bị ấm ức nữa, Vệ Trăn muốn làm gì thì làm, bà cũng không muốn cân nhắc tâm tư của ông nữa, nếu có thể sống thì sống, nếu không thể thì cứ phế truất bà.
Phế truất bà để bà có thể ở cùng nhi tử, tức nhi và tôn nhi.
Chắc hẳn không đến mức 𝖌ℹ️ế●✝️ bà, hiện giờ trong bụng bà còn có hài tử, nếu ông có bản lĩnh thì 🌀-❗ế-𝖙 cả hài tử và nương hài tử đi.
...
Chính Võ đế thấy Hoàng hậu không chịu để ý đến ông nên cũng chuyển sự chú ý sang người kể chuyện.
Trên thực tế thì bàn tay không dừng lại và liên tục xoa bóp bắp chân của Hoàng hậu.
Nhưng dù ông có xoa bóp thế nào đi chăng nữa thì bà cũng không phản ứng gì cả, thậm chí tay ông có trượt dưới váy bà lên trên đầu gối thì bà cũng chỉ liếc ông một cái rồi phớt lờ ông.
"Nàng không có gì muốn nói với trẫm à?"
"Ngươi muốn nghe cái gì?"
Thừa nhận có mưu đồ chiếm đoạt vương vị của ông là sai sao?
Nhận sai là không thể, bà không tính toán với ông đã là tốt rồi!
Thực tế thì trong lòng Hoàng hậu vẫn còn một nỗi oán hận, Hoàng hậu hiểu được nỗi oán hận này còn về phần Chính Võ đế có hiểu hay không thì Hoàng hậu lười suy nghĩ.
Bất cứ khi nào Hoàng hậu nghĩ đến ông chỉ giả vờ bị bà hạ dược, rõ ràng khi đó đã tỉnh táo, còn nghe thấy cuộc trò chuyện giữa bà và nhi tử, thấy bà bảo vệ ông, không cho nhi tử 𝐠𝒾*ế*† ông thì sẽ cảm thấy thẹn quá hóa giận.
Mà loại thẹn quá hóa giận này không chỉ ở một chỗ.
Nghĩ đến đây, Hoàng hậu oán giận đạp ông một phát.
Đáng tiếc là không thành công mà còn bị ông kéo chân, vòng tay ôm lấy eo.
"Lê Oanh, nàng hận trẫm đến vậy sao? Nàng thừa nhận đi, trong lòng nàng có trẫm, nếu không thì nàng cũng không sinh hài tử cho trẫm, cũng không muốn trẫm c. h. ế. t. Nếu nàng hận trẫm thì sao lại không nỡ để trẫm c. h. ế. t?"
Khi Chính Võ đế mở miệng gọi Lê Oanh thì Tào Nhân nhanh chóng xua tay cho mọi người lui xuống.
Bao gồm cả người kể chuyện và bao gồm chính hắn ta.
Lúc này dưới mái hiên chỉ còn lại hai người, vô cùng yên tĩnh khiến giọng nói của Chính Võ đế càng rõ ràng hơn.
Sẽ không có vấn đề gì nếu không đề cập tới chuyện này, vừa nhắc tới thì sự tức giận trong lòng Hoàng hậu liền tăng lên.
Nhưng bà biết mình không thể làm theo lời của Chính Võ đế, nếu không thì bà có quay lại mười hay một trăm lần thì vẫn sẽ rơi vào bẫy của ông.
"Năm đó ta sinh hài tử cho Vệ Dịch, trong lòng ta có hắn sao?"
Hoàng hậu khẽ nâng cằm, rõ ràng là Chính Võ đế đang từ trên cao nhìn xuống nói chuyện với bà nhưng lúc này khí thế của bà cũng không hề yếu hơn đối phương.
"Sao có thể giống nhau chứ?"
Chính Võ đế khẽ cười nói: "Lần này không giống lần trước, năm đó nàng phải nghe theo sự chỉ dẫn của phụ mẫu, tuân theo tứ h●ô●n của Hoàng đế, việc thành thân và sinh hài tử là chuyện bình thường, cũng không phải là những gì nàng nghĩ trong lòng. Nhưng nàng lại can tâm tình nguyện mang thai vì ta..."
Ông ch*m r** v**t v* cái bụng hơi nhô ra của Hoàng hậu.
Điều đó không đúng sao?
Lúc đó, ông là tiểu thúc đã đoạt vị, 🌀iế-🌴 trượng phu bà và còn ↪️ưỡп●ⓖ é●𝐩 cưới bà, khởi đầu của Chính Võ đế quá khó khăn, khả năng năm đó đoạt vị còn không tốn tâm tư bằng Hoàng hậu.
Nước chảy đá mòn lâu như vậy, có công mài sắt có ngày nên kim, phải mất gần mười năm thì Hoàng hậu mới bằng lòng có hài tử này.
Nghe vậy thì Hoàng hậu càng giống con mèo dựng lông.
"Ngươi còn nói?! Không có người nào mưu mô thâm trầm như ngươi, nếu không có chuyện lần này thì ta cũng không biết Tưởng thái y là người của ngươi!"
Hoàng hậu đã dùng Tưởng thái y này được mười năm.
Năm đó để chọn được một thái y phù hợp, bà cũng bỏ ra không ít tâm tư, cố tình chọn một người không có lý lịch để chống chọi lại Chính Võ đế nhưng không bao giờ ngờ được lại là người do ông sắp xếp.
Thuốc tránh thai mà bà sử dụng là do Tưởng thái y đưa.
Mà người tâm cơ thâm trầm này để mặc cho bà uống thuốc tránh thai mười năm, giả vờ không biết gì về việc đó và giả vờ tin vào lời nói tình trạng sức khỏe của bà không tốt sau lần khó sinh đó mà bày ra dáng vẻ thâm tình, còn không cần những người khác.
Thực tế là cố ý thiết kế bà.
Làm bà cảm thấy có lỗi với ông và ngày càng khiến bà cảm thấy hổ thẹn cho đến khi bà ngừng dùng thuốc tránh thai.
"Ngươi âm hiểm, xảo quyệt, tâm cơ thâm trầm..." Hoàng hậu mắng.
Nếu không phải mang thai hài tử này thì Hoàng hậu cũng không cảm thấy áy náy, cảm thấy có một số việc không thể trì hoãn được nữa và cần phải quyết đoán nên mới xảy ra chuyện đoạt vị sau đó.
Lại không ngờ rơi xuống một cái bẫy khác.
"Cho dù ta âm hiểm, xảo quyệt, tâm cơ thâm trầm thì cũng đều là vì nàng."
Những lời này đã thành công khiến Hoàng hậu im lặng.
Một lúc sau, bà tức giận nghiêng mặt đi nói: "Không biết xấu hổ."
"Cho dù ta không biết xấu hổ cũng không phải là vì nàng sao."
Trên mặt Chính Võ đế không hề có chút thẹn thùng, không chỉ nói mà bàn tay còn v**t v* bụng Hoàng hậu.
Hoàng hậu thấy phiền mà ném tay ông ra.
"Ngươi đừng làm phiền ta, ta muốn nghe kể chuyện, ngươi vừa đến thì người kể chuyện đều rời đi."
"Vậy ta gọi người kể chuyện lại đây?"
"Không muốn nghe, ta muốn về."
"Không phải nàng còn chưa nghe xong à?"
Nói xong thì Chính Võ đế lại gọi Tào Nhân.
Tào Nhân sợ hãi thò đầu khỏi cửa đi vào.
"Dẫn người kể chuyện lên."
Không lâu sau, mọi chuyện lại trở về trạng thái ban đầu, nữ nhân kể chuyện đứng trên sân khấu lần nữa, những người khác phụ trách phối hợp cùng mang cầm tranh ngồi vào vị trí của mình.
Theo tiếng cầm vang lên thì câu chuyện lại bắt đầu, tiếp tục cuốn sách lần trước.
"Thật ra ta chỉ muốn kiểm tra Phó Nhi thôi, hôm nay ta gọi hắn tới nhưng không ngờ hắn lại giả ngu..."
"Đáng đời ngươi."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 199 | Ch. 201 → |
