| ← Ch.175 | Ch.177 → |
Ngoài ra còn có lần đầu gặp, nàng ấy nói trước mặt Phúc Nhi là không ngờ tới cuối cùng Phúc Nhi vẫn gả cho Vệ Phó.
Nếu nàng ấy đã tới thì tất nhiên đã biết chuyện này từ trước, bất cứ ai có đầu óc cũng sẽ không vạch trần khuyết điểm của ai đó ngay trước mặt người ta.
Cố tình nàng ấy lại nói ra, nói xong thì nàng ấy có hơi hối hận và lại tỏ ra xấu hổ.
Bình thường khi nói chuyện với nàng, Phúc Nhi luôn thấy nàng ấy đang trong trạng thái tinh thần hoảng hốt, đôi khi nói chuyện với nàng ấy, nàng ấy lại lơ đãng, cũng không biết đang nghĩ gì.
Phúc Nhi đã sớm để ý tới và thậm chí còn nói riêng với Vệ Phó.
Nàng cảm thấy hình như Vĩnh Thuần có bệnh, căn bệnh này không phải về mặt thể chất mà là về tinh thần.
Vệ Phó nói với nàng, Kỳ Hắc Mã đã đề cập đến chuyện này với hắn, nói rằng cảm xúc của Vĩnh Thuần trong một năm qua không tốt, cáu kỉnh và luôn khiến hài tử sợ hãi.
Đó là lý do tại sao lại đưa nàng ấy ra ngoài hít thở không khí, có lẽ tâm trạng có thể tốt hơn sau khi gặp lại người thân.
Đây cũng là nguyên nhân rõ ràng Phúc Nhi không thích ở chung với Vĩnh Thuần nhưng vẫn kìm nén để nói chuyện với nàng ấy.
Chẳng qua là không có tác dụng gì.
Tất nhiên Phúc Nhi cũng không thể nói những lời này trước mặt Bảo Bảo, cũng không thể nói rõ mà chỉ có thể nói rằng sức khỏe của Vĩnh Thuần không tốt nên tính cách có hơi kỳ quái.
"Thì ra là sức khỏe không tốt, bị bệnh thì nên uống thuốc, uống thuốc thì sẽ khỏi."
Nha đầu ngốc này còn nghĩ rằng Vĩnh Thuần cũng giống như nàng ấy, bị bệnh nhưng không thích uống thuốc, đây là những gì Tề Mã Hách Hách thường nói với nàng ấy.
Người nói vô tâm nhưng người nghe cố ý.
Phúc Nhi cũng đang nghĩ, Vĩnh Thuần có tâm bệnh nhưng tâm bệnh của nàng ấy là gì?
Chẳng bao lâu sau thì Phúc Nhi đã biết tâm bệnh của Vĩnh Thuần là gì.
Hôm nay, khi Phúc Nhi đang đọc thoại bản mà Bảo Bảo cho nàng mượn thì đột nhiên Vệ Phó từ bên ngoài quay về.
Sắc mặt hắn có vẻ nghiêm túc, hành động vội vàng như thể đã xảy ra chuyện gì đó.
"Nàng cùng ta đến gặp Vĩnh Thuần, Kỳ Hắc Mã vừa tới tìm ta..."
Trên đường đến đó, Phúc Nhi biết được chuyện đã xảy ra từ chỗ Vệ Phó.
Hóa ra lần này Kỳ Hắc Mã không chỉ dẫn theo Vĩnh Thuần tới mà còn dẫn theo cả đại thê của hắn ta là Na Nhân Thác Á. Dựa theo cách nói của Kỳ Hắc Mã thì ban đầu hắn ta không muốn dẫn theo đại thê của hắn ta nhưng phụ thân của hắn ta là Tát Khắc Đồ quận vương đã yêu cầu hắn ta dẫn theo và nói đó là quy củ.
Ông ta nói người của bộ tộc Khoa Lai Túc cũng đến nên cũng để Na Nhân Thác Á gặp người thân.
Vì thế mà Kỳ Hắc Mã chỉ có thể dẫn theo hai vị thê tử đến cùng.
Bình thường Vĩnh Thuần thích ghen tuông, không muốn Kỳ Hắc Mã gầ*𝖓 𝖌*ũ*❗ với đại thê của hắn ta, trước kia đã gây rắc rối nhiều lần trong bộ tộc nhưng lần này hắn ta đã phớt lờ Na Nhân Thác Á quá lâu, thậm chí ngay cả Bành Đức Đạc quận vương của bộ tộc Khoa Lai Túc cũng biết chuyện này và đặc biệt đích thân nói với Tát Khắc Đồ quận vương.
Tát Khắc Đồ quận vương quay về cảnh cáo nhi tử, Kỳ Hắc Mã không thể không tới với Na Nhân Thác Á, vì điều này mà Vĩnh Thuần đã tức giận và khóc lớn trong chiên bao, thậm chí còn đánh vào đầu Kỳ Hắc Mã và gây ồn ào.
Kỳ Hắc Mã thực sự không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đến tìm Vệ Phó và muốn Phúc Nhi khuyên bảo Vĩnh Thuần.
...
Nhưng khuyên bảo như thế nào?
Điều này không phải là gây rắc rối cho nàng sao?
Phúc Nhi nhìn vào mắt Vệ Phó và nói điều này.
"Trước tiên cứ xem xét tình huống, ta là nam nhân, không tiện tiếp xúc trực tiếp với muội ấy nên chỉ có thể tới tìm nàng."
Được rồi được rồi, nàng cũng biết sự khó xử của hắn.
Rất nhanh hai người đã đến chỗ của bộ tộc Sa Hắc Lý, Kỳ Hắc Mã đứng trước một chiên bao, trên đầu quấn tấm vải trắng với vẻ mặt ủ rũ có thể nhìn thấy vết ⓜ_á_⛎ mơ hồ, xem ra bị đánh không nhẹ.
Khi hắn ta nói chuyện với Vệ Phó thì Phúc Nhi ở bên cạnh quan sát.
Thấy hắn ta nhắc tới Vĩnh Thuần với vẻ bất đắc dĩ và bực bội, giữa lông mày còn có nét thiếu kiên nhẫn.
Phúc Nhi thầm thở dài trong lòng, ánh mắt nhìn về phía chiên bao với vẻ lo lắng.
Sau một hồi trò chuyện đơn giản, Vệ Phó nhìn về phía Phúc Nhi.
Phúc Nhi gật đầu với hai người rồi bước vào chiên bao.
Chiên bao không thắp đèn, bên trong tối om.
Phúc Nhi vừa mới bước vào vài bước thì có thứ gì đó văng tới.
May mắn Phúc Nhi cảnh giác và tránh được.
"Cút! Cút hết đi!"
"Vĩnh Thuần, là ta."
Một lát sau, giọng nói của Vĩnh Thuần vang lên.
"Sao ngươi lại tới đây?"
"Nghe nói ngươi và Kỳ Hắc Mã cãi nhau nên ta tới xem." Phúc Nhi không giấu giếm mà nói thẳng.
"Ngươi tới xem trò cười của ta à? Bây giờ đến lượt ngươi tới xem trò cười của ta?" Trong giọng nói của Vĩnh Thuần đầy sự chế giễu cuồng loạn.
Phúc Nhi nhíu mày khi nghe thấy lời này.
"Ngươi có trò cười nào xứng để ta xem?"
"Ta..."
Một lúc sau, đôi mắt của Phúc Nhi đã thích ứng được với bóng tối và có thể nhìn rõ tình hình trong chiên bao.
Nhìn thấy Vĩnh Thuần đang ngồi co ro trên mặt đất, đầu tóc rối bù, xung quanh ngổn ngang những thứ đồ bị nàng ấy đập vỡ.
"Ngươi làm ầm ĩ như vậy, ngươi không sợ làm cho Mãn Đô và Kỳ Cách sợ hãi sao?" Nói xong thì Phúc Nhi lại giễu cợt: "Ta đoán ngươi không sợ, nếu sợ thì ngươi đã không làm loạn như vậy."
Nàng đi tới trước mặt Vĩnh Thuần và ngồi xuống đất giống như Vĩnh Thuần.
"Ngươi nghĩ ngươi làm ầm lên như vậy có ích gì? Có thể làm cho chuyện đã xảy ra quay lại như lúc ban đầu sao? Hay là có thể ngăn chặn được điều gì? Đương nhiên không phải ta khiển trách ngươi, dù sao ta cũng không phải ngươi, không thể đặt mình vào vị trí của người khác hay đứng ở lập trường của ngươi nhưng nếu ngươi không thích tình cảnh trước mắt của mình thì nên thay đổi nó chứ không phải la lối khóc lóc làm ầm mà không có lý do như thế."
"Ta vừa gặp được Kỳ Hắc Mã ở bên ngoài, hai ngươi cũng coi như thanh mai trúc mã nhưng dù tình cảm có sâu sắc đến đâu cũng không thể chịu được ầm ĩ mãi. Ngươi không sợ một ngày nào đó mối 🍳𝖚🔼●𝓃 𝐡●ệ giữa hai người rạn nứt và hắn sẽ bắt đầu chán ngươi?"
"Hắn sẽ chán ta sao?"
Vĩnh Thuần lại nói: "Không phải ta gây sự vô cớ, đương nhiên ta có nguyên nhân, sao ta có thể gây sự vô cớ, ta có nguyên nhân. Đúng vậy, ta có nguyên nhân..."
Nghe những lời lặp đi lặp lại có phần thần kinh của Vĩnh Thuần, Phúc Nhi không khỏi cảm thấy sởn tóc gáy.
Lòng nàng nặng trĩu, nàng có linh cảm bản thân không thể khuyên bảo được Vĩnh Thuần.
"Vậy nguyên nhân của ngươi là gì?"
"Hắn đã lẻn vào lều của Na Nhân Thác Á sau lưng ta, sao hắn có thể đến chỗ của nàng?! Hắn đã phá bỏ lời thề của chúng ta, hắn đã hứa chỉ có một mình ta nhưng sau đó lại cưới một người khác, hắn đã hứa với ta sẽ không chạm vào nàng nhưng lại có một hài tử với nàng, bây giờ hắn lại đi, có thể bọn họ sẽ có hài tử khác..."
Vĩnh Thuần nói năng không mạch lạc.
Giờ khắc này, nàng ấy đã vứt bỏ thể diện và tôn nghiêm, vứt bỏ mọi thứ, nếu không thì nàng ấy cũng sẽ không nói những lời này trước mặt Phúc Nhi.
Suy cho cùng thì từ tận đáy lòng, Vĩnh Thuần luôn coi thường Phúc Nhi.
Nguyên nhân của loại coi thường này rất phức tạp, không chỉ vì trước kia Phúc Nhi là cung nữ mà cuối cùng lại được gả cho Thái Tử, chính là Vệ Phó từng có զυ🅰️●ռ 𝐡●ệ h_ô_n ước với biểu tỷ Tạ Ngọc Cầm của nàng ấy.
Ai ngờ lại làm cho cung nữ Phúc Nhi này được hời.
Rõ ràng là Vĩnh Thuần chủ động đến tìm Phúc Nhi, hơn nữa còn thường xuyên đến nhưng cố tình nàng ấy lại có sự cao ngạo lỗi thời.
Thực ra Phúc Nhi có thể nhìn thấu, chẳng qua là tôn trọng Vệ Phó và lo lắng tinh thần của nàng ấy có vẻ không tốt lắm nên mới chịu đựng.
Lúc này, Phúc Nhi nghĩ trong đầu, đúng là Vệ Phó từng nói Kỳ Hắc Mã có ba hài tử, hài tử nhỏ nhất mới hơn một tuổi rồi kết hợp với chuyện cảm xúc Vĩnh Thuần không được tốt lắm từ một năm trước.
Cho nên tâm bệnh của nàng ấy đã bắt đầu từ lúc này sao?
...
Nhìn thân hình yếu đuối đang 𝓇-u-𝓃 𝖗ẩ-𝐲, nói năng lộn xộn trong bóng tối, Phúc Nhi cảm thấy thương hại.
Nàng chợt nhận ra bản thân không thể giúp được Vĩnh Thuần, bởi vì tình huống mà Vĩnh Thuần gặp phải là do nhiều yếu tố gây ra, cho dù là nàng hay thậm chí hơn nữa là Vệ Phó cũng không có năng lực thay đổi.
Cố tình là Vĩnh Thuần không điều chỉnh được tâm lý của mình và đối mặt với thế sự vô thường.
Phúc Nhi suy nghĩ rồi mở miệng: "Ta phát hiện ngươi thật sự rất ngu ngốc, năm đó ngươi vì biểu tỷ kia của ngươi mà đe dọa ta thì ta đã cảm thấy ngươi rất ngu ngốc, xuất thân cao quý nhưng đầu óc không cân xứng. Nhiều năm trôi qua như vậy, lần này gặp lại ngươi, ta phát hiện ngươi vẫn ngu ngốc như trước."
"Dựa vào đâu mà ngươi nói ta ngu ngốc?" Vĩnh Thuần kích động nói.
"Chẳng lẽ ngươi không ngu ngốc sao? Ngươi cảm thấy Gia tần nương nương có bằng lòng chia sẻ nam nhân với nữ nhân khác không?"
Gia tần là mẫu phi của Vĩnh Thuần, hiện giờ chắc là thái phi và còn là thái phi duy nhất còn lại trong cung.
Chính Võ đế cũng không quá đoạn tuyệt, ông thật sự chẳng quan tâm đến Vĩnh Thuần nhưng cũng không có nghĩa là không làm gì, nếu không thì Gia tần cũng không được phong làm thái phi mà cũng sẽ bị lưu đày giống như đám Chân Quý phi.
Giữ lại trong cung thì đương nhiên sẽ có đạo lý, chưa chắc đã không mượn điều này để gắn bó 𝐪●𝖚🔼●ⓝ ⓗ●ệ với bộ tộc Sa Hắc Lý, chỉ tiếc là Vĩnh Thuần quá vô dụng.
Đúng vậy, sau biến cố lớn đó, đúng là Vĩnh Thuần đã mất đi thân phận công chúa, dù sao thì Hoàng đế bị phế truất cũng đã bị phế bỏ niên hiệu và tất cả những người liên quan đến ông ta đều bị phế truất.
Nhưng mẫu phi của nàng ấy chính là thái phi của Đại Yến, Tát Khắc Đồ quận vương sợ Chính Võ đế tức giận nên mới để Kỳ Hắc Mã cưới một nữ nhân khác làm đại thê, nếu Vĩnh Thuần đủ thông minh thì hoàn toàn có thể lợi dụng mối 🍳𝖚_a_ⓝ 𝖍_ệ này để thay đổi số phận.
Nhưng nàng ấy không làm gì cả và chỉ có thể chấp nhận số phận 𝐭𝓇_a †_ấ_𝓃 bản thân mình.
Nàng ấy chưa bao giờ nghĩ tới việc thay đổi tình cảnh của bản thân mà chỉ biết ai oán.
Khó sao?
Rất khó!
Nhưng có bằng đám cung phi bị lưu đày năm đó không?
Tại sao người khác ở hoàn cảnh khó khăn như vậy còn có thể tìm ra lối thoát cho bản thân còn nàng ấy lại bị nhốt trong lồng giam này, không thể cử động cho đến khi dần phát điên?
Phúc Nhi cảm thấy nếu Vĩnh Thuần còn tiếp tục như vậy thì sớm muộn cũng có ngày phát điên, bây giờ đã có thể nhìn ra manh mối.
...
Phúc Nhi phớt lờ lời chất vấn của Vĩnh Thuần mà chậm rãi kể lại những gì đã xảy ra trên con đường lưu đày.
Bao gồm Lệ tần, Thành tần, kể cả Chân Quý phi, Lệ tần vì Vĩnh Bình mà đi theo một quan quân nhỏ, ngay cả Thành tần từ đầu cướp đồ ăn của dưỡng nữ Vĩnh An nhưng đến lúc gần đi vẫn lựa chọn dẫn Vĩnh An đi cùng. Thậm chí là Trần Thục phi, bỏ lại Vệ Kỳ hấp hối mà chạy.
Nghe xong câu chuyện xưa này, Vĩnh Thuần hoàn toàn kinh ngạc.
"Trước kia ngươi chưa từng nói qua..."
"Tại sao phải nói? Trong cuộc đời con người luôn có rất nhiều trắc trở nhưng không có trở ngại nào là không thể vượt qua, nếu đã vượt qua rồi thì hãy nói tới những điều tốt đẹp hơn thay vì suốt ngày đắm chìm trong quá khứ và nỗi đau, điều đó sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không thể vui vẻ."
Nói xong thì Phúc Nhi lại đưa chủ đề về lúc ban đầu.
"Ngươi cảm thấy Gia tần nương nương bằng lòng chia sẻ nam nhân với nữ nhân khác không? Đương nhiên nàng không muốn nhưng nàng không có cách nào thay đổi tình cảnh của mình. Đây là con đường mà vận mệnh đã tạo ra cho nàng, nàng đã dấn thân vào đó và không thể quay đầu. Nếu nàng cũng giống như ngươi, cả ngày chỉ biết ai oán trách móc thì ngươi nghĩ bây giờ sẽ như thế nào?"
"Ngươi cảm thấy các nương nương trong cung sống vì cái gì? Ta làm cung nữ trong cung mười mấy năm, cũng coi như thấy được nhiều chuyện, có người vì gia tộc, có người vì hài tử mà một số nương nương đã sinh hạ hài tử cũng mặc kệ việc đang làm là tốt hay xấu, suy cho cùng cũng là vì hài tử của mình..."
Phúc Nhi nói với vẻ tận tâm.
"Ngươi hãy nghĩ đến kết quả nếu ngươi tiếp tục như vậy, chỉ có một khả năng đó chính là tiêu hao hết tình cảm giữa ngươi và Kỳ Hắc Mã và càng trở nên không nơi nương tựa ở nơi này. Một khi ngươi mất đi sự bảo vệ của Kỳ Hắc Mã, ngươi sẽ c. h. ế. t, Mãn Đô và Kỳ Cách sẽ phải làm sao? Từ nhỏ ngươi đã lớn lên ở trong cung, hài tử mất đi sự bảo vệ của mẫu thân thì sẽ có kết cục gì, có lẽ ngươi đã biết rõ."
"Đương nhiên, ta cũng là nữ nhân, ta có thể hiểu được tâm lý không muốn chia sẻ trượng phu với người khác. Nhưng sự việc đã xảy ra, ngươi không thể thay đổi được thì hãy tuân theo vận mệnh hoặc là..."
Vĩnh Thuần trầm mặc một lúc lâu rồi đột nhiên nói: "Nếu ngươi là ta thì ngươi sẽ làm gì?"
"Ta sẽ không để bản thân rơi vào tình cảnh giống như ngươi." Phúc Nhi kiên quyết nói.
Ngay từ đầu đã không, nàng sẽ lợi dụng tình nghĩa của bản thân và Kỳ Hắc Mã để bắt bí hắn ta, giống như khi nàng làm cung nữ Tư Tẩm cung đã bắt bí Thái tử Vệ Phó vậy. Lợi dụng mối զ-𝖚🅰️-𝓃 𝐡-ệ với Gia tần là thái phi, cố gắng hết sức để thay đổi cục diện và làm cuộc sống trở nên tốt đẹp nhất.
Nếu số phận thực sự khắc nghiệt và nàng không thể cưỡng lại được thì nàng vẫn sẽ nên ăn thì ăn, nên uống thì uống và cố gắng tận dụng tốt nhất cho cuộc sống bé nhỏ của mình.
Vì vậy, tính cách của mỗi người đã được định sẵn sẽ tạo nên vận mệnh khác.
Cho nên chủ đề quay trở lại điều nàng vừa nói, hoặc là tuân theo vận mệnh, cố gắng làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hoặc là xốc bàn lên, ngừng chơi.
"Nếu tất cả những điều này khiến ngươi không thể chịu nổi thì thật ra ngươi còn có một lựa chọn khác. Ta và ca ca của ngươi hiện giờ cũng có chút năng lực, cũng có thể nuôi nổi ngươi, ngươi có thể lựa chọn rời đi cùng chúng ta."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 175 | Ch. 177 → |
