| ← Ch.174 | Ch.176 → |
"Ngũ ca ca, ta còn tưởng ngươi sẽ không tới!"
"Không phải ngươi không để ý tới ta nữa sao? Còn mong chờ ta tới à?" Vệ Kỳ tức giận nói.
"Không phải do ta giận ngươi sao." Bảo Bảo ôm chặt lấy cổ hắn ta: "Ngũ ca ca, ngươi có thể tới là tốt rồi."
Hai người gần như là mặt đối mặt, đương nhiên Bảo Bảo cũng không nhìn thấy tuy người này nói sang sảng nhưng trên môi vẫn nở nụ cười.
Một tay Vệ Kỳ ôm Bảo Bảo, một tay khác bám vào cột tre nhảy xuống.
Thực ra tư thế này rất khó để trèo xuống nhưng đáng tiếc là Bảo Bảo không có ý thức đang ở trên cao, nàng ấy ôm lấy cổ Vệ Kỳ không chịu buông ra, điều quan trọng là còn nói nhiều.
"Ngũ ca ca, mấy ngày nay ngươi có nhớ ta không?"
"Không."
"Không nhớ ta thì sao ngươi lại tới?"
Vệ Kỳ ăn nói thô lỗ: "Ta cảm thấy ngươi quá ngốc, bây giờ bên ngoài có nhiều người xấu như vậy, nếu ngươi tùy tiện gả cho ai thì chỉ sợ bị bán còn đếm bạc cho người ta."
"Ta có ngốc đến vậy à? Nhưng mà ngạch cát nói ta rất thông minh."
Bảo Bảo buồn bã suy nghĩ một lúc rồi chợt nhận ra có gì đó không đúng: "Ngũ ca ca, có phải ngươi lại đổi chủ đề không, ngươi còn chưa nói có nhớ ta hay không đâu."
"Ta nhớ ngươi làm gì?"
"Chẳng lẽ ngươi thật sự không nhớ ta sao?"
Nhưng nam tử vốn không hiểu phong tình thì cho dù có hơi thay đổi thì cũng vẫn không hiểu phong tình.
"Im đi, ngươi không để ý chúng ta đang ở đâu à?"
Bảo Bảo nhìn xuống rồi hoảng sợ.
Nàng ấy lập tức ôm chặt lấy cổ Vệ Kỳ, sợ ngã xuống.
"Nếu còn nói lời khiến ta phân tâm nữa thì ta sẽ ném ngươi xuống."
"Không nói, ta không nói nữa, Ngũ ca ca..."
...
Hai người đáp xuống đài thuận lợi.
Xung quanh vang lên tiếng reo hò.
Dường như đang chúc mừng cho hai người và dường như cũng đang tán thưởng sự dũng mãnh của Vệ Kỳ.
Tất cả mọi người đều nhìn người trên đài cao kia, Vĩnh Thuần cũng đang nhìn.
Chuyện hôm nay có liên quan đến huynh đệ của nàng ấy nên Vĩnh Thuần cũng tới, vốn dĩ theo ý của Tát Khắc Đồ quận vương thì trường hợp này nên mang theo đại thê tới tham dự.
Nhưng lại kiêng kị mối 𝐪*𝖚𝒶*n h*ệ giữa Vệ Phó và Vĩnh Thuần nên khi thấy Kỳ Hắc Mã đưa Vĩnh Thuần đến thì ông ta cũng không phản đối.
Vĩnh Thuần nhìn một nam một nữ trên đài cao với ánh mắt hâm mộ.
Trong suy nghĩ của nàng ấy, lẽ ra khi nàng ấy gả cho Kỳ Hắc Mã cũng nên có một ♓ô●n lễ long trọng nhưng sau biến cố đó, mọi thứ đã bị hủy hoại.
Nàng ấy không có ♓ô*п lễ của người Hán mà chỉ tổ chức một nghi thức nho nhỏ theo phong tục của người 〽️●ô𝐧●𝐠 Cổ.
Thậm chí ở trong mắt Vĩnh Thuần thì đó cũng không được coi là nghi thức, thậm chí còn bằng việc người Hán nạp thiếp, người Hán nạp thiếp cũng phải khiêng kiệu hoa nhỏ từ cửa hông về nhà.
Vào thời điểm đó, Tát Khắc Đồ quận vương cực lực phản đối Kỳ Hắc Mã cưới nàng ấy, nói rằng không nên chọc giận Hoàng đế Đại Yến, cho dù có cưới thì cũng không nên gây ồn ào mà phải khiêm tốn nhất có thể.
Kỳ Hắc Mã vì cứu nàng ấy mà phải chịu áp lực rất lớn nên chỉ có thể nghe theo ý của phụ thân.
Vĩnh Thuần biết nàng ấy không nên oán giận, dù sao thì có thể sống đã là chuyện tốt nhưng lại không khỏi cảm thấy bực bội mỗi khi nhớ lại.
Mọi người đều đang cười, tại sao nàng ấy lại không cười nổi?
Sau biến cố lớn đó, nhóm huynh đệ tỷ muội tan vỡ, hiện giờ Ngũ đệ ôm được giai nhân về thì nàng ấy nên mừng cho hắn ta mới phải.
Nhưng dù thế nào đi nữa thì nàng ấy cũng không thể vui vẻ nổi, tựa như bị cô lập khỏi cảm xúc của mọi người.
Không ai chú ý đến góc nhỏ này và cũng không có ai để ý đến ánh mắt lập lòe của mấy người trong đám đông náo nhiệt.
Một sự việc khiến mọi người vui vẻ.
Tuy nhiên chuyện này thuận lợi không có nghĩa là việc liên minh suôn sẻ, bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn vẫn còn do dự có nên đồng ý với yêu cầu mà Đại Yến đưa ra hay không.
Suy cho cùng thì thỏa thuận này đồng nghĩa với việc quyền tự chủ bị cắt giảm một nửa.
Ngày hôm đó Vệ Phó trở về với vẻ mệt mỏi.
"Sao vậy?"
Vệ Phó không nói gì, nằm trên đùi Phúc Nhi để nàng xoa huyệt thái dương cho mình.
"Tin tức về cuộc liên minh bị rò rỉ, bộ tộc Vê-lát đã tập hợp quân đội tiến về phía sông Nhĩ Khách."
Phúc Nhi giật mình: "Vậy là sắp có chiến tranh à?"
"Đừng lo lắng." Vệ Phó an ủi nàng: "🌴𝓇i.ề.u đìⓝ.ⓗ đã sớm có chuẩn bị, đề phòng bộ tộc Vê-lát lợi dụng thời cơ liên minh mà tấn công."
Nhìn có vẻ như cuộc liên minh lần này chỉ được diễn ra ở doanh trại này nhưng trên thực tế, cả hai bên đều mang theo quân đội, tuy nhiên là đóng quân ở gần đó.
Về phía Đại Yến, ngoại trừ một vạn quân được điều động từ các bộ tộc ở Mạc Nam thì còn có hơn một vạn binh mã được điều động cùng lúc đó, đồng thời Hô Luân Bối Nhĩ và cách thành trì lân cận cũng đang chuẩn bị cho chiến tranh.
Giờ đây khi tin tức bộ tộc Vê-lát ngóc đầu trở lại, hai Đại Hãn đã thúc giục Đại Yến xuất binh với lý do lo ngại về những bộ tộc còn ở lại.
Thực ra thì chưa chắc đã không muốn thấy Đại Yến 𝒸hℹ️ế_n đấ_υ với bộ tộc Vê-lát trước.
Nếu Đại Yến có thể giành được thắng lợi hoàn toàn thì bọn họ đầu hàng cũng chưa muộn.
Vì vậy, đánh như thế nào, làm sao có thể giành được chiến thắng đẹp mắt, làm thế nào để đẩy nhanh tốc độ hai bộ tộc đầu hàng chính là điều quan trọng nhất trước mắt.
"Vậy т.𝐫i.ề.⛎ đì.ռ.𝐡 có quyết định thống soái dẫn binh lần này không?"
"Gửi tin tức về kinh thành thì đã quá muộn rồi."
Tình thế chiến đầu thường xuyên thay đổi trong khoảnh khắc, đưa tin từ nơi này về kinh thành, cho dù phải lao tới tám trăm dặm cũng phải mất hơn một ngày.
Phúc Nhi đã hiểu.
Có vẻ như vấn đề này lại rơi xuống đầu chính sử của cuộc liên minh này là Vệ Phó.
"Vậy chàng định làm sao bây giờ?"
"Ta không thể rời đi, trận chiến phía trước rất quan trọng, cũng không thể bỏ lại nơi này được. Tướng lĩnh dẫn binh lần này là Cát Gai, là một lão tướng nhưng phương pháp bảo thủ, hơn nữa ta cũng không thể tin tưởng hắn nên định phái Vệ Kỳ làm phó tướng, dẫn theo mấy trăm Hắc giáp quân lần này phối hợp tác chiến với các binh lực từ các bộ tộc Mạc Nam."
Điều này có nghĩa là Vệ Kỳ sắp ra chiến trường?
Lần này là chiến trường chân chính, không giống như những trận chiến nhỏ trước đây.
"Hắn và Bảo Bảo chỉ mới..."
Bầu không khí của đôi tiểu tình lữ này hai ngày nay rõ ràng không giống như trước kia, đúng là khoảng thời gian tình nồng ý mật, nếu đột nhiên xảy ra sự việc này thì không khỏi mất hứng.
"Ta đã nói với hắn, trận chiến này là cơ hội của hắn, nếu lập công thì đó chính là công lao ngập trời, vừa lúc có thể lấy được xuất thân và cũng đỡ phải đi theo ta vô danh."
Nói xong thì Vệ Phó đã ngồi dậy, hiển nhiên là sau một thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi thì lại bận rộn.
"Để tránh phải đợi chiếu chỉ tứ ♓_ô_ռ tới, nếu hắn trong sạch thì cho dù 🌴●r𝖎●ề●υ đ●ì●п●h có ban cho hắn chức quan, trong mắt người ngoài cũng là dựa vào liên 𝐡-ô-𝐧 để có được địa vị."
Giống như công chúa cưới phò mã, cho dù quan hàm có cao thì có tác dụng gì, ở trong mắt người ngoài vẫn là dựa vào thê tử để lập thân.
"Dù sao thì các người tính toán tốt là được, ta cũng không hiểu gì về đánh giặc."
Vệ Phó xoa bả vai nàng, hắn biết nàng đang lo lắng điều gì.
"Nàng đừng lo lắng, dẫn quân xuất chinh có ít tướng soái xảy ra chuyện."
Phúc Nhi cũng hiểu đạo lý này, nếu tướng soái xảy ra chuyện gì thì toàn quân sẽ bị t𝐢*ê*⛎ d*𝒾ệ*t. Và với sự chuẩn bị lần này của Đại Yến thì chuyện như vậy là không thể xảy ra.
Nếu phân chia mức độ nguy hiểm thành nhiều cấp độ khác nhau thì có lẽ lần dẫn quân xuất chinh lần này còn không nguy hiểm như lần bọn họ mới đến Hắc Thành với số ít người, ngựa và còn phải tự mình ra trận.
"Vậy để ta làm đồ ăn cho hắn?"
Đây là thói quen cũ, mỗi lần Vệ Kỳ ra ngoài, Phúc Nhi đều phải làm rất nhiều thức ăn cho hắn ta mang theo.
Đang nói chuyện thì Tiểu Hỉ Tử tới báo rằng Ngũ công tử tới.
"Ta phải ra ngoài, tẩu làm chút đồ ăn cho ta mang theo đi."
Quả nhiên là đến vì đồ ăn, hơn nữa còn không khách khí.
Nhưng mà từ trước đến nay Vệ Kỳ không biết khách khí là gì.
"Được rồi, đừng thúc giục nữa, đang định làm cho đệ đây."
Bởi vì thời gian gấp rút và có thể phải xuất phát trước bình minh ngày mai nên Phúc Nhi không có thời gian để chuẩn bị những món phức tạp, vì vậy chỉ có thể làm những thứ có trong tay.
Bảo Bảo cũng biết Vệ Kỳ phải ra ngoài đánh giặc.
Vốn dĩ Phúc Nhi nghĩ rằng nàng ấy sẽ buồn bã và lo lắng nhưng ai ngờ nha đầu này lại vô tâm đến thế, trông nàng ấy vẫn bình thường.
Sau đó nàng thực sự không nhịn được nữa, sau khi hỏi thăm mới biết chuyện như vậy đối với người trên thảo nguyên là rất bình thường.
Đối với nữ nhân trên thảo nguyên mà nói, việc nam nhân xuất chinh là chuyện hết sức bình thường nhưng là để bảo vệ bộ tộc, vì gia tộc và vì vinh quang.
Thiên tai và chiến tranh diễn ra quá thường xuyên trên thảo nguyên, cái c. h. ế. t đối với người trên thảo nguyên mà nói có lẽ chính là người thân rơi nước mắt, dọn dẹp rồi lại tiếp tục cuộc sống. Trên thảo nguyên cũng không có chuyện nữ nhân thủ tiết, tái giá ba lần, thậm chí bốn lần cũng là chuyện hết sức bình thường.
Phúc Nhi không hỏi Bảo Bảo, nếu Vệ Kỳ xảy ra chuyện thì nàng ấy sẽ ra sao?
Câu hỏi này quá đau lòng.
Nàng từ chối suy nghĩ đến vấn đề này, nàng có thấy được Bảo Bảo cũng từ chối suy nghĩ đến vấn đề này, vậy thì cứ đợi ở đây cũng được.
Chờ đợi chiến thắng trở về.
Khi đại quân xuất phát, doanh trại rơi vào khoảng im lặng ngắn ngủi.
Tất nhiên, sự im lặng chỉ là bề ngoài, trên thực tế thì kể từ ngày này trở đi, mỗi ngày đều có trinh sát qua lại giữa chiến trường và doanh trại mỗi ngày, truyền tới đủ loại tin tức và chiến báo.
Suy cho cùng thì chiến tranh cách xa đám phụ nhân một ít và nó không ảnh hưởng đến cuộc sống của các nàng.
Sau khi Vệ Kỳ đi rồi, mỗi ngày Bảo Bảo đều tới tìm Phúc Nhi nói chuyện.
Ngoài nàng ấy thì còn có Vĩnh Thuần.
Có thể thấy Bảo Bảo không thích Vĩnh Thuần lắm, mỗi lần nhìn thấy đối phương thì không chỉ ít cười mà còn không cởi mở như thường lệ ở trước mặt Phúc Nhi và Vệ Kỳ.
Mỗi lần sau khi Vĩnh Thuần rời đi thì Bảo Bảo lại nhỏ giọng nói với Phúc Nhi: "Phúc Nhi tỷ tỷ, tỷ không thấy nàng kỳ lạ sao?"
Đương nhiên là cảm giác được.
Dường như Vĩnh Thuần không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.
Giống như vừa rồi, khi Kỳ Cách và Mãn Đô chơi đùa bị ngã mà khóc, nàng ấy không kiếm chế được cảm xúc mà mắng hài tử.
Hình như nàng ấy đã nhận ra sự thất thố của mình nên vội vàng dẫn hài tử rời đi.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 174 | Ch. 176 → |
