Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 174

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 174
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Cuộc họp liên minh này không mấy suôn sẻ.

Trên thực tế thì hai bộ tộc vẫn muốn tiếp tục theo tục lệ cũ, làm chư hầu cho Đại Yến, phụng sự Hoàng đế Đại Yến làm chủ, mỗi năm cống nạp chín thứ, còn những thứ khác vẫn duy trì quyền tự trị.

Nhưng Đại Yến lại không muốn, nếu còn theo tục lệ cũ thì chờ đến khi hai bộ tộc bình tĩnh lại sẽ có thể trở mặt bất cứ lúc nào, chư hầu chỉ tồn tại trên danh nghĩa và điều này chẳng khác nào trở về quá khứ.

Kế hoạch của Đại Yến là thành lập các bộ tộc thống trị như ở Mạc Nam, thành lập một vị trát tát khắc cai quản các bộ tộc.

Trát tát khắc theo tiếng M-ôп-🌀 Cổ có nghĩa là quan chấp chính, phụ trách quản lý quân chính của một khu vực và chấp nhận sự kiểm soát của phiên viện và tướng quân ở nhiều nơi.

Nói một cách thẳng thắn thì nó giống như việc đóng một cái đinh vào chỗ đó.

Tuy nhiên có thể giữ lại các tước hiệu bộ hãn và vương tước ở phía trên.

Nhưng làm như vậy thì hai bộ tộc không mấy bằng lòng, điều đó tương đương với việc mang theo một cái vòng kim cô, Hoàng đế Đại Yến có thể giá*𝐦 s*á*✝️ bọn họ thông qua trát tát khắc đóng quân ở địa phương bất cứ lúc nào.

Nhưng hai bộ tộc không trực tiếp từ chối, dù sao thì hiện giờ cũng là bọn họ có việc cầu xin người ta.

Vào thời điểm bế tắc, Ba Cổn đề xuất luận võ chiêu thân cho nữ nhi nhằm xoa dịu sự bế tắc và thể hiện sự thiện chí.

Tin tức lan truyền khiến toàn bộ doanh trại hội liên minh rơi vào trạng thái bàng hoàng.

Ba Cổn có một nữ nhi mỹ mạo nổi tiếng gần xa, được mệnh danh là viên minh châu mỹ lệ nhất thảo nguyên.

Ngày thường Bảo Bảo đi dạo quanh trại, có không ít nam tử thầm yêu mến nhưng bởi vì bên cạnh Bảo Bảo luôn có một nam tử có thân hình cao lớn cường tráng đi theo nên chỉ có thể tránh xa.

Hiện giờ lại muốn luận võ chiêu thân?

Ngoại trừ nam tử trẻ tuổi từ các bộ tộc của Mạc Nam, Mạc Bắc thì những người phấn khích nhất chắc chắn là nhóm con cháu quý gia từ kinh đến cùng phái đoàn phó sứ.

Nếu có thể được chọn thì tài năng hiển nhiên là không tệ, vốn tưởng rằng để cho nữ tử tới chọn lựa nhiều người như vậy thì tuy đám con cháu của các gia tộc không nói ra, dù sao cũng là làm việc cho ✞-r-ⓘ-ề-ⓤ đì𝐧-𝒽 nhưng ít nhiều cũng có chút không vui.

Ngược lại là luận võ chiêu thân ít nhiều cũng có khí khái nam nhi nên đặc biệt phấn chấn.

Đương nhiên Vệ Kỳ cũng biết tin tức này.

Phúc Nhi, người tẩu tẩu độc ác còn đặc biệt nói trước mặt hắn ta, lại tưởng tượng luận võ chiêu thân thì có thể tìm được lang quân như thế nào cho Bảo Bảo.

Sắc mặt Vệ Kỳ đen sì rời đi.

Hai ngày sau vẫn chưa xuất hiện.

Phúc Nhi vừa sợ việc này k*ch th*ch hắn ta nhưng cũng hận sắt không thành thép.

Thấy ngày mai là ngày chính thức mà tiểu tử ngốc này vẫn trốn trong lều của mình thì nàng không nhịn được, chủ động tìm tới cửa.

"Đệ thật sự định để Bảo Bảo gả cho nam nhân khác a?"

"Thích chính là thích, giống như ca ca đệ thích ta mà ta cũng thích ca ca đệ vậy, nam nữ lưỡng tình tương duyệt không có gì không tốt cả!"

"Sao vậy? Chẳng lẽ đệ còn thẹn thùng sao?"

"Tuổi của đệ cũng không còn nhỏ nữa, cũng đến lúc cưới thê tử rôi..."

Vệ Phó đứng bên ngoài tấm rèm cửa chiêm bao lắng nghe lời khuyên của Phúc Nhi với Vệ Kỳ.

Đừng nhìn Phúc Nhi dõng dạc ở đây như vậy, nói bản thân thích Vệ Phó gì đó nhưng trên thực tế lại chưa bao giờ nói ra trước mặt Vệ Phó.

Cuối cùng cũng nói ra rồi.

Trong lúc nhất thời, tâm trạng của Vệ Phó khó có thể hình dung được.

Vừa cao hứng, hạnh phúc nhưng có chút tức giận.

Không muốn nói trước mặt hắn nhưng lại có thể nói trước mặt người khác, đúng là thiếu chỉnh đốn!

Một bên khác -----

"Thần giữ của, tẩu thật phiền phức!"

"Được rồi, được rồi, là ta phiền phức! Chờ đến lúc người bị người khác cưới đi thì đệ cũng đừng hối hận!"

Phúc Nhi thở phì phò xoay người rời đi, ai ngờ lại gặp phải Vệ Phó ở ngoài cửa.

"Chàng tới bao lâu rồi?"

"Vừa đến."

"Thật sao? Vậy chàng không nghe thấy những lời ta vừa nói sao?"

"Vừa rồi nàng nói gì?"

"Không có gì..."

Vệ Kỳ nghe huynh tẩu vừa nói chuyện vừa rời đi nhưng những gì Phúc Nhi vừa nói vẫn quanh quẩn trong đầu.

"... Chờ đến lúc người bị người khác cưới đi thì đệ cũng đừng hối hận..."

Ngày hôm sau, bầu trời trong xanh, không một gợn mây.

Một đài cao được dựng lên ở một khoảng đất trống giữa doanh trại.

Trên đài cao còn có một bục cao nhỏ hơn.

Bục cao này được nâng lên rất cao, cách đài cao phía dưới hơn mười mét, phía trên được sửa sang như kiệu hoa của người Hán, ngồi trên đó là một nữ tử mỹ lệ mặc y phục màu đỏ, chính là Bảo Bảo.

Người Môп_ɢ Cổ luôn có tục lệ cướp 𝒽_ôn_, cướp thê tử của người khác hoặc là thê tử của mình bị cướp mất là chuyện thường xuyên xảy ra trên thảo nguyên, người M●ôп●𝖌 Cổ tôn trọng thực lực mạnh mẽ, tôn trọng kẻ mạnh.

Trên thực tế thì việc luận võ chiêu thân hôm nay cũng khá phù hợp với tục lệ cướp 𝐡ô●𝐧 của người 𝐌ô𝐧.g Cổ.

Phía trên bục cao, dung nhan tuyệt mỹ của viên minh châu thảo nguyên như ẩn như hiện dưới tấm mành đỏ.

Phía dưới đài cao, một nhóm nam nhi hừng hực khí thế.

Lần này cuộc luận võ chiêu thân không phải một chọi một hay là đánh luân phiên mà là sử dụng hỗn chiến.

Người nào có thể giành chiến thắng trong hỗn chiến, leo lên được bục nhỏ sẽ là người chiến thắng.

Mới đầu mọi người còn chú trọng phong độ nhưng vừa bị đánh thì tình hình trong sân liền trở nên hỗn loạn, có người bị thương thì đơn giản là bị khiêng trên cáng rời đi.

Đương nhiên nếu ngươi bị thương mà không muốn rời đi cũng được, dù sao thì sống c. h. ế. t do mệnh.

Hiển nhiên là cuộc luận võ này có lợi cho người Hán.

Ưu điểm của người M_ô_𝖓_𝐠 Cổ là cưỡi ngựa b. ắ. n cung, hiện giờ lại từ bỏ việc cưỡi ngựa b. ắ. n cung mà dùng quyền cước, người ℳ-ô-𝐧-𝐠 Cổ giỏi cưỡi ngựa b. ắ. n cung rõ ràng không giỏi quyền cước bằng người Hán.

Về vấn đề này, các thủ lĩnh bộ tộc 〽️_ô_𝐧_ℊ Cổ ngồi quan sát đều có sự phê bình kín đáo.

Nhưng những lời oán trách này thực chất chỉ là những lời oán trách giả tạo tại hiện trường, ai cũng biết rõ mục đích của Ba Cổn trong việc luận võ chiêu thân này.

Vốn dĩ người ta đã muốn liên 𝒽ô*𝖓 với Đại Yến, có thể tạo ra cảnh tượng này cũng coi như tốn công sức, đám con cháu các bộ tộc 〽️*ô*п*𝐠 Cổ chỉ chơi cùng mà thôi.

Nhưng có thể chơi cùng cũng tốt, biết đâu hoa tươi sẽ rơi vào bộ tộc của mình thì sao?

Có thêm զⓤ_𝐚_𝓃 ♓_ệ thông gia với một bộ tộc cũng là chuyện tốt.

...

Bởi vì cảnh tượng hôm nay không giống trước nên Phúc Nhi cũng tới.

Nàng ngồi phía sau Vệ Phó.

Chẳng qua các thủ lĩnh của bộ tộc cũng dẫn theo thê thiếp tới nên nàng cũng không quá khác thường.

Điều duy nhất là ở vị trí quan trọng nhất ngay giữa trung tâm thường là người có tuổi tác trung niên trở lên đảm nhiệm nhưng lại cố tính là một đôi phu thê trẻ.

Mấu chốt là nam thì tuấn tú uy nghiêm, nữ thì kiều diễm phóng khoáng, đặc biệt bắt mắt.

"Sao tiểu tử thúi kia vẫn chưa tới? Không phải hắn nói dự định tới sao?"

Đây là những gì bọn nghe được, tất nhiên Phúc Nhi và Vệ Phó không thể hỏi tính toán của Vệ Kỳ mà là do trước khi đến nơi này, Tiểu Hỉ Tử đã hỏi thăm qua gã sai vặt hầu hạ trong lều của Vệ Kỳ.

Nghe nói Ngũ công tử đang lau thương.

Vô duyên vô cớ lau thương làm gì? Chắc chắn là định tới.

"Nàng đừng vội."

Vệ Phó hơi nghiêng đầu, thấp giọng nói.

Sao có thể không vội được, trên đài sắp công bố kết quả rồi.

...

Trên đài lúc này, những người biết không thể địch lại đám con cháu quý gia đều đã rời đi.

Tổn thất ở chỗ này không có lời, nhiều người cũng biết rõ bản thân chỉ đóng vai trò khởi động. Bởi vậy mà người trên đài bắt đầu giảm dần, phần lớn còn lại đều là con cháu quý gia từ kinh tới.

Trong số đó có nhiều người có võ công xuất chúng.

Tuy nhiên là vì hỗn chiến nên không có nhiều quy tắc, một số người biết đánh đơn độc không thể địch lại nên đã hợp tác với nhiều người để đối phó với hai người là hạc trong bầy gà, giải quyết được những người dẫn đầu thì còn lại, bọn họ sẽ phân ra thắng bại.

Lúc này, có một người vạm vỡ từ bên ngoài chậm rãi bước vào và đi về phía đại cao.

Đó là Đạt Ba Lạp Can.

Những người khác không biết người này là ai nhưng người của bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn đều biết được.

Ba Cổn nhíu mày, sao hắn ta lại tới?

Kể từ cuộc tỷ thí đó, Đạt Ba Lạp Can đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, lần này có rất nhiều người không biết hắn ta cũng tới, thậm chí có rất nhiều người của bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn cũng không biết.

Rất nhiều người đều cho rằng Đạt Ba Lạp Can đã mai danh ẩn tích sau sự việc đó, chắc hẳn vẫn chưa gượng dậy nổi nhưng thực tế không phải như vậy. Đến nay Đạt Ba Lạp Can vẫn nhớ rõ lúc hắn ta nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời giống như xác c. h. ế. t thì người kia đã nhìn hắn ta từ trên cao và nói một câu với hắn ta.

"Nếu ngươi cũng cảm thấy bản thân đã thua thì nhất định sẽ thua, sau này vĩnh viễn không thể thắng được bất kỳ kẻ nào nữa."

Đúng vậy, hắn ta thua nhưng không có nghĩa là sau này hắn ta cũng sẽ thua.

Cuộc đời của một con người không thể lúc nào cũng thắng lợi.

Thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ là không thể đứng dậy sau thất bại.

Hắn ta đứng dậy ngay cả khi xung quanh có không ít lời mỉa mai chế giễu thì hắn ta vẫn không hề sợ hãi, Đạt Ba Lạp Can cảm thấy bản thân đã có cuộc sống mới.

Thay vì nói hắn ta tới cướp tân nương thì không bằng nói muốn tái chiến với người kia một lần nữa.

Hắn ta biết người kia chắc chắn sẽ đến!

...

Tất cả những người đang c𝒽.ı.ế.ⓝ đấ.ⓤ trên đài đều dừng lại một chút, nhìn về phía hán tử M.ô.n.𝐠 Cổ vừa nhìn đã biết không dễ chọc.

Nhưng cũng chỉ là khoảnh khắc, suy cho cùng thì thắng bại chỉ đến trong chốc lát.

Trong lúc 𝒸h-ıế-𝓃 đ-ấ-ц với người xung quanh thì cũng không quên quan sát người này, đồng thời bảo toàn thể lực, bọn họ không muốn hao tốn hết thể lực để người khác nhận được thành quả.

Nhưng người Ⓜ·ô·ռ·ɢ Cổ này đứng ngơ ngác ở đó, bất động.

Nếu đã lên đài thì chính là tới cướp tân nương, đứng bất động là có ý gì?

Chẳng lẽ là muốn cướp thành quả?

Mọi người liếc nhau, đồng loạt dừng tay và đồng thời vây quanh Đạt Ba Lạp Can.

"Có trò hay để xem."

Mọi người vốn dĩ đang xem đến mức mơ màng sắp ngủ đều trở nên thích thú.

Sắc mặt của Ba Cổn cũng vừa vui vừa tức giận.

Đạt Ba Lạp Can cũng xem như chất nhi trong chi thứ của ông ta, trong bộ tộc có một người xuất sắc khiến đám thanh niên cùng tấn công như vậy, đương nhiên ông ta rất vui mừng.

Nhưng ông ta lại sợ Đạt Ba Lạp Can sẽ làm hỏng chuyện của ông ta.

Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, có một thân hình vụt qua và nhảy xuống đài.

Người này mặc đồ đen, tay cầm thanh thương đen tuyền, trông thật uy lực và khí phách không thể tả.

Tới rồi!

Đạt Ba Lạp Can nhìn qua.

"Cuối cùng cũng tới rồi!" Phúc Nhi vui mừng thở dài.

Đồng thời nhìn nam tử khí thế trên đài lại có cảm giác tự hào và xúc động giống như mẫu thân lớn tuổi.

Tự hào là vì có tiền đồ, còn xúc động là vì tiểu tử ngốc chỉ biết ăn cuối cùng cũng có một ngày sẽ 𝐜-hıế-ⓝ đấ-⛎ vì một cô nương.

Thực ra Phúc Nhi không biết trước đó Vệ Kỳ đã từng 𝐜𝖍𝖎-ế-𝐧 đ-ấ-ц vì cô nương đó một lần.

"Quả nhiên là ngươi sẽ tới!" Đạt Ba Lạp Can nói.

"Ngươi đang đợi ta?"

Đương nhiên.

"Ta muốn 🌜*hi*ế*𝐧 đ*ấ*𝐮 với ngươi một lần nữa."

Để nói cho ngươi biết, không phải ta thất bại thì sẽ không đứng dậy được.

"Ngươi muốn đánh thì đánh!"

Đạt Ba Lạp Can lấy một thanh đao lớn giơ lên nửa chừng.

"Thật ra thứ ta am hiểu nhất không phải cưỡi ngựa, b. ắ. n cung hay đấu vật mà là đao."

"Thật không khéo, thứ mà ta am hiểu nhất cũng không phải cưỡi ngựa, b. ắ. n cung hay đấu vật mà là thương." Vệ Kỳ nói với vẻ vô cảm.

Đạt Ba Lạp Can nhìn bốn phía.

"Nếu ta và ngươi đã muốn đánh thì trước tiên nên xử lý đám cá tạp này để tránh cản đường?"

"Được."

...

Phúc Nhi ở bên này lặng lẽ nói với Vệ Phó: "Sao cuộc trò chuyện này lại nghe có vẻ thiếu đánh như vậy?"

Vệ Phó mỉm cười nhìn nàng nhưng vẫn nhỏ giọng nói: "Ta cũng cảm thấy vậy."

Bên kia, Vệ Kỳ và Đạt Ba Lạp Can tách ra hai bên trái phải, mỗi người ôm đồm một vị trí.

Cả hai đều là lực sĩ, người khác thì cùng lắm là đánh bại người khác rồi để bọn họ nhận thua. Nhưng hai người này lại khác, cứ thế đánh, đánh xong thì còn ném người xuống khỏi đài.

Người bị ném xuống khỏi đài giống như sủi cảo, chỉ trong chốc lát, toàn bộ đài đã được dọn sạch.

Hai người xa cách đã lâu lại ↪️𝖍ℹ️.ế.𝐧 đ.ấ.⛎ lần nữa.

Mà trận chiến này thoạt nhìn có vẻ như đồng đều nhưng trên thực tế thì vừa giao thủ đã nhìn thấy rõ thắng bại.

Tục ngữ có câu một tấc dài một tấc mạnh, một tấc ngắn một tấc hiểm.

Trong cuộc chiến giữa đại đao và thương, đầu tiên là thua ở độ dài ngắn, huống hồ Vệ Kỳ còn sở hữu kỹ năng độc nhất của bá vương thương, đây chắc chắn là thứ mà Đạt Ba Lạp Can khó có thể lay chuyển được.

Cây thương đen được hắn ta múa giống như rồng đen ra biển với khí thế hùng vĩ.

Tục ngữ có câu, phàm nhân xem náo nhiệt, cao thủ canh cửa, trong sân có không ít người am hiểu võ công đều xem đến nghiêm túc. Thậm chí có thủ lĩnh Ⓜ·ô𝐧·g Cổ hơi lớn tuổi cũng có vẻ giật mình, luôn cảm thấy cây thương đen và thương pháp này có chút quen thuộc.

Nhưng nghĩ lại thì sao có thể chữ, những thiết kỵ khiến người ta nghe thấy tiếng đã sợ vỡ mật đã mai danh ẩn tích cùng với sự sụp đổ của tiền triều.

Chẳng qua là giống nhau thôi.

Đạt Ba Lạp Can thua thảm hại, không còn sức đánh trả nhưng đó là một thất bại vẻ vang.

"Lần sau, ta chắc chắn sẽ không thua ngươi."

"Ta chờ ngươi lần sau."

Khi Đạt Ba Lạp Can rời đi, trên đài chỉ còn một mình Vệ Kỳ.

Hắn ta không nhìn người dưới khán đài mà ngước mắt nhìn bục cao phía trên.

...

Sau vài lần leo trèo thì thân hình cao lớn ngày càng gần Bảo Bảo.

Không nghĩ tới nàng ấy vẫn luôn nhìn xuống mà trông mòn con mắt.

Thấy hắn ta không tới thì nàng ấy thấp thỏm trong lòng.

Thấy hắn ta tới rồi thì nàng ấy lại thích thú đến mức suýt bật cười.

Lại thấy hắn ta đánh với người khác thì lại sợ hắn ta bị thương.

Bây giờ cuối cùng hắn ta cũng đi tới trước mặt nàng ấy.

...

Gương mặt xám xịt đó cuối cùng cũng xuất hiện trước mắt mình.

Vẫn là gương mặt đó nhưng không biết tại sao lại khác biệt so với trước đây.

"Còn ngồi đó làm gì? Còn chờ ta mời ngươi à?"

Bảo Bảo nhào tới ôm.

"Ngũ ca ca..."

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)