| ← Ch.172 | Ch.174 → |
"Hu hu hu hu, thật đáng ghét, Ngũ ca ca đáng ghét nhất nhất nhất, hu hu hu hu hu..."
Tề Mã Hách Hách từ gian ngoài của Chiên Bao đi vào, thấy nữ nhi đang nằm trên giường khóc đến thương tâm thì không khỏi lắc đầu.
"Đã chán ghét như vậy rồi mà vẫn muốn gọi Ngũ ca ca sao?"
"Không gọi là Ngũ ca ca thì gọi là gì?"
Bảo Bảo khóc đến mức hai mắt ɱô𝓃*🌀 lung, ngồi dậy hỏi một câu rồi lại nằm sấp xuống khóc tiếp.
"Được rồi được rồi, đừng khóc."
Tề Mã Hách Hách kéo nữ nhi tới, lau nước mắt cho nàng ấy rồi nói: "Hắn tới đây tìm con."
"Thật sao? Người đâu rồi?"
Phản ứng theo bản năng của một người chính là cách thể hiện suy nghĩ trong lòng rõ nhất.
Cho nên chán ghét thì chán ghét nhưng vẫn không thể bỏ được phải không?
"Có lẽ thấy con đến chỗ ta nên quay đầu đi rồi."
Tuy vẻ mặt của Bảo Bảo có chút thất vọng nhưng vẫn có chút vui mừng, lau nước mắt cho bản thân rồi chu mỏ nói: "Hắn tới tìm ta làm gì? Không phải chê ta phiền sao."
Thấy vậy thì Tề Mã Hách Hách không khỏi lắc đầu.
"Làm sao ta biết được."
"Hay là biết sai rồi nên tới tìm ta để xin lỗi? Hay là Phúc Nhi tỷ tỷ làm món gì ngon nên hắn tới tìm ta đến ăn?"
Thế nên mới nói nha đầu này không hề nhớ trước đó còn khóc như điên mà bây giờ lại ngồi đó suy nghĩ, không tức giận nữa mà còn muốn tìm cớ để bản thân qua đó.
Nếu là trước đây thì Tề Mã Hách Hách sẽ mỉm cười cho qua.
Nhưng nếu việc liên 𝒽*ô*ռ hôm nay thành công thì nữ nhi sẽ phải rời khỏi 𝐌ô-n-g Cổ, đến lúc đó không có bà ấy trông coi, nữ nhi còn không biết cách gây khó dễ cho nam nhân thì có thể sẽ phải chịu nhiều đau khổ.
Nghĩ như vậy thì Tề Mã Hách Hách nhướng mày nói: "Lúc nãy vừa mới tức giận chạy về khóc, con đừng nói với ngạch cát rằng con lại muốn đi tìm hắn nữa."
"Ta không hề muốn đi tìm hắn." Bảo Bảo xoa góc áo, ngượng ngùng nói.
Đây là không muốn đi tìm sao? Rõ ràng là rất muốn.
"Con đó, trước kia ngạch cát cảm thấy con còn nhỏ nên không muốn nói chuyện này với con nhưng bây giờ con đã có người mình thích thì ngạch cát phải nói với con."
Lời này lập tức làm Bảo Bảo lắp bắp.
"Ngạch cát, ta không, không hề thích hắn."
"Không thích thì sao con lại lắp bắp?" Tề Mã Hách Hách hứng thú nói.
"Ta, ta..."
Được rồi, đúng là nàng ấy rất thích Ngũ ca ca, chính là loại rất rất thích, chính là loại mỗi ngày đều muốn gặp hắn ta.
"Con nhìn con kìa, đây không phải thích thì là gì?"
"Ngạch cát..."
Bảo Bảo dựa vào người ngạch cát làm nũng.
"Vậy con có muốn gả cho hắn không?"
"Ngạch cát..."
Lại làm nũng một hồi, qua một lúc lâu thì Bảo Bảo mới đỏ mặt và nói muốn.
"Nếu con muốn gả cho hắn thì đó chính là tình yêu giữa nam nhân và nữ nhân chứ không phải coi hắn như ca ca. Nếu là tình yêu giữa nam nhân và nữ nhân thì nữ nhi thỉnh thoảng cũng nên biết rụt rè và phải biết cách thu hút nam nhân. Nam nhân chính là như vậy, càng dễ dàng có được thì sẽ càng không thích, càng khó có được thì càng coi như báu vật."
Bảo Bảo cái hiểu cái không, không khỏi lẩm bẩm: "Vậy ngạch cát và a ba cũng như thế sao?"
Tuy nàng ấy không hiểu thế sự nhưng cũng không ngốc đến mức không biết gì cả, đương nhiên nàng ấy cũng biết chuyện giữa ngạch cát và a ba.
"Tất nhiên."
Đương nhiên khi nói câu này, trên mặt Tề Mã Hách Hách có chút trào phúng nhưng Bảo Bảo lại không nhìn ra.
"Vậy ngạch cát dạy ta đi, làm thế nào mới có thể làm cho Ngũ ca ca giống như a ba đối xử tốt với người vậy?"
"Con và Ngũ ca ca của con phải làm phu thê, cũng không thể giống như ta và a ba của con. Phong tục của người Hán không giống chúng ta, chỉ có thể cưới một thê tử, cho dù có cưới nữ tử khác thì cũng chỉ là nạp thiếp vào cửa. Ở nơi đó của người Hán, thiếp chỉ là trò vui, tuyệt đối không làm dao động đến địa vị của chính thất nên con chỉ cần cho hắn biết, con không dễ có được là được."
Sao Tề Mã Hách Hách có thể dạy nữ nhi những thủ đoạn thu phục nam nhân?
Tất nhiên không phải là không dạy mà là dạy có chọn lọc.
Nữ nhi được bà ấy nuôi quá đơn thuần, dạy cho nàng ấy những điều quá phức tạp thì nói không chừng sẽ biến khéo thành vụng.
Việc bà ấy cần làm bây giờ chính là giúp nữ nhi mở đường, đoạn đường còn lại như thế nào thì chỉ có thể để nàng ấy tự mình bước tiếp. Bà ấy tin rằng Bảo Bảo của bà ấy là hài tử thông minh và nhất định có thể suôn sẻ.
"Vậy ngạch cát, ta nên làm gì bây giờ?"
"Nếu hắn chọc con giận thì con hãy nhân việc này mà giận lâu một chút, đừng đi tìm hắn..."
Bảo Bảo do dự một lúc.
"Nhưng mà ngạch cát, ta muốn gặp Ngũ ca ca thì phải làm sao?"
"Con, cô nương ngốc này, ngạch cát nói với con, con nhất định phải chịu đựng, nếu thật sự..."
Phúc Nhi nghe thấy Ô Châu nói Ngũ công tử khiến Bảo Bảo cô nương tức giận đến mức bật khóc đi về.
Khi thấy Vệ Kỳ quay về thì Phúc Nhi luôn cảm thấy hắn ta có cảm giác ủ rũ.
Nàng cố tình giả vờ không biết và hỏi tại sao không nhìn thấy Bảo Bảo.
Quả nhiên, sắc mặt của tiểu tử ngốc này đen sì.
Phúc Nhi còn lén lút nói với Vệ Phó, tốt nhất là Bảo Bảo nên tức giận vài ngày để dạy cho tiểu tử này bài học.
Ai ngờ mới được một ngày thì Bảo Bảo đã tới rồi.
Nhưng mà không phải tới tìm Vệ Kỳ mà là tới tìm Phúc Nhi.
Khi Bảo Bảo tới thì Vĩnh Thuần cũng có mặt.
Phúc Nhi thật sự khá bất lực khi Vĩnh Thuần tới tìm bản thân, bởi vì nàng không biết nên nói với nàng ấy cái gì nên chỉ có thể nói về hài tử.
Nói về cặp nhi nữ của Vĩnh Thần, đại khái là nam hài tên là Mãn Đô Lạp Đồ, nhỏ hơn Đại Lang một chút, vừa mới năm tuổi, nữ hài là Kỳ Cách, mới ba tuổi.
Phúc Nhi phát hiện hai hài tử này rất nhút nhát, theo lý thuyết thì nam hài năm tuổi chính là thời điểm nghịch ngợm nhất nhưng hài tử này lại vô cùng an tĩnh.
Thấy Bảo Bảo tới thì Phúc Nhi mới thở phào nhẹ nhõm.
Vĩnh Thuần thấy người khác tới thì không ở lâu mà dẫn hai hài tử trở về.
"Hai ngày nay đi đâu vậy? Sao không tới tìm Ngũ ca ca của muội?" Phúc Nhi trêu chọc nói.
Bảo Bảo nhìn quanh không thấy Vệ Kỳ đâu thì ngồi xuống bên cạnh Phúc Nhi.
"Ta không tới tìm hắn."
Vừa nghe thấy vậy thì Phúc Nhi liền biết nàng ấy vẫn còn tức giận nhưng cũng không còn tức giận lắm, nếu không thì cũng sẽ không tới đây.
"Nếu không tìm hắn thì ta sẽ không gọi hắn tới nữa."
Hình như Bảo Bảo muốn nói gì đó nhưng nhẫn nhịn không nói.
Phúc Nhi chỉ giả vờ như không thấy và đưa cho nàng ấy chút đồ ăn vặt.
Chỗ đồ ăn vặt này đều do Phúc Nhi làm trong hai ngày qua, trong đó có một loại kẹo sữa, Bảo Bảo đặc biệt thích ăn, ăn vài miếng thì còn hỏi Phúc Nhi cách làm.
"Cách làm thì không khó, là làm từ sữa bò nhưng muội học cái này để làm gì? Nếu thích ăn thì lát nữa ta sẽ làm cho muội một ít."
Nếu đổi lại là trước kia thì chắc chắn Bảo Bảo sẽ nói là làm cho Ngũ ca ca ăn nhưng hôm nay nàng ấy lại cố tình nhịn xuống.
Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên có người đến.
Vệ Kỳ vén mành nỉ trước cửa bước vào.
Bảo Bảo vô thức nhìn về phía đó nhưng nhớ đến lời ngạch cát nói thì lại nhanh chóng quay đầu lại, giả vờ như không phát hiện ra Vệ Kỳ đang tới.
Vệ Kỳ thấy động tác của nàng ấy thì lập tức đen mặt.
Phúc Nhi nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, cũng giả vờ như không biết mà hỏi Vệ Kỳ: "Sao đệ lại tới đây?"
"Chẳng lẽ không có việc gì thì ta không thể tới?"
Có thể tới, đương nhiên có thể tới.
"Ta đang uống trà với Bảo Bảo, đệ có muốn tới uống một ít không?"
...
Chiên Bao của người Ⓜ️.ô𝖓.ⓖ Cổ và phòng của người Hán không giống nhau.
Dù đều là phòng ở nhưng trong Chiên Bao không có ghế dựa.
Mà chỉ trải một lớp thảm nhung dày màu sắc sặc sỡ trên mặt đất, trên tấm thảm nhung đặt một chiếc bàn vuông, mọi người đều ngồi trên mặt đất.
Lúc này ngoài mấy đĩa điểm tâm và trái cây thì trên bàn còn có một bình trà, chính là trà sữa mà Phúc Nhi vừa pha.
Mùi sữa quyện với mùi trà tràn ngập bốn phía Chiên Bao.
Phúc Nhi lấy ra một chén trà, đặt ở phía đối diện Bảo Bảo và rót cho Vệ Kỳ một chén.
Vệ Kỳ cũng ngồi xuống.
Có thể cảm nhận rõ bầu không khí khác hẳn trước đây, nếu là quá khứ thì Bảo Bảo vốn là người ba hoa, nói hết câu này đến câu khác.
Hôm nay thì ngược lại, một người không muốn hé răng, một người ngơ ngác nhìn chằm chằm xoáy tóc trên đỉnh đầu đối phương.
Không ngờ Bảo Bảo chịu đựng được nhưng rất khó chịu.
Bởi vì ngạch cát nói nếu thật sự muốn gặp thì cứ đi.
Nhưng hãy nhớ đừng để ý đến hắn ta, cũng đừng nhìn hắn ta.
Bảo Bảo liền chịu đựng nhưng viên kẹo sữa không còn ngon nữa.
Nàng ấy không nhịn được nữa mà đứng dậy, cũng không nhìn Vệ Kỳ mà nói với Phúc Nhi: "Phúc Nhi tỷ tỷ, ta về đây."
"Không ngồi nữa à?"
"Không."
"Ta bảo Ô Châu gói kẹo sữa cho muội..."
Nhưng lời còn chưa nói xong thì Bảo Bảo liền chạy.
Một người khác cũng chạy ra ngoài theo.
Mới đầu Phúc Nhi thở dài rồi sau đó lại bật cười mà lắc đầu.
...
Vệ Kỳ đuổi theo Bảo Bảo đến ngoài cửa.
"Ngươi đi đâu?"
"Ngươi quản ta đi đâu làm gì?"
Đúng vậy, đừng để ý đến hắn ta.
Bảo Bảo nắm chặt hai tay nhỏ, bề ngoài thì có vẻ lạnh lùng nhưng thực ra lại rất lo lắng.
"Không phải ngươi chê ta phiền sao? Sau này ta không bao giờ làm phiền ngươi nữa!"
Nàng ấy vẫn không nhịn được mà nói một câu giận dỗi.
Chờ đến khi nói xong thì Bảo Bảo thấy hắn ta không hề tiếp lời thì càng tức giận hơn.
Đáng lẽ nàng ấy không nên tới!
Lại xoay người bỏ chạy như gió, Vệ Kỳ đứng sững ở đó, cũng không biết đang nghĩ gì.
Thần báo Ô Châu đã báo cáo tình hình bên ngoài cho Phúc Nhi, Phúc Nhi nghe xong lại thở dài.
Tiểu tử này không hiểu gì cả, vẫn phải hạ liều thuốc mạnh!
Chờ đến khi chạng vạng Vệ Phó trở về nói với Phúc Nhi một chuyện thì nàng liền mở to mắt.
Liều thuốc này có vẻ mạnh, Ba Cổn của bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn định luận võ chiêu thân cho nữ nhi.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 172 | Ch. 174 → |
